Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2015

Trung Quốc thua ở Biển Đông



Ván bài Biển Đông của TQ là ván bài thua lớn. Đó là một ván bài phá sản, chẳng những thua ở Biển Đông mà thua trên toàn cầu nữa.

Ở Á châu Thái Bình Dương, TQ trở thành một nước cô đơn vì hành động ngang ngược, thô bạo lấn chiếm biển đảo của các nước trong vùng. Đến đỗi, TQ bỏ ra 400 tỷ Đô la mua khí đốt 30 năm để cứu Nga khi Nga bị Mỹ và Liên Âu trừng phạt vì Nga thôn tinh Crimea và xâm lấn Ukraine, mà Nga không lên tiếng giúp một lời cho TQ khi TQ bị thế giới phản đối vì năm ngoái đưa giàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế của VN.

VN là chế độ cùng với TQ, thân tiết lâu đời với TQ, mà vì bất bình vấn đề TQ lấn chiếm biển đảo, càng ngày càng xích lại gần Mỹ. Chuyến đi Mỹ của Tổng Bí Thư Đảng CSVN Nguyễn phú Trọng, được TT Obama đặc cách tiếp rước trong phòng Bầu Dục cho thấy tiến trình phát triển đối tác chiến lược giữa Washington và Hà nội càng ngày càng chặt.

Quậy đục nước biển, ngập đảo ở Biển Đông, TQ vô tình tạo cơ hội cho Mỹ trở về Á châu, bao vây TQ với chiến lược chuyển trục quân sự, tái cân bằng lưc lượng và bao vây kinh tế TQ với chủ trương thành lập TPP, gồm 12 nước của đôi bờ Thái Bình Dương, có VN mà không có TQ.

Nếu tính tốn kém công của, TC tốn kém hơn Mỹ quá nhiều. Nào phải đưa đủ loại tàu, máy bay, giàn khoan, liên tục ra để chứng tỏ sự hiện diện trên các vùng biển, đảo mà TQ giành giựt của các nước, nhưng chưa chiếm được một đảo mới nào. Trừ Hoàng sa và Trường sa của VN, TQ đã lấy vào thời Chiến Tranh Lạnh.

Nhung nếu tính tổn thất ngoại giao, giao thương trong vùng Á châu Thái Bình Dương và trên thế giới nữa, thì TQ tổn thất vô số kể. Xuất cảng giảm 7 tới 8% khá lâu, thị trường chứng khoán tuộc dốc liên tục, hầu hết các nguyên thủ quốc gia Tây Âu, Bắc Mỹ không dự cuộc diễn binh lớn nhứt mà TC muốn giương oai diệu võ trở thành đại siêu cường quân sự, là những dấu chỉ hiện tiền TQ thất bại kinh tế, chánh trị ngoại giao.

VN là một đồng minh, đồng chí của TQ mà vẫn không chịu nổi TQ, đang tìm đủ mọi cách để phát triển hợp tác toàn diện với Mỹ. Nói theo kiểu bình dân của phó thường dân Nam bộ, thì TQ làm mọi cho Mỹ hưởng. Nói theo lẽ được thua, lợi hại của chánh trị ngoại giao thì TQ làm hùm, làm hổ vô tình lùa các nước Á châu Thái Bình Dương vào vòng ảnh hưởng của Mỹ, tạo thêm uy thế, uy lực cho Mỹ như lá chắn che chở các nước, tạo thời cơ thuận lợi cho Mỹ chuyển trực quân sự sang Á châu Thái Bình Dương, được Nhựt, Úc phần nào chia xẻ công tác và quân phí.

Bên cạnh đó để ngăn chận TQ bành trướng, với sự yểm trợ của Mỹ nhiều liên minh phòng chống TC đã thành hình: Mỹ, Nhựt, Úc, Ấn; Nhựt, Phi, Việt, Mã.

Các nước trong ASEAN, TQ viện trợ hào phóng như Miên, Lào, cũng không mạnh dạn phò tá TQ trong hội nghị ASEAN.

Đứng trên phương diện bành trướng, mở rộng, chiếm cứ đất đai, biển đảo, TC tranh giành biển đảo của Nhựt, Phi, Việt nhưng đâu có hoàn toàn chiếm đóng được. Những nước này cũng còn một số đồn bót, cơ sở song song với TQ. TQ cũng chưa khai thác tài nguyên gì được. Nhưng TQ tốn kém rất nhiểu để lắp biển, bồi đảo, xây cất công trình để chứng tỏ chủ quyền nhưng chẳng có nước nào thừa nhận.

Và quan trọng nhứt TQ, cũng chưa có thể kiểm soát Biển Đông dù sau khi quân sự hoá, lập đảo nhân tạo, phi đạo ở quần đảo Trường sa. Mỹ đã nhơn danh bảo vệ tụ do hàng hải, hàng không vùng Biển Đông, cho tàu và máy bay tuần tra, TQ không thể nào kiểm soát được con đường hàng hải huyết mạch mà Biển Đông là hành lang của nó.

Xét về như cầu chiến lược, TQ cần tự do hành hải, cần hoà bình ổn đinh của Biển Đông trước đây hơn sau khi TQ mưu toan bành trướng kiểm soát. TQ cần an ninh đối với các tuyến hàng hải ở Biển Đông, và phụ thuộc vào chúng nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào khác.

Dù đây là con đường hàng hải 70% hàng hoá sản xuất của thế giới qua đây, dù mỗi năm 5.000 tỷ Mỹ kim hàng hoá Mỹ qua lại đây. Nhưng nền kinh tế sống còn của TQ, nhập cảng nguyên liệu, xuất cảng hàng hoá, đánh bắt cá của TQ, một nước mà TQ tự hào là công xưởng của thế giới cần thiết và lệ thuộc con đường hàng hải huyết mạch nay hơn bất cứ nước nào.

TC quậy nhưng không thể nào chiếm lấy được con đường hàng hải này. Có xung đột, TC là nước chết trước vi bị Mỹ, Nhựt, Úc, Ấn phong toả, kinh tế TC sẽ suy sụp trong vòng 2 tháng nếu bị phong toả. Một minh Mỹ thừa sức phong toả vì hải lực của TQ chỉ bằng ¼ của Mỹ.

Ngay khi TQ khống chế được Biển Đông, thì các quốc gia khác, ngoại trừ Trung Quốc, vẫn còn có một con đường khác để vận chuyển; đó là những tuyến đường xung quanh sườn phía nam Indonesia. Cụ thể là eo biển Lombok, eo biển Ombai, eo biển Makassar và biển Philippines – chỉ tốn kém thơi gian và nhiên liệu hơn thôi.

Trong khi đó, Trung Quốc hoàn toàn phụ thuộc Biển Đông vì mô hình phát triển kinh tế của nước này dựa vào các ngành công kỹ nghệ sản xuất hàng rẻ để xuất cảng nằm theo bờ biển và ở miền Nam TQ, như các hải cảng đặt tại Hồng Kông, Thẩm Quyến và Quảng Châu. 40% GDP của TQ đến từ xuất cảng; bất an, lộn xộn ở Biển Đông sẽ bóp nghẹt nền kinh tế Trung Quốc.

TQ làm lợi cho Nhựt, là kỳ phùng địch thủ kinh tế, quân sự của TQ trong lịch sử và hiện kim. Vì TQ bành trướng Mỹ để cho Nhựt gián tiếp tu chỉnh hiến pháp chủ hoà, được tăng cường, hiện đại hóa quân đội và có quyển viện trợ các nước và đưa quân ra ngoại quốc qua đạo luật gọi là “phòng vệ tập thể.” Hạ Viện đã thông qua và Thượng Viện cũng thế vì Đảng của Thủ Tướng Abe đều đa số ở lưỡng viện. Mỹ còn yểm trợ Nhựt làm đầu máy kéo thúc đẩy, viện trợ cho các liên minh chống TQ trong vấn đề biển đảo ở Á châu và Úc Châu Thái Bình Dương nữa.

Trên phương diện tâm lý chánh trị toàn thế giới, vì vấn đề Biển Đông, TQ trở thành nước bị “thiên hạ” ghét nhứt.

Mới đây Trung tâm nghiên cứu Mỹ Pew Research Center, một trung tâm điều tra có uy tín, đã thăm dò dư luận ở 44 nước trên thế giới, trong thời gian từ 18/4 đến 8/5/, công bố kết quả ngày 14/07/2014, cho thấy tổn hại của TQ và lợi lộc của Mỹ, liên quan đến hành động của TQ dùng sức mạnh, ngang ngược giành giựt biển đảo của các nước Á châu Thái Bình Dương. Việt Nam, Nhật Bản và Philippines là ba quốc gia dân chúng coi TQ là mối đe dọa lớn nhất, và Mỹ là đồng minh đáng tin cậy nhất. 74% người Việt ở VN, 68% người Nhựt và 58% Phi luật tân coi TC là chế độ nguy hiểm nhứt. Hàn Quốc 83%, và Ấn Độ 72% cũng lo ngại TQ. Trung tâm Pew đặc biệt ghi nhận lo ngại về nguy cơ chiến tranh có thể xảy ra vì TC. Tỉ lệ lo ngại này cao nhất ở Philippines 93%, Nhật 85%, Việt Nam 84% và Hàn Quốc 83%. Hai phần ba người Mỹ được hỏi (67%) cũng lo lắng chiến tranh có thể xảy ra vì mâu thuẫn lãnh thổ giữa Trung Quốc và các nước.

Mấy tháng trước đây, tổ chức PEW có tổ chức một cuộc thăm dò, kết quả cho thấy đại đa số cho TQ là một siêu cường, nhưng bị ghét nhứt thế giới. Ghét TQ nhứt là dân Mỹ, kế là Đức, Hàn Quốc, Philippines và Nhật Bổn.. Mỹ đệ nhứt siêu cường thế giới thì coi TQ là kẻ thù số 1, theo thăm dò của Viện Gallup.

Thành ra không những TQ thua Mỹ ở Biển Đông mà thua trên toàn cầu. TQ càng quậy nữa thì càng lún, càng chìm./.

Vi Anh

(Việt Báo)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bí ẩn về đội quân ngoại cảm ít ai biết của tổng thống Mỹ


Shenzhen Hotline cho biết đã có 12 “cao thủ” trong lĩnh vực ngoại cảm được mời đến thể hiện tài năng trước tổng thống Jimmy Carter. Lầu Năm Góc đã mua 100 chú dê để cho các nhà ngoại cảm dùng ánh mắt hạ sát và trên thực tế đã có những chú dê bị chết.

tâm linh, ngoại cảm, âm binh,

Trong thời kỳ chiến tranh lạnh cao trào giữa Liên Xô và Mỹ, cuộc chạy đua vũ trang không có điểm dừng. Hai cường quốc hàng đầu thế giới so kè nhau từng loại pháo, xe tăng, máy bay, tàu ngầm, cạnh tranh nhau về việc phát triển vũ khí hạt nhân, chinh phục vũ trụ… Và bên cạnh cuộc đua về các loại vũ khí là thành tựu khoa học đỉnh cao, còn có những cuộc đua ngầm không được tiết lộ. Trang Tin tức buổi chiều Trùng Khánh đã có một bài viết về chuyện Lầu Năm Góc nuôi “âm binh” để phục vụ các mưu đồ riêng trong thời kỳ chiến tranh lạnh.

Âm binh theo quan niệm phương Đông được hiểu là những âm hồn của người cõi âm bị các phù thủy trên dương gian dùng bùa chú khống chế và họ phải làm theo lệnh của phù thủy. Các âm binh của Lầu Năm Góc mà tờ báo Trung Quốc trên nêu không phải là các âm hồn kiểu như vậy. Lực lượng âm binh của Lầu Năm Góc là những ai? Tất cả đều là người sống nhưng họ cố gắng rèn luyện những kỹ năng chẳng khác nào âm binh với mong muốn hành động xuất quỷ nhập nhập thần.

Tờ Shenzhen Hotline (Thâm Quyết) cho biết Bộ Quốc phòng Mỹ đã lập ra 2 kế hoạch trong những năm của thập niên 70 là “Kế hoạch Jedy” và “Chương trình cánh cửa ngôi sao”. Kế hoạch Jedy được Lầu Năm Góc khởi xướng để phục vụ chiến tranh tại Đông Dương. Tập hợp các nhà tâm lý hàng đầu, chiêm tinh gia và cả phù thủy, người Mỹ muốn các “siêu nhân” này tìm hiểu suy nghĩ, toan tính của các nhân vật hàng đầu bên phía đối phương.

Sau đó chương trình Cánh cửa ngôi sao được khởi động để phục vụ cho chiến tranh lạnh với mục nhọn được chĩa vào Liên Xô. Các nhà ngoại cảm được trưng dụng cho chương trình này. Nhiệm vụ của các nhà ngoại cảm trong Cánh cửa ngôi sao còn được yêu cầu cao hơn cả trong Kế hoạch Jedy. Lầu Năm Góc muốn “âm binh” không chỉ hiểu được suy nghĩ của đối phương mà còn làm rối loạn chúng. Việc điều khiển suy nghĩ các lãnh đạo phía Liên Xô được cho là khó thực hiện vì Mỹ tin rằng phía Liên Xô cũng có các biện pháp để chống lại.

Thế nên, họ muốn dùng “âm binh” thay không quân. Nghe thì có vẻ khôi hài và khó tin nhưng Shenzhen Hotline cho rằng các âm binh của Lầu Năm Góc sẽ khiến phi công của đối phương có ý nghĩ tự sát và tạo ra những vụ tai nạn máy bay. Kế hoạch này cũng được áp dụng với ý đồ muốn Liên Xô tự phá kho vũ khí hạt nhân làm Mỹ e ngại.

Shenzhen Hotline cho biết đã có 12 cao thủ trong lĩnh vực ngoại cảm được mời đến thể hiện tài năng trước tổng thống Jimmy Carter. Họ được bố trí ngồi một chỗ, bịt kín tai mắt và phải dùng suy nghĩ để đọc ra những đồ vật được giấu ở khoảng cách xa. Kết quả chính xác một cách không ngờ và Lầu Năm Góc vững tin cho họ thử sang bài thứ 2. Đó là dùng suy nghĩ để giết chết người. Vật thử đầu tiên là một chú chó nhưng việc dùng suy nghĩ của các nhà ngoại cảm không làm chú chó bị ảnh hưởng gì. Theo Shenzhen Hotline, Lầu Năm Góc đã mua 100 chú dê để cho các nhà ngoại cảm dùng ánh mắt hạ sát và đã có những chú dê bị chết.

Một binh sĩ có tên Wheaton cũng tình nguyện tham gia thí nghiệm của các nhà ngoại cảm. Micheal đã bị lên cơn đau tim trong lúc bị “âm binh” tấn công và may mắn thoát chết. Nhưng để làm được phi công đối phương bị hạ như Wheaton từ khoảng cách hàng ngàn cây số thì không đơn giản. Trong lúc chương trình Cánh cửa ngôi sao còn đang trong giai đoạn nghiên cứu thì Liên Xô tan rã. Nó còn tồn tại hay không thì chỉ có các âm binh mới biết.

Theo Một Thế Giới

(Tinh Hoa)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tây Tạng gian nan Đăng bởi Ha Tran on Thứ Hai, ngày 07 tháng 9 năm 2015



Đó là con đường cực kỳ gian nan đối với Đức Đạt Lai Lạt Ma: không ai có thể tiên đoán rằng Ngài trong kiếp này sẽ về được Tây Tạng hay không, và nếu có thể về được chưa thể đoán sẽ trong hoàn cảnh nào.

Nhưng chính phủ Trung Quốc đã tiên đoán cách về Tây Tạng cho ngài: khi Đức Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14 từ trần ở Dharamsala, phía bắc Ấn Độ… khoảng 2 hay 3 năm sau, chính phủ TQ sẽ chọn một cậu bé từ một ngôi làng Tây Tạng nào đó ở Hoa Lục, và sẽ tấn phong cậu làm Đức Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 15. Viễn ảnh này có thể xảy ra, vì Đức Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14 đã cao niên rồi.

Hoa Lục không giấu gì ý định đó, và đã nhiều lần nói như thế, đặc biệt năm nay là tròn 50 năm chính phủ TQ khoanh vùng Tây Tạng làm Khu Tự Trị Tây Tạng.

Trong tuần qua, chính phủ Tây Tạng lưu vong đưa ra bản tuyên bố nói rằng không có lý do gì để phải đón mừng nửa thế kỷ Khu Tự Trị Tây Tạng, vì thực tế là chiếm đóng, và người dân Tây Tạng không có chủ quyền gì để gọi là tự trị.

Cũng nên nhắc rằng năm 1950, Hồng Quân Trung Quốc tiến chiếm khu vực Chamdo của Tây Tạng; năm 1951, đại diện Tây Tạng dưới sức ép của quân đội Trung Quốc đã ký một Hiệp ước 17 điểm với chính quyền Trung ương Trung Quốc xác nhận chủ quyền của Trung Quốc tại Tây Tạng. Hiệp ước được phê chuẩn tại Lhasa ít tháng sau đó.

Mặc dù hiệp ước 17 điểm đảm bảo duy trì một chính quyền tự trị do Đạt Lai Lạt Ma đứng đầu, một "Ủy ban Soạn thảo về Khu tự trị Tây Tạng" được tạo ra năm 1955 để xúc tiến thành lập một hệ thống song song về hành chính theo đường lối cộng sản. Đạt Lai Lạt Ma chạy trốn sang Ấn Độ năm 1959 và từ bỏ hiệp ước 17 điểm. Khu tự trị Tây Tạng được thành lập năm 1965, và từ đó Tây Tạng trở thành một đơn vị hành chính ngang với cấp tỉnh tại Trung Quốc.

Thực tế trước giờ, Chủ tịch Khu tự trị Tây Tạng là một người thuộc dân tộc Tạng còn bí thư Đảng ủy sẽ là người thuộc các dân tộc khác, thường là người Hán. Trong đó, đáng chú ý là Hồ Cẩm Đào (Chủ tịch Nước Trung Quốc, tiền nhiệm của Tập Cận Bình), Hồ đã giữ chức vụ bí thư Khu tự trị Tây Tạng trong thập niên 1980.

Vậy là tròn nửa thế kỷ trình diễn cái tên Khu tự trị Tây Tạng. Và bây giờ, nơi vùng đất này, dân tộc Tây Tạng chỉ là thiểu số trong cộng đồng đa số Hán Tộc, và lâu dài tất nhiên là sẽ bị đồng hóa.

Bản văn của chính phủ Tây Tạng lưu vong đưa ra từ bản doanh ở Dharamsala cảnh cáo TQ rằng phải hủy bỏ kế hoạch lựa chọn vị Đạt Lai Lạt Ma sắp tới trong lãnh thổ Hoa Lục khi Đức Đạt Lai Lạt Ma đời 14 viên tịch.

Bản thân Đức Đạt Lai Lạt Ma đời 14 cũng nhiều lần nói rằng, có thể ngài sẽ không tái sanh nữa, và cũng có thể ngài sẽ chọn thân nữ… trong ngôn ngữ nói như giỡn của ngài.

Nhưng bàn tay của Tàu Cộng không chịu ngừng trong lãnh thổ đỏ… Bây giờ đang thò sang tận Nepal, một quốc gia nằm giữa Ấn Độ và Khu tự trị Tây Tạng trong Hoa Lục.

Thủ đô Nepal là Kathmandu, nơi có nhiều ngàn người Tây Tạng lưu vong cư ngụ, và là cửa vào Ấn Độ đối với người vượt biên đường bộ từ Khu tự trị Tây Tạng sang Ấn Độ.

Trong nhiều thập niên, Nepal là trạm đón người Tây Tạng trốn ra khỏi TQ -- tuyến vượt biên đường bộ này rất gian nan, vượt dãy núi Hy Mã Lạp Sơn, tránh né lính biên phòng TQ, vượt nhiều sông suối và vực sâu trắc trở, rồi mới vào Nepal, nơi đây hoặc xin tỵ nạn ở Nepal, hoặc đi tiếp sang Ấn Độ xin tỵ nạn ở Ấn, nơi Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng đang tỵ nạn.

Chính phủ TQ bơm tiền viện trợ, mua chuộc Nepal, và bây giờ nơi đây không còn hoan hỷ đón người tỵ nạn nữa.

Nepal là quốc gia nghèo. Từ năm 1991 tới 2008, trung bình mỗi năm có 2,200 dân Tây Tạng vượt biên từ TQ sang, theo thống kê của Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ. Nhưng rồi tiền TQ tài trợ cho Nepal. Thế là, trong năm 2013 chỉ đón có 171 người Tây Tạng vào, năm 2014 lại ít hơn.

Có phải vì Nepal ám trợ công an TQ ngăn chận dân Tây Tạng vượt biên?

Có nhiều lý do. Thứ nhất, chặng đường vượt biên quá gian nan, và nền kinh tế Trung Quốc bùng nổ với nhiều đầu tư bơm vào Khu tự trị Tây Tạng, nên nhiều người Tây Tạng chọn ở lại quê nhà với gia đình.

Nhưng một lý do quan trọng: chính phủ Nepal bị áp lực TQ xiết chặt cổng biên giới.

Đó là nhận định của Yubaraj Ghimere, một nhà báo Napal cũng là một nhà bình luận chính trị.

Theo yêu cầu của chính phủ TQ, chính phủ Nepal cho dựng thêm nhiều chốt an ninh ở biên giới, cho quân biên phòng 2 nước TQ-Nepal trao đổi thông tin, trong khi tăng cường an ninh chìm trong các làng biên giới, và nhiều người Tây Tạng vượt biên đã bị bắt lặng lẽ khi chưa vào lãnh thổ Nepal hay chỉ mới rời các chân núi Hy Mã Lạp Sơn. Và rất ít người vượt biên Tây Tạng đi tới được Kathmandu để gõ cửa trụ sở Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ để xin tỵ nạn.

Người Tây Tạng đang ở Nepal, kể cả người sanh ở Nepal, bây giờ bị chính phủ Nepal gây khó khăn, hạn chế cả quy chế tỵ nạn, việc làm, bằng lái xe và xiết cả exit visa để rời Nepal. Nghĩa là, khó trăm đường.

Chính phủ TQ tăng gấp 4 lần đầu tư trực tiếp FDI vào Nepal để tới 128 triệu USD trong năm 2015, tăng từ 24 triệu trong năm 2014.

Hồi Nepal gặp trận động đất ngày 25-4-2015, TQ đưa đội cấp cứu vào, mang lều, thực phẩm và các đội cứu hộ.

TQ cho Nepal vay lãi nhẹ để xây hạ tầng mới, các nhà máy thủy điện, một tuyến đường bao quanh thủ đô Kathmandu, và xây một phi trường ở thành phố lớn thứ nhì là Pothara.

Trường học Nepal được TQ tăng máy điện toán, trong khi bệnh viện Nepal được tặng máy X-ray.

Một tổ chức phi chính phủ do người Trung Quốc lãnh đạo đang xin xây dựng dự án du lịch và hành hương trị giá 3 tỷ USD tại Lumbini, nơi được tin là nơi ra đời của Đức Phật Thích Ca. TQ còn đưa ra dự án xây tuyến xe lửa xuyên hầm qua núi Mount Everest để nối TQ và Nepal.

Lobsang Sangay, Thủ Tướng Tây Tạng lưu vong, nói rằng TQ mua đứt Nepal rồi.

Những tiệm ăn Tàu mọc lên theo chân các công nhân TQ vào Nepal xây cầu, đường, trường học, xe lửa…

Shunu, nhà sư Tây Tạng ở tu viện Liping Monastery, nói rằng gián điệp và công an chìm của Trung Quốc hiện diện khắp nơi. Khi công an TQ nói tiếng Tàu, dân Nepal không hiểu, nhưng hơn nửa thế kỷ bị TQ đô hộ đã cho người Tây Tạng tỵ nạn hiểu được tiếng Tàu.

Có một điểm nguy hiểm: công an chìm và gián điệp Trung Quốc tại Nepal lập danh sách theo dõi các nhà hoạt động thân với chính phủ lưu vong Tây Tạng, và tìm tới gia đình của họ còn trong Hoa Lục để hù dọa...

Than ôi, hung hiểm biết là bao nhiêu. Dân Việt Nam cần lấy đây làm bài học vậy, sơ xuất là bị sáp nhập thô bạo liền.

Trần Khải

(Việt Báo)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Canhsat4sao: HÀNG KHÔNG CHE (KHỎA THÂN)

Canhsat4sao: HÀNG KHÔNG CHE (KHỎA THÂN): Thiếu nữ khõa thân bên Thất Huyền Cầm Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người Do Thái dạy con kiếm tiền thế nào? Tin Đa Chiều - Đăng ngày: 1:50 AM - 05/09/2015/ 0 Ý kiến

TĐC
Người Do Thái dạy con kiếm tiền như thế nào?
Là một dân tộc giàu có nhất thế giới, người Do Thái có phương pháp dạy con kiếm tiền khiến mọi người phải ngạc nhiên và khâm phục!
tài chính, quản lý, người do thái, dạy kiếm tiền,
Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
Tiền của thế giới này nằm trong túi người Mỹ, và tiền của người Mỹ lại nằm trong túi áo người Do Thái”… Những lời này, chỉ sau khi gặp Matthew tôi mới thật sự hiểu được.
 Trong cuộc sống hỗn độn, chúng ta ít khi dạy con cái những chuyện liên quan đến kiếm tiền, nhưng đồng thời chúng ta lại rất mong con cái sau này có thể thành đạt. Với tư cách dân tộc giàu có nhất thế giới, người Do Thái tin rằng, muốn con cái trở nên giàu có, cần phải sớm dạy cho chúng phương pháp kiếm tiền.
Bạn có thể mua cho con cái đồ chơi, tại sao lại không dạy chúng cách kiếm sống? Đó cũng là tạo ra niềm vui cho chúng! – Đây là logic của người Do Thái.
Cách làm của Matthew khiến tôi không thể ngờ tới, nhưng lại không thể không bội phục ông ấy.
Chính mình sáng tạo cơ hội kiếm tiền tiêu vặt!
Ở nước Mỹ, tiền tiêu vặt của con cái không phải là tiền cho không. Thay vào đó, các khoản chi này đều được quy ước rõ ràng: con làm được bao nhiêu việc, thì sẽ cho con bấy nhiêu tiền!
tài chính, quản lý, người do thái, dạy kiếm tiền,
Làm việc nhà để có tiền tiêu vặt (Ảnh: kidspot.com.au)
Nhưng Matthew cho rằng, như vậy cũng quá bị động, phương pháp của gia đình ông là: Bảo con trẻ vào trong sân chơi, xem có thể tự mình làm việc gì hay không. Sau đó chúng trở về cho cha mẹ biết rằng chúng có thể làm gì, và có thể nhận được bao nhiêu tiền khi làm việc này.
Quá trình này nguyên là một cuộc đàm phán: Bọn nhỏ đi khắp nơi tìm nhu cầu, sau đó mới đến đàm phán với cha mẹ chúng rằng chúng muốn được bao nhiêu tiền công. Như vậy, chúng sẽ học được cách “đề xuất” và “mặc cả”. Hơn nữa, bọn nhỏ sẽ không nhận được món tiều tiêu vặt cố định, trừ khi bọn chúng tìm ra cơ hội kiếm tiền. Ở nước Mỹ, không dễ tìm ôsin, bởi mọi việc nội trợ trong gia đình cơ bản đều là bọn nhỏ tranh làm.
Từ nhỏ đã bồi dưỡng thói quen quản lý tài sản cho con cái
tài chính, quản lý, người do thái, dạy kiếm tiền,
Quản lý tài sản (Ảnh: WerbeFabrik, Pixabay)
Con cái của chúng tôi có tất cả hai ống tiết kiệm. Với số tiền tụi nhỏ kiếm được, một nửa cho vào tài khoản chung của gia đình, một nửa cho vào tài khoản mua đồ chơi. Khoản tiền trong tài khoản mua đồ chơi, bọn nhỏ có thể tùy ý chi tiêu. Nhưng khoản tiền cho gia đình, cứ sau mỗi nửa năm lại gửi ngân hàng một lần. Tài khoản ở ngân hàng, mỗi năm sẽ giao cho người quản lý tiền cho chúng (Hai đứa con của chúng tôi, đứa 7 tuổi, đứa 9 tuổi, mỗi đứa con đều có một người quản lý riêng).
Tại sao chỉ có người lớn kể chuyện cho con cái nghe?
tài chính, quản lý, người do thái, dạy kiếm tiền,
Hãy để con cái có năng lực suy nghĩ độc lập (Ảnh: PublicDomainPictures, Pixabay)
Mỗi buổi tối chúng tôi kể chuyện xưa cho con cái nghe, phần lớn đều là tôi kể, tôi cũng rất quý trọng khoảng thời gian này, nhưng đôi khi làm việc cả ngày đã rất mệt, tôi sẽ phàn nàn với Matthew.
Ông liền nói: “Tại sao bạn không cùng ngồi với bọn nhỏ, rồi giao cho chúng bốn thứ – một chiếc áo sơ mi, một chiếc cà vạt, một búp bê và một chiếc máy tính xách tay, rồi bảo chúng kể chuyện cho bạn nghe?
Sau khi làm vậy, một tuần lễ có bốn ngày là tôi kể chuyện cho bọn trẻ, ba ngày còn lại bọn nhỏ kể chuyện cho chúng tôi.
Như vậy, có thể bồi dưỡng sức sáng tạo, năng lực suy nghĩ độc lập của bọn nhỏ, tương lai chúng sẽ không ngại diễn thuyết trước mặt nhiều người. Rất nhiều trẻ em đã lên cấp 3 mà vẫn không qua được cái cửa diễn thuyết kia. Thật ra, vì chúng được luyện tập quá ít. Nếu mong con cái trở nên nổi bật trong tương lai thì những tố chất này là vô cùng quan trọng.
Trẻ con cũng có thể học quản lý!
tài chính, quản lý, người do thái, dạy kiếm tiền,
Cần để trẻ con hiểu thế nào là sự chuyên nghiệp (Ảnh: IgorSaveliev, Pixabay)
Matthew thường xuyên kể những việc trên công ty, loại người nào không xứng với chức danh công nhân, loại người nào là công nhân chuyên nghiệp.
Lúc ăn cơm bên ngoài, gặp việc phục vụ không tốt, ông sẽ phân tích cho trẻ, cái gì gọi là dịch vụ tồi. Hiển nhiên, những điều này không cần phải có trình độ quản lý kinh doanh mới có thể học được.
Thật ra, chúng ta mỗi ngày đều gặp được nhiều chuyện như vậy nhưng lại không tận dụng cơ hội để dạy con cái những điều này. Hiển nhiên bạn không cần phải chờ con cái lớn rồi mới dùng tiền giúp nó học bù đúng không?
Trách nhiệm của bậc cha mẹ rốt cuộc là gì?
tài chính, quản lý, người do thái, dạy kiếm tiền,
Hãy cho con nền móng và công cụ, chứ đừng mua cho con cả ngôi nhà (Ảnh: Bbrest.com)
Khi nghe nói các bậc cha mẹ ở châu Á thường mua nhà cho con cưới vợ, Matthew và người nhà của ông vô cùng ngạc nhiên.
Gần đây còn nghe nói, các biệt thự ở New York bảy phần người mua là đến từ Trung Quốc, trong đó phần lớn là mua cho con làm nơi đọc sách. Gia đình Matthew đều cảm thấy các bậc cha mẹ Trung Quốc làm như vậy là không có trách nhiệm đối với con cái.
Dạy cách kiếm tiền là trách nhiệm của bậc cha mẹ, chứ không phải là kiếm tiền cho con.
Lúc Matthew đến New York để học, mẹ của ông có một dãy nhà trọ ở trung tâm chợ New York, lúc ấy ông hỏi mẹ, có thể cho ông vào đó ở không. Mẹ ông nói, con có thể ở, nhưng tiền thuê nhà thì một đồng cũng không thể thiếu. Sau việc đó, vì suy nghĩ của bản thân mình mà ông tự thấy hổ thẹn.
Con chúng tôi, hiện nay một đứa 12 tuổi, một đứa 14 tuổi, không có thói quen ngửa tay xin tiền. Ngoại trừ làm việc bếp núc kiếm được tiền, chúng đều có con đường phát tài riêng của mình.
Theo Tinhhoa.net

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lâm Thị Mỹ Dạ và sự ám ảnh về cái đẹp của tâm thức hiện sinh *

 
Trần Hoài Anh


         1. Trong lời mở đầu Tuyển tập Lâm Thị Mỹ Dạ, nhà thơ đã chia sẻ: “Tôi nhớ hồi còn bé, lúc ấy tôi chưa đi học. Có một buổi sáng mải chạy đuổi theo con chuồn chuồn đỏ, tôi đã bị trượt ngã. Khi ngồi dậy vô tình bàn tay tôi chạm vào ngực mình. Tôi hốt hoảng nhận ra trong người mình có những tiếng đập lạ. Tôi chạy nhanh về nhà, đưa tay sờ lên ngực mọi người, rồi lắng nghe. Khi biết chắc trong ngực ai cũng có những tiếng đập như vậy, tôi mới hết lo lắng và thở phào nhẹ nhõm... Đó là lần đầu tiên trong đời tôi biết mình có một trái tim.
     Tôi đã sống bằng trái tim đó, trái tim lần đầu được biết đến bằng sự đi tìm cái đẹp – màu đỏ của con chuồn chuồn ngày thơ dại. Và tôi không ngờ rằng chính con chuồn chuồn ớt ngày ấy là thứ ánh sáng của tín sứ đã dẫn dắt tôi vào cõi thơ huyền diệu, lạ lùng...
     Với tôi – thơ là cái đẹp - mãi mãi như vậy.” (1)
           Có thể xem đây là tuyên ngôn về thơ của chị chăng? Đời thơ của người đàn bà mang cái tên đẹp đến huyền bí: Mỹ Dạ đã cho thấy khát vọng hướng tới cái đẹp như một nỗi ám ảnh trong vô thức và tâm linh của Chị. Và có thể nói không ngại ngần, hành trình thơ của Lâm Thị Mỹ Dạ là hành trình đi tìm cái đẹp của thơ, cái đẹp của cuộc đời, của sự hiện hữu và đó cũng là cái đẹp của tâm thức hiện sinh ám ảnh trong thơ, gắn liền với hành trình sống và viết của chị.
     2.  Quả thật, nói đến cái đẹp trong thơ là nói đến một hằng số văn hóa làm nên yếu tính của thơ. Và thơ chính là cái đẹp của cuộc sống, là một tâm thức hiện sinh chi phối hành trình sáng tạo của nhà thơ. Vì vậy, những gì xa lạ với cái đẹp thì không phải là thơ. Lâm Thị Mỹ Dạ là một trong không nhiều thi sĩ có ý thức rất rõ về cái đẹp trong thơ. Đó là sự ám ảnh về cái đẹp của một tâm thức hiện sinh. Thơ Lâm Thị Mỹ Dạ vì thế, là thơ luôn hướng đến những giá trị mỹ cảm có tính nhân bản sâu sắc. Và từ điểm nhìn triết học hiện sinh, cái đẹp trong tâm thức hiện sinh là những mỹ cảm gắn với nỗi buồn, niềm đau, sự hư ảo, nỗi cô đơn phận người trong kiếp lưu đày, những phạm trù mà chủ nghĩa hiện sinh quan tâm lý giải.
       Với Lâm Thị Mỹ Dạ sự ám ảnh về cái đẹp của tâm thức hiện sinh trong thơ chị bao giờ cũng gắn với tình yêu mà ở đó luôn chất chứa những nỗi buồn, niềm đau và sự cô độc mà thi nhân trải nghiệm trong đời. 
      Em chết trong nỗi buồn / Chết  như từng giọt sương / Rơi không thành tiếng
                          (Tặng nỗi buồn riêng) 
    Không chỉ “chết trong nỗi buồn” mà còn chết trong cả niềm cô độc của “những ngày không anh”. Nhưng đó là những nỗi buồn đẹp, thánh thiện và lãng mạn.
                        Những ngày không anh / Trăng về xây tổ / Ngắm cũng không đành
                        Bao giọt nước mắt / Những ngày không anh
                        Kết thành chuỗi hạt / Chuỗi buồn long lanh
                                  (Những ngày không anh)
        Tình yêu trong thơ Lâm Thị Mỹ Dạ là thế giới của những khát vọng, ước mơ,  mộng mị nhuốm đầy đau thương gắn liền với hành trình sống, với sự hiện hữu của thân phận mà chị là một hữu thể. Đây là sự ám ảnh về cái đẹp của tâm thức hiện sinh mà bài thơ “Đề tặng một giấc mơ” là một biểu hiện sinh động cho những mỹ cảm mang tính triết luận của tâm thức hiện sinh được biểu hiện qua cái tôi bản thể tan chảy trong thơ tạo thành những giấc mơ đầy ám gợi và đẹp đến huyền ảo.
                        Đêm qua / Tôi mơ thành tôi
                        Tôi mơ thành chim / Tôi mơ thành giấc mơ
                                       (Đề tặng một giấc mơ)
       Hay sự tự vấn về hiện hữu, về sự hư hao mỏng manh của kiếp người luôn ám ảnh cảm thức thi nhân trong bài thơ “Một mình”.
                     Bây giờ chỉ một mình ta / Một mình ta với bao la một mình...
                     Khóc ta hạt bụi vô thường / Mai kia tìm chốn cội nguồn nghỉ ngơi
                                                                                                    “Một mình”
    Điều này đã xác tín vẻ đẹp của tâm thức hiện sinh trong thơ Lâm Thị Mỹ Dạ là một giá trị mang tính sáng tạo của một nhà thơ luôn biết vượt lên chính mình.
           Một bài thơ viết cho anh / Viết cho một thoáng mong manh tuổi người
          Nhẹ rồi kìa hạt sương rơi / Thời gian đếm tuổi gửi vào hư vô
        Đời qua nhanh có ai ngờ / Giật mình ngoảnh lại ngẩn ngơ tuổi mình
                                                (Tuổi anh)
            Nhưng sự mong manh của thân phận chỉ có thể đượccứu rỗi bởi sự vô cùng của tình yêu, nên trong tâm thức của Lâm Thị Mỹ Dạ, thân phận vẫn hiện hữu cùng với sự hiện hữu của tình yêu tạo thành cái đẹp miên viễn. Vì thế, cho dầu: “Mịt mù trong khoảng bể dâu / Tuổi người một chấm biết đâu kiếm tìm”. Nhưng chẳng có hề gì. Bởi: “Mai kia tóc trắng mây trời / Tuổi anh sâu nặng một đời trong em” (Tuổi anh)
      Vâng! Thân phận con người thì hư ảo và mong manh như sương khói mù khơi. Nhưng Tình yêu của con người nếu biết nuôi dưỡng, tôn thờ, sẽ là một giá trị hằng có của cái đẹp hiện sinh, góp phần nối dài ý nghĩa về sự hiện hữu vốn rất hữu hạn của kiếp người. Sự tận hiến trong tình yêu bao giờ cũng là một hằng số của cái đẹp trong cuộc sống và trong thơ. Và đây cũng là một sự ám ảnh về cái đẹp của tâm thức hiện sinh trong thơ Lâm Thị Mỹ Dạ.
      Ước gì / Anh là dòng sông / Cho em soi thấy mình như trời cao rộng
      Ước gì / Anh là dòng sông / Để tận cùng anh em gặp chính mình
                                             (Tôi thấy mình…)
         Tình yêu luôn có sức sống mãnh liệt, không một trở lực nào ngăn cản được. Trong thơ Lâm Thị Mỹ Dạ, tình yêu không chỉ có sự hồn nhiên, lãng mạn, đằm thắm, dịu dàng, nữ tính vốn là vẻ đẹp của thơ chị như nhiều nhà nghiên cứu đã viết mà ta còn bắt gặp trong đó cái đẹp của một khát vọng luôn bùng cháy với những đam mê cuồng si, mạnh mẽ, nổi loạn của trái tim đang yêu. Đây cũng là nét đẹp của tâm thức hiện sinh ám ảnh trong thơ chị mà những bài thơ “không đề” như tuyên ngôn cho sự nổi loạn đáng yêu này và nếu không có một tình yêu mãnh liệt / tận hiến, Lâm Thị Mỹ Dạ không thể viết được những câu thơ thấm đẫm cảm thức hiện sinh dữ dội và đau đớn như thế này:
                    Cuộc đời em vo tròn lại / Và / Ném vào cuộc đời anh
                        Nó sẽ lặn sâu tận đáy / Cuộc đời anh / Sâu cho đến tận... cái chết
                Trời ơi,/ Làm sao mà có một cuộc đời /  Để cho tôi ném đời mình vào đó
                Mà không hề cân nhắc đắn đo / Rằng: cuộc đời ấy còn chưa đủ...
                                                    (Không đề)
       Hay : Khi em sống ngang tàng cao thượng / Em thấy mình như trời xanh
        Cánh chim anh không bao giờ bay hết /  Nhưng nếu khi em yếu mềm hèn nhát
          Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân anh.
                                                   (Không đề 2)
    Vâng! “ngang tàng mà cao thượng”, phải chăng là biểu hiện của sự nổi loạn trong tâm thức hiện sinh, một ý tưởng khá xa lạ với tư duy của các nhà thơ nữ và của chính Lâm Thị Mỹ Dạ. Nhưng chính điều này đã làm nên vẻ đẹp trong hồn thơ Lâm Thị Mỹ Dạ. Trong cõi nhân gian đầy bất an này, có những cái ngang tàn cao cả, đáng yêu nhưng lại có những sự nhẫn nhục hèn hạ, đáng ghét, vì nó giết chết khát vọng sống cao đẹp của con người, biến con người thành một thứ nô lệ, kể cả nô lệ của tình yêu. Bởi, như nhà thơ Phùng Quán đã xác quyết: “Yêu em anh không thể / Hôn em bằng đôi môi / Của một người nô lệ”.(2) Thế nên, Sự nổi loạn của tâm thức hiện sinh trong thơ Lâm Thị Mỹ Dạ là một giá trị riêng có không thể phủ nhận.
            Em yêu anh /  Và có lúc / Tưởng chẳng còn yêu anh nữa
           Không nỗi nhớ / Không nỗi đau /  Không sự khát thèm
         Không cả niềm mộng mơ kỳ lạ / Nhưng có lúc / Mọi nỗi bỗng trào lên tất cả
        Như bất ngờ núi lửa / Đột ngột sao băng /  Rực rỡ chói lên mạnh mẽ
                                      ( Không đề 1)
    Và tận cùng sự nổi loạn của tâm thức hiện sinh trong thơ Lâm Thị Mỹ Dạ là cảm quan đầy “thách thức” và “ngông cuồng” của thi nhân khi đối diện với biển. Trước biển mênh mông con người bao giờ cũng thấy mình nhỏ bé và hữu hạn. Nhưng với Lâm Thị Mỹ Dạ, biển cũng chỉ là một chứng nhân của hiện hữu để tâm tình, để đối thoại, để sẻ chia:
                     Ta một mình chạm ly với biển / Biển cười vang
                        - Sao người quá ngông cuồng / Thôi cần chi, ta ném vào đáy thẳm
                        Chén đời ta / Xoáy lòng biển một vết thương
                                                                                         “Với biển”
         Bên cạnh cái đẹp của sự nổi loạn, Sự ám ảnh về cái đẹp của tâm thức hiện sinh trong thơ Lâm Thị Mỹ Dạ còn là cái đẹp của nỗi cô đơn phận người đã hóa thân vào nỗi cô đơn của tự nhiên. Đó là sự cô đơn của một đóa quỳnh, một ánh trăng, một bầu trời... Đây là nỗi cô đơn bản thể bao phủ cõi nhân gian, bao phủ tâm hồn thi sĩ như lời tự vấn về sự hiện hữu của phận người không dễ lý giải. 
                 Sao không là hai / Mà quỳnh chỉ một
            Trăng một đóa trời / Quỳnh đóa trần gian / Mỏng tang, mỏng tang           
    Trăng cô đơn trời /  Quỳnh ơi, ta ngồi / Một quỳnh, một ta / Lặng thầm, thiết tha                             
                          (Một quỳnh một ta)
       Hay
           Một mình lắng, một mình nghe / Ơ kìa cái cõi – đi – về gang tay!
            Một mình cho hết đêm nay / Ta ngồi với bóng ôm đầy nhân gian
                                                                                                   “Một mình”.
      Và sự tự vấn này càng cho thấy sự ám ảnh về cái đẹp của tâm thức hiện sinh trong thơ Lâm Thị Mỹ Dạ cũng là một hiện hữu như chính sự hiện hữu của bản thể luôn dày vò tâm cảm chị đến đớn đau làm tứa máu trái tim vốn yếu mềm của một phụ nữ hiền lành và nhân hậu như chị.
      Sao không là đất /  Thấm đẫm bao mồ hôi nước mắt
      Sao không là trời /  Giông bão cuồng say rồi tắt
      Sao ta là Con Người!?
                    (Nhiều khi)
       Câu hỏi tưởng chừng như “ngô nghê” nhưng tư tưởng thì không “ngây ngô” chút nào. Đây là câu hỏi đầy tính triết luận - hiện sinh về chính sự hiện hữu của mình. Có khi nào ta tự chất vấn, mình có còn là Con Người hay không !? Câu hỏi của Lâm Thị Mỹ Dạ đặt ra trong thơ không khỏi làm ta giật mình, thổn thức. Thời gian qua rất nhanh, sự hiện hữu của con người trong cõi đời cũng chỉ là một thoáng chớp mỏng manh, hư ảo nhưng sao nhân loại cứ mãi sống trong thù hận, tị hiềm, chia cách mà không đối xử với nhau như những con người tử tế !? Bởi theo Lâm Thị Mỹ Dạ, chúng ta đang “tự sát bằng thời gian”. Đó là bi kịch của phận người mà thi sĩ đã quán chiếu qua cái nhìn của tâm thức hiện sinh. Nói như Heraclitus: “Không ai có thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông”. Và đây cũng là một cảm thức hiện sinh ta luôn bắt gặp trong thơ Lâm Thị Mỹ Dạ :
       Số phận cay nghiệt ơi /  cuộc sống dịu dàng ơi
      thời gian một đời người không lặp lại
    một ngày qua đi /  một ngày ta dần mất ta / từng chút, từng chút một…
                  (Ngày hôm qua, ngày hôm nay)
      3.  Dostoevsky, một trong hai nhà văn Nga vĩ đại thế kỷ 19, được xem là người tiên tri cho chủ nghĩa hiện sinh thế kỷ 20 đã có câu nói nổi tiếng: “Cái đẹp cứu rỗi thế giới!” Vâng ! cái đẹp trong cuộc sống luôn là một giá trị vĩnh hằng song hành cùng hiện hữu để cứu rỗi con người cũng như làm thăng hoa sự sáng tạo của người nghệ sĩ. Đây cũng là một tín niệm của Lâm Thị Mỹ Dạ trong thơ mà chị chia sẻ như một vẻ đẹp của tâm thức hiện sinh đã ám ảnh hành trình sáng tạo của chị.
                    Vì cái đẹp / Vì thơ /  Ta sống
                   Tâm hồn ơi / Đừng hóa thạch /  Xin đừng…
                              (Nguyện cầu)
      Và cái tâm thực hiện sinh ấy đã trở thành điểm tựa để chị tìm về với chính mình sau những tháng ngày rong ruổi trong nỗi buồn, niềm cô đơn của thân phận  mà bài thơ Tôi về với tôi như một chiếc chìa khóa khép / mở thế giới vô thức nhằm giải mã sự ám ảnh cái đẹp của tâm thức hiện sinh trong thơ Lâm Thị Mỹ Dạ. Vì vậy, cái đẹp trong thơ Lâm Thị Mỹ Dạ không chỉ là cái đẹp của một hồn thơ đa cảm, tinh tế, đôn hậu mà còn là cái đẹp ở sự ám ảnh của tâm thức hiện sinh được khải thị từ những nghiệm sinh trong cuộc đời của một con người đã từng trôitrong nỗi buồn và niềm đau thân phận. Bởi nói như Alfred de Vigny: “Thơ là sự Đẹp tuyệt trần của sự vật, và sự chiêm ngưỡng Đẹp ấy trong lý tưởng”. Phải chăng, sự ám ảnh về vẻ đẹp của tâm thức hiện sinh cũng là một lý tưởng mà Lâm Thị Mỹ Dạ hướng đến trong hành trình sáng tạo thơ của mình như chị đã chia sẻ :
    Ai đem nụ cười / Chạm vào nước mắt / Niềm vui có màu / Nỗi buồn trong vắt.
                (Tôi về với tôi)
   Chú thích :
(1) Lâm Thị Mỹ Dạ Tuyển tập, Nxb. Hội Nhà văn, H, 2011, tr.5
(2) Nhiều tác giả, Nhớ Phùng Quán, Nxb. Trẻ, 2003, tr.323
* Những câu thơ trích dẫn trong bài viết đều lấy từ tác phẩmLâm Thị Mỹ Dạ Tuyển tập, Nxb. Hội Nhà văn, H, 2011
      Xóm Đình An Nhơn - Gò Vấp, Những ngày Xuân ly hương
       Sài Gòn, Mùng 2 tết Ất Mùi, (20/2/2015)
    
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Quê hương mình có thất lạc không anh

?
Nguyễn Hồng Nhung
( Tặng Nguyễn Tấn Cứ )

Vẫn bến sông xưa con đò chờ nắng
Bay lả bay la rợp trắng cánh cò
Đêm trăng thanh vẫn chờ nhau dưới tán dừa êm tỏa
Vẫn quê nhà âu yếm mối tình ai

Mình chẳng thể thất lạc nhau giữa quê nhà muôn thuở
Chỉ nỗi đau nghèo hèn xé nát trái tim anh
Nỗi đau cúi đầu trước muôn vàn thế lực
Nỗi đau bầy đàn vô cảm trước quê buồn

Quê hương làm sao thất lạc
trong tim?

Chỉ nỗi đau chưa  yêu quê hương nhiều hơn thế nữa
Chỉ nỗi buồn sao còn lắm mảnh đời đáng xót thương
Và nỗi hổ thẹn quay mặt đi trước bao điều hổ thẹn

Thi sĩ ơi
 nhiệm vụ muôn đời người cầm bút
là cất lên những tiếng ca buồn
là cảnh tỉnh những nỗi đau đời chưa bao giờ dấu diếm
 gọi con người  đừng vô cảm, đừng ớn hèn.

Thi sĩ
là kẻ
chưa bao giờ thất lạc giữa quê hương.

Phần nhận xét hiển thị trên trang