Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

Làm chủ cuộc chơi khi nước lớn “đi đêm”

xUÂN DƯƠNG


(GDVN) - Nói ra để cho ai đó hiểu rằng đừng có làm liều bởi người Việt dù bị ăn cắp mất nỏ thần nhưng chưa bao giờ đánh mất lòng yêu nước.
Không phải chỉ đến hôm nay, chiến lược “đi đêm” của các nước lớn mới dần dần hé lộ. Ngày 23/8/1939, Liên Xô và Đức quốc xã đã ký kết một hiệp định mang tên “Hiệp ước không xâm lược lẫn nhau giữa Đức và Liên bang Xô viết” (Tiếng Đức: Deutsch-sowjetischer Nichtangriffspakt; Tiếng Nga: Договор о ненападении между Германией и Советским Союзом).

Bộ trưởng Ngoại giao Đức Ribbentrop, trước khi hiệp định được ký kết nói:

"Khi tôi đến Moskva năm 1939 để gặp Nguyên soái Stalin, ông đã thảo luận với tôi về khả năng giải quyết hòa bình cuộc xung đột của Đức và Ba Lan theo hiệp ước Kellogg-Briand, đồng thời ám chỉ rằng nếu ông không nhận được một nửa của Ba Lan và các nước vùng Baltic cùng với Litva chứ không phải chỉ là một cảng Libau thì tôi có thể bay trở lại ngay lập tức”. [1]

Chỉ hơn một tuần sau khi ký hiệp ước với Liên Xô, ngày 1/9/1939 Đức xâm chiếm phía tây Ba Lan, ngày 17/9/1939 quân đội Liên Xô tiến vào miền Đông Ba Lan. Sau cuộc “đi đêm” này, mỗi bên chiếm một nửa Ba Lan.

Vào những năm 70 của thế kỷ trước, người ta nghe thấy từ Trung Quốc cất lên câu ve vãn “người không động đến ta thì ta không động đến người”.

Năm 1972, Nixon thăm Trung Quốc, sau đó là chiến dịch ném bom do máy bay chiến lược B52 thực hiện nhằm hủy diệt thủ đô Hà Nội.

Sau những lời ve vãn theo kiểu “thỏ thẻ” là đến ngôn ngữ kiểu cao bồi khi Đặng Tiểu Bình tuyên bố ngay trên đất Mỹ, rằng Trung Quốc sẽ “dạy cho Việt Nam một bài học”.

Hệ quả của những chuyến “đi đêm” này là việc Mỹ bật đèn xanh cho Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, là cuộc chiến tranh xâm lược của quân đội Trung Quốc dọc toàn bộ tuyến biên giới Việt-Trung, trong đó có những trận đánh được giới bình luận coi là đẫm máu nhất lịch sử châu Á sau Chiến tranh thế giới lần thứ 2.

Không phải chỉ người Việt thấm thía mà nhân loại cũng nhận thấy, rằng không chỉ Mỹ thành công trong việc chơi con bài Trung Quốc mà Trung Quốc cũng phần nào toại nguyện khi “đi đêm” được với Mỹ trong việc gây áp lực với Việt Nam.

Ts Trần Công Trục: Liệu có khả năng Trung Quốc và Mỹ "đi đêm" ở Biển Đông?

(GDVN) - Mọi thông tin về việc Trung Quốc xây dựng, bồi lấp, quân sự hóa phi pháp ở Trường Sa từ khi bắt đầu cho đến nay đều do Mỹ "độc quyền" công bố...
Ngày nay chiều hướng có vẻ đang đảo ngược, Trung Quốc dường như đang “chơi con bài Mỹ”.
Khi tiềm lực kinh tế ngang ngửa nhau, khi mục tiêu lãnh đạo thế giới không khác gì nhau thì hai bên chẳng có gì phải giữ ý, vấn đề là giờ này ai làm chủ cuộc chơi?

Với một thị trường gần 1,4 tỷ người, với lượng dự trữ ngoại hối khoảng 3.400 tỷ USD, với kho vũ khí hạt nhân và vũ khí thông thường khổng lồ, thật khó để người ta công khai đối nghịch với một Trung Quốc vừa lắm tiền, nhiều đạn, vừa hung hăng, ngạo mạn.

Có bốn cách xử thế mà các quốc gia đang thực hiện trong quan hệ với Trung Quốc:

- Làm ngơ trước các hành động bành trướng của Trung Quốc để bảo vệ quyền lợi quốc gia;

- Kết thân với Trung Quốc để giải quyết khó khăn nội bộ;

- Làm căng với Trung Quốc để chiếm lợi thế trong các cuộc “đi đêm”;

- Xúi giục nước khác đương đầu với Trung Quốc còn mình “ngư ông đắc lợi”.

Cách xử thế thứ nhất thuộc về các nước không có mâu thuẫn đặc biệt về lãnh thổ với Trung Quốc, trong đó có một số nước thuộc khối ASEAN thường xuyên nhận viện trợ từ Trung Quốc hoặc có quan hệ kinh tế gắn liền với Trung Quốc.

Có nước dù nhận thấy nguy cơ đe dọa toàn vẹn lãnh thổ song vẫn không dám lên tiếng mạnh mẽ, thậm chí còn giả bộ không biết khi hải quân Trung Quốc chào cờ tuyên bố chủ quyền chỉ cách bờ biển nước này có 80 km.
Có nước chỉ vì một ít viện trợ mà quên cái họa diệt chủng đã từng xảy ra với hàng triệu công dân nước mình…

Cách xử thế thứ hai thuộc về một số nước đang vấp phải những khó khăn nội tại về chính trị như Hàn Quốc, hoặc về kinh tế như Liên bang Nga.
Sự đối đầu giữa hai miền Triều Tiên dẫn tới nguy cơ chiến tranh có thể nổ ra bất kỳ lúc nào khiến người Hàn Quốc luôn không dám làm mất lòng quốc gia vốn được coi là “bảo mẫu” của Bắc Hàn.
Không những thế giao lưu Trung-Hàn nếu bị gián đoạn do các nguyên nhân chính trị có thể đẩy nền kinh tế Hàn Quốc vào thảm họa. 
Nước Nga ngày nay vẫn là một cường quốc quân sự hàng đầu thế giới song nền kinh tế bị phương Tây cấm vận đang khiến tốc độ tăng trưởng chậm lại rõ rệt, đồng rúp mất giá, đời sống người dân lâm vào khó khăn.

Sự im lặng (hay ủng hộ?) của Trung Quốc với Nga trước những diễn biến xảy ra tại Ukraina được đánh đổi bằng sự im lặng của Nga trước sự bành trướng hung hăng của Trung Quốc trên Biển Đông. Điều này không có gì là khó hiểu.

Chơi dao ắt có ngày đứt tay, điều này không phải người Nga không biết. Chỉ hai năm sau khi Xô-Đức ký Hiệp ước không xâm lược lẫn nhau, xe tăng quân đội Đức quốc xã đã tiến đến cửa ngõ Matxcơva. Hơn hai mươi triệu người Liên Xô đã chết trong cuộc chiến chống phát xít.

Mới đây, người Nga đã công khai tuyên dương các anh hùng trong cuộc chiến biên giới Xô-Trung. Trong tương lai, lấy gì bảo đảm rằng tên lửa, tàu ngầm, máy bay mà Nga bán cho Trung Quốc không được lập trình với đích đến là thành phố Saint Petersburg?

Lấy gì đảm bảo rằng các cuộc tấn công mạng xuất phát từ căn cứ bí mật tại Thượng Hải chỉ nhằm vào Mỹ mà không nhằm vào Nga, Nhật, Anh, Pháp, Đức…?
Lính gác tại tòa nhà được cho là “căn cứ” của “quân đoàn tin tặc bí ẩn” tại thành phố Thượng Hải, Trung Quốc.(ảnh Baotintuc.vn)
Cách xử thế thứ ba được cho là chiến lược hiện tại của một số nước phương tây, chẳng hạn một số nhà ngoại giao, tướng lĩnh Hoa Kỳ có những tuyên bố mạnh mẽ phê phán hành động bành trướng của Bắc Kinh ở Biển Đông, nhưng đồng thời cũng xem sự hợp tác với Trung Quốc là “mô hình khôn ngoan” bảo đảm lợi ích của nước Mỹ.

Đô đốc Scott Swift, Tư lệnh Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương Hoa Kỳ đề xuất một thỏa thuận của hải quân Mỹ ở Thái Bình Dương với Cảnh sát biển Trung Quốc “cùng duy trì hòa bình, ổn định trên Biển Đông”.

Hải quân Mỹ rõ ràng đã nhận thấy đối đầu với lực lượng hùng hậu hơn 200 tàu cảnh sát biển có vũ trang khá mạnh của Trung Quốc không phải là chuyện đơn giản.
Là tướng ngoài chiến trường, trực tiếp ngồi máy bay quan sát thực địa, Scott Swift thừa biết các tàu cảnh sát biển Trung Quốc nhiều chiếc thực chất là tàu chiến hải quân được cải tạo lại.

Nếu hải quân Mỹ và cảnh sát biển Trung Quốc có những thỏa thuận tránh đối đầu thì liệu thỏa thuận đó có mở rộng cho tất cả các quốc gia có lực lượng tàu dân sự và quân sự qua lại Biển Đông hay chỉ bó hẹp giữa hai nước?

Trước chuyến thăm Mỹ của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, có thể thấy rõ quan điểm của Mỹ thể hiện qua phát biểu của Trợ lý Ngoại trưởng phụ trách Đông Á - Thái Bình Dương Russel, rằng “giải pháp ngoại giao sẽ tiếp tục là công cụ giải quyết đầu tiên của Washington”. [3]

Không thể không đặt câu hỏi “giải pháp ngoại giao” ấy có bao hàm một cuộc “đi đêm” mới, liệu nó có đặt quyền lợi của các nước đang bị đe dọa lên trên quyền lợi của Hoa Kỳ?
Thế giới không lạ gì nền “ngoại giao bóng bàn” giữa Mỹ và Trung Quốc mang lại lợi ích cho ai và thiệt hại cho ai.

Cách xử thế thứ tư có thể thấy qua những tuyên bố hùng hồn về chiến lược xoay trục sang châu Á – Thái Bình Dương, với việc tuyên bố sẽ chuyển 60% lực lượng sang khu vực này.

Có điều không phải ai cũng nhận thấy, rằng chỉ với việc viện trợ vài cái tàu vừa bé, vừa cũ trị giá vài chục triệu USD cũng đã khiến một số người từ chỗ nghi ngờ bỗng hoan hỉ đặt niềm tin vào “sức mạnh Mỹ”, thay Mỹ đối đầu với đối thủ của Mỹ.

Cần phải biết rằng, như số liệu nêu trong bài viết trên Infonet.vn ngày 16/3/2012, mỗi năm Mỹ viện trợ cho Israel gần 3 tỷ USD. [2] Nếu so với khoản viện trợ mà Mỹ “hào phóng” cung cấp cho “bạn bè” châu Á thì có nên nhắc đến?

Trên thế giới ngày nay, sẽ là thiếu khôn ngoan nếu đặt trọn niềm tin vào những “lời có cánh”. Không có bất kỳ cơ sở nào cho một “niềm tin vững chắc” vào bất kỳ “người bạn” nào dù là ở góc độ ý thức hệ, lịch sử hay kinh tế, chính trị.

Sự “đi đêm” của các nước lớn là bản chất cố hữu không bao giờ thay đổi, theo dõi với sự cảnh giác cao độ các cuộc “đi đêm” là cần thiết nhưng không phải là thượng sách, cần phải bằng hành động khiến những cuộc “đi đêm” ấy không xảy ra mới là điều nước nhỏ cần làm.

Làm chủ cuộc chơi không  phụ thuộc vào nước nhỏ hay lớn mà phụ thuộc vào tư thế quốc gia, bản lĩnh, ý chí và trình độ của người lãnh đạo.

Chiến lược mới của Mỹ ở Biển Đông có gì đáng lưu ý?

(GDVN) - Chiến lược mới lần này cũng thiếu vắng quy định cho bất kỳ lệnh trừng phạt nào được áp dụng cho hoạt động bồi lấp, xây dựng và quân sự hóa đảo nhân tạo...
Thủ tướng Israel, Benjamin Netanyahu đã phớt lờ Nhà Trắng khi đến thăm và phát biểu tại Quốc hội Hoa Kỳ. Bbc.com/vietnamese đánh giá hành động của Thủ tướng Israel:

Đó là những hình ảnh trên truyền hình mà quý vị không thể nào có được trong bất cứ cuộc vận động tranh cử nào khi mà các nghị sỹ Mỹ liên tục đứng lên dành cho ông Netanyahu những tràng pháo tay”. [4]

Dù chỉ trích ông Netanyahu diễn thuyết trước Quốc hội Mỹ (theo lời mời của Đảng Cộng hòa) thì Tổng thống Mỹ cũng không thể cắt viện trợ quân sự cho Israel và bài báo nêu trên kết luận:

Các đối thủ của ông Benjamin Netanyahu trong cuộc bầu cử sắp tới đối mặt với một tình huống khó khăn khi mà những tràng pháo tay dành cho bài diễn văn của ông ở Washington bắt đầu lắng xuống.
Họ có cảm giác rất bức bối khi nhìn thấy ông ấy bước lên vũ đài thế giới và xem ông ấy phát biểu qua truyền hình”.

Các nhà lãnh đạo phương Tây khi phát biểu trước đông người, kể cả những cuộc gặp gỡ quan trọng, rất ít khi có sẵn một tờ giấy trong túi. Trình độ và trí tuệ cho phép họ ghi nhớ những gì cần nói mà không cần tờ giấy chuẩn bị sẵn của ban thư ký.

Ngăn chặn các cuộc “đi đêm” không thể dựa vào “tình nghĩa” hay “lý tưởng”, chỉ có thể dựa vào sức mạnh nội lực và cái lợi (từ các nước nhỏ) mà nước lớn không thể bỏ qua.

Một đất nước với 90 triệu dân, rộng hơn 300.000 kilômét vuông không thể cứ mãi tự xưng là nước nhỏ.
Cố thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu từng mơ ước được làm thủ tướng một đất nước có nguồn tài nguyên dồi dào, có một dân tộc thông minh, cần cù như Việt Nam, chẳng lẽ mong muốn của ông Lý Quang Diệu không nói lên điều gì?

Suy cho cùng, các nước nhỏ không thể trách nước lớn “đi đêm” trên lưng mình, chỉ có thể trách bản thân biết người ta “đi đêm” mà vẫn cam chịu.

Nói chuyện “đi đêm” giữa các nước lớn, trong đó có Mỹ và Trung Quốc có thể là thừa bởi chính trị là như vậy, nhưng vẫn phải nói bởi nếu không nói thì người ta cứ nghĩ rằng người Việt ngây thơ mất cảnh giác từ thời An Dương Vương đánh mất nỏ thần vào tay Triệu Đà.

Nói ra để cho ai đó hiểu rằng đừng có làm liều bởi người Việt dù bị ăn cắp mất nỏ thần nhưng chưa bao giờ đánh mất lòng yêu nước.
Tài liệu tham khảo:
[1https://vi.wikipedia.org/wiki/Hi%E1%BB%87p_%C6%B0%E1%BB%9Bc_X%C3%B4-%C4%90%E1%BB%A9c (IMT XXII P.374. Dẫn theoYu. N. Zorya, N. S. Lebedeva. Tài liệu về năm 1939. Tốc ký tại Nuremberg. Tập 137.)
[4] http://www.bbc.com/vietnamese/world/2015/03/150304_netanyahu_speech_us

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tiến hóa ngược!

"Đặc sản" giao thông Triều Tiên: Ô tô chạy bằng... củi

Chí Quân 

(Soha.vn) - Nhiều người nước ngoài biết Triều Tiên qua các vụ phóng tên lửa và chương trình hạt nhân. Nhưng không nhiều người biết, ở đất nước này rất thịnh hành một loại xe tải chạy bằng… củi.

Không có nhiều nguồn cung cấp dầu mỏ nội địa, cũng không có mấy cơ hội để nhập khẩu nhiên liệu từ nước ngoài, trong khi nhu cầu vận chuyển (nhất là phục vụ quân đội) lại lớn, Triều Tiên phải vận dụng đến một loại chất đốt rất truyền thống: Củi.

Xe tải chạy bằng củi rất phổ biến ở nông thôn Triều Tiên, đặc biệt là vùng duyên hải phía đông. Trên thùng xe được gắn một chiếc lò lớn (như kiểu nồi hơi) để biến củi thành hỗn hợp khí sinh học cung cấp cho động cơ xe.

Hình ảnh những chiếc xe chở theo chiếc lò củi cồng kềnh, thô kệch, vừa chạy ì ạch vừa nhả khói mù mịt có thể xa lạ với những du khách nước ngoài may mắn được đến Triều Tiên, nhưng lại rất quen thuộc với người dân nước này. Giống như họ đã quá quen với những hình ảnh hiện đại, hoành tráng của tên lửa, vệ tinh, vũ khí hạt nhân sản xuất trong nước.

Một số hình ảnh về loại xe tải đặc biệt của Triều Tiên.


Cận cảnh một chiếc xe tải chạy bằng củi của Triều Tiên


Thùng chất đốt được gắn ở thùng xe


Xe chạy bằng củi giúp Triều Tiên đáp ứng nhu cầu vận chuyển rất lớn của quân đội trong điều kiện nguồn dầu mỏ hạn chế


Một chiếc xe chạy bằng củi gặp sự cố


Xe hỏng, bác tài ngồi bên đường chờ người đến giúp


Nhìn từ trên xuống, chiếc xe chạy bằng củi trông giống như một khu bếp di động và không có mái che


Bác sĩ chắc sẽ khuyến cáo những người phổi yếu, hô hấp kém không nên đi loại xe này, vì nó xả khói mù mịt


Xe chạy bằng củi phổ biến nhất ở nông thôn. Nhưng đôi khi người ta cũng bắt gặp nó chạy trên những con phố thênh thang ở thủ đô Bình Nhưỡng và các thành phố lớn


Có lẽ những chiếc xe đặc biệt này là nguyên nhân khiến quân đội Triều Tiên có hẳn những nhóm chuyên đi thu gom củi

 Nguồn: Trí Thức Trẻ
(Tít bài blog: TC)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vụ nổ Thiên Tân dưới góc nhìn An ninh-Quốc phòng



Vụ nổ đã phơi bày những tử huyệt chiến lược, thách thức nguy hiểm đến an ninh-quốc phòng không chỉ Trung Quốc mà còn của các quốc gia khác.
23 giờ 30 ngày 12 tháng 8, khu Tân Hải, thành phố Thiên Tân, đã xảy ra một vụ nổ lớn. Vụ nổ phát sinh tổng cộng hai lần, lần thứ nhất có sức công phá tương đương với 3 tấn thuốc nổ TNT, 30 giây sau lại tiếp tục phát sinh một vụ nổ thứ hai với sức công phá tương đương 21 tấn TNT.
Theo bản tin của truyền thông Trung Quốc, đến ngày 16/8, vụ nổ đã tạo ra cái chết của 112 người, làm bị thương 722 người, 95 người mất tích, trong đó có 85 cảnh sát PCCC, trong số những người bị nạn chỉ xác định được thân phận của 24 người. Vụ nổ đã phóng thích hàng trăm tấn hóa chất độc hại gây ra thảm họa môi trường chưa lường hết được.
Đây là một vụ nổ mà thế giới đánh giá như một “Chernobyl thứ hai” của Liên Xô. Đương nhiên, để tránh gây hoang mang, sợ hãi, trong dân chúng, nhà đương cục sẽ không thông báo rõ sự thật về những thất thiệt…Tuy nhiên, ở góc nhìn an ninh-quốc phòng, vụ nổ tại Thiên Tân Trung Quốc đã phơi bày những tử huyệt tầm chiến lược mà không chỉ tại Trung Quốc.
Trước hết là về an ninh.
Khi một vụ nổ lớn xảy ra, thì một câu hỏi đặt ra ngay và luôn là là do lỗi kỹ thuật hay do cố ý (khủng bố)? Nổ mìn hay đánh bom tự sát…thì đã rõ ràng khẳng định, nhưng nổ lớn ở các trung tâm công nghiệp, kho chứa nguyên liệu dễ cháy nổ, kho hóa chất, đạn dược, thậm chí nhà máy hạt nhân…thì rất khó để kết luận nhanh và chính xác.
Chẳng hạn như vụ nổ kho hóa chất Thiên Tân theo như truyền thông Trung Quốc là do sai lầm, thiếu hiểu biết của cảnh sát PCCC…(Nhưng cũng có thể, vụ nổ trước chỉ cách vụ nổ sau 30 giây (cảnh sát PCCC chưa kịp xuất hiện) đã kích nổ vụ nổ thứ 2 và sau đó cảnh sát PCCC xuất hiện cứ tưởng đám cháy là bình thường nên dùng nước dập lửa mà đâu biết chẳng khác nào “dùng xăng dập lửa”, cùng với sự phát tác của chất độc mới khiến nhiều cảnh sát PCCC chết nhiều như thế). Rằng, thiệt hại lớn là do kho hóa chất đặt quá gần khu dân cư 600m thay vì 1000m…rồi thì do liên minh ma quỷ giữa chính quyền và doanh nghiệp…
Liệu có sự liên quan gì không khi ngày 12/8 nổ kho hóa chất Thiên Tân; ngày 17/8 nổ mìn tại thủ đô Thái Lan và mấy ngày sau lại nổ kho hóa chất ở Liêu Ninh Trung Quốc? Đưa Thái Lan vào “dây chuyền” này bởi vì nhóm chiến binh cánh hữu Grey Wolves của Thổ Nhĩ Kỳ đã rất tức giận sau khi Thái Lan trả lại Trung Quốc 109 người Duy Ngô Nhĩ vào ngày 9/7 và dấu vết của nhóm Grey Wolves trong các vụ tấn công vào tòa đại sứ quán Thái Lan ở Istanbul, trong khi đó người Duy Ngô Nhĩ với Trung Quốc thế nào thì ta đã hiểu…
Tất nhiên đó là chuyện nội bộ của Trung Quốc, chúng ta không quan tâm. Chắc chắn sẽ có rất nhiều việc để chính quyền Trung Quốc kết luận, nhưng ở đây, vấn đề an ninh đã phơi bày tử huyệt không thể che đậy, là mục tiêu cho bọn khủng bố quốc gia, thế giới nhắm vào mà thành công thì gây hậu quả cực kỳ nghiêm trọng trên nhiều mặt cho an ninh quốc gia, từ chính trị, kinh tế cho đến thảm họa môi trường. Sự hoang mang lo sợ, náo loạn trong dân chúng, sự mất lòng tin về chính quyền…, “quả bom bất ổn” tiếp theo này, khi nổ còn hủy diệt chế độ nhanh hơn bom hạt nhân.
Do vậy, “phương án tác chiến” của quân khủng bố đã, sẽ thay đổi không chỉ đơn giản là đánh bom tự sát, đặt mìn vào chỗ đông người hay khủng bố máy bay…mà tấn công vào các khu công nghiệp, các kho tàng dễ cháy nổ, kho chứa hóa chất đặc biệt…của các doanh nghiệp trong, ngoài nước mà sự bảo vệ không ở cấp nhà nước là điều không thể không nghĩ đến.
Kho hóa chất hay kho xăng dầu, chất dễ cháy nổ… đặt ở xa khu dân cư bao nhiêu không quan trọng, bởi vì sự phát triển của một quốc gia không thể thiếu những kho hàng đại loại như thế mà quan trọng là an ninh của những khu vực đó được đảm bảo như thế nào. Chất độc từ vụ nổ Thiên Tân có thể bay sang Nhật Bản, Hàn Quốc và hiện tại đang lo ngại bay đến Bắc Kinh nơi đang sắp diễn ra duyệt binh… thì 1000m hay hơn chẳng là gì. Đó chính là nguy cơ thách thức an ninh trầm trọng mà không chỉ Trung Quốc, các quốc gia khác có sự bất ổn phải cảnh giác cao độ và sự quan tâm sát sao.
Về quốc phòng.
Đây thực sự là một vấn đề mà có thể thay đổi tư duy quân sự hiện đại sau vụ nổ tương đương 21 tấn TNT tại Thiên Tân.
Theo đánh giá của các chuyên gia nước ngoài thì vụ nổ tương đương với gần 53 quả tên lửa Tomahowk nổ đồng thời, vậy đặt ngược lại vấn đề, chỉ cần 1 quả tên lửa Tomahowk hay loại khác kém hiện đại hơn bay vào đúng vị trí đó, thì đương nhiên, kết quả sẽ như nhau.
Trung Quốc tuy đất rộng, người đông nhưng phân bố không đều, hầu hết các trung tâm công nghiệp, thương mại, dân cư đông đúc đều nằm trên duyên hải phía Đông.
Giả sử có một cuộc chiến xảy ra giữa Trung Quốc và Nhật Bản thì phía Nhật Bản chẳng cần có tên lửa hạt nhân cũng tạo ra được các vụ nổ trên đất Trung Quốc mà tác hại còn vượt xa thảm họa hạt nhân, trong khi đó, Trung Quốc không cần sử dụng vũ khí hạt nhân cũng đủ sức tạo ra một “Chernobyl toàn Nhật Bản”.
Như vậy, khi chiến tranh thông thường xảy ra giữa các quốc gia láng giềng có sức mạnh quốc phòng không hơn kém nhau nhiều như Trung Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ…thì chắc chắn sẽ không có kẻ thắng hoặc cùng lắm sẽ có thắng lợi theo kiểu PYRRHIC.
Nói là “giữa các quốc gia láng giềng” vì gần nhau, nên khi xảy ra chiến tranh thì nhân dân 2 quốc gia đó đều phải ngửi mùi khói bom thuốc đạn. Khi anh ném vào nhà hàng xóm một viên gạch thì ít nhất anh sẽ bị ném lại một viên đá là điều không tránh khỏi. Cho nên, làm gì để răn đe, ngăn ngừa chiến tranh, buộc những cái đầu hiếu chiến của những quốc gia láng giềng phải “suy nghĩ 2 lần” trước khi gây chiến thì ngoài công việc, kế hoạch chuẩn bị sức mạnh phòng thủ, các nhà quân sự phải thay đổi tư duy tác chiến. Đó là giáng trả vào sào huyệt, “sân sau” của kẻ gây chiến.
“Nhà giàu đứt tay bằng nhà nghèo đổ ruột”, tuy nhiên, kẻ bị “đứt tay” có khi chết trước kẻ bị “đổ ruột” vì hoảng loạn tự chết. Xem ra, lý do vì sao Mỹ không tiếc tiền để lập ra lá chắn tên lửa và luôn hiếu chiến, “cổ vũ nhiệt tình” trong các cuộc chiến tranh ở rất xa cửa nhà mình trở nên dễ hiểu.

Thế kỷ XXI, chiến tranh lớn rất khó xảy ra, nhưng trên khả năng răn đe mạnh, xung đột quân sự hạn chế là ưu thế của các nước lớn, lại rất dễ xảy ra, bởi đó là cách mà họ không muốn đem chiến tranh đến cửa nhà mình, là cách tránh những “bãi lầy”. Tuy nhiên, tùy theo từng đối thủ, tránh được hay không lại là chuyện khác.

Nguồn: Ngocthongqb
Phần nhận xét hiển thị trên trang

những con chữ như được lôi lên từ bùn đất đầm bãi..

Nghe từ cống Rộc

Sáng nay 31.8.2015, anh em anh hùng Đoàn Văn Vươn đã rời trại giam Hoàng Tiến (ở Hải Dương) trở về quê nhà Tiên Lãng, Hải Phòng. Các anh về với cống Rộc, với vùng đầm bãi thân thiết chứa đầy niềm vui, nỗi buồn, đau thương mất mát của mình. Tôi mừng cho các anh được đoàn tụ gia đình sau những ngày (3 năm 7 tháng) tù tội oan ức trong đề lao chế độ, và chỉ cầu chúc cho các anh chân cứng đá mòn, dựng lại cuộc sống trên cái nền mất mát đau thương đó.

Nhân dịp này, tôi đăng lại trên FB đây bài phóng sự tôi viết chỉ sau khi xảy ra vụ cưỡng chế Tiên Lãng đúng 1 tuần. Từ Sài Gòn, tôi lặn lội ra cống Rộc, những con chữ như được lôi lên từ bùn đất đầm bãi, nhưng đem vào tòa soạn báo TN thì thật không may, thủ tướng vừa có chỉ đạo ngưng toàn bộ thông tin về vụ Tiên Lãng. Và nó sẽ mãi mãi nằm im trong ký ức nếu như không có internet.

Sau bài này, tôi còn viết bài "Ba vị tiên chỉ nói về Tiên Lãng" sau cuộc gặp thú vị với thiếu tướng Phạm Chuyên, đạo diễn-NSND Đào Trọng Khánh và nhà thơ Thi Hoàng. Cũng là những ghi chép tươi ròng về vụ cưỡng chế dã man, tôi sẽ đưa lên sau.

2 bài dưới, TC chép từ trang nhà Nguyễn Thông:

Phần 1: Trung ương chắc chẳng để yên lũ sâu dân mọt nước đâu
NGUYỄN THÔNG


Cống Rộc, trông như chiếc giá treo cổ, đã trở thành địa danh nổi tiếng (ảnh: Nguyễn Thông)

Mặc cho tivi loan báo thời tiết có nhiều thứ không thuận, nào là nhiệt độ hạ thêm những 5-6 độ, rét đậm trở lại, nào mưa phùn, sương mù nhưng tôi vẫn quyết làm một chuyến về Tiên Lãng. Để tận mắt thấy tai nghe, vậy thôi.

Đêm trước khi lên đường quả thật khó ngủ. Trời rét và lòng cứ nôn nao. Quấn 2 cái chăn dày, mặc một đống quần áo ấm, cửa đóng kín mít mà cứ run lên từng chặp. Gió bấc réo ù ù càng làm tăng thêm cảm giác lạnh. Bồn chồn nghĩ ngợi, thương vợ con anh Vươn anh Quý đang tá túc tạm trong túp lều mỏng mảnh giữa trống trải chơi vơi đồng bãi, chống chọi với thứ thần hàn tai ác để mỏi mòn chờ công lý ra phán quyết số phận vợ chồng con cái mình.

Rừng chắn sóng, nhưng không bảo vệ được người dân lương thiện

Sáng 8.2, tôi và đứa cháu phi xe máy về cống Rộc. Hình như trời cũng cảm thông. Tuy gió vẫn lạnh buốt, vẫn thèm tí nắng xuyên qua đám âm u dày đặc kia nhưng đường sá đã khô ráo không còn lép nhép như bữa trước. Cậy là dân bản xứ, chúng tôi theo đường tắt, chả cần vòng vèo lối cầu Khuể, qua huyện lỵ Tiên Lãng như người ta mà cứ xông thẳng xuống xã Tân Trào (huyện Kiến Thụy), nơi có địa danh nổi tiếng Kim Sơn kháng Nhật, sau đó vượt đò Dương Áo là chạm ngay bờ Tiên Lãng. Từ bến đò, mất mươi phút qua xã Hùng Thắng đã thấy thấp thoáng vùng bãi bồi sú vẹt xanh ngăn ngắt xã Vinh Quang. Người ta đang đổ về đây bởi xã bỗng dưng nổi tiếng.

Con đường mới làm chạy thẳng ra cống Rộc như sợi chỉ lớn phẳng lì, rộng rãi, chắc nhà nước đổ vào đây không ít tiền của để vực vùng ven biển lên về mọi mặt. Cách đây chừng 40 năm, tôi đã từng ăn ngủ ở xã Vinh Qung suốt 3 ngày, đận học sinh cấp 3 được nhà trường cử đi giúp dân thu hoạch cói. Lúc ấy chưa xây cống Rộc, chưa có vùng đầm bãi ông Vươn bây giờ, chỉ ngút ngàn bãi lầy ven biển, lúp xúp đám bần vẹt sú chắn sóng và giữ đất phù sa. Con đê cống Rộc mà tôi đang đứng đây được đắp về sau, giờ ôm siết một vùng đất thuở nào chỉ đầy chua phèn mặn, nhờ công sức con người khai phá cải tạo mà ngày càng trù phú xanh tốt.

Dừng xe trên cống Rộc, ngó xuống bãi thấy xa xa thấp thoáng lá cờ đỏ vẫy vẫy trên nóc lều được chị Vươn chị Quý dựng tạm ngay chính nền nhà bị san bằng. Lúc chúng tôi tới, trên đê cơ man là ô tô biển xanh, cả biển số 80 cũng vài chiếc. Thì ra ngay từ sáng sớm đã có nhiều đoàn của cơ quan công quyền Hải Phòng và trung ương về làm việc. Họ phải bỏ xe, lội bộ xuống bãi, theo con đường vòng vèo lát xi măng rộng khoảng 40 phân do bố con anh em ông Vươn bỏ công sức làm năm ngoái. Chúng tôi dò xe máy theo họ. Được một đoạn khá dài thì bất chợt hai anh mặc thường phục phía trước dừng lại chờ, chỉ nhác qua cung cách cũng biết là công an. Họ hỏi chúng tôi đi đâu, làm gì. Tôi nhũn nhặn thưa, báo cáo anh, chúng tôi chỉ muốn xuống giúp vợ ông Vươn ông Quý chút tiền nhỏ trong lúc khó khăn thôi, chả phải thế lực thù địch gì đâu ạ. Anh công an cười vui vẻ, rằng mấy anh thông cảm, cơ quan chức năng đang phục dựng, điều tra lại hiện trường, có cả sự chứng kiến của gia đình ông Vươn và các ban ngành đoàn thể, hãy để cơ quan pháp luật làm việc, xong rồi tha hồ xuống. Họ mềm mỏng nhưng rất kiên quyết. Thôi đành vậy. Lại lần theo lối xi măng lên đê, chờ.

Bờ vùng này, lối lát xi măng này dài cả cây số, do anh em ông Vươn làm với nhiều công sức, tiền bạc

Một chốc nhát, người ở đâu kéo ra đông khiếp. Bữa ni giữa tuần đâu phải ngày nghỉ mà lắm người thế. Chả cần gạn hỏi, nhiều bác, anh chị đã tự giác “khai báo”, từ Hòa Bình, Ninh Bình (còn ngoặc thêm rằng cùng quê ông bí thư Hải Phòng), Hà Nội, Quảng Ninh… Ai nấy chỉ một mục đích muốn tận mắt thấy tai nghe, bỏ chút công sức, thời gian để củng cố lại sự thật giữa bao luồng thông tin nhiễu loạn; sau nữa, cũng như chúng tôi, muốn gặp gia đình ông Vươn để động viên, chia sẻ. Ôi chao, rét mướt thế này, càng thêm hiểu tình người đáng quý biết bao.

Chiếc cầu tre mỏng mảnh bắc qua con kênh TNXP, lối đi tắt vào khu đầm ông Vươn

Không đi được thì bò sang, quyết tìm ra sự thật

Lối đi chính xuống bãi bị chặn thì đã có ngả khác. Mấy người dân xóm Chùa chỉ cho chúng tôi và dặn rằng cẩn thận kẻo ngã xuống kênh. Từ mặt đê đổ xuống, vượt qua con kênh rộng khoảng 30m do thanh niên xung phong đào hồi nảo hồi nào bằng chiếc cầu tre “dân sự” gập gà gập ghềnh, tôi cứ nhích tí một tí một rồi cũng sang. Vài bác lớn tuổi, lúc đầu rụt rè, sau hăng lắm, chân yếu không dám lò dò thì bò tựa trẻ con, cả hai tay hai chân. Nói dại, lỡ tuột tay rơi tõm xuống dòng nước băng giá kia, giữa cái rét căm căm, trên người bọc cả đống quần áo lớp trong lớp ngoài ướt sũng thì chưa thể hình dung kết sự sẽ như thế nào. Nhìn họ bò, dò dẫm bước một, tôi băn khoăn điều gì đã làm các ông lão ấy, cả phụ nữ nữa, liều mình đến thế. Như đoán được ý tôi, một bác gầy gò, tóc phơ phơ, xưng tên Bùi Bá Bảng, tận Hòa Bình, giọng oang oang giữa đồng bãi “chú ạ, tôi chả họ hàng thân thích gì với ông Vươn. Chỉ nghe đài đọc báo nhà nước mà đã thấy bức xúc lắm. Bà xã tôi bảo, ông ơi hay ông về tận nơi xem sao chứ xã hội ta làm gì có chuyện khốn nạn thế. Hồi nãy tôi đã nói chuyện trực tiếp với bà con địa phương. Giờ xem tận mắt nhà cửa vườn tược, cam đoan rằng chính quyền xã này huyện này tầm bậy lắm, chú ạ. Chỉ mong sao trung ương cũng mục sở thị như tôi, nghe như tôi để mà xử lý cho nó nghiêm minh”. Hai bác cỡ trạc 70, vừa bò dưới cầu TNXP lên, thở hổn hà hổn hển, mặt tái xanh vì gió rét, nghe ông Bảng nói vậy cũng bảo đúng đó, đúng đó, chúng mình hãy đặt niềm tin vào trung ương, các bác ạ. Phen này trung ương chắc chẳng để yên lũ quan sâu dân mọt nước đâu.

Căn lều tạm của chị Vươn chị Quý bị dỡ bỏ ngay trước mắt chúng tôi, để cơ quan chức năng phục hồi điều tra

Nhìn sang bờ kia khu đầm bị cưỡng chế, lúc này tôi thấy mái lều tạm của chị Vươn chị Quý đang bị công an dỡ bỏ. Mấy hôm trước, đó là nơi đón tết đón xuân của gia đình họ. Khung lều chơ vơ. Chỉ còn lá cờ đỏ sao vàng phấp phới trên đỉnh cột tre. Có lẽ đó là chỗ, là điểm nhạy cảm nhất mà ngay cả những người nhà nước thay mặt công quyền đang làm nhiệm vụ cũng ngại động vào. Thành ra, cả đàn bà trẻ con nhà anh Quý anh Vươn, cả công an cán bộ tất tật đứng ngồi xung quanh lá cờ giữa nơi đồng bãi hoang vu gió lạnh. Tự dưng tôi mường tượng ra cái cảnh chào cờ. Cờ đỏ đang chứng kiến người ta thực thi công lý một cách nghiêm trang. Những sai phạm dù của bất cứ ai, những oan khuất, đau thương sẽ được làm rõ với sự chứng giám của màu đỏ kia. Lại thầm phục các chị, những người đã treo lá cờ ấy, họ vẫn còn niềm tin, dù rất mong manh ngay cả khi đã khốn cùng tuyệt vọng. (còn tiếp)

Nguyễn Thông (giữa) và hai bác (một ở Ninh Bình, một Hà Nội) trước cống Rộc. Giống nhau ở điểm đi tìm sự thật

Tiết xuân Nhâm Thìn- tại cống Rộc
 

Phần 2: Ông Vươn chết, chúng tôi sẽ lập đền thờ !
NGUYỄN THÔNG


 
 Trên con đường lát bê tông do anh em Vươn-Quý làm, còn hằn chữ Thương yêu, như một tuyên ngôn sống của họ. Vậy mà người ta không cho họ làm điều đó

Chờ mãi vẫn không vào được tận nơi, tôi lại cùng các ông các bác bò trở lại qua cầu lên đê. Ối chao ôi, dân xóm chùa đã tụ tập thành từng đám, mỗi đám vài ba chục người. Một bà cụ bỏm bẻm trầu đỏ tươi, sau tôi hỏi biết tên là Vũ Thị Chanh, 82 tuổi, đang oang oang giữa đám đông. Bà Chanh kể bữa ấy bà bỏ cả cơm trưa để lên đê chứng kiến từ đầu đến cuối người ta đã cưỡng chế anh em ông Vươn thế nào, súng bắn ùng oàng ra sao. Ngày hôm sau, khi họ phá nhà ông Quý, bà và nhiều người xóm Chùa này trông tận mắt, chối vào đâu được. “Đừng nói chúng tôi bức xúc, mà chúng tôi phẫn uất lắm rồi”. Biết bà đang giận, tôi lựa nhời, bảo hôm nay nhà nước cử cán bộ về điều tra, dựng lại hiện trường để xác định kẻ nào đích danh thủ phạm phá nhà, cướp tài sản gia đình anh em ông Vươn, bà và bà con cứ yên tâm. Bà Chanh nhìn tôi giễu cợt, vung cánh tay lên nhưng không phải để đánh tôi, mà chém xuống, nói dứt khoát: Này này, tôi bảo cho nhà bác biết nhá, đó là trò hề, trò hề. Làm gì phải mất công đào bới điều tra. Cứ gặp chúng tôi đây này (bà chỉ vào mình và những dân xóm Chùa đứng quanh), chúng tôi sẽ cho biết hết sự thực. Xong, bà nhìn tôi gườm gườm, có lẽ tưởng tôi người của chính quyền khiến những người xung quanh cũng dòm tôi với con mắt không mấy thiện cảm. Tôi đành nhủ thầm biết làm sao được, từ khi xảy ra vụ đầm Vươn đến nay họ đã phải nghe biết bao thông tin sai lạc, bóp méo bẻ queo từ mấy ông quan xã quan huyện, thậm chí quan thành phố còn vu khống, đổ thừa, gieo tiếng ác cho họ.

Một mảnh tường gạch nhà Vươn-Quý lỗ chỗ vết đạn từ ngoài bắn vào

Một anh thanh niên trạc hai mươi quần xắn móng lợn dính đầy bùn, chắc mới ở bãi lên, dợm lại gần tôi. Tôi chột dạ, khéo anh ta tưởng mình dò la gì cho người nhà nước, hô lên thì có chạy đằng giời. Nhưng không, anh kéo tôi ra khỏi đám đông, nói ngắn gọn: Tôi xem cung cách bác, biết bác không phải người đây, không phải người xấu. Tôi người chính ngay xóm Chùa này, nhà dưới chân đê kia, không tin bác cứ xuống. Hôm qua nghe ông bí thư Thành ủy trả lời trên tivi, dân tôi ức lắm. Ăn nói bố lếu bố láo, dám bảo nhà ông Quý là nhà chòi. Khốn nạn. Chả biết ông ta đã xuống nhìn tận mắt đống gạch, bê tông ngổn ngang kia chưa hay chỉ nghe cấp dưới nó bẩm báo thưa thốt. Nhà chòi mà đổ xi măng hai tầng. Cả nhà người ta cư ngụ, sinh hoạt hằng ngày ở đó, sao lại nhà chòi? Cứ ăn nói tầm bậy, vô trách nhiệm thế thì làm sao dân đen chúng tôi không phẫn uất. Hết đổ vạ cho chúng tôi phá nhà ông Vươn, nay lại quanh co chống chế bóp méo, không sợ phải tội với giời à. Bác ạ, dân xóm chùa và xã Vinh Quang tôi bảo nhau, cái ông phó chủ tịch vu khống bữa trước, và cả đám nhà báo Hải Phòng xuyên tạc sự thật nữa, cứ vác mặt về đây, chỉ trẻ con nhổ nước bọt vào mặt cũng chết, cần gì đánh.

Số phận những người như anh Vươn liệu sẽ giống chiếc thuyền này?

Cứ hết người này người khác, chẳng cần ai hỏi ai tra, họ tranh nhau nói như được dịp trút nỗi oán hận tích tụ chất chứa bấy lâu. Họ kể một thôi một hồi đủ thứ chuyện, trước đó lực lượng TNXP ném 40 tỉ đồng vào khu vực này chỉ mua được số 0, rằng anh em ông Vươn ông Quý khai phá vất vả làm sao, công nợ còn bao nhiêu, cả chuyện hôm cưỡng chế người ta đã nhẫn tâm, vô nhân đến mức giật cả ảnh thờ bố ông ấy, con ông ấy treo trên tường ném tọt xuống ao, đánh đập cả đứa trẻ vô tội… Nghe thật xót xa. Họ chẳng chịu ơn huệ gì từ ông Vươn và cũng chả thù hằn gì chính quyền. Họ chỉ nói lên sự thực. Tôi dám cam đoan rằng cả trăm người thì cả trăm đều bộc lộ sự giận dữ bất bình về mấy ông quan sâu mọt làm bậy ở xã Vinh Quang và huyện Tiên Lãng; đều trách cứ trung ương ra tay chậm trễ, giờ thì mong trung ương sớm làm rõ trắng đen, xử lý kiên quyết. Họ dứt khoát, như lời một ông mặc nguyên bộ trang phục công an, mà tôi chắc rằng đã về hưu, ông bảo “chúng tôi không cần Đảng, chính phủ phải xử lý nghiêm minh, chúng tôi chỉ cần xử lý đúng pháp luật”.

 Phần còn lại của một gia đình sau cơn tan tác, cũng để chứng minh nơi đây không phải cái nhà chòi

Tôi chào mọi người, dắt xe quay lại chỗ cống Rộc chụp thêm vài kiểu ảnh. Chiếc cống vừa lừng danh chỉ còn bộ khung xi măng đen sì, trơ cả cốt sắt, chứng tích của một thời chống chọi chinh phục thiên nhiên, nay bộ nhớ của nó lại phải cõng thêm chuyện đau lòng mới xảy ra ở xứ này. Nhìn cái di tích tiều tụy ấy, nói phỉ phui cái miệng, giống cái giá treo cổ, tôi bất giác liên tưởng đến căn nhà hai tầng bị san bằng của ông Quý ông Vươn, nếu người ta giữ lại nguyên thế vài chục năm sau cho con cháu tới xem. Thứ thì mục nát bởi thời gian, thứ thì tan tành do sự đập phá nhẫn tâm của con người. Cả cống lẫn nhà, đều gây mối hoài cảm xót xa.
 

Cửa sông Văn Úc


Con sông Văn Úc đằng kia vẫn cuồn cuộn ra biển Đông tải phù sa mỡ màu bồi đắp vùng ven biển. Thời gian cũng như dòng nước ấy, chảy mãi chảy mãi không thôi. Rồi chuyện cưỡng chế, chuyện ông Vươn, cống Rộc sẽ trôi qua, nhạt dần; nỗi buồn cũng qua, chỉ còn lại đất nước ngày thêm rộng dài màu mỡ. Tôi đang nghĩ ngợi bần thần, chợt ông cụ mà tôi nhác thấy ngay từ lúc mới tới cứ đứng yên bên cống Rộc nhìn về phía biển xa, lên tiếng. Cụ rằng, các bác ạ, tôi đã gắn bó cả đời với đất này, tôi hiểu tận chân tơ kẽ tóc từng nắm đất và con người nơi đây, tôi có thể nói mà không sợ ai đó bảo ngoa, những người như ông Vươn ấy, nếu chết, chúng tôi sẽ lập đền thờ!


 Chỉ còn lá cờ đỏ phấp phới bay trong gió lạnh

Tiết xuân 2012- cống Rộc
 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Anh em ông Đoàn Văn Vươn sẽ tiếp tục kiện

01/09/2015 13:13
.
(TNO) Trở về đầm nuôi tôm sau ngày đặc xá, anh em ông Đoàn Văn Vươn (xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, TP.Hải Phòng) cho biết sẽ kiện để đòi công bằng.

Anh em ông Vươn xót xa khi nhìn lại đầm nuôi thủy sản tiêu điều sau hơn 3 năm 7 tháng thụ án Ảnh: Vũ Ngọc Khánh

Sáng 31.8, ông Đoàn Văn Vươn và em trai Đoàn Văn Quý, người thụ án trong vụ cưỡng chế đất đai ở khu Cống Rộc, xã Vinh Quang, H.Tiên Lãng, TP.Hải Phòng, hồi đầu tháng 1.2012 đã được hưởng đặc xá, tại trại giam Hoàng Tiến (TX.Chí Linh, Hải Dương).


Trao đổi với Thanh Niên Online, đại tá Nguyễn Hữu Ấm, Giám thị trại giam Hoàng Tiến cho biết do cải tạo tốt nên ông Vươn và ông Qúy đều được mãn hạn tù trước thời hạn so với án phạt 5 năm, năm 2014 cũng được giảm án một lần. Bước ra khỏi cổng trại giam, anh em ông Vươn được bạn bè, người thân chờ đón trong niềm vui vỡ òa.

Ở nhà công vụ của Tổng đội TNXP, cách nhà cũ chừng 500m, gia đình ông Vươn dựng rạp, nấu cỗ và dựng loa đài mừng anh em ông trở về. Khi vừa bước xuống xe, ông Vươn, ông Quý chạy đến ôm lấy mẹ già đang rưng rưng nước mắt. Anh em ông cũng bật khóc và ôm vai mẹ động viên: “Đã qua rồi, chúng con đã về với mẹ đây”.

Ông Vươn cho biết ngoài vợ con thì người mà anh em ông luôn nghĩ đến là mẹ già, cùng với đó là việc sản xuất. “Suốt hơn 3 năm 7 tháng trong tù, mỗi khi nghe đài báo có mưa bão là tôi lại 'lạnh người', ngủ không yên giấc, chỉ biết cầu mong bình an chờ ngày trở lại”, ông Vươn tâm sự.

Đi một vòng đầm bãi, nơi mà anh em ông vật lộn với sóng biển làm nên, ông Vươn không khỏi xót khi nhìn vườn chuối mật dọc bờ đầm tiêu điều. Nhưng “đành phải chấp nhận vì mọi việc đều đè nặng lên vai 2 người phụ nữ, từ nợ nần, sản xuất, tới con thơ, mẹ già”. Ông kể lại kế hoạch sản xuất dang dở trước khi vướng vào vòng lao lý, gia đình ông đầu tư san lấp 1.500m2 ở phía bên ngoài bãi nhưng đã phải dừng lại.

.
Ông Vươn (áo trắng) và em trai chèo thuyền đi kiểm tra đầm nuôi tôm 
Ảnh: Vũ Ngọc Khánh

Ông Vươn cho biết thêm, những ngày tới sẽ thực hiện tiếp những kế hoạch sản xuất còn dang dở như: nuôi trồng thủy sản, phát triển đàn vịt đẻ, trồng lại vườn chuối và sẽ gởi đơn khiếu nại. “Tôi đã gửi đơn đi khắp các cơ quan ban ngành từ trung ương tới địa phương, nếu cân phải lên hàng tạ. Trước ngày xảy ra biến cố, tôi đã có những bước lùi theo yêu cầu của họ là phải chia nhỏ diện tích cho nhiều người để phù hợp với chủ trương của huyện Tiên Lãng. Tôi đã lựa chọn con đường an toàn, tránh đối đầu nhưng cuối cùng người ta vẫn không chấp nhận, nên xảy ra biến cố ấy”, ông Vươn nói.

Đón chồng và anh trai trở về, bà Phạm Thị Hiền (vợ ông Đoàn Văn Quý) cho biết sau ngày xảy ra cưỡng chế, biết bao biến cố xảy ra trong gia đình bà. “Ngày mồng 4 Tết năm 2012, con trai đầu của tôi bị tai nạn phải nằm viện 2 tháng, sau đó bà nội, bà ngoại của tôi mất. 4 tháng sau đó thì mẹ đẻ của tôi cũng mất vì ung thư”, bà Hiền kể.

Trong thời gian anh em ông Vươn đi tù, chị em bà Hiền ở nhà luôn đoàn kết, cố gắng làm ăn, không nề hà việc gì, dù là việc của đàn ông như thả lờ, đánh lưới bắt cá…

“Trước đây, mỗi khi có bão thì tôi và trẻ con trong nhà phải sơ tán nhưng giờ mình phải gồng lên, mặc áo phao đi ra bờ sông bãi sú, gió quật ngã nhưng vẫn phải chịu thôi. Nếu mình không kiểm tra thì nước có thể cuốn trôi cái cống của mình, mất tiền tỉ ngay”, bà Hiền nói và cho biết đã trang trải nợ nần được hơn 300 triệu đồng. 
Vũ Ngọc Khánh


Phần nhận xét hiển thị trên trang