Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

Chúng từ đâu ra thế?


CÔN ĐỒ- ngày 10/7.
(Mỗi ngày lọc tin, tôi thèm khát đọc những tin tốt đẹp, nhưng hôm nay, một ngày rất buồn, một ngày trên báo chí dày đặc thông tin về hành vi muôn mặt của lũ côn đồ, côn đồ gọi theo đúng nghĩa đen không cần đóng mở ngoặc)
1.
Không có bất cứ giải thích gì hết, không có bất cứ lập luận gì hết, không có bất cứ lý lẽ gì hết, khi một chiếc xe húc đâm thẳng vào người dân đang phản đối việc thu hồi đất giá rẻ, thì đó là hành độ côn đồ, kẻ nào ra lệnh? Kẻ nào trực tiếp? Và vì sao một số lãnh đạo huyện này khi trả lời báo chí về số phận người dân bị xe húc cán qua người này lại trả lời với giọng lanh tanh, clip này không chỉ thu hút dân mạng với sự phẫn nộ cao mà cả báo chí chính thống ( đầu tiên là Thanh Niên và Tuổi Trẻ) cũng đã dồn dập phản ánh. Phải trừng trị lũ côn đồ này đi:
+Nạn nhân bị xe ủi chèn qua người đang nguy kịch
Thông tin mà Thanh Niên Online vừa nhận được là bà Lê Thị Châm, nạn nhân bị xe ủi chèn lên người ở cổng khu công nghiệp Cẩm Điền – Lương Điền, Hải Dương (Thanh Niên Online đã đưa tin) đang nguy kịch.(http://www.thanhnien.com.vn/…/nan-nhan-bi-xe-ui-chen-qua-ng…)
2.
Và trong khi bên nước Mỹ, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đang cố gắng phân tích tình hình nhân quyền, dân chủ, với ngôn từ khéo léo, mềm dẽo để giữ uy tín cho nước nhà thì clip về bọn côn đồ cho xe húc cán người dân tại Hải Dương đã được lên sóng hãng CNN:
+Vietnamese protests over land grabs in Hai Duong Province killed by bulldozer. (http://ireport.cnn.com/docs/DOC-1256139)
3.
Ở trên cánh đồng Hải Dương đang như vậy thì tuyến đường bộ đầu thành phố Nam Định lại tiếp tục lũ côn đồ khác:
+ Côn đồ lập khu vực cấm trên đường nghìn tỷ
Một nhóm côn đồ đứng bảo kê ở khu vực đầu TP.Nam Định, sẵn sàng hành hung nếu như các tuyến xe đi qua dừng lại bắt trả khách. (http://baodatviet.vn/…/con-do-lap-khu-vuc-cam-tren-duong-n…/)
4.
Còn ở nhiều xã nghèo của huyện Can Lộc nơi chỉ có một thế mạnh " trời mô xanh bằng trời Can Lộc" lại xuất hiện lũ côn đồ thôn, côn đồ xã bằng vai trò lãnh đạo của mình bày đặt nhiều thứ phí đè đầu đè cổ người nông dân:
+Gánh nặng quê nghèo: Có thứ quỹ gọi là 'nuôi cán bộ'. Nhiều xã ở huyện Can Lộc lập riêng các tài khoản để quản lý số tiền thu được trong các chiến dịch thu nộp sản phẩm, gọi là quỹ chuyên dùng để phục vụ các hoạt động của địa phương. Mức huy động 350.000.000 - 1,7 tỷ đồng/xã./ Loạn các khoản thu bất hợp pháp... Đọc thêm tại: http://nongnghiep.vn/ganh-nang-que-ngheo-co-thu-quy-goi-la-… | NongNghiep.vn
5.
Còn ở Chùa, lại xuất hiện những sư thầy sống theo cách sống của côn đồ như thế này:
+ Sư trụ trì tự tử: Sư thầy thích “múa hát, chơi bời”?
Hòa thượng Thích Quảng Tùng thừa nhận có việc lực lượng chức năng phát hiện một số dụng cụ sử dụng ma túy đá và một túi nghi ma túy đá tại hiện trường sư trụ trì tự vẫn. Hòa thượng cho biết sư thầy Thích Thanh Huy không hề tu tập mà chỉ lên đồng, “múa hát” và chơi bời.(http://dantri.com.vn/…/su-tru-tri-tu-tu-su-thay-thich-mua-h…)
6.
Và các đại biểu quốc hội sẽ nghĩ thế nào khi chính quyền cơ sở dấu nhẹm luật để né khiếu kiện vì sợ dân ...hiểu luật? Phải chăng đó là cách để chúng giở trò côn đồ với dân?:
+ Không phổ biến luật vì sợ người dân... phát sinh khiếu kiện (!)
Bà Nguyễn Thị Tố Hằng - Phó cục trưởng Cục Bồi thường nhà nước - cho biết ở một số địa phương phát sinh tâm lý e ngại và cho rằng nếu tuyên truyền, phổ biến Luật Trách nhiệm bồi thường của Nhà nước đến người dân thì sẽ làm phát sinh nhiều khiếu kiện yêu cầu bồi thường.(http://dantri.com.vn/…/khong-pho-bien-luat-vi-so-nguoi-dan-…)
7.
Còn một thứ côn đồ khác vô cùng nguy hiểm là những kẻ biên soạn ra những kiến thức lịch sử ấu trĩ, ngu ngốc, đưa những kiến thức lịch sử được phủ bởi tâm thế côn đồ vào sách cho thiếu nhi, họ vẫn thế, nhỡn nhơ:
+NXB Giáo Dục nói với thiếu nhi: Mẹ Đinh Bộ Lĩnh bị rái cá hiếp(https://tamcominh.wordpress.com/…/nxb-giao-d%E1%BB%A5c-noi…/)
8.
Và cả những phát biểu như thế này của quan chức Đà Nẵng thì đủ hiểu nhận thức của họ ngoài sự ngớ ngẩn, ngu xuẩn còn tiềm ẩn cả ý thức côn đồ bán nước:
+Tôn Ngộ Không bị đè ở dưới núi Ngũ Hành Sơn của Đà Nẵng?
“Bây giờ xem phim “Tôn Ngộ Không” thì tôi hình dung cũng có thể trước đây - cách đây hơn 500 năm Tề Thiên Đại Thánh có khi bị đè ở trong ngọn núi Ngũ Hành ở Ngũ Hành Sơn (Đà Nẵng)”.(http://giadinh.net.vn/…/ton-ngo-khong-bi-de-o-duoi-nui-ngu-…)
9.
Cảnh báo rồi, phản biện rồi, ý kiến rồi, nhưng không ai nghe, cứ lao đầu hợp tác với lại gật gù với lũ côn đồ thì vậy thôi, rồi sẽ chả ai chịu trách nhiệm, và cuối cùng, những đồng tiền mồ hôi nước mắt của người dân đóng thuế lại ngập mõm chúng nó thôi:
+Quá muộn để thay thế tổng giám đốc dự án của tổng thầu Trung Quốc.
Đối với việc tăng tổng mức đầu tư dự án 250,6 triệu USD vốn tín dụng Trung Quốc, TS Thủy cho rằng, nguyên nhân quan trọng nhất là do yếu kém của cả hai bên.
“Việt Nam ký hợp đồng với công ty không đáng tin cậy, cơ chế không chặt chẽ, không có ràng buộc rõ ràng về thời gian và giá dẫn đến liên tục bị các nhà thầu đẩy giá lên cao”, ông Thủy nói.
Hơn nữa, ông Thủy cũng cho hay, việc thay thế tổng giám đốc dự án của tổng thầu đến nay đã quá muộn.
“Tôi đã nói rất nhiều lần rồi, đề nghị nhiều lần Bộ Giao thông nên thay thế ngay từ đầu nhưng vẫn dùng. Bây giờ người ta đã quen với công nghệ rồi, giờ thay đổi sẽ phức tạp và chưa biết chừng giá lại tiếp tục đội…”, TS Thủy khuyến cáo.
(http://soha.vn/…/qua-muon-de-thay-the-tong-giam-doc-du-an-c…)
10.
Còn ngoài biển, côn đồ Trung Quốc tiếp tục thể hiện bản chất mà không hề run tay vì chả có ai cản phá:
+
Tàu Trung Quốc lại đâm chìm tàu cá Việt Nam
Ba tàu Trung Quốc rượt đuổi đâm chìm tàu cá Việt Nam, khiến ngư dân mất toàn bộ tài sản và 11 thuyền viên rơi xuống biển.(http://phapluattp.vn/…/tau-trung-quoc-lai-dam-chim-tau-ca-v…)
11.
Đến như dạy kiến thức quân sự trong trường học phổ thông cũng nghĩ ra được trò côn đồ:
+
Xôn xao clip thầy quân sự bịt mắt sờ nữ sinh
Trên mạng xã hội lan truyền khá nhanh clip xảy ra trong một giờ học quân sự tại Trường ĐH Bà Rịa - Vũng Tàu với hình ảnh thầy giáo mặc quân phục bị bịt mắt.(http://tuoitre.vn/…/xon-xao-clip-thay-day-quan-…/775179.html)
12.
Một phiếm đàm rất hay viết về lũ côn đồ quan chức, những kẻ đốt tiền:
+ Những kẻ đốt tiền
Người “đốt” tiền thời nay khác người đốt tiền thời xưa. Họ “đốt” tiền bạo tay, rất bạo tay vì tiền đó chẳng phải của mình mà là của Nhà nước. Hơn nữa sau khi “đốt” tiền của Nhà nước, gia đình họ đâu có bị tán gia bại sản, mà dù có bị phanh phui chuyện lãng phí, cá nhân họ thường cũng chỉ bị Nhà nước bắt nghiêm khắc kiểm điểm và rút kinh nghiệm sâu sắc mà thôi.(http://dantri.com.vn/dien-dan/nhung-ke-dot-tien-1085251.htm)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bọn khốn lại bắt đầu giở trò!

(PLO)- Ba tàu Trung Quốc rượt đuổi đâm chìm tàu cá Việt Nam, khiến ngư dân mất toàn bộ tài sản và 11 thuyền viên rơi xuống biển.
Sáng ngày 10-7, Hội nghề cá Việt Nam đã ra thông báo phản đối phía Trung Quốc đâm chìm tàu của ngư dân Việt Nam.
Theo thông báo này, vào khoảng lúc 23h ngày 9-7, tàu cá QNg-90559-TS của ông Trương Văn Đức, ngụ ở xã Bình Châu (Bình Sơn, Quảng Ngãi) khi đang đánh bắt trên vùng biển Hoàng Sa (gần đảo Phú Lâm) thì bị ba tàu Trung Quốc rượt đuổi. Hậu quả khiến tàu bị chìm, 11 ngư dân rơi xuống biển và mất toàn bộ tài sản. Ngay sau đó lực lượng chức năng đã cứu vớt an toàn các ngư dân này.

Tàu cá của ngư dân Việt Nam. Ảnh minh họa (ảnh tư liệu).
Thông báo Hội nghề cá Việt Nam đã phản đối việc làm phi nhân đạo của phía Trung Quốc đối với ngư dân Việt Nam, vi phạm chủ quyền biển đảo Việt Nam, gây tổn hại đến tài sản và nguy hại đến tính mạng của ngư dân Việt Nam. Thông báo cũng yêu cầu phía Trung Quốc chấm dứt hành động trên.
Hội Nghề cá cũng đề nghị các cơ quan chức năng cần có những giải pháp tăng cường lực lượng hỗ trợ ngư dân hoạt động trên biển, ngăn chặn hành động vi phạm của phía Trung Quốc và yêu cầu Trung Quốc phải bồi thường tài sản cho ngư dân Quảng Ngãi có tàu bị đâm chìm.
Đặng Trung

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mời đồng bào vỗ tay: Cu y Nguyễn!

ĐẠI HỘI HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM KHÓA IX, NGÀY THỨ 2

TN


SÁNG 10-7-2015
Đại hôi hôm nay ngay giờ đầu đã sôi nổi. Chủ tịch đoàn lấy biểu quyết cho Bầu cử Đại hội. -
1- phương án số dư 50% đạt 210 người
2- Phương án 100% đạt 259 người.
Như vậy số dư 100 là áp đảo..
Chủ tịch Hữu Thỉnh muốn dựa vào danh sách 404 đề cử để chọn 30. Đại hôi không đồng ý.
Chủ tịch đoàn giới thiệu 15 người. và cộng thêm 100%. Cuối cùng thì ĐH đồng ý lấy 30 trong danh sách tín nhiệm.Thực ra là không dúng nhưng ĐH OK rồi
Trong 30 người có 5 ngưởi rút Nguyễn Khắc Trường, Sương Nguyệt Minh, Đỗ Bích Thúy, Lê Quang Trang, Nguyễn Ngọc Tư
Đại hội lại không theo phương án lấy trong danh sách tín nhiệm. Giờ đây tại hội trường đã đề cử thêm. Trong tình hình quá bức xúc Trần Nhương thử vận may ra gánh vác công việc Hội nên đã ứng cử.. Ha ha keo này là cuộc chơi cho vui, trúng trật đề không quan trọng.
Lại rút Trần Chấn Uy, Thành Đức Trinh Bảo, Hữu Việt (đề cử tại hội trường)
Chốt danh sách nhưng số lượng quá nhiều.
Do mạng 3G quá kém nên việc tường thuật bị chậm.
Phiếu bầu có 38 vị chọn lấy 15
Rộn ràng nối đuôi nhau bỏ phiếu
Dịch giả Ông Văn Tùng: Các cậu bầu bán mệt quá, tớ đánh một giấc đã
Buổi sáng 10/7 không khí dân chủ được thỏa thuê hiện hữu. Và còn đầy kịch tính. Lâu lắm giới văn nhân mới được tự do bày tỏ ý kiến của mình.
!- Việc Chủ tịch đoàn muốn gò số đề cử chỉ thêm 50% so với 15 dự kiến ủy viên chấp hành. Đại hội không đồng ý. Lại biểu quyết và kết quả như sau: Phái 50 được 210 phiếu. phái 100 được 259 phiếu. Vậy là đại biểu đã thắng BCH và Chủ tịch đoàn.
2- Chon danh sách, chủ tịch đoàn muốn lấy 30 vị có phiếu cao trong danh sách thăm dò từ các khu vực. Đại hội vỗ tay cái rầm đồng ý. Nhưng lại có ý kiến thế thì các đại biểu dự ĐH này mất quyền ứng cử và đề cử. Chủ tịch đoàn lại lùi một bước cho tiếp tục đề cử ứng cử tạ hội trường (số này là loại rau tươi). Thế là đại hội lại phủ quyết cái mà mình vừa thông qua. Phủ quyết cho dân chủ là rất hay.
3- Cuối cùng sô ứng cử đề cử sau khi đã rút còn lại 38 vị anh hào. Lại dư ra 8 vị theo số 30 mà đại hội đã thông qua. CTĐ hỏi ý kiến đại hội, giơ tay OK để nguyên 38 vị trong danh sách bầu cử. Trong số đó có 1 ứng cử là lão già Trần Nhương. Khi ứng cử lão lên nói " Tôi 75 tuổi rồi không ham hố chi, nhưng trong tình hình này tôi muốn đổi khác. Tôi muốn thử may rủi xem sao. Tôi ứng cử". Đại hội rầm rầm vỗ tay. Khi xuống thì bao người bắt tay "Tôi sẽ bầu cho ông", sướng nhưng có trời mới biết khi bầu họ lại gạch tên mình. Thôi vui là chính trúng hay trượt cũng vui...
12 giờ bỏ phiếu mới xong. Khổ cho 22 vị trong Ban kiểm phiếu do đại tá Phạm Hoa cầm đầu sẽ bở hơi tai cả trưa nay cật lực
Việc bầu cử lần này khá quy củ. Các đại biểu ngồi theo khu vực, trưởng đoàn nhận phiếu bầu về phát cho thành viên. Khi bỏ phiếu xong có dấu " Đại hội nhà văn Việt Nam lần thứ IX, ĐÃ BỎ PHIẾU". Ha ha sự gian lận lần này cũng khó, chỉ e các vị Ban kiểm phiếu....nhầm lẫn thì buồn...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Có số, có má cả - Tâm tư làm giề?

Nhiều nghệ sĩ đua danh bị rớt rất chi là tâm tư!


Chí Trung bị đánh trượt, Tự Long lên NSND
Trong khi các nghệ sĩ Chí Trung, Minh Hằng bức xúc vì không được xét danh hiệu NSND đợt này thì danh hài Tự Long có tên trong danh sách NSND mới.

Đến hẹn lại lên, kỳ xét tặng danh hiệu NSƯT, NSND nào cũng trở thành chủ đề ‘nóng’. Nhiều gương mặt quen thuộc với khán giả như NSƯT Minh Hằng, NSƯT Chí Trung... bị đánh trượt. Việc 'xin', 'tặng' tiếp tục được xới lên.
Nhiều huy chương, sao Chí Trung vẫn trượt? 
NSƯT Chí Trung cho biết sau gần 30 năm gắn bó với sân khấu, anh giành được 6 HCV và 8 HCB qua các kỳ hội diễn. Kể từ sau khi được xét tặng danh hiệu NSƯT, Chí Trung cũng giành nhiều giải thưởng ở những kỳ hội diễn khác nhau.
Từ năm 1997 tới nay, anh cũng có 2 HCV và hai HCB, 21 lần đạt danh hiệu nghệ sĩ thi đua của nhà hát, ba lần cấp Bộ, được Thủ tướng Chính phủ khen tặng. Năm 2013, anh đoạt huy chương vàng tại Liên hoan sân khấu kịch Lưu Quang Vũ.
Tuy nhiên, hồ sơ xét tặng NSND của Chí Trung đợt này đã bị đánh trượt ở hội đồng cấp Bộ.
Chí Trung đặt câu hỏi: “Liệu có phải tiêu chí xét tuyển danh hiệu NSND đang khá mù mờ, rắc rối và chưa công tâm? Bởi thực tế có những người không giành huy chương vàng nào vẫn đạt danh hiệu này. Có nhiều nghệ sĩ được phong tặng mà công chúng không biết họ là ai”.
NSND, NSƯT, chí trung, minh hằng, tự long

Trong khi đó, NSƯT Minh Thu cũng viết một bức tâm thư dài gửi tới các NSƯT cùng cảnh 'trượt' danh hiệu như chị. "Hơn 40 năm làm nghề, tôi được 7 tấm huy chương (5 vàng, 2 bạc) và còn hàng chục giải thưởng khác nữa. Trong đó, có cả giải Quốc tế cho thành tích đã dàn dựng 1 chương trình nghệ thuật cho đoàn dân gian UNESCO Việt Nam đi tham dự liên hoan văn hóa tại Hàn Quốc, được đánh giá là chương trình đặc sắc nhất trong số 72 nước tham dự. Ấy vậy mà, họ cũng bảo là giải này không được tính".
NSƯT Minh Thu còn thẳng thắn nêu tên NSND Bùi Đắc Sừ, Nguyên Giám đốc Nhà chèo Việt Nam, Ủy viên Hội đồng chuyên ngành cấp Nhà nước xét tặng danh hiệu NSND, NSƯT lĩnh vực sân khấu lần thứ 8 – 2015 đã phủ nhận nhận công lao công hiến của nhiều nghệ sỹ, đặc biệt là các nghệ sỹ chèo trong việc xét tặng NSND, NSƯT.
"Tại sao lại cứ phải là ông Bùi Đắc Sừ. Nếu còn ông Bùi Đắc Sừ ngồi trong Hội đồng xét duyệt thì cả Làng Chèo còn thiệt và nhiều nghệ sĩ còn khổ", NSND Minh Thu thẳng thắn.
NSND Kim Cương cũng rất bức xúc khi đồng nghiệp của mình là NSƯT Út Bạch Lan và NSƯT Minh Vương cũng không được xét đặc cách NSND lần này.
Hoài Linh lên NSƯT, Tự Long thành NSND 
NSND, NSƯT, chí trung, minh hằng, tự longDanh hài Hoài Linh

Về trường hợp của NSƯT Út Bạch Lan và NSƯT Minh Vương,  đạo diễn, NSND Trần Ngọc Giàu, Chủ tịch Hội Sân khấu TP HCM, thành viên trong Hội đồng xét duyệt danh hiệu NSND, NSƯT, nói: “Hội đồng chỉ xét duyệt trên cơ sở danh sách từ địa phương chuyển lên Bộ VHTT&DL nếu từ địa phương không có đề xuất đặc cách như đợt xét duyệt trước thì hội đồng cấp Bộ không thể tự đặc cách”.
Trong khi đó, NSND Bùi Đắc Sừ cho rằng, NSƯT Minh Thu bức xúc chia sẻ những thông tin về ông cũng như đặt nghi vấn cho Hội đồng xét duyệt là không có cơ sở.
"Trường hợp của NSƯT Minh Thu, với cá nhân tôi nhận xét rằng về chuyên môn, cô ấy là người hát rất hay, thông minh nhưng diễn xuất xạo và ngoại hình quá. Nếu là NSƯT thì xứng  đáng, chứ NSND thì chưa đủ tầm. Chưa nói tới tiêu chí về đạo đức con người. Về phần hội đồng, khi đưa ra xét duyệt lấy ý kiến, cô ấy chỉ được 7/13 phiếu, và kể từ 17 năm qua sau khi nhận được danh hiệu NSƯT, Minh Thu mới chỉ được có 1 HCV,  như vậy là trượt rõ ràng. Phải được 90% ý kiến đồng ý mới đạt".
Ông cũng cho hay Hội đồng được thành lập với 15 thành viên do Thứ trưởng Bộ VHTT&DL làm Trưởng ban, 2 Phó ban là ông Phùng Huy Cẩn – Vụ trưởng Vụ thi đua khen thưởng Bộ VHTT&DL và ông Nguyễn Đăng Chương – Cục trưởng Cục nghệ thuật biểu diễn. Ngoài ra, 12 ủy viên còn lại đều là những người uy tín trong giới sân khấu như Phó ban Tuyên giáo TW Nguyễn Thế Kỷ, Chủ tịch Hội nghệ sỹ sân khấu Lê Tiến Thọ, NSND Hoàng Dũng, NSND Tâm Chính, NSND Trần Ngọc Giàu… "Nếu nói là chạy danh hiệu chắc chỉ chạy được 1 đến 2 người, nghệ sĩ có đủ để quen hết tất cả những người có trong hội đồng hay không? Chúng tôi bỏ phiếu độc lập, nên chuyện chạy danh hiệu là không thể xảy ra.
Tôi cũng xin nói luôn, nhiều nghệ sĩ cứ nghĩ mình có chục cái HCV là thừa danh hiệu NSND nhưng không phải. Sau khi được xét NSƯT, những HCV trước đó sẽ không tính cho lần xét duyệt NSND. Chỉ khi xét NSƯT xong, những năm sau đó, nghệ sĩ tiếp tục được ít nhất 2 HCV thì mới xét duyệt, HCB sẽ không tính".
Ông Sừ thông tin đã ngồi trong Hội đồng xét duyệt 10 năm nay và đã bảo vệ thành công 16 trường hợp được lên NSND của đồng nghiệp mình. "Không có chuyện tôi chèn ép, không muốn cho đồng nghiệp lên NSND. Nhiều người, thiếu huy chương để lên NSND như Thanh Ngoan, Khắc Tư, tôi vẫn bỏ phiếu để mong hội đồng xem xét. Không phải là hội đồng cứng nhắc theo huy chương, nhiều trường hợp đủ huy chương nhưng đạo đức và sức lan tỏa không có thì vẫn trượt. Nhiều nghệ sỹ hoàn toàn không đủ tiêu chuẩn về huy chương nhưng vẫn được 100% Hội đồng thông qua để phong danh hiệu NSND như NSƯT Thanh Trầm, NSƯT Diễm Lộc, Vương Hà, Mạnh Phong… Hay như trường hợp của nghệ sĩ hài Hoài Linh cũng có trong danh sách phong danh NSƯT".
NSND, NSƯT, chí trung, minh hằng, tự long
Không chỉ đang hạnh phúc với người vợ mới cưới, Tự Long còn đón tin vui trở thành NSND
Được biết năm nay đã có rất nhiều người trẻ được phong danh hiệu NSND như NSƯT Tự Long (Nhà hát Chèo Quân đội), NSƯT Hoàng Quỳnh Mai (Nhà hát Cải lương Việt Nam)…

 T.Lê/ Vietnamnet
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Điều này rất bình thường. Đây là biên tập lại cho phù hợp với "trình" của người VN trong nước, có gì đâu mà ông théc méc, thưa ông GS Tuấn?

Một nửa sự thật

 * NGUYỄN VĂN TUẤN
Chiều nay, nhân đọc một bình luận của một trang web lề dân về chuyến đi của bác Trọng, tôi chú ý đến đoạn trích dẫn báo Tuổi Trẻ viết về bài tuyên bố của Thượng nghị sĩ John McCain (1). Khi kiểm tra nguồn thì báo Tuổi Trẻ trích Thông tấn xã VN (TTXVN).
Nhưng khi so sánh bài trên TTXVN và bản tuyên bố bằng tiếng Anh của McCain thì thấy rõ ràng TTXVN đã đưa tin một cách … chọn lọc.
Bản tin trên TTXVN viết rằng “Thượng Nghị sĩ cũng đánh giá những tiến triển hai nước cùng đạt được trong 20 năm qua là đáng kinh ngạc. Hoa Kỳ và Việt Nam đang ở thời điểm tốt hơn bao giờ hết để tiếp tục những tiến triển này. Ông McCain cũng ca ngợi Việt Nam gần đây đã tiến hành các bước đi đáng khích lệ nhằm cải thiện hồ sơ nhân quyền”.
Thật ra, bản tuyên bố của McCain dài hơn và hay hơn nhiều so với trích dẫn của TTXVN. Ông McCain nhắc đến vấn đề Tàu cộng đang hung hăn trên Biển Đông, và Chính phủ Mĩ đang phê chuẩn một ngân sách 425 triệu USD để giúp nâng cao năng lực quốc phòng cho ASEAN, kể cả Việt Nam. McCain còn nhắc đến giàn khoan HD-981 mà TTXVN không dám nói đến. Còn trong nước, McCain đề cập đến quyền con người 2 lần. Ông cũng nói đến ấn tượng tốt của ông về một thế hệ trẻ đĩnh đạc đang xuất hiện ở VN. Ông nói về nỗ lực đào tạo một thế hệ lãnh đạo mới cho VN, và yểm trợ các hoạt động vì xã hội dân sự. Ông kêu gọi trả tự do cho các tù nhân lương tâm. Ông kêu gọi Chính phủ Mĩ nên tháo gỡ những qui định về bán vũ khí cho VN, nhưng ông nhấn mạnh rằng việc xoá bỏ lệnh cấm vận bán vũ khí chỉ với điều kiện VN phải tỏ ra tôn trọng quyền con người, trả tự do cho các tù nhân lương tâm, và cải cách pháp lí.
Rất tiếc là TTXVN không dịch những đoạn đáng chú ý đó cho bạn đọc. Do đó, tôi bỏ ra vài phút dịch cho các bạn biết rõ. Bản tuyên bố của McCain có ở đây (2), và trong đó ông viết: (trích) …  “Hơn bao giờ hết, Hoa Kì và Việt Nam đang ở vị thế để tiếp tục xây dựng dựa trên sự tiến bộ này. Ngày nay, mỗi năm Việt Nam gửi sinh viên sang Mĩ du học nhiều hơn bất cứ nước Đông Nam Á nào. Trong tháng 5 vừa qua, tôi đã chứng kiến sự đĩnh đạc và kĩ năng của một thế hệ Việt Nam đang nổi lên được biểu hiện tại Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn TPHCM. Thêm vào đó, sự hỗ trợ của Hoa Kì cho Việt Nam trong nỗ lực đào tạo những thế hệ lãnh đạo mới sẽ đạt những đỉnh điểm mới khi Đại học Fulbright ra đời ở TPHCM. Đại học độc lập này sẽ phục vụ như là một chất xúc tác để nâng cao nền giáo dục đại học ở Việt Nam, và khuyến khích những tiếp xúc ở mức độ cá nhân giữa hai quốc gia.
Ngoài sự cam kết đó ra, Hoa Kì phải tiếp tục yểm trợ xã hội dân sự ở Việt Nam, kể cả xiển dương tự do tôn giáo, tự do báo chí, và quyền lao động. Chính phủ Việt Nam đã có những biện pháp khiêm tốn nhưng đáng khuyến khích để cải thiện hồ sơ nhân quyền của Việt Nam, và Hoa Kì phải tiếp tục yểm trợ tất cả công dân Việt Nam đang tìm cách sử dụng những biện pháp ôn hoà để xây dựng một đất nước hùng mạnh và thịnh vượng, một đất nước tôn trọng quyền con người và luật pháp.”
Hoa Kì và Việt Nam chia sẻ một sự dấn thân sâu sắc vì hoà bình và an ninh vùng Châu Á Thái Bình Dương. Điều này đặc biệt quan trọng trong khi Trung Cộng tiếp tục lấn chiếm và quân sự hoá vùng Biển Đông và một lần nữa triển khai giàn khoan Hải Dương 981 (HD-981) ở vùng biển gần Việt Nam. Để yểm trợ Việt Nam và các nước trong vùng Đông Nam Á, những nước đang có những nỗ lực giải quyết những tranh chấp biển đảo một cách ôn hoà, Quốc hội Mĩ đang xem xét phê chuẩn một ngân sách 425 triệu USD cho Bộ Quốc Phòng nhằm giúp huấn luyện và trang bị cho các lực lượng vũ trang của các nước Đông Nam Á xây dựng năng lực bảo vệ biển.
Ngoài ra, tôi tin rằng ngay lúc này Hoa Kì phải tháo gỡ bớt những cấm đoán về việc bán vũ khí sát thương cho Việt Nam […] Sau khi tháo gỡ bớt những qui định, và tiến đến xoá bỏ cấm vận, Hoa Kì yêu cầu Chính phủ Việt Nam có những bước đi có ý nghĩa và vững vàng để bảo vệ nhân quyền, kể cả trả tự do cho các tù nhân lương tâm, và cải cách pháp lí. Đó nên là mục tiêu của chúng ta, và chúng ta nên làm việc với nhau để hoàn tất mục tiêu đó càng sớm càng tốt nhằm đem lại lợi ích cho cả hai nước.
Hai mươi năm qua đã chứng kiến sự phát triển phi thường trong mối quan hệ giữa chúng ta, những phát triển cao hơn bất cứ ai trong chúng ta có thể kì vọng. Tôi mong đợi được tiếp kiến tổng bí thư Trọng trong tuần này, trong khi hai nước chúng ta đang tìm cách tiếp tục xây dựng một mối quan hệ dựa trên nền tảng của một viễn kiến mà chúng ta chia sẻ. Đó là viễn kiến một Châu Á Thái Bình Dương hoà bình và thịnh vượng.” (Hết trích).
Dĩ nhiên, không ai ngạc nhiên khi TTXVN lược bỏ những đoạn “tế nhị”. Ngạc nhiên là ở thời đại internet và thông tin mở mà “báo chí cách mạng” lại làm như thế, có thể hiểu là một cách khinh thường độc giả. Người phương Tây có câu đại khái là một nửa ổ bánh mì thì vẫn là bánh mì, nhưng một nửa sự thật thì là một lời nói dối (a half loaf of bread is half loaf of bread, but a half truth is a whole lie). Có thể nói rằng bản tin trên TTXVN chỉ phản ảnh nửa sự thật.
N. V. T/BVN
-----------/
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

Còn ai tin vào nhà văn Việt Nam nữa không?



Tác giả: Inrasara (*)

.


Đại đa số nhà văn Việt Nam hôm nay từ chối làm nhà trí thức theo nghĩa mạnh nhất của từ này. Thì lấy đâu tác phẩm của hắn nhận được sự chú ý xứng đáng từ cộng đồng, nói chi chuyện cá nhân hắn được cộng đồng tôn trọng. Còn kêu ca than vãn công chúng lạnh nhạt với văn học thì không gì tệ hại hơn.
1. Xã hội nào bất kì, muốn tự thức để tiến bộ, cũng cần đến sự phản biện. Một phản biện đích thực: trực diện, mạnh mẽ, và đầy trí tuệ. Không phải lối phản biện “dân hỏi Bộ trưởng trả lời”, hay như ở Hội đồng Lý luận, Phê bình Văn học, Nghệ thuật Trung ương, các diễn giả lên giảng bài, sau đó đưa địa chỉ email: “Ai có thắc mắc gì cứ gửi điện thư cho tôi”. Mà là trực diện
Xã hội Việt Nam hôm nay nảy sinh nhiều vấn đề nóng cần đến sự phản biện. Đâu đó đã có những phản biện, tội – ở đó nhà văn, nhất là cánh nhà văn thuộc Hội Nhà văn Việt Nam, ít dự cuộc hơn cả. Trong khi nhà văn là kẻ phản biện xã hội.
Không phải các “nhà” khác không phản biện xã hội, nhưng chính nhà văn là người phản biện xã hội toàn diện nhất, và nhất là – cần thiết cho sự khai mở tư duy sáng tạo của hắn nhất. Bác sĩ, kĩ sư, chuyên gia, giáo sư đại học… cũng phản biện, nhưng thường họ tập trung vào chuyên môn; cho nên nếu có phản biện thì họ phản biện về lĩnh vực chuyên môn của họ là chính. Còn nhà văn, bạn phải quán xuyến mọi vấn đề xã hội để có thể viết… văn. Qua đó, bạn hiểu xã hội để phản biện.
Một số nhà văn viết truyện phục vụ bộ phận độc giả nhất định: độc giả thiếu nhi, tuổi mới lớn hay các cô tiểu thư thị thành; hoặc cũng có không ít nhà văn quyết đóng phòng văn hì hục viết mong làm ra tác phẩm để đời. Tiếp xúc với độc giả – không; diễn thuyết trước công chúng – không; tham gia vào công việc xã hội, từ đó phản biện xã hội cũng không nốt. Đó là chọn lựa của họ, họ là nhà văn tháp ngà, chúng ta hãy để mặc họ với tham vọng riêng tư ấy. Còn lại, nhà văn là kẻ phản biện xã hội. Công chúng đòi hỏi nhà văn đóng vai trò một trí thức đúng nghĩa. Chỉ như thế hắn mới tạo ảnh hưởng nhất định đến lối suy nghĩ của cộng đồng, lớn hơn – tác động đến xã hội.
2. Nhà văn Việt Nam phản biện ai? Lạ, trên hết và trước hết, cộng đồng người đọc hôm nay đòi hỏi hắn phải biết phản biện chính tổ chức Hội Nhà văn Việt Nam, ở đó Ban Chấp hành là đối tượng đầu tiên cần nhận sự phản biện. Bởi Hội mà hắn tham gia là một tổ chức chính trị nghề nghiệp đang tiêu tiền của nhân dân, nên nó phải có trách nhiệm với nhân dân.
Việc xét kết nạp hội viên chẳng hạn, là vấn đề bị dư luận ì xèo nhất, chắc thế. Khía cạnh này, xin đề cập đến chuyên môn hẹp: Thơ. Việt Nam là “nước thơ”. Người làm thơ nhiều, tập thơ in ra cũng nhiều, cho nên ứng viên thơ luôn có con số vượt trội. Văn chương lại vô bằng, nên việcđưa lên đặt xuống là rất mất thì giờ, và mất… lòng. Nhưng thế nào rồi cũng nhắm mắt, nén lòng để chọn cho được đủ số đề cử lên Ban Chấp hành.
Ban Chấp hành là cấp quan cao nhất của Hội Nhà văn Việt Nam. Nếu bên Hội đồng chỉ trách nhiệm về chuyên môn, thì ở đây là cấp trách nhiệm… lớn hơn, toàn diện hơn. Thì hẳn! Ban Chấp hành nhiệm kì này gồm 15 vị, có văn xuôi, có thơ, có cả lí luận phê bình, vân vân. Ở đây, lại xin nói về thơ. Có ứng viên thơ đã qua cửa Hội đồng với số phiếu rất oách, tin chắc thế nào kì này bỏ túi thẻ Hội Nhà văn. Ai dè, qua Ban Chấp hành bị đánh trượt! Lí do? Ít người biết thi sĩ này quá. Nhưng họ đã vượt qua ải chuyên môn rồi mà? Vậy là ủy viên Ban Chấp hành phải đọc. Có thì giờ đọc duyệt hết không? Sức mấy! Đó là chưa xét đến khía cạnh: có đến hai phần ba Ban Chấp hành không chuyên ngành thơ. Không dám nói anh chị không hiểu về thơ, mà sẽ khó khăn hơn. Khó về chính ứng viên đó với tác phẩm đó, càng khó hơn nữa trong đối sánh với các ứng viên khác, thi tập khác. Kẹt là thế! Vậy, không tin Hội đồng chuyên môn do mình đề cử thì còn tin ai? Vậy mà Ban Chấp hành đã nhiều bận nói không với Hội đồng này!
Sự thiếu tin tưởng này còn đẩy lên cấp độ cao nhất ở xét giải thưởng, khi năm 2014, tập thơ vào chung khảo ở Hội đồng thơ chỉ được hai phiếu và bị loại nhưng nó được Ban Chấp hành xét tặng Giải thưởng thơ duy nhất của năm, trong khi ba tập khác được 7-8/9 phiếu thì bị loại. Mặc dù làm thế không sai quy chế của Hội Nhà văn, nhưng nó không thuyết phục được công chúng độc giả. Càng khiến Hội đồng chuyên môn không phục. Có nhà văn nào đã phản biện Ban Chấp hành về vụ kia không?
Trực tiếp hơn, Festival Thơ châu Á – Thái Bình Dương đầu năm 2015 vừa qua, 153 đại biểu thơ “quốc tế” có đến phân nửa là nhà thơ cấp “câu lạc bộ” lên diễn đàn “đánh vần” thơ tiếng Anh trình độ bằng B cho thính giả Việt Nam nghe, cạnh đó thính giả phải nghe phiên dịch viên dịch thơ bằng lối dịch cẩu thả đến vô trách nhiệm – mới tội. Festival Thơ tầm quốc tế ấy ta đã thu hoạch được gì, ngoài sự rềnh rang mang tính hội hè? Trong khi tiền của bỏ ra cho công cuộc đó không lấy đâu khác ngoài tiền thuế nhân dân. Mà ít ỏi gì cho cam. Có nhà văn nào đã lên tiếng phản biện không, ngoài tiếng nói lẻ loi trên Tiền phong Chủ nhật: “Không đương đại, không người trẻ”, đăng ngày 8-3-2015 (http://www.tienphong.vn/van-nghe /khong-duong-dai-khong-nguoi-tre-830375. tpo#Inrasara).

Phải biết làm cuộc đoạn tuyệt với xã hội họ sống, ở trong Hội mà như đứng ra ngoài Hội – để làm một nhà văn tự do. Chỉ khi không còn manh mún vướng bận triền phược nào sót lại: sự ưu ái và đãi ngộ từ cơ chế hiện hữu, sự dung dưỡng với nương tựa nhau để hai bên – nhà văn và cơ chế – cùng có lợi, nhà văn mới có thể tự giải phóng toàn triệt.
Chuyện đơn giản vậy thôi mà không dám, không biết lên tiếng thì làm gì ta dũng cảm đứng mũi chịu sào phản biện khi tác phẩm của đồng nghiệp bị cấm xuất bản, hay xuất bản – phát hành để bị thu hồi, bị “đánh” hội đồng đầy bất công, oan uổng. Lớn hơn và nhạy cảm hơn – về vấn đề Biển Đông, về môi trường bị phá hoại, về vấn nạn tham ô đang lan tràn như một “bầy sâu” lúc nhúc. Vân vân…
Đại đa số nhà văn Việt Nam hôm nay từ chối làm nhà trí thức theo nghĩa mạnh nhất của từ này. Thì lấy đâu tác phẩm của hắn nhận được sự chú ý xứng đáng từ cộng đồng, nói chi chuyện cá nhân hắn được cộng đồng tôn trọng. Còn kêu ca than vãn công chúng lạnh nhạt với văn học thì không gì tệ hại hơn.
3. Nhưng liệu nhà văn còn có thể tránh né hiện thực xã hội mãi không? Câu trả lời là: không! Làm nhà văn có nghĩa là bị đẩy xuống tàu. Ngoại trừ văn nghệ sĩ sa-lông, hay các cây bút đầu hàng thời cuộc, ngày hôm nay mỗi hành vi công bố tác phẩm là một hành động đặt mình vào sự cuồng nộ của một thời đại không tha thứ (Créer aujourd’hui, c’est créer dangereusement. Toute publication est un acte et cet acte expose aux passions d’un siècle qui ne pardonne rien, – Albert Camus, “L’Artiste et son Temps”).
Hiện thực phổ quát, kèm với nó là sự thống khổ của đám đông có mặt khắp nơi, ở sát cạnh nhà bạn, ngay giữa lòng tập thể nhỏ bé tưởng yên ấm của bạn. Thống khổ và bất công lồ lộ được phương tiện thông tin đủ loại đẩy vào tận phòng ăn, giường ngủ của bạn, ám ảnh giấc mơ bạn. Đám đông ấy không để yên cho sự im lặng của bạn, khi im lặng đó bị coi như một thái độ. Họ càng không tha thứ cho tiếng nói của bạn, nếu đó chỉ là tiếng nói lưỡng lự, nửa vời.
Quần chúng đòi hỏi trách nhiệm của nhà văn. Trách nhiệm đó đòi hỏi nhà văn – dù thuộc hội đoàn nào bất kì, ở đây là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam – nói mạnh như Camus, là phải biết làm cuộc đoạn tuyệt với xã hội họ sống (la responsabilité supposait une rupture épuisante avec leur société), ở trong Hội mà như đứng ra ngoài Hội – để làm một nhà văn tự do. Chỉ khi không còn manh mún vướng bận triền phược nào sót lại: sự ưu ái và đãi ngộ từ cơ chế hiện hữu, sự dung dưỡng với nương tựa nhau để hai bên – nhà văn và cơ chế – cùng có lợi, nhà văn mới có thể tự giải phóng toàn triệt. Giải phóng cả truyền thống văn hóa văn chương từng chế ngự tâm thức nhà văn, tâm thức tạo nên thứ tâm lí bầy đàn hãi sợ sự cô đơn, chạy trốn tinh thần độc lập qua đó mài mòn cá tính sáng tạo. Chỉ dũng cảm cắt đứt như thế thôi, nhà văn không bị áp lực bởi thế lực nào bất kì, qua đó hắn mới có thể có tiếng nói khách quan và độc lập.
4. Đến đây, muốn tiếng nói bạn được quần chúng lắng nghe, nhà văn đồng thời phải là một nhà phê bình hoặc có khả tính phê bình. Tiếc, nhà văn Việt Nam hiếm có khả tính phê bình, nói chi là nhà phê bình. Ta sáng tác bản năng và cảm tính, và ta hãnh diện về nỗi thiếu lí tính ấy. Ta ưa nói: Vô chiêu thắng hữu chiêu; nhưng chưa có ngón võ nào trong tay, thì làm gì nói đến vô chiêu? Ta thích dẫn Goethe: Lí thuyết thì xám xịt, cây đời mới xanh tươi; trong khi trong tay ta chẳng có mủng lí thuyết nào, còn cây đời lại là thứ cây èo uột. Văn học Việt Nam muôn năm ở lại với nghiệp dư không phải không có lí do chính đáng của nó.
Ta thiếu triết học, ta không thèm chịu học triết học nữa, nghĩa là ta từ chối học suy tư độc lập, để có thể phản biện. Triết học ta đang dạy và đang học trong nhà trường là triết học “theo”: nghe theo, nói theo, suy tư theo; tôi gọi đùa nó là thứ triết học Theo-ism. Không lạ, khi những người viết văn, làm thơ đến mỗi “mùa hội viên” là lo chạy vào Hội Nhà văn Việt Nam, vào được rồi thì xoa tay – nghỉ, chứ hiếm khi viết được gì thêm, chẳng sáng tạo được gì mới; bầu Ban Chấp hành đại diện cho mình thì đầy cảm tính với cảm tình lẫn bè phái. Quần chúng có than vãn thì kệ. Ta đổ trách nhiệm cả lên đầu Ban Chấp hành, hay của cả khối tập thể, mà không là trách nhiệm của một ai. Ta giành phần vô trách nhiệm trước xã hội.
Hỏi, còn ai tin vào tiếng nói của nhà văn thuộc Hội Nhà văn Việt Nam nữa không?
————
* Phó Chủ tịch Hội đồng Thơ, Hội Nhà văn Việt Nam
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bộ trưởng Quốc phòng Campuchia đi Trung Quốc liên quan gì đến Việt Nam?


Hồng Thủy 
(GDVN) - 23 viên tướng do ông Tea Banh dẫn đầu có mặt tại Bắc Kinh trong lúc Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đang thăm Mỹ gây ấn tượng mạnh hơn là sự trùng hợp.
Ông Tea Banh tiếp Hứa Kỳ Lượng trong một chuyến thăm đến Phnom Penh. Ảnh: Khmer Times.
The Diplomat ngày 10/7 bình luận, tại sao Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Quốc phòng Campuchia Tea Banh lại dẫn theo một phái đoàn tướng lĩnh cao cấp quy mô lớn thăm Trung Quốc lúc này, liệu nó có liên quan gì đến căng thẳng biên giới giữa Campuchia với Việt Nam (do lực lượng đối lập CNRP cổ súy, kích động phá hoại) hay không?

Ông Tea Banh dẫn theo 23 tướng quân sự và an ninh cấp cao thăm Trung Quốc 5 ngày bắt đầu từ ngày 8/7. Trong khi cả Bắc Kinh và Phnom Penh đều nhấn mạnh rằng chuyến thăm này là "thói quen", "thông lệ", nhưng những sự kiện gần đây cũng như những chi tiết cụ thể của chuyến thăm có thể đáng chú ý nhiều hơn.
Bản thân ông Tea Banh nói với The Cambodia Daily rằng đó chỉ là chuyến thăm "không có gì lớn", phát ngôn viên quân đội Campuchia nói với báo giới đây là hoạt động thường xuyên mỗi năm một lần. Báo chí Trung Quốc thì viết rất ít về chương trình nghị sự, ngoài việc chuyến thăm này được thiết kế để tăng cường hơn nữa quan hệ hợp tác song phương", Tea Banh gặp các nhà lãnh đạo quân sự Trung Quốc và thăm một số cơ quan chủ chốt của Bộ Quốc phòng nước chủ nhà.
Đối với một số người, thật khó tin khi 24 viên tướng Campuchia từ Bộ trưởng Quốc phòng, Tư lệnh Hải quân, Không quân cho đến Cảnh sát quân sự quốc gia đi Bắc Kinh chỉ để "thúc đẩy hữu nghị". Quy mô phái đoàn này cho thấy chuyến thăm được thiết kế để làm một số vấn đề lớn trong khi đang xảy ra những biến động không nhỏ lúc này, The Diplomat bình luận.
Bất kể bản chất chuyến thăm này là gì cũng nhận được sự quan tâm lớn bởi nó diễn ra chỉ vài ngày sau các cuộc va chạm ở biên giới Campuchia - Việt Nam cuối tháng 6 (CNRP kích động cái gọi là) chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. CNRP cáo buộc đảng cầm quyền CPP đứng đầu là Thủ tướng Hun Sen"sử dụng bản đồ được vẽ bởi Việt Nam để đàm phán biên giới với Việt Nam".
Ông Hun Sen đã gửi công hàm cho Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-moon xin mượn lại bản đồ Hiến pháp do Sở Địa dư Đông Dương thời Pháp xuất bản trước năm 1955 mà ông Norodom Sihanouk đã nộp cho Liên Hợp Quốc năm 1964 để đối chiếu. Ủy ban Biên giới Chính phủ hai nước vừa tổ chức một cuộc họp 3 ngày và kết thúc hôm qua.
Ông Thường Vạn Toàn đón ông Tea Banh.
Với những diễn biến này, ông Tea Banh dẫn theo 23 viên tướng hàng đầu đi Bắc Kinh là một sự đảo ngược "có thể hiểu được", The Diplomat bình luận. Trung Quốc là nhà viện trợ quân sự và tài chính lớn nhất của Campuchia, quan hệ quốc phòng 2 nước đã được tăng cường trong vài năm qua. Trong khi đó quan hệ Trung - Việt trở nên căng thẳng và ảnh hưởng đến tam giác trục quan hệ Mỹ - Việt - Trung.
The Diplomat cho rằng, 23 viên tướng do ông Tea Banh dẫn đầu có mặt tại Bắc Kinh trong lúc Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đang thăm Mỹ gây ấn tượng mạnh hơn là sự trùng hợp. Mặc dù các quan chức Trung Quốc hay Campuchia không công khai nhắc tới biên giới Việt Nam - Campuchia trong chuyến đi này, nhưng vẫn có những dấu hiệu gián tiếp cho thấy sự liên quan nếu ai đó quan tâm tìm kiếm nó.
Ví dụ sau khi ông Tea Banh hội đàm với Thường Vạn Toàn, hội kiến Hứa Kỳ Lượng, Campuchia và Trung Quốc cam kết cải thiện hợp tác quân sự và "tiếp tục hỗ trợ nhau trong các vấn đề chủ yếu liên quan đến lợi ích cốt lõi". Cụm từ "lợi ích cốt lõi" trong trường hợp này thường được dùng một cách quá mức và gây tranh cãi về sự thay đổi của Trung Quốc trên Biển Đông, trong đó phần lớn có sự hỗ trợ từ Campuchia.
Điểm nhấn nữa đáng chú ý là sự nhấn mạnh hỗ trợ các lợi ích cốt lõi "của nhau". Trong khi người ta có thể tranh luận về lợi ích quốc gia bao gồm những gì, thì vấn đề chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ (theo cách hiểu sai lầm của một số người Campuchia) là yếu tố đáng kể trong các vấn đề biên giới với Việt Nam đang diễn ra chắc chắn là một trong số các "lợi ích cốt lõi" vừa đề cập.
Tân Hoa Xã ngày 9/7 nói rằng Trung Quốc và Campuchia tuyên bố sẽ nâng cao hợp tác quân sự, tiếp tục ủng hộ lẫn nhau trong các vấn đề chính liên quan đến lợi ích cốt lõi. Hứa Kỳ Lượng - Phó Chủ tịch Quân ủy trung ương khi tiếp ông Tea Banh đã nói, hai bên đã hỗ trợ nhau trong các vấn đề "chủ quyền, an ninh và phát triển", hy vọng hai nước tăng cường hợp tác đối phó với "những thách thức".
Thường Vạn Toàn, Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc thì bình luận rằng quan hệ hợp tác quân sự Trung Quốc - Campuchia đang ở thời kỳ "tốt nhất từ trước đến nay" với sự tin cậy lẫn nhau về chính trị, hợp tác kinh tế - an ninh cùng thắng.
Tiến sĩ Trần Công Trục, nguyên Trưởng ban Biên giới Chính phủ đã phân tích về yếu tố Trung Quốc ở biên giới Tây Nam mà chúng ta cần cảnh giác, mời quý độc giả quan tâm theo dõi TẠI ĐÂY.
Hồng Thủy
Phần nhận xét hiển thị trên trang