Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015

Chương 4 - Cuộn len của Thượng Đế

 "Tôi không là ai, chỉ là một ngọn gió không hương không sắc, lang thang vô định, nhưng lại muốn thấu qua cõi lòng của mọi con người mà nó có thể chạm đến, để được thấm đượm sắc hương của những tâm hồn ấy. Bạn băn khoăn tự hỏi tôi là ai, mà không biết rằng tôi đang ở trong bạn đó.

       Tôi không là ai, chỉ là hơi thở nhẹ vô tình mà bạn không kịp nhận ra, để sau đó bạn bối rối không hiểu điều gì vừa qua đi mất.
       Tôi không là ai, chỉ là sự im lặng sâu thẳm mà từng ngày vẫn trú ẩn trong tim bạn.
       Như muối trong đại dương, như cát trong sa mạc, như sự tất nhiên trong chuyện tình cờ".
*
*       *
       Đúng vào ngày Cá tháng Tư năm 2010, tôi chuyển đến thành phố Vĩnh Yên. Không ngờ ở tỉnh lỵ này, tôi có cơ hội được học ở một trung tâm Anh ngữ do giáo viên nước ngoài giảng dạy hầu như toàn bộ. Họ tốt hơn nhiều so với những trung tâm ngoại ngữ ở Hà Nội mà tôi biết trước đó vài năm. Ocean International Language, nằm ở số Mười Ba đường Nguyễn Tất Thành.
       Đó là con đường vành đai mới của Vĩnh Yên, tôi đã thất bại khi tìm số Mười Ba từ hai đầu của nó, và bắt buộc phải gọi điện thoại đến trung tâm Ocean Language để nhận được chỉ dẫn. Tôi không phàn nàn gì, vì số Mười Ba luôn đứng ở những vị trí quan trọng trong cuộc đời tôi.

       Tôi sinh ngày Mười Ba âm lịch. Khi vào đại học, tôi luôn đứng số Mười Ba trong danh sách, đồng thời là số báo danh của tôi cho mọi kỳ kiểm tra và thi cử. Tôi thấy rất công bằng khi mình mang con số mà nhiều người ghét và kiêng kỵ do họ tin rằng nó không may mắn. Tôi ghét những điều kiêng kỵ và không tin chuyện may rủi. Số điện thoại di động đầu tiên của tôi có đuôi là Mười Ba do tôi nhìn thấy nó trong đống sim mà họ đưa tôi chọn. Không những thế, khi tôi rời khỏi thị xã Phúc Yên để chuyển đến Vĩnh Yên, con ngõ mà tôi từng ở đã chuyển từ số Một sang số Mười Ba kèm theo sự đổi tên của con đường.
       Khi đến trung tâm Ocean International Language ở số Mười Ba đường Nguyễn Tất Thành, tôi hài lòng nhìn thấy nó có màu xanh, màu của trời và biển. Trung tâm này của Singapore, giáo viên hầu hết là người Philipin, còn chịu trách nhiệm quản lý là một người Việt Nam. Ở Ocean Language mỗi người đều phải dùng một cái tên tiếng Anh. Người quản lý là Mr. Wind. Tên tiếng Việt của anh ta không hề mang nghĩa tương tự. Như vậy là anh ta thích Gió. Ở đó, họ gọi tôi là Victoria.
*
       Liên quan đến cái trung tâm có màu xanh của trời và biển mà tôi vừa kể trên, bằng cách rời khỏi nó trong một đêm mưa mùa hè, tôi đã gặp một chuyện mà cả đời tôi không sao quên được. Từ khi biết có Thượng Đế, đó là lần đầu tiên tôi phán xét Ngài.
       Đêm mưa đó xảy ra vào mùa hè năm 2010, nếu như không phải ở một tỉnh lỵ mà là ở thủ đô thì ắt hẳn nó đã phải làm xôn xao tất cả các tờ báo. Thành phố nhỏ bỗng chốc ngập mênh mông như đại dương, mà nó lại như thế đúng vào lúc tôi vừa rời trung tâm Ocean Language sau buổi học tối.
       Người ta đều nói đó là điều chưa từng xảy ra nơi đây, tất cả những người đi đường đều vội vã nháo nhào, chiếc xe bốn chín phân khối dễ chết máy của tôi cũng nháo nhào tìm một ngả đường để chạy thoát về khu tập thể của bệnh viện y học cổ truyền Vĩnh Phúc. Không còn ngả đường nào như thế, tôi chỉ còn một lựa chọn là chạy về trục đường chính đông người để đảm bảo rằng mình không bị nước lũ cuốn đi. Chiếc xe ốm yếu của tôi không cần phải mặc cảm, bởi vì tất cả các xe phân khối lớn đều đã chết máy trong dòng nước. Điều tất yếu xảy ra như trong mọi kịch bản tương tự, tôi đứng ngoài hiên một hiệu sửa xe kiên nhẫn chờ đến lượt mình.
       Kịch bản thắt nút ở chỗ: người sửa xe tuyên bố rằng ông ta không còn đủ sức gắng gượng nổi và bắt buộc phải đi ngủ, những xe chưa sửa sẽ được ông ta dắt vào nhà chờ đến sáng mai giải quyết. Tôi không thể tự “cởi nút” bằng cách đi bộ về phòng mình chỉ cách đó hơn một cây số, vì nếu làm thế, nước sẽ cuốn phăng tôi đi nhanh như cuốn một khúc củi mục, nếu xe tôi đã sửa cũng chẳng đủ khả năng ra đường. Nhiều người đã được phen hú hồn hú vía trước khi chạy thoát đến vị trí này. Mưa chưa dừng và nước chưa có dấu hiệu xuống. Một trận lũ vô tiền khoáng hậu khiến những người bản xứ sửng sốt.
       Sắp một giờ sáng, cả chủ và khách đều mệt phờ, người sửa xe làm những việc như ông ta đã nói. Xe của tôi đã có chỗ, còn chủ nhân của nó thì không. Tôi vẫn đứng ngoài hiên, cùng những người khách chưa đi hết, chưa kịp nghĩ ra cách gì ngoài việc đứng yên.
       - Bọn em đi kiếm nhà trọ đây. Chị đi cùng bọn em nhé!
       Một cậu thanh niên lên tiếng nói với tôi. Có lẽ cậu ta đã quan sát tôi từ lúc nãy. Họ có ba người, và xe đã sửa xong, một chiếc.
       Hôm ấy tôi mặc chiếc áo thun màu trời, khi ướt nó thành màu của biển. Cái màu trời biển ấy không cứu được vẻ thảm hại của tôi, vẻ đáng thương của một chú mèo mới được vớt lên từ dưới nước.
       Cậu thanh niên nhìn có vẻ hiền, nhiều người trông hiền như thế, nhưng không có gì đặc biệt ngoài giọng nói nghe cũng êm tai. Cậu ta cao lớn hơn hai người bạn.
       Tình huống này có vẻ rắc rối, và tôi kiếm cớ từ chối:
       - Nhà trọ thì tốn tiền đấy, mà mình thì không mang theo đủ tiền.
       Tôi nói dối. Trong ví tôi có thừa tiền, thừa đủ cho riêng tôi. Nhà trọ là một giải pháp hay, nhưng một mình tôi thì ngại. Muốn kiếm nhà trọ thì ít nhất cũng phải vượt sang bên kia đường, nhưng đường thì đang là dòng sông. Đợi thêm vẫn là giải pháp có vẻ ổn hơn.
       - Em có đủ tiền, chị đừng ngại. Từ đây đến kia chỉ khoảng trăm mét, xe này có thể qua được. Lúc nãy bọn em qua chỗ nước ngập ngang người nó mới chết thôi.
       Ông chủ hiệu sửa xe tiếp lời khích lệ:
       - Cô cứ đi với bọn nó đi! Thằng này là người tử tế, nó là thằng em tôi, tôi đảm bảo đấy.
       Tôi đã biết họ quen nhau qua những lời họ trò chuyện từ trước đó. Có lẽ người chủ hiệu cũng không muốn nhận lấy phần khó xử về mình. “Người tử tế” được xem như một lời đảm bảo trong trường hợp này.
       Tôi mệt rồi, và không còn ở tuổi mười bẩy. Đứng đây tới sáng với gió lạnh và mưa tạt cũng không đảm bảo an toàn cho sức khỏe của tôi. Đi với họ chắc là an toàn hơn.
       Xe của họ đúng là rất khỏe, chở bốn người, tôi ngồi trên xe mà nước vẫn ngập quá gối. Chúng tôi sang được vỉa hè phía bên kia ngã tư.
*
       Cậu thanh niên cư xử với hai người kia như với những kẻ đàn em, còn họ thì không ngần ngại sờ vào má tôi như cách người ta thử phản ứng với một con mèo mới được mua về đang bị xích. Có vẻ như đó là cách mà họ vẫn làm với các cô gái điếm. Cậu thanh niên đàn anh tỏ vẻ bất bình và bảo hai người kia ra khỏi phòng đi tìm nhà trọ khác, rồi đưa điện thoại của mình cho họ trước khi họ đi. Cậu ta ở lại cùng tôi trong một phòng. Tôi thở dài khi thấy mình không có tư cách để đòi hỏi một sự rộng lượng hơn thế.
       Trong phòng trọ, nước cũng ngập đến gần đầu gối, may mà cái giường cũng khá cao, và nước có vẻ sẽ không tiếp tục dâng thêm. Tôi nhìn bảng giá trên tường và biết sáng mai cậu thanh niên sẽ phải trả một trăm nghìn.
       Tôi quẳng đôi dép và chiếc túi xách lên chiếc ghế ở đầu giường rồi chui vào màn, nằm vật ra. Trong lúc đó, cậu thanh niên chui vào toa lét mà tôi chẳng hiểu cậu ta làm được gì với cái toa lét ngập nước ấy. Lúc chui ra, cậu ta đã trần trụi tồng ngồng như A-đam. Tôi chưa quen ngay với bộ dạng hoang dã ấy của cậu thanh niên, nhưng ưu điểm của tôi là dễ chấp nhận hoàn cảnh và luôn chuẩn bị tinh thần đón nhận những chuyện chưa từng gặp. Mấy năm trước đó, tôi từng xem cuốn sách của một người Nhật Bản, cuốn sách gây sốt ấy có tiêu đề “Giống đàn ông”, tác giả là nam giới. Ngay sau đó tôi đã nhanh nhẹn tặng cuốn sách cho cô con gái của bà chủ nhà trọ, để cô nàng sớm từ bỏ những hình dung lãng mạn về cánh đàn ông. Trong tác phẩm ấy, một người đàn ông đã quyết định bỏ qua mọi kiểu cách hoa mỹ của ngôn từ để công khai kể những khó khăn về tính dục mà những người nam phải vượt qua, với mong muốn những người nữ thôi ảo tưởng và đừng đòi hỏi đàn ông phải làm thánh.
       Cậu thanh niên lên giường, nằm xuống cạnh tôi và nhẹ nhàng bảo: “Chị cởi quần áo ướt ra đi cho khỏi lạnh, để em ủ ấm cho chị!” Rồi cậu ta kiên nhẫn đợi chứ không hành động sấn sổ. Như thế đủ để là “người tử tế”, như người chủ hiệu sửa xe đã nói.
       Tôi vẫn nằm nguyên bất động và suy nghĩ. Tôi không hiểu mục đích của Thượng Đế khi Ngài đưa tôi vào tình huống này. Bên tai tôi vẳng lên giọng nói mà tôi nghe được trong băng đĩa của ông Lương Minh Đáng, người thầy của ngành học Mankind – Enlightenment – Love: “Anh chị em là người lái xe của Thượng Đế, nếu anh chị em lái đi đúng đường thì Thượng Đế đi đúng đường, nếu anh chị em lái đi sai đường thì Thượng Đế đi sai đường”. Không thể phủ nhận điều ấy, đó là trách nhiệm cá nhân mà tôi không thể từ chối. Nhưng tôi biết mặt khác của thực tế tâm linh siêu hình: Thượng Đế luôn lái tôi đi theo ý của Ngài chứ làm sao tôi có thể chỉ đường cho Ngài! Vả lại, cái đầu óc tầm thường của tôi không biết được thế nào là sai là đúng, nếu biết thì tôi đã chả cầu đến Thượng Đế làm gì. Vì con người không bỏ được ý nghĩ và các kiểu tính toán, nên Thượng Đế cứ để cho con người tự do suy nghĩ và tính toán, Ngài biết rõ từng người một và luôn làm sao để họ nghĩ gì thì nghĩ tính gì thì tính, nhưng rồi cuối cùng họ sẽ vẫn làm theo ý Ngài. Sự khác biệt duy nhất nằm ở con người: Nếu ý Thượng Đế mà trùng với ý họ thì họ sẽ vui mừng, nếu ý Ngài không trúng ý họ thì họ sẽ kêu than và cho rằng họ bị đày ải. Như tôi vào lúc này, tôi chưa nhận ra ý của Ngài. Tôi không than rằng tôi bị đày ải, mặc dù tôi không hề có ý muốn rằng cậu thanh niên kia nhận giúp tôi để rồi đối xử với tôi như với một cô gái điếm rẻ tiền.
       Tôi không thể sai về chuyện kiếm chỗ khô ráo để trú mưa. Cậu thanh niên cũng không sai khi vừa giúp người khác vừa chiếm được phần tiện lợi cho mình. Nếu chúng tôi không sai thì kẻ sai chính là Thượng Đế, vì Ngài không công bằng.
       Phần lớn những người phụ nữ không hào hứng gì với tình dục khi họ đang mệt, nhất là với đối tượng mà họ chưa kịp cảm thấy an tâm, và phản ứng của họ thường khá tiêu cực. Tôi chưa quá mệt, và nếu cảm thấy bất an thì tôi đã không đi cùng người thanh niên này. Theo nguyên tắc cá nhân của tôi, tôi sẽ để cho cậu ta “ủ ấm”, để tỏ ra biết điều và lịch sự, đồng thời tự ngăn chặn lòng kiêu ngạo của mình. Với tôi, hành động này chưa đủ để được tính là một lần vượt qua thử thách. Đó là một bài tập dễ.
       Cậu thanh niên thì có cách hành động rất phù hợp để chứng minh sự trung thực của tác giả cuốn sách “Giống đàn ông”, cũng phù hợp với hiểu biết của những người từng trải cả hai giới về đàn ông nói chung. Rời bỏ ý định “ủ ấm” cho một người đàn bà đang nằm cạnh cậu ta trên giường là một bài tập khó. Cách những người đàn ông sa ngã sao mà dễ dàng, sao mà êm ái! Thậm chí nhiều người đàn ông không chấp nhận rằng đó là một sự sa ngã, họ tin đó là cách tỏa “hào quang của giống đực”, cách mà đàn ông thay Thượng Đế ban phát hạnh phúc cho đàn bà nơi trần thế, và không ít những người đàn bà ủng hộ quan điểm của họ. Họ không nhận ra được những ranh giới. Trong tình huống này, với cậu thanh niên còn ít hơn tôi ba tuổi này, nhận ra được ranh giới là một bài tập rất khó.
       Bằng việc cùng lúc, trong cùng hoàn cảnh, giao cho tôi, một kẻ từng được đào luyện khắt khe trong trường học của Ngài, một bài tập dễ, và giao cho gã đàn ông khờ khạo kia một bài tập rất khó, làm sao có thể chứng minh được sự công bằng của Đấng Tối Thượng? Khi người ta gặp tôi trong một hoàn cảnh khác thường thì ắt là để có được một bài học đặc biệt về tâm linh. Thế mà giờ đây, chúng tôi đang có một câu chuyện lãng nhách. Một sự phí phạm mà tôi không dễ chấp nhận.
       Phán xét Thượng Đế không phải là việc dễ chịu. Tôi hỏi cậu thanh niên:
       - Hỏi thật nhé, cậu có thể nằm im không làm gì cho đến sáng mai không?
       - Không, em không thể, chị ạ! – Cậu ta đáp ngay.
       - Thế thì thật không may cho cậu! – Ý nghĩ trong đầu tôi buột ra miệng thành lời.
       Một lát im lặng. Rồi cậu thanh niên hỏi như vừa sực nhớ ra điều gì đó:
       - Chị nói như thế nghĩa là sao hả chị?
       - Nói gì? Nghĩa gì?
       Giọng tôi không được kiên nhẫn lắm. Tôi vẫn chưa hết khó chịu.
       - Tại sao chị lại nói là không may cho em? - Giọng cậu ta bối rối.
       Tôi im lặng. Biết nói gì với cậu ta kia chứ! Làm sao bắt cậu ta hiểu được!
       - Chị làm em sợ - Giọng cậu ta bắt đầu run – Chị em mình gặp nhau ngoài đường, dù có hỏi nhau tên tuổi địa chỉ như thế nhưng em nào biết được chị là ai và lời chị thật đến đâu. Em chỉ là một công nhân quèn thôi, mà em còn có vợ và con nhỏ, bố em thì mới mất cách đây bốn tháng, bị cây đè chết. Em sợ lắm chị ạ!
       Câu chuyện có thể đã thành nực cười, nhưng tôi không cười nổi. Tôi lạnh lùng hỏi:
       - Sợ thì làm sao? Cậu cứ nằm im mà ngủ là được chứ gì! Tôi đảm bảo cậu vẫn còn sống cho đến sáng mai.
       - Nhưng em không thể, em không đủ sức – Cậu ta hoảng hốt ngồi dậy – Em phải rời khỏi đây ngay thôi.
       - Ừ, thế thì kiếm phòng khác mà ngủ, làm gì mà phải rầm rĩ lên! – Tôi cảm thấy đã có thể thở phào.
       - Không không! Em phải rời hẳn khỏi chỗ này, phải đi khỏi đây, phải về nhà – Giọng cậu ta bất chợt chùng hẳn xuống – Quay đầu lại là bờ.
       “Quay đầu lại là bờ”. Câu này tôi nghe quen quen, hình như là những người theo đạo Phật nói.
       - “Quay đầu lại là bờ”. Cậu đi chùa nghe được câu ấy à? – Tôi tò mò hỏi.
       - Không, em đi nhà thờ. Cha xứ giảng cho nghe câu ấy.
       Lại thế nữa! Mấy cái câu hay ho ấy người ta vẫn nói tái nói hoài. Dù có biết bờ ở đâu, nào dễ gì còn đủ sức mà quay lại!
       - Thôi nằm xuống ngủ đi! Mưa gió thế này thì đi đâu? Đừng có điên! – Tôi càu nhàu.
       - Này chị! – Cậu ta bỗng nhìn tôi với ánh mắt hy vọng – Liệu có phải vì chị sợ em mà nói dối ra như thế không?
       Ôi ôi! Gã đần độn này thật nực cười! Tôi đâu có nói gì mà dối với chả thật! Toàn là cậu ta tự tưởng tượng. Một kẻ đang sợ hãi có thể trở thành nhà văn?
       - Này! – Tôi nói hơi gằn xuống – Cậu nhìn lại cái mặt tôi xem liệu tôi có giống như một kẻ cần phải sợ cậu hay không!
       Thật ra thì cái mặt tôi không ghê gớm gì, nhưng trong những tình huống nhất định, tôi rất thành thạo trong việc uy hiếp tinh thần kẻ khác.
       Cậu ta mặc lại quần áo, không chần chừ thêm nữa. Mượn máy của tôi, cậu ta gọi điện thoại cho hai gã đàn em, nhưng họ đã tắt máy, không cách gì liên lạc được.
       Cậu ta rút tiền trong ví ra, chỉ có đúng một tờ một trăm nghìn. Cậu ta ra ngoài tìm chủ nhà trọ trao đổi và quay lại với hai tờ năm mươi nghìn, chia cho tôi một tờ.
       - Chị cầm lấy để mai trả tiền phòng trọ, em phải giữ lại một nửa để bắt xe ôm.
       Xe ôm? Tôi biết chẳng có ma nào chạy xe ôm vào lúc này. Đã nửa đêm về sáng và nước thì còn nguyên chưa rút.
       - Cậu cứ cầm cả đi, tôi tự xoay sở được – Tôi không cầm tiền cậu ta đưa.
       - Chị phải nhận cho em yên tâm!
       Cậu ta không đưa tờ tiền cho tôi nữa mà nhét nó vào chiếc túi của tôi ở trên ghế, rồi vội vã bỏ ra ngoài.
*
       Trong phòng trọ, tôi trằn trọc mãi cho đến sáng. Tôi đã dám phán xét Thượng Đế kia đấy, nhưng rút cục vẫn là Ngài biết tôi chứ tôi chẳng hiểu gì lắm về quyền năng của Ngài.
       Khi tôi mệt quá thiếp đi thì nước vẫn chưa rút, vì thế tôi rất ngạc nhiên khi tỉnh giấc: Nước biến đi hết sau một thời gian rất ngắn, và nắng đang lên.
       Hai người bạn của cậu thanh niên gọi đến số máy của tôi. Họ không hề biết là bạn họ không còn ở cùng tôi nữa. Cậu ấy đã đi đâu, đã xoay sở ra sao cho qua đêm nhỉ? Tôi không đoán được. Tôi chỉ biết rằng với cậu ấy thì dù sao như thế vẫn an toàn hơn.
*
*       *
       Gió Phương Bắc, tôi vẫn chỉ tiện gì viết nấy thôi chứ không định thiết kế một tác phẩm “nhỡ may” mà cậu chờ đợi. Tôi không xây dựng được những nhân vật có nội tâm sâu sắc, đơn giản là vì tôi chưa từng gặp họ. Cả cậu nữa, cậu cũng nông nổi biết bao!
       Còn tôi, tôi chẳng nghĩ ra được điều gì sâu sắc hơn cậu. Từng có lúc tôi muốn gầm lên với cậu: “Đồ ngu!” Nhưng tôi đã không thể làm thế. Chê người khác ngu có lẽ là đặc quyền mà Thượng Đế dành cho cậu, mà không phải cho tôi. Lúc nào Thượng Đế cũng đẩy tôi vào tình cảnh phải chấp nhận sự thật rằng tôi chỉ là một kẻ tầm thường, suy nghĩ hạn hẹp, thiếu tư cách, thiếu độ lượng.
       Tôi từng nghĩ rằng cậu là một kẻ ích kỷ, rằng cậu muốn tôi viết ra một tác phẩm công phu chỉ để cậu có thể có thành quả sáng tạo mới trên đó, đã lâu rồi cậu không có cơ hội nào đáng kể để viết với tư cách một nhà phê bình văn chương. Cậu tự an ủi mình với hình ảnh những cụm xương rồng, những ốc đảo xanh tươi trên sa mạc, sa mạc của những tác phẩm dở mà khi cậu đọc phải thì “cái nhiệt huyết đêm qua đã tụt mất chín mươi phần trăm”.
       Tôi từng ái ngại khi cậu chê văn chương ở Blog Việt toàn là “rác rưởi”, mà không có cách nào phủ nhận điều cậu nói. Blog Việt chỉ là một nơi nhỏ lắm. Nguyễn Hoài Nam, tác giả “Mùi chữ”, một tập phê bình trên bình diện rộng hơn nhiều, cũng cho rằng các văn sĩ thi sĩ nước Nam hiện nay “viết như xả rác vào văn bản”.
       Cái sân phẳng của văn giới Việt Nam đã hình thành như thế, nếu không thì trái bóng Ái Nữ đã chẳng thể lăn vào. Ái Nữ là trái bóng kết thành từ rác rưởi, là kết tinh dốt nát của những kẻ dốt nát, là Đỉnh Cao Của Ngu và Đỉnh Cao Của Điên. Những “đỉnh cao” ấy của tôi vốn nhờ cậu mà có, dù sao thì cậu vẫn luôn thông minh trong cách dùng từ.
       Để sửa chữa lại hình ảnh mà tôi hình dung về cậu như một kẻ ích kỷ, ở chương nhất tôi đã viết: “Gió Phương Bắc muốn các nhà văn Việt Nam có được một tác phẩm văn chương vĩ đại đem đến sự giác ngộ và hạnh phúc đích thực cho độc giả”. Nào ngờ vừa đăng lên chưa đầy hai tư giờ, blogger Tranquoctrung78 đã nhảy vào chửi liền: “Đọc xong mà chỉ muốn nói "dm, cái thằng Gió Phương Bắc là ai mà ghê thế nhỉ", nó nghĩ mình chủ tịch nước hay sao - mà muốn lắm thế”. Dù anh ta mang tiếng là điên, nhưng câu chửi này, bỏ qua “lỗi chính tả”, lại chứng minh là anh ta rất tỉnh. Đại ngôn là phong cách dễ gặp ở các chính trị gia, ở các nhà lãnh đạo.
       Câu chửi ấy dành cho cậu không oan tí nào, cậu quả là giống lãnh đạo lắm cơ! Khi blogger Nguyễn Thanh Quang lập trang Chiếu Làng trên Blog Việt, tính chuyện in văn thơ của bà con Xóm Lá và trao giải cho vui, cậu chẳng ủng hộ họ đến cùng được thì thôi, lại còn chê họ những là “ngu” với “khỉ diễn trò”. Mặc dù tôi không thể tham gia vào cuộc vui của Chiếu Làng, nhưng tôi vẫn khích lệ họ. Nói gì thì nói, khi anh Nguyễn Thanh Quang làm ra một chuyện như vậy và theo đuổi nó, chắc chắn anh ấy sẽ học được nhiều bài học mà từ trước đến bấy giờ anh ấy mới chỉ đứng ngoài phê bình mà chưa từng nhập cuộc. Tôi muốn được chứng kiến một người bạn cụ thể của tôi tiến bộ, chứ tôi không quan tâm đến thành quả của văn học Việt Nam nói chung. Bài học xấu bài học dở mới là bài học khó, chứ còn nói những điều tốt đẹp và khoe những việc làm tốt đẹp thì ai mà chẳng thực hiện được! Cứ mở miệng ra là cậu đòi hỏi người ta phải biết về Sự-Khác-Biệt, nhưng chính cậu thật ra có hiểu gì về nó đâu. Nếu cậu có hiểu biết về Sự-Khác-Biệt đúng mức, thì cậu đã không làm ầm ĩ lên với anh Nguyễn Thanh Quang, vì hai người khác biệt thì hiểu nhau thế nào được mà phải nói cho phí lời.
       Vậy đấy, trong tác phẩm văn chương hay ho của nhân loại, tôi đóng vai con rắn xui Eva và Adam ăn trái cấm, còn cậu đóng vai Thiên Chúa đùng đùng nổi giận tống cổ họ khỏi vườn địa đàng.
       Tất nhiên tôi là kẻ ích kỷ hơn cậu. Nhân loại đối với tôi chỉ nhỏ như là một người bên cạnh, một người mà tôi đang chuyện trò. Blog Hơi Thở Của Vũ Trụ được lập nên vì lý do gì? Chỉ là để cuộc trò chuyện của tôi với chàng trai Không Một Tám không bị trắc trở. Tôi nói với cậu ấy rằng tôi là người viết văn diễn kịch và tôi không nói dối dù hôm đó là ngày Cá tháng Tư. Tôi đã lập blog để đăng lên những tác phẩm phòng khi Không Một Tám đọc đến. Có lẽ đến giờ này cậu ấy vẫn chưa đọc, nhưng điều đó không ngăn cản cậu ấy trở thành nhân vật quan trọng trong cuộc đời tôi. Cậu có nghĩ như những ai đó, như Nguyễn Thanh Sơn chẳng hạn, rằng “văn chương phải lớn hơn cuộc sống”? Ồ riêng tôi phản đối. Văn chương chỉ là tác phẩm của con người, còn cuộc sống lại là tác phẩm của Thượng Đế. Với tôi, cuộc đời là văn chương nhưng văn chương không phải là cuộc đời. Nói vậy để cậu hiểu tại sao tôi không háo hức với chuyện viết ra một tác phẩm lớn. Không cần các nhà văn viết ra thì các tác phẩm lớn vẫn luôn tồn tại, chỉ là chúng ta có biết cách đọc hay không mà thôi.
       Đáng lẽ tôi không cần phải viết thêm, nhưng cậu đã đến trò chuyện cùng tôi mà cuộc trò chuyện ấy chưa chấm dứt. Vì chúng ta gần như vô hình đối với nhau, nên viết là cách duy nhất mà tôi có thể dùng được, cũng là cách tốt nhất để trò chuyện với cậu, một người đã đặt vào văn chương tình yêu thiêng liêng.
       Tôi viết cho cậu cũng là cách để tiếp tục cuộc trò chuyện với Không Một Tám. Tôi đã nói cho cậu ấy biết cậu ấy là người quan trọng trong cuộc đời tôi kia mà. Cậu ấy đã từng mong tôi là một cô bé hai mươi mốt tuổi, và chuyện tôi viết văn hay diễn kịch chỉ là nói dối. Chúng tôi đã nói chuyện qua điện thoại chứ không phải chỉ là nhắn tin nữa, nhưng cậu ấy vẫn chưa hình dung được rằng tôi không đồng lứa với cậu ấy và vẫn yên tâm gọi tôi là “bạn”. Vì cậu ấy không hiểu được những tác phẩm văn chương sâu sắc nên cậu ấy sẽ cần gặp tôi đúng không? Khi đó cậu ấy bắt buộc phải đối diện với sự thật: người mà cậu ấy đưa đi ăn kem và dạo chơi trong công viên có thể không phải là một cô bé hai mươi mốt tuổi, nhưng thay vào đó là một văn sĩ, một kịch sĩ từng trải, một “người nổi tiếng” thì cậu ấy cũng sẽ không phàn nàn. Và để bạn bè của Không Một Tám khỏi nghi ngờ về chuyện người bạn của họ quả thật đã trở thành nhân vật trong một tác phẩm văn học lừng danh (chúng ta tạm giả định là thế), tôi đưa ra đây ngày tháng năm sinh của cậu ấy: 02 – 11 – 1992. Tôi biết được ngày quan trọng này là vì theo yêu cầu của Không Một Tám, tôi đã mua cho cậu ấy một sim điện thoại số đẹp vào sinh nhật của cậu ấy năm 2013, khi cậu ấy tròn hai mươi mốt tuổi (thế mà vào ngày Cá tháng Tư cùng năm, cậu ấy đã nói dối tôi là cậu ấy hai mươi hai tuổi rồi cơ đấy). Không Một Tám cần những sự quan tâm nho nhỏ như vậy chứ không phải là cần một tác phẩm văn học lớn. Rồi cậu biết sao không? Khi gọi lại để cảm ơn tôi, Không Một Tám nói cậu ấy rất ngạc nhiên, cậu ấy đã không hề nghĩ tôi sẽ thực hiện yêu cầu của cậu ấy, một người chưa từng gặp mặt. Giọng Không Một Tám cảm động tới mức tôi tin rằng cậu ấy đã biết thế nào là cô đơn.
       Thế mà một việc nhỏ như mua sim điện thoại cho Không Một Tám, suýt nữa tôi đã không làm được. Lúc ấy tôi đang ăn ở nhờ nhà bố mẹ, hoàn toàn không có tiền, nhưng tôi không thể nói điều đó với Không Một Tám vì lý do ấy thật vô duyên. Nhưng có một người đã tình cờ giải nguy cho tôi, cậu có hình dung được đó là ai không? Là bác Dizikimi, một blogger của Blog Việt, người mà cậu đã độc địa đặt cho cái comment“người mù ở trại tâm thần” ấy. Bác Dizikimi là người đầu tiên đến thăm tôi, bác ấy quan tâm đến tôi hơn là quan tâm đến những gì tôi viết. Bố mẹ tôi rất mến khách nên những người đến thăm tôi đều được đón tiếp nồng nhiệt. Bác Dizikimi có việc cần mượn cái USB của tôi, nhưng rồi quên không trả về đúng chỗ cũ và kết quả là chúng tôi đã không sao tìm lại được nó, kể cả sau khi bác ấy ra về. Thế là tôi có lý do để xin tiền của mẹ tôi, vì cái USB là một vật không thể thiếu. Dĩ nhiên tôi đã dùng tiền ấy để mua sim điện thoại cho chàng Không Một Tám, còn USB thì phải đợi dịp khác. Với tôi, bác Dizikimi đúng là một vị cứu tinh. Gần đây bác ấy cứ nghĩ là tôi giận bác ấy nên không nói chuyện, nhưng chỉ là tôi không thích nói chuyện với bác ấy vì chúng tôi không hợp chuyện thôi. Nếu bác ấy không nói chuyện mà nấu ăn thì lại rất hợp khẩu vị của tôi, thật đấy!
       Với Không Một Tám, người trò chuyện với tôi qua tin nhắn chỉ có vài ngày, tôi còn sẵn sàng làm những việc như thế. Huống chi là với cậu, Gió Phương Bắc, người đã trò chuyện cùng tôi bằng những comment và những entry trong nhiều ngày, bớt xén giờ giấc nghỉ ngơi sau những cuộc “kéo cày” vất vả ngoài kia. Cậu là cơn gió trong lành đã đến trong cuộc đời tôi, là bài hát ngân nga trong tâm hồn tôi không bao giờ dứt. Vì cậu mà tôi sẵn sàng bắt đầu cuộc trò chuyện mới, cho dù vì điều đó mà tôi phải cày tung cả thế giới này.
       Cậu muốn thanh kiếm báu Sự-Khác-Biệt được sử dụng phải không? Được thôi! Ý cậu là ý Chúa. Thanh kiếm Sự-Khác-Biệt chính là thanh kiếm Trí Tuệ, trong chất thép của nó có nhiều phần xảo trá. Khi sử dụng nó, chẳng biết niềm hạnh phúc vĩ đại có đến hay không, nhưng nỗi đau vĩ đại thì hẳn là có đấy. Chúng ta sẽ chịu đựng được, còn các độc giả, nếu đã trót đọc thì cũng phải chịu đựng thôi.
       Chúng ta sẽ lái cỗ xe chở Thượng Đế để cho Ngài bị người đời phán xét. Họ sẽ phán xét Ngài, dõng dạc và đanh thép. Rồi cuối cùng, Ngài sẽ nhấc Mèo Ainu ra khỏi đống hỗn độn theo cách mà chúng ta không thể ngờ, khiến cho chúng ta phải bị bẽ mặt một phen. Nhưng thà như thế còn hơn là chúng ta bỏ lỡ cơ hội chứng kiến quyền năng của Đấng Sáng Tạo.
*
*       *
       "Trong ngày Cá tháng Tư tôi đã nói sự thật cùng Không Một Tám. Ngày hôm nay tháng Tư vẫn chưa qua, tôi đã nói sự thật cùng các bạn. Tôi là Người Nổi Tiếng của Không Một Tám, chàng trẻ tuổi đã vô tình mang đến cho công chúng Xóm Lá những diễn viên bất đắc dĩ của mọi thời đại.
       Blog "Hơi Thở Của Vũ Trụ" và cái tên Ái Nữ có trở nên nổi tiếng hay không thì chỉ bạn đọc mới biết. Tôi không quan tâm đến điều này, bởi vì tôi là cơn gió thổi qua tâm hồn các bạn trong phút chốc rồi có thể không bao giờ quay trở lại".

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không ai giầu 3 họ, lời nguyền không thể hóa giải



(GDVN) - Không một bộ óc vĩ đại nào có thể lường hết được những bất trắc, nguy cơ tiềm ẩn có thể xảy đến trong mấy chục năm về sau.
LTS: Quý vị độc giả đã biết tới tác giả Trần Danh Tuyên qua bài viết Vì sao con cháu bất hiếu? Hôm nay, tác giả có một nhận định về câu nói đã thành quan niệm mà chưa được ai chứng minh: không ai giàu 3 họ.
Tòa soạn trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Người Việt Nam có quan niệm “Không ai giàu 3 họ”; còn người Trung Quốc cho rằng “Một gia tài không thể thọ nổi 3 thế hệ”. Quan niệm trên cũng xuất hiện ở hầu hết các quốc gia trên thế giới. Đối với người phương Tây thì họ gọi đó là “định luật Midas”… Liệu đây có phải là một “lời nguyền” không thể hoá giải?
Theo bình chọn của Tạp chí Forbes, năm 2014 có 483 tỷ phú quốc tế. Trong danh sách đó thì 321 tỷ phú (chiếm 66,5%) thuộc thế hệ thứ nhất;  khoảng 20% thuộc thế hệ thứ 2; và dưới 10% là thế hệ thứ 3.
Sự giàu có tiếp nối sang thế hệ thứ 4 có 13 gia đình, đến thế hệ thứ 5 còn lại 7 gia đình. Và chỉ 2 gia đình kéo dài sự giàu sang được đến thế hệ thứ 6.
Một thống kê khác ở phương Tây cho thấy rằng: Trong 10 gia đình có tài sản lớn thì có đến 6 gia đình sẽ bị “hao tổn” tài sản ở thế hệ thứ 2; và 9 trong 10 gia đình sẽ “tiêu sạch” toàn bộ tài sản vào thế hệ thứ 3.
Quy luật “thịnh – suy” có sức mạnh chi phối tới vạn vật, từ các quốc gia, dân tộc hùng cường cho tới những cá nhân nhỏ bé trong xã hội. Không có gì thịnh mãi, có thịnh rồi tất sẽ phải đến lúc suy. Vấn đề là thịnh lâu hay chóng, suy sớm hay muộn mà thôi.
“Không ai giàu ba họ” chính là một sự cụ thể hoá của quy luật thịnh - suy đó.
Không ai có thể lường hết được những bất trắc có thể xảy đến trong mấy chục năm về sau. (Ảnh: minh họa)
Một trong những nguyên nhân sâu xa của nó có lẽ bắt nguồn từ nhược điểm tâm lý của con người.
Thần thoại Hy Lạp đã kể về một lối trừng phạt rất quái ác của các vị thần đối với loài người, đó là ban cho loài người vượt quá mức những điều họ ước muốn.
Có lẽ nhiều tỷ phú đã ban phát quá nhiều cho thế hệ kế cận so với nhu cầu và khả năng quản lý, kiểm soát của họ.
Thế hệ thứ nhất - là những người tài giỏi, có nghị lực mạnh mẽ, bền bỉ, có chí tiến thủ và không hài lòng với cuộc sống thiếu thốn hiện tại, vậy nên họ cố gắng vươn lên.
Bước sang thế hệ thứ hai trở đi đã ngay lập tức phải đối mặt với rất nhiều các “nguy cơ” làm hao tổn tài sản - khi họ được sinh ra, hoặc được sống quá lâu trong nhung lụa… thường sẽ làm nảy sinh tâm lý ỷ lại, dựa dẫm.
Ý chí, nghị lực, và cả năng lực, trình độ dần bị mai một. Họ được kế thừa gia sản, song không mấy ai được kế thừa những kinh nghiệm xương máu của thế hệ đi trước.
Nguyên nhân thứ hai cần phải đề cập liên quan tới tố chất, tài năng của những người thừa kế. Điều đó lại phụ thuộc vào rất nhiều các yếu tố khách quan như gen di truyền, môi trường giáo dục của gia đình, nhà trường, hoàn cảnh, điều kiện sống…
Không có gì để đảm bảo chắc chắn rằng cha mẹ thông minh, tài giỏi thì sinh ra con cái cũng thông minh, tài giỏi.
Nguyên nhân thứ ba không thể không nhắc tới đó là sự biến chuyển không ngừng của của thời cuộc.
Những cơn sóng gió dữ dội của lịch sử, của chính trị - xã hội nhiều khi khó có thể lường hết được. Nó không chỉ nhấn chìm sự nghiệp, danh vọng của các chính trị gia, mà còn có thể khiến cho nhiều tỷ phú giàu sang trở nên tay trắng.
Ngoài các nguyên nhân chủ yếu đã đề cập ở trên, hoạt động kinh doanh, sản xuất và đầu tư còn tiềm ẩn rất nhiều rủi ro – là những điều xảy ra trong tương lai không được như mong muốn. Bất kể hoạt động ở lĩnh vực nào, bao giờ cũng có những sự rủi ro tiềm ẩn nhất định như: Rủi ro thị trường, lãi xuất, rủi ro lạm phát, rủi ro về pháp lý, hoặc rủi ro trong xung đột lợi ích, cạnh tranh…
Những tỷ phú thế giới và trong nước với tầm nhìn chiến lược lâu dài, họ đã nỗ lực chống lại “định luật Midas” đó bằng cách tập trung vào huấn luyện, đào tạo thế hệ kế cận các kỹ năng quản lý, sử dụng tiền bạc, hoặc xác định những “lĩnh vực đầu tư an toàn”, hay đưa ra  quy định bắt buộc phải thực hiện đối với người thừa kế…
Song không một bộ óc vĩ đại nào có thể lường hết được những bất trắc, nguy cơ tiềm ẩn có thể xảy đến trong mấy chục năm về sau. Do đó “Không ai giàu ba họ” vẫn thực sự là một thách thức lớn không dễ vượt qua đối với loài người. 
TRẦN DANH TUYÊN

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thơ hay là bạn cu Phẹt!

Tôi mở cái blog này là để chơi cho vui, đôi khi để chửi cho sướng mõm. Ấy thế mà cũng dập diu đông đúc lắm, từ nhi đồng ị bô cho đến lão thành đái bỉm. Tôi có thêm nhiều bạn mới, có kẻ trở nên thân và nhiều người cũng chỉ là sơ giao cho phải phép, nhưng với thi sĩ xứ Đoài thì tôi coi như...tình yêu, hehe.

Anh hơn tôi hai tuổi, nhà ở Thạch Thất phủ của xứ Đoài xưa. Nước ta, chả mấy vùng văn vật để được gọi là xứ, điểm danh thì có xứ Thanh, xứ Nghệ, xứ Nẫu, xứ Lạng, xứ Tuyên và xứ Đoài quê anh là chấm hết. Anh hay than phiền, rằng tự độ xứ Đoài bị cưỡng hiếp vào với đất kinh kỳ thì mây không còn trắng nữa. Tôi hiểu là anh lấy cái ý tứ của một thi sĩ đồng hương nổi tiếng với những Tây Tiến hay Đôi mắt người Sơn Tây, rằng " bữa ấy xứ Đoài mây trắng lắm..."

Anh hay thơ. Hẳn nhiên rồi. Bởi hình như mỗi một con dân của xứ sở quê anh đều chất chứa những đa mang và nhiều nguồn cơn ẻo lả. Tôi cứ đồ rằng những bọn làm thơ hay đều đa mang và ẻo lả cả. Khác với bọn viết văn, phần đa chúng láo khoét và suy đồi. Nếu có dăm ba mống tử tế thì đều ngồi nghế cao cao, nghĩa là làm quan. Mà cái giống quan văn nghệ thì mỗi cái nước Nam ta mới có.

Thơ tôi dốt đặc cán mai. Nếu có cái môn nào dốt mà muốn trở nên thông thái thời nhờ thày dạy hay chuyên cần hôm sớm là đặng, chứ riêng với thơ thì vô phương bởi đó là tiếng lòng, là sự giằng xé hay phô phang của cảm xúc. Mà phàm những thứ chủ về tinh - khí - thần thì đều không thể mang ra mà so bì tị nạnh với: " đàn bà - xôi nếp - thịt gà" được "bởi ba thức ấy phải là dùng tay". Chứ với thơ thời vô hình ảo diệu lắm nên cái sự cầm nắm đâm ra lại càng mông lung.

Thú thật tôi chửa từng thuộc thơ anh dù bài nào anh bốt lên Phây hoặc rì rầm đọc tôi nghe những đêm cháo gà chống vã tôi đều chăm chú cả. Chỉ biết cái ý tứ nó riêng lắm mà nếu chặt khúc ra thì rất tuyệt nhưng hễ cứ chập vào nhau thành những mẩu dài dài thì y rằng...như cặc. Anh cũng đồng ý thế nên mỗi lần tôi có nhỡ mồm khen thì anh lại nhăn mặt rồi phì phì: "thơ như cái con củ cặc". Chính vì thơ anh như con củ cặc nên đàn bà họ sướng, họ mê lắm - là anh tự nhận vậy. Và tôi thấy cũng phải bởi thơ anh tuyền làm về đàn bà. Nhiều cô ả si mê lặn lội tìm đến cổng nhà ngồi chầu hẫu mà mong được gặp, gan lì cóc tía đến độ vợ anh lót tay lá chuối đuổi đi vẫn cố nài nỉ được chạm vào hình hài một cái. Thật là khốn khổ khốn nạn cho cái con vợ anh. Và anh cũng ra chiều băn khoăn trong cái nét suy đồi rạng rỡ:))

Nhà anh cạnh mé chùa Thầy. Mỗi bận tôi đến chơi là anh mua một đùm thịt chó to và xách nguyên can 5 lít diệu ngô trong như mắt mèo leo lên mỏm núi chỗ ôm ấp phủ bóng mái cong mà thù tạc. Uống diệu và ăn thịt chó ở chùa quả là một trải nghiệm không bao giờ tao nhã nhưng may có tí gia vị điều hòa là thơ nên cũng bớt éo le. Mấy nữa tôi với anh tuy là bạn hiền nhưng đều thuộc hạng hổ mang vô sư vô sách. Cứ ngà ngà là anh đọc thơ. Tôi gật gù như gà rù ăn tỏi sống. Mùi khói hương trầm mặc, tiếng kinh kệ lao xao lẫn thì thào của gió làm thơ anh hay lên bội phần. Cái không gian diễn xướng trình tấu đó có thể làm đống cứt chó trở thành cái bánh rán trứ danh. Thảo nào mà bọn thi nhân mậu dịch hay có trò này vào đầu xuân lún phún. Tiện đây tôi có lời khuyên, rằng năm nào cũng ở cái Văn Miếu tiêu điều thời cũ lắm. Thơ đã không mới lại trình tấu diễn xướng chỗ cũ thì còn ra cái phong vị đếch gì. Nên chăng vào lăng mà đọc hoặc cũng có thế lên chùa như cái sự của tôi với anh.



Sau cái cữ dâng trào cảm xúc về thơ là anh chùng xuống, giọng tậm tịt hẳn. Chốc chốc lại dơm dớm những giọt kim lồ trong veo chảy ra từ đôi mắt đang đỏ quạch lên chẳng hiểu là vì thơ hay vì diệu. Anh bảo cả họ nhà anh chẳng ai hay thơ. Và khi biết anh bị nàng thơ hớp hồn thì họ lên án anh kịch liệt. Bố anh còn thề độc là nếu anh không bỏ thơ đi để chịu khó làm ăn thời ông từ mặt. Vợ anh thì khỏi phải nói, thị bảo từ khi anh bị nàng thơ ám thì cái sự giăng hoa đào liễu thị có thể thứ tha chứ riêng việc lơ là bướm đoi hôn phối là không thể chấp nhận. Mẹ kiếp, thiên hạ hay có câu " ma bắt hồn không bằng lồn bắt vía", ấy mà riêng anh lại bị nàng thơ lơ đãng nó bắt cả vía lẫn hồn. Còn cái việc anh chê lồn hay không thì tôi làm sao mà biết được???


Ấy bẵng đi một dạo anh chả thơ phú mẹ gì, Phây búc tối om om. Nhẽ anh vì sức ép áo cơm hay bị nàng thơ bội phản? Tịnh cũng chẳng thấy í ới tôi để khoe những câu cú xuất thần. Bỏ mẹ thật...!

Tôi đến thăm anh một chiều mưa rả rích. Trước là xem anh sống chết ra sao, sau là hỏi nguồn cơn thơ thẩn. Anh không dắt tôi lên chùa Thày như mọi khi mà ngoắc ra quán baba ngay mé sông đào. Cảnh trí nom thanh tao hĩu tình lắm. Về khoản chọn nơi phơi đít quả là anh nhiều năng khiếu, nơi nao cũng vắng tiếng lao xao của đời để mặc cho tiếng lòng hô hấp những trong ngần. Vài tuần diệu tuồn tuột trôi, anh bồi hồi " giờ tôi là thằng bán nước".  Bỏ mẹ, làm thơ mà cũng thành Việt gian à? hay có phốt gì với an ninh mà bị ghép cho cái tội bán nước? Anh cười rung rốn, tiền môn leng keng và hậu môn cũng rủng rẻng " đéo phải, là tôi làm nước lọc đóng bình bán cho các nhà máy ở khu công nghiệp quanh vùng". A, ra thế? Nhưng còn thơ? Anh bảo thơ là sự tinh lọc của tiếng lòng trong veo chứ cái sự nghiệp bán nước được chiết ra từ những đầu nguồn uế tạp qua cái bộ lọc thẩm thấu ngược xịt thêm một tý cái gọi là cực tím ô-zôn nó bất nhân lắm. Thơ muốn hay thời phải lương thiện - anh kết luận.

Thì anh vẫn lương thiện đấy thôi. Thiên hạ người ta bán nước đều làm theo phép ấy cả. Anh bảo vì thế nên anh thôi làm thơ, nhất là thơ cho đàn bà. Bởi chẳng thể đầu độc người ta bằng cái thứ thơ của thằng bán nước từ suối nguồn uế tạp. Nhưng ông yên tâm, tôi đang ấp ủ làm cái trường ca, đặt tên là " trường ca bán nước" - Anh nói.

Nhẽ đó là sự kết hợp giữa cơm áo và thơ ca trứ danh nhất mà tôi từng biết, hehe.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Phóng viên tận thấy 'đại công trường' Trung Quốc ngang nhiên trên đảo Gạc Ma Việt Nam


(VTC News) - Trong chuyến đi Trường Sa cuối tháng 4/2015, phóng viên VTC News ghi lại được những hình ảnh Trung Quốc xây dựng trái phép trên đảo Gạc Ma, chiếm của Việt Nam từ năm 1988.
Đảo Gạc Ma nằm ở vị trí 9 độ 42 phút Bắc, 114 độ 17 phút Đông, thuộc khu vực trung tâm của quần đảo Trường Sa (Việt Nam). Ngày 14/3/1988, Trung Quốc đã nổ súng tấn công chiếm bãi đá này, sát hại 64 chiến sỹ Hải quân nhân dân Việt Nam.
Phóng viên tận thấy 'đại công trường' Trung Quốc ngang nhiên trên đảo Gạc Ma Việt Nam
Đảo Gạc Ma nhìn từ xa - Ảnh: Tùng Đinh 
Thời điểm cuối tháng 4/2015, trong chuyến thăm quần đảo Trường Sa, phóng viên VTC News đã ghi được hình ảnh Trung Quốc đang xây dựng công trình trái phép trên đảo Gạc Ma.

Từ vị trí cách vài hải lý, có thể nhìn thấy bằng mắt thường các máy bay đang hoạt đột ở khu vực đảo Gạc Ma. Khi quan sát qua ống nhòm, ống kính zoom các công trình trên đảo hiện ra rõ hơn. Trong đó, Trung Quốc đã xây dựng một tòa nhà lớn và nhiều công trình bên cạnh.

Xung quanh đảo, xuất hiện các tàu, cần cẩu và máy móc xây dựng cho thấy quá trình xây dựng trái phép này của Trung Quốc vẫn tiếp diễn.

Dưới đây là một số hình ảnh phóng viên VTC News ghi lại trên khu vực đảo Gạc Ma và vùng lân cận vào thời điểm ngày 27/4 vừa qua.
Phóng viên tận thấy 'đại công trường' Trung Quốc ngang nhiên trên đảo Gạc Ma Việt Nam
Cận cảnh công trường đang xây dựng ở Gạc Ma - Ảnh: Tùng Đinh 

Phóng viên tận thấy 'đại công trường' Trung Quốc ngang nhiên trên đảo Gạc Ma Việt Nam
Các tàu của Trung Quốc xuất hiện gần Gạc Ma - Ảnh: Tùng Đinh 
Phóng viên tận thấy 'đại công trường' Trung Quốc ngang nhiên trên đảo Gạc Ma Việt Nam

Phóng viên tận thấy 'đại công trường' Trung Quốc ngang nhiên trên đảo Gạc Ma Việt Nam
Khu nhà có kích thước lớn nhất trên đảo Gạc Ma - Ảnh: Tùng Đinh 

Phóng viên tận thấy 'đại công trường' Trung Quốc ngang nhiên trên đảo Gạc Ma Việt Nam
Các công trình quy mô nhỏ hơn nằm xung quanh công trình lớn - Ảnh: Tùng Đinh 

Phóng viên tận thấy 'đại công trường' Trung Quốc ngang nhiên trên đảo Gạc Ma Việt Nam
Trong khu vực đảo Gạc Ma có đảo Len Đao (ảnh) của Việt Nam - Ảnh: Tùng Đinh 

Phóng viên tận thấy 'đại công trường' Trung Quốc ngang nhiên trên đảo Gạc Ma Việt Nam
Và đảo Cô Lin (ảnh) cách Gạc Ma, Len Đao không xa - Ảnh: Tùng Đinh 

Phóng viên tận thấy 'đại công trường' Trung Quốc ngang nhiên trên đảo Gạc Ma Việt Nam
Lễ thả hoa tưởng niệm các liệt sỹ đã hi sinh trên quần đảo Trường Sa, trong đó có những chiến sỹ anh dũng chiến đấu bảo vệ đảo Gạc Ma năm 1988 - Ảnh: Tùng Đinh 
Video: Phim tài liệu Trường Sa tháng 4 năm 1988
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cũng may Nàng không phải, chứ nếu không rắc rối còn nhiều hơn!

Xin lỗi em không phải nhà văn

 
Em không phải nhà văn

Trang Hạ 

Lời dẫn: Cô Trang Hạ viết bài này lâu lắm rồi. Hồi mới ra lò, bài viết này đã gây xôn xao văn đàn. Nay, nhà văn sắp mở đại hội, xin đăng lại, coi như một tư liệu trong sưu tập "Chuyện làng văn"

Nên em không có việc gì để bước qua cánh cổng trụ sở Hội Nhà Văn Việt Nam ở số 9 Nguyễn Đình Chiểu cả, trừ ngoại lệ năm 2009 em phải khốn nạn với các bác.

Đầu tiên là vụ em lỡ bàn phím khui ra việc quan chức của Hội Nhà Văn đạo văn lẫn nhau mang đi Đài Loan, bảo là thơ của mình, để được danh giá với làng văn châu Á. Các bạn nước ngoài thì kinh ngạc và khinh bỉ các bác, còn các bác thì khinh bỉ em (gửi đơn kiện lên tận Bộ Công An yêu cầu Bộ Công An làm rõ mục đích và động cơ của con phản động Trang Hạ đang bôi nhọ các bác) và kinh ngạc thấy dư luận kinh ngạc vì vụ này. Các bác gọi em lên số 9 Nguyễn Đình Chiểu để thương lượng dẹp vụ này.

Em nói thẳng luôn em không phải con chó mà huýt sáo thì chạy ra, gọi tới thì dọn dẹp bãi chiến trường của các bác, chó dọn gì ngoài cứt? Em chỉ đưa ra công luận 3 bài báo vì em là nhà báo và em đảm bảo thông tin chính xác về 3 bài báo đó, chứ còn việc xác minh và kiểm điểm tiếp theo là việc nội bộ của Hội Nhà Văn Việt Nam chứ không phải nghĩa vụ của cô Trang Hạ. Bác Nguyễn Trí Huân, Trưởng Ban Kiểm Tra của Hội, ngồi ở văn phòng tầng 1, nhớ bác này ngày xưa mười mấy năm trước đăng truyện ngắn của em lên Văn Nghệ Quân Đội ấy, bác ấy bảo là đã họp rồi (ý nói cuộc họp cuối tháng 6/2009 mà các báo có đăng) nhưng sang Đài Loan thì tốn tiền quá, mà đây là lỗi của quan chức Hội Nhà Văn chứ không phải lỗi của Hội Nhà Văn.

Em bảo là, chi phí một người đi công tác 1 tuần như thế là 10 triệu đồng, Hội Nhà Văn chi 20 triệu đồng cho 2 đồng chí đi làm việc, đó là cái giá rất rẻ vì 20 triệu đó sẽ mua lại được uy tín của Hội Nhà Văn. Còn cô Trang Hạ tự đi mà xác minh thì em tại sao lại phải hầu Hội Nhà Văn?

Bác nói, nhưng cũng có ý kiến này ý kiến khác, nói là tốn tiền quá, nên thôi, và nguyên văn “Kể cả xác minh được rõ thì chúng tôi cũng có cách đỡ cho chị Hoa” (he he chị Hoa này là chị Hoa quan chức Hội Nhà Văn, không phải chị Trang Hạ mà Hội nhà văn vừa huýt sáo gọi tới chầu trước mặt). Nghe thế mình biết là không cùng tầng bay thì khó lòng đối thoại. Bây giờ cứ bắt máy bay khác bay cùng tầng bay với mình, là thể nào cũng có tai nạn hàng không. Mình chỉ bảo một câu là, bên Đài Loan có gửi thư phản đối hai nội dung của Hội Nhà Văn Việt Nam đưa ra trong cuộc họp vừa rồi đó (họ quan tâm tới mức, tự nhờ người đón đọc báo mạng rồi dịch cho họ xem) và họ khẳng định cái tờ bản thảo mà quan chức Hội Nhà Văn đưa ra thanh minh không phải cái bản thảo trong hồ sơ mà họ đang giữ đâu, bịa đặt đó, họ chờ các bác sang làm việc, có xếp lịch rồi đó, còn có sang không, có định làm cho rõ trắng đen hay để cứt trâu hóa bùn thì là việc của… Việt Nam, hổng phải việc của họ!

Coi như vụ tiền mà Đài Loan trả cho thơ của Lò Ngân Sủn, quan chức Hội Nhà Văn cũng quỵt.

Vụ thứ hai mới là vụ đau tim. Bên Đài Loan tỏ thiện chí muốn Trang Hạ thu xếp để mời tác giả thật của thơ sang, coi như là một cách đính chính với độc giả, “trả lại tên cho thơ” chứ họ cũng… đâu phải chó mà Hội Nhà Văn Việt Nam huýt sáo một phát, chó chạy đi cải chính hộ cho lỗi lầm của chủ? Thế là Festival thơ năm 2009 mời nhà thơ Hữu Thỉnh (với tư cách Tổng biên tập tạp chí Thơ, chứ ko phải tư cách chủ tịch HNV) sang dự, sau khi một mình em lo liệu mọi việc từ làm hồ sơ, dịch thơ, hiệu đính, dịch tiểu sử, làm ảnh, chạy đi chạy lại lên Hội Nhà Văn lo làm giấy mời, xong đến khi đặt vé máy bay xong thì nhà thơ dứt khoát không đưa hộ chiếu và cũng… không đi. Vậy mà suốt mấy tháng ròng mình vất vả chạy đi chạy lại thì bác không hề nói gì, giờ làm lỡ cả mọi việc, chương trình lên rồi, kỷ yếu đã in, đã thuê cả Thánh đường sách ở Đài Bắc trọn một tối cho bác ngồi kể thơ, giờ biết làm sao?

Bác bảo, bác ngồi tầng ba, bác sợ Trung Quốc.

Em bảo, có nhà thơ Trung Quốc sang tham dự bình thường mà. Bác bảo, bác chỉ đi sang Đài Loan tham dự Festival thơ với điều kiện, cô Trang Hạ giúp Hội Nhà Văn nối lại quan hệ với Hội Nhà Văn Trung Quốc.

Kinh ngạc tột độ!

Bác bảo, từ 2006 đến giờ, chính xác hơn là từ khi Thiết Ngưng lên làm chủ tịch Hội nhà văn Trung Quốc, “hội nó” đểu lắm đã lờ “hội của bác” đi. Hội Nhà Văn Việt Nam gửi hoa và điện mừng bà Thiết Ngưng lên làm Chủ tịch Hội Nhà Văn TQ, “nó” không thèm trả lời. Hội Nhà Văn Việt Nam gửi hoa và điện mừng Quốc khánh Trung Quốc, “nó” không thèm trả lời. Hội Nhà Văn Việt Nam gửi công văn mời tham gia giao lưu văn hóa, “nó” không thèm trả lời. Hội Nhà Văn Việt Nam mở hẳn cả một Hội Thảo cho “nó” tại Hà Nội, “nó” chỉ gửi một công chức bàn giấy chả biết gì về văn chương sang chiếu lệ. Hội Nhà Văn Việt Nam gửi công văn mời tới 35 nhà văn của “nó” sang Hội nghị quảng bá Văn học VN ra thế giới, mà “hội của bác” đặc cách lo toàn bộ chi phí tàu xe đi lại đủ thứ cho nó, vào tháng 1/2010 sắp tới, nó càng lờ đi coi như câm điếc. Giờ lỡ nó lấy cớ vì bác đi Đài Loan mà nó không thèm sang Việt Nam, thì hỏng cả việc lớn của bác à? Giờ Trang Hạ liên hệ với Thiết Ngưng để lo liệu vụ này, đảm bảo ăn chắc thì bác mới đi Đài Loan.

Mình bảo, nó không đi đã có một trăm đại biểu nước khác, lo gì? Trang Hạ lấy tư cách gì để mà làm cái việc này? Bác bảo nhỏ, nhưng khốn nỗi kinh phí của nhà nước chỉ cấp cho các bác để o bế quan hệ với Trung Quốc chứ không phải tiền tỷ hàng năm để làm văn làm chương với quốc tế nào khác. Cái này nó liên hệ mật thiết tới… tiền. He he mình hiểu ra bản chất vấn đề. Nhưng kinh hãi hơn là nhận ra bản thân đang khinh bỉ cái nỗi sợ mà người ta không dám gọi tên là nỗi sợ ấy.

Mọi người cũng chắc đã hiểu ra cách lựa chọn của Trang Hạ. Đã bảo em không làm chó mà, dù có người muốn em trong vị trí chó.

Kết cuộc, 1/2010 năm nay, có bảy sinh viên Trung Quốc cùng hai biên tập viên tạp chí văn học (trong đó chỉ có nhõn 1 người làm nghiên cứu trong lĩnh vực Văn học và có một dịch giả) sang tham gia Hội nghị hoành tráng của các bác Hội Nhà Văn VN. Không hổ danh nước lớn, bên hội trường mình, họ ngủ gật trong mọi buổi người VN độc thoại trên micro không phiên dịch. Những đại biểu ngồi cạnh mình chỉ nhìn họ kỳ lạ và xì xào chứ không đoán ra được bản chất của việc ngủ gật. Làng văn mà, mình chỉ là Thị Nở vô thừa nhận trong cái làng đó (mà còn có nguy cơ chửa hoang với thành phần phản động làng nữa) nên được vào đình gặp Bá Kiến với mõ làng đã hân hạnh tuyệt vời rồi, còn dám hó hé gì?

Mà các bạn Trung Quốc cũng duyên phết, ngủ gật trong làng văn Việt Nam đâu phải một tội?

(Bài đã đăng ở: facebook.com/blogTrangHa
và: http://www.tienve.org/home/activities/viewTopics.do?action=viewArtwork&artworkId=11061
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những câu nói bất hủ của nhân vật phản diện

( Khám phá ) - Cho dù họ có là những nhân vật phản diện trong màn ảnh hay ngoài đời thực, họ cũng có những triết lý sống của riêng mình, thích hợp với thế giới mà họ đã sống

1 - '' Chúng mày dừng cái việc kiểm tra xem có con quỷ nào dưới gầm giường không khi nhận ra rằng chúng nó ở chính bên trong bọn mày " - Joker
2 - "Đừng thương tiếc người chết mà hãy thương tiếc người sống" -Harry Poter
3 - "Kẻ thù ngày hôm nay có thể là chiến hữu của ngày mai" - Ẩn Danh
4 - "Kẻ quân tử đúng là sống dai thật, nhưng họ vẫn chết"-Bunraku
5 - " Tao muốn lương thiện nhưng ai cho tao lương thiện" - Chí Phèo
6 - "Tiền không là tất cả, nhưng con người có thể làm tất cả vì tiền" + " Thứ gì ko mua được bằng tiền thì mua được bằng nhiều tiền " -Trương Năm Cam
7 - "Kẻ sống sót trên chiến trường chỉ là những "kẻ mạnh" và "thằng hèn"... Thực tế thì anh hùng luôn luôn chết." (Bluejam - One piece)
 
8 - "Nhân từ với kẻ thù là tàn nhẫn với bản thân" - Ẩn Danh
9 - " Cảm xúc bao giờ cũng là kẻ thù số 1 của thành công" - Ẩn Danh
10 - "Còn sống là còn làm được nhiều việc"- Lã Phụng Tiên - Hỏa Phụng Liêu Nguyên
11 - "Khi ngươi thắng ngươi không cần giải thích! Nếu ngươi thua ngươi cũng không nên giải trình!" -Hitler
12 - "Muốn trị những thằng đầu gấu thì phải có thằng đầu gấu hơn mới có thể trị lại." - Bá Kiến (Nam Cao)
13 - "Trên đời này không có người tốt và người xấu, chỉ có quyền lực và những kẻ quá yếu đuối để có được nó" - Dark Lord Voldemort
14 - "Không có thuốc nào chữa được bệnh ngu dốt" - Đảo Hải Tặc
15 - "Dù xảy ra chuyện gì, những kẻ thua cuộc vẫn luôn sủa như những con chó" - Sanada Nobuyuki
16 - "1 cuộc thương lượng thành công là khi 2 bên đều có 1 chút tiếc nuối" - Percy
17 - "Nếu luồn cúi mà được bình an - thì ta nguyện cả đời này luồn cúi" - Tào Tháo
18- "Không ai bắt đầu từ đỉnh cao của thế giới cả" - Aizen Sousuke- Bleach
19 - "Sự thật là những điều dối trá được lặp đi lặp lại nhiều lần" -Joseph Goebbels
20 - "Ngay cả địa ngục cũng hoạt động nhờ tiền" - Kakuzu (Naruto)
 
21 - "Nếu 1 người đàn ông dành cuộc đời mình cho những việc làm tốt và phúc lợi cho người khác, anh ta sẽ chết không một lời cảm ơn và không một ai nhớ đến, nhưng nếu anh ta dùng tài năng mang lại đau khổ và cái chết cho hàng tỉ người, tên của ông sẽ vang vọng qua hàng thiên niên kỷ trong hàng trăm kiếp. Cho nên thà mang tiếng ô nhục còn hơn bị người đời lãng quên." - Ẩn Danh
22 - "A man's dream will never die (Ước mơ của một người đàn ông không bao giờ chết)" - Blackbeard.
23 - "Tôi đã đốt cháy cái mà tôi từng tôn thờ và tôi đang tôn thờ cái mà tôi từng đốt cháy" - Ẩn Danh
24 - "Quyền lực không thể nằm trong tay kẻ không xứng đáng!" -Micheal Corleone
25 - "Đằng sau mọi tài sản kết sù đều là tội ác" Godfather Vito Colerone
26 - "Trong một phòng họp, tên to mồm nhất luôn là tên dễ tiêu diệt nhất. Nhưng tên mà suốt buổi chỉ ngồi im và gõ tay lên mặt bàn thì anh phải cẩn thận với hắn" - Public Enemy
Nguồn Tri Thức Trẻ
Phần nhận xét hiển thị trên trang

49 điều kiêng kỵ trong tâm linh không được phạm phải

Đời sống ) - Ông bà ta thường có câu "Có thờ có thiêng, có kiêng có lành” nên luôn căn dặn con cháu phải kiêng kỵ những điều cấm phạm phải trong tâm linh để tránh gặp những điều bất trắc.
- Những ngôi nhà bằng gỗ khi có máu (cả người hay động vật) bám trên thân gỗ thì nên thay đổi, hoặc không nên ngủ gần đó.
 
- Khi đi ngang những con sông, suối, ao, hồ không rõ nguồn gốc tuyệt đối không nên vứt đồ cá nhân mình xuống, nếu vô tình bị rớt mà có thể lấy lại được thì nên lấy lại => Vì bỏ lại sẽ dễ mắc duyên âm, nếu tại nơi đó có vong.
 
- Lúc ngủ ko nên quay chân hoặc quay đầu ra cửa (tư thế dành cho người chết). Tuyệt đối không quay chân vào bàn thờ (bất kính với bề trên).
 
- Nhà có người chết ngoài đường khi nhận xác về không nên cho xác vào nhà => nếu có vong khác chiếm lấy xác thì rất nguy hiểm.
 
- Trong nhà có người chết vì treo cổ, thì khi lấy tử thi xuống, lấy sợi dây đó đốt ngay => đó được coi là sợi dây oan nghiệt, nếu không đốt đi thì nó vẫn luẩn quẩn quanh nhà, và cứ mỗi năm thay phiên nhau chết.
 
- Sau khi an táng người chết, trong vòng 1 tháng, ban đêm nếu có ai gọi tên mình thì tuyệt đối không được trả lời, không được mở cửa, không được thưa gởi gì hết. Thông thường người chết vì quá thương tiếc người thân của mình nên về bắt người thân đi theo.
 
- Nếu đi đám ma, lỡ người quá cố ấy có xinh gái hay đẹp trai thì không được khen => Vì nếu khen thì họ sẽ đi theo mình.
 
- Người nào có tang (khăn tang) trong người thì không nên tới nhà những người bạn hay người thân vì sẽ "lây" cái tang và đem điều không may đến cho họ.
 
- Khi đi đến qua những nơi vắng vẻ, không ngoái cổ quay đầu nhìn lại phía sau, dù có cảm giác “hình như” có người đang đi theo mình hoặc gọi tên mình. Vì đó có thể do ma quỷ trêu chọc.
 
- Khi lên giường ngủ không để mũi dép hướng về phía giường, nếu không ma quỷ nhìn thấy sẽ đoán rằng có người sống đang nằm trên giường và chúng sẽ lên giường ngủ chung với bạn.
 
 
- Không cắm đũa đứng giữa bát cơm, vì đó là hình thức cúng tế, cũng giống như kiểu thắp hương, dễ dẫn dụ ma quỷ vào nhà ăn chung.
 
- Không chụp ảnh vào ban đêm, bởi ma quỷ luôn lảng vảng chung quanh đó sẽ “vô hình” vào ảnh chung với người sống, đó là điều không tốt.
 
- Không nên phơi quần áo trong phòng ngủ hay trong nhà ban đêm => tạo điều kiện cho hồn ma vào nhà trú ngụ, thổ địa không nhìn ra được.
 
- Không may vá, mua đinh, chải tóc, soi gương vào ban đêm. May vá, mua đinh => Mang điềm xui tang tóc đến. Chải tóc, soi gương => dễ bị vong theo.
 
- Không ăn vụng đồ cúng, vì đó là đồ dành cho ma quỷ, nếu chưa cúng và cầu xin mà lấy ăn sẽ rước tai họa vào mình.
 
- Đi đường nếu gặp tiền lẻ hay những vật dụng cá nhân của người khác không nên lượm lặt dù là mục đích gì. Thông thường một số người đang gặp hạn người ta giải hạn bằng cách vứt bỏ những thứ ấy xem như vứt bỏ cái xui của họ, nếu mình nhận lấy thì sẽ lãnh lại cho họ.
 
- Nếu đi đường khuya vắng không thấy người mà nghe tiếng gọi tên mình thì đừng trả lời.
 
- Đừng bao giờ thề thốt hay hứa hẹn với người đã chết rồi không làm.
 
- Vào nghĩa trang không nên bình phẩm, chê khen ảnh, tên, bia mộ người đã khuất.
 
- Khi đi dự đám tang về nên hơ người bằng lửa ấm, thay quần áo và hạn chế tiếp xúc với trẻ nhỏ.
 
- Những ai cúng giải hạn hằng năm, nơi làm lễ cúng là những ngã ba, tư đường thì trong vòng một năm không nên đặt chân đi ngang qua nơi đó. Vì thế khi chọn nơi cúng hạn nên chọn những nơi ít thường xuyên lui tới nhất.
 
- Ai đã lầm lỡ phá bỏ thai nhi con mình thì hãy đặt cho bé cái tên và đem lên chùa gửi.
 
- Nếu trước nay chưa cúng cô hồn bao giờ do không có điều kiện thì không cúng luôn, chớ nên cúng rồi lại bỏ.
 
- Đi đường gặp tai nạn thì không nên trầm trồ, bình luận, nếu đã không giúp đỡ, không phận sự thì nên im lặng.
 
- Với các bạn nữ vào những ngày "ấy" không nên đi đến những nơi linh thiêng, xem bói và không nên qua lại trước bàn thờ.
 
- Nhà có con nhỏ không nên cho bé đi viếng nghĩa trang hay dự tang lễ.
 
- Đặc biệt với con gái, phụ nữ nên hạn chế để quần áo ngoài trời vào ban đêm, đặc biệt là đồ "nhỏ" => Dễ mắc duyên âm.
 
 
- Vào ban đêm tránh soi mình dưới mặt nước.
 
- Đi trên đường trời tối nên tránh đùa giỡn, gọi tên nhau lớn tiếng và nhắc đến ma qủy, nếu không ma quỷ sẽ ghi nhớ tên người được gọi, đó là điềm xấu.
 
- Những vật dụng cá nhân của người đã chết nên chôn theo hoặc đốt bỏ không nên giữ lại để tiếp tục sử dụng.
 
- Tuyệt đối không nên tắm ở những ao, hồ, sông suối đã có tai nạn chết người => dễ bị vong bắt theo.
 
- Khi đang trong quá trình xây dựng nhà cửa, nếu giữa chủ nhà và thợ xây xảy ra xích mích nên lưu ý kẻo bị họ thư ếm vào nhà. Cách giải: kết thúc thi công, ăn trộm 1 món đồ của họ không để họ biết.
 
- Tránh tiếp xúc chơi bùa ngải nếu không hiểu thấu đáo, không nên uống các loại Bùa mà các "Thầy Pháp" ban cho.
 
- Người không quen thân thì đừng tiết lộ ngày tháng năm sinh, giờ sinh, tên tuổi cho họ biết.
 
- Nhà có người mất nên đi xem giờ để tránh trúng giờ độc gây ra hiện tượng trùng tang.
 
- Thực hiện làm ăn hay làm những việc mang tính chất đại sự nên xem ngày để tránh nhằm vào ngày Tam Nương => Tan nát, bất thành.
 
 
- Khi ăn uống nên hạn chế gõ, khua chén đũa.
 
- Phụ nữ có thai hạn chế đi ăn cưới, đi dự đám tang.
 
- Nếu hái lộc xuân nên chọn những cây nhỏ, tán cây nhỏ chớ nên hái ở những cây cổ thụ um tùm, gần đền, chùa, miếu...
 
- Với Ngải thì ta có thể mang theo vài tép tỏi bên mình khi đi đường xa để tránh bị kẻ xấu hại.
 
- Khi tham gia chơi cầu cơ (bói chén), gọi hồn nên trật tự và phải đảm bảo an toàn cho mình nếu có người bảo lãnh...
 
- Có câu: Chim sa cá luỵ, thế nên gặp những con vật trong hoàn cảnh đó không nên chiếm hữu nó và đem về nhà.
 
- Buổi tối không chơi năm mười (hay còn gọi là cút bắt). Khi chơi, xui xẻo sẽ bị ma giấu và nó cho ăn đất cát.
 
- Không cho mèo lạ vào nhà sanh đẻ, coi chừng chuột không cho nó cắn gối đầu nằm => hai cái này luôn mang điềm gở cho chủ nhà.
 
- Các nghệ nhân khi tạc tượng Phật thì chú ý bàn tay của Phật, nếu lỡ tay làm gãy thì không bao lâu ngón tay của họ cũng gãy theo.
 
- Không treo chuông gió ở đầu giường vì tiếng chuông sẽ thu hút sự chú ý của ma quỷ, khi ngủ sẽ dễ bị chúng xâm nhập quấy phá.
 
- Không hù dọa người khác khiến họ giật mình “hồn bay phách lạc” dễ bị ma quỷ xâm nhập.
 
- Cây đa là nơi hội tụ âm khí, ma quỷ rất thích những chỗ như vậy, cho nên kỵ đứng, ngồi, nằm, trốn… ở đó.
 
- Nơi góc tường xó tối là những chỗ ma quỷ thường tụ tập nghỉ ngơi, không nên đến gần những chỗ ấy.
Phần nhận xét hiển thị trên trang