Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015

Lòng tin phải được đặt đúng chỗ

Bài học từ sự quỷ quyệt của Trung Quốc năm 1988

Trung Quốc là bậc thầy trong việc lợi dụng thời điểm. Tại sao họ lại tiến hành đánh chiếm các đảo của Việt Nam tại Trường Sa vào tháng 3.1988? 






Từ đầu năm 1988, Trung Quốc đã sử dụng một lực lượng lớn hải quân gồm nhiều tàu chiến chiếm đóng một loạt đá ngầm thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam.

Cao trào của hành động xâm lược này diễn ra vào ngày 14.3.1988 khi biên đội gồm 6 tàu chiến, trong đó có 3 tàu hộ vệ có trang bị tên lửa và pháo 100 mm, của Trung Quốc đã bắn chìm và cháy 3 tàu vận tải của Việt Nam tại bãi đá ngầm Gạc Ma trong cụm đảo Sinh Tồn của Việt Nam.

Trong vụ thảm sát này, 64 binh sĩ Việt Nam đã anh dũng hy sinh. Sau đó Trung Quốc còn ngăn chặn không cho tàu mang cờ chữ thập đỏ ra cứu những người bị thương, bị nạn.

Điều phải lưu ý là đây là lần đầu tiên người Trung Quốc (lục địa) đặt chân đến Trường Sa. Trước đó, với tư cách quan phương, Trung Quốc chưa bao giờ có mặt ở vùng biển này.

Đã một phần tư thế kỷ trôi qua, từ sự kiện 14.3.1988, có những điều cần phải nói rõ như sau:

Đầu tiên, ngay sau ngày 14.3.1988, thông qua hệ thống tuyên truyền khổng lồ của mình, Trung Quốc đã ngang nhiên bịa đặt trắng trợn với dư luận trong nước và quốc tế rằng: Các tàu Trung Quốc đang thả neo để yểm trợ cho tàu chở đoàn các nhà khoa học Liên Hiệp Quốc (LHQ) đi khảo sát khoa học tại Trường Sa thì bị các tàu chiến của Việt Nam tấn công. Vì thế hải quân Trung Quốc bắt buộc phải đánh trả tự vệ!

Sau đó thông qua người phát ngôn của Tổng thư ký, LHQ đã nói rõ: không hề có tàu của LHQ tổ chức khảo sát khoa học ở Trường Sa vào 3.1988!

Rõ là “cháy nhà ra mặt chuột” và chính quyền Trung Quốc đã “lấy thúng úp voi”, đã “lấy thịt đè người” lại còn muốn lấy tay che mặt trời!

Đã không có tàu khảo sát khoa học của LHQ thì chắc chắn không có việc tàu chiến Việt Nam tấn công tàu Trung Quốc. Điều mà nhiều người đều biết đó là chuyện “ngậm máu phun người” là sở trường của các nhà cầm quyền Trung Quốc.

Trước đó, năm 1962 Trung Quốc phát động chiến tranh biên giới với Ấn Độ và chiếm của Ấn Độ hàng nghìn km2nhưng lại vu cáo Ấn Độ xâm lược Trung Quốc. Năm 1979, Trung Quốc tiếp tục đem 60 vạn quân xâm lược Việt Nam trên toàn tuyến biên giới Bắc. Sự việc rõ ràng như vậy nhưng cũng được họ tuyên truyền là “phản kích tự vệ quân Việt Nam xâm lược”!

Thứ hai, có một câu hỏi cần đặt ra là, tại sao Trung Quốc lại tiến hành đánh chiếm các đảo của Việt Nam tại Trường Sa vào tháng 3.1988?

Cuối 1987 đầu 1988 là thời kỳ Việt Nam rơi xuống điểm thấp nhất của cuộc khủng hoảng kinh tế – xã hội. Tình hình trong nước chồng chất khó khăn: kinh tế đình đốn, đời sống của đại đa số người dân cực kỳ vất vả.

Cũng trong thời điểm đó, Liên Xô cũng bắt đầu lâm vào khủng hoảng chính trị – xã hội. Bắc Kinh cúi mình trước Washington, tự nhận là “NATO phương Đông” để nhận được nguồn tài chính và công nghệ, kỹ thuật từ Mỹ và phương Tây để phục vụ cho mục tiêu hiện đại hóa. Trong bối cảnh ấy, Trung Quốc cũng đã câu kết với Mỹ và hầu hết các nước trong khu vực (trừ Lào và Campuchia) siết chặt vòng bao vây, cấm vận đối với Việt Nam.

Lợi dụng tình thế khó khăn đó của Việt Nam, Trung Quốc đánh chiếm một số đảo của Việt Nam tại Trường Sa phục vụ cho ý đồ lâu dài.

Trung Quốc cũng là bậc thầy trong việc lợi dụng thời điểm. Mặc dù đã đưa lực lượng ra Trường Sa và có những hoạt động đe dọa từ đầu năm 1988, nhưng thời điểm được Trung Quốc lựa chọn nổ súng rơi đúng vào 14.3.1988 cũng là thời điểm lễ tang Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Phạm Hùng được tổ chức tại Hà Nội! Một khi họ đã có dã tâm thì chuyện “tang gia bối rối” lại trở thành điều có thể lợi dụng được!

Câu chuyện xảy ra ngày 14.3.1988 tại Trường Sa đến nay vẫn còn nguyên ý nghĩa thời sự. Sự hy sinh của những người lính Việt Nam 25 năm trước là một lời nhắc nhở tới 90 triệu người đồng bào hôm nay, trước hết là những người có trọng trách với dân tộc, không bao giờ được quên 3 điều:

Một là, lòng tin phải được đặt đúng chỗ. Đối với Trung Quốc, điều quan trọng không phải là lời nói mà là hành động. Các đấng quân vương Trung Hoa từ xưa đến nay và từ nay về sau đều là những bậc thầy về nghệ thuật “nói một đàng làm một nẻo”. Tin vào những điều mà giới lãnh đạo cấp cao ở Bắc Kinh nói không khác gì chuyện “gửi trứng cho ác”!

Hai là, cần phải hiểu về con đường mà Trung Quốc lựa chọn. Những toan tính và hành động của Trung Quốc liệu có phải là một quốc gia cộng sản đồng chí như họ từng miêu tả hay thực tế là chính sách dân tộc nước lớn vị kỷ?

Việc vô cớ đem quân đánh chiếm các đảo của một quốc gia láng giềng, bất kể quốc gia đó phát triển theo đường lối nào cũng là đi ngược lại những nguyên tắc sơ đẳng trong quan hệ quốc tế và phản bội đối với chủ nghĩa Marx – Lênin mà Trung Quốc từng sử dụng như một chiêu bài.

Láng giềng là vĩnh viễn và không bao giờ thay đổi, trừ phi có một trận siêu động đất đẩy hai quốc gia ra xa nhau!

Việt Nam cần và mong muốn có một mối quan hệ hữu nghị, ổn định, lâu dài với Trung Quốc. Tuy nhiên quan hệ ấy cần được đặt trong sự tôn trọng lẫn nhau về nhiều mặt, đặc biệt là vấn đề “bất biến” là chủ quyền quốc gia, lợi ích dân tộc. Không tỉnh táo nhận thức được điều này, lệ thuộc vào những yếu tố “ứng vạn biến” như “mười sáu chữ”, “bốn tốt” có thể dẫn đến những bước đi sai lầm mang lại hậu quả lớn cho quốc gia, dân tộc!

Chúng ta đã có được bài học đắt giá khi rơi vào cảnh bị cô lập trên trường quốc tế từ 1979-1990. Bài học ấy cùng với sự kiện 14.3.1988 mách bảo chúng ta rằng bị cô lập không đồng nghĩa với có độc lập, mà ngược lại, bị cô lập sẽ dẫn đến thảm họa, thậm chí mất cả độc lập và chủ quyền quốc gia.

Các nhà sử học Việt Nam chân chính và những người Việt có lương tâm trong sáng sẽ còn mất nhiều thời gian và công sức nghiên cứu, mổ xẻ, soi xét sự kiện 14.3.1988 một cách khách quan để rút ra bài học bổ ích cho những người Việt hiện nay và các thế hệ mai sau.

Độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc không thuộc sở hữu riêng của riêng ai. Nó là tài sản lớn nhất, quý giá và quan trọng nhất của cả dân tộc.

LIÊM THẠCH (THANH NIÊN ONLINE)
blog Đặng Sinh
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Các vị quan chức bận chăn dân hay đi đâu, để "dân thường" Ngô Bảo Châu phải lên tiếng về việc này?

GS Ngô Bảo Châu bất ngờ đặt câu hỏi rất khó về việc chặt cây ở Hà Nội
Thứ năm, 19/03/2015, 07:58 (GMT+7)
(Xã hội) - Sau khi ông Trần Đăng Tuấn gửi thư ngỏ cho Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Thế Thảo thì GS Ngô Bảo Châu đã bất ngờ đặt hàng loạt câu hỏi khó quanh chuyện Hà Nội chặt hạ cây xanh.
Xin được đăng nguyên văn những câu hỏi của GS Ngô Bảo Châu:
1. Duy tu bảo trì cây, chặt cây mục ruỗng đề phòng nguy hiểm mùa mưa bão
Câu hỏi:
1a. Tại sao từ trước đến nay công ty công viên cây xanh vẫn thực hiện duy tu bảo trì mà không cần chiến dịch chặt cây?
1b. Tại sao nhiều cây cao, thẳng khoẻ mạnh cũng bị chặt?
1c. Có ở đâu, nơi nào, khi nào người ta duy tu bảo trì cây xanh bằng cách chặt cây hàng loạt hay không?
2. Cây trồng không đồng bộ, chặt đi trồng lại đồng bộ để đảm bảo mỹ quan thành phố
Câu hỏi:
2a. Nhiều khu phố, nhà Hà nội xây cất thiếu quy hoạch, phản mỹ quan, liệu có cần ủi đi xây lại không?
2b. Biển quảng cáo kích thước không đồng bộ, có cái khổng lồ, có cái mới treo trồng lên cái cũ, sao không có chiến dịch chế tài, gỡ hết đi cho đỡ nhem nhuốc bộ mặt thành phố?
2c. Cây mới trồng lại bao giờ mới lớn? Để chờ một có một hàng cây đồng bộ thẳng hàng, tổn thất cho dân là gì, có xứng đáng không?
2d. Nếu mỹ quan phố phường là việc quan trọng, thì việc chặt cây trồng cây mới có phải là việc cần ưu tiên hay không? Cây xanh có phải là cái làm xấu nhất bộ mặt thành phố không?
3.  Chặt cây để mở đường, xây dựng cơ sở hạ tầng
Câu hỏi:
3a. Phát triển thành phố đã có quy hoạch, tại sao bỗng dưng lại phải có chiến dịch chặt cây?
3b. Ngoài việc xây đường tàu, cải thiện giao thông công cộng ở Hà nội, mà theo tôi là một lý do hoàn toàn hợp lý để chặt cây, những quy hoạch khác là gì, có hợp lý không?
3c. Trong trường hợp có quy hoạch hạ tầng lợi ích công cộng là lý do hợp lý để chặt cây, quy hoạch đã có tiến độ chưa, có cần chặt cây ngay bây giờ không? Có cần chặt cây nhiều nơi và đồng loạt không?
Ngay sau khi những câu hỏi của GS Ngô Bảo Châu được đăng tải, nhiều người đã bày tỏ sự đồng cảm, thậm chí có người còn bổ sung thêm cả những câu hỏi của mình.
Một người có nickname Hải Đỗ viết: “Bổ sung thêm câu hỏi của GS. Trong 120.000 cây hiện có của Hà Nội thì đã có sự phân loại cây theo các tiêu chí đánh giá khác nhau chưa và 6.700 cây đang có kế hoạch thay đổi đó có nằm trong sự phân loại đó hay không?”.
Nickname Hank Tran thẳng thắn: “Chúng tôi chỉ cần hỏi lại, dự toán kinh phí chặt ngần ấy cây là bao nhiêu, rồi kinh phí trồng thay thế, duy tu bảo trì (chưa kể tái trồng 1 tỷ lệ nhất định cây được phép chết đúng quy trình) là bao nhiêu?”

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trại giam cũng là một bộ phận xã hội. Việc ốm đau chết chóc cũng khó tránh khỏi, đó là luật tự nhiên. Nhưng con số này thì không ổn.. Người dân nước nào cũng cần có pháp luật nghiêm minh và thực thi nghiêm chỉnh.

Ba năm, 226 người chết trong trại tạm giam, tạm giữ

Theo Bộ Công an, từ năm 2011 đến 2014, có đến 226 người chết trong các trại tạm giữ, tạm giam, chủ yếu do tự sát và bệnh lý. Hôm nay (19/3), cuộc họp đoàn giám sát "Tình hình oan, sai trong việc áp dụng pháp luật về hình sự, tố tụng hình sự và việc bồi thường thiệt hại cho người bị oan trong hoạt động tố tụng hình sự theo quy định của pháp luật" được tổ chức dưới sự chủ trì của trưởng đoàn, Phó Chủ tịch QH Uông Chu Lưu.
Câu chuyện ông Nguyễn Thanh Chấn ôm theo 100 loại giấy tờ để được giải quyết việc bồi thường oan sai làm nóng cuộc họp khi đoàn giám sát tranh luận với các cơ quan tố tụng về trách nhiệm này.Đại diện Tòa án NDTC cho biết vụ việc đang được Tòa án NDTC thụ lý, đang trong quá trình thương lượng vì ông Nguyễn Thanh Chấn đòi số tiền bồi thường lớn, trên 10 tỷ đồng, nhưng giấy tờ chứng minh lại chưa rõ ràng, đầy đủ.
oan sai, bức cung, nhục hình, tạm giam, bồi thường
Phó Chủ nhiệm UB Tư pháp Nguyễn Đình Quyền: Chính các cơ quan làm oan sai lại đi bồi thường. Ảnh: Lê Anh Dũng
Phó Chủ nhiệm UB Tư pháp Lê Thị Nga ái ngại: Cứ thế này không biết đến bao giờ, làm sao gia đình ông Chấn tìm được những cái vé xe thăm nuôi của 10 năm trước. Bà Nga đề nghị có những thủ tục đặc biệt để khắc phục sớm nhất thiệt hại cho người bị oan.
Ông Nguyễn Hải Phong, Phó Viện trưởng Viện kiểm sát NDTC, cho biết theo luật định, trách nhiệm bồi thường oan sai của mỗi khâu trong quá trình tố tụng là rất rõ ràng: sai ở khâu điều tra thì công an chịu trách nhiệm, ở khâu truy tố thì thuộc VKS, khâu xét xử là tòa án.
Nhưng ông cũng nhận định: "Có những người oan nhưng nghe đến bồi thường là chạy, vì họ cũng không muốn dây dưa".
Phó Chủ nhiệm UB Tư pháp Nguyễn Đình Quyền không chia sẻ nhận định này: Việc bồi thường thiệt hại hiện nay vô cùng chậm trễ. "Lúc làm oan người ta thì các đồng chí vô cùng hùng dũng, khi phải bồi thường thì cớ gì trì hoãn, cò cưa ít nhiều, căn ke từng tí một với người ta, việc xin lỗi, bù đắp kéo dài hàng năm trời chưa xong".
Ngược lại, trong bồi thường oan sai cũng có hiện tượng ngược lại: Khi điều tra, bắt tạm giam, phê chuẩn, truy tố thì làm khá chặt chẽ, bài bản, nhưng khi đình chỉ và bồi thường lại rất dễ dãi.
"Trong một số trường hợp, sơ thẩm tuyên có tội, phúc thẩm chưa đủ căn cứ vẫn tuyên không có tội thế là bồi thường. Chưa đủ chứng cứ để nói nhưng tôi thấy dường như có sự không minh bạch giữa cơ quan tiến hành bồi thường và người được bồi thường", ông Quyền nói.
Theo ông, một phần nguyên nhân là ở cơ chế: chính các cơ quan làm oan sai lại đi bồi thường thiệt hại. Thứ trưởng Tư pháp Nguyễn Khánh Ngọc đồng tình và gọi đây là "đặt vấn đề không thuận".
"Các thẩm phán, trước đây ngồi xét xử nay lại phải ngồi thỏa thuận bồi thường, khó tránh được tâm lý, khó đi đến thống nhất. Trong khi với người dân, các cơ quan tố tụng đều được hiểu chung là nhà nước. Thủ tục thì rườm rà, người có yêu cầu bồi thường lại phải có nghĩa vụ chứng minh những thiệt hại về vật chất, tinh thần và danh dự. Quy trình vẫn còn dài để người dân từ chỗ có quyết định đến chỗ nhận được tiền", ông Ngọc nói.
Cho rằng bồi thường cho người oan sai "như cứu hỏa", Thứ trưởng Tư pháp đề xuất có một cơ quan chuyên trách việc bồi thường, có thể đặt tại Bộ Tư pháp.
Ông Nguyễn Đình Quyền ủng hộ: Phải có một cơ quan khách quan, tập trung, vì cấp nào bồi thường cũng đều lấy từ ngân sách nhà nước. Nên đặt ở Bộ Tư pháp, cơ quan không làm ra oan sai. Còn việc xin lỗi, sửa sai vẫn là trách nhiệm của các cơ quan tố tụng. Phó Chủ tịch QH Uông Chu Lưu cũng ủng hộ đề xuất này.Trước đó, Tòa án NDTC báo cáo trong số 35 trường hợp kêu oan trong giai đoạn 2011-2014, đã giải quyết 22 trường hợp. Kết quả 19 trường hợp tòa xử đúng, 3 trường hợp đã kháng nghị để điều tra lại.
oan sai, bức cung, nhục hình, tạm giam, bồi thường
Phó Viện trưởng Viện kiểm sát NDTC Nguyễn Hải Phong: Chúng tôi phải tin điều tra viên, kiểm sát viên của mình. Ảnh: VKSNDTC
Không có vụ bức cung nàoTại cuộc họp, các cơ quan tố tụng cũng báo cáo tình hình oan sai trong thẩm quyền của mình, trong đó có vấn đề bức cung, nhục hình.
Trung tướng Trần Trọng Lượng, Phó tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát phòng chống tội phạm, Bộ Công an, cho biết trong giai đoạn 2011-2014, có 46 đơn khiếu nại tố cáo là có bức cung, nhục hình, đã giải quyết 40 đơn (37 đơn sai, 3 đơn đúng) và đang giải quyết 6 đơn.
Ông Nguyễn Mạnh Cường, ủy viên thường trực UB Tư pháp chỉ ra: Bức cung, nhục hình chủ yếu được phát hiện khi bị can, bị cáo bị chết, khi có người khác nhận tội hoặc tìm ra được thủ phạm chính xác của vụ án.
"Bức cung nhục hình cũng là nguyên nhân quan trọng dẫn đến oan sai. Lãnh đạo Bộ Công an có nói nguyên nhân do điều tra viên nôn nóng, nhưng nguyên nhân thực sự là gì, trình độ, phẩm chất đạo đức, áp lực công việc, hay bệnh thành tích...?", ông Cường đặt vấn đề.
Bà Lê Thị Nga thì muốn biết làm thế nào để xác định có nhục hình, bức cung khi người kêu oan nói có mà điều tra viên thì luôn phủ nhận.
Phó Viện trưởng Viện kiểm sát NDTC Nguyễn Hải Phong nhấn mạnh: Với các vụ án đã xảy ra lâu rồi thì việc xác định có nhục hình, bức cung không là rất khó khăn. Khi đó, chúng tôi phải tin điều tra viên, kiểm sát viên của mình.
Có dấu hiệu lạm dụng tạm giữ, tạm giam
Một con số khác do Bộ Công an đưa ra cũng được thảo luận nhiều tại cuộc họp: Từ 2011-2014, có đến 226 người chết trong các trại tạm giữ, tạm giam.
Đại diện Bộ Công an cho biết nguyên nhân chủ yếu là do tự sát và bệnh lý, nhưng ông Nguyễn Thái Học, ủy viên UB Tư pháp, đặt câu hỏi có hay không "nguyên nhân thứ yếu".
oan sai, bức cung, nhục hình, tạm giam, bồi thường
Phó Chủ nhiệm UB Tư pháp Lê Thị Nga: Cơ quan điều tra chú trọng lấy cung thay vì đi tìm bằng chứng. Ảnh: Lê Anh Dũng
Ông Đỗ Mạnh Hùng, Phó chủ nhiệm UB Các vấn đề xã hội cũng muốn có số liệu cụ thể về nguyên nhân của con số này: Nếu là tự sát thì điều kiện tạm giam, tạm giữ ra sao mà tự tử được; Nếu do bệnh lý thì những bệnh như vảy nến, tim, suy nhược..., nếu không bị tạm giam thì có chết không; chết do đánh nhau cũng cần đặc biệt quan tâm.
Chủ nhiệm UB Tư pháp Nguyễn Văn Hiện nhấn mạnh quyền của công dân được đảm bảo an toàn tính mạng khi bị tạm giam, tạm giữ.
Ông Nguyễn Hải Phong cam kết sẽ báo cáo chính xác vấn đề này trước QH, nhưng cũng nhấn mạnh là "các số liệu rất nhạy cảm".
Trong khi đó, ông Nguyễn Mạnh Cường phản ánh tỉ lệ tạm giam, tạm giữ hiện đang rất cao, 60-70%, có những địa phương đến 90%. "Lạm dụng quá việc này cũng là nguyên nhân dẫn đến oan sai, vì đã lỡ tạm giam thì phải cố gắng cho ra tội", ông Cường nói.
Bà Lê Thị Nga cũng thấy có dấu hiệu lạm dụng tạm giữ, tạm giam, thể hiện việc cơ quan điều tra chú trọng lấy cung, lời khai nhận tội, thay vì đi tìm bằng chứng buộc tội hoặc gỡ tội.
Phó Chủ tịch QH Uông Chu Lưu cho rằng không nên để các trại tạm giam, tạm giữ thuộc các cơ quan điều tra nữa, để có thêm một bên giám sát khi hỏi cung, cũng như đảm bảo có mặt luật sư và tiến tới có camera giám sát.
Ngày mai (20/3), cuộc họp sẽ tập trung thảo luận việc giải quyết một số vụ án cụ thể.Chung Hoàng/Vietnamnet

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Họ hay nói ngạo ngược như thế đấy, có thể tin được không? Hay đơn giản đây chỉ là trò khiêu khích, chuẩn bị dư luận?

Trung Quốc dừng làm đường vì sợ Việt Nam dùng để 'xâm lăng'

Thursday, March 19, 2015 4:22:32 PM 
BẮC KINH (NV) .- Quân đội Trung Quốc, hồi tháng trước, buộc phải dừng một dự án làm đường lộ ở khu vực nối với biên giới vì sợ phía Việt Nam dùng con đường này để 'xâm lăng' Trung Quốc.
Bản đồ khu vực Phòng Thành Cảng có con đường bị dừng xây dựng vì sợ Việt Nam “xâm lăng”. (Hình: SCMP)


Đây là câu chuyện “phòng vệ” và lo xa của Bắc Kinh làm không ít người ngạc nhiên khi được báo South China Morning Post (SCMP) loan tải hôm Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015.

Lý do được nêu ra để dừng dự án đường lộ ở khu vực Fangchenggang (Phòng Thành Cảng) thuộc vùng tự trị Guangxi Zhuang (Quảng Tây Choang) là phía Việt Nam có thể dùng con đường này như một con đường tắt để “xâm lăng”.

Nếu hoàn tất, con đường “chắc chắn trở nên mối đe dọa nghiêm trọng cho an ninh quốc phòng của Trung Quốc”, một sĩ quan quân đội Trung Quốc phụ trách biên giới vụ ở thành phố Phòng Thành Cảng, được dẫn lời nói như trế trên trang mạng của Bộ Quốc Phòng nước này và được báo SCMP thuật lại.

Con đường có hai làn xe nối làng Tansan ở biên giới với Việt Nam đến trung tâm thành phố Phòng Thành Cảng dài 100km. Vùng biên giới với Việt Nam từng xảy ra chiến tranh giữa hai nước. Trận chiến hồi Tháng Hai 1979 dọc theo suốt biên giới giữa hai nước tuy ngắn ngủi nhưng thiệt hại nhân mạng rất nặng nề. Người ta ước lượng hơn 30,000 quân lính và thường dân đã bị thiệt mạng. Nhiều cuộc xung đột lẻ tẻ hay căng thẳng vẫn còn kéo dài cho đến đầu thập niên 1990.

Tháng 5 năm ngoái, lực lượng cảnh sát biển và kiểm ngư của Việt Nam đã phải đối diện căng thẳng với nhiều lực lượng khác nhau của Trung Quốc suốt hai tháng rưỡi khi Bắc Kinh đem dàn khoan xuống tìm dầu ở phía nam quần đảo Hoàng Sa mà Việt Nam vẫn khẳng định chủ quyền lãnh thổ và đặc quyền kinh tế. Cuộc đối đầu chỉ chấm dứt khi Bắc Kinh rút giàn khoan về nước.

“Con đường (dự trù hoàn tất) một đầu thì chạy tới bờ sông ở biên giới, một đầu thì đến thẳng các cơ sở quân sự tiền phương của chúng ta.” Viên chức quân đội nói trên giải thích trên bản tin.

Quân đội Trung Quốc đã yêu cầu dừng dự án nói trên của nhà cầm quyền thành phố Phòng Thành Cảng sau khi vừa bắt đầu khởi công được hai ngày. Nếu chiến tranh xảy ra, quân đội Việt Nam có thể dùng con đường sắp làm để tấn công quân đội Trung Quốc, trang mạng của Quân đội Trung Quốc cảnh cáo cư dân làng Tansan.

Tuy nhiên, dân làng Tansan rất tức giận vì chuyện dự án bị dừng lại, theo bản tin của Bộ Quốc Phòng Trung Quốc. Đây là một con đường trải nhựa đầu tiên nối vùng biên giới hẻo lánh này với các phần khác của Trung Quốc.

Một số viên chức thành phố Phòng Thành Cảng cũng phản bác ý kiến của phía quân đội. Theo những quan chức này, con đường mới sẽ giúp nông dân vận chuyển nông sản tới thị trường các nơi. Nếu dự án bị dừng lại sẽ ảnh hưởng đến chương trình cải thiện đời sống của nông dân nghèo khổ ở khu vực.

Theo bản tin tường thuật của tờ SCMP, đại diện quân đội Trung Quốc đã đến thăm viếng dân làng để giải thích về lý do nhạy cảm của dự án vì nó tác động đến vấn đề phòng vệ biên giới. Quân đội Trung Quốc cũng đạt thỏa thuận với nhà cầm quyền địa phương là để tránh các vấn đề xung đột quyền lợi tương tự, các dự án xây dựng đều có sự tham khảo với phía quân sự. (TN)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

6 tàu tuần tra cao tốc lớp Defiant có thể sẽ được Mỹ cung cấp cho Việt Nam.


Cả 3 mẫu tàu này đều do Tập đoàn Damen (Hà Lan) thiết kế và đóng tại công ty Metal Shark.
[​IMG]
Tàu tuần tra cao tốc Metal Shark 140 Defiant được đóng dựa trên mẫu tàu Damen Stan Patrol 4207.

[​IMG]
Tàu tuần tra cao tốc Metal Shark 165 Defiant được đóng dựa trên mẫu tàu Damen Stan Patrol 5009.

[​IMG]
Tàu tuần tra cao tốc Metal Shark 100 Defiant được đóng dựa trên mẫu tàu Damen Stan Patrol 3207.

Đáng chú ý là cả 3 mẫu tàu này đều chưa có trong biên chế lực lượng Tuần duyên Mỹ.
Một nguồn tin từ Bộ ngoại giao Mỹ tiết lộ với tạp chí quốc phòngIHS Jane's (Anh) rằng, lực lượng Cảnh sát biển Việt Nam sắp nhận được 6 tàu tuần tra cao tốc lớp Defiant do công ty Metal Shark (Mỹ) chế tạo, nhằm hỗ trợ Việt Nam tăng cường an ninh hàng hải.

Jane's cho biết, giá trị của thỏa thuận giữa 2 phía không được tiết lộ.

Theo Jane's, đây là thỏa thuận quan trọng đạt được nhờ cuối năm 2014, Mỹ quyết định dỡ bỏ một phần lệnh cấm vận vũ khí với Việt Nam, nhằm cho phép "chuyển giao các trang thiết bị quốc phòng liên quan đến an ninh hàng hải cho Việt Nam trong tương lai”.

Quan chức Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết: "Chúng tôi đang cùng làm việc với phía Việt Nam nhằm tăng cường hợp tác trong lĩnh vực an ninh giữa 2 nước để củng cố sự phát triển kinh tế ở khu vực châu Á - Thái Bình Dương".

Trước đó, trong cuộc họp báo ngày 6/3 tại Hà Nội, thiếu tá Lý V. Thắng, trưởng Văn phòng Hợp tác Quốc phòng Đại sứ quán Mỹ cho biết, Washington sẽ cung cấp 6 tàu tuần tra cho lực lượng Cảnh sát biển Việt Nam để tăng cường khả năng thực thi pháp luật.

Theo Thiếu tá Thắng, sĩ quan cảnh sát biển Việt Nam đang được huấn luyện, đào tạo sử dụng tàu tại Mỹ.

Không chỉ đào tạo về con người, Mỹ còn chuyển giao trọn gói cả cơ sở bảo dưỡng, sửa chữa cùng trang thiết bị, phụ tùng thay thế cho các tàu tuần tra.

Trở lại với 6 chiếc tàu tuần tra, theo như vị quan chức Bộ Ngoại giao Mỹ, cả 6 tàu này đều thuộc lớp Defiant do công ty Metal Shark chế tạo.

Theo danh mục sản phẩm do công bố trên website của Metal Shark, hiện công ty có 3 mẫu tàu thuộc lớp tàu tuần tra cao tốc Defiant. Đó là tàu 165 Defiant, 140 Defiant và 100 Defiant.

Vì vậy, nếu Mỹ cung cấp cho Việt Nam 1 trong 3 mẫu tàu lớp Defiant thì đây sẽ là tàu đóng mới hoàn toàn, thay vì tàu đã qua sử dụng.

Như vậy, theo sau những tuyên bố ủng hộ quyền tự do hàng hải ở khu vực Biển Đông, việc Mỹ chính thức hỗ trợ tàu tuần tra cho lực lượng Cảnh sát biển Việt Nam là một bước tiến lớn nhằm tăng cường khả năng thực thi pháp luật trên biển của Việt Nam.

Điều này sẽ góp phần giữ gìn quyền tự do, an toàn hàng hải trên biển, môi trường hòa bình trong khu vực.


Theo: Hoangsa
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sex và tình báo Xô Viết

  

Sex va tinh bao Xo Viet (Phan 3)

Trước khi đào ngũ sang phương Tây giữa thập niên 1960, Anatoly Sorokin làm việc trong phân ban “C” của Tổng hành dinh thứ nhất KGB. Ông hồi tưởng lại những thành phố mô hình gợi nhớ đến những bộ phim hơn là những thành phố thật.


Trường phim tình báo
Thành phố đó có con đường chính với những tòa nhà bằng gạch ở hai bên dài khoảng 200 mét. Có nhiều cửa hàng, rạp chiếu phim, siêu thị, ngân hàng… Trong thời gian diễn ra giờ học, con đường sẽ đầy những “diễn viên quần chúng”, ăn mặc giống với cư dân của quốc gia được mô phỏng.
Trong thành phố bản sao của nước Anh, sẽ có các “diễn viên” đóng vai cảnh sát, người đưa thư, anh hàng thịt… Xe buýt sẽ có người soát vé để các học viên có thể thực hành hỏi giá vé, điểm đến. Trong bưu điện có thể mua được tem thư, mẫu giấy chuyển tiền… Bên cạnh là mô hình của vùng quê nước Anh với quán rượu và nhà kho.
Theo lời kể của những điệp viên đào ngũ từng học tại thành phố Gatchina – Leningrad, “phương Tây” ảo được chia thành 4 phân khu, mỗi phân khu được bao bọc bởi hàng rào thép gai, có vùng đệm và tuần tra nghiêm ngặt. Mỗi nơi có các huấn luyện viên, mô hình thành phố và vùng quê đặc trưng. Hai phân khu phía Bắc đào tạo các điệp viên hoạt động tại Mỹ, Canada và Anh. Hai phân khu phía Nam mô phỏng Úc, New Zealand và Nam Phi.
Các điệp viên hoạt động tại Đức, Áo, Thụy Sĩ và các nước thuộc bán đảo Scandinavia sẽ trải qua kỳ huấn luyện cuối cùng tại trường tình báo nằm ở Prakhov, cách thủ đô Minsk của Belarus 70 dặm về phía Đông Bắc.
Quá trình học tập được các chuyên gia giám sát đến từng chi tiết nhỏ nhất ví dụ như trò chuyện chỉ được nói bằng tiếng nước ngoài. Nhiều “cư dân” trong các thành phố mô hình này xuất thân từ chính quốc gia đó và họ phải mô phỏng lại chính xác những gì đã từng sống. Tất cả hàng hóa trong các cửa hàng được nhập khẩu trực tiếp, chúng là những thứ như sách báo, tạp chí, vé xe buýt, tem thư, tờ quảng cáo…
Các sản phẩm văn hóa nước ngoài như phim ảnh, chương trình radio… được nhân viên KGB ở các đại sứ quán của Liên Xô thu thập bằng cách ghi vào các cuộn phim rồi sau đó gửi về nhà qua đường thư tín ngoại giao. Qua đó, những điệp viên đang thực tập có thể làm quen với cuộc sống, tâm tư tình cảm của nhiều giai tầng xã hội khác nhau của một quốc gia xa lạ.
Tương tự, giá cả hàng hóa, sản phẩm luôn được cập nhật liên tục. Hàng tuần, các nhân viên KGB nước ngoài phải chạy đi khắp các cửa hàng ở nhiều thành phố lớn nhỏ, ghi nhận sự thay đổi về giá và chuyển thông tin đó về. Các thành phố mô hình vì thế luôn là bức tranh thu nhỏ chính xác với thực tế.
Trong thời gian huấn luyện, các điệp viên sẽ nhận lương hàng tuần tương ứng với mức chi trả ở quốc gia mà họ sẽ đến, và họ phải xoay sở sinh sống với số tiền đó. Họ được học cách gọi món ăn trong nhà hàng, mua vé xem phim, gọi taxi… Các giáo viên thường xuyên tổ chức các buổi ăn nhậu, và trong trạng thái say xỉn, các học viên vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ của mình. Nếu vô tình ai trong số họ buộc miệng nói sang ngôn ngữ mẹ đẻ sẽ phải chịu hình phạt rất nặng và có thể bị đuổi khỏi trường. Trải qua nhiều giai đoạn huấn luyện và tuyển lựa, chỉ có những cá nhân xuất sắc nhất được giữ lại.
litvinenko contacts treated for radiation poisoning in moscow hospital
Nhà văn Benard Hitton, cựu ủy viên Bộ chính trị Đảng cộng sản Tiệp Khắc sau này mô tả lại những gì ông được chứng kiến. Theo đó, chương trình đào tạo được bắt đầu bằng khóa học giáo dục chính trị dài 4 tháng đi kèm với vòng sơ tuyển tại trường Macxit gần Matxcơva. Hầu hết những học viên nam nữ bước qua cánh cổng canh gác nghiêm ngặt của trường đều không ngờ rằng họ sẽ được chọn lựa đào tạo thành điệp viên. Họ nghĩ đơn giản rằng việc kiểm tra quá khứ, nhân thân, quan điểm chính trị… trước khi vào học chỉ là mối quan tâm của KGB về việc làm trong sạch Đảng.
Một ngày làm việc bắt đầu bằng bữa sáng lúc 7 giờ và kết thúc bằng bài giảng chung lúc 10 giờ tối. Có hai khoảng thời gian giải lao chính dành cho hai bữa ăn trưa và chiều cộng với hai lần nghỉ 15 phút thư giãn. Các tiết học hầu như vắt kiệt sức các công dân trẻ, chủ đích khiến họ không thể phát sinh tình cảm trai gái dù được bố trí sống chung kí túc xá. Mỗi lứa sinh viên chỉ có vài người được chọn ra bước tiếp vào cấp đào tạo cao hơn tại Trường kỹ thuật Lenin.
Trong ngôi trường mới này, kỷ luật hà khắc không thua gì trong quân đội người Spartan. Vật dụng cá nhân của các học viên bị hạn chế đến mức tối thiểu, họ ngủ trên những chiếc giường sắt san sát nhau trong một căn phòng lớn ngăn cách bởi những chiếc tủ hẹp. Mục đích đào tạo của trường Lenin là phát triển trí lực và thể lực của các học viên, chuẩn bị cho công việc tình báo tương lai.
Một buổi sáng bình thường bắt đầu bằng quãng đường dài chạy maraton trong khu tập luyện. Các môn học thể lực rất đa dạng, từ nhảy dù cho đến lái xe tốc độ cao, và tất nhiên quan trọng nhất là môn võ cận chiến hướng dẫn bởi các chuyên gia KGB…
Phúc Long
Tags : Liên Xô,sex,Tình báo

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sex và tình báo Xô Viết


Sex va tinh bao Xo Viet (Phan 2)

Cách không xa thành phố Kazan, thủ đô nước Cộng hòa Tartarstan thuộc Nga, là một nơi kỳ lạ. Ở đây khá hẻo lánh, dấu tích của các công trình xây dựng hối hả dễ dàng đập vào mắt người xem. Những tòa nhà năm tầng quen thuộc thời Xô Viết, vài cửa hiệu tồi tàn, một số cơ quan cũ kỹ… tô điểm cho bức tranh là các lán trại thô sơ.

Trường đào tạo điệp viên
Có một tòa nhà, nhìn bên ngoài không khác so với xung quanh, nhưng nó là một ngôi trường đặc biệt.
Dưới thời KGB, “chim én” và “quạ đen” trên khắp vùng lãnh thổ mênh mông của Liên Xô đổ về đây để được huấn luyện. Mục đích là giúp các điệp viên vượt qua sự sợ hãi, xấu hổ và tất cả những cấm kỵ giới hạn con người trong chốn phòng the.
Chiến trường không bom đạn
Hiệu trưởng của trường là một phụ nữ tên Lidia. Từng phục vụ trong KGB với quân hàm Đại tá, xinh đẹp, thông minh và có vẻ bề ngoài trẻ hơn tuổi thật của mình, bản thân Lidia đã trải qua tất cả những gì bà chỉ dạy cho các “chim én”.
Đầu thập niên 1950, Lidia được điều đến Tây Đức để tổ chức một mạng lưới sex – tình báo ở Frankfurt. Cô gái nảy ra ý tưởng mở một trung tâm spa chăm sóc sắc đẹp. Với nguồn lực của KGB, tại trung tâm thành phố nhanh chóng mọc lên một ngôi nhà sang trọng. Giới thượng lưu tất cả đều biết đến bà chủ xinh đẹp, lịch lãm và họ thường xuyên đến làm khách.
Tuy nhiên, đằng sau tấm màn thì cơ sở đó còn là một nhà thổ.
Sex va tinh bao Xo Viet (Phan 2)
Một góc Tây Đức thời còn bị chia cắt
Lidia tuyển dụng rất nhiều cô gái trẻ, xinh đẹp làm con mồi.  Họ phục vụ đủ mọi thành phần khách, từ bình dân cho đến các nhà ngoại giao, sĩ quan và quan chức cấp cao. Họ được trả nhiều tiền cho công việc này, bù lại các cô gái phải chấp nhận sự phục tùng tuyệt đối và biết giữ im lặng.
Các quý ông đến đây đều không ngờ rằng từng cử động của họ đều bị máy camera thu hình và từng lời nói đều bị ghi âm. Trong một căn phòng bí mật chỉ Lidia có quyền bước vào, tất cả dữ liệu được tập trung tại đây, sau khi xử lí chúng sẽ được dùng để đe dọa và moi thông tin bí mật từ mục tiêu hoặc lưu trữ “chờ đến lúc thích hợp”.
Dù mang hàm chỉ huy, nhưng có những nhiệm vụ đặc biệt đích thân Lidia phải thực hiện. Một trong số nhiệm vụ đó là thu thập thông tin về những nhân viên của trại David trên lãnh thổ Đức. Bề ngoài là một căn cứ quân sự bình thường, nhưng đây là nơi đào tạo điệp viên của Mỹ và các nước đồng minh, tổng hành dinh của mạng lưới tình báo, liên lạc, chỉ điểm… tỏa khắp Liên Xô.
Tình báo phương Tây chia điệp viên của mình làm hai loại: Đen và Xám. Cấp bậc Đen là những điệp viên nằm vùng, sử dụng danh tính giả và có lớp vỏ bọc hoàn hảo. Xám là những người bình thường như doanh nhân, nhà báo, khách du lịch… họ chỉ thực hiện nhiệm vụ một lần đổi lấy phần thưởng. Nhưng dù Đen hay Xám, khi hoàn thành nhiệm vụ trở về tất cả điệp viên đều phải trải qua bài kiểm tra nói dối. Phụ trách công việc đó có một Trung sĩ tên Glen Rohrer, được cử đến trại David năm 1933. Do tính chất công việc, Glen nắm rất nhiều thông tin quan trọng về các điệp viên.
Cô đơn trong công việc vì những quy định ràng buộc, Glen trở thành khách hàng thường xuyên của Lidia và rơi vào tầm ngắm của KGB. Vẫn bằng phương pháp đe dọa với những tấm ảnh nhạy cảm, Lidia khiến Glenn bán đứng rất nhiều điệp viên của mình. Đến đầu 1965, một loạt mạng lưới tình báo, tên tuổi, địa chỉ cụ thể đã nằm trong tay KGB, đến mức cơ quan tình báo Mỹ bắt đầu nghi ngờ và theo dõi. Nắm được thông tin đó, Lidia phải tổ chức cho Glen bỏ trốn sang Tiệp Khắc, còn bản thân mình được Tổng hành dinh triệu hồi về để tránh nguy hiểm.
Sự phản bội của Glen là đòn giáng mạnh vào tình báo Mỹ, công sức 20 năm xây dựng coi như đổ sông đổ biển, hàng trăm điệp viên bị bắt. Riêng Lidia, nhờ thành quả đó được phong quân hàm Đại tá. Sau một vài năm làm cố vấn tình báo, Lidia được tiến cử làm hiệu trưởng một trong những ngôi Trường đào tạo điệp viên của KGB.
Khi tình báo trở thành khoa học
Các cô gái được KGB tuyển chọn đến từ nhiều vùng khác nhau, trước khi được cho phép phục vụ trong tổ chức, họ bị kiểm tra rất kỹ từ nhân thân cho đến quan điểm chính trị. Sắc đẹp là yếu tố trước tiên phải kể đến, tiếp theo nhưng không kém quan trọng là trí thông minh và khả năng diễn xuất. Ngoài ra, biết những thứ tiếng của các quốc gia Châu Âu là một lợi thế lớn.
Những người được tuyển chọn sẽ trải qua khóa huấn luyện dự bị dài 4 tháng. Điều đáng chú ý là không ai trong số họ bị ép buộc phải làm “chim én”, công tác “huấn luyện tư tưởng” và những bảo đảm vật chất chính là chìa khóa đổi lấy sự tình nguyện.
Các “quạ đen” cũng được tuyển chọn theo quy trình đó, nhưng đối với họ nhan sắc lại không phải là điều ưu tiên. Đa phần những mục tiêu của “quạ đen” là các quý bà đứng tuổi và cô đơn, vì thế, các nữ sĩ quan của KGB  tuyển chọn đàn ông theo tiêu chí hấp dẫn giới tính phù hợp với họ. Tuổi tác của “quạ đen” có thể từ trẻ cho đến trung niên với nghề nghiệp trong nhiều lĩnh vực như nghệ thuật, báo chí hay kỹ sư. Không hiếm trong số họ là những người đồng tính.
Môn học “giăng bẫy mật” là một phần quan trọng của khóa huấn luyện, tất cả các sĩ quan cao cấp của KGB đều phải vượt qua trước khi được điều ra nước ngoài thiết lập mạng lưới tình báo. Họ được dạy cách sống trong môi trường xã hội mới, thích nghi với văn hóa và thói quen mới trong phòng the. Họ tham khảo các tạp chí dành cho cả hai phái để tìm hiểu về những đặc điểm, sở thích khác biệt trong tình dục của cư dân bản xứ. Họ cũng xem phim ảnh đủ mọi thể loại từ chính thống, ngoài luồng cho đến phim “đen” của quốc gia đó.
Khóa học được diễn ra trong hoàn cảnh mô phỏng tối đa môi trường mà điệp viên sẽ công tác sau đó. Để làm được việc này, KGB cho xây dựng hàng loạt thành phố mô hình, bắt chước mọi chi tiết nhỏ trong đời sống các quốc gia cạnh tranh…
(Còn tiếp)
Minh Trung
Tags : gián điệp,KGB,Liên Xô,nga,sex,Tình báo,tình dục

Phần nhận xét hiển thị trên trang