Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015

Cộng đồng Việt đang gân cổ tranh cãi "Ai yêu nước hơn ai", "Kẻ nào là phản đông, kẻ nào bán nước hại dân"..thì kẻ thù đang âm thầm "chiến tranh phá hoại nhiều mặt"

Thương lái lạ mặt mua lá mãng cầu xiêm và ‘chuyện nàng An Thị’


Tony Buổi sáng
(PLO) - Như đã đưa tin, tại huyện Long Mỹ, tỉnh Hậu Giang trong những ngày qua xuất hiện một số thương lái lạ mặt đến tìm thu mua lá mãng cầu xiêm với giá ban đầu từ 5.000-7.000đồng/kg và sau đó được đẩy lên đến 45.000/kg.

Trước đây ở ĐBSCL cũng từng xảy ra trường hợp thương lái lạ mặt đến tìm thu mua lá khoai mì (sắn); lá, thân cây bần ổi với giá cao ngất ngưởng sau một thời gian thu mua thì họ biến mất để bà con nông dân điêu đứng.

Trong những trường hợp trên, không chỉ nông dân mà ngay cả những thương lái sau khi “ôm hận” cũng không lý giải được các loại lá lẩm ấy được thu mua để làm gì.

Nhân việc này, PLO xin đăng lại bài viết “Chuyện nàng An Thị” của tác giả Tony Buổi sáng (trích trong cuốn sách Cà phê cùng Tony) để bạn đọc tham khảo và tự tìm ra cho mình câu trả lời.

Chuyện nàng An Thị

Tony đi công tác miền Tây Nam Bộ, thấy ăn nói cũng có chút kiến thức nên bà con hay hỏi thăm. Gần đây câu mà bà con hay hỏi nhất là việc thương lái Trung Quốc sang thu mua mấy cái "trời ơi đất hỡi" của mình, mục đích là gì vậy? Bữa thì râu mèo, bữa thì đuôi chuột, bữa thì cây sưa, bữa thì là xoài non, lá vải.... Bữa thì đỉa, ốc bươu vàng, móng trâu... toàn những thứ lạ lùng.

Tony nợ 1 câu trả lời.

Rồi cũng có thời gian tìm hiểu. Ra cửa khẩu Tân Thanh, Móng Cái, Thanh Thủy, Hà Khẩu... tất cả mọi người đều nói chưa từng thấy xuất những loại hàng như thế qua bên kia. Vậy họ mua làm gì? Mua mà không xuất. Bèn khăn gói qua tận bên TQ để tìm hiểu thực hư. Mới hay là thương lái Trung Quốc không chỉ làm chuyện này ở nước mình, mà họ cũng đi xuống tận các tỉnh xa xôi như Cam Túc, Thanh Hải, Tứ Xuyên, An Huy... để thu mua các loại "nông sản" như thế.

Họ là thương nhân đến từ các thành phố như Nam Ninh, Quảng Châu... và đều có cuộc sống cực kỳ giàu có. Tony qua bển, với khả năng tiếng TQ hết sức lỉu li, và tửu lượng cũng khá, bèn khai thác thông tin. Gặp 2 thương nhân ở Quảng Tây tên A Cầu và A Bình, chỉ vài chai Mao Đài và vài bài thơ Lý Bạch, họ sơ hở để cho Tony hiểu được nội dung câu chuyện.

Phi vụ của họ thường gồm một nhóm gồm hai thương nhân ít nhất trở lên, mục tiêu là các vùng nông thôn hẻo lánh. Nông sản họ mua phải càng lạ càng tốt, người ta không biết giá thực tế là bao nhiêu để có thể so sánh. Đợt này sang Bình Phước của Việt Nam. Cây điều (đào lộn hột) trồng khá nhiều ở đây. Lá điều non là mặt hàng họ quyết định thu mua vì là hàng độc, không có tiền lệ mua bán, dễ tạo nên sự tò mò một cách huyền thoại. Đến thị trấn An Lộc và việc đầu tiên là tìm thương lái địa phương. A Cầu ghé chị Bảy, nói chị Bảy ơi tui muốn mua lá điều non. Hạt điều thô ví dụ giá chỉ có 500 ngàn đồng 1 tấn, A Cầu mua lá non giá ngang bằng luôn. Đưa tiền trước, nói chị hái cho tui vài tấn, phơi khô nha. Chị Bảy nửa tin nửa ngờ, nhưng thấy tiền thật, lại trả trước, nên kêu người ra hái lá đem phơi, giao cho khách. Chứ chờ cây điều ra trái, tiền phân tiền thuốc mấy tháng sau thì cũng chỉ có giá này thui, bán vậy sướng hơn.

Trong lúc đó thì A Bình sang gặp anh Tám, một thương lái ở xã khác. Cũng y chang vậy, anh Tám cũng hái 4 tấn lá điều non giao cho A Bình và lấy 2 triệu. Bên kia A Cầu quyết định tăng giá mua lá điều lên 1 triệu 1 tấn. Chị Bảy phấn khởi, cùng chồng cả đêm leo lên cây, hái khí thế, dù kiến vàng chui vô háng cắn tê cắn tái nhưng cũng ráng chịu đựng. Anh chồng mệt là bị chị Bảy chửi, nói đồ làm biếng, cơ hội kiếm tiền đổi đời là đây. Vì A Cầu nói phải giao vào ngày mai, phải xuất đi gấp. Chị Bảy cả đêm đu trên cây hái trối chết tới sáng mai cũng chỉ có 2 tấn, nên chỉ được có 2 triệu, A Cầu nói chị phơi khô giùm, cầm tiền trước nè chị, mấy bữa sau mới qua lấy đem đi. Dân chúng đồn ầm ầm. Chắc là thuốc tiên. Bên đó xứ lạnh trồng không được. Phong trào hái lá điều diễn ra nô nức.

Rồi vắng bóng. Đâu tuần sau A Bình lại xuất hiện, nói giờ hút hàng quá anh Tám ơi. Hàng này bên TQ chuộng lắm. A Bình nói giá bây giờ là 5 triệu 1 tấn. Đưa tiền trước và ép giao ngay. Anh Tám đang lo giao không đủ, thì bỗng dưng có ai đó tiếp thị nói có người bán sẵn giá chỉ có 4 triệu một tấn thôi, mua hem. Anh Tám thấy mua cứ 1 tấn lời 1 triệu, ngu gì không mua. Bèn thu gom. Gom được bao nhiêu A Bình cũng lấy hết. Cầm cục tiền trong tay, anh Tám ngỡ trong mơ. Ai ngờ hàng có sẵn kia là của A Cầu, dân địa phương hái và phơi sao kịp, nên qua kho của A Cầu mua lại. Chen chúc xếp hàng.

Bán xong hết kho, A Cầu phone cho chị Bảy giá bây giờ là 10 triệu 1 tấn rồi, gom nhanh lên người đẹp. Số lượng không giới hạn. Chị Bảy cười tít mắt qua điện thoại, lật đật gom khí thế, dân chúng hái phơi không kịp nên phải mua lại "trôi nổi" trên thị trường giá 8 triệu 1 tấn, cứ một tấn mang qua là lời 2 triệu mà. Tất nhiên hàng giá 8 triệu kia từ nguồn của A Bình. Nhưng A Cầu cũng đến, trả tiền đàng hoàng, rồi chở hàng đi. Chị Bảy chẳng mảy may nghi ngờ, tiếp tục thu gom để dành đó, đón đầu thời cơ. Chị Bảy bàn với chồng, qua tuần xuống thẩm mỹ viện Sài Gòn sửa mũi.

Đỉnh điểm là A Bình quyết định tăng lên 20 triệu 1 tấn, gom đi mai qua lấy. Nghe điện thoại xong, anh Tám muốn xỉu, ra sau nhà cây gì cũng vặt trụi lá, không kể cây điều cây tiêu gì sất. Nói tụi bay cứ thấy cây nào có lá là hái, trà trộn vô, tụi nó biết mẹ gì. Bữa trước cũng vậy, toàn lá tầm bậy mà tụi nó cũng mua, người mình thông minh bọn kia ngu thật. Huy động cả xã. Nhưng vẫn không đủ theo đơn hàng của A Bình, lại thu gom trên thị trường với giá 15 triệu 1 tấn. Ai mang sang giá 15 triệu đồng 1 tấn anh Tám mua hết. Anh Tám mua xong, gọi điện cho A Bình tới lấy thì A Bình nói để mai đi, đang lấy container lên đóng hàng. Sáng mai gọi lại thì "số máy quý khách vừa gọi không liên lạc được". Anh Tám chạy tất tả đến nhà nghỉ gần đó thì mới hay ông khách đã trả phòng. Phóng như bay đi tìm thì chỉ thấy chị Bảy, chị Hai, anh Tư, anh Ba, chị Sáu... cũng hớt hơ hớt hải phóng xe trên đường ở chiều ngược lại. Dáo dác vòng lên vòng xuống, cũng bấy nhiêu người trong hiệp hội các thương lái huyện ta. Con đường đất đỏ mịt mù bụi. Những cái mũ bảo hiểm lấm lem. Những cái nón lá phấp phới. Những gương mặt đen nhẻm và những giọt nước mắt nóng hổi. Những kho lá điều chất cao như núi vì ai cũng tranh thủ ôm hàng. Những vườn điều xơ xác, vắng lặng, mênh mông.

Hóa ra, họ thu mua các nông sản tào lao ấy chỉ là 1 cách để làm giá. A Cầu sau khi bán hết cho dân địa phương, sẽ vội vàng thông báo cho A Bình và cả 2 cao chạy xa bay. Chiêu thức mua bán lòng vòng đẩy giá lên, người ôm cuối cùng các các tiểu thương tội nghiệp. Mấy ngàn năm trước, trước miệng lưỡi và mưu mô của Triệu Trọng Thủy, nàng An Thị Mỵ Châu vừa đi vừa rắc lông ngỗng trên đường. Mấy ngàn năm sau, những nàng An Thị thế hệ mới đã khá hơn. Đã tự mình chạy xe máy chứ không cần phải ngồi sau An Dương Vương, nhưng thơ ngây thì vẫn cứ như thuở trước.

Ở bên kia biên giới, tại 1 khách sạn hoa lệ của Tp Bằng Tường, Triệu Trọng Cầu và Triệu Trọng Bình... vui vẻ đãi tiệc. Phi vụ thành công. Gái đẹp bận xườn xám vây quanh, hỏi "shâng y chai due nản hạo ma". A Cầu nói "hỉnh hạo", xong ngửa cổ uống cạn ly, tạm quên những ngày vất vả, nắng gió muỗi mòng ở xứ nhiệt đới xa xôi kia. Cả hai ngồi bàn việc đi Thụy Sĩ nghỉ ngơi một thời gian trước khi sang Cần Thơ... mua đỉa.



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Các nước đa đảng hầu hết đều nghèo đói

Phần nhận xét hiển thị trên trang

chàng hề vĩ đại!

Bây giờ thì đến cái tên của mình, mình cũng không nhớ nữa. Trong đời mình, mình toàn hò hét hô vang tên người khác, riết rồi quên cái tên đáng nhớ nhất. Mình chỉ nhớ mình họ Trần, mà ở cái xứ nóng rang này, họ Trần như mình nhiều vô thiên lủng. Tuổi thơ của mình đói khát nhọc nhằn nhưng đầy lý tưởng. Xung quanh mình, bạn bè người thân, trên những gương mặt còm cõi là những đôi mắt ngời sáng như sao, như lửa, tưởng chừng chỉ cần bắt gặp ánh mặt trời mùa thu thôi là có thể cháy ngời lên rạng rỡ. Điều này, mãi về sau, đến xế chiều, mình mới nhận ra rằng đói khát hoặc suy dinh dưỡng cũng là một cơ may: Người mình lùn tịt, gương mặt lại móm mém khôi hài một cách hết sức tự nhiên. Mình phát hiện ra khả năng hơn người này một cách tình cờ. Hôm đấy, ra chợ, thấy một đám bu vào đánh nhau, mình nhảy vào giữa, xoạc đôi cẳng chân ngắn cũn cỡn, banh cái miệng móm xọm ra, vừa cười vừa giảng hoà. Đám đông đang hăng hái bu theo đám đánh lộn, chợt phát hiện ra có điều đáng xem hơn, bèn bu lấy mình, vỗ tay tán thưởng, như tán thưởng một chàng hề vĩ đại đang biểu diễn miễn phí.
Nhà máy đóng gạch nơi mình làm việc có đông người lắm, toàn vai u thịt bắp. Mình không thích như thế. Làm người, phải có trí tuệ một tí, mới đáng sống, mình nghĩ thế, và lấy làm tiếc. Thỉnh thoảng, vào những giờ nghỉ giải lao, mình lại thể hiện năng khiếu hài hước bẩm sinh, mua vui, và hơn cả mua vui là bồi dưỡng thêm về mặt tư duy cho các đồng nghiệp. Mình vung vẩy bước tới bước lui và nhảy tót lên đống đất vừa nhào xong, trịnh trọng nói: “Hỡi các bạn cùng giai cấp ơi!”
Mọi người lập tức hưởng ứng: “Ơi!”
“Tôi ra đây có phải xưng danh không nhỉ?”
“Không xưng danh thì ai biết mày là thằng chó nào!” Một tràng cười hô hố. Mình không chấp, bọn vai u thịt bắp vẫn đùa với nhau kiểu tục tằn thô lỗ. Đời cha ông chúng nó chui dưới bùn lên, mình tha thứ.
“Hôm nay, Trần tôi sẽ luận về quá trình phát triển và tiến hoá của cuộc sống...”
? dưới bắt đầu nín, một vài người nhe răng cười. Mình tiếp: “Sự tiến hoá không phải lúc nào cũng nhìn thấy bằng mắt thường đâu anh em ạ...”.
“Dĩ nhiên!”
“Sao lại là dĩ nhiên, bọn óc trâu óc kiến ngoài kia, chúng lu loa, sao cụ già ấy mãi mà chưa chết, hoặc chết mãi mà chưa chôn, anh em thấy có phải óc trâu không?”
Mọi người sốt ruột giục: “Ông đi mẹ nó vào vấn đề đi!”
Cái miệng móm khôi hài cười ra hết cỡ, cái đầu trọc tròn vành vạnh trên cổ lắc lư: “Hỏi anh em, trong chúng ta đây, ai còn nhớ đích xác ngày mình từ trẻ con chuyển thành người lớn? Ai nhớ? Có ai nhớ? Nói xem?” Mình bước xuống khỏi đống đất, gương mặt nghiêm trang căng thẳng một nỗi băn khoăn triết học. Không ai nhớ, tất nhiên rồi. Ngày nào cũng đào đất đóng gạch, về đến nhà lăn ra ngủ, sao mà nhớ cái mốc nhỏ nhoi ấy. Có người còn chằng nhớ ngày giỗ bố nữa là...
Đến đấy thì kẻng báo hết giờ giải lao. Tiếp tục đào đất đóng gạch. Rồi đến giờ giải lao ngày mai, vẫn thế, Trần tôi ra đây có phải xưng danh không nhỉ? Không xưng danh thì ai biết... Lại bồi dưỡng về tư duy triết học. Bữa nọ, khi mình đang nhảy tới nhảy lui như một con khỉ trong rạp xiếc và cái miệng móm đang thao thao về quá trình tiến hoá của các giai đoạn, các hình thái xã hội, thì đột nhiên, cả đám đông ngồi nghiêm lại, như vừa có một chiếc đũa thần đụng vào, chết cứng. Tổng giám đốc nhà máy ra thăm. Ông ta đến, lặng lẽ như một cái bóng, và đã nghe đã thấy hết. Phen này thì ê mặt, nhiều người nghĩ thế và lo lắng. Cuối buổi, mình được Tổng giám đốc gọi riêng vào phòng, đến quá trưa mới được về.
Từ đó, đồng nghiệp ở nhà máy gạch không còn được thấy mình diễn hài nữa. Có người nói hình như mình được chuyển sang ban tuyên truyền vận động gì đó. Cuộc đời mình từ đấy, chuyển qua một giai đoạn khác, vui hơn, mà cũng buồn hơn. Bây giờ, mình là một diễn giả thật sự với một công việc thật sự. Vậy mới công bằng! Tài năng như mình, khả năng hài hước như mình mà suốt ngày giẫm bùn bê đất đóng gạch, phí quá đi chứ!
Dạo này, các đối tượng lang thang không biết xuất hiện từ xó xỉnh nào mà đông thế, chúng ùa ra ngoài đường, ngồi chật các vỉa hè, hóng hớt, bàn đủ thứ chuyện trên đời. Mà rõ khổ, chúng không hề được trang bị một cọng lông triết học nào cả. Nói với bọn người này, khó lắm, chả lẽ lúc nào cũng dùi cui với lại mũ cối, còn ra cái thể thống văn minh gì nữa! Mình hăng hái nhận nhiệm vụ giáo dục bọn chúng, nói cho bọn chúng biết: tốt nhất là về đào đất nhặt cỏ, chăm chỉ làm ăn, đừng đi lang thang mà khổ thân. Mình hăng hái nhập vai. Tài năng thì mình có thừa, đất dụng võ bây giờ cũng có thừa. Vui nhất là những chủ nhật đẹp trời, trong công viên rạng ngời, nam thanh nữ tú rạng rỡ ôm nhay nhảy theo điệu nhạc ngất ngây kỳ diệu, tất nhiên bọn cọng lông lông bông cũng đông không kém.
Mình chọn một chỗ khá thoáng, cao, tương tự một sân khấu ngoài trời. Bây giờ, trên đầu mình đội thêm một cái mũ sắt, vừa là mũ bảo hiểm khi đi xe, vừa bảo vệ cái đầu để khỏi bị bọn du thủ du thực ném đá; còn khi mỏi chân, mình sẽ úp mũ xuống và kê đít lên ngồi. Mình tăng âm lượng lên cho vừa với sân khấu ngoài trời: “Bớ bà con, tôi ra đây có phải...” Tất cả mọi người sửng sốt, tưởng lại một trò quảng cáo gì của bọn nhà đài nhà báo. Những người đang ôm nhau nhảy, ôm nhau trên ghế đá, những người đang nằm ngủ lê lết dưới gốc cây, và bọn cọng lông lông bông cùng bu lại. Trong nháy mắt, mình đã có một lượng khán giả kha khá. Mình nghĩ thầm, ôi, nếu mà bán vé thì cũng...
Mình lấy lại nét nghiêm trang khôi hài bẩm sinh: “Tôi là Trần tiên sinh, các người ạ! Chúng ta ở đây, đều là những cá nhân, những viên gạch vững chắc để xây dựng nền móng cho một lâu đài vững chãi...” Mình nghe giọng chính mình, có vẻ run run, có vẻ thiếu tự tin, khán giả đông quá, mình hơi lúng túng, suýt nữa thì lộ ra cái thân phận thằng đóng gạch! Lập tức, mình gãi đầu soàn soạt, tất nhiên là gãi trên mũ, miệng mình ngoác ra hết cỡ để cười. Khán giả cười theo, tất nhiên rồi, cười mỗi lúc một lớn. Có tiếng ai đó hò hét: “Bọn con bò, im nghe nào, không phải đùa đâu, một triết gia khôi hài đấy!”...
Để làm dịu bớt tình hình, mình ngâm thơ. Thơ thì mình không thiếu, nếu cần, mình kiêm luôn cả nhà thơ. Không phải đầu mình trọc đâu, đó là năng khiếu. Mình ngâm luôn: “Ạ chờ... mây hoang hoải mây trời hoang hoải / Nắng hoang hoải, nắng chừ hoang / Em về công viên rạng ngời, ạ chờ...”
Một viên đá cuội rơi trúng đầu mình, mình cảm nhận. Mình đã tiên đoán hết mấy trò ném đá vớ vẩn này rồi. Bởi vậy mình mới đội mũ sắt! Có vài người lấy điện thoại ra ghi hình. Đến lúc này thì mình hoàn toàn mất kiểm soát. Mình gào lên: “Bớ các người, tại sao chúng ta lại phải cắn xé nhau, làm khổ nhau vì những cơn cớ không đâu. Chúng ta sinh ra vì ai, chúng ta làm việc vì ai, chúng ta sống vì ai...”
Bọn cọng lông lông bông gào ré lên khiêu khích. Tội nghiệp chúng quá! Mình tiếp: “Ai xui giục các người, ai sai khiến các người, các người có hiểu năm giai đoạn phát triển của...”
Bọn lông bông ném đá tới tấp, bây giờ nếu có bom rơi bên cạnh, mình vẫn nói. Mình rơi vào trạng thái phấn khích quá độ...
Khán giả ngày càng đông, đến nghe thì ít, đến vì tò mò thì nhiều. Thời buổi này, bọn vô công rồi nghề nhiều vô kể. Để bảo đảm an toàn, mình xoay lưng vào một bụi tre ngà. Gạch đá tiếp tục ném lên, kệ, mình vẫn nói, đó là sứ mệnh cao cả của mình. “Các bạn thắc mắc: tại sao nói về biển Đông lại không được nói chuyện ngoài biển Đông? Vấn đề này đơn giản lắm, mọi việc đều có quan hệ biện chứng...”
Phía sau mình, có hai thanh niên đứng khoanh tay, mắt nhìn bao quát, không khác gì vệ sĩ bảo vệ các nguyên thủ quốc gia mà mình vẫn được xem trong phim ảnh. Không ngờ, mình quan trọng đến thế. Mình nói luôn về cái chết của chủ nghĩa tư bản. “Chết, hiểu một cách biện chứng, là chuyển qua một giai đoạn khác, các bạn ạ...”
Đám đông đã trở nên cuồng loạn, khó kiểm soát. Chúng trầm trồ, chúng cười cợt, chúng chửi rủa văng tục loạn xì ngầu...
Không biết từ đâu đến, cả một rừng ống kính máy quay, cả những ê-kíp luộm thuộm chen lấn nhào vô, ta có, tây có, không khác gì một sự kiện lịch sử nghiêm trọng. Mình hoảng thật sự, nhưng mình vẫn phải nói. Mình thao thao bất tuyệt về các hình thái ý thức xã hội, thỉnh thoảng, mình lẫn lộn các từ ngữ quen thuộc của nghề đóng gạch. Mình nói: “Sự nghiệp của quần chúng chả khác gì việc đóng gạch, mỗi giai tầng thực hiện một công đoạn khác nhau như đào đất, nhào bùn, lên khuôn... Quan trọng là không được đốt cháy giai đoạn lịch sử đó, các người hiểu chưa, đồ con bò?” Thế mà kẻ thì vỗ tay rào rào, kẻ thì la ó như chạy lũ.
?, cơ chừng này mình sẽ điên lên mất. Chưa bao giờ mình thấy cái bọn quần chúng nhân dân ngu muội, láo xược và hỗn tạp như bây giờ. Chúng ném đá rào rào, có đứa ném cà chua vào mình. Có đứa ré lên: “Thằng hề! Thằng quái thai!” Giận chúng nó thì ít, mà giận lịch sử thì nhiều. Rõ ràng, cái bọn này là những quái thai chui ra từ bụng dưới của mụ già lịch sử đĩ thoã. Chúng không được học hành tử tế, ít ra là học cách đóng gạch.
Rồi hình ảnh của mình, các đoạn phim quay lại các buổi diễn thuyết của mình được truyền đi trên toàn thế giới. Cả trong mơ mình cũng chưa bao giờ hình dung ra điều ấy. Trời ơi, nghe cái giọng mình trên tivi mới rền làm sao, mới hoành tráng làm sao. “Ạ chờ... chênh chao quá cọng lông ngày trở gió / ạ chờ hoang hoải quá...” Không chỉ ngưỡng mộ khả năng diễn hài siêu việt của mình, cả thế giới còn bái phục tài ứng khẩu thành thơ của mình nữa, chao ôi! Đứa thiểu năng nào dám bảo suy dinh dưỡng là mối nguy của nhân loại! Cái bọn vai u thịt bắ, đã có đứa nào được như mình chưa? Tên mình trên google, gõ một phát, ra mấy triệu kết quả, vượt xa các chính khách, các doanh nhân thành đạt, vượt xa nốt các diễn viên khoe ngực khoe mông đương nổi...
Thế nhưng, đến lúc mình vừa đặt chân vào cõi vinh quang, thì bất hạnh cũng vừa kịp tới. Không biết từ đâu, có thông tin xì xào rằng mình diễn thuyết, mình đọc thơ thì lợi ít mà hại nhiều. Có người còn bảo rằng mình đích thị là thằng phá hoại được cài cắm một cách tinh vi bởi bọn tình báo nước ngoài, rằng mình bôi tro trát trấu vào lịch sử, mình mỉa mai quần chúng nhân dân. Bằng chứng là sau những buổi diễn thuyết của mình ở vườn hoa, tình hình đã không được cải thiện. Bọn vô công rỗi nghề xuất hiện càng đông, chúng nại rằng, nghe mình diễn vui quá nên đi xem, từ đó, ngang nhiên gây rối trị an. Những đoạn phim của mình được tung lên mạng lại bị bọn con bò nào không biết lồng thêm những đoạn nhạc mất dạy vào, biến thành một trò bôi bác không hơn không kém. Mình buồn, bực, cảm thấy oan sai vô cùng. Những mong đóng góp công lao nâng cao dân trí cho đồng loại, ai ngờ. Mình nằm trong góc tối, buồn xo, ai gọi cũng không thưa, ai hỏi cũng không trả lời. Mình nghĩ, thời nào thì bọn ngu cũng đông hơn, thời nào bọn đố kị tài năng cũng nhan nhản. Gặm một khối căm hờn, mình cả quyết: Nếu cần, mình sẽ lấy cái chết để chứng minh tấc lòng son sắt với nhân dân, với sơn hà xã tắc mà thôi...
Mình hoang mang lắm, dưới chân mình, đá chất thành đống, ngày càng nhiều đối tượng ném đá mình, bọn du thủ du thực có, bọn ở đâu không biết vừa mới đến cũng có. Mình nghĩ, chết trên đống đá này cũng vinh quang lắm chứ, mấy ai! Nhưng, mình không được chết ở đây. Một bọn, vẫn thường đứng khoanh tay sau lưng bảo vệ mình, đột nhiên trở mặt, xốc nách mình, lôi xềnh xệch mình vào một phòng kín. Mình hét lên: “Có tội gì đây ta thử hỏi...?” Không ai trả lời, cửa đóng kín, mình bị bỏ đói.
Cuối cùng, mình chết. Mình đã biết trước, cái chết này sẽ không hề uổng phí. Mình sẽ vui vẻ chết như đóng xong đống gạch. Đúng ra, phải gọi là hy sinh. Cuộc đời mình, mình chả tiếc, chỉ tiếc công cuộc khai thông dân trí vẫn còn dang dở. Trước khi nhắm mắt xuôi tay, mình gom lại chút sức tàn, hét lên như sấm: “Chúng ta vẫn đang ở thời kỳ quá độ...” Tiếng của mình lọt thỏm giữa bốn bức tường lạnh lẽo. Tiếng vỗ tay, tiếng hò hét, tiếng chửi tục vẫn âm u từ đâu đó vọng về, xa lắm lắm...

 NVT

Phần nhận xét hiển thị trên trang

SIPRI: VN chính thức mua "hàng khủng" - tàu tên lửa Sigma 9814


Soha Tuấn Sơn | 17/03/2015 07:43
Theo báo cáo mới nhất của Viện Nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm (SIPRI), Việt Nam đã chính thức đặt mua 2 tàu hộ vệ tên lửa lớp Sigma của Tập đoàn Damen (Hà Lan).
Bước ngoặt lớn thay đổi về chất của Hải quân Việt Nam
Dựa trên những thông tin từ SIPRI thì hợp đồng mua 2 tàu hộ vệ tên lửa Sigma 9814 đã chính thức được ký kết, theo đó sẽ có 1 chiếc đóng tại Hà Lan, chiếc còn lại được đóng trong nước theo giấy phép chuyển giao công nghệ của Tập đoàn Damen.
Hợp đồng này đánh dấu bước ngoặt lớn trong quá trình tiến thẳng lên hiện đại của Hải quân Việt Nam. Lần đầu tiên Việt Nam mua tàu tên lửa kèm vũ khí, khí tài của phương Tây.
Ảnh chụp một phần trong báo cáo mới nhất của SIPRI
Trong hợp đồng Sigma 9814, Tập đoàn Damen (Hà Lan) là nhà thầu chính phụ trách việc đóng tàu.
Vũ khí trang bị hầu hết sẽ do hãng Thales (Pháp) cung cấp gồm radar cảnh giới, hệ thống chỉ huy dẫn bắn kèm tên lửa diệt hạm MM40 Exocet Block 3 và tên lửa phòng không phóng thẳng đứng VL-Mica-M.
Ngoài ra, hãng OTO Melara (Italia) sẽ cung cấp pháo bắn nhanh 76 mm.
Hợp đồng này là chỉ dấu quan trọng, báo hiệu trong tương lai Việt Nam có thể tiếp cận những lớp tàu lớn hơn, được trang bị vũ khí, khí tài tiên tiến của phương Tây.
Thiết kế module với cấu hình vũ khí mạnh
Theo mô hình được trưng bày tại Triển lãm Vietship 2014, tàu hộ vệ tên lửa Sigma 9814 có những tính năng hết sức ưu việt:
Thiết kế module giúp thời gian thi công đóng tàu được rút ngắn hơn nhiều so với công nghệ đóng “tổng đoạn” mà các nhà máy Nga thường sử dụng.
Bên cạnh đó, công nghệ module cũng cho phép dễ dàng nâng cấp, tùy biến cấu hình vũ khí, khí tài theo yêu cầu của từng giai đoạn hoạt động.
Cùng có chiều dài 98 m, nhưng Việt Nam chọn bản có chiều rộng 14 m, lớn hơn 1 m so với các tàuSigma 9813 của Marocco, theo đó lượng choán nước của Sigma 9814 lên tới 2.150 tấn, mớn nước khoảng 3,75m.
Tàu có hangar chứa máy bay, giúp bảo quản trực thăng trước những tác động của thời tiết và ăn mòn của muối biển.
Mô hình tàu tên lửa Sigma 9814 của Việt Nam tại triển lãm Vietship 2014
Về vũ khí diệt hạm, Sigma 9814 sẽ được trang bị 8 ống phóng tên lửa MM40 Exocet Block 3 tầm bắn 180 km. Đây là phiên bản mới, tiên tiến nhất, có tầm bắn xa nhất trong các dòng tên lửa Ecoxet.
Tàu còn được trang bị pháo hạm bắn siêu nhanh OTO Melara Super Rapid cỡ 76 mm của hãng OTO Melara (Italia).
Nếu điều kiện cho phép, Việt Nam hoàn toàn có thể yêu cầu cung cấp pháo hạm 76 mm Strales có khả năng bắn đạn thông minh nhằm tăng xác suất đánh chặn tên lửa đối hạm, máy bay, các loại tàu mặt nước, nhất là các tàu tiến công cao tốc cỡ nhỏ của đối phương.
Ngoài ra, Sigma Việt Nam có thể được trang bị bệ phóng B515 để bắn các loại ngư lôi diệt hạm hiện đại EuroTorp 3A 244S Mode II/MU 90.
Về phòng không, tàu được trang bị tổ hợp tên lửa phóng thẳng đứng VL-Mica-M tiên tiến nhất, kèm theo đạn tên lửa Mica sử dụng đầu dò chủ động, có tầm bắn 20 km, độ cao lên tới 11km.
Đây là tổ hợp tên lửa phòng không thế hệ mới, ngày 23/10/2008 đã thực hiện thành công 14 lần bắn thử nghiệm, tiêu diệt gọn mục tiêu là máy bay không người lái bay ở độ cao siêu thấp trên mặt biển từ cự ly 12 km.
Tàu tên lửa Sigma 9813
Trái tim của Sigma 9814 nằm ở hệ thống chỉ huy trung tâm TACTICOS do hãng Thales (Pháp) phát triển.
Hệ thống có thể đồng bộ tín hiệu, chỉ huy hỏa lực toàn tàu, từ radar cảnh giới nhìn vòng SMART-S Mk2(tầm trinh sát 250 km, theo dõi được 500 mục tiêu cùng lúc) cho tới các hệ thống tên lửa diệt hạm, phòng không, ngư lôi, các loại pháo cũng như mồi bẫy và gây nhiễu điện tử.
Hiện chưa rõ tàu có được lắp đặt tổ hợp khí tài định vị tàu ngầm chủ động/thụ động Thales UMS 4132 Kingklip gắn trên thân hay không nhưng theo mô hình trưng bày tại Vietship 2014, Sigma 9814 hoàn toàn có thể được trang bị những tổ hợp vũ khí, khí tài hiện đại nhất.
Do tàu được tự động hóa hoàn toàn, thiết kế hợp lý nên kíp thủy thủ cũng chỉ gói gọn khoảng trên dưới 100 người, ít hơn so với Gepard 3.9 có cùng lượng choán nước.
Năm 2017 Việt Nam sẽ nhận tàu Sigma đầu tiên?
Dù theo thông tin mới nhất từ SIPRI, hợp đồng được ký năm 2013 và hiện chưa rõ tiến độ triển khai, tuy nhiên căn cứ vào thời gian đóng các tàu tương tự cho Hải quân Marroco - vốn chỉ mất bình quân khoảng 3 năm, thì cõ lẽ đầu năm 2017 Hải quân Việt Nam sẽ tiếp nhận chiếc đầu tiên.
Bên cạnh đó, Việt Nam đã có sẵn một đội ngũ kỹ sư, công nhân với trình độ tay nghề cao, rất thông minh, sáng tạo, giàu kinh nghiệm thi công nhiều lớp tàu hiện đại của Damen.
Do đó, chiếc tàu Sigma thứ 2 được đóng trong nước theo chuyển giao công nghệ chắc chắn sớm rẽ sóng ra khơi, góp phần bảo vệ vững chắc chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.
SIPRI (Viện Nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm) là một tổ chức nghiên cứu quốc tế độc lập có trụ sở đặt tại Thụy Điển, chuyên nghiên cứu về các cuộc xung đột, tình hình mua bán, kiểm soát vũ khí và giải trừ quân bị...
Theo báo cáo của Đại học Pennsylvania (Mỹ) năm 2013, SIPRI là 1 trong 5 think tank có ảnh hưởng nhất thế giới.
Số liệu của SIPRI được nhiều hãng truyền thông và các tổ chức quốc tế lớn (trong đó có Ngân hàng Thế giới) tham chiếu, sử dụng.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chuyện Ba con rận kiện nhau


Cách Thủy

Những người đọc sách hẳn biết đến cuốn “Cổ học tinh hoa” của Nguyễn Văn Ngọc - Trần Lê Nhân có bán ở nhà sách. Trong đó có truyện Ba con rận kiện nhau - nói về tinh thần đoàn kết của lũ rận hút máu. 

Nguyên văn truyện và lời bàn thế này:

Ba con rận hút máu một con lợn, tranh nhau ăn, đem nhau đi kiện. Một con rận khác gặp, hỏi:

- Ba anh kiện nhau về việc gì thế?

Ba con rận đáp:

- Chúng tôi kiện nhau, vì tranh nhau một chỗ đất màu mỡ.

Con rận kia nói:

- Tôi tưởng các anh chẳng nên tranh lẫn nhau thế làm gì. Các anh chỉ nên lo đến con dao của người đồ tể giết lợn, ngọn lửa của bó rơm thui lợn mà thôi.

Ba con rận nghe ra, biết là dại, thôi không đi kiện nữa, cùng nhau quần tụ, làm ăn với nhau, dù no, dù đói, cũng không bỏ nhau. Con lợn thành ra mỗi ngày một gầy. Người ta không làm thịt lợn, cứ để thế mà nuôi. Ba con rận nhờ thế mà no đủ mãi.

Lời bàn của thánh nhân:

Nhân dân một xứ mà cứ tranh giành lẫn nhau cái lợi trước mắt, không nghĩ gì đến cái việc lâu dài cho cả toàn thể, thì trí khôn thật không bằng mấy con rận nói trong truyện này.

Tranh nhau, cãi nhau, đánh nhau, kiện nhau, thì oan oan tương kết, lợi chẳng thấy đâu, chỉ thấy hại, hại cho một mình lại hại cho cả đàn, cả lũ nữa. Sao không biết: Sâu đục cây, cây đổ thì sâu cũng chẳng còn: trùng hại vật, vật chết thì trùng cũng hết kiếp.

---------------------

Lời bàn thêm của tác giả Cách Thủy:

Ba con rận trong truyện, có khác nào những tên tham nhũng, bọn sâu mọt đục khoét của người dân (như chính lời Chủ tịch nước Trương Tấn Sang từng nói “một bầy sâu tham nhũng). Con lợn chính là nhân dân, là tài nguyên thiên nhiên của đất nước vậy.

Con dao của người đồ tể giết lợn có thể xem như là pháp luật vậy, dùng để trừng trị bọn tham nhũng, hút máu dân.

Quả thật nếu lũ sâu rận tham ô, tham nhũng, hút máu dân mà biết đoàn kết, bao che cho nhau thì thật là nguy khốn cho con lợn. Như trong truyện, con lợn thì đang ngày càng một gầy ốm. Còn bọn sâu rận thì ngày càng béo mập, nung núc.

Nếu con dao của người đồ tể không dùng đến, thì con lợn hoặc sẽ chết vì không còn máu nữa, hoặc sẽ chết vì tuổi già sức yếu.  Vì sao đồ tể có dao mà không dùng? Có người nói do đồ tể cũng chính là một con rận.

Nhưng cũng có người nói những con rận không thể nào đoàn kết mãi với nhau được. Vì trong đàn rận có con to, con nhỏ, con chỉ huy, con làm lính …nên không thể nào có công bằng. Trước sau gì lũ sâu rận cũng cắn xé, hãm hại lẫn nhau - vì miếng ăn – dù con nào cũng đã béo mập dư cân rồi.

Trước mắt, chỉ còn biết thương con lợn đang ngày càng gầy yếu. 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhân chuyện Hà Nội bức tử 6.700 cây xanh nhớ truyện Tấm Cám: Chặt cây giết người rước họa vào thân!


BLA: Những ngày cuối tháng 3-2015,  cộng đồng mạng và dư luận cả nước hốt hoảng tìm cách "cứu" 6.700 cây xanh ở thủ đô Hà Nội đã bị chính quyền nơi này lên kế hoạch bức tử (chặt hạ). Báo Tuổi Trẻ đưa tin một cuộc vận động "6.700 người vì 6.700 cây xanh" vừa ra đời trên fanpage và được cộng đồng mạng nhiệt tình hưởng ứng. 

Nhân sự kiện này, bỗng nhớ về câu chuyện cổ tích Tấm Cám rất nổi tiếng. Theo đó, vì ghen tức, muốn giết hại Tấm, nên mẹ con mụ Cám đã rắp tâm chặt cây giết Tấm đến 2 lần. Tuy nhiên, hành động tàn ác này đã bị quả báo (xem truyện bên dưới).

Hình ảnh được chia sẻ trên mạng xã hội Facebook cho thấy các công nhân đang chặt cây xanh trên đường Nguyễn Chí Thanh trưa nay 19-3-2015

Tất nhiên tôi không có hàm ý so sánh gì chuyện Hà Nội chặt cây với chuyện mẹ con Cám chặt cây. Nhưng cây xanh từ xưa lá lá phổi của thành phố, tạo quang cảnh, nét văn hóa ... chứ đâu phải cây công nghiệp mà khai thác, đốn hạ hàng loạt! Lịch sử loài người cho thấy nơi nào tàn ác với thiên nhiên, cây cỏ ... rồi sẽ gánh chịu những hậu quả không nhỏ từ chính thiên nhiên!

Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói "vì lợi ích mười năm trồng cây" để khích lệ việc trồng cây. Ngay trong Di chúc (bản đầu tiên) ông cũng viết: "Sau khi tôi qua đời thì chôn trên một ngọn đồi" và "Nên có kế hoạch trồng cây trên và chung quanh đồi. Ai đến thăm thì trồng một vài cây làm kỷ niệm. Lâu ngày cây nhiều thành rừng sẽ tốt cho phong cảnh và có lợi cho nông nghiệp". (Ghi chú: Phải trích dẫn như ri mới có sức nặng!). Các nhà lãnh đạo cao cấp như Tổng bí thư, Chủ tịch nước ... năm nào cũng trồng cây, đăng ảnh tuyên truyền, đính bảng "Cây này do đồng chí XXX trồng" để lưu danh muôn thuở.  Rứa mà nay chẳng hiểu vì lý do gì, có bức thiết hay không, mà chính quyền Hà Nội nỡ lòng nào lên kế hoạch hạ sát hàng ngàn cây xanh như vậy. Chưa kể chi phí tốn kém hàng chục tỷ đồng. Hu hu.

Cũng cần nói thêm là phía chính quyền Hà Nội đã có phản hồi cho rằng "chỉ chặt những cây mục ruỗng, sâu mọt, già ...", nhưng thực tế cho thấy có rất nhiều cây tốt, khỏe đã bị đốn hạ. Còn cây càng già thì càng quý chứ có sao đâu mà phải bị chặt!

Những thông tin dưới đây đăng trong bài "Cộng đồng mạng tìm cách "cứu" 6.700 cây xanh Hà Nội" đăng trên báo Tuổi Trẻ ngày 19-3-2015.

--------------------

Cuộc vận động này diễn ra tại địa chỉ: facebook.com/manfortree, với mục tiêu thu thập 6.700 chữ ký vào bức thư ngỏ gửi Chủ tịch UBND TP Hà Nội, Chủ tịch HĐND TP Hà Nội và Giám đốc Sở xây dựng Hà Nội.

Thư ngỏ đưa ra 3 yêu cầu cụ thể, trong đó có việc dừng ngay việc chặt cây để hỏi ý kiến người dân và các chuyên gia, đồng thời công khai lộ trình và lí do chặt cây.

Hiện đã có 1.000 người ký vào thư ngỏ này.

Trang "6.700 người vì 6.700 cây xanh" được lập trên mạng xã hội Facebook ngày 17-3 sau khi có thông tin Hà Nội quyết định đốn hạ 6.700 trong số 50.000 cây xanh của thủ đô.

Đến trưa nay 19-3, đã có hơn 20.400 người bấm thích (like) trang này và con số này vẫn đang không ngừng tăng lên.

Trước đó, nhà báo Trần Đăng Tuấn cũng gửi thư ngỏ (*) đến chủ tịch UBND TP Hà Nội bày tỏ quan ngại về việc đốn cây xanh. Trong thư ngỏ, nhà báo Trần Đăng Tuấn kiến nghị chủ tịch UBND TP chỉ đạo tạm dừng việc chặt hạ cây xanh, xem xét lại việc cải tạo, thay thế 6.700 cây xanh có đúng thuộc loại cây cong nghiêng, sâu mục hay không.

Cùng quan điểm với ông Tuấn, GS Ngô Bảo Châu cũng có ý kiến về việc đốn cây xanh trên trang cá nhân. Ông đặt ra một số vấn đề như:

1. Duy tu bảo trì cây, chặt cây mục ruỗng đề phòng nguy hiểm mùa mưa bão:

Câu hỏi:

1a. Tại sao từ trước đến nay công ty công viên cây xanh vẫn thực hiện duy tu bảo trì mà không cần chiến dịch chặt cây?

1b. Tại sao nhiều cây cao, thẳng khỏe mạnh cũng bị chặt?

1c. Có ở đâu, nơi nào, khi nào người ta duy tu bảo trì cây xanh bằng cách chặt cây hàng loạt hay không?

2. Cây trồng không đồng bộ, chặt đi trồng lại đồng bộ để đảm bảo mỹ quan thành phố:

Câu hỏi:

2a. Nhiều khu phố Nhà Hà nội xây cất thiêú quy hoạch, phản mỹ quan, liệu có cần ủi đi xây lại không?

2b. Biển quảng cáo kích thước không đồng bộ, có cái khổng lồ, có cái mới treo trồng lên cái cũ, sao không có chiến dịch chế tài, gỡ hết đi cho đỡ nhem nhuốc bộ mặt thành phố?

2c. Cây mới trồng lại bao giờ mới lớn? Để chờ một có một hàng cây đồng bộ thẳng hàng, tổn thất cho dân là gì, có xứng đáng không?

2d. Nếu mỹ quan phố phường là việc quan trọng, thì việc chặt cây trồng cây mới có phải là việc cần ưu tiên hay không? Cây xanh có phải là cái làm xấu nhất bộ mặt thành phố không?

3.  Chặt cây để mở đường, xây dựng cơ sở hạ tầng.

Câu hỏi:

3a. Phát triển thành phố đã có quy hoạch, tại sao bỗng dưng lại phải có chiến dịch chặt cây?

3b. Ngoài việc xây đường tàu, cải thiện giao thông công cộng ở Hà nội, mà theo tôi là một lý do hoàn toàn hợp lý để chặt cây, những quy hoạch khác là gì, có hợp lý không?

3c. Trong trường hợp có quy hoạch hạ tầng lợi ích công cộng là lý do hợp lý để chặt cây, quy hoạch đã có tiến độ chưa, có cần chặt cây ngay bây giờ không? Có cần chặt cây nhiều nơi và đồng loạt không?".

Trước đó, GS Châu cũng đề nghị: "Bạn hãy chia sẻ số lượng, chủng loại cây bị chặt nơi bạn sinh sống. Chụp ảnh cây trước và sau khi bị chặt. Kiểm tra xem cây bị chặt có thực sự mục ruỗng không. Hãy nói xem bạn muốn có một hàng cây đều tăm tắp trong mười năm nữa, hay bóng mát ngay bây giờ".

Cũng trên Facebook, người dùng liên tục chia sẻ thông tin và hình ảnh về việc đốn cây xanh ở Hà Nội. "12g00 trưa nay 19-3, các công nhân vẫn miệt mài chăng dây, ngăn đường và cưa cắt không thương tiếc cả 1 hàng cây hoa sữa đều tăm tắp trên đường Nguyễn Chí Thanh! Thật đau xót!", một người dùng viết.

Hình ảnh được chia sẻ trên mạng xã hội Facebook phản đối việc chặt hạ cây xanh hàng loạt

Ở một diễn biến khác, trên mạng Youtube một sáng tác Hà Nội mùa vắng cây xanh phỏng theo bài hát Hà Nội mùa vắng những cơn mưa với những lời lẽ rất da diết mang thông điệp: Hãy trả lại màu xanh cho Hà Nội, đã thu hút nhiều người quan tâm.

Hình ảnh được chia sẻ trên mạng xã hội Facebook cho thấy các công nhân đang chặt cây xanh trên đường Nguyễn Chí Thanh trưa 19-3-2015.

Cuộc vận động này diễn ra tại địa chỉ: facebook.com/manfortree, với mục tiêu thu thập 6.700 chữ ký vào bức thư ngỏ gửi Chủ tịch UBND TP Hà Nội, Chủ tịch HĐND TP Hà Nội và Giám đốc Sở xây dựng Hà Nội.

Thư ngỏ đưa ra 3 yêu cầu cụ thể, trong đó có việc dừng ngay việc chặt cây để hỏi ý kiến người dân và các chuyên gia, đồng thời công khai lộ trình và lí do chặt cây.

Hiện đã có 1.000 người ký vào thư ngỏ này.

Trang "6.700 người vì 6.700 cây xanh" được lập trên mạng xã hội Facebook ngày 17-3-2015 sau khi có thông tin Hà Nội quyết định đốn hạ 6.700 trong số 50.000 cây xanh của thủ đô.  Đến trưa nay 19-3-2015, đã có hơn 20.400 người bấm thích (like) trang này và con số này vẫn đang không ngừng tăng lên.

Trước đó, nhà báo Trần Đăng Tuấn cũng gửi thư ngỏ đến chủ tịch UBND TP Hà Nội bày tỏ quan ngại về việc đốn cây xanh. Trong thư ngỏ, nhà báo Trần Đăng Tuấn kiến nghị chủ tịch UBND TP chỉ đạo tạm dừng việc chặt hạ cây xanh, xem xét lại việc cải tạo, thay thế 6.700 cây xanh có đúng thuộc loại cây cong nghiêng, sâu mục hay không.

Cùng quan điểm với ông Tuấn, GS Ngô Bảo Châu cũng có ý kiến về việc đốn cây xanh trên trang cá nhân. Ông đặt ra một số vấn đề như:

1. Duy tu bảo trì cây, chặt cây mục ruỗng đề phòng nguy hiểm mùa mưa bão:

Câu hỏi:

1a. Tại sao từ trước đến nay công ty công viên cây xanh vẫn thực hiện duy tu bảo trì mà không cần chiến dịch chặt cây?

1b. Tại sao nhiều cây cao, thẳng khỏe mạnh cũng bị chặt?

1c. Có ở đâu, nơi nào, khi nào người ta duy tu bảo trì cây xanh bằng cách chặt cây hàng loạt hay không?

2. Cây trồng không đồng bộ, chặt đi trồng lại đồng bộ để đảm bảo mỹ quan thành phố:

Câu hỏi:

2a. Nhiều khu phố Nhà Hà nội xây cất thiêú quy hoạch, phản mỹ quan, liệu có cần ủi đi xây lại không?

2b. Biển quảng cáo kích thước không đồng bộ, có cái khổng lồ, có cái mới treo trồng lên cái cũ, sao không có chiến dịch chế tài, gỡ hết đi cho đỡ nhem nhuốc bộ mặt thành phố?

2c. Cây mới trồng lại bao giờ mới lớn? Để chờ một có một hàng cây đồng bộ thẳng hàng, tổn thất cho dân là gì, có xứng đáng không?

2d. Nếu mỹ quan phố phường là việc quan trọng, thì việc chặt cây trồng cây mới có phải là việc cần ưu tiên hay không? Cây xanh có phải là cái làm xấu nhất bộ mặt thành phố không?

3.  Chặt cây để mở đường, xây dựng cơ sở hạ tầng.

Câu hỏi:

3a. Phát triển thành phố đã có quy hoạch, tại sao bỗng dưng lại phải có chiến dịch chặt cây?

3b. Ngoài việc xây đường tàu, cải thiện giao thông công cộng ở Hà nội, mà theo tôi là một lý do hoàn toàn hợp lý để chặt cây, những quy hoạch khác là gì, có hợp lý không?

3c. Trong trường hợp có quy hoạch hạ tầng lợi ích công cộng là lý do hợp lý để chặt cây, quy hoạch đã có tiến độ chưa, có cần chặt cây ngay bây giờ không? Có cần chặt cây nhiều nơi và đồng loạt không?".

Trước đó, GS Châu cũng đề nghị: "Bạn hãy chia sẻ số lượng, chủng loại cây bị chặt nơi bạn sinh sống. Chụp ảnh cây trước và sau khi bị chặt. Kiểm tra xem cây bị chặt có thực sự mục ruỗng không. Hãy nói xem bạn muốn có một hàng cây đều tăm tắp trong mười năm nữa, hay bóng mát ngay bây giờ".

Cũng trên Facebook, người dùng liên tục chia sẻ thông tin và hình ảnh về việc đốn cây xanh ở Hà Nội. "12g00 trưa nay 19-3-2015, các công nhân vẫn miệt mài chăng dây, ngăn đường và cưa cắt không thương tiếc cả 1 hàng cây hoa sữa đều tăm tắp trên đường Nguyễn Chí Thanh! Thật đau xót!", một người dùng viết.

-------------------------------

Thông tin tham khảo:

Phạt tù 25 người triệt hạ cây sưa ở Hà Nội 

Trong 3 ngày (29-31/3/2010) TAND Hà Nội mở phiên xử 35 người liên quan hàng loạt vụ chặt trộm cây sưa tại Hà Nội. Trong số này 25 người bị truy tố về tội trộm cắp tài sản; 10 người tội tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có.

Các bị cáo tại phiên tòa (ảnh Vnexpress)

Hai người cầm đầu đường dây được xác định là Nguyễn Xuân Tuấn, 24 tuổi và Đào Văn Đằng, 39 tuổi (cùng trú tại xã Cao Viên, huyện Thanh Oai, Hà Nội).

VKS Hà Nội cáo buộc, từ 15/10/2007 đến tháng 9/2009, Tuấn, Đằng cùng đồng bọn cưa trộm nhiều cây sưa trên địa bàn các quận, huyện của Hà Nội. Tổng giá trị tài sản họ chiếm đoạt là hơn 300 triệu đồng.

25 người thường đi thành nhóm, mang theo cưa sắt, dây thừng, lợi dụng đêm tối hay các đêm trời mưa để đốn, hạ chặt các thân cây gỗ quý trong công viên hoặc trước cửa nhà dân. Nhóm này thậm chí còn buộc cửa nhà người dân để họ không thể ra ngoài ngăn cản việc làm phạm pháp.

Trong số những cây sưa bị chặt hạ, có cây tuổi đời hàng chục, hàng trăm năm. Điển hình như cây sưa hơn trăm tuổi ở khuôn viên chùa Trầm, bị nhóm này cưa trộm, bán được 17 triệu đồng.

Quá trình thẩm vấn tại tòa đã làm rõ, ngoài các cây sưa, các bị cáo còn trộm cây ở nhiều gia đình, chiếm đoạt hơn 260 triệu đồng.

HĐXX đánh giá, Tuấn tham gia tích cực nhất trong nhóm này với 14 vụ trộm và chặt cây nên phải chịu hình phạt cao nhất - 9 năm tù. Ở vai trò thấp hơn, Đằng nhận án 4 năm tù cùng với hình phạt tù treo đang phải chấp hành, bị cáo này bị phạt tổng cộng 7 năm tù. Những người còn lại bị tuyên từ 12 tháng tù treo đến 4 năm 6 tháng. 4 người được trả tự do tại tòa do mức án đúng bằng thời hạn tạm giam.
Theo VnExpress

-------------------------------

Và dưới cây là truyện cổ tích Tấm Cám nói về việc chặt cây!
Tấm Cám

Ngày xưa, ở nhà kia có người con tên là Tấm. Mẹ Tấm mất sớm, ít năm sau cha Tấm lấy thêm người vợ đẻ ra người con tên là Cám. Ít lâu sau cha Tấm cũng qua đời Tấm sống với người dì ghẻ và Cám.

Một hôm, mẹ Cám đưa cho Tấm và Cám mỗi đứa một cái giỏ sai đi bắt tép, đứa nào bắt được nhiều thì được thưởng cho một cái yếm đỏ. Tấm vốn chăm chỉ lại sợ dì mắng nên mải miết suốt buổi để bắt. Còn Cám do được mẹ nuông chiều, ham chơi nên chẳng bắt được. Cuối buổi, thấy giỏ Tấm nhiều tép, Cám nghĩ kế rồi nói:

"Chị Tấm ơi, chị Tấm!
Đầu chị lấm,
Chị hụp cho sâu
Kẻo về mẹ mắng!"

Tấm nghe lời em, xuống ao tắm gội. Cám thừa dịp trút hết tép của Tấm vào giỏ mình rồi chạy về nhà.

Lên bờ, thấy giỏ trống không, Tấm ôm mặt khóc nức nở. Bụt hiện lên hỏi, Tấm liền kể hết sự tình. Bụt bảo lấy con cá bống còn sót trong giỏ về nuôi dưới giếng, mỗi khi cho ăn thì gọi:

"Bống bống bang bang
Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta
Chớ ăn cơm hầm cháo hoa nhà người."

Tấm về làm theo lời Bụt dạy. Từ ngày đó, mẹ Cám thấy Tấm hay dành một bát cơm mang ra giếng sau khi ăn, liền sinh nghi sai Cám đi rình. Biết được sự thật, hôm sau mẹ Cám bảo Tấm đi chăn trâu nơi xa, ở nhà mẹ con Cám bắt cá bống của Tấm lên ăn.

Về nhà thấy không còn cá bống, Tấm lại khóc. Bụt hiện lên, Tấm kể lại đầu đuôi. Bụt bảo lấy xương cá bống bỏ vào bốn cái lọ rồi đem chôn dưới bốn chân giường Tấm nằm. Tấm nghe lời Bụt dạy làm ngay, nhưng không tìm thấy. Thấy thế gà lại nói:"Cục ta cục tác, cho ta nắm thóc, ta bới xương cho". 

Ít lâu sau, nhà vua mở hội. Hai mẹ con Cám cũng đi dự. Tấm muốn đi dự hội nhưng bị mẹ Cám trộn một đấu gạo với một đấu thóc bắt ở nhà nhặt cho xong, vả lại không có quần áo đẹp để đi. Tấm buồn mà khóc. Bụt tiếp tục hiện lên giúp Tấm. Bụt gọi một đàn chim sẻ xuống nhặt thóc cho Tấm trong nháy mắt, rồi bảo Tấm đào bốn cái lọ ngày trước chôn ở dưới bốn chân giường lên. Tấm đào lên thì thấy bốn cái lọ chứa đầy quần áo đẹp, một đôi hài thêu kim tuyến óng ánh, lại có một con ngựa đầy đủ yên cương. Tấm thay quần áo rồi cưỡi ngựa đi. Lúc này, trông Tấm vô cùng xinh đẹp.

Lúc qua cầu, Tấm vô ý làm rơi mất một chiếc hài xuống nước. Một lát, đoàn hộ tống nhà vua đi dự hội nhặt được chiếc hài ấy. Vua ngắm chiếc hài rồi ra lệnh: "Hễ đàn bà con gái nào dự hội ướm vừa chiếc hài này thì vua sẽ cưới làm vợ. Ai cũng tranh nhau ướm thử nhưng không vừa. Mẹ con Cám cũng vậy. Đến lượt Tấm ướm thử thì vừa như in. Nhà vua cho đem kiệu rước Tấm về cung làm vợ mình trước con mắt hằn học của mẹ con Cám.

Ngày giỗ cha, Tấm về ăn giỗ. Dì ghẻ bảo Tấm trèo cây cau, hái cau cúng cha. Đang khi Tấm ở trên ngọn cau thì ở dưới dì ghẻ lấy dao chặt cây làm Tấm té mà chết. Cám lấy quần áo Tấm mặc rồi vào cung thay Tấm. Tấm chết biến thành chim vàng anh.

Thấy Cám giặt áo cho vua, chim bảo:

Phơi áo chồng tao phải phơi bằng sào
Chớ phơi bờ rào, rách áo chồng tao

rồi kêu oạch oạch oạch oạch và bay vào hoàng cung.

Vua thấy chim hay bay theo mình, nhớ Tấm, liền bảo chim rằng:

"Vàng ảnh vàng anh
Có phải vợ anh
Chui vào tay áo."

Dứt lời, chim bay vào tay áo vua. Từ đó, vua suốt ngày quấn quýt với chim vàng anh, khiến Cám tức tối về mách mẹ. Mẹ Cám bảo Cám bắt chim đem cho mèo ăn, chôn lông chim ngoài vườn. Chẳng bao lâu nơi đó mọc lên một cây xoan đào, xum xuê tươi tốt. Vua thấy đẹp nên sai người mắc võng vào cây hóng mát. Mỗi khi nằm dưới bóng cây vua lại thấy hình ảnh Tấm hiện ra, nên rất quý cây. Cám được mẹ xui chặt cây xoan đào lấy gỗ đóng khung cửi. Lúc ngồi dệt vải, Cám nghe con ác trên khung cửi kêu:

"Cót ca cót két.
Lấy tranh chồng chị
Chị khoét mắt ra."

Cám hốt hoảng và nói với dì ghẻ. Nghe lời mẹ chỉ, Cám đốt khung cửi rồi đổ tro bên đường xa cung vua. Từ đống tro ấy mọc lên một cây thị, chỉ có duy nhất một trái to vàng. Một bà bán hàng nước đi qua thấy trái thị liền nói:

"Thị ơi thị rơi bị bà
Bà để bà ngửi, chứ bà không ăn."

Tức thì quả thị rụng ngay vào bị, bà lão đem về nhà. Từ đó, ngày nào đi chợ về bà cũng thấy nhà cửa ngăn nắp, cơm nước sẵn sàng. Ngạc nhiên, một hôm bà lão giả vờ đi chợ rồi quay lại rình xem. Bà thấy một cô gái xinh đẹp từ quả thị bước ra, nấu cơm, sửa soạn nhà cửa. Bà vội chạy vào nhặt cái vỏ thị, xé vụn. Từ đó hai người sống với nhau như mẹ con.

Một hôm, nhà vua đi ngang ghé hàng nước của bà. Bà lão rót nước mời vua ăn trầu. Thấy miếng trầu têm cánh phượng giống hệt trầu Tấm têm cho vua ngày xưa, nhà vua mới hỏi bà lão ai đã têm trầu. Bà lão gọi Tấm ra. Vua nhận ra vợ mình, đón Tấm trở về cung, hai người sống hạnh phúc như xưa.

Sau này, Cám thấy Tấm vẫn còn sống mà lại trắng đẹp hơn xưa nên Cám băn khoăn tự hỏi vì sao. Tấm bày cho Cám tắm với nước sôi thì sẽ đẹp. Cám hí hửng làm theo, đổ một bồn nước sôi rồi tắm sau đó chết ngay tức khắc.Tấm sai người chặt xác của cám ra làm 8 khúc, lấy thịt làm cỗ mắm rồi gửi cho dì ghẻ ăn. Thấy Tấm có lòng tốt, dì ghẻ không nghi ngờ gì mà vẫn cứ ăn. Một con quạ chợt đậu lại bên cửa sổ, nhìn vào và hót:

"Ngon ngỏn ngòn ngon. Mẹ ăn thịt con, có còn xin miếng?"

Mẹ cám nhận ra cỗ mắm mà Tấm gởi cho mình thật ra là thịt của Cám. Quá đau khổ, bà ta hoá điên chạy ra khỏi nhà và bị sét đánh chết.

---------------------

Ghi chú: Để đề cao tinh thần nhân đạo, một số nhà xuất bản sách thường lược bỏ hoặc thay đổi chi tiết cuối của truyện cho thấy Tấm lập mưu giết chết Cám và cho mẹ ghẻ ăn thịt chính con mình. Hoặc có bản khác kể rằng: Tấm tha tội cho hai mẹ con Cám nhưng trên đường về nhà, ông trời không dung tha cho tội ác của bọn họ nên sai thiên lôi cho sấm sét đánh chết. Trong lần biên tập năm 2011, Nhà xuất bản Giáo dục cũng đã lược bỏ chi tiết cuối trong SGK Ngữ Văn 10.
(Theo Wikipedia)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sau đơn của DLV Trần Nhật Quăng gửi GĐCA Hà Nội, đến lo lắng của bác đông la, lưu lại đây để ngâm c..!

KHÔNG KHÉO QUÂN TA ĐÁNH QUÂN MÌNH



         Việc lợi dụng những sự kiện lịch sử, nhân danh lòng yêu nước, kích động người dân biểu tình để quấy rối, chống chế độ và cuộc sống bình yên của nhân dân tưởng đã “rõ như ban ngày”. Lực lượng công an và các lĩnh vực liên quan đến việc bảo vệ ổn định chính trị tư tưởng từng mất nhiều công sức và chữ nghĩa dẹp loạn trên cả đường phố và không gian mạng nhưng lại bị công kích không ít trên mạng truyền thông quốc tế. Có thời các đường phố Hà Nội và TP HCM như là trận địa, sân nhà của những người quấy rối. Nhưng rồi có hiện tượng cựu chiến binh Trần Nhật Quang đã xông ra “trận tiền” vạch mặt bọn xấu:
“… Năm 79 tao ở Tây Ninh đây: Các người quậy phá đất nước chứ yêu nước cái chó gì. Vạch mặt cái bọn này ra, dở trò quấy rối! Các liệt sĩ hy sinh ở Biên giới Tây Nam cũng hy sinh trong năm 79  thì chúng không hề nhắc đến. Tại sao chúng chỉ chăm chăm đòi lễ tưởng niệm các liệt sĩ bảo vệ Biên giới phía Bắc? Đây rõ ràng là…  cái trò quấy phá của chúng, chứ có phải là chúng tưởng niệm gì các liệt sĩ đâu. Được chưa?” khiến cho họ bẽ mặt, rút lui.
Còn những ngày hôm nay, theo Đại tá Nguyễn Biên Cương trên http://cuongdaita.blogspot.com/ cho biết:
Ngày 12/3/2015, nhóm No-U Hà Nội hô hào người dân tham gia tưởng niệm sự kiện Gạc Mạ ngày 14/3/2015 tại tượng đài vua Lý Thái Tổ. Các thành viên No-U như Nguyễn Lân Thắng kích động “Một bước chân xuống đường bằng cả ngàn chữ ký… Hẹn gặp mọi người ở Bờ Hồ ”. Ông cho biết thêm:
Trước ngày 14/3, No-U Hà Nội đứng ra kêu gọi tưởng niệm các liệt sỹ Gạc Ma, các thành viên nhóm này chia sẻ Lời kêu gọi này rầm rộ với hô hào người dân xuống đường đến tượng đài vua Lý Thái Tổ
Thực tế, khi bị các thanh niên, sinh viên các trường Đại học quanh Hà Nội chiếm sân tượng đài tập ca vũ nhạc cũng như vấp phải các bạn Cờ đỏ, No-U hiện nguyên hình là đám khiêu khích gây rối, mục đích được chuẩn bị không hề dính dáng đến tưởng niệm.
Trước hết là nội dung các khẩu hiệu mà chúng chuẩn bị sẵn, phần lớn chỉ để đàn bà và các cháu nhỏ giương lên như “Yêu cầu ĐCSVN trả lại xương máu cho nhân dân”, “Đả đảo bè lũ đã ép 64 liệt sỹ làm bia đỡ đạn Tàu tại Trường Sa”, Trương Văn Dũng còn tranh thủ giương biển “Đả đảo Nông Đức Mạnh” làm vài kiểu ảnh…Khi bị một số bạn trẻ đội Cờ đỏ yêu cầu bỏ những khẩu hiệu đó đi thì viện cớ phụ nữ có thai, không được động vào họ (!!!), khi bị giật bỏ thì hô “Cướp! Cướp! Cướp điện thoại!” nhằm gây loạn!”.
Như vậy “các bạn Cờ đỏ” chính là lực lượng “Dư luận viên” đã noi gương cựu chiến binh Trần Nhật Quang chống lại những người quấy rối.
Vậy mà theo Vietnamnet, ông  Phó Trưởng Ban tuyên giáo Thành ủy HN Phan Đăng Long tại buổi thông tin báo chí chiều 17/3 cho rằng “các bạn Cờ đỏ” trên là “một nhóm người mặc áo in dòng chữ "DLV" ngăn cản người dân đặt hoa tưởng niệm các liệt sĩ Gạc Ma tại tượng đài Lý Thái Tổ và tượng đài Quyết tử (Hà Nội) ngày14/3”. Ông Long này cũng mới nổi trên mạng vì bị chế diễu với câu nói “cướp có văn hóa”. Tranh cướp bổng lộc thì không thể có văn hóa được, nó hoàn toàn khác “cướp chính quyền trong tay giặc” vì cũng như “giết giặc” là một hành động anh hùng vậy.
Chưa hết, ông Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung - Giám đốc Công an TP HN cũng khẳng định "luôn tôn trọng lòng yêu nước của bất kỳ người dân nào"; “Nhóm người trên … Theo tôi, đó là lực lượng tự phát… Những hành vi nào gây mất an ninh trật tự chúng tôi sẽ xử lý”.
Nhân có chuyện ông tướng công an nói như vậy, mong ông phân biệt cho “yêu nước” với “lợi dụng yêu nước quấy rối”, không khéo lại “quân ta đánh lộn quân mình”. Tôn xin trích đăng lại bài tôi đã viết có liên quan đến những vấn đề trên sau đây:

 

Bạn đọc của tôi có nhiều công an và bộ đội, nên sáng nay có mấy ông công an mời tôi cà phê. Nghĩ về chuyện biểu tình ở Hồng Công, tôi bảo với Mỹ Nga Trung Quốc cho biểu tình thoải mái cũng không sợ ai can thiệp thay đổi lãnh đạo hoặc chế độ được. Nhưng nước ta thì khác. Ngay Ucraina hơn vạn lần nước mình, chế được cả tầu vũ trụ, vậy mà người ta vẫn có thể lợi dụng biểu tình để đảo chính nhau, rồi dân biểu tình, nhân dân Ucraina bây giờ được hưởng gì? Tiếc là mấy ông đại biểu quốc hội “cấp tiến” nước ta rất máu ra luật biểu tình. Biểu tình cũng như dân chủ, tự do ngôn luận đều tốt cả thôi, vì không phải bao giờ nhà nước hoặc các cơ quan cũng đúng, nếu biểu tình và đấu tranh với những sai trái đúng đắn là điều tốt nhưng biểu tình với động cơ xấu rồi mong nước ngoài can thiệp thì rất nguy hại với một nước nhỏ yếu như chúng ta. Tiếc là có ông đại biểu quốc hội cho ra luật biểu tình, tạo điều kiện cho dân biểu tình thì khiếu kiện tố cáo sẽ giảm đi. Sự chống chế cho sự yếu kém về luật pháp “hay” thật. Tôi nói với mấy ông công an, bao giờ có luật biểu tình thì chúng mày sẽ khổ hơn thôi.
30-10-2014
ĐÔNG LA

YÊU NƯỚC HAY HẠI NƯỚC?
(VỀ CÁC CUỘC BIỂU TÌNH GẦN ĐÂY)
       
Những ngày nóng hổi hôm nay đây, chủ nghĩa bá quyền vẫn tồn tại dưới nhiều hình thức, những cuộc chiến vẫn ngày ngày xảy ra, nhân danh những điều lấp lánh vì “dân chủ”, vì “nhân quyền”, nhưng thực chất là vì dầu hỏa, vì địa chính trị, những nước lớn muốn xây “phên giậu” cho họ trên khắp thế giới!
  Với Trung Quốc chúng ta cũng phải luôn cảnh giác, là một nước nhỏ yếu, trên mặt trận ngoại giao chúng ta luôn phải mềm mỏng để giữ hòa hiếu, nhưng dù người ta có nói biết bao lời hay ý đẹp, ta vẫn phải luôn nhớ rằng, ai cũng đặt quyền lợi của quốc gia họ cao hơn hết. Với một lịch sử bị xâm lăng, từng phải chống lại những đối thủ hùng mạnh nhất, chúng ta không thể đơn độc nhịn đói, dùng gậy gộc mà giành được độc lập. Chúng ta buộc phải đi nhờ vả thiên hạ, và trong cuộc nhờ vả đó, ta không thể được hết mà không bị mất gì, mà buộc phải trả giá. Những rắc rối trên biển hôm nay đây chính là một trong những cái giá mà chúng ta còn phải trả. Nhưng thế giới hôm nay đã là thế giới văn minh, kẻ mạnh không thể tùy tiện thống trị người yếu. Vậy trước những nguy cơ, chúng ta không thể chỉ cương quyết dùng ý chí sắt đá để bảo vệ Tổ quốc mà còn cần phải khôn khéo hóa giải những mâu thuẫn bằng một sức mạnh tổng hợp của thời đại.
       Chính vì vậy, trước những cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc liên tiếp xảy ra trên Thủ đô thời gian gần đây, chúng ta cần tỉnh táo phân tích xem như vậy là có lợi hay hại cho mục tiêu tối thượng bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ. 
        Vì trình độ có hạn, vốn luôn dễ bị kích động, lôi kéo, đám đông thường không tỉnh táo để suy xét hành động quá khích của họ là lợi hay hại. Chính vì đặc tính này mà những kẻ gây chiến mới làm nổ ra được những cuộc chiến đẫm máu. Hít-le không thể một mình làm ra được một cuộc đại chiến mà cả dân Đức phải bị lôi kéo vào, để rồi phải chịu thất bại nhục nhã.
         Có điều thật lạ là, khi các cuộc biểu tình triền miên tại Hà Nội lần này đã thành quá đà, làm ảnh hưởng đến trật tự công cộng, đến lao động sản xuất, thậm chí có nguy cơ ảnh hưởng đến an ninh quốc gia, đẩy công việc hòa giải vào thế bí, đi ngược với chính sách nhất quán theo xu thế của thời đại đối thoại thay cho đối đầu của Nhà nước, luôn coi trọng tình hữu nghị, hòa bình với nước láng giềng khổng lồ Trung Quốc và tất cả các nước trên thế giới; chính quyền Hà Nội đã có thông báo yêu cầu chấm dứt các cuộc biểu tình, thì cùng với lực lượng căm thù chế độ ra sức kích động làm loạn xã hội, một số tướng lĩnh, trí thức tên tuổi, đã từng giữ những trọng trách như tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, GS. Chu Hảo, Nhà văn Nguyên Ngọc, GS. Nguyễn Huệ Chi, GS. Phạm Duy Hiển, TS. Nguyễn Quang A, TS. Nguyễn Xuân Diện, v.v... cũng lại ra sức cổ vũ, thậm chí nhiều ông còn trực tiếp xuống đường tham gia.
      Khi lực lượng an ninh Thủ đô thi hành chức trách giải tán các cuộc biểu tình đó, thì ông GS. Chu Hảo đã: “phẫn uất nghẹn ngào”; “cực lực phản đối và lên án” “hành động hết sức nguy hiểm!”; và cho “là một hành vi phản động về mặt chính trị”; “công khai đàn áp những người yêu nước”; “thù địch đối với những người kiên quyết bảo vệ chủ quyền của đất nước” (http://xuan dien han nom. blogspot.com/2011/07/giao-su-chu-hao-len-tieng.html)
          Ông TS. Nguyễn Quang A, dù tận mắt thấy trong cuộc biểu tình “không ai bị hành hung” nhưng lại cho những người thi hành nhiệm vụ là: “vi phạm pháp luật nghiêm trọng” như “như những tên cướp” (http:// xuandienhannom.blogspot.com/2011/07/ts-nguyen –quang-ho-quen-mat-loi-cu-ho.html).
        Khi viết vậy chắc các vị không biết rằng Quyền biểu tìnhtrong Điều 69 Hiến Pháp 1992 của nước ta có nội dung như sau:
           “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình”nhưng phải “theo quy định của pháp luật”. Quy định pháp luật” đó chính là Nghị định số 38/200 5/NĐ-CP mà cụ thể tại Điều 7 ghi rõ: “việc tập trung đông người ở nơi công cộng phải đăng ký trước với UBND có thẩm quyền nơi diễn ra các hoạt động đó và phải thực hiện đúng nội dung đã đăng ký... Bản đăng ký phải có các nội dung cơ bản sau: a) Họ tên, tuổi, địa chỉ của người đăng ký; tên, trụ sở và các thông tin khác của tổ chức đăng ký; b) Nội dung, mục đích việc tập trung đông người; c) Ngày, giờ diễn ra hoạt động, thời gian kết thúc; d) Địa điểm tập trung, đường đi, sơ đồ lộ trình sẽ đi qua; đ) Tên của các tổ chức dự kiến tham gia và họ tên, tuổi, địa chỉ của người đại diện cho tổ chức đó; e) Số người dự kiến tham gia; cờ, ảnh, phương tiện mang theo, nội dung biểu ngữ, khẩu hiệu (nếu có); g) Cam kết thực hiện đúng nội dung, phạm vi hoạt động đã đăng ký và thực hiện đúng các quy định của pháp luật về bảo đảm trật tự công cộng”.
            Ngay Điều 21 Công ước quốc tế về những quyền dân sự và chính trị năm 1966 ghi rõ “Quyền hội họp hoà bình phải được công nhận. Việc thực hiện quyền này không bị hạn chế”,nhưng cũng không phải là tuyệt đối bởi còn vế sau của câu này nữa:trừ những hạn chế do pháp luật quy định và là cần thiết trong một xã hội dân chủ, vì lợi ích an ninh quốc gia, an toàn và trật tự công cộng, và để bảo vệ sức khỏe và đạo đức xã hội hoặc bảo vệ quyền và tự do của những người khác
          Ngày 18/8/2011, UBND TP Hà Nội đã ra thông báo yêu cầu chấm dứt mọi hoạt động tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát, đồng thời cử cán bộ đến vận động từng người. Các cuộc biểu tình vẫn cứ diễn ra. Như vậy những người cố tình vi phạm và các vị cố tình cổ vũ biểu tình đã thực sự  phạm pháp. Vậy mà ông Chu Hảo lại cho lực lượng an ninh thi hành công vụ là “thù địch”; ông Nguyễn Quang A gọi họ là “Những kẻ”, “Chúng”, tức cũng đã coi họ là địch. Tôi không hiểu sao những ông Giáo sư, Tiến sĩ, nhất là về khoa học tự nhiên, tức phải thông minh hơn người và cũng đã cao tuổi cả, tưởng phải chín chắn, hiểu thấu đáo và phân biệt được bản chất khác nhau của những hiện tượng, mà về hình thức có thể giống nhau, vẫn luôn xảy ra trong đời sống; vậy mà lại có thể suy nghĩ và phát ngôn nông nổi, đầy kích động và lầm lạc như trên sao? Nếu những người biểu tình tuân thủ pháp luật, vui vẻ giải tán thì liệu lực lượng an ninh có cưỡng chế không? Không hiếm người thi hành nhiệm vụ ổn định trật tự đã bị đổ máu, bị hy sinh bởi những kẻ biểu tình quá khích. Nên việc cảnh sát dùng dùi cui, vòi rồng, lựu đạn cay... cưỡng chế giải tán biểu tình tưởng đã là điều hiển nhiên trên thế giới mà ai cũng phải hiểu. Hai vị này hồi chiến tranh khi hầu hết thanh niên lên đường chiến đấu thì đều được du học dài dài. Không hiểu các vị vì học cao quá, hay vì sung sướng quá mà xa rời những bước đi lấm bùn và máu của dân tộc, nên không hiểu được những lẽ thường, không phân biệt được thế nào là kẻ địch. Ngay trong những ngày hòa bình hôm nay đây, khi các vị sống sung sướng thành đạt, danh lợi vẹn toàn, thì vẫn có những chiến sĩ công an hy sinh trên mặt trận chống tội phạm, giữ gìn cuộc sống bình yên cho nhân dân. Vậy, khi các vị cho lực lượng an ninh thi hành nhiệm vụ là địch thì thực sự chính các vị đã tự biến mình thành kẻ địch!
              Nhà văn Nguyên Ngọc, một trong những nhân sĩ tích cực cổ vũ và còn trực tiếp tham gia biểu tình, trong thư gửi ông Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành ủy Hà Nội, viết:
        “Tối ngày 22 tháng 8 năm 2011, đài phát thanh và truyền hình Hà Nội, trong chương trình thời sự... đã cho phát một phóng sự về những cuộc biểu tình và những người biểu tình ở Hà Nội trong thời gian vừa qua,... coi các cuộc biểu tình và những người biểu tình ấy là phản động, và trong khi nói như vậy đã đồng thời đưa rõ hình ảnh ba người là Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, Tiến sĩ Nguyễn Văn Khải và tôi.
          Thưa ông,
          Tôi năm nay đã 80 tuổi... Ở nước ta, như chắc chắn ông biết, gọi một người là phản động cũng tức là kết tội người ấy là một tên phản quốc. Đối với tôi, đây là một sự lăng nhục cực kỳ nghiêm trọng, nhất quyết không thể tha thứ” (http://quechoa.Info)
        Quả thật chẳng ai thích thú khi bị cho là phản động.Nhưng thực sự ông Nguyên Ngọc có phản động không?
           Theo tôi phản động có nghĩa là phản lại xu hướng chung. Còn Nguyên Ngọc, khi cả đất nước tự hào về chiến thắng vĩ đại trong cuộc kháng chiến giành độc lập, thống nhất đất nước, nhưng là một người có trọng trách trong Hội Nhà văn, ông đã lăng xê cuốn Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh. Cuốn sách mà GS. Trần Thanh Đạm mới đây khi biết tin một tờ báo kinh tế của Nhật tặngGiải thưởng châu Á cho Bảo Ninh đã viết: “những người phản đối thì phê phán cách thể hiện xuyên tạc, thiên lệch đối với tính chất chính nghĩa, anh hùng của cuộc chiến tranh từ phía Việt Nam tiến hành vì sự nghiệp độc lập, tự do, thống nhất, hòa bình của nhân dân Việt Nam”; “Thế là thiện ác đảo điên, chính tà lẫn lộn, vinh nhục bất phân” (http://honvietquoch oc.com.vn/Van-hoc/Ly-luan-phe-binh/Ve-Noi-buon-ch ien-tranh.aspx).

           Còn  “Nhà tư tưởng” Nguyễn Huệ Chi, người có rất nhiều hành động phản đối chính quyền qua việc lập một trang Bô-xít, nhưng không chỉ viết về Bô-xít mà lợi dụng tất cả, bất kể là ta hay địch, miễn là những gì có lợi cho việc công kích chế độ; từng ca ngợi những người phạm pháp như Lê Công Định, Cù Huy Hà Vũ... và hôm nay cũng luôn trên tuyến đầu biểu tình với vẻ mặt tươi hơn hớn (xin xem trên mạng). Quả thật nếu nhẹ nhàng và vui vẻ thế mà bảo vệ được đất nước thì tất cả dân Việt cũng theo ông này xuống đường rồi.

          Về việc các vị cổ vũ biểu tình luôn nhân danh lòng yêu nước và thậm xưng những người biểu tình là “nhân dân”, xin mượn vài ý trong bài viết rất hay Đừng yêu nước bằng máu của người khác!” của tác giả trẻ Bảo Anh Thái nói hộ tôi về điều này:

           “Tôi viết những dòng này vì tôi ngán đến tận cổ những người ngồi trong phòng máy lạnh... tự cho mình là đang nói lên tiếng nói của một người dân để viết về lòng yêu nước.
          Họ chỉ trích, họ mách nước cho Nhà nước làm việc A việc B dù họ biết rằng nếu có nổ súng thì họ sẽ không gửi email gọi con họ bỏ học ở nước ngoài để về nhập ngũ.
          Nghĩ đi nghĩ lại, tôi tự hỏi và mãi vẫn không tìm được chỗ nào cho thấy họ đang đại diện cho nhân dân (những người nông dân như ông ngoại tôi, những cán bộ về hưu như bác và các dì tôi - những người từng trực tiếp cầm súng bảo vệ tổ quốc (ĐL chú thêm)) để nói những từ đại ngôn đó...
        Nhiều chiến sỹ hải quân đã hy sinh vì tổ quốc... không cần những người “đứng” sau lưng bằng những bài viết răn dạy về tình yêu nước trên Facebook.
          Đừng để con em nhân dân đổ máu để cho các bạn lên internet hô hào mình là yêu nước” (http://baochi. Ed u.vn/home/201106074986/ung-yeu-nuoc-bang-mau-cua-nguoi-khac/)…

          Còn tôi thì thấy Nhân dân còn bận kiếm cơm, có đâu thời gian rảnh mà đi biểu tình liên miên, họ hăng say lao động sản xuất trên tất cả các lĩnh vực tạo ra của cải vật chất, nền tảng của sự ổn định xã hội; và khi điều tệ hại nhất là chiến tranh xảy ra thì họ sẽ trực tiếp cầm súng bảo vệ Tổ quốc chứ không phải như những kẻ chỉ biết to mồm đánh giặc miệng.

 ĐÔNG LA         

Phần nhận xét hiển thị trên trang