Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015

Hình xưa những gánh hàng rong bên lề đường Sài Gòn

Tay trắng tay đen chè đậu đen nước đường cát trắng ..... 

Nhớ món chè đậu đen đập nước đá bỏ vô ....hổng biết nay còn có ai ăn kiểu này không há ?
Nhận hổng rỏ hổng ra được hai hình hàng rong xưa bán món gì .

https://www.facebook.com/namrom64/posts/352536118273731?ref=notif&notif_t=like )
 Lua Culan H2 : bán sương sâm, thời này sương sáo chỉ có người tàu bán xe đẩy.

 Thêm vài hình lề đường xưa ,để đoán thử coi mấy Dì mấy Chú ,... bán món gì đây há 
hihi

Ta Lien Bà đội khăn bán sương sa hột lựu , có thấu nước cốt dừa phía sau kìa .
 
Tuyết Lê Hình đầu tiên ở trên cái thau có cục nước đá , người bán cầm cái muổng dẹp hớt hớt cho vô ly ..đó là món bông cỏ hột lựu ..có ai còn nhớ món này không ?
Hột bông cỏ vò ra vô thau nước , để 1 giờ sau , bông cỏ đặc lại , khi bán thì hớt hớt từng muổng cho vô ly , cho thêm hột lựu , nước cốt dừa sống ( vắt bằng nước nóng ) thêm nước đường , và sau cùng là xịt chút dầu chuối ...món này bây giờ không còn thấy nữa
Lua Culan nghe chị TL diễn tả, nhớ lại cảm giác hồi nhỏ,nhất là dầu chuối..hì hì..nhưng tui lại nhớ là thau bông cỏ vì là dể bể nên không có ai để cục nước đá trên thau hết, nước đá đập bỏ vô sau..hì..hì ..thôi gì là gì nhưng cái nào cũng thích hết.
Tuyết Lê Cục nước đá được kê lên cái khung cây gác lên thau bông cỏ cho hơi lạnh tỏa xuống đó anh Lua Culan ..không phải để trên bông cỏ..
Bông cỏ bán chậm sẽ bị tan chảy , nhờ hơi lạnh nước đá làm chậm sự tan chảy ..TL biết rành vì hồi xưa má TL bán món này ...
Lua Culan Mà cũng lạ, bán như vậy mà cũng vệ sinh, ăn có bị đau bụng đâu. Còn bây giờ đóng gói đàng hoàng mà cũng sợ tào tháo rượt.
Tuyết Lê Nước cốt dừa sống phải vắt bằng nước sôi để nguội bớt , như vậy mới lâu thiu và ăn không đau bụng ..
Lua Culan Có chút thắc mắc hỏi chị Tuyết Lê, hột bông cỏ là bông gì vậy chị, hồi nào tới giờ tui cứ tưởng là xin-xa họ nấu loảng ra thôi, hay là loại rong biển như nấu sương-sáo vậy.
Tuyết Lê Hột bông cỏ nhỏ như hột mè nhưng hơi dài , khi vò phải cho vô cái túi vải ..một trái chuối sứ và chút xíu thạch cao phi cũng cho vô túi vải vò riêng trong thau nhỏ khác , túi bông cỏ vò trong thau lớn , khi vò bông cỏ ra nhiều chất sệt hòa trong thau nước ..vò bông cỏ ra hết chất sệt thì hòa tan thau nước chuối ( đã vò trước ) , làm đúng liều lượng thì sau 1 giờ thau bông cỏ đặc lại như sương sa ..sai liều lượng thì mang đổ đi vì nó không đặc và không thể sửa lại được ....món này khó làm nên ít người bán lắm anh Lua Culan ....
 ....
Còn nhiều comment nói về  món bông cỏ hột lựu mời xem bên FB ==>https://www.facebook.com/namrom64/posts/352536118273731?pnref=story
 
Thường thì xe sinh tố có bán những món gì nè ?
 Xe sinh tố có những món giải khát nào thấy rồi đó nha ..... chỉ cần nhắc tên gọi cho đúng thôi ...... thèng ròm nhớ món sinh tố rau má nè 
 H 4,5 :thường là rau má, mãng cầu xiêm xay..
 Cóc phải tách ra như vậy nè mới đúng điệu đó nha

Thoai Nguyen bánh tráng kẹo, mà hết rồi.
 Hình như là soài tương và chén mắm ruốc ớt
  Hí hí ...món gì cũng có
Dung Huynh  có 1 gánh sương sa chén để từng mâm 1 gánh là bánh canh thì phải

 Thèm món xôi gà mà chỉ biết chống nạnh nhìn chảy nước miếng thôi huhu hehehe 
 Bán món gì mà coi tướng gánh đẹp quá vậy hehehe 
 gánh bán sương sa (rau câu)
 Bà bác này bán món gì có nắp to đậy thau kỷ vậy ?

 Mấy chị ngồi chồm hỗm bên cái nồi to đùng cạnh cột đèn xưa ...
H 13: chỉ là bún riêu, trước 75 không có canh bún. 
 Chuối chiên đêy .......
 Thấy được khoai lang ,cái quặng và thùng dầu xưa ....
  Công nhận tròn vo à nha chị ....híhíhí mà thím bán hàng rong cầm tờ (tiền) bao nhiêu vậy há ?
 Ăn bận đẹp như vậy mà ngồi ghế con ăn quà vặt há chị ....hehehe 
 H17: Bì bún, gỏi cuốn.
 Đôi guốc vòng tay (vàng?) củ sắn soài .....hehehe 
  Mía và ...giống cái gào mên quá vậy ...
H19: mía ghim, ổi xẽ ngâm cam thảo. 
 Thấy gói như vậy là biết chè ....mà nhận hổng ra là chè gì hihi
 H20: màu vàng chắc là chè bắp hay táo xọn thôi.
 Cũng là mía ....mà nắng gắt quá há ....

Dung Huynh  có gánh bánh mì thịt và xíu mại
 Mai-Agnetha Pham Chú Nam Ròm , hình 3 là xe cháo huyết , thấy có giò cháo quảy 
 H3: xe cháo huyết (xe đẩy màu da trời không mui che)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bụt nghe cổ tích


H.TÂN
Hi_u TƒnĐây là nước nào?
Bụt ngồi trên tòa sen, chỉ vào một điểm trên quả cầu nhỏ lấp lánh mà một la hán vừa mang đến, hỏi mấy vị bồ tát chắp tay đứng gần ngài.
Bạch đức Thế tôn, đây là nước An Nam. Văn Thù thưa
Không, đây là Đại Việt chứ! Phổ Hiền chữa lại
Họ tự gọi họ là Đại Việt, còn người Tàu gọi họ là An Nam.
Bụt phóng một luồng nhỡn quang thần lực xuống nơi được gọi là Đại Việt An Nam, chỉ thấy mấy cung điện vàng son lóa mắt, xung quanh cơ man là những ngôi nhà tranh rách nát, những bóng người gầy còm khật khưỡng lẩy bẩy.
Đại Việt, nghe hay đấy. Còn An Nam? Người Tàu gọi họ thế chắc là muốn chúc cho nước này luôn yên ổn thái bình.
Bạch đức Thế tôn, không phải vậy. Nước Tàu vốn ngàn năm đô hộ nước này, chữ "an" với họ có nghĩa là dẹp yên, mà với dân Nam họ muốn cho "an phận" đó ạ, Thinh Văn đáp.
Còn chữ "Đại Việt", người nước Việt này thì nhỏ bé mà cái gì cũng thích to. Có chùa Bái Đính to nhất cả khu vực Đông Nam Á châu, tốn không biết bao nhiêu là "ngân lượng", Duyên Giác thưa.
Bạn ạ, người Việt người ta gọi là "tiền bạc", bạn dùng chữ đó e người Việt sẽ cười bạn là "dốt mà lại hay nói chữ".
Thì trong các phim Tàu mà người Việt mê nhất, người ta nói chữ đó hoài mà. Cũng chính là dân Việt nói cho nhau nghe đấy chứ. Nghe riết thành quen.
Bạn có vẻ thông thạo văn hóa Việt nhỉ, thâm nhập đến cả phim truyền hình mỗi tối của họ thì ghê thật. Có chuyện gì hay kể cho Bụt và chúng tăng cùng nghe nào?
Có một truyện cổ tích, gọi là Tấm Cám, mà người dân Việt từ cụ già đến em bé, không người nào là không thuộc. Trong câu chuyện này có luân hồi, và có cả Bụt nữa.
À hay đấy. Muốn hiểu tâm hồn một dân tộc, không gì hơn nghe những truyện kể của họ. Nào xem dân tộc này hiểu Bụt như thế nào.
"Truyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa, có hai chị em cùng cha khác mẹ.."
………………..
………………………
…………………………………….
…chị Tấm ơi chị Tấm, đầu chị lấm, chị hụp cho sâu kẻo về mẹ mắng."
…………………
….Bụt hiện lên hỏi "Làm sao con khóc?"
Mọi con mắt quay nhìn lên Bụt. Bụt cười
Dưới trần gian người theo ta thì nhiều, mà kẻ mạo danh ta cũng không phải là hiếm.
Thưa, người có tín ngưỡng thì ít mà dị đoan thì nhiều. Nhiều nơi tưởng rằng tín ngưỡng nhưng kì thực chỉ là dị đoan.
Trong tâm trí của họ Bụt là một ông tiên, râu tóc bạc phơ, cầm gậy trúc, biến hóa thần thông. Có lúc Bụt lên ngồi đàm đạo với Ngọc Hoàng Thượng Đế, hai vị là hai ông vua mỗi người cai trị một vùng trời. Thanh Văn kể.
Cả ngàn năm họ sống có vua trên đầu, nên trên trời cũng không thể không có vua!
Ước mong cao nhất của họ là được cai trị bởi một ông vua hiền.
Các cô thôn nữ còn mơ được tuyển vào cung, một bước thành bà hoàng nữa chứ.
Vua hiền vua ác. Điều quan trọng là họ luôn luôn cần có vua…
Cho dù dưới trần gian nhiều nơi không còn vua nữa, mà người ta vẫn sống được.
….cũng như họ cần thánh thần để họ bái lạy. Cho nên dù Bụt hiện ra thì họ liền biến bụt thành thánh thần. Duyên Giác kết luận.
Mọi người cười hoan hỉ.
Vâng. Tôi xin kể tiếp.
……………………………………
…………
…………………………
Bống bống bang bang
Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta
Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người.
…………………
Ừ cơm nhà ta là cơm vàng cơm bạc, cũng được đi. Nhưng sao cơm cháo nhà người lại phải là cơm hẩm cháo hoa?
Vẫn còn đang nghèo mà đã khinh nghèo như thế
Cái tâm đang muốn nhoi lên đấy mà. Ta sướng lên chưa đủ. Nhà ngươi phải khổ đi ta mới hả.
Vui nhỉ
…………………………..
………..
"…Phơi áo chồng tao thì phơi bằng sào,
chớ phơi bờ rào rách áo chồng tao"
……………..
…………………..
Kể cũng ngộ nhỉ. Vào đến hoàng cung rồi mà vẫn sinh hoạt, suy nghĩ như người dân quê nghèo khổ.
Chắc trí tưởng tượng của họ chưa bao giờ vượt ra khỏi lũy tre làng..
Vâng, họ tưởng họ mơ làm vợ vua nhưng kì thực chỉ là mơ làm vợ một anh nhà giàu trong làng.
Vua thì cách trùng, biết là giàu nhưng không biết cái giàu ấy nó ra làm sao
….kẽo ca kẽo kẹt, lấy tranh chồng chị, chị khoét mắt ra"
!
Tất cả lặng đi. Mọi người nghe lạnh trong xương sống. Bụt mỉm cười.
………
…………………………………
………………
"Ngon gì mà ngon, mẹ ăn thịt con, có còn xin miếng?"
………………..
"….Cha con đẻ mẹ con quạ kia, con bà gửi cho bà lọ mắm, bà ăn thấy ngon bà lại chẳng khen ư?"
…………….
………………….
Kết của các câu chuyện truyền miệng thường có hậu, để răn đời. Thì ra đây là cái hậu của họ, hậu đối với Tấm, nhân vật mà họ yêu quí. Tấm là một cái ngã của họ. Thơ văn nhạc họa của họ đã tốn biết bao nhiêu là giấy mực ngợi ca cô Tấm này, gọi là "cô Tấm thảo hiền".
Thảo hiền chỗ nào? Ở chỗ giết cô em cùng cha một cách ngọt ngào không cần đến dao kiếm, không cần động thủ à?
Giết đối với họ là chuyện bình thường. Họ giết người họ ghét, chứ có giết người họ yêu đâu. Vậy là hợp lý.
Họ thường mong ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác. Đó là cách hiểu nhân quả của họ.
Thế còn quả đối với mẹ con Cám, họ cũng là người mà?
Truyện này hiện nay họ đang tranh cãi nhiều lắm.
Ngộ lắm. Họ muốn có một thứ hoa đứng trên các loài hoa, là vua các loài hoa, gọi là "quốc hoa".
Ấy là vì có nước Bảo trồng nhiều hoa hồng được gọi là đất nước hoa hồng, nước Hà trồng nhiều hoa Tuy Lip được gọi là đất nước hoa Tuy Líp, nên họ nghĩ những hoa ấy là một thứ "quốc hoa"
Cũng là một tâm lý cần vua. Họ không thích, hoặc xa lạ với cái ý tưởng bình đẳng. Phải có cái gì nhất. Phải tranh hơn thua. Phải có trên có dưới. Về truyện thì có người muốn đưa truyện này lên thành "quốc truyện".
Còn tôn giáo thì có người muốn đạo Bụt là "quốc đạo".
"Ấy Nguy! Nguy!" Bụt nói nhanh, khiến các đệ tử cả cười.
Các đệ tử "tản mạn " đã nhiều, người nào cũng đầy hiểu biết. Bụt bảo:
Các ông thấy không? Một cái tâm lý đến lạ. Khổ thì cứ than cứ khóc, ắt có người thương. Không cần làm gì để tự cứu mình, cứ cầu cứ xin, ắt có người cứu. Vì thế họ mới cần đến một thứ Bụt thần thông, cứu khổ cứu nạn. Bảo rằng trong lòng họ có Bụt, họ không nghe. Họ thích có người từ bi che chở họ, mà không thích từ bi với người khác.
Bạch Thế tôn, Thanh Văn nói. Nước họ cũng có nhiều truyện truyền miệng rất hay rất đẹp nói lên cái phần tốt của họ, tất nhiên không kém bất cứ dân tộc nào. Như Thạch Sanh hào sảng mà bao dung. Lưu Bình Dương Lễ tình bạn cao đẹp. Mai An Tiêm khuyến khích tự lực tự cường. Thánh Gióng nói cái ý chí quật cường không chịu đè nén đô hộ. Có nhiều truyện gần như không tì vết..
Nhưng họ lại vẫn thích truyện Tấm Cám. Phải có lý do gì đó sâu xa trong tâm hồn họ.
Các ông thấy không? Các ông đã thấy cái nghiệp của cô gái này nặng đến thế nào chưa? Trải qua nhiều hóa kiếp, mà nghiệp càng ngày càng nặng thêm. Sang một kiếp khác, tưởng là có cuộc sống khác, nhưng vẫn còn một cái bất biến, không thay đổi. Đó là cái chí tranh giành, tranh quyền đoạt lợi. "Đây là chồng tao". Mục đích cuộc sống. Cái ý chí ngoan cường, bền bỉ, không thể dập tắt ấy là gì vậy? Ý chí phục thù, triệt hạ kẻ thù, như đoạn kết câu chuyện.
Thù muôn đời muôn kiếp không tan, quả thế..Một đệ tử xen vào.
Bụt nhìn đệ tử ấy, gật đầu. Nói tiếp.
Có một chủng tử, một cái mầm nhỏ xíu lúc ban đầu. Mầm thù hận. Tỉnh giác, nhờ tu tập và giáo dưỡng, nhìn ra nó, nhổ ngay nó đi, là xong. Nhưng một nền giáo dưỡng xấu ác có khi còn chăm bón cho nó. Ta thấy trong câu chuyện này, cái mầm thù hận đã được ấp ủ, được vun xới như thế nào. Để đến lúc nó thành quả núi.
Vâng, trong cả câu chuyện không có một đốm lửa nhỏ của lòng nhân ái, nói gì đến từ bi. Mẹ con Cám làm ác thì phải đề tội, còn Tấm thì hưởng phúc, vì chúng ta yêu Tấm, Tấm là người phe ta mà, hà hà hà.
Bạn cứ đùa..
Quả thế. Bụt xác nhận. Một nước mà ôm ấp những truyền thống như thế này thì gay rồi. Chẳng lẽ nên để mầm độc gieo vào lòng trẻ thơ trong trắng? Tương lai dân tộc còn gì, giàu có và tranh giành, chia rẽ và thù hận? Nghiệp của một dân tộc cũng có thể cứ nhìn vào từng cá nhân thì biết. Người cùng một nước được khuyến khích thù hận nhau, dứt khoát không hòa giải, không dung tha nhau, mà nước mạnh được ư? Ta lo rằng cái nước An Nam này muốn thành Đại Việt khó lắm, cho dù họ muốn To.
VT, 10/02/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cũng có thể chỉ là ý riêng của bác Quốc!

THƠ RẤT THIÊNG

bmquoc

Không biết đã có nhà nghiên cứu nào mò mẫm vào cái phạm trù đặc biệt này: tính thiêng của thơ?
           Phần tôi, bằng sự trải nghiệm của hơn năm mươi năm cầm bút, với tất cả sự dè dặt, chỉ xin giãi bày đôi chút cảm và nghĩ.
Cảm và nghĩ này bắt đầu vụt loé trong tôi vào năm 1992, khi đọc “Chân dung nhà văn” của Xuân Sách.Trước kia chỉ nghe truyền miệng, các “Chân dung” cứ trượt đi trong cái bầu khí bỗ bã cười đùa tếu táo, có bài nghe xong tôi còn thầm trách ông Sách ác khẩu.Giờ thì đọc đến đâu giật mình đến đấy.Và ngộ ra: thơ thiêng lắm ! Năm ấy tôi ghi lại, bằng thơ, cảm nghĩ của mình:
Thơ thiêng lắm người ơi
Phản thơ thì phải chết
Chẳng ai giết mình mà mình tự giết
Cuộc tự giết ấy đã được nhà thơ Chế Lan Viên tự thổ lộ vào lúc gần cuối đời (1988) trong bài “Trừ đi”:
Cái cần đưa vào thơ, tôi đã giết rồi
Quái lạ, sao vậy nhỉ?
Tôi (tức Chế lan Viên) là người làm thơ, một  thần đồng thơ từ 16 tuổi, một (trong không nhiều) thi sĩ hàng đầu của đất nước, mà sao tôi lại giết thơ?
Vì tôi không còn là tôi nữa.
Cần phải hỏi tiếp: Vậy chớ vì sao tôi không còn là tôi nữa?
          Tại vì…
          Tại vì…
           Có cà lăm mấy thì cũng phải tự nhận 2 cái ‘tại vì” này:
- Tại vì có một sức mạnh ở bên ngoài tôi đã tàn bạo đang tay vo tròn bóp méo tôi.
- Tại vì ở ngay trong tôi có một sức mạnh ma quỉ nào đó chỉ riêng tôi biết xui khiến tôi phải tự vo tròn bóp méo mình.
Các nhà triết học gọi đó là trạng thái tha hóa của con người, là đánh mất bản ngã, đánh mất cái tôi.Cũng có người gọi là bán linh hồn cho quỉ dữ.
Năm 1960, sau một thời gian dài không xuất hiện, Chế Lan Viên bỗng tái xuất với tập thơ “Ánh sáng và phù sa” được giới phê bình nêu bật như ngôi sao trên văn đàn miền Bắc trong tư thế một nhà thơ tiền chiến nhờ đi theo Đảng đã vươn tới góp phần quan trọng làm nên thành tựu thơ cho nền văn học cách mạng.Giữa bản hợp xướng tôn vinh ồn ã, nghe truyền miệng lạc dòng một giọng thơ thì thầm khép nép nhưng rất lạ và… “láo” - thơ chân dung, của một anh lính nào đó có tên là Xuân Sách vừa từ dưới đơn vị chuyển về tạp chí Văn nghệ Quân đội.Một câu thơ tâm ngẩm tầm ngầm truyền lan như điện giật: “Lựa ánh sáng trên đầu mà thay đổi sắc phù sa”. Thế thôi, chỉ vẩy bút chấm phá sơ sơ thế thôi, đã thấy hiện ra mồn một cái bản lai diện mục ẩn kín của nhân vật đang rất “hoành tráng” bề ngoài.Ghê thật.Cái thủ pháp vẽ chân dung kiểu này quả là độc chiêu có lẽ ông trời phú riêng cho Xuân Sách.Bài thơ chân dung không nói là vẽ ai, nhưng mọi người nghe qua đã biết liền đấy là Chế Lan Viên, nhờ ngón lẩy chữ tài tình: “ánh sáng”“phù sa”.
Lựa ánh sáng trên đầu mà thay đổi sắc phù sa.
Thế đấy, khi đã lựa ánh sáng trên đầu mà thay đổi sắc phù sa thì cũng là bắt đầu tự giết rồi.Đấy là dùng thơ để đổi lấy cái gì đó ngoài thơ, phản thơ chứ gì nữa.Quá trình tự giết từ đấy tự vận hành bên trong con người mình, không cưỡng nổi bởi lực đẩy của những tham vọng ngoài thơ, phản thơ.Cứ thế, âm thầm, một mình mình biết.Và đinh ninh rằng chỉ một mình mình biết.Nhưng mà không, nhầm to.Có người khác biết.Người đó là Xuân Sách.Thế cho nên đến lúc có người đọc cho Chế Lan Viên nghe bài thơ chân dung Xuân Sách vẽ mình, Chế Lan Viên chỉ cười cười lặng lẽ, lảng lảng, không cãi, và những lần hội họp này khác có gặp Xuân Sách thì vẫn bắt tay bình thường, sự thể ấy cũng chính Xuân Sách đã kể với tôi.
Chế Lan Viên không cãi.
Nhưng Tố Hữu thì cãi.
Ông bảo, Xuân Sách viết “máu ở chiến trường hoa ở đây” là Xuân Sách phịa (Lời cãi này đã in trong một bài tường thuật đăng trên báo Văn Nghệ).
Nhưng dù cố cãi thế nào thì Tố Hữu cũng không thể gạt ra khỏi đời thơ của mình mấy câu thơ này:
Yêu biết mấy nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Xta-lin
Theo nhận xét của riêng tôi, đây là những câu thơ vong bản nhất, cổ kim chưa từng có, trong thơ Việt.
Hãy cứ tạm tin rằng khi đặt bút viết những câu thơ vừa dẫn trên, Tố Hữu chưa có thông tin gì về tội ác trời không dung đất không tha của Xta-lin đối với nhân dân Liên Xô, trí thức Liên Xô, và trước hết là đối với những đồng chí cộng sản thân thiết từng kề vai sát cánh cùng ông ta từ thuở nằm gai nếm mật, mặc dù các thông tin đó đã công bố không ít trên sách báo phương Tây.Và cũng tạm tin rằng tấm lòng kính yêu sùng bái của Tố Hữu đối với Xta-lin là thành thực.Nhưng dám vẽ ra cái cảnh con mình, một đứa bé Việt Nam cất tiếng đầu lòng không gọi “Mẹ” mà gọi “Xta-lin” thì thật là một sự bịa đặt gượng ép lố bịch quá quắt, đến nỗi tôi phải nghĩ rằng đó là của ai khác viết ra chứ không phải của tác giả “Nhớ đồng” (tên một bài thơ của Tố Hữu mà tôi rất mê trong tập“Từ ấy” với những câu như “Gì sâu bằng những trưa thương nhớ/Hiu quạnh bên trong một tiếng hò”).Đâu rồi chàng trai yêu nước yêu dân yêu tự do trong “Từ ấy”? Theo đà chín chắn hơn của tuổi tác, chất vong bản không nhạt đi mà vẫn y nguyên thế, nếu không nói là đậm hơn trong lời lẽ bóng bẩy hơn: Mao Trạch Đông/Bóng Người cao lồng lộng/Ấm hơn một ngọn cờ hồng (Tố Hữu – Đường sang nước bạn).Lời tụng ca cất lên vào lúc tuy chưa có cách mạng văn hóa vô sản nhưng đã có cải cách ruộng đất và đại nhảy vọt mà Tố Hữu quá biết đã gây tai họa như thế nào.Ở đây, rung động thơ không còn thuần khiết cái trinh bạch của tâm hồn cá thể trữ tình nữa mà đã có sự chi phối của ý thức hệ giai cấp (Thảm trạng ý thức hệ giai cấp lấn lướt và thôn tính ý thức dân tộc diễn ra trong tâm thức đại đa số đảng viên, nhất là đảng viên trung cao cấp, đã đưa Đảng  và toàn dân tộc sa vào một bi kịch khủng khiếp dai dẳng như thế nào và hiện vẫn còn là một vấn nạn lớn đã được một số nhà nghiên cứu có tư duy độc lập phân tích phê phán khá kỹ, xin tìm đọc Đào Phan, Hà Sĩ Phu, Lữ Phương, Lê Hồng Hà…).
Những câu thơ nêu trên là cái dấu mốc cho thấy Tố Hữu đã tự vo tròn bóp méo mình, đánh mất mình, đã phản thơ.
Lô-gích tất yếu của sự phản bội: Tố Hữu, một thi sĩ cách mạng hàng đầu, trở thành đao phủ thủ hàng đầu hạ độc thủ các đồng nghiệp Nhân văn.
Người yêu người sống để yêu nhau – Tố Hữu viết thế, có thật lòng không? Trong cái “yêu” ấy, có chỗ nào của cái “yêu” mà Tố Hữu đã ban cho anh em Nhân văn? Phùng Quán cũng “yêu” - Yêu ai cứ bảo là yêu/ghét ai cứ bảo là ghét. Cũng một chữ yêu, ở hai nhà thơ cách mạng, một người nằm dưới lưỡi dao hành quyết của người kia, thì ai nói thật lòng? Chắc chắn chỉ là Phùng Quán - dù ai cầm giao dọa giết/cũng không nói ghét thành yêu - điều đó đã được định luận bằng cả cuộc đời “nhất quán tận can trường” của ông.
Cái ghế quan trường giết chết thơ  – Xuân Sách viết thế, trong bài vẽ chân dung Chính Hữu.Nhưng đâu phải chỉ Chính Hữu.Nhìn kỹ lại, từ Tố Hữu đến các văn nghệ sĩ dưới quyền ông trong hệ thống phẩm trật quan trường hầu hết đều thế cả, nói cho chính xác thì không phải cái ghế nó giết mà cái lòng hám ghế nó thôi thúc đương sự tự giết mình, giết thơ.
Tự giết mình đồng thời cũng không ngần ngại giết cả đồng nghiệp, tiêu biểu là Tố Hữu như nêu trên, và một người kế tục cũng khá tiêu biểu: Nguyễn Khoa Điềm, tác giả câu thơ nổi tiếng thời chiến tranh qua giai điệu Trần Hoàn “mai sau con lớn làm người tự do”, sang thời hậu chiến trở thành người “tự do” ném vào máy nghiền cuốn “Chuyện kể năm 2000” của Bùi Ngọc Tấn mà nguyên trưởng Ban Văn hóa Văn nghệ trung ương, cố nhà văn Trần Độ coi là “một tiểu thuyết hiện thực lớn”.Bằng các cuộc giết ấy, Nguyễn Khoa Điềm leo nhanh lên những nấc ghế ngày càng cao, đến tận hàng ghế tối cao, ủy viên Bộ chính trị, trưởng Ban Tư tưởng Văn hóa trung ương, nắm giữ guồng máy điều khiển gò siết trói buộc tư duy của toàn Đảng toàn dân.        
Nếu là người thuộc loại chuyên chú dốc lòng theo nghiệp vua quan thì chắc chỉ có việc rung đùi trên ghế, nhưng ở những người đã trót tự nguyện mang lấy nghiệp thơ văn, thì cái sức mạnh thiêng liêng của thơ, của văn chương chữ nghĩa nó buộc phải đối mặt với vấn đề này: cái mà ta tự giết và giết đồng chí, đồng nghiệp để đổi lấy cái mà ta nghĩ rằng giá trị hơn (“cái ghế quantrường”), rốt cuộc có giá trị hơn thật không?
          Qua bao đêm ngày một mình đối mặt với chính mình để trả lời câu hỏi ấy, Tố Hữu đã phải nói lại về anh em Nhân văn những lời ngược hẳn trước kia (Nhật Hoa Khanh ghi).Chế Lan Viên viết “Bánh vẽ”, “Trừ đi”, Nguyễn Đình Thi viết “Gió bay”, Nguyễn Khải viết “Đi tìm cái tôi đã mất”.
Bài của Nguyễn Khải gây chú ý cao độ đối với văn giới Việt Nam.Và không chỉ văn giới.Giáo sư Chu Hảo giám đốc nhà xuất bản Tri thức cho tôi biết, trong cuộc gặp ngày 19.5.2008 tại Hà Nội giữa Ban bí thư với một số trí thức tên tuổi, ông đã trao cho văn phòng Ban bí thư bài “Đi tìm cái tôi đã mất” và đề nghị các ủy viên Bộ chính trị, Ban bí thư cần phải đọc trước khi ra nghị quyết về “Xây dựng đội ngũ trí thức…”.
Nhà thơ Dương Tường nhận xét, trong một bài trả lời phỏng vấn:
            “Trong Khải, luôn có hai con người. Một Nguyễn Khải khôn khéo giả dối và một Nguyễn Khải thành thật trắng trợn.Một Nguyễn Khải hèn nhát và một Nguyễn Khải khinh ghét tay Nguyễn Khải hèn nhát kia. Và sự tranh chấp giữa hai con người ấy không bao giờ ngã ngũ”.
           Nhà phê bình Vương Trí Nhàn:
“Gọi là Đi tìm cái Tôi đã mất cho sang. Ở đây tác giả không định đi tìm cái gì cả”...
“Thế tại sao Nguyễn Khải lại viết Đi tìm cái Tôi đã mất? Theo tôi, trường hợp này cũng giống như Chế Lan Viên viết Di cảo thơ, và Tố Hữu tâm sự với Nhật Hoa Khanh. Thực chất cái việc các ông “cố ý làm nhòe khuôn mặt của mình” như thế này là cốt để xếp hàng cả hai cửa. Cửa cũ, các ông chẳng bao giờ từ. Còn nếu tình hình hình khác đi, có sự đánh giá khác đi, các ông đã có sẵn cục gạch của mình ở bên cửa mới (bạn đọc có sống ở Hà Nội thời bao cấp hẳn nhớ tâm trạng mỗi lần đi xếp hàng và không sao quên được những cục gạch mà có lần nào đó mình đã sử dụng).
          Giáo sư Nguyễn Huệ Chi:
Bài viết của anh Vương Trí Nhàn sắc sảo quá, nhưng như một số bạn bè trao đổi với nhau, cũng khí cay nghiệt quá”.
Vương Trí Nhàn có cay nghiệt quá không?
Xin trình ra đây một tư liệu để chúng ta cùng tham chiếu:
“Bỗng nhiên có một nhà làm chính trị, cũng là dân làm văn làm báo của Đảng từ trước cách mạng, nhưng đã mất ngôi, mất quyền, bèn đứng ra tổ chức một tờ báo cho những nghệ sĩ ham chuộng tự do được tự do bày tỏ nỗi niềm.Mình thì nói tự do về nghệ thuật, họ thì nói tự do về chính trị, họ muốn giành quyền, muốn đòi quyền, nhưng tự họ không thể làm được những chuyện đó, thân phận họ tầm thường, tài nghệ thì vớ vẩn, tập hợp thế nào được dư luận và công chúng, nhất là công chúng của chúng ta, mượn cả tiếng kêu thống thiết và cảm động đòi tự do để sáng tạo của chúng ta nữa.Nhà chính trị ấy là ông Nguyễn Hữu Đang, ông đó mới thật là linh hồn, kẻ xúi giục và tổ chức ra mọi sự của cái thời ấy, mưu mô bị vỡ lở, kẻ chủ mưu phải ngồi tù, mấy anh em mình không đi tù nhưng bị treo bút mất mấy chục năm còn đau đớn khổ cực hơn cả đi tù.Mấy ông chính trị thất thế, lắm tham vọng, lắm mưu mô, có đi tù tôi cũng không thương.Đã theo cái nghề ấy phải chịu cái nghiệp ấy, chỉ thương anh em mình lòng trong dạ thẳng, nông nổi thơ ngây, cứ nghĩ bụng dạ họ cũng như mình, nào ngờ họ lại nghĩ ngợi sâu xa đến thế”.
Đấy là tôi trích thư của nhà văn Nguyễn Khải phó tổng thư ký Hội Nhà văn VN viết ngày 01/9/1988 từ TP HCM gửi hội nghị lần thứ 7 BCH Hội.Thư này được bộ phận thường trực Hội chính thức sao gửi đến từng hội viên.Thời gian này đang chuẩn bị tiến tới đại hội lần thứ tư của Hội.Những lời miệt thị tàn nhẫn mà Nguyễn Khải chĩa vào ông Nguyễn Hữu Đang, thoạt tiên khiến tôi ngạc nhiên, nhưng bình tĩnh mà nghĩ mới thấy thực chất là nhằm ông Trần Độ, trưởng Ban Văn hóa Văn Nghệ trung ương. Chẳng lẽ , sâu xa trong lòng mình, Nguyễn Khải có thể nhẫn tâm đến thế với Trần Độ, một cán bộ lãnh đạo hiếm hoi mà Nguyễn Khải biết rất rõ là người luôn thật lòng yêu quý kính trọng văn nghệ sĩ và có công lớn qua việc chuẩn bị rất công phu để Bộ chính trị cho ra được nghị quyết 05 về văn hóa văn nghệ làm nức lòng toàn thể anh chị em văn  nghệ? Nguyễn Khải cũng biết rất rõ Trần Độ là người đã khéo léo vận động để tổng thư ký Nguyễn Đình Thi đề xuất đưa Nguyên Ngọc (bí thư Đảng đoàn Hội, bị thất sủng sau vụ đề dẫn) trở lại làm tổng biên tập báo Văn Nghệ, và Nguyên Ngọc đã mau chóng đưa tờ báo tiến lên đứng ở tuyến đầu của cuộc chiến đấu cho đổi mới, đổi mới thật chứ không phải “giả vờ đổi mới”(chữ của Nguyễn Duy trong một bài thơ viết cũng trong thời gian ấy).Không, có lẽ đây chẳng qua là Nguyễn Khải dứt khoát vứt béng cái tôi của mình đi để tỏ rõ với cấp trên rằng trước kia dù mình có trót hăng hái đồng tình với Nguyên Ngọc và Trần Độ nhưng nay thì đã dứt khoát lập trường với hai người ấy.Với sự thính nhạy đặc biệt, Nguyễn Khải đã sớm thấy bên trên Trần Độ có người ngoài miệng hô “cởi trói” nhưng thâm tâm chỉ muốn đối với văn hóa văn nghệ thì mọi sự cứ phải trói chặt lại y như cũ.Và chính tại hội nghị ngày 11/9/1988, Ban chấp hành Hội Nhà văn đã ra nghị quyết giáng cho báo Văn Nghệ một chùy rất nặng, cũng tức là giáng cho Nguyên Ngọc và Trần Độ, dẫn đến việc Nguyên Ngọc, rồi Trần Độ phải rời khỏi chức vụ.(Nguyễn Khải khôn khéo tránh mặt không dự hội nghị, chỉ gửi bức thư mà tôi trích dẫn bên trên, nội dung thật là hiểm, tạo thêm nhân cốt cho quả chùy đang chuẩn bị vung lên).
Tố Hữu, Chế Lan Viên, Nguyễn Đình Thi, Nguyễn Khải đã ra người thiên cổ.Những gì ngòi bút các ông viết ra – nói như Gorki - rìu cũng không bổ được, còn nguyên đó.Các ông sống thế nào, mọi người dần dần rồi sẽ biết cả, kể cả những gì còn ẩn khuất.Những chữ nghĩa của các ông mà Xuân Sách lẩy thành thơ chân dung, cũng còn nguyên đó.Hậu thế sẽ tiếp tục đọc và suy ngẫm, và chiêm nghiệm.
Nguyễn Khoa Điềm thì hiện đang sống và viết ở Huế, sau khi thôi chức ủy viên Bộ chính trị, trưởng Ban tư tưởng văn hóa trung ương.
Sau cái đận Nguyễn Khoa Điềm nghiền sách của Bùi Ngọc Tấn, dễ đến mấy lần tôi nói với nhà thơ Xuân Sách: “Ông Sách ơi, thế này thì chân dung Nguyễn Khoa Điềm phải có phần 2 chứ?”.Ông Sách chỉ tủm tỉm cười: “Ờ…Ờ…”. Chờ mãi không thấy ông viết phần 2.
Hóa ra tôi ngu quá. Đọc kỹ lại cái chân dung Nguyễn Khoa Điềm, tôi mới thấy tôi ngu quá.Mà ông Sách thâm thật.
Xin dẫn ra đây cái chân dung ấy:
Một mặt đường khát vọng
Cuộc chiến tranh đi qua
Rồi trở lại ngôi nhà
Đốt lên ngọn lửa ấm
Ngủ ngon a cay ơi
Ngủ ngon a cay à
Và càng thấy ông Sách thâm khi đọc mấy câu nhại của Hà Sĩ Phu:
“Ngủ cho ngoan Mẹ ơi
Ngủ cho ngoan Mẹ hỡi !”
Ngự trên lưng Mẹ
Con vô Thiên Đường
Mẹ mà thức dậy
Con cho  “lên…Phường !”
....
“Ai mà thức dậy
Vung chày là xong”
Ông Sách thâm.Và thơ rất thiêng.Văn chương chữ nghĩa rất thiêng.Cái thiêng bắt nguồn từ một đòi hỏi hết sức nghiệt ngã của cái nghiệp này: lúc nào cũng phải xuất phát từ tấm lòng thành tuyệt đối – một sự “chân thành không biết sợ”  (chữ của Stefan Zweig  nói về Lev Tolstoy).Sống và viết, viết và sống phải trung thực, đơn giản có vậy thôi. “Chảy từ mạch máu ra là máu, từ cái vòi nước ra thì chỉ là nước lã”, tưởng không thể không nhắc lại luôn cả lời ấy của Lỗ Tấn.
Đã có nhiều bài bình luận phân tích về “Thơ chân dung” của Xuân Sách.Nhưng tôi thích nhất mấy lời bình ngắn gọn sau đây của Hà Sĩ Phu:
“Vị nghệ thuật nửa cuộc đời
Nửa đời sau lại vị người ngồi trên”*
Nét này vẽ bác Lan Viên?
Bác Hữu?
Bác Cận?
Hay riêng bác Hoài?
Chân dung các bác ngời ngời
Chém cha riêng cái nửa đời phía sau
Một đời, hai nửa, vì đâu?
Nửa say quỷ kế, nửa đau nhân tình.
Quả thật
Thơ thiêng lắm, người ơi
Phản thơ thì phải chết
Chẳng ai giết mình mà mình tự giết
Treo nỗi nhục muôn đời.
Đà Lạt 28.06.2008
BMQ
______ 
* Hai câu trong bài thơ của Xuân Sách vẽ chân dung Hoài Thanh

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tại sao Vladimir Putin vắng mặt?



Ký Giả - Tại sao Vladimir Putin vắng mặt suốt từ ngày 5 tháng Ba đến nay (14/03/2015). Chết rồi ư? Hay đột quỵ? Bị đảo chính? Bị lực lượng phản thùng nào đó giam lỏng? Phát ngôn viên Putin, Dmitry Peskov, nói rằng những đồn đoán về sự vắng mặt Putin, trong đó có chuyện Putin đi thăm đứa con mới sinh, đều nhảm nhí và vớ vẩn cả.
Tin đồn về Putin bắt đầu rộ lên khi đương sự hủy chuyến công du cấp cao đến Astana (thủ đô Kazakhstan) cũng như loạt cuộc gặp trong nghị trình sắp sẵn sau đó, trong đó có buổi ký một hiệp ước với South Ossetia và cuộc gặp giới chức cấp cao FSB (Cơ quan tình báo Nga).

Tại sao dư luận kháo nhau chuyện Putin mất dạng? Người ta quan tâm đến sức khỏe tổng thống Nga? Chắc là không. Cũng giống như sự biến mất một dạo của Kim Jong-Un, sự vắng mặt bất thường những nhân vật chóp bu tại các quốc gia như Nga, Bắc Triều Tiên, Trung Quốc, Cuba… luôn gây tò mò, trở thành đề tài hấp dẫn của báo chí và dư luận (thậm chí dân Nga còn nhắn tin cho nhau rằng “Путин yмер” – “Putin chầu ông bà rồi”!).

Mà tại sao dân các nước này khoái đồn đại? Đơn giản, không như các nước phương Tây, nơi mà tình hình sức khỏe nguyên thủ hoặc nghị trình làm việc nguyên thủ luôn được công bố cụ thể và chính xác cho công chúng, người dân tại các nước như Trung Quốc, Nga hay Bắc Triều Tiên … không “có quyền” hoặc không “được phép” biết những chuyện liên quan nguyên thủ, đặc biệt vấn đề sức khỏe, mà hệ thống chính trị các nước này thường xếp vào loại “đề tài nhạy cảm”.

Không được cung cấp thông tin thì người dân đoán mò. Tin đồn cứ thế lan rộng. Dù thường gây ảnh hưởng xấu nhưng điều đáng nói là một số tay chính trị lão luyện có thể tạo tin đồn để tung hỏa mù lái dư luận sang hướng khác nhằm tránh tập trung vào một hay nhiều vấn đề nào đó thật sự quan trọng hơn.

Với nước Nga thời điểm hiện tại, cái chết quá nhiều tình tiết bất thường của chính trị gia đối lập Boris Nemtsov rõ ràng là đề tài rất cần phải tránh.


Theo bloger Mạnh Kim 


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Copyright KyGia.NET, All rights reserved:

PUTIN BỊ CÁCH LY BỞI CÁC LỰC LƯỢNG AN NINH TIẾN HÀNH MỘT CUỘC ĐẢO CHÍNH – Ý KIẾN DƯ LUẬN 
Tổng thống Nga Vladimir Putin bị cách ly phong tỏa bởi các lực lượng an ninh. Quan điểm này được thể hiện bởi nhà hoạt động xã hội và chính trị Nga Heydar Jemal. Về điều này ông tuyên bố trong một cuộc phỏng vấn với đài truyền hình Gruzia “Rustavi 2″, cho ý kiến ​​về tình hình xung quanh “sự im lặng” của Putin.
“Tại thời điểm này, Tổng thống Putin bị trung hòa (tước hết quyền lực), ông ấy  vẫn còn sống, và dưới sự kiểm soát của lực lượng an ninh, những thế lực thực hiện một cuộc đảo chính” – ông nói.
Ông nhấn mạnh rằng tất cả các bức ảnh và các dẫn chứng chứng  minh với Putin – đây chỉ là một cách để trì hoãn thời gian.
glavcom
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin sớm:


Putin sẽ đi nghỉ hưu trong những ngày tới?

Một sự thay đổi cán bộ tận gốc trong ban lãnh đạo nước Nga đang kỳ vọng sẽ xảy ra. Người ta sẽ thay thủ tướng Dmitry Medvedev bằng ông Sergey Ivanov (hiện đang lãnh đạo phủ tổng thống Nga). Còn ông Putin sẽ được cho nghỉ. Cựu cố vấn của Putin, trợ lý khoa học của Viện Canton Mỹ, kênh 24 dẫn nguồn ông Sndrey Illaryonov viết trên blog của mình đưa tin.
“Đảng “máu và tiền” đã thiệt hại nặng nề và lui trên tất cả các mặt trận dưới sức tấn công của đảng “máu lớn”, - ông Illaryonov viết, và thêm rằng, những sự kiện này được người ta gọi là “âm mưu của các tướng lĩnh”. 
Theo lời chuyên gia này, ông Sergey Ivanov (thượng tướng, người đang lãnh đạo phủ tổng thống của Putin) đã xuất hiện trên không gian công khai sau khi củng cố liên minh với Nhà thờ Chính thống giáo, hoặc là ít ra cũng bảo đảm cho nó một vị thế trung gian. 

Ông Nhikolai Patrusev (đại tướng, thư ký Hội đồng an ninh Nga) trong cuộc họp Hội đồng an ninh ở Pyatigorsk đã tiếp nhận sự đầu hàng của Ramzan Kadyrov (người đứng đầu cộng hòa Chechnia). 
Konstantin Remchukov (phó chủ tịch Sở xã hội tp Moskva) từ Nhà hát lớn (nhà hát opera) đã thông báo về sự thoái vị sắp tới của ông Sechin (chủ tịch tập đoàn Rossneft). 

Theo dữ liệu của ông Illaryonov, khả năng hơn cả là sẽ quyết định cho ông Vladimir Kolokoltsev (thượng tướng, đứng đầu bộ nội vụ) thoái vị. “Nói cách khác, những chỗ dựa công lực và tài chính của “thủ lĩnh quốc gia” có vẻ như đã bị phong tỏa”, - ông Illaryonov nhấn mạnh. 

Cựu cố vấn Putin đồng thời cũng lưu ý tới sự vắng bóng Putin. “Việc hủy bỏ chuyên đi tới Kazakhstan và những thông tin được tung ra một cách tích cực về “bệnh tật” của Putin buộc mọi người suy nghĩ về việc ông ta hiện tại chính là đang trong tình trạng thể chất như thế nào. 

Nếu sự phân tích đề xuất ở đây là đúng thì trong những ngày tới sẽ kỳ vọng sự thoái vị của Putin khỏi chức vụ mà ông ta đang nắm giữ. Theo ý kiến của ông Illaryonov, sau điều đó “giới xã hội hiển nhiên sẽ được thông báo về việc thủ lĩnh dân tộc cần có sự nghỉ ngơi xứng đáng”. 
Cựu cố vấn của Putin quả quyết rằng, trong âm mưu có sự tham gia không chỉ có các tướng lĩnh, mà còn có những người thuộc khối công lực khác. 

 Lưu ý rằng, Putin hâù như một tuần qua không xuất hiên trước công chúng. Lần cuối cùng trước báo giới tổng thống Nga xuất hiện hôm ngày 5 tháng 3. Thư ký báo chí Dmitry Peskov quả quyết rằng Putin vẫn khỏe mạnh, còn trong những thay đổi lịch làm việc không có gì ngoài bình thường cả.

Hoàng Xuân Kiểm (Theo Unian)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Gạc Ma 1988: Lính TQ được lệnh “giết sạch” bộ đội VN

Dân Tri

tsa
Nói về Hải chiến Trường Sa 1988, các tướng lĩnh TQ đã cố đổi trắng thay đen. Tuy nhiên, lời kể của họ đã làm lộ ra một sự thật: Họ có dã tâm và quyết thực hiện đến cùng dã tâm đó.
Năm 1988, Trung Quốc cố ý gây hấn từ trước
Ngày 14/3 năm nay đánh dấu 27 năm cuộc tấn công của Hải quân Trung Quốc vào tàu hậu cần Việt Nam ở Trường Sa (1988).
Trên thực tế, những căng thẳng ở khu vực quần đảo Trường Sa đã diễn ra từ trước khi Trung Quốc có hành động ngang ngược xâm chiếm một số đảo, đá của Việt Nam.
Theo bài báo đăng trên Chinanews (Trung Quốc) ngày 12/2/2014, Tham mưu trưởng Hạm đội Nam Hải nước này hồi năm 1988 là Lý Thụ Văn đã vu khống “Quân đội Việt Nam liên tục mở rộng hoạt động cướp đảo, đá ở quần đảo Trường Sa.
Trước động thái ngăn cản Trung Quốc lập trạm ở Trường Sa của Việt Nam, hải quân Trung Quốc đã chỉnh đốn lực lượng, triển khai hành động đáp trả.”
Lý Thụ Văn tuyên bố rằng - “Ngày 31/1/1988, tàu vận chuyển 661 của Hải quân Việt Nam, tàu cá vũ trang 712 chở vật liệu xây dựng cùng hơn 40 công binh, từ Đá Tây tiến về Đá Chữ Thập hòng xây dựng ‘nhà chân cao'”.
Lý Thụ Văn đã chỉ huy biên đội tàu hộ vệ ngăn cản và huênh hoang rằng dưới “sự cảnh cáo nghiêm khắc và uy hiếp mạnh mẽ” bằng vũ lực của Trung Quốc, hải quân Việt Nam “buộc phải từ bỏ hành động quấy rối”.
Lý Thụ Văn sau đó hạ lệnh tàu hộ vệ 508 cử 6 binh sĩ ngồi thuyền lên Đá Chữ Thập. 16h, binh lính Trung Quốc đã cắm cờ nước này trên Đá Chữ Thập.
Bằng hành động xâm phạm trắng trợn chủ quyền Việt Nam này, Bắc Kinh đã biến Đá Chữ Thập trở thành Trung tâm chỉ huy quân sự và Trung tâm hành chính để thực hiện cái gọi là “chủ quyền ở quần đảo Trường Sa” của nước này.
Lý Thụ Văn không phải là nhân vật duy nhất trong giới quân sự Trung Quốc huênh hoang, xuyên tạc về Hải chiến Trường Sa 1988.
Năm 2013, trang quân sự của Sina (Trung Quốc) thực hiện bài phỏng vấn Từ Hữu Pháp – Chính ủy tàu 531 – người được báo chí Trung Quốc gọi là “nhân vật chính” của sự kiện này.
Nhận lệnh cướp Đá Gạc Ma
Từ Hữu Pháp nói với Sina rằng, trước khi “ra trận”, Thư ký Quân ủy Hồng Học Trí đã truyền đạt các “nguyên tắc” với Từ, bao gồm “Nhằm vào Việt Nam, chế ngự Philippines & Malaysia”.
Đồng thời, Từ được giao 2 nhiệm vụ chính – nhổ cờ và đuổi người – tức nhổ quốc kỳ mà Việt Nam cắm trên Đá Gạc Ma và đánh đuổi các chiến sĩ của chúng ta tại đây.
Sau khi nhận nhiệm vụ, Từ Hữu Pháp bắt đầu hành trình khoảng 26-27 tiếng từ Trạm Giang tiến vào khu vực quần đảo Trường Sa.
Ngày thứ hai sau khi tàu 531 của Từ tới Trường Sa, đúng 23h34 đêm 13/3, Từ nhận được điện báo ra lệnh cho tàu 531 tiến vào “chấp hành công vụ” tại vùng biển gần Đá Gạc Ma.
“Nhận được mệnh lệnh này, tôi hiểu rằng ngày mai sẽ có giao tranh” – Từ Hữu Pháp kể lại.
Theo Từ, thời điểm tàu 531 tới “hiện trường” thì trời còn chưa sáng, nhưng sở chỉ huy báo cho Từ rằng radar phát hiện 2 mục tiêu.
“Tàu của quân đội Việt Nam có màu sắc giống hệt tàu Trung Quốc. Theo quán lệ, trước khi mặt trời mọc, các tàu đều không treo cờ, không có quân kỳ hay quốc kỳ. Nhưng khi trời vừa sáng, chúng tôi nhận ra con tàu chỉ cách 2-3km chính là tàu 502 của Hải quân Trung Quốc”.
Trong cuộc phỏng vấn với Sina, Từ Hữu Pháp cũng không quên vu khống hành động bảo vệ lãnh thổ hợp pháp của Việt Nam là “xâm chiếm trái phép”.
Lính Trung Quốc nhận chỉ thị “giết toàn bộ, không để lại mạng nào”
Từ Hữu Pháp kể, trong 2 “mục tiêu” mà radar Trung Quốc phát hiện, có 1 chiếc là tàu 502 của họ, chiếc tàu còn lại theo Từ chính là tàu vận tải HQ604 của Việt Nam.
“Sau khi trời sáng, chúng tôi nhìn thấy rõ tàu HQ604, mặc dù tàu Việt Nam không treo cờ, trên tàu có khoảng 30 người”.
Từ cũng khăng khăng về việc “đánh chìm tàu 604” của các chiến sĩ Việt Nam.
“Tàu 531 của chúng tôi là tàu vũ trang hiện đại nhất và là tàu quân sự tốt nhất Trung Quốc vào thời điểm đó.
Trong trận chiến này, ai phát huy tác dụng lớn nhất, vũ khí nào đánh chìm (HQ604) thì tôi là người biết rõ”.
“Khi tới hiện trường, tôi nghĩ tàu chúng tôi (531) và tàu 502 có thể tạo thế gọng kìm ‘kẹp’ tàu HQ604. Tuy nhiên, Việt Nam vẫn còn một tàu khác là HQ605 ở cự ly cách chúng tôi khoảng 1.5km. Lúc này, tàu 531 ở vị trí kẹp giữa 2 tàu của quân đội Việt Nam” – Từ Hữu Pháp nói.
Đặc biệt, với mỗi tốp lính Trung Quốc chuẩn bị đổ bộ lên Đá Gạc Ma, Từ Hữu Pháp đều đưa ra chỉ thị:“Một khi đã nổ súng thì phải đánh thật quyết liệt, giết chết toàn bộ, không để lại một mạng nào.”
Từ thú nhận “đó là nguyên văn những gì tôi truyền đạt cho binh lính”. Đồng thời, lính Trung Quốc khi đổ bộ còn mang theo lương khô, nước ngọt, thuốc men, chăn đệm, dây thừng… để chuẩn bị “cố thủ” sau khi đánh cướp Đá Gạc Ma.
“Lính TQ vũ trang từ đầu đến chân, đầu súng gắn lưỡi lê”
Dù truyền thông Trung Quốc không ngừng tố Việt Nam “điều động quân đội cướp đảo”, nhưng chính Từ Hữu Pháp lại “tự tay vả miệng” khi thừa nhận sự thực ngược lại.
“Tại vị trí mà Việt Nam cắm quốc kỳ có 42 lính (các chiến sĩ công binh Việt Nam) vây xung quanh. Bọn họ mặc trang phục làm việc bình thường, quần áo có phần không chỉnh tề.
Ngược lại, quân đội của chúng ta đều mặc trang phục huấn luyện, đội mũ gang, có súng tiểu liên gắn lưỡi lê. Nói cách khác, Trung Quốc có sự chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng”.
Theo Từ, chính Trung Quốc đã có những sự chuẩn bị “kỹ càng, đầy đủ” để tiến hành đánh cướp Đá Gạc Ma của Việt Nam.
Từ Hữu Pháp cũng buông những phát ngôn xuyên tạc tinh thần chiến đấu của các chiến sĩ Việt Nam bảo vệ lãnh thổ trên Đá Gạc Ma.
“Binh sĩ Việt Nam trông thấy đội hình của chúng tôi thì lập tức sợ hãi. Những người đứng trước quốc kỳ Việt Nam có vẻ yếu bóng vía, bởi cự ly giữa 2 bên rất gần và chúng tôi có thể quét sạch bọn họ trong một loạt đạn.
Binh lính Việt Nam cũng nhanh chóng thay đổi đội hình và ‘trốn’ ra sau quốc kỳ của họ”.
“Lập tức nhổ cờ”
Từ Hữu Pháp kể rằng, do khoảng cách chỉ 1-2km nên Từ quan sát rõ tình thế trên Đá Gạc Ma và sử dụng loa phóng thanh hạ lệnh cho các binh lính từ tàu 531 “nhổ quốc kỳ Việt Nam”.
Dù trước đó xuyên tạc rằng “quân Việt Nam nhát gan”, nhưng khi thuật lại việc Trung Quốc tấn công lên đảo, Từ đã giấu đầu hở đuôi khi vô tình lộ ra những chi tiết cho thấy tinh thần anh dũng, kiên cường của những người lính Việt.
Từ kể: “Lúc đó, Đỗ Tường Hậu là người đầu tiên xông lên giật đổ quốc kỳ Việt Nam.
Trong số binh lính Việt Nam có một người có vẻ là lãnh đạo lập tức xông lên nắm lấy cán cờ. Lúc này, 2 bên mặt đối mặt, một đầu quốc kỳ Việt Nam là chúng tôi, đầu kia là quân Việt Nam”.
“Bọn họ (chiến sĩ Việt Nam) vừa kéo thì quốc kỳ đã tuột khỏi cán. Cán cờ nằm trong tay họ, còn quốc kỳ bị chúng tôi cướp được” – Từ Hữu Pháp đắc ý khoe việc “cướp cờ”.
“Việt Nam thấy mất cờ thì liền xông lên tấn công. Đỗ Tường Hậu bèn tóm lấy một lính Việt dìm xuống nước, chuẩn bị dìm chết quân nhân Việt Nam đó”.
“Nhổ lá cờ thứ 2”
Từ Hữu Pháp khẳng định, thời điểm lá quốc kỳ đầu tiên bị nhổ, tiếng súng vẫn chưa vang lên và nói rằng, trên Đá Gạc Ma vẫn còn một lá quốc kỳ khác của Việt Nam.
“Dương Chí Lượng của tàu 502 trông thấy chúng tôi nhổ cờ Việt Nam và 5-6 lính Việt Nam ở trên tàu cầm sẵn súng. Dương bèn tóm lấy súng của binh lính Việt.
Lúc này, tiếng súng vang lên.
Như tôi đã nói, một khi nổ súng, chúng tôi phải triệt để hạ gục bọn họ”.
“531 khai hỏa, đánh chìm tàu HQ604”
“Đạn đã lên nòng. Quân Việt Nam ở phía mạn trái tàu 531. Tôi cầm bộ đàm ra lệnh, nhưng chưa nói đến chữ “(khai) hỏa” thì những tiếng súng (từ tàu TQ) đã nổ”, Từ kể.
Chính ủy tàu 531 nói, thời điểm đó, tàu 502 khai hỏa gần như cùng lúc với tàu 531.
Theo cách tuyên truyền giả dối của Từ Hữu Pháp, Từ đã không ra lệnh tấn công vào các chiến sĩ Việt Nam mà chỉ… bắn tàu của chúng ta.
“Khi đó, tàu 531 không hề nổ súng vào lính Việt Nam trên Đá Gạc Ma mà chỉ bắn tàu chiến của họ, bởi sau khi tàu HQ604 chìm thì bọn họ cũng không khác nào ‘chim đã vào lồng’.
Thời điểm HQ604 chìm xuống mặt nước, có người và đồ vật trôi nổi lên giống như cảnh tượng đại hồng thủy vậy. Tàu tạo thành bọt nước trên phạm vi 40-50 mét vuông, sau đó thì chìm hẳn”.
Nổ súng quyết “hạ sát” HQ505
Từ Hữu Pháp nói, sau khi 531 đánh chìm HQ604, y nhận thấy tàu HQ505 của Việt Nam “ở ngoài tầm bắn – khoảng 28km – của tàu 531, cách khoảng 32-33km và đang ‘bốc khói’.”
“Tôi cho chỉnh mục tiêu, tiếp cận tàu HQ505 và khai hỏa. Sau khi khai hỏa khoảng 3 phút thì chúng tôi tiến vào tầm bắn.
Loạt pháo đầu tiên tiếp cận được tàu địch, còn loạt thứ 2 đã phá hủy được pháo chính của bọn họ. Sau khi hạ được pháo này, chúng tôi yên tâm hơn rất nhiều và tiếp tục tiến lên khai hỏa.”
Theo Sina, 6h00 ngày 14/3/1988, thuyền trưởng tàu HQ505 là Vũ Huy Lễ đã cử một số chiến sĩ đi thuyền lên Đá Cô Lin và cắm cờ tuyên bố chủ quyền của Việt Nam tại đây.
Sina cố tình mô tả sai sự thật tình thế lúc đó bằng giọng điệu ngạo mạn: “Ông Vũ Huy Lễ không đắc ý được lâu khi tàu HQ604 của Việt Nam bị tàu Trung Quốc bắn chìm và bắt đầu chuyển hướng sang tàu của ông Lễ.
Ông Lễ nhận thấy tình hình bất ổn bèn lựa chọn phương án… bỏ chạy. Tuy nhiên, chưa kịp cập bờ Đá Cô Lin thì HQ505 đã hứng đạn pháo 100mm từ tàu hộ vệ Trung Quốc.
Trước sự tấn công dồn dập, tàu vận tải HQ505 bốc cháy 2/3, gần như trở thành một đống lửa lớn.
Vũ Huy Lễ bất đắc dĩ phải phất cờ trắng và tấp lên Đá Cô Lin, huy động công binh cứu hỏa. Bọn họ không còn tinh thần chiến đấu nữa”.
“Mắc cạn cũng phải tiếp tục đánh” – Từ Hữu Pháp khẳng định – “Nếu không đánh tôi sợ sẽ có vấn đề về sau nếu như tàu Việt Nam vẫn còn khả năng di chuyển”.
“Chúng tôi tiếp tục bắn, hỏa lực rất mạnh, cuối cùng tàu Việt Nam bị đánh chìm.
Không một bóng người nào được nhìn thấy bởi khi HQ505 trúng đạn, những vật liệu dễ cháy cũng như trang bị quân sự phát nổ”.
Trong một bài báo khác hồi tháng 6/2014, Sina đã huênh hoang rằng “cuộc chiến 14/3 là thất bại đau đớn nhất của Việt Nam”.
Sina mô tả, chiều 14/3, tại hải vực gần Đá Cô Lin, “khi tàu vận tải HQ505 bốc cháy, mắc cạn trên Đá Cô Lin thì thuyền trưởng Vũ Huy Lễ chỉ biết đứng nhìn, nước mắt lưng tròng”.
Truyền thông Trung Quốc luôn khăng khăng rằng tàu vận tải HQ505 của Việt Nam là “tàu đổ bộ cỡ lớn” và là “niềm tự hào của hải quân Việt Nam”, qua đó tỏ thái độ đắc ý khi “tàu chiến ‘quốc bảo’ của Việt Nam lại bại trận chỉ sau vài hiệp đấu”.
Trận đánh HQ604 và HQ505 kéo dài 3 tiếng 20 phút, sau đó chúng tôi trở về Đá Gạc Ma vì tại đây còn 32 lính Trung Quốc” – Từ Hữu Pháp nói với Sina.
Nói về 32 lính Trung Quốc này, Từ đã đổi trắng thay đen, vu khống: “Tôi nghĩ bọn họ đã chết cả rồi, bởi tàu Việt Nam nổ súng về phía người của chúng tôi, trong khi chúng tôi không bắn người Việt Nam”.
Từ cũng nói rằng, sau khi bắn tàu của Việt Nam, tàu 531 trở về Đá Gạc Ma “đón người và bắt tù binh”.
Theo SH

Phần nhận xét hiển thị trên trang