Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2015

Cao Huy Thuan

Tác giả bài viết là là GS. Cao Huy Thuần - GS Đại học tại Pháp. Ông vừa là một trí thức có nhiều tác phẩm được ưa chuộng ở trong nước, vừa là một Phật tử có uy tín lớn trong giới Phật giáo. Với tư cách đó, ông đã đọc bài diễn văn sau đây trong Đại Lễ Phật Đản 2008, trước hàng ngàn người tại quảng trường Thương Bạc, TP.Huế.
Từ hơn bốn mươi năm nay, chưa bao giờ Việt Nam đứng ra tổ chức một lễ Phật Đản lớn về tất cả mọi mặt: tôn giáo, văn hóa, xã hội, và về cả chính trị như lần này. Nói lớn về cả chính trị là bởi trong ba ngày vừa qua, thủ đô Hà Nội là thủ đô Phật giáo của thế giới.
Nhân sự kiện này, cả thế giới đều biết Việt Nam. Nhưng Việt Nam được biết đến chỉ là một nước đã đi qua chiến tranh, cũng không phải chỉ là một nước đang trên đà phát triển kinh tế: Việt Nam sáng lên như một nước có văn hiến, có bản sắc, trong một thế giới mà nhiều người cho là đang đi đến đồng bộ. Như vậy, chẳng phải là một thắng lợi chính trị của Việt Nam hay sao?
Năm ngoái, Thái Lan đã được vinh hạnh tổ chức ngày Đại Lễ này, và ngày đó, năm ngoái, trùng hợp với ngày nhân dân Thái ăn mừng thượng thọ Nhà Vua 80 tuổi.
Năm nay, ngần ngại gì mà ta không nói: Ta tổ chức Phật Đản và ăn mừng chiến thắng chính trị và văn hóa của nước ta?
Trong Ngày Trăng Tròn năm nay, Huế tiếp nối Hà Nội, cùng với cả nước, là thủ đô của thế giới Phật giáo. Hà Nội vừa biểu dương khí thế chính trị và văn hóa của nước, nay đến lượt Huế biểu dương khí thế tôn giáo và văn hóa của dân.
Đất cố đô và cả nước ta bày ra cho thế giới thấy một xã hội tôn giáo đầy chất sống, rực rỡ màu sắc, sẵn sàng tạo hậu thuẫn cho một Nhà nước "vì dân, từ dân, lấy dân làm gốc".
Chính trong tinh thần đó mà tôi hân hoan chào mừng sự hiện diện của chính quyền trong Ban tổ chức Đại Lễ Phật Đản 2008. Tôi không xem đây như việc chính quyền xen vào nội bộ tôn giáo. Đặc biệt, tôi xem đây như một việc làm rất có ý thức, thể hiện điều tôi vừa nói: Nhà nước và Phật giáo cùng tổ chức ăn mừng chung một thắng lợi chung, một ngày rực rỡ chung.
Ngày Phật Đản của LHQ 2008 năm nay nói lên 3 sự kiện nổi bật. Một, là Phật giáo nói chung lớn mạnh trên thế giới. Hai, là Việt Nam lớn mạnh trên thế giới. Ba, là Phật giáo Việt Nam lớn mạnh trên thế giới.
1. Phật giáo lớn mạnh trên thế giới
Phật giáo lớn mạnh, trước hết là vì bản chất của Phật giáo. Phật giáo mang đến giải pháp cho con người, con người nói chung, chứ không phải riêng gì cho người xứ này xứ nọ. Không như Ấn Độ giáo chỉ liên quan đến người Ấn, Thần giáo chỉ liên quan đến người Nhật, hoặc Do Thái giáo chỉ liên quan đến người Do Thái... Trái lại, đã là người thì ai cũng có thể đón nhận thông điệp của Đức Phật.
Phật giáo lớn mạnh, thứ hai, là vì bản chất của chính thông điệp Phật giáo. Chiến tranh, hận thù, nghèo đói, bạo lực, áp bức, thời nào cũng có, nhưng thời nay, với phương tiện truyền thông nhanh như chớp, bao nhiêu hiện tượng đó nằm ngay trước mắt bất cứ ai, dù không phải là nạn nhân.
Nạn nhân khổ đã đành, người xem cảnh khổ trên màn ảnh cũng không thể không suy tư về cái khổ. Cái khổ diễn ra muôn hình vạn trạng. Ở xứ nghèo, khổ vì đói. Ở xứ giàu, khổ vì cô đơn, vì bất an trong nghề nghiệp, vì lạnh lẽo trong gia đình, vì mất an ninh trong xã hội, vì bị đe dọa ngay cả trong thức ăn và không khí, vì mất phương hướng trong cuộc sống.
Và dù giàu hay nghèo, ở đây hay ở đó, nhân loại nói chung, không trừ ai, đều là nạn nhân của một phi lý khiếp đảm, phi lý của cạnh tranh bất chính, bất lương, đưa cạnh tranh lên mức tận diệt môi trường, hủy hoại trái đất, đe dọa đời sống của thế hệ tương lai.
Và như thế để làm gì? Để đè bẹp kẻ khác, để thống trị, để làm bá chủ.
Trước một thế giới bạo lực như vậy, ai có tư duy mà không nghĩ đến hình ảnh ngọn lửa trong kinh, lửa tham, lửa sân, lửa si? Hiển nhiên, đức Phật nói đến ngọn lửa thiêu đốt trong tâm con người, nhưng lửa đang thiêu đốt thế giới có xa lạ gì với lửa thiêu đốt con người?
Tìm ở đâu cho thế giới hôm nay tiếng nói hòa bình đích thực, thuần khiết, tiếng nói từ bi thuần khiết, đích thực, nếu không phải nơi thông điệp của đức Phật?
Cho nên các tổng thư ký LHQ không ngừng nhắc nhở điều đó mỗi mùa Phật Đản. Họ nói: "Thông điệp đó ngày nay còn quan trọng hơn bao giờ hết".
Phật giáo lớn mạnh, thứ ba, là vì con người ngày nay, trong thời hiện đại, gặp nhiều vấn đề tâm linh và tâm lý khó giải quyết và họ tìm được nơi Phật giáo giải pháp thích hợp nhất.
Đó là lý do giải thích tại sao Phật giáo không ngừng lớn mạnh tại Âu Mỹ trong vòng phần tư thế kỷ vừa qua. Khoa học, kỹ thuật đã mang lại cho con người nói chung bao nhiêu lợi ích vật chất, và đã mang lại cho Âu Mỹ trù phú về vật chất, tự do về tư tưởng.
Thế nhưng con người vẫn là con người, nghĩa là vẫn ham muốn vô cùng tận, bao giờ cũng thấy thiếu. Ngày xưa, cái cảm giác thiếu ấy đã khiến con người ở các xứ đó tạo ra thượng đế để lấp vào chỗ thiếu.
Ngày nay, thượng đế ở trên trời không đóng nổi vai trò ấy nữa, một thượng đế khác ở dưới đất thay thế ngay, và một tôn giáo khác điền chỗ vào: ấy là tôn giáo tiêu thụ. Ông thần ấy đánh đúng vào tâm lý thiếu của con người: một nhu cầu được thỏa mãn lập tức biến ngay thành thiếu. Từ nhu cầu căn bản đến nhu cầu hưởng thụ, con người hiện đại chạy theo cái thiếu hụt hơi.
"Cuộc đời là khổ" - Phải hiểu chữ khổ thế nào?
Các bạn trẻ đang nghe tôi nói, một trong những vấn đề làm các bạn khó hiểu nhất khi đến với đạo Phật lại chính là vấn đề căn bản nhất mà nếu hiểu thì cái gì cũng hiểu.
Sau khi chứng ngộ dưới cây bồ đề, đức Phật tuyên bố chân lý đầu tiên: Cuộc đời là khổ. Các bạn đừng hiểu chữ khổ một cách nông nổi, cạn hẹp. Đức Phật đã phân tích trạng thái khổ dưới nhiều dạng khác nhau.
Khổ vì thân xác: đau yếu, bệnh tật, già chết. Khổ vì tinh thần: yêu mà không được yêu, yêu mà phải xa cách, ghét mà phải gần gũi, muốn mà không có được, có mà không giữ được, có mà hóa ra lầm, tưởng thế mà không phải thế ...
Các bạn sẽ nói: Thiếu gì giây phút hạnh phúc! Quả vậy, nhưng hãy chiêm nghiệm mà xem: Hạnh phúc có đấy nhưng đã qua vèo, không có cái gì thường còn trong đời sống này.
Các bạn lại sẽ hỏi: Vậy thì đạo Phật bi quan rồi? Không! Vậy thì đạo Phật lạc quan? Cũng không! Đạo Phật chỉ thấy sao nói vậy. Đạo Phật chỉ vào sự thật mà bất cứ ai biết nhìn, biết chứng nghiệm với chính kinh nghiệm bản thân, đều thấy.
Các bạn lại hỏi nữa: Như vậy đạo Phật không biết đến hạnh phúc hay sao? Đâu phải! Hạnh phúc chính là chuyện mà đạo Phật nhắm đến. Đức Phật nói khổ là để tìm nguyên nhân của khổ, rồi con đường dẫn ra khỏi khổ.
Và tận cùng là gì? Là hạnh phúc! Hạnh phúc thực sự chứ không phải là những thú vui mà ta cứ tưởng lầm là hạnh phúc. Khi ta biết rằng những thú vui rồi sẽ đi qua, đừng chạy theo nó hụt hơi nữa, thì đồng thời ta cũng sẽ thấy cái gì ở lại với ta: Cái đó là hạnh phúc, hạnh phúc thực sự.
Bây giờ, tôi trở lại với con người hiện đại, nhất là tại Âu Mỹ. Ở thành phần trung lưu, thật sự họ có thiếu cái gì đâu! Vậy mà họ cảm thấy thiếu thường xuyên, càng có càng thiếu. Y hệt như người khát nước cứ uống nước mặn, càng uống càng khát.
Cái tâm lý ấy, tình trạng ấy, là tâm lý gì, tình trạng gì? Là thất vọng. Là không thỏa mãn. Bao giờ cũng không thỏa mãn. Có rồi vẫn thất vọng. Đó là cái tâm lý, cái tình trạng mà đức Phật diễn tả trong chữ "khổ".
Khổ ấy mênh mông, mà bây giờ người trung lưu phương Tây thấy rõ hơn ai hết. Các bạn trẻ đừng sợ khi nghe nói: Con người trầm luân trong biển khổ. Cái biển khổ ấy, người phương Tây thấy mình ngụp lặn trong đó, rồi từ đó họ chứng nghiệm thông điệp của đức Phật. Không ai cải đạo họ cả, chính họ tìm đến đức Phật.
Vậy, Phật giáo là đạo của giải thoát, đạo của từ bi, đạo của hòa bình. LHQ tuyên bố như lời Tổng thư ký Perez de Cuellar nói trong ngày Phật Đản 1986: "Triết lý ấy nằm chính trong tim của Hiến chương LHQ và phải được biểu dương trong mọi suy nghĩ của chúng ta".
Với sự lớn mạnh của ảnh hưởng Phật giáo trên thế giới, LHQ bước thêm bước nữa: Năm 1999, Đại hội đồng LHQ biểu quyết công nhận ngày Phật Đản là ngày của quốc tế, được làm lễ kỷ niệm tại trụ sở LHQ và tại tất cả các cơ quan của LHQ.
Từ năm 2000, lễ Phật Đản mỗi năm đều được cử hành trong khung cảnh đó. Năm 2007, đặc biệt lễ Phật Đản trùng hợp với ngày đăng quang thứ 60 và ngày sinh nhật thứ 80 của Nhà Vua, Thái Lan tổ chức "Ngày Phật Đản của LHQ" một cách trọng thể chưa hề thấy. Việt Nam là nước thứ hai sau Thái Lan lãnh vinh dự này năm nay, và Hà Nội, sau Bangkok, trở thành thủ đô Phật giáo của thế giới trong mùa Phật Đản năm 2008. Điều đó thể hiện Phật giáo đang lớn mạnh trên thế giới.
2. Việt Nam lớn mạnh trên thế giới
Không phải tôi bênh gì nước tôi, nhưng tôi phải nói ngay: Việt Nam hơn Thái Lan. Hơn chỗ nào? Ở chỗ Việt Nam là nước đầu tiên, chứ không phải nước thứ hai như tôi vừa nói.
Lý do là thế này: Bắt đầu từ 2005, "Ngày Phật Đản của LHQ" được tổ chức tại Cơ quan châu Á - Thái Bình Dương của LHQ, mà trụ sở đặt tại Bangkok. Như vậy, Phật Đản 2007, tuy trọng thể, vẫn không có ý nghĩa gì đặc biệt đứng về mặt quốc gia đăng cai. Thái Lan vì có trụ sở của LHQ tại kinh đô, nên đương nhiên được hưởng lộc Phật Đản.
Việt Nam, không có trụ sở của LHQ, mà được LHQ trao lộc cho, thế mới đáng nói. Như vậy mà không phải là nước đầu tiên thì là gì?
Chúng ta nên hãnh diện cho đất nước của chúng ta về sự kiện lịch sử này. Bởi trước hết, uy tín của Việt Nam trên thế giới lên cao. Năm qua, Việt Nam là thành viên của Hội đồng bảo an LHQ. Việt Nam đã tổ chức thành công những hội nghị quốc tế quan trọng.
Thứ hai, Việt Nam nhận ra được gốc gác của mình mà ngôn ngữ nhà Phật gọi là bản lai diện mục. Như một người trở về lại nhà mình, Việt Nam tìm lại được bộ mặt thật của Việt Nam. Phật giáo không muốn chiếm độc quyền trong bản lai diện mục đó.
Nhưng hãy xem: ai đã tạo ra văn hóa, ai đã tạo ra đạo đức, ai đã tạo ra tâm hồn cho dân tộc ngày hôm nay? Nhờ đâu mà chúng ta đã không rơi hẳn vào quỹ đạo văn hóa của Trung Hoa, với thầy Khổng, thầy Mạnh, tứ thư, ngũ kinh thuộc lòng như húp cháo của cả tầng lớp nho sĩ nắm quyền?
Nhờ đâu mà chúng ta đã không hướng về phương Bắc để lạy như một thánh địa? Tất nhiên có người sẽ nói: Tại vì chúng ta có văn hóa bản địa. Nhưng văn hóa bản địa thì khó thấy, văn hóa Phật giáo thì sờ sờ trước mắt.
Như một chất xúc tác, Phật giáo đã dung hóa tất cả, góp phần tạo ra bộ mặt văn hiến mà Nguyễn Trải, một người uyên thâm Phật giáo, đã xác quyết ngay trong những câu đầu của Bình Ngô Đại Cáo: "Nước ta là một nước văn hiến".
Để tuyên ngôn độc lập với phương Bắc, Nguyễn Trãi tôn văn hiến lên hàng đầu, văn hóa là linh hồn của một dân tộc.
Bây giờ đây, nước ta đã hết Bắc thuộc, đã hết Tây thuộc, hết chiến tranh, hết ngoại thuộc, bây giờ đây, chủ quyền đã được củng cố, phần xác đã tạm ổn, hãy lo phần hồn cho dân tộc, bởi vì đó mới chính là sức mạnh trường tồn.
Làm nước đầu tiên không có trụ sở của một cơ quan LHQ đăng cai tổ chức Phật Đản, Việt Nam xác nhận long trọng trước thế giới gốc gác của mình và cả hướng đi của mình. Hướng đi đó mở ra một chân trời ngoại giao đầy thiện cảm với thế giới và nhất là với lân bang.
Thứ ba, và đây là điểm quan trọng nhất, Việt Nam lớn mạnh cho nên không ngần ngại đối mặt với những vấn đề nhạy cảm nhất của thời đại. Đó là những vấn đề đặt ra cho Việt Nam trong chính chủ đề của "Ngày Phật Đản của LHQ 2008". Chủ đề của LHQ ghi rõ: "Đóng góp của Phật giáo vào việc xây dựng một xã hội công bằng, dân chủ và dân sự".
Vấn đề đặt ra trong ngày lễ trọng đại như thế này, trên đà tiến như thế này của đất nước, chúng ta có bổn phận phải trả lời như một người trưởng thành.
Cái nhìn của đức Phật về sự công bằng của con người
Muốn trả lời câu hỏi "Thế nào là công bằng trước mắt Phật giáo?" một cách cụ thể, không gì bằng nhìn hình ảnh của chính đức Phật và xã hội chung quanh Ngài.
Thầy và trò sống như nhau, không khác: một bình bát, ba tấm y. Trò đi khất thực, Thầy cũng đi khất thực, Thầy cũng bưng bình bát đứng trước cửa nhà dân, không phân biệt giàu nghèo sang hèn. Thầy không bắt trò mang thức ăn về cho mình, Thầy đội chung giờ ngọ và mặt trời trên đầu cùng với trò.

Hành động khất thực cũng là một hành động công bằng: ở đây không có kẻ xin người cho, ở đây ai cũng cho, một bên cho thực phẩm, một bên cho phước đức. Đức Phật tự mình đi khất thực, chính cũng vì muốn cho, tự mình cho, và đức Phật mà cho thì phước đức lớn không lường được. Công bằng là như vậy: không phải chỉ biết đòi mà còn biết cho.
Trong một xã hội mà ai cũng chỉ đòi, không ai biết cho, thì dù xã hội đó có thực hiện được công bằng đi nữa, trước sau gì cũng mất tự do.
Công bằng nằm trong cái nhìn của đức Phật về con người: con người ai cũng có Phật tính như ai, cho nên mọi sự phân biệt giàu nghèo, sang hèn, nam nữ, giai cấp, đều không có nghĩa.
Ngài A Nan, đại đệ tử của Phật, đã nói một câu nhẹ nhàng mà triệt để cách mạng với cô thiếu nữ hạ tiện không dám múc nước giếng dâng ngài, sợ bàn tay hạ tiện làm bẩn nước: "Tôi xin nước chứ không xin giai cấp".
Tôi kể thêm: ai cạo tóc cho đức Phật? Bác thợ cạo Upali, giai cấp hạ tiện! Vậy mà bác cũng đã trở thành đại đệ tử, bác đã chứng A-la-hán!
Nhưng công bằng có phải là ai cũng ngang nhau, bằng nhau tuyệt đối hay không? Chắc chắn là không, không bao giờ có tình trạng đó. Đức Phật thấy ai cũng có Phật tính như ai, nhưng Ngài cũng thấy ai giác ngộ sớm hơn ai. Gặp người đã chín muồi giác ngộ, dù người đó là tướng cướp, Ngài chỉ dạy thêm một lời là người đó chứng A-la-hán.
Trong hàng đệ tử của Ngài, đâu có phải ai cũng là A-la-hán? Ngang nhau nhưng không giống nhau, bình đẳng nhưng không đồng đẳng, đó là căn bản của công bằng.
Bởi vậy, sự phân biệt duy nhất trong Phật giáo giữa người với nhau là sự phân biệt dựa trên khả năng giải thoát, dựa trên đức hạnh.
Ngang nhau nhưng không giống nhau
Luật của nhà chùa y theo quan niệm công bằng như thế mà xử. Người có đức hạnh lớn không bị xử ngang hàng như người có đức hạnh nhỏ. Tỷ như bỏ một nắm muối vào chén nước, nước mặn uống không được; bỏ nắm muối vào chum nước, nước uống được, chẳng sao.
Người ít đức thiện ví như chén nước: nếu người ấy làm thêm một điều bất thiện nữa, nào có khác gì bỏ muối vào chén. Người có nhiều đức thiện, ví như nước trong chum, lỡ lầm làm một điều bất thiện, muối ấy đâu có làm mặn nước.
Đó là phẩm "Hạt Muối", áp dụng trong luật nhà chùa. Ngang nhau nhưng không giống nhau. Tất nhiên, đây là tội về đức hạnh, không phải tội ngoài đời.
Áp dụng quan niệm ấy vào đời trong tình trạng bất bình đẳng giàu nghèo tàn nhẫn hiện nay, tất nhiên Phật tử chúng tôi đau xót cho tình trạng bất nhẫn này và mong được cải thiện, nhưng chúng tôi cũng đi đến cùng một kết luận với nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt khi ông viết gần đây: "Kinh nghiệm sau hơn hai thập kỷ đổi mới cho thấy, không thể có "công bằng" đúng nghĩa trong một xã hội mà tất cả đều nghèo. Cũng không thể "cào bằng" bằng cách "điều tiết" hết lợi ích của người giàu để chia cho người nghèo. Xã hội sẽ không phát triển nếu không có chính sách kích thích một bộ phận dân chúng vươn lên làm giàu chính đáng"
Công bằng là như thế. Là Nhà nước phải giải phóng những lực lượng nào có khả năng làm phát triển đất nước, đừng kìm hãm họ lại.
Những lực lượng đó, hiện nay có hai: Một là doanh nhân tư nhân độc lập, hai là trí thức. Một bên là của cải lương thiện, một bên là cái đầu sáng tạo. Không có hai lực lượng đó, Âu châu đã chẳng bao giờ làm được cách mạng kỹ nghệ và thế kỷ Khai Sáng, đưa họ lên địa vị hàng đầu thế giới.
Lãnh đạo: Càng đo càng cao
Tôi chỉ xin mượn câu viết của ông Võ Văn Kiệt để nói thêm một lời về lãnh đạo. Dân thường nghe nói: lãnh đạo phải cao hơn người khác một cái đầu. Quá đúng!
Thế nhưng, cao hơn một cái đầu không có nghĩa là mình cứ lùn và đè đầu mọi người khác xuống để mình cứ cao hơn. Thế nào là lãnh đạo cao hơn một cái đầu?
Tôi lại kể chuyện Phật. Có một người Bà la môn nghe nói thân Phật cao 1 trượng 6 thì không tin, bèn vào rừng chặt một cây trúc dài để đem đến đo Phật. Ông càng đo thì Phật càng cao. Vác cái thang đến, leo lên thang để đo, vẫn thế, sào cao đến đâu, Phật cao hơn sào đến đó. Lãnh đạo là như vậy, là tự mình cao mãi hơn, cao hơn cả chính mình, cao về tài năng, cao về đạo đức. Đó là công bằng.
Dân chủ là "tự tứ"
Bây giờ là dân chủ. Tôi lại kể chuyện đức Phật. Luật của nhà chùa buộc tăng ni phải họp nhau có định kỳ để chỉ lỗi cho nhau và để sửa lỗi. Luật đó có từ lúc nào? Có từ đời đức Phật.
Cứ sau ba tháng an cư, Phật lại họp tăng chúng để "tự tứ", nghĩa là để sửa lỗi cho nhau và cùng sám hối lỗi.
Phật trải tọa cụ ngồi giữa khoảng đất trống, tỷ kheo ngồi chung quanh. Phật hỏi tăng chúng : « Hôm nay tôi tự tứ: Tôi có lỗi với ai không? Thân, miệng, ý của tôi có phạm lỗi gì không?"
Phật hỏi ba lần như vậy. Đã ai thấy một vị giáo chủ của một tôn giáo nào có tư tưởng, hành động và tập quán như vậy chưa? Lãnh đạo mà cư xử như thế, thế gian cũng không thấy.
Từ đó suy ra: Dân chủ là lãnh đạo không phải chỉ thường xuyên biết nghe ý kiến của dân, mà còn tổ chức, thành lập, áp dụng định chế để dân chỉ lỗi, sửa lỗi. Phát triển ý đó, thiếu gì biện pháp để thực hiện dân chủ!
"Vua đừng chống lại ý của dân" - ấy mới là dân chủ
Tôi lại kể thêm chuyện đức Phật. Trong "Mười bổn phận của vua" mà Ngài khuyên, điều thứ 8 nguyên văn như sau: "Kiên nhẫn, biết tha lỗi, khoan dung, hiểu biết. Vua phải có khả năng chịu đựng những thử thách, những khó khăn, và những lời nhục mạ mà không giận".
Nhục mạ mà còn không giận, huống hồ chỉ là phê bình, chỉ trích! Chỉ là phê bình, chỉ trích xây dựng!
Điều thứ 10 nói tiếp theo: "Không chống lại, không làm bế tắc. Nghĩa là vua không được chống lại ý muốn của dân, không ngăn cản một biện pháp nào có lợi cho hạnh phúc của dân chúng. Nói một cách khác, vua phải hòa hợp với dân". Đó là nguyên văn điều 10.
Từ đó mà suy ra, cũng không thiếu gì biện pháp để cụ thể hóa lời khuyên "đừng chống lại ý muốn của dân". Chỉ chừng đó thôi, chừng đó thôi, quá đủ để thực hiện dân chủ mà không cần phải vay mượn lý thuyết của ai, dưới áp lực của ai, từ chân trời nào khác.
Tinh hoa của đạo Phật là chống giáo điều
Nhưng muốn nói thêm nữa thì tôi kể thêm. Lúc nhập diệt, Phật không chỉ định ai để thay thế Ngài thống lĩnh tăng chúng. Ngài nói: "Sau khi ta nhập diệt, hãy lấy Pháp và Luật làm Thầy". Pháp là lời Phật dạy.
Giới luật là đạo đức và luật áp dụng trong đời sống của tăng ni. Ai nghiên cứu giới luật của Phật giáo đều ngạc nhiên về tính cách dân chủ trong đó.
Ở đây, tôi chỉ muốn nhấn mạnh một điểm này thôi: lấy Pháp và Giới Luật làm thầy nghĩa là gì? Nghĩa là bản thân của lãnh đạo cũng chịu ở dưới Pháp và dưới Luật như tất cả mọi người. Ngôn ngữ ngày nay gọi đó là "Nhà nước pháp quyền", điều kiện tất yếu của dân chủ.
Tôi nói thêm nữa. Tinh hoa của đạo Phật là gì? Là chống giáo điều. Tinh hoa ấy toát ra từ mỗi lời dạy của đức Phật.
Bài kinh Kalama chẳng hạn đã làm thế giới kinh ngạc về tư tưởng chống giáo điều, chống việc tin mà không hiểu. Phật dạy: Đừng tin bất cứ ai, bất cứ điều gì mà tự mình không hiểu rõ. Thậm chí Phật còn dạy một vị tăng phải quan sát, xem xét chính Ngài thật kỹ cho đến khi nào hoàn toàn được thuyết phục. Hiểu cho rõ rồi mới tin.
Cho đến phút cuối, trước khi nhập diệt, Phật còn khuyến khích đệ tử hỏi những chỗ nào chưa hiểu rõ trong giáo lý của Ngài để Ngài giảng lại lần cuối. Không ai hỏi, Ngài thúc: "Nếu vì kính trọng ta mà không ai tự mình đặt câu hỏi, cứ nhờ người khác hỏi thế cho".
Cái gì chứa đựng trong những câu nói đó? Không phải chỉ là tự do tư tưởng mà còn là tư tưởng rốt ráo về tự do, tư duy rốt ráo về tự do: Đó là tự do căn bản, tự do nằm trong tinh túy của mọi nền dân chủ. Không thể có dân chủ nếu ta bị bắt buộc phải nghe mà không tin, nghe những điều mà ta thấy là không đúng, là trái với sự thực trước mắt. Cũng không thể có dân chủ nếu ta buộc người khác không được nói.
Đức Phật căn dặn trước khi nhập diệt: "Hãy đặt câu hỏi!". Đặt câu hỏi, tức là thúc dục người khác nói. Và người khác dám nói là vì ta biết nghe. Nghe và nói trong tinh thần đó tức là khoan dung, và cả thế giới đều xưng tụng tinh túy khoan dung trong giáo lý của Phật. Tinh thần khoan dung đó, văn hóa khoan dung đó, vua A Dục ngày xưa đã cho khắc vào trụ đá vá áp dụng triệt để.
Vua A Dục là Phật tử thuần khiết, vậy mà dưới triều đại A Dục, mọi tôn giáo đều được tôn trọng trong vương quốc rộng lớn của vua. Ông không tuyên truyền. Ông không nhồi sọ. Đức Phật không bao giờ phán. Bất cứ ai đến chất vấn, Ngài đều dùng đối thoại để thuyết phục. Phật là ông thầy giảng bài một cách khoa học.
Chừng mực, vừa phải cũng là căn bản của đạo Phật
Tôi lại xin nói thêm nữa, và đây cũng là căn bản của đạo Phật. Giáo lý của đức Phật dạy sự chừng mực, vừa phải. Mà vừa phải, chừng mực, là căn bản của dân chủ. Bất cứ sự thái quá nào đều làm hỏng dân chủ.
Tự do thái quá thì hỗn loạn. Tập trung quyền lực thái quá thì chuyên chế. Dân chủ là tránh cả hai thái cực, và tránh như thế nào là tùy óc sáng tạo của mỗi dân tộc. Dân tộc ta có văn hóa Phật giáo, văn hóa ấy phản ánh hình ảnh của đức Phật trước giờ chứng ngộ.
Phật từ bỏ lối tu ép xác, nhận bát sữa cúng dường của cô gái chăn cừu, xuống sông tắm, rồi lên ngồi dưới cây bồ đề. Bát sữa đã giúp Ngài tĩnh tọa cho đến khi Ngài chứng ngộ chân lý. Sau này, có lần Phật nói với một người đang đói hãy đi ăn cho hết đói rồi Ngài mới giảng cho.
Trong lý thuyết, cũng như trong tu tập, đạo Phật không bao giờ cực đoan, trung đạo là con đường Phật dạy do chính kinh nghiệm chứng ngộ của Ngài. Trung đạo của Phật giáo, đó cũng chính là nền tảng của dân chủ.
3. Phật giáo Việt Nam lớn mạnh
Chúng ta đang lớn mạnh, không phải chỉ vì số chùa chiền được xây nhiều, xây to hơn. Nếu như vậy mà lớn, thì đó là lớn vỏ, lớn xác, không lớn cái hồn. Chúng ta đang lớn, kể cả phần hồn, và khí thế ngày hôm nay chứng minh sự xác quyết đó.
Phật Giáo chúng ta lớn trong xã hội nào? Không phải trong xã hội chính trị mà ta không ham. Chúng ta lớn trong xã hội dân sự. Xã hội chính trị là xã hội quyền lực. Xã hội dân sự là xã hội của dân gian.
Phật giáo không làm chính trị và không bao giờ muốn dính dáng đến chính trị với nghĩa quyền lực. Phật giáo chỉ muốn sống với dân. Giữa xã hội chính trị và xã hội dân sự, đường phân chia rạch ròi hay không là tùy theo chế độ chính trị của mỗi nước.
Ở nước ta, đường phân chia đó không rạch ròi, nhưng chắc chắn càng ngày càng sẽ rạch ròi hơn. Mặt Trận Tổ Quốc *MTTQ) chẳng hạn là cơ quan của xã hội chính trị, nhưng có trách nhiệm quan hệ với xã hội dân sự. Ở đây, chúng ta không đề cập đến vấn đề trọng đại này.
Ở đây, chúng ta chỉ muốn nói: Dù có MTTQ hay không, Phật giáo chỉ có một con đường duy nhất thôi là trung thành với Nhà nước Việt Nam, phụng sự dân chúng. Có hay không có MTTQ, nhiệm vụ của Phật giáo bao giờ cũng vẫn thế: Phát triển văn hóa dân tộc, chấn hưng đạo đức, làm nhẹ nỗi khổ của cô quả, nghèo đói, bệnh tật.
Thế nào là văn hóa dân tộc? Thế nào là đạo đức dân tộc ? Để cho các nhà học giả thông thái tranh luận với nhau, chúng ta chỉ cần nói với họ thế này: điều gì mà chỉ cần bật ra một tiếng là dân gian hiểu ngay và nhận ra ngay rằng đó là tư tưởng của chính mình, dù là người dân ít học nhất, điều ấy nằm trong văn hóa của dân tộc, đạo đức của dân tộc.
Điều gì vậy? Một ví dụ thôi: Ba chữ tham sân si. Nói ra, ai cũng hiểu, ai cũng nhận, ai cũng nghĩ là chân lý. Lúc trước, tôi có nhắc đến bài kinh "Ngọn lửa". Lửa gì đang đốt cháy thế giới ? Lửa chiến tranh, lửa hận thù, lửa bạo lực, lửa cuồng tín, lửa tiêu thụ chủ nghĩa. Dân ta nói gọn : lửa tham sân si. Là vì tư tưởng ấy của Phật giáo đã thấm sâu vào đầu của dân ! Cái gì cắt nghĩa tham nhũng, cái gì cắt nghĩa tình trạng giàu nghèo chênh lệch tàn bạo hiện nay, cái gì cắt nghĩa những cản trở trong phát triển? Dân ta nói gọn: Tham Sân Si.
Vậy thì Phật giáo làm gì? Đời đời kiếp kiếp làm mỗi cái chuyện dẹp lửa ấy mà thôi. Dẹp lửa ấy trong lòng chính mình. Dẹp lửa ấy trong vòng nội bộ. Dẹp lửa ấy trong lòng xã hội.
Chúng ta làm công việc ấy càng độc lập càng tốt. Chính quyền càng nên ủng hộ chúng tôi độc lập. Bởi vì chúng tôi không có tham vọng chính trị. Bởi vì chúng tôi không nhận lệnh từ một thánh địa quyền lực nào.
Độc lập, chúng tôi sẽ giải quyết được những mâu thuẫn nội bộ. Can thiệp, lửa tham sân si từ bên ngoài càng bén vào mâu thuẫn giữa chúng tôi, không có lợi cho chính quyền, cũng không có lợi cho xã hội. Chúng tôi tốt thì chính quyền tốt, xã hội tốt. Chúng tôi xấu thì cả đất nước này sẽ mất phần hồn.
Trong Phật giáo có một tín ngưỡng cũng đã thấm vào ngôn ngữ và tư tưởng của dân gian: tin có hộ pháp. Hộ pháp bảo vệ cho chùa. Hộ pháp bảo vệ cho chánh pháp. Hộ pháp bảo vệ cho những nơi chốn linh thiêng.
Đứng trong xã hội dân sự, Phật giáo là hộ pháp của Nhà nước để Nhà nước thực sự xứng đáng là Nhà nước của dân. Trong lịch sử đã thế, ngày nay lại càng phải thế. Một nhà lãnh đạo có tầm cỡ lớn sẽ không nhìn Phật giáo như bất cứ đoàn thể quần chúng nào.
Phật giáo không phải là một đoàn thể, lại càng không phải là một phong trào. Phật giáo là hộ pháp của Nhà nước, một Nhà nước hết lòng lo cho dân. Phật giáo làm nhiệm vụ mà Bình Ngô Đại Cáo đặt ngay nơi câu đầu tiên: Nhiệm vụ an dân, "việc nhân nghĩa cốt ở an dân". "Quốc thái dân an" là nhiệm vụ của Phật giáo từ những bước đầu của lịch sử.
Hôm nay, chúng ta đi trong ánh nến từ Diệu Đế đến Từ Đàm là để nhắc nhở cho tất cả và cho chính chúng ta nhiệm vụ thiêng liêng đó. Chúng ta là hộ pháp. Chúng ta phải hiểu chúng ta là như thế để đừng làm nhục vai trò đó của tổ tiên.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người trồng hoa, bán hoa khóc ròng vì hoa tết ế


Tin và ảnh: Thành Hoa









(TBKTSG Online) - Buôn bán ế ẩm, lỗ vốn, hoa, cây cảnh phải đổ bỏ... là cảnh tượng của những người bán hoa trưa nay tại các chợ hoa trên địa bàn thành phố HCM. Đúng 12 giờ trưa nay 18-2, ngày 30 Tết, là thời điểm cuối cùng cho họ phải thu dọn trả lại mặt bằng cho thành phố dọn dẹp chuẩn bị đón năm mới. Nhiều người đã không cầm được nước mắt khi nhìn cảnh những giỏ hoa bị xúc lên xe rác chở đi đổ.
Anh Nguyễn Thanh Sang, ở Sa Đéc, Đồng Tháp một chủ vườn trồng hoa và bán hoa tại Công viên 23/9 hơn 10 năm nay cho biết, năm nay hoa bán không được, giá lại rẻ, phải đổ bỏ hết hơn 500 giỏ hoa vì thế tiền công chăm sóc, phân bón, vận chuyển… coi như đổ xuống sông xuống biển. Gia đình anh 11 người đã phải lên Sài Gòn từ ngày 21 âm lịch tới nay để trực bán, thức đêm thức hôm vậy mà vẫn không bán được.
“Tới 12 giờ trưa nay còn hơn 500 giỏ định chuyển ra ngoài bán tháo kiếm tiền xe về quê trả lại mặt bằng cho thành phố nhưng không chuyển kịp đành phải bỏ đi chứ không biết làm sao” anh Sang nói.
Tương tự ông Phúc, ở Củ Chi, TPHCM, một tiểu thương chuyên bán hoa tết cho hay, “năm nay lỗ nặng, bán đổ bán tháo được đồng nào hay đồng đó”.
Ông Phúc lấy hoa cúc mâm xôi tại nhà vườn ở Đồng Tháp với gia 70 nghìn/cặp, tiền vận chuyển lên Sài Gòn 7 triệu một chuyến nhưng mấy ngày đầu không bán được, hôm nay 30 tết phải bán hạ giá 10 nghìn/giỏ. Vậy mà cũng bán không hết…
Nước mắt của các nhà vườn cũng là những người bán hoa tại chợ hoa Công viên 23/9 trưa nay, 18/2 khi hết thời gian được bán hoa tại chợ này
Hàng trăm giỏ hoa đã mất biết bao công sức chăm bón bị xúc đổ lên xe rác
Tức giận vì không bán được, không để người khác có cơ hội hôi của, chủ bán hoa đã đập nát từng giỏ
Những chậu hoa bị đập nát
Từ sáng sớm nay hoa, cây cảnh đã bắt đầu hạ giá bán xổ để thanh lý hết hàng trước khi về quê ăn tết, tại bến Bình Đông người đi mua đông như hội
Để thu hút người mua nhiều chủ bán hoa đã treo bảng giảm giá còn tặng thêm khi mua
Lấy tại nhà vườn 70 nghìn/cặp, nhưng trưa nay ông Phúc (người chỉ tay), ở Củ Chi bán giá 10 nghìn/giỏ vẫn không thể bán hết hoa
50 nghìn/ chậu mai vẫn không có khách nào ghé mua
Khi thời gian hết nhiều tiểu thương phải cắt cành, xổ chậu chuyển về
Cũng có người đập bỏ tất cả cho một năm làm ăn không may mắn trước khi bước sang năm mới
Bà Năm (ảnh) là chủ nhà số 461 đường Bình Đông, quận 8 là chủ cho thuê chỗ bán hoa nhưng do thấy tiểu thương không bán được bà ra phụ bán giúp, giá 1 chậu vạn thọ 15 nghìn đồng
Mới hôm qua những quả bưởi hồ lô có chữ nổi được bán với giá hơn 400 nghìn/cặp, vậy mà hôm nay giá chỉ 100 nghìn/ba trái bà Nguyễn Thị Tuyến, ở Hậu Giang cho biết

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015

Kim Jong Un has an amazing new haircut. We have many, many questions


North Korean Supreme Leader Kim Jong Un, now with more haircut(KCNA)
North Korean Supreme Leader Kim Jong Un debuted a new haircut — and a new ... eyebrowcut? — at a politburo meeting on Wednesday. The style is a variation on Kim's signature shaved sides, but with the top now sculpted into a high, wedge-shaped pompadour that sits atop Kim's head like a hat, or perhaps a small, dormant woodland creature. The North Koreandespot accessorized his new look with partially-shaven eyebrows that now stop just above his pupils.
This new haircut raises a number of important questions for anyone who follows North Koreanpolitics. For instance:
  1. What instructions did Kim Jong Un give his barber that resulted in this style?
  2. Was it, "Hey, you know trapezoids?"
  3. Or perhaps, "You know my main priority is to ensure that my ears do not feel crowded, let's work on a 'do that really lets the old face-handles breathe"?
  4. Kim Jong Un famously adopted his shaved-sided, center-parted haircut as a way to signal connection with his grandfather and the country's founding leader, Kim Il Sung. Now the sides are still shaved, but the center part is GONE. What does it mean?
  5. Could it be that the the new style conveys an intent to embrace the legacy of his father Kim Jong Il, who also often sported a uniform crest of hair unbroken by any parting?
  6. Or is it intended to signify that North Korea, like Kim Jong Un's hair, is reaching new heights and cannot be stopped by gravity or any other natural force?
  7. Does his haircut sail majestically ever-upwards, unlike the North Korean Unha rocket that failed spectacularly after launch in 2012, breaking up over the Sea of Japan?
  8. Could Kim Jong Un's new haircut carry a warhead?
  9. Could Kim Jong Un's new haircut target Seoul?
  10. Will the haircut affect the possible resumption of the six-party talks on the future of North Korea's nuclear weapons program?
  11. Given the haircut's obvious strength, would it be prudent to consider it a potential party to the talks in its own right?
  12. Will the parties to the multilateral negotiations now be North Korea, South Korea, Japan, China, Russia, the United States, and Kim Jong Un's haircut?
  13. Is Kim Jong Un's haircut willing to negotiate in good faith?
  14. What are the haircut's demands?
  15. Is the haircut committed to to North Korea's Juche communist ideology, or is it a pragmatist?
  16. Would the haircut ever defect?
  17. What if, hypothetically, the haircut were offered access to a tourmaline-coated ceramic straightening iron and residence in the western city of its choice?
  18. How about some argan oil as a deal sweetener?
  19. Doesn't the haircut realize that it's so much more than just an appendage to Kim Jong Un?
  20. Why can't the haircut just believe in its own potential for once?
  21. Doesn't the haircut want to be a star?
  22. Hasn't the haircut ever heard the maxim "fall down seven times, stand up eight?"
  23. What does the haircut mean, "of course you'd quote a Japanese proverb"?
  24. Why would the haircut think that was meant to be a reference to Japanese occupation of the Korean peninsula?
  25. Why is the haircut suddenly so angry?
  26. Oh god what is the haircut doing?
  27. Is anyone else seeing this?
  28. Oh no is that —?
  29. Help?
WATCH: 'How North Korea got this way'

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khi tình báo và mật vụ lên ngôi:

TP - Sau khi chìm vào quên lãng gần như đồng thời với sự sụp đổ của Liên bang Xô Viết, tình báo Nga đã hồi sinh mạnh mẽ dưới thời cựu sĩ quan tình báo - Tổng thống Vladimir Putin, góp công lớn trong việc phục hưng nước Nga hùng cường.
Tổng thống Vladimir Putin là biểu tượng sức mạnh của Nga trong những năm đầu thế kỷ 21. Nguồn: RIA-NovostiTổng thống Vladimir Putin là biểu tượng sức mạnh của Nga trong những năm đầu thế kỷ 21. Nguồn: RIA-Novosti
Tình báo Nga thắng thế ở Ukraine
Giáo sư Mark Galeotti công tác tại Trường Nghiên cứu chuyên ngành thuộc Đại học New York, chuyên gia nghiên cứu các vấn đề quốc tế và an ninh Nga, đúc kết: Cơ quan An ninh quốc gia Liên bang Nga (FSB) là yếu tố quyết định giúp Mátxcơva thắng thế trong các biến cố tại Ukraine. Nhận định của ông được chứng minh qua các phương thức tình báo sau:

Thứ nhất, Nga từ lâu đã chuẩn bị cho dạng xung đột như đang xảy ra tại Ukraine, trong đó gián điệp, sức mạnh vũ trang, tiềm lực tài chính, kỹ thuật thông tin và vận động chính trị là những phương thức được tình báo Nga triệt để tận dụng. Không ngẫu nhiên mà một năm trước biến cố chính trị Ukraine, trong chuyến thăm Kiev, Thượng tướng Valery Gerasimov, Tổng Tham mưu trưởng các lực lượng vũ trang Nga, phân tích: “Cách thức phi quân sự đã trở nên tối cần thiết đối với Nga và đôi khi nó còn vượt lên trên cả sức mạnh vũ trang truyền thống”.
Thứ hai, tình báo Nga duy trì chỗ đứng vững chắc tại Ukraine nhờ thừa hưởng “trái ngọt” từ Liên Xô, thời điểm mà hệ thống an ninh Ukraine là một nhánh của KGB. Nhờ đó, Mátxcơva dễ dàng định vị hành động quân sự của Ukraine, giải mã kế hoạch và thực hiện trước các hoạt động bán quân sự chống Kiev.
Thứ ba, Nga sử dụng hiệu quả lực lượng điệp viên hai mang. Theo một chuyên gia an ninh uy tín của Ukraine được giao nhiệm vụ săn tìm các điệp viên nhị trùng nước ngoài, gần 30% nhân viên Cơ quan An ninh Ukraine (SBU) có thể là đầu mối cung cấp tin tức cho Nga. Dưới thời Tổng thống Ukraine Viktor Yanukovych, sự can thiệp của Nga đối với SBU là rất rõ ràng.
“Lý tưởng của em là làm điệp viên, cho dù tên gọi này chẳng gợi chút cảm tình nào với mọi người trên thế giới. Xuất phát từ lợi ích quốc gia, lợi ích của nhân dân, em cảm thấy những cống hiến của điệp viên là hết sức to lớn”.

Cậu học trò Putin viết
Thứ tư, tình báo Nga thấm nhuần phương châm “biết mình biết người, trăm trận trăm thắng”. Dù ưu việt hơn Nga về công nghệ vệ tinh do thám và nghe lén, nhưng Mỹ và phương Tây vẫn thất bại toàn diện trong việc nắm kế hoạch của Nga đối với Crimea. Việc Nga sáp nhập chóng vánh Crimea được đánh giá là mẫu mực của phương thức tình báo truyền thống trong kỷ nguyên hiện đại. Theo đó, Nga giảm thiểu lộ thông tin bằng cách tổ chức phân tán và che giấu bí mật cho tới khi triển khai. Kremlin cũng đánh lừa tình báo phương Tây và phản gián Ukraine bằng việc dàn dựng các cuộc tập trận quân sự quy mô lớn trên khắp lãnh thổ Liên bang Nga để giấu ý định đối với Crimea. Đáng chú ý, thay vì sử dụng công nghệ truyền tin cơ yếu hiện đại, Mátxcơva truyền mật lệnh bằng phương thức cổ lỗ sĩ: Chuyển thư tay thông qua người đưa thư hay kênh mặt đất.

Thăng trầm của KGB
Ảnh chân dung sĩ quan tình báo Vladimir Putin lưu trữ tại KGB. Nguồn: RT
Ngày 13/3/1954, KGB được thành lập, hoạt động rộng cùng mạng lưới điệp viên nằm vùng trong hầu hết các lĩnh vực có thể làm vỏ bọc. Khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, sứ mệnh của KGB chìm vào quên lãng. Giáo sư Andrei Soldatov, tác giả cuốn The New Nobility: The restoration of Russia’s Security State and the enduring legacy of the KGB (tạm dịch: Sự phục hồi của cơ quan an ninh Nga và di sản vĩnh viễn của KGB), cho rằng, năm 1991, ông Boris Yeltsin, Tổng thống đầu tiên của Nga, quyết định phá vỡ KGB bằng cách chia tổ chức này thành nhiều đơn vị an ninh nhỏ. Ông Yeltsin thành lập hai cơ quan tình báo riêng biệt: SVR - kiểm soát hoạt động tình báo ở nước ngoài và FSB - chuyên trách các vấn đề tình báo trong nước. Các quan chức hàng đầu KGB chuyển sang làm việc khác, một số ra nước ngoài. Trong khi đó, FSB mới thành lập, không đủ hấp dẫn để hút nhân tài.
Chỉ đến khi ông Vladimir Putin, cựu sĩ quan KGB, bước lên vũ đài chính trị nước Nga, FSB mới thực sự trở thành cơ quan an ninh quan trọng nhất Liên bang Nga. Tháng 7/2010, khi đó giữ cương vị Thủ tướng, ông Putin chính thức hồi sinh ngành tình báo Nga với những quyết định quan trọng nhằm cải tổ sâu rộng cấu trúc FSB. Theo đó, FSB đặt tại Lubyanka (trụ sở của KGB trước đây), chịu trách nhiệm các hoạt động phản gián, an ninh trong nước, chống khủng bố và do thám. Tất cả các cơ quan thực thi luật pháp và tình báo ở Nga đều hoạt động dưới sự điều hành của FSB.

Từ điệp viên tới lãnh đạo quyền lực nhất hành tinh
Giới tình báo Nga vẫn lưu truyền giai thoại về ước muốn trở thành điệp viên của Tổng thống Nga Vladimir Putin. Trong một bài văn tiểu học, cậu học trò Putin viết: “Lý tưởng của em là làm điệp viên, cho dù tên gọi này chẳng gợi chút cảm tình nào với mọi người trên thế giới. Xuất phát từ lợi ích quốc gia, lợi ích của nhân dân, em cảm thấy những cống hiến của điệp viên là hết sức to lớn”. Năm 1970, khi 18 tuổi, Putin hiện thực hóa ước mơ trở thành điệp viên bằng việc theo học khoa Luật - Đại học Leningrad. Theo một số nguồn tin, khoa Luật thời kỳ này thực chất là lò đào tạo nhân tài của KGB. Bản thân ông Putin từng thừa nhận, KGB có ý định tuyển dụng ông trước khi tốt nghiệp đại học năm 1975.
Bức tường Berlin sụp đổ (9/11/1989) đánh dấu sự suy yếu của KGB. Nguồn: Reuters
Đầu những năm 1980, ông Putin được triệu tập tới Mátxcơva để tham gia chương trình đào tạo những điệp viên tinh nhuệ trước khi đưa sang Đông Đức hoạt động. Năm 1984, đeo quân hàm thiếu tá, ông Putin nhận nhiệm vụ tại Cộng hòa Dân chủ Đức, với danh nghĩa Chủ nhiệm Hội Hữu nghị Xô-Đức (thực chất là cố vấn quân sự của KGB phái đến Stasi - cơ quan tình báo Đông Đức đặt tại thành phố Dresden). Thời kỳ này, thủ đô Berlin là trung tâm chiến tranh gián điệp giữa Đông và Tây.
Thời điểm đó, ông Putin là Tổ trưởng Tổ Tình báo Khoa học Kỹ thuật KGB của trạm Dresden Đông Đức. Với sự hợp tác của Stasi, tổ tình báo này hợp tác với nhiều nhân viên các hãng tên tuổi như IBM, Siemens…, thu được không ít thông tin mật về khoa học kỹ thuật. Ngoài ra, Dresden là thành phố giáp biên giới Tây Đức, việc các nhân viên của Đông và Tây qua lại thường xuyên cũng là ưu thế cho công việc chiêu mộ gián điệp và thu thập tình báo của ông Putin. Nhờ đó, ông Putin nhiều lần được KGB khen thưởng, Stasi trao tặng huân chương.
Năm 1989, bức tường Berlin sụp đổ, khối Varsava giải thể, KGB bắt đầu suy yếu. Năm 1991, ông Putin rời KGB và bắt đầu bước chân vào con đường chính trị để sau đó trở thành một trong những lãnh đạo quyền lực nhất hành tinh.
2014 là năm thứ hai liên tiếp, Tổng thống Nga Putin được tạp chí MỹForbes vinh danh là “người quyền lực nhất thế giới”, vì có công lớn trong việc sáp nhập bán đảo Crimea, xử lý cuộc đối đầu phương Tây liên quan khủng hoảng Ukraine và ký hợp đồng khí đốt trị giá 400 tỷ USD với Trung Quốc.
Luôn đi trước một bước trước Kiev và phương Tây trong các biến cố ở Ukraine, dẫn tới việc sáp nhập thành công Crimea vào Liên bang Nga, Cơ quan An ninh quốc gia Liên bang Nga - FSB (Ủy ban An ninh quốc gia Liên Xô - KGB trước đây) chứng minh tính hiệu quả trong công tác thu thập, phân tích thông tin và kịp thời tham mưu cho Mátxcơva trong cuộc chiến không tiếng súng.
Foreign Affairs, Washington Post, Moscow Times
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Năm Ất Mùi đi xem hội chọi dê


Dê không chỉ là vật nuôi quen thuộc của người Việt mà còn là biểu tượng của cát tường, may mắn. Năm Ất Mùi, đi xem chọi dê sẽ là trải nghiệm thú vị và ý nghĩa. 

Hoàng Su Phì, Hà Giang
Lễ hội chọi dê được tổ chức thường niên tại huyện Hoàng Su Phì kể từ năm 2012. Đây không chỉ là sân chơi của bà con trong huyện dịp đầu năm, mà còn là dịp để phát huy và thúc đẩy hoạt động chăn nuôi, khơi dậy bản sắc văn hóa và tạo cơ hội quảng bá hình ảnh của địa phương.thuộc của 

người Việt mà còn là biểu tượng của cát tường, may mắn. Năm Ất Mùi, đi xem chọi dê sẽ là trải nghiệm thú vị và ý nghĩa. Dulichgo

Hoàng Su Phì, Hà Giang

Lễ hội chọi dê được tổ chức thường niên tại huyện Hoàng Su Phì kể từ năm 2012. Đây không chỉ là sân chơi của bà con trong huyện dịp đầu năm, mà còn là dịp để phát huy và thúc đẩy hoạt động chăn nuôi, khơi dậy bản sắc văn hóa và tạo cơ hội quảng bá hình ảnh của địa phương.
< Chủ dê chăm sóc cho chú dê chọi lọt vào vòng trong.

Trước khi lễ hội chọi dê diễn ra, ban tổ chức sẽ tiến hành vòng tuyển chọn để lựa ra những cặp dê to khỏe nhất tham gia thi đấu. Tùy từng năm mà số lượng cặp dê đấu sẽ có sự thay đổi khác nhau, nhưng luật thi thì năm nào cũng vậy. Những chú dê được đánh số, chia thứ hạng theo cân nặng và thi đấu thành từng vòng, theo thể thức loại trực tiếp. Những chú dê khoẻ nhất sau khi thắng ở các vòng đấu loại, tứ kết, bán kết sẽ được vào chung kết.
< Chú dê chiến được chủ dắt ra sàn đấu.

So với chọi trâu, chọi bò, sới chọi dê có phần đơn giản hơn khi được dựng ngay trên sân vận động trung tâm huyện, nhưng không vì thế mà mất đi sự kịch tính và sôi nổi. Khác với vẻ ngoài nhút nhát cùng tiếng kêu be be có phần yếu ớt, những chú dê trên sàn đấu trông dũng mãnh và khỏe khoắn. Nhờ thế, du khách có thể chứng kiến các màn so tài nảy lửa với những cú húc, vồ, khóa sừng, bật cao điệu nghệ... Xen lẫn vào đó là những tràng pháo tay tán thưởng giòn giã từ người xem xung quanh.
< Chủ dê phải vờn cho 2 dê nhìn thấy nhau, hăng máu lên mới thả dây buộc.

Tại hội chọi, người ta tìm ra các con dê chiến thắng để trao thưởng nhằm kích thích các hộ chăn nuôi trong cộng đồng. Những chú dê đạt giải cao sẽ được lựa chọn để phối giống nhằm giữ nguồn gen quý. Dulichgo
< Dê chọi cũng có miếng, có thế. Miếng đòn tiêu biểu là đứng dựng hai chân sau lên rồi bổ cặp sừng cong cứng như thép xuống đầu đối thủ.

Nếu như mọi năm, lễ hội thường tổ chức vào mùng 4 tháng 2 âm lịch, thì năm nay, dự kiến sẽ lùi vào khoảng tháng 8 âm. Đại diện huyện cho biết, đây là cơ hội để du khách đến xem hội chọi đồng thời khám phá vẻ đẹp nên thơ mà kỳ vĩ của những thửa ruộng bậc thang vào mùa lúa chín.
< Cuộc thi tài giữa hai "võ sỹ râu dài" được khán giả chăm chú đón xem.


Hàm Yên, Tuyên Quang

Không phát triển lên quy mô lễ hội như ở Hà Giang, chọi dê ở Hàm Yên là một hoạt động diễn ra vào dịp tổ chức lễ hội Động Tiên (ngày mùng 9 tháng giêng). Lễ hội có nhiều trò chơi dân gian như tung còn, đi cà kheo, đánh pam, đánh yến, đu bay, chọi gà, bịt mắt bắt vịt, đi cầu thăng bằng nhưng thu hút người xem nhất vẫn là chọi dê.
< Hội chọi dê không chỉ thu hút người lớn mà trẻ con trong gia đình cũng ra sân cổ vũ.

Cũng với thể thức loại trực tiếp, các "võ sỹ râu dài" được đánh số báo danh và bốc thăm thi đấu. Do được huấn luyện trước nên các cặp đấu không chỉ sử dụng sức mạnh mà còn cả những miếng đòn dũng mãnh để tấn công. Trong trường hợp bất phân thắng bại,"võ sỹ" nào tấn công nhiều hơn hoặc có miếng đánh hiệu quả hơn sẽ giành được phần thắng. Dulichgo
< Chú dê thắng cuộc được chủ dắt một vòng quanh sân để chào khán giả. Sau đó chú lại được đưa về đàn, tiếp tục sản sinh con cháu cho mùa chọi năm sau.

Nếu như ở một số hội chọi trâu, chọi ngựa, con thắng sẽ được đem giết thịt để cúng thần, thì ở đây, những chú dê được quy tụ lại đàn và tiếp tục nuôi để sinh sản tiếp. Người dân còn tin rằng dê thắng sẽ mang đến nhiều may mắn cho người huấn luyện vào năm mới.

Theo chủ tịch xã Yên Phú, chọi dê Hàm Yên bắt đầu được tổ chức từ 2013. Năm nay, cuộc thi sẽ có sự tham gia của 24 chú dê chia thành 12 cặp. Trước ngày hội chính một ngày, ban tổ chức sẽ tiến hành thi vòng loại, đến mùng 9 âm lịch sẽ chỉ diễn ra vòng bán kết và chung kết. 

Theo VnexpressDân Việt

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thành công, đại thành công! ( Ý kiến KG xem tàng hình )

Các nghệ sĩ không có lỗi nếu khán giả chê các chương trình mà họ tham gia. Hôm qua, khi xem xong Táo Quân 2015 (tôi thường chỉ có ý kiến những chương trình nào mình đã xem), tôi cho rằng Chính quyền đã rất thành công trong việc thuyết phục người dân quay lưng lại với truyền thông nhà nước.
Trước đây, qua những vụ như "Năm Cam", "PMU 18", truyền thông nhà nước đã làm cho dân chúng tưởng rằng, trong Nhà nước cũng có những anh hùng, và Nhà nước cũng đang chống tham nhũng từ bên trong Nhà nước. Nhưng rồi, chính Nhà nước đã tự tước bỏ công cụ đó của mình. Việc bắt bớ (2008) đã làm cho các nhà báo (và các báo) hoặc là sợ hãi, hoặc là khôn ra, nên cách làm "phóng sự" kiểu "PMU 18" hay "Năm Cam" giờ đây chỉ còn được thực hiện bởi "Chân Dung Quyền Lực".
Xuân Bắc dạy rất đúng, cả nhu cầu giải trí lẫn thông tin, tại sao chúng ta lại cứ phụ thuộc vào các phiên bản VTV.
(Trương Huy Sang)
"20h ngày 30 Tết năm sau mời mọi người xem... ca nhạc nhé, Năm nào phát sóng Táo xong đều bị nói nói không hay bằng năm trước, nhạt, vớ vẩn, không...
VNEXPRESS.NET


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Tư, 18 tháng 2, 2015

Xem tử vi 2015 để biết vận hạn năm nay của bạn

Xem tử vi 12 con giáp Tuần (từ 16/02/2015 - 22/02/2015)
- KỶ SỬU 66 TUỔI: Xem tu vi 2015 thấy mọi công việc vẫn tiến triển đều đặn. Tài lộc nhờ đó vẫn thoải mái. Có tin tức vui từ xa tới. Tốn tiền về xe cộ cùng những chuyện hiếu hỷ. Gia đạo bình an.
- BÍNH DẦN 29 TUỔI: Đừng hờn giận những chuyện vu vơ chỉ làm tổn hại, sứt mẻ tình cảm mà thôi. Sẽ có quà tặng bất ngờ. Tuần này, hao tốn nhiều về chuyện mua sắm. Tiền bạc bình thường.

Xem tử vi 2015 để biết vận hạn năm nay của bạn

XEM CHI TIẾT TỬ VI 12 CON GIÁP TUẦN (TỪ 16/02 - 22/02/2015)

TỬ VI TUỔI TÝ:
- GIÁP TÝ 31 TUỔI: Công việc làm ăn chưa được như ý muốn khiến phải lo lắng, ưu tư nhiều. Chịu khó chịu đựng ít lâu nữa sẽ giải tỏa được vì đây chỉ là khó khăn nhất thời mà thôi. Tình cảm vui vẻ, thoải mái.
- NHÂM TÝ 43 TUỔI: Trong gia đạo có chuyện buồn phiền nhưng phải bình tĩnh và khéo léo giải quyết cho êm đẹp. Tài chánh và việc làm vẫn bình thường. Gia dạo yên vui. Đừng tin người thái quá sẽ bị lường gạt đó.
- CANH TÝ 55 TUỔI: Có những tin vui về tiền bạc cũng như công việc làm ăn. Gia đình có hỷ sự. Chớ ham vui, phiêu lưu tình cảm mà ảnh hưởng xấu đến chuyện làm ăn cùng làm gia đình mất hạnh phúc.
- MẬU TÝ 67 TUỔI: Chưa hết những năm xui tháng hạn. Nếu cố ép quá để tiến hành theo ý mình chỉ rước lấy thất bại lớn lao mà thôi. Rán chịu đựng thêm một thời gian nữa hãy hay.

TỬ VI TUỔI SỬU:

- ẤT SỬU 30 TUỔI: Đừng nóng nảy, cáu gắt chỉ gây bất lợi cho mình thôi. Giải pháp tốt nhất là phải mềm mỏng, uyển chuyển mới đưa đến thành công được. Tiền bạc và công việc vẫn bình thường.
- QUÝ SỬU 42 TUỔI: xem ngay thấy tuần này có của hoạnh tài bất ngờ, nhưng cũng vừa phải thôi không nhiều lắm. Công việc vẫn diễn tiến bình thường. Cần lưu tâm nhiều về giấy tờ liên quan đến pháp luật.
- TÂN SỬU 54 TUỔI: Đừng thẳng tính quá sẽ gây sự hiểu lầm, xích mích với người xung quanh. Việc làm ăn cùng tài lộc đã khá hơn. Đừng phiêu lưu tình cảm có hại lớn cho bản thân cùng gia đình.
- KỶ SỬU 66 TUỔI: Mọi công việc vẫn tiến triển đều đặn. Tài lộc nhờ đó vẫn thoải mái. Có tin tức vui từ xa tới. Tốn tiền về xe cộ cùng những chuyện hiếu hỷ. Gia đạo bình an.

TỬ VI TUỔI DẦN:

- BÍNH DẦN 29 TUỔI: Đừng hờn giận những chuyện vu vơ chỉ làm tổn hại, sứt mẻ tình cảm mà thôi. Sẽ có quà tặng bất ngờ. Tuần này, hao tốn nhiều về chuyện mua sắm. Tiền bạc bình thường.
- GIÁP DẦN 41 TUỔI: Có những món tiền khá, đã trông chờ từ lâu. Nhờ vậy giải quyết được nhiều việc quan trọng. Công việc làm ăn đã khá hơn những ngày trước. Gia đạo hơi buồn phiền vì con cái. Cẩn thận nhiều về xe cộ.
- NHÂM DẦN 53 TUỔI: Đã qua được những lộn xộn, sóng gió trong gia đình. Công việc làm ăn vẫn thuận lợi, nhưng cũng gặp căng thẳng nhiều. Đừng nôn nóng, gấp gáp quá sẽ không tốt lắm đâu. Từ từ 1 chút thì hay hơn.
- CANH DẦN 65 TUỔI: Có của hoạnh tài làm ngạc nhiên nhiều. Công việc hơi khựng lại đôi chút. Gia đạo có hỷ sự. Cẩn thận, có kẻ xấu đang rình rập tính gièm pha, nói xấu cùng ám hại.

TỬ VI TUỔI MÃO:

- ĐINH MÃO 28 TUỔI: Vẫn chưa thật sự được thoải mái vì những chuyện rắc rối do tình cảm mà ra. Cần khéo léo để hòa hợp với mọi người trong gia đình. May mắn nhỏ về tài lộc.
- ẤT MÃO 40 TUỔI: Những sóng gió trong gia đạo đã tạm yên, tuy rằng vẫn còn vài xáo trộn nhỏ. Nghề nghiệp đang hanh thông lần lần, tiền bạc ổn định. Cẩn thận kẻ tiểu nhân mưu hại.
- QUÝ MÃO 52 TUỔI: Việc làm còn vài trục trặc nhỏ, nhưng tương đối đã tạm ổn. Trong gia đạo, có hỷ sự của con cái. Tài lộc có may mắn nhỏ. Cẩn thận về xe cộ.
- TÂN MÃO 64 TUỔI: Nghề nghiệp có những biến chuyển thuận lợi, tuy vẫn còn phải ưu tư về tài chánh. Sức khỏe hơi bị suy yếu, nên giữ gìn cẩn thận nhất là tim mạch và phong thấp.

TỬ VI TUỔI THÌN:

- MẬU THÌN 27 TUỔI: Có nhiều chuyện vui dồn dập về nghề nghiệp cũng như về tình cảm. Tài chánh khả quan nhưng lại hao tốn nhiều về chi phí chẳng đặng đừng.
- BÍNH THÌN 39 TUỔI: Chưa nên tính tới chuyện làm ăn mới. Cũng không nên hùn hạp không thu được kết qủa như ý. Chuyện tình cảm vui vẻ, thuận lợi. May mắn bất ngờ về tài lộc.
- GIÁP THÌN 51 TUỔI: Những dự tính chưa đạt được theo ý muốn, tuy cũng có những tiến bộ đáng kể. Đừng ỷ y vào sự tài giỏi, cần suy tính thật cẩn thận trong công việc để khỏi bị lỗi lầm. Tài lộc khả quan.
- NHÂM THÌN 63 TUỔI: Mọi công việc đã trở nên dễ thở hơn, không còn bị áp lực đè nặng. Có vài biến chuyển tốt đẹp, nhất là về tài chánh. Nên mềm mỏng trong gia đình để giữ hòa khí.

TỬ VI TUỔI TỴ:

- KỶ TỴ 26 TUỔI: Những chuyện làm ăn nơi xa tưởng dễ dàng thành công, nhưng lại gặp nhiều điều phải ưu tư lo lắng. Tuy nhiên, có quý nhân giúp đỡ tận tình để qua được khó khăn. Tình cảm có phần lộn xộn.
- ĐINH TỴ 38 TUỔI: Chuyện tình cảm cần phải giải quyết rõ ràng, dứt khoát. Đừng có thái độ nửa vời càng làm thêm rắc rối cho mình. Nghề nghiệp và tiền bạc hanh thông, thoải mái.
- ẤT TỴ 50 TUỔI: Đã bớt được những khó khăn trở ngại. Lúc này nên phát triển những dự tính của mình. Chuyện gia đạo có vài điều bất như ý. Cẩn thận nhiều về sự giao du của con cái.
- QUÝ TỴ 62 TUỔI: Việc làm vẫn hanh thông tốt đẹp tuy phải nỗ lực rất nhiều. Tiền bạc không còn phải ưu tư như trước nữa. Các con cái mang về nhiều niềm vui.

TỬ VI TUỔI NGỌ:

- CANH NGỌ 25 TUỔI: May mắn nhỏ về tài lộc, có quà tặng bất ngờ. Công việc ổn định. Chuyện tình cảm cá nhân phải biết dừng đúng lúc, lụy quá ảnh hưởng xấu đến tương lai.
- MẬU NGỌ 37 TUỔI: Cẩn thận thật nhiều đến những chuyện liên quan đến chính quyền. Càng không nên phiêu lưu về tình cảm, vui ít nhưng mang lộn xộn nhiều. Tài lộc bình thường.
- BÍNH NGỌ 49 TUỔI: Nên khéo léo giải thích để tránh tình trạng hiểu lầm với con cái trở nên trầm trọng. Chuyện làm ăn vẫn tiến triển tốt đẹp, tài lộc khả quan.
- GIÁP NGỌ 61 TUỔI: Trong việc làm, vẫn gặp những sự trợ giúp tốt đẹp của quý nhân, công việc hanh thông, tài chánh tương đối khá. Lưu tâm về chuyện sức khỏe bản thân.
TỬ VI TUỔI MÙI:
- KỶ MÙI 36 TUỔI: Hãy dồn hết nỗ lực vào việc làm cùng sửa soạn kỹ cho việc học hành. Đừng đua đòi, ham vui sẽ đưa đến ảnh hưởng thật xấu đấy. Tài chánh tương đối thoải mái.
- ĐINH MÙI 48 TUỔI: Tài chánh không phải lo nhiều vì nghề nghiệp tương đối ổn định. Chuyện hiểu lầm trong tình cảm đã giải quyết được tốt đẹp nên tinh thần thật vui.
- ẤT MÙI 60 TUỔI: Cẩn thận khi giao tế kẻo dễ gặp chuyện hiểu lầm gây phiền hà. Việc làm đã ổn định và có những cơ hội tốt đẹp đem tới. Tài lộc ổn định.
- QUÝ MÙI 72 TUỔI: Có tin vui của thân nhân từ xa tới. Gia đạo yên vui vì những hiểu lầm, xích mích đã thu xếp êm đẹp. Nghề nghiệp, tài lộc vững tiến.

TỬ VI TUỔI THÂN:

- CANH THÂN 35 TUỔI: Xem boi tinh yeu thấy giận hờn vô lý chỉ mang thêm nỗi bực mình canh cánh bên lòng. Hãy quên đi và vui lên cho khỏe thân. Có tin vui về tình cảm.
- MẬU THÂN 47 TUỔI: Nên để chuyện tình cảm riêng tây qua một bên thì công việc làm mới bớt bị ảnh hưởng. Tiền bạc tương đối tốt đẹp, nhưng công việc còn phải suy nghĩ tính toán nhiều.
- BÍNH THÂN 59 TUỔI: Một vài trục trặc nhỏ trong nghề nghiệp nhưng cũng không gây ảnh hưởng xấu. Chuyện gia đạo đã bình thường, không còn gây nặng nề cho tinh thần.
- GIÁP THÂN 71 TUỔI: Hao tốn tiền về những chuyện chẳng đặng đừng, nhưng lại có những may mắn bất ngờ về tài chánh. Nghề nghiệp đã tiến triển như ý muốn. Gia đạo hơi lộn xộn, phải khéo léo cư xử.
TỬ VI TUỔI DẬU:
- TÂN DẬU 34 TUỔI: Đã qua được những sự hiểu lầm, sự phiền muộn trong gia đình cũng như nơi làm việc. Khéo léo hơn nữa sẽ càng thoải mái hơn. Tài chánh thoải mái nhưng phải chi phí nhiều. Tình cảm vui.
- KỶ DẬU 46 TUỔI: Chưa nên tính toán hoặc hùn hạp lúc này kẻo không sẽ mang lại sự thất bại mà thôi. Việc làm ăn còn gặp những trở ngại, khó khăn. Cũng cần cẩn thận về những mối liên hệ về tình cảm nữa.
- ĐINH DẬU 58 TUỔI: Không khí trong gia đình đầm ấm, vui vẻ. Con cái mang nhiều niềm vui về chuyện học hành thành công của chúng. Cẩn thận những rắc rối về miệng tiếng, về những chuyện liên can tới pháp lý.
- ẤT DẬU 70 TUỔI: Mọi sự trở ngại, rắc rối của công việc đã được êm trở lại. Tuần này hao tốn tiền bạc, về ngoại giao, giao tế và mua sắm cho gia đình. Cứ để cho tinh thần thoải mái. May mắn sẽ đến sau.
TỬ VI TUỔI TUẤT:
- NHÂM TUẤT 33 TUỔI: Việc học hành cũng như công việc đang làm đều có những kết qủa khả quan. Cố gắng thêm nữa và cũng cần mềm mỏng, khéo léo hơn kẻo những người xung quanh hiểu lầm.
- CANH TUẤT 45 TUỔI: Tuần này hãy còn trở ngại trong nghề nghiệp, trong công việc làm ăn. Yên tâm đi, sẽ có sự thay đổi khiến mọi việc gặp thuận lợi không ngờ được. Có tin vui từ xa mang đến.
- MẬU TUẤT 57 TUỔI: Có may mắn bất ngờ về tiền bạc. Trong công việc, nghề nghiệp, có quý nhân giúp đỡ. Trong gia đạo, đừng nóng nảy vô lối làm mất hòa khí làm ảnh hưởng tới sự êm ấm, hạnh phúc.
- BÍNH TUẤT 69 TUỔI: Gặp nhiều chuyện căng thẳng tại nơi làm việc. Rán mềm mỏng, kiên nhẫn, mọi chuyện sẽ qua khỏi dễ dàng. Tuần này hao tốn tiền bạc nhiều về những chuyện bắt buộc phải chi. Gia đạo bình yên.
TỬ VI TUỔI HỢI:
- QUÝ HỢI 32 TUỔI: Chớ nên lo lắng về tiền bạc thái quá làm ảnh hưởng nghề nghiệp, việc học hành. Cũng phải mềm mỏng và đừng tranh cãi gây bất hòa với người thân trong gia đình kẻo hối hận thì sự đã rồi.
- TÂN HỢI 44 TUỔI: Bị mọi người hiểu lầm về chuyện tiền bạc nên buồn phiền rất nhiều. Yên tâm đi, mọi chuyện cũng sẽ được sáng tỏ và mọi người sẽ hiểu ra nỗi oan ức của mình. Tiền bạc tương đối thoải mái.
- KỶ HỢI 56 TUỔI: Công việc làm ăn có hơi bị gián đoạn, trở ngại đôi chút, nhưng sau đó lại trở lại bình thường như cũ. Tiền bạc tuy vô nhưng vào tay nọ lại ra tay kia, không giữ được. Cẩn thận nhiều về xe cộ.
- ĐINH HỢI 68 TUỔI: Nên cẩn thận, xem đi xem lại trước khi ký giấy tờ gởi đi, kẻo không dễ liên lụy về pháp lý. Tiền bạc tuy có nhưng lại phải lo nhiều vì những món phải chi. Đi xa có lợi.
Phần nhận xét hiển thị trên trang