Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2015

Hôm nay, Ngày 19-01: Tưởng Niệm ngày Hoàng Sa nhuộm máu



Đôi lời: Vào ngày này 41 năm trước, 74 người lính VNCH đã vĩnh viễn nằm xuống để bảo vệ quần đảo Hoàng Sa, mảnh đất thiêng liêng của Tổ Quốc. Hôm nay, chúng ta cần dành riêng những giây phút để tưởng niệm 74 người lính VNCH đã anh dũng hy sinh bảo vệ Hoàng Sa. Và cũng không quên nhắc nhở các thế hệ mai sau rằng, quần đảo này mặc dù hiện đang bị Trung Quốc chiếm giữ, nhưng đó là một phần lãnh thổ của Việt Nam.
Để hiểu thêm những người lính VNCH đã chiến đấu giữ gìn biển, đảo ra sao, cũng như đã phải đối đầu với kẻ thù hung bạo như thế nào, kính mời quý độc giả đọc lại bài viết của tác giả Lê Thương, mô tả lại trận Hải chiến Hoàng Sa 41 năm trước.
—-
Lê Thương
Huy hiệu Hải Quân VNCH
Huy hiệu Hải Quân VNCH
Trận hải chiến đẫm máu ở Hoàng Sa-Trường Sa giữa Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa và Hải Quân Trung Quốc bắt nguồn từ ngày 11-1-1974 khi Trung Quốc lên tiếng tuyên bố các quần đảo nầy thuộc lãnh thổ của họ, đồng thời họ gởi nhiều tàu chiến ngụy trang tàu đánh cá đổ quân lên các đảo lân cận.
Ngày hôm sau, 12-1-1974, Ngoại trưởng Việt Nam Cộng Hòa Vương Văn Bắc cực lực bác bỏ những luận điệu ngang ngược, vô căn cứ nầy và mạnh mẽ lên án trước dư luận thế giới về ý đồ xâm lăng của Trung Cộng. Để bảo tồn sự vẹn toàn lãnh thổ, ngày 15-1-1974, Bộ Tư Lệnh Hải Quân Việt Nam phái Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt HQ16 ra tăng cường tuần tiễu và bảo vệ các quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam ta. Ngày xưa, vị anh hùng Lý Thường Kiệt mang gươm đi đánh Tống, ngày nay con tàu mang tên ông cũng đang lướt sóng trực chỉ Biển Đông, sẵn sàng chống giữ Hoàng Sa.
Phóng đồ trận Hoàng Sa
Phóng đồ trận Hoàng Sa
Hạm trưởng HQ16 là Hải Quân Trung tá Lê Văn Thự, xuất thân từ Khóa 10 Trường Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang, chiến hạm có chở theo phái đoàn Công Binh gồm Thiếu tá Hồng, 2 sĩ quan cấp úy và 2 trung sĩ Công Binh để khảo sát địa thế cho kế hoạch thiết lập một phi trường trên đảo nầy, ngoài ra còn có ông Gerald Emil Kosh thuộc cơ quan DAO của Hoa Kỳ ở Đà Nẳng đi theo cho biết đảo. Chiến hạm đến Hoàng Sa vào lúc chiều tối ngày 15-1-1974. đêm đó con tàu bỏ neo trong vùng chờ trời sáng sẽ đưa phái đoàn vào đảo
Đêm không trăng, bầu trời cao thăm thẳm lấp lánh những vì sao, tiếng sóng vỗ rì rào quanh mạn con tàu. Thật là đêm bình yên thơ mộng giữa trùng dương mênh mông đối với những chàng lính biển. Quân chủng Hải Quân như một người cha, luôn luôn mở rộng vòng tay âu yếm đón nhận những chàng trai trẻ mang mộng hải hồ vào đại gia đình “áo trắng”. Có biết bao nhiêu thiếu nữ yêu kiều đã gởi con tim mình cho những người lính áo trắng mà “mỗi bến nước là một bến tình” cho nên bị dân gian “mắng yêu” bằng hai câu ca dao dễ thương:
Đường nào dài bằng đường Trần Hưng Đạo,
Lính nào xạo cho bằng lính Hải Quân.
Buổi sáng ngày 16-1-1974, HQ16 cho xuồng đổ bộ phái đoàn Công Binh lên đảo Pattern, công tác hoàn tất tốt đẹp. Đến trưa, vị sĩ quan trực Quart 1200-1500H là Hải Quân Trung úy Đào Dân bỗng phát hiện một con tàu lạ trước mặt đảo Cam Tuyền (đảo Robert), chiếc tàu nhỏ, cỡ tàu đánh cá. Chiến hạm đánh đèn yêu cầu tàu lạ cho biết xuất xứ, đúng theo qui luật hàng hải quốc tế nhưng tàu lạ vẫn im lặng. Để gợi sự chú ý và cũng để đuổi tàu lạ ra khỏi lãnh hải, chiến hạm cho bắn chỉ thiên một tràng đại liên 30. Tiếng súng nổ dòn dã giữa buổi trưa yên tĩnh trên mặt biển nhưng đối tượng vẫn lì lợm, không nhúc nhích. Khi tàu ta đến gần hơn thì mọi người đều chưng hửng vì tàu lạ là tàu Trung Quốc, mang cờ nền đỏ với các ngôi sao vàng ở ngay góc. Sự xuất hiện của chiến hạm Việt Nam cũng làm khuấy động sự sinh hoạt trên tàu Trung Quốc, hàng chục binh sĩ của họ lên boong nhìn sang tàu ta bằng những đôi mắt soi mói, kỳ lạ lẫn ngạc nhiên.
Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt HQ.16
Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt HQ.16
Hạm trưởng HQ16 khẩn báo về Bộ Tư Lệnh Hải Quân để xin chỉ thị, đồng thời cho nhân viên dùng đèn, dùng cờ, dùng máy phóng thanh yêu cầu tàu Trung Quốc rời khỏi hải phận Việt Nam. Lúc đầu cuộc đối thoại như với người câm nhưng sau đó họ cũng dùng loa phóng thanh cầm tay yêu cầu ta ra khỏi lãnh hải Trung Quốc. Hai bên tiếp tục đấu võ mồm suốt cả buổi chiều ngày 16-1-1974 mà không bên nào nhượng bộ. Đêm đến, HQ16 phải lui ra xa để giữ an toàn cho chiến ham. Buổi sáng ngày 17-1-1974, ta lại phát hiện thêm một tàu địch cạnh đảo Vĩnh Lạc (đảo Money) và hàng trăm lá cờ Trung Cộng được cắm dọc bờ biển. Chỉ có đảo Cam Tuyền mà HQ16 đang ở gần là còn trinh bạch, chưa bị hoen ố bởi cái rừng cờ đó.
Ngay khi nhận được báo cáo của HQ16 phát hiện tàu Trung Quốc xâm phạm hải phận Việt Nam, Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, Tư Lệnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải chỉ thị cho Khu trục hạm Trần Khánh Dư HQ4 ra Hoàng Sa tăng cường. Khu truc hạm Trần Khánh Dư, chiến hạm mang tên danh tướng đã oanh liệt chiến thắng trận Vân Đồn, mở đầu cho trận đại thắng quân Nguyên trên sông Bạch Đằng của quân dân ta dưới thời nhà Trần ra đến Hoàng Sa khoảng 2:00 giờ chiều ngày 17-1-1974, chở theo một trung đội Người Nhái (Navy Seal).
Khu trục ham Trần Khánh Dư HQ.4
Khu trục ham Trần Khánh Dư HQ.4
Hạm trưởng HQ4 là Hải Quân Trung tá Vũ Hữu San, Khóa 11, khi nhập vùng đã hợp với HQ16 có những hành động tức thời để uy hiếp lực lượng Trung Quốc. Chiếc HQ16 vận chuyển từ phìa Bắc Hoàng Sa xuống trong khi HQ4 từ phía Nam đảo Vĩnh Lạc tiến lên, tạo thế gọng kìm, kẹp chặt 2 tàu địch vào giữa. Thấy lực lượng Hải Quân Việt Nam được tăng cường, địch di chuyển ra khỏi đảo Cam Tuyền nhưng vẫn bám vùng. Tàu ta tiếp tục tiến đến gần hơn, sát tàu địch. Hai phe lại dùng loa phóng thanh trao đổi yêu sách, bên nầy đòi bên kia rời khỏi lãnh hải của mình. Địch không rời mà còn lải nhải mãi khiến Trung tá Vũ Hữu San tức giận, mặt ông đỏ gay, ông vung nắm tay về hướng tàu địch lúc đó đang ở rất gần, quát lớn “bọn bố láo”, đoạn ông ra lệnh cho HQ4 dùng mũi húc vào chiếc tàu địch nầy để đẩy nó ra. HQ4 to lớn, gồ ghề, 3 tầng kiến trúc với đài chỉ huy cao nghều nghệu trong khi tàu Trung Cộng nhỏ hơn, thấp hơn nên bị tàu ta húc bể một lỗ lớn ở đài chỉ huy. Trước hành động quyết liệt nầy, 2 tàu Trung Cộng đành nhượng bộ, bỏ chạy về hướng đảo Duy Mộng và Quang Hòa.
Ngư thuyền võ trang TC khiêu khích cản đường vận chuyển Khu truc hạm HQ.4
Ngư thuyền võ trang TC khiêu khích cản đường vận chuyển Khu truc hạm HQ.4
Sau khi đuổi được hai tàu Trung Cộng, theo đặc lệnh hành quân, Tuần dương hạm HQ16 liền cho đổ bổ bộ toán nhân viên cơ hữu của tàu gồm 15 người lên đảo Cam Tuyền, mang theo súng ống, đạn dược, máy truyền tin và lương khô đủ dùng trong 3 ngày, do Trung úy Lâm Trí Liêm chỉ huy. Toán đổ bộ nầy đã hoàn tất công tác dẹp cờ Trung Cộng và cắm cờ Việt Nam Cộng Hòa mà không gặp sự kháng cự nào của địch. Tiếp đó, HQ4 cũng cho đổ bộ 13 nhân viên cơ hữu lên đảo Vĩnh Lạc. Tại đây, Trung Cộng có 3 tàu neo gần đó, khi thấy lực lượng Việt Nam đổ quân họ lặng lẻ rút lui mà không chống trả.
Đến khoảng 6:00 giờ chiều ngày 17-1-1974, phe Trung Cộng được tăng cường thêm 2 Hộ tống hạm Kronstadts mang số 271 và 274. Đặc tính của loại Kronstadt là mình hẹp, lườn thấp, có vận tốc cao để săn đuổi tàu ngầm, dài 170 ft, ngang 21.5 ft, 2 máy, 2 chân vit, vận tốc 24 knots, trang bị 1 hải pháo 100 ly (3.5 inch) ở sân trước và 2 đại bác 37 ly ở sân sau, 2 giàn thả thủy lựu đạn (Depth Charges) và 2 giàn thả mìn, thủy thủ đoàn khoảng 65 người. Vừa tới, 2 chiếc Kronstadts nầy từ phía đảo Quang Hòa hùng hổ xả hết tốc lực về hướng HQ4 và HQ16 với thái độ khiêu khích, thách thức. Không một chút nao núng, với đội hình tác chiến, 2 chiến hạm ta hùng dũng rẻ sóng xông lên nghênh cản tàu địch, đồng thời đánh quang hiệu yêu cầu địch ra khỏi hải phận Việt Nam. Địch cũng dùng quang hiệu yêu cầu ngược lại. Đôi bên trao đổi tín hiệu gần một tiếng đồng hồ mà không có kết quả nhưng trước thái độ cứng rắn của Việt Nam Cộng Hòa, 2 chiếc Kronstadts đành nhập đoàn với các tàu Trung Cộng khác lui về bố trí tại hai đảo Quang Hòa và Duy Mộng.
Hộ tống hạm Kronstadt 271 và 274 HQTC
Hộ tống hạm Kronstadt 271 và 274 HQTC
Trong khi tình hìng đang căng thẳng ngoài Hoàng Sa thì ở đất liền, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu bay ra Vùng I và được Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại thuyết trình vào lúc 8:00 giờ sáng ngày 17-1-1974 về lịch sử, địa lý, tài nguyên, chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa cùng những diễn tiến giữa lực lượng ta và lực lượng Trung Cộng ở Hoàng Sa. Sau khi nghe thuyết trình, Tổng Thống Thiệu đã ra những chỉ thị cho Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại và nhấn mạnh câu: “Đừng để mất một tấc đất”.
Được tin Trung Cộng gởi thêm quân và nhiều chiến hạm từ căn cứ Hải Quân Yulin ở đảo Hải Nàm (Hainan) đến Hoàng Sa, Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa cũng gởi thêm 2 chiến hạm, đó là Tuần dương hạm Trần Bình Trọng HQ5, chiến hạm mang tên dũng tướng với câu nói khí khái: “Ta thà làm quỷ nước Nam chứ không thèm làm vương đất Bắc” và Hộ tống Hạm Nhật Tảo HQ10 tăng viện cho Hoàng Sa. Hạm trưởng HQ5 là Hải Quân Trung tá Phạm Trọng Quỳnh, Khóa 11, còn Hạm trưởng HQ10 là Hải Quân Thiếu tá Ngụy Văn Thà. Khóa 12. Cùng đi trên HQ5 có Hải Quân Đại tá Hà Văn Ngạc, Khóa 5, Chỉ huy trưởng Hải Đội 3 Tuần Dương, trực thuộc Bộ Tư Lệnh Hạm Đội, vừa được chỉ định làm Tư Lệnh Đặc Nhiệm Chiến Dịch Hoàng Sa và Đại tá Ngạc dùng HQ5 làm Soái hạm để chỉ huy cuộc hải chiến. Sự hiện diện của Đại tá Hà Văn Ngạc, một sĩ quan cao cấp, nhiều kinh nghiệm, đã từng tu nghiệp ở Đại Học Hải Chiến Hoa Kỳ làm cho mọi người thêm vững tâm, lên tinh thần. HQ5 cũng còn chở theo 49 chiến sĩ Hải Kích (Người Nhái). Tinh hình vô cùng khẩn cấp mà HQ10 bị hư một máy chưa sửa chữa kịp chỉ chạy một máy thành thử vận tốc bị giảm khoảng 50%, thêm vào đó Radar của HQ10 cũng bị bất khiển dụng nên Đại tá Ngạc ra lệnh cho HQ5 tách đoàn, tăng vận tốc để ra Hoàng Sa càng sớm càng tốt. Khoảng 3:00 giờ chiều ngày 18-1-1974, HQ5 ra đến Hoàng Sa. Lúc đó lực lượng của đôi bên như sau: ta có Khu trục hạm HQ4, 2 Tuần dương hạm HQ5 và HQ16, còn phía Trung Cộng có 2 Hộ tống hạm Kronstadts mang số 271 và 274, được coi là chủ lực của địch với 2 tàu chở quân võ trang mang số 402 và 407 cùng một tàu vận tải và một ghe buồm.
Tuần dương hạm Trần Bình Trọng HQ.5
Tuần dương hạm Trần Bình Trọng HQ.5
Vừa nhập vùng, Đại tá Hà Văn Ngạc ra lệnh cho 3 chiến hạm chuẩn bị cuộc phô diễn lực lượng để thăm dò phản ứng địch. Đi đầu là Tuần dương hạm HQ16 rồi đến HQ5, sau cùng là HQ4 với các khẩu hải pháo 127 ly (5 inch), 76.2 ly và các đại bác 40 ly đơn, đại bác 40 ly đôi (2 nòng), đại bác 20 ly như sẵn sàng nhả đạn vào quân thù . Trong lúc các chiến hạm đang rẻ sóng thì các dàn Radars khổng lồ quay chầm chậm có nhiệm vụ phát hiện rồi cung cấp các dữ kiện để đo khoảng cách, hướng đi và vận tốc của tàu địch. Với 3 chiến hạm bệ vệ, bề thế lực lượng phe ta trông oai dũng và “ngầu” lắm. Đoàn tàu tiến theo đội hình hàng dọc từ phía Nam đảo Pattern trực chỉ về hai đảo Quang Hòa và Duy Mộng, tất cả đều 2 máy tiến 2, cách khoảng nhau 500 mét. Khi vừa chạy được độ hai hải lý thì 2 chiến hạm chủ lực 271 và 274 của Trung Cộng đang nẳm im trong vùng biển cũng nổ máy, tăng tốc và cũng theo đội hình hàng dọc tiến thẳng về hướng đội hình tàu Việt Nam. Chiến hạm của Trung Cộng chạy rất nhanh, hai máy tiến full để lại đằng sau những bọt nước trắng xóa. Khi đến cách đoàn tàu ta chừng một hải lý, chiếc đầu của địch bỗng quay trái, được một đoạn ngắn lại quay ngược chiều 180 độ chạy băng ngang trước mũi HQ16. Vừa qua khỏi chúng lại lộn ngược trở lại về phía phải để vẽ một đường ngang khác trên mặt nước. Rồi chiếc thứ hai của chúng cũng lập lại những động tác y như chiếc đầu để cuối cùng đường giăng ngang của chúng vẽ nên chỉ cách tàu ta khoảng 150 mét. Trước thái độ khiêu khích của địch khiến phe ta khó xử. Dùng võ lực thì chưa có lệnh, còn tiếp tục tiến có thể gây tai nạn đụng tàu vì tàu Trung Cộng chạy quá nhanh mà khoảng cách lại quá gần. Cuối cùng đoàn tàu được lệnh quay mũi theo hàng dọc trở về hướng Bắc. Thế là cuộc phô diễn lực lượng coi như hoàn tất.
Đến khoảng 10:00 giờ tối ngày 18-1-1974 chiếc HQ10 ra đến nhập đoàn với các chiến hạm Việt Nam. Đêm 18 rạng ngày 19-1-1974 nhằm đêm 29 Tết Nhâm Dần cũng là đêm cực kỳ căng thẳng. Trời tối thui như mực, các tàu Trung Cộng vẫn tiếp tục khiêu khích, tiến đến gần đảo Hoàng Sa, trên các tàu ta còi nhiệm sở tác chiến báo động liên hồi. Chiến hạm HQ4 phải dùng đèn hồ quang cực sáng trên nóc đài chỉ huy rọi thẳng vào đội hình tàu địch và đánh quang hiệu yêu cầu họ ra khỏi lãnh hải Việt Nam cho đến khi tàu Trung Cộng rút lui tình hình mới dịu hơn. Đêm đó, tất cả các chiến hạm Việt Nam được lệnh trong tư thế Zebra, nghĩa là không để lọt ánh sáng ra ngoài hầu tàu địch không phát hiện được vị trí.
Mặc dù phía Trung Cộng phản ứng mạnh, lực lượng Việt Nam vẫn tiến hành kế hoạch đổ quân tái chiếm đảo Quang Hòa như đã dự định. Lúc 6:50 giờ sáng ngày 19-1-1974, lực lượng đổ quân được chia làm hai toán. Toán Biệt Hải trên HQ4 được lệnh đổ bộ lên mặt Nam trong khi toán Hải Kích (Người Nhái) trên HQ5 đổ bộ lên mặt Tây Nam. Phần lớn sĩ quan và binh sĩ của toán Hải Kích được huấn luyện ở trường NAVY SEAL của Hoa Kỳ. Lực lượng độ bộ gồm toàn những thành phần được huấn luyện tinh nhuệ, thiện chiến nhất của Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa. Ngay khi đặt chân lên bìa đảo, cả hai toán đều bị quân Trung Cộng đông hơn, dùng hỏa lực cực mạnh từ các chiến hào bắn xối xả khiến lực lượng đổ bộ không thể nào tiến sâu vào trung tâm đảo. Tình hình lúc bấy giờ thật nguy cấp và bất lợi cho lực lượng Việt Nam nhưng vì tuân hành thượng lệnh, quyết tâm bảo vệ lãnh thổ nên vào lúc 9:00 giờ sáng, toán Hải Kích được lệnh vượt lên trước. Hạ sĩ Người Nhái Đỗ Văn Long là chiến sĩ đầu tiên vừa nổ súng vừa xung phong vào đảo liền bị hỏa lực địch bắn tử thương. Trung úy Lê Văn Đơn nhào lên để thu hồi tử thi của đồng đội lại cũng bị đạn thù quật ngã. Trước quân số đông hơn và hỏa lực mạnh hơn của địch nên cả hai toán được lệnh rút về tàu với xác của Trung úy Đơn và các chiến sĩ bị thương khác, còn xác của Hả sĩ Long đành bỏ lại trên đảo vì nếu cố gắng vào thu hồi sẽ gây thêm nhiều thương vong.
Anh Chị Đơn vừa có đứa con trai lên 2 tuổi, giống Anh như đúc, đặt tên là Lê Văn Nguyên. Cha tên Đơn đặt tên con là Nguyên. Sau khi Anh Đơn hy sinh, Chị Đơn đã đổi tên con thành Lê Hoàng Sa để tưởng niệm nơi cha cháu đã chiến đấu cho sự vẹn toàn lãnh thổ và đã anh dũng nằm xuống!
Cuộc đổ quân tái chiếm đẳo thất bại vì địch đông hơn, hỏa lực mạnh hơn, 2 chiến sĩ đã đền nợ nước, một số khác bị thương, giặc đã chiếm đất, chiếm nhà của ta “Cái nhà là nhà của ta, công khó ông cha lập ra, cháu con phải gìn giữ lấy” cho nên Hải Quân Đại tá Hà Văn Ngạc ra chỉ thị cho các chiến hạm chuẩn bị tấn công, đánh đuổi quân xâm lăng ra khỏi bờ cõi. Các chiến hạm đều ở trong tình trạng chiến đấu toàn diện, còi nhiệm sở tác chiến rú lên dồn dập, liên hồi như thúc giục bước chân của các chàng lính thủy chạy nhanh hơn vào các nhiệm sở chiến đấu. Tất cả thủy thủ đoàn với áo giáp, phao nổi, nón sắt ngồi trong các ụ hải pháo chờ lệnh khai hỏa, sẵn sàng tác xạ tiêu diệt địch. Sau khi các đài chiến báo (CIC) từ các chiến hạm báo cáo “sẵn sàng” thì từ Soái hạm HQ5, Hải Quân Đại tá Hà Văn Ngạc, Tư Lệnh Chiến Dịch Hoàng Sa ban hành lệnh “khai hỏa” hồi 10 giờ 24 phút sáng ngày 19-1-1974. Trận hải chiến bắt đầu.
Trong khi tấn công, các chiến hạm Việt Nam theo đội hình tác chiến vòng cung, xông thẳng vào tàu địch, một đối một, tác xạ đồng loạt. Máy tàu rú lên tăng vận tốc, chân vịt gầm gừ ra sức đẩy con tàu nhanh thêm, mũi tàu xé nước trùng dương lướt tới, các chiến sĩ ta mắt sáng quắc đang nhả đạn vào đoàn tàu xâm lăng như mưa. Sóng Hoàng Sa làm sống lại Tiếng Sóng Vân Đồn, khí thế Bạch Đằng Giang đang sôi sùng sục trong huyết quản các chiến sĩ Hoàng Sa…“Đây Bạch Đằng Giang, sông hùng dũng của nòi giống Tiên Rồng, giống Lạc Hồng, giống oai hùng Nam-Bắc-Trung…”(Hải Quân Hành Khúc). Khói lửa bốc lên mịt mù, không khí khét lẹt mùi thuốc súng trong buổi bình minh trên Biển Đông. Tiếng đạn hải pháo xé gió rít lên những âm thanh nghe rợn người, đạn rơi lủm chủm trên mặt biển, đạn nổ quanh tàu bắn tung những cột nước lên cao, thân tàu run lên bần bật vì trúng đạn. Một chiến sĩ ta bị trúng đạn địch ngã xuống thì chiến sĩ khác phóng lên ôm súng nhả đạn vào tàu địch xâm lăng, hai chiến sĩ ta ngã xuống thì có hai chiến sĩ khác nhào lên tiếp tục ghì súng chiến đấu chống giữ Hoàng Sa ngàn đời máu thịt của Việt Nam ta.
Hồn thiêng sông núi như đang cất những tiếng cười ngạo nghễ giữa tiếng súng nổ đạn bay vì Tổ Quốc Việt Nam đã có những người con hào hùng như các chiến sĩ Hoàng Sa:
Cuối hàng thế kỷ thứ hai mươi,
Chống giữ Hoàng Sa cũng lắm người!
(Thơ của Ngọc Giao Nguyễn Đình Nhạc)
Trận hải chiến tiếp diễn khốc liệt, với chiến thuật “tốc chiến, tốc thắng”, các chiến hạm Việt Nam chiếm được thế thượng phong vì bắn trước với cỡ súng lớn hơn. Các tàu địch bị thiệt hai nhiều trong những phút đầu của cuộc giao tranh, chiếc Hộ tống hạm Kronstadt 271 của địch bị trúng hải pháo 76.2 ly và 40 ly của HQ4 nên không còn khả năng tác chiến sau đó phát nổ và chìm. Hạm trưởng chiếc nầy là Đại tá Vương Kỳ Uy bị tử thương với một số thủy thủ đoàn. Nhưng cũng như những chiến hạm khác của ta, HQ4 cũng là mục tiêu khá lớn cho tàu địch nên cũng bị trúng nhiều vết đạn. Một trái hải pháo địch thổi bay hệ thống hút khổng lồ của HQ4. Trong lúc hổn chiến, bộ phận quan sát bằng ống dòm trên nóc đài chỉ huy của HQ4 báo cáo có hai tàu địch đang đuổi theo. HQ4 liền tăng vận tốc tối đa và vận hành theo đội hình tác chiến Zig Zag, uốn lượn như con rắn nên tránh được các quả hải pháo của 2 tàu địch đang đuổi theo. Ngay lúc đó, chiếc HQ5 cũng vừa trờ tới, cắt ngang đuôi HQ4, phóng vào 2 tàu địch đang đuổi theo HQ4. Những khối cầu lửa từ khẩu 127 ly trước mũi HQ5 bay thẳng về hướng 2 tàu Trung Cộng, một chiếc của địch bị trúng đạn bốc cháy, khói lên ngùn ngụt, chiếc còn lại quay ngang bỏ chạy mất dạng. Chiếc HQ4 bị thiệt hại nhẹ so với các tàu khác, máy móc chính, hệ thống điện, hệ thống truyền tin vẫn trong tình trạng khiển dụng tốt và con tàu vẫn còn khả năng tác chiến. Về nhân mạng. HQ4 có hai chiến sĩ là Hải Quân Thiếu úy Nguyễn Phúc Xá và Hạ sĩ nhất Vận chuyển Nguyễn Thành Danh hy sinh cùng một số đoàn viên khác bị thương. Anh Danh bị trúng đạn nơi ngực thoi thóp trên băng-ca, ngực đầy bông băng nhuộm máu, Thượng sĩ Giám lộ Lữ Công Bảy rờ lên trán thấy nóng hối và hỏi Anh có khỏe không, Anh mở mắt gật đầu nhưng sau đó lịm dần rồi vĩnh viễn ra đi.
Trục Lôi Hạm T-389 của HQTC bị Hải Quân VNCH bắn chìm tại Hoàng Sa
Trục Lôi Hạm T-389 của HQTC bị Hải Quân VNCH bắn chìm tại Hoàng Sa
Chiến hạm của Trung Quốc bị trúng đạn của HQ5 bốc cháy nói trên là chiếc Hộ tống hạm Kronstadt 274. Sau khi bị trúng đạn, chiếc nầy phải ủi vào bãi san hô để tránh bị chìm nhưng sau đó cũng bị phá hủy hoàn toàn. Chiếc nầy cũng là Soái hạm của địch do Đô Đốc Phương Quang Kính làm Tư Lệnh, chỉ huy cuộc hải chiến. Đô Đốc Phương Quang Kính còn là Tư Lệnh Phó Hải Đội Nam Hải của Trung Cộng. Ngoài Hạm trưởng là Đại tá Quang Đức tử thương, toàn bộ tham mưu của Soái hạm địch gồm Đô Đốc Phương Quang Kính, 2 Đề Đốc, 4 Đại tá, 6 Trung tá, 2 Thiếu tá và 7 sĩ quan cấp úy đều tử thương. Về phần HQ5 cũng bị trúng đạn nhiều nơi, con tàu đầy vết đạn của địch. Các ổ hải pháo 127 ly và 40 ly đôi trước mũi bị trúng đạn nên trở ngại tác xạ, chỉ còn khẩu 40 ly bên tả hạm và 2 khẩu 20 ly là còn sử dụng được. Chính khẩu 40 ly nầy do Thượng sĩ Trọng pháo Tài làm trưởng khẩu đã khạc đạn tới tấp không cho tàu địch xáp lại gần. Lửa bốc cháy và nước tràn vào nhiều nơi, Hạm trưởng phải ra lệnh làm ngập nước hầm đạn 127 ly để tránh đạn phát nổ vì lửa cháy và điện chạm. Tuy bị hư hại khá trầm trọng nhưng HQ5 không có nguy cơ bị chìm và sau đó cơ khí trưởng là Thiếu tá Trần Đắc Nguyên, một sĩ quan cơ khí nhiều kinh nghiệm đã điều động nhân viên ra sức dập tắt các đám cháy và hàn bít các lỗ thủng nước đang tràn vào, sửa chữa các máy móc bị hư hỏng nên một thời gian ngắn sau đó con tàu đã trở lại tình trạng hoạt động gần như bình thường. Về nhân mạng, HQ5 có 1 sĩ quan và 2 hạ sĩ quan hy sinh, 3 sĩ quan cùng 4 hạ sĩ quan và 9 đoàn viên bị thương nặng nhẹ.
Về phần HQ16, sau khi dùng các khẩu 127 ly và 40 ly bắn hư hại chiếc Trục lôi hạm 389 của Trung Cộng khiến Hạm trưởng là Trung tá Triệu Quát bị tử thương, Tuần dương hạm HQ 16 cũng bị trúng nhiều hải pháo hư hải nặng. Hầm đạn 127 ly trước mũi bị thủng một lỗ lớn, nước tràn vào mỗi khi mũi tàu chúc xuống nên phải cô lập. Máy điện cũng bị trúng đạn, dây điện bị đứt nhiều nơi, hầm máy chỗ nào cũng bị chạm điện khiến những nhân viên có phận sự ở khu vực nầy bị điện giật nên phải di tản. Nguy hơn nữa là hông tàu ngay hầm máy tả bị đạn hải pháo địch bắn trúng phá một lỗ lớn ngang tầm nước làm nước biển tràn vào như thác lũ, chiến hạm mỗi lúc nghiêng thêm về bên trái và có nguy cơ bị chìm. Sau cùng, nhờ sĩ quan cơ khí trưởng là Đại úy Hiệp đôn đốc nhân viên ra sức cô lập hầm máy tả nên chiến hạm vẫn tiếp tục vận chuyển được bằng máy bên hữu. HQ16 chì có một chiến sĩ hy sinh, đó là Trung sĩ Điện khí Xuân bị đứt lìa cánh tay phải ở hầm máy vì không cầm máu được nên Anh đã đền nợ nước. Trung úy Bính đã vuốt mắt và cùng các y tá cầu nguyện cho Anh bằng Thánh Kinh dù không rõ Anh tôn giáo nào.

Hạ sĩ Vận chuyển Lê Văn Tây, người Ban Mê Thuột nhưng yêu màu áo trắng, yêu mộng hải hồ nên sau khi lấy bằng Trung Học Đệ Nhất Cấp gia nhập Hải Quân và đền nợ nước bằng cách ghì khẩu súng cho đến giờ phút chót; Thủy thủ Cơ khí Đinh Hoàng Mai ôm khẩu 20 ly bắn che cho các đồng đội trên bè đào thoát, bạn bè gọi xuống bè ra đi nhưng không chịu xuống, ở lại chết theo con tàu… và còn nhiều chiến sĩ khác đã liệt oanh nằm xuống mà ở đây không đủ giấy mực để kể cho hết. Những người còn sống sót dìu dắt các chiến hũu bị thương lên 5 chiếc phao tập thể, tất cả là 28 người, kể cả Hạm phó Nguyễn Thành Trí. Riêng Hạm trưởng Ngụy Văn Thà từ chối ra đi mặc dù các chiến hữu yêu cầu nhiều lần. Anh ở lại chết theo con tàu đúng với truyền thống cao đẹp của Hải Quân và Hàng Hải. Trên đường đào thoát, có 8 chiến sỉ, trong đó có Hạm phó Nguyễn Thành Trí bị chết vì các vết thương, vì đói khát, vì kiệt sức trước khi được chiếc tàu dầu Hòa Lan Skopionella cứu vớt vào đêm 22-1-1974. Khi các chiến sĩ ta được vớt lên, chính tay nhị vị phu nhân của Thuyền trưởng và Thuyền phó tàu nầy đã tận tình băng bó, săn sóc các vết thương, đút từng muỗng cháo cho các chiến sĩ Việt Nam thể hiện tình người bao la. Thật là một nghĩa cử đẹp không bao giờ quên được!
Còn Hộ tống hạm Nhật Tảo HQ10 là chiến hạm nhỏ nhất, hỏa lực yếu nhất trong số các chiến hạm Việt Nam tham chiến, ngoài ra tình trạng kỹ thuật cũng không khả quan cho lắm vì hư một máy, vận chuyển, xoay trở chậm chạp nên bị trúng nhiều đạn. Một trái hải pháo 100 ly của địch bắn trúng đài chỉ huy, đốn ngã tất cả các nhân viên có phận sự tại đây. Hạm trưởng Hải Quân Thiếu tá Ngụy Văn Thà và Hạm phó Hải Quân Đại úy Nguyễn Thành Trí đều bị thương nặng. Kế tiếp, một trái hải pháo khác trúng ngay hầm máy làm cho chiến hạm tê liệt, hoàn toàn bất khiển dụng, trôi lờ đờ, lềnh bềnh trên mặt biển làm muc tiêu cho tàu địch tác xạ xối xả. Số thương vong của HQ10 rất nặng và nhiều chiến sĩ chết một cách thê thảm như Trung úy Vũ Văn Bang, sĩ quan Đệ Tam chết thân xác không toàn vẹn tại Trung Tâm Chiến Báo (CIC); Trung úy Cơ khí Ngô Chí Thành chết ở phòng máy bị cháy nám đen và hai chân hầu như lìa khỏi thân người; Trung úy Nguyễn Văn Đông chết mất mặt tại khẩu 76.2 ly ở sân trước.
Trong trận chiến, HQ10 đã mượn đáy biển Hoàng Sa làm mồ dũng sĩ, mang theo 42 người con yêu của Tổ Quốc, kể cả Hạm trưởng Hải Quân Thiếu tá Ngụy Văn Thà, Khóa 12, sinh ngày 16-1-1943 tại Trảng Bàng, Tây Ninh. Anh lập gia đình với Chị Huỳnh Thị Sinh, Chị Sinh còn rất trẻ, chưa tới tuổi 30. Hai Anh Chị có được 2 người con gái, còn rất nhỏ, cháu đầu 4 tuổi, cháu sau 2 tuổi. Cùng chết theo tàu có Trung úy Vũ Văn Bang, ngày tàu rời Sài Gòn đi công tác, Anh Bang có đem theo tấm hình của đứa con gái đầu lòng chưa đầy tháng để khoe với bạn bè. Khi chết, tấm hình của cháu vẫn còn nằm trong túi áo trận trên ngực Anh, được bọc bằng giấy ny-lon cho không bị ướt:
Sóng biển chiều nay cuồn cuộn quá,
Còn đây uy dũng pháo Hoàng Sa.
Vành khăn tang trắng đầu con trẻ,
Kinh buồn vĩnh biệt tiếng cười cha!
(Thơ Nguyệt Trinh)
H1Còn Trung sĩ Giám lộ Vương Thương, cũng thuộc HQ10 đã chết trên bè đào thoát. Anh bị mảnh đạn chém đứt mông trái và vĩnh viễn nằm xuống vì máu ra quá nhiều. Anh đã hy sinh cho đất nước trước ngày làm lễ cưới. Lẽ ra Anh đã được đi phép cưới vợ, giấy phép đã cầm trong tay nhưng Hạm trưởng động viên Anh ở lại đi công tác chuyến nầy vì Anh quá rành quần đảo Hoàng Sa. Ngày tàu nhổ neo rời bến, người vợ sắp cưới ra tận cầu tàu tiễn chân Anh, nàng âu yếm nắm chặt tay người yêu như trao tất cả tình thương và hẹn ngày Anh về hai người sẽ làm đám cưới trọn đời yêu nhau cho vẹn lời nguyền trăm năm kết tóc xe duyên… nhưng:
Lần tiễn đưa hôm ấy một lần thôi,
Là chiến sĩ một đi không trở lại!
(Giòng Lệ Cuối – Phạm Từ Quyên)
H1Riêng toán đổ bộ lên đảo Cam Tuyền của HQ16, khi trận hải chiến xảy ra, HQ16 không thể vớt họ được vì đang chiến đấu với tàu địch nếu tàu ngừng lại để vớt họ thì con tàu sẽ là mục tiêu bất động cho tàu địch vì thế Hạm trưởng Lê Văn Thự liên lạc bằng máy truyền tin với Trung úy Liêm, sau khi thông báo tình hình bất khả kháng của chiến hạm, ông đã động viên anh em dùng bè đào thoát, cố vượt ra khỏi vùng giao tranh, đồng thời yêu cầu mọi người thông cảm sự bất lực của ông trước tình hình hiện tại vì ông đang mang trách nhiệm về sự an toàn của con tàu và sinh mạng của hàng trăm thủy thủ đoàn. Càng nói, trông ông càng đau đớn, đôi mắt đỏ hoe như ông đang muốn khóc vì không vớt được các chiến hữu và đồng đội của ông!
Sau đó, toán đổ bộ nầy dùng bè cao su vượt thoát ngay tức khắc trong lúc cuộc hải chiến đang xảy ra.. Khi họ đang lênh đênh trên những xuồng đào thoát, một chiến hạm địch bị trúng đạn của phe ta, cả toán 15 chiến sĩ nầy biểu lộ tinh thần yêu nước cao độ bằng cách tất cả cùng giơ cao những cánh tay và đồng ca bản “Việt Nam – Việt Nam” (Việt Nam, Việt Nam nghe từ vào đời… Việt Nam nước tôi…) Và sau 10 ngày chống chọi với sóng gió, đói khát các chiến sĩ ta được ngư dân ở Qui Nhơn cứu sống. Chỉ có một chiến sỉ hy sinh sau khi đã lên thuyền ngư dân, đó là Hạ sĩ Quản kho Nguyễn Văn Duyên. Anh Duyên đã ra đi vì đói, khát và kiệt sức. Khi được ngư dân vớt lên thuyền, họ như những người về từ cõi chết, xơ xác, ốm yếu, tiều tụy, mắt lõm sâu như những hố thẳm, râu tóc xồm xàm, rậm rạp trông họ như những người rừng. Nhưng tận đáy lòng Mẹ Việt Nam họ là những người con kiêu hùng của Mẹ về từ Tổ Quốc Đại Dương.
Sau trận hải chiến, khoảng 7:00 giờ sáng ngày 20-1-1974 đoàn chiến hạm ta về đến bến thương cảng Đà Nẳng nhưng đoàn tàu vắng bóng HQ10. Trên bến, đồng bào đứng đông nghẹt, chen chút nhau tiếp đón các chiến sĩ Hoàng Sa bằng một rừng biểu ngữ với các khẩu hiệu: “Hải Quân Việt Nam quyết tâm bảo vệ lãnh thổ đến giọt máu cuối cùng” “Một ý chí: bảo vệ quê hương” “Hoan hô tinh thần chiến đấu anh dũng của các chiến sĩ Hải Quân tham dự Hải Chiến Hoàng Sa” “Hoan hô tinh thần bất khuất của các chiến sĩ Hải Chiến Hoàng Sa”.
H1
Chiến sĩ Hoàng Sa, các Anh rất xứng đáng được vinh danh là những người con yêu của đất nước! Các Anh đã không phụ lòng những bà mẹ hiền đã âu yếm trao các Anh cho đất nước khi các Anh vừa khôn lớn. Các Anh cũng không phụ lòng mái quân trường đã đào tạo các Anh thành những người trai thời chiến. Các Anh cũng không phụ lòng đồng đội, chiến hữu khi các Anh xông pha trong các chiến trường lửa đạn. Và các Anh cũng không phụ lòng đồng bào đã trao trọn niềm tin nơi các Anh. Lính nào cũng là lính, lính nào cũng đóng góp xương máu cho quê hương đất nước và các Anh cũng vậy, các Anh đã đại diện màu áo để góp máu cho Tổ Quốc.
Trận Hải Chiến Hoàng Sa đã nói lên hùng tính Việt tộc, đồng thời nối tiếp tinh thần chống Bắc xâm của dân tộc ta. 
Lê Thương
Richmond – Virginia

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bạn là người dậy sớm hay sống về đêm?


http://baomai.blogspot.com/
Con người được phân chia ra làm hai loại: những người có thể ra khỏi giường sớm vào mỗi sáng và những người cố ngủ nướng thêm vài tiếng nữa.

Nhưng câu chuyện của cô Claudia Hammond dưới đây cho thấy mọi việc không phải hoàn toàn như vậy.

Thích sống về đêm

image
Những người thức khuya có phải là lười biếng?
Cả đời tôi rất ghét dậy sớm. Bố tôi từng phải nắm chân kéo tôi ra khỏi giường để tôi đến trường đúng giờ. Lúc chuông báo thức reo vào sáng sớm cũng là lúc tôi cảm thấy khó chịu vô cùng và tôi không có bụng dạ nào để ăn uống gì cho đến giữa buổi sáng.

Ban đêm thì lại hoàn toàn khác. Tôi rất thích ở trong phòng thu đến tận khuya để phỏng vấn những người thuộc các múi giờ khác nhau hay những người sống ở phía bên kia của quả đất. Tôi sẽ làm mọi thứ để ngày mai khỏi phải dậy sớm.

image
Tuy nhiên tôi cũng biết rất nhiều người cứ khăng khăng rằng sáng sớm là khoảng thời gian tốt nhất trong ngày.

Khi tôi đến sở làm với đôi mắt mơ màng thì mọi người đã thức dậy từ đời nảo đời nào và dường như rất vui vẻ. Nhưng khi đêm xuống thì mọi thứ đảo ngược. Trong khi những người khác thì ủ rũ và thậm chí gục lên gục xuống trên bàn ăn thì những người thức khuya như tôi lại rất hào hứng nói chuyện phiếm. Đó là lúc tôi được là chính mình.

image
Thức khuya hay dậy sớm là do gien con người?
Nhưng thật là điều hoang đường khi nói rằng xã hội chia ra làm hai loại: người dậy sớm và người sống về đêm.
Những bản câu hỏi tìm hiểu thời gian nào trong ngày thì mọi người thích làm hoạt động như chạy bộ, họp công việc cho thấy chỉ khoảng 20% trong số chúng ta thật sự là những người thức khuya hay dậy sớm. Trong số 80% còn lại, phân nửa có xu hướng đi về một trong hai thái cực kia còn nửa còn lại không theo khuynh hướng nào cả.

Xã hội dậy sớm

image
Đó là sự an ủi nho nhỏ cho những ai sống về đêm trên khắp thế giới vốn phải tồn tại trong một xã hội xoay xung quanh những người dậy sớm. Trường học hay công sở thường phải bắt đầu rất sớm. Những người dậy sớm còn được xem là có tổ chức tốt trong khi những ai thức khuya bị cho là lười biếng.

Một người dậy sớm còn thú nhận với tôi rằng nếu anh ta sống chung với nhiều người thì anh ta thích là người đầu tiên thức dậy để tận hưởng cảm giác mọi người khác đều lười biếng.

image
Thời gian có ý nghĩa nhất trong ngày là vào sáng sớm?
Nhưng những người thức khuya có thật sự là lôi thôi không? Một số người làm việc đến tận khuya nhưng không ai nói những người dậy sớm là lười biếng khi họ đi ngủ sớm còn người thức khuya vẫn phải làm việc suốt đêm.

Điều may mắn là khoa học đứng về phía tôi. Tôi không dành cả cuộc đời để ngủ hay đánh mất khoảng thời gian đẹp nhất trong ngày. Đơn giản đó là do gien di truyền của tôi. Các nhà nghiên cứu tại Đại học Surrey của Anh đã nhận ra rằng việc ngủ tùy tiện của ai đó phần lớn là do kết quả của di truyền. Họ đã tìm ra rằng những người ở hai thái cực thức khuya hay dậy sớm có một số biến thể nhất định trong gien đồng hồ sinh học của họ.

Những biến thể này có tác động đến nhiều khía cạnh khác nhau trong hoạt động sinh lý của chúng ta.

http://baomai.blogspot.com/
Những người dậy sớm thường có thân nhiệt cao nhất vào giữa trưa trong khi những người thức khuya thì phải mấy tiếng sau mới như thế. Điều đầu tiên xảy ra đối với người dậy sớm vào buổi sáng là sự gia tăng đáng kể cortisol, loại hormone làm căng cơ thể, trong người họ, giống như một liều thuốc đáng kể để giúp họ chuyển từ trạng thái ngủ sang trạng thái thức. Còn những người sống về đêm thì phải sau đó một lúc lâu họ mới trải qua tình trạng giống như vậy.

Có tập luyện được không?

http://baomai.blogspot.com/
Đồng hồ báo thức có thể giúp chúng ta thay đổi thói quen?
Do đó, nếu như tôi cố mà dậy sớm thì điều đó có nghĩa là tôi đang chống lại gien di truyền của mình. Điều này dẫn đến câu hỏi là liệu tôi có thể tập luyện để bỏ thói quen này được hay không.

Đáng buồn là điều này khó mà làm được. Với một chiếc đồng hồ báo thức bạn có thể buộc mình phải dậy sớm cũng như những người đi làm ca có thể thức nguyên đêm. Nhưng một khi bạn quên vặn đồng hồ báo thức thì gien của bạn sẽ đưa bạn trở về với tập quán trước đây.

http://baomai.blogspot.com/
Những người sống về đêm có con nhỏ không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải chiến đấu với đồng hồ sinh học của mình để dậy sớm nhưng cơ thể của họ sẽ quay trở lại như cũ nếu có cơ hội. Sức ảnh hưởng của gien là rất lớn. Cú đêm thì không bao giờ nhảy nhót trong công viên vào lúc bình minh.

Về mặt lý thuyết thì người ta có thể tìm ra loại thuốc để can thiệp ở cấp độ phân tử. Vấn đề là bạn phải uống thuốc liên tục để tránh trở lại với thói quen cũ.

http://baomai.blogspot.com/
Chỉ có một hy vọng cho người thức đêm là vấn đề tuổi tác. Khi người ta trở nên lớn tuổi thì thói quen sinh hoạt của họ có khuynh hướng điều chỉnh một chút về phía sáng sớm. Đối với tôi thì điều đó sẽ xảy ra. Nhưng từ giờ cho đến lúc đó, ít nhất tôi có thể tận hưởng cuộc sống về đêm.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Báo Nhật: Kim Jong-un tiếp tục xử tử một đại tướng quân đội

(VTC News) - Nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un được cho là đã xử tử một trong những phụ tá thân cận nhất của mình, người giữ quân hàm đại tướng quân đội.


Ngày 31/10, tờ The Diplomat có trụ sở tại Tokyo dẫn nguồn tin từ tổ chức Đoàn kết trí thức Bắc Triều Tiên (NKIS) loan báo hồi đầu tháng này Đại tướng Kim Kyong Ok, Phó trưởng ban thứ nhất Ban Tổ chức-Hướng dẫn (OGD) của đảng cầm quyền Triều Tiên đã bị xử tử cùng một số phụ tá thân cận của ông này.

OGD được cho là một trong những cơ quan quyền lực nhất trong nhà nước Triều Tiên. Bên cạnh đó một số người đào thoát khỏi Triều Tiên cùng các chuyên gia cho rằng OGD đã kiểm soát ngay cả chính ông Kim Jong Jun.

Thời gian ông Kim vắng mặt trong vòng hơn 40 ngày, cũng đã có những đồn đoán rằng OGD đã kiểm soát đường lối của Triều Tiên, không phải theo kiểu chống đối công khai với ông Kim Jong-un mà họ chỉ đơn giản là phớt lờ mệnh lệnh của nhà lãnh đạo này.

NKIS cho hay ông Choe Ryong Hae, người được cho là nhân vật quyền lực số 2 chỉ sau nhà lãnh đạo Kim, được giao nhiệm vụ thi hành án tử hình. 

Choe là một trong những quan chức cấp cao của Triều Tiên đến Hàn quốc tham dự lễ bế mạc Thế vận hội Châu Á.

“Kim Kyong Ok bị bắt tại căn hộ của mình ở Bình Nhưỡng, và theo như những gì chúng tôi biết ông Kim Jong-un đứng đằng sau chỉ đạo ông Choe trong việc bắt giữ và hành hình”, Kim Heung-gwang, người đứng đầu NKIS nói.

Kim Kyong Ok được coi là một trong những phụ tá thân cận nhất của Kim Jong-un đồng thời là người có tầm ảnh hưởng đặc biệt trong việc trợ giúp nhà lãnh đạo trẻ nắm quyền.

Còn có thông tin cho rằng mẹ của Kim Jong-un, bà Ko Young Hui đã trực tiếp yêu cầu Kim Kyong Ok đào tạo ông Kim để trở thành nhà lãnh đạo Triều Tiên.

Trang tin về giới lãnh đạo Triều Tiên North Korea Leadership Watch cho rằng:“Kim Kyong Ok hiện là một trong 4 phó trưởng ban của Ban Tổ chức – Hướng dẫn của Đảng cầm quyền Triều Tiên. 

Ở vị trí này, Kim Kyong Ok có ảnh hưởng lớn trong việc bổ nhiệm cá nhân và đảm bảo thực hiện và tuân thủ đúng các chính sách của nhà nước, đặc biệt là trong Quân đội nhân dân Triều Tiên và các hoạt động an ninh nội bộ.

Ông này còn là nhân vật hàng đầu trong việc tăng cường quyền lực trong đảng của Ủy ban quân sự trung ương (CMC) liên quan đến các vấn đề quân sự.

NKIS nói Kim Jong-un thanh trừng Kim Kyong Ok vì lo ngại rằng sau này viên đại tướng đã nhanh chóng mở rộng ảnh hưởng của mình ở Triều Tiên. 

Báo Nhật: Kim Jong-un tiếp tục xử tử một đại tướng quân đội
Nhà lãnh đạo Kim Jong-un (phải) cùng chú dượng Jang Song Thaek

Kim Jong-un cũng đã xử tử người chú Jang Song Thaek của mình vì lý do tương tự. Trong vụ này, Kim Kyong Ok được cho là đã đóng một vai trò quan trọng trong việc lật đổ đổ Jang.

NKIS đã đưa ra khả năng rằng nhà lãnh đạo Kim xử tử Kim Kyong Ok vì không muốn dính dáng với tất cả những người có liên quan mật thiết trong vụ xét xử người chú của mình năm ngoái.

Đây là tin đồn thứ hai trong tháng này về việc Triều Tiên xử tử các quan chức cấp cao. Bởi gần đây tờ Sankei Shimbun của Nhật Bản cũng đưa tin nhà lãnh đạo Kim Jong-un đã xử tử 12 quan chức cấp cao nước này trong thời gian ông dưỡng bệnh.

Theo Sankei Shimbun, cảnh sát mật của Cục an ninh quốc gia Triều Tiên đã trực tiếp hành hình 10 người, trong đó có 3 quan chức cấp cao của Trung ương Đảng lao động Triều Tiên. Ngày 11/10, cảnh sát Triều Tiên xử tử tiếp 2 bí thư đảng của thành phố Haeju.

Minh Lý (Theo The Diplomat)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cái được của người Trung Quốc:

Cuộc chiến chống tham nhũng ở Trung Quốc “bước sang giai đoạn mới”T





Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình vừa đưa ra thông báo mới khẳng định chiến dịch chống tham nhũng cấp quốc gia của Trung Quốc giờ đây bước sang một giai đoạn mới: mở rộng đối tượng điều tra và bắt đầu điều tra các doanh nghiệp nhà nước.

Mặt trái của chiến dịch chống tham nhũng ở Trung Quốc


Theo cơ quan thông tấn nhà nước Trung Quốc là Tân hoa xã, chỉ thị mới này sẽ trọng tâm mới trong năm 2015. Chủ tịch Tập thông báo về sự thay đổi này ngay sau phiên họp toàn thể thứ 5 của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương Trung Quốc (CCDI).


Chiến dịch chống tham nhũng được Chủ tịch Tập Cận Bình thực hiện đã làm được rất nhiều điều ở Trung Quốc, trong đó có việc quan chức cấp cao nhất kể từ thời Mao Trạch Đông bị phế truất.


Môi trường kinh doanh ở Trung Quốc cũng hoàn toàn thay đổi, cùng với đó là những biến chuyển về cấu trúc xã hội của trung tâm cờ bạc lớn nhất thế giới (Macau). Đồng thời, nhiều người giàu Trung Quốc cũng không còn muốn thể hiện sự giàu có ra bên ngoài.


Hàng chục triệu USD đã được phát hiện đang nằm trong tay của các quan chức tham nhũng.


Dưới đây là những điểm mấu chốt mà CCDI sẽ tập trung trong thời gian tới, theo Tân Hoa xã:


• Nhiệm vụ hàng đầu trong năm 2015 là thắt chặt quản lý và đảm bảo chắc chắn rằng các chính sách sẽ được triển khai nghiêm túc. CCDI yêu cầu các quan chức cấp cao nghiêm túc chấp hành kỷ luật và những vấn đề như bè phái, hối lộ và gian dối sẽ không được tha thứ.

• Tất cả các doanh nghiệp nhà nước chịu sự quản lý của chính quyền trung ương sẽ trở thành đối tượng điều tra và các cuộc thanh tra được siết chặt đối với cả hoạt động ở nước ngoài của các doanh nghiệp này.

• Lãnh đạo Đảng và các cơ quan nhà nước, lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước phải chịu trách nhiệm đối với bất cứ trường hợp tham nhũng nghiêm trọng nào xảy ra dưới trách nhiệm của họ.


• Chiến dịch diệt tận gốc những thói xấu nơi làm việc như lạm dụng công quỹ và quan liêu sẽ tiếp tục được thực hiện.• Các quan chức nắm giữ vị trí chủ chốt sử dụng tầm ảnh hưởng đến các dự án cơ sở hạ tầng và các thương vụ mua bán đất đai, biển thủ tài sản nhà nước … sẽ bị phạt nặng.


• Các cơ quan kiểm tra kỷ luật sẽ tăng cường hợp tác quốc tế để tìm ra các quan chức tham nhũng trốn ở nước ngoài và lấy lại tài sản của quốc gia.


• CCDI sẽ xây dựng đội ngũ điều tra trung thành và trong sạch. Những cán bộ thanh tra không có đủ khả năng sẽ bị thay thế và những ai làm trái pháp luật sẽ bị trừng phạt thích đáng.

(Theo InfoNet/Business Insider)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thành Phố Của Những Hố Ga


HO GA-bw

… viết tặng sinh nhật của N.
Khiêm Nhu



Đến cả nước uống còn bốc mùi thì sống thế nào bây giờ?
Chẳng sao cả. Người ta sống được thì mình sống được.
Chúng tôi vẫn ăn vẫn ở, vẫn hít thở, dưới vòm trời này.
Chẳng thấy ai than vãn. Từ trong nhà đến hè phố.


***



Chỉ vì cái mùi này mà tôi đánh mất một tình bạn đẹp nhất, mà có lẽ cả cuộc đời này tôi chẳng bao giờ có được. K đã nhiễm bệnh, nôn mửa sau khi từ nhà tôi trở về. Còn chúng tôi thì không. Hằng ngày chúng tôi vẫn sinh sống, vẫn ăn uống, tắm giặt bằng nguồn nước này.
Vết thương của bố tôi chưa lành hẳn, lại là vết thương hở, sợ nhiễm trùng nên mẹ tôi đã xin bác sĩ cho ông nhập viện. Từ lớn đến bé, lúc nào tôi cũng ám ảnh vết thương của bố tôi. Vết thương có mùi thối và lở loét. Nó chưa đến mức có dòi bọ, nhưng nó bưng mủ, một lớp mủ màu vàng đục, nhờ nhờ. Nhớ hồi bé, tôi thương bố mình lắm. Cứ chiều chiều lại ngồi và ngửi vết thương của ông. Và đó cũng là ước mơ duy nhất của tôi, bố tôi hết bệnh, bố tôi khỏe mạnh. Bây giờ có lẽ tôi ít thương ông hơn. Nhìn chung là thế, giống như nhiều mối bận tâm quá, và mình cứ chia nhỏ, chia nhỏ ra.
Bốn đứa em của tôi cũng vào viện theo, mặc dù trước đây chúng chẳng ưa gì cái nơi quỷ quái đó.
Nghĩ ở nhà suốt sẽ rất chán, tôi đâm ra muốn đi thăm chị, như một cơ hội giải hòa nhưng mẹ tôi không cho. Bà sợ tôi mang mùi hôi thối này đến cho chị mình, nhất là khi chị ấy đang ở cữ. Mẹ tôi vẫn thường thiên vị, đứa này một ít đứa kia một ít, và chúng tôi vẫn thường phàn nàn về điều này.
Lại mưa rồi. Tôi muốn ra ngoài. Chẳng có áo mưa. Chẳng có cái ô nào. Chắc đây là trận mưa lớn nhất trong năm. Mái nhà lộp độp như ai ném đá. Cái Sài Gòn này nó thế, nắng chán rồi mưa. Ẩm ương đỏng đảnh, ai sống được. Hôi thối, ruồi muỗi, gián chuột, rác rến ngập ngụa mọi hang cùng ngõ tận trong nay mai.
Tự nhiên nghĩ quẩn, hẳn ngôi nhà mình đang sống có mùi hôi nhất thành phố. Điên thật. Có thể vì thế nên chẳng có công ty môi trường nào chịu nhận lời xuống khảo sát xem cái xí nhà tôi đã chứa cái quái quỷ gì, mà phát ra cái mùi khốn nạn thế. Họ lấy lý do, ngôi nhà chúng tôi nằm tận trong hẽm, lại là hẽm cụt. Chẳng xe vào được. Cứ ngồi bấm điện thoại và nghe đầu dây bên kia từ chối.
May mà trong tủ lạnh còn một cái bánh kẹp. Không mới nhưng còn hạn sử dụng.
Suốt đêm hai con mắt mở thao láo, cứ nhắm mắt lại thì thấy ma thấy quỷ, thấy người chết rồi lửa cháy, thấy cả cảnh mình bị cưỡng hiếp, một cách đau đớn. Tỉnh dậy, nằm xuống lại thấy mình đẻ ra đứa con mặt toàn máu, chẳng khóc chẳng rằng.
 
 
***
 
Cuối cùng thợ sửa cống cũng đến. Nếu hắn không đến, tôi chẳng biết làm thế nào nữa. Có lẽ hắn chỉ hơn tôi vài tuổi. Hắn không thơm tho, sạch sẽ, ngon lành như những cậu bạn của tôi, và khuôn mặt hắn cũng thế, chẳng dễ nhìn chút nào.
Hắn đảo mắt một lượt, chê nhà của gì mà tối mù, như nhà hoang, phải mở cửa ra cho thoáng nhưng tôi giải thích mình không muốn những nhà xung quanh bị ảnh hưởng. Hắn gật đầu. Hắn chỉ phàn nàn về sự tối tăm của căn nhà mà thôi, còn cái mùi của nó, hắn bảo, hắn chẳng bận tâm. Hoàn toàn không.
Hắn hỏi, thế xưa nay có bao giờ xảy ra tình trạng này không. Tôi không biết, có lẽ là chưa. Hơn nữa, việc gì phải nhớ những chuyện này. Đầu óc còn khối chuyện phải nghĩ chứ. Rồi hắn lấy một que sắt gõ gõ lên nền nhà, phải đến mười lăm phút, hắn a lên một tiếng. Tôi thở phào, xem ra nó khá đơn giản, không phức tạp như tôi tưởng tượng. Như để cho chắc, hắn gõ đi gõ lại chục lần nữa. Hắn dùng que sắt gạch chéo dấu X và tiếp tục gõ những viên gạch bên cạnh. Đánh dấu X, nhỏ hơn. Nền nhà li chi, những dấu X. Tựa như những dấu hiệu chết chóc trong Alibaba và bốn mươi tên cướp vậy.
Hắn nhờ tôi lấy thanh xà beng trong ca bin xe của hắn. Tôi làm theo. Thì ra hắn đã nối sẵn đường ống đi từ nhà tôi đến tận chỗ hắn đậu xe. Có nghĩa là, những con người tọc mạch sẽ lần theo đường ống và phát hiện điều bấy lâu gia đình tôi giấu diếm, ôi, họ sẽ phát hiện ra nguyên nhân cả khu phố này bốc mùi là vì đâu. Họ đang khó chịu, và họ sẽ điên tiết lên cho mà xem.
Chiếc xe của hắn đậu ở đầu hẽm và vẫn để nguyên cả chìa khóa. Khó khăn lắm tôi mới lôi được chiếc xà beng ra, không phải vì nó nặng mà vì chẳng có thứ gì bẩn hơn cái xà beng này. Cảm giác tay mình đang mềm nhũn ra, cứ thế, tôi dán mặt xuống đất mà đi, một mạch.
Một phát duy nhất, thanh xà beng nện xuống nền nhà, gần ba viên gạch vỡ toang. Một cái hố rộng hoác hiện ra trước mắt tôi. Cái hố này không mùi. Chẳng có mùi gì bốc ra từ nó cả. Đột nhiên tôi cảm thấy rùng mình. Lạnh lẽo. Ma ám. Tưởng chừng dưới chân mình, đất đang lún xuống, lún xuống một cách chậm rãi và lặng lẽ.
Hắn cứ lảm nhảm như mình là một chuyên gia địa chất khiến tôi càng sốt ruột. Tôi bật tất cả các bóng điện nhưng vẫn còn quá tối. Vì cái hố quá sâu.
Hắn suy nghĩ một lát rồi nói, thôi thì làm phiền tôi lần nữa, vào ca bin, phía bên trái lấy cái đèn pin. Tôi nhanh nhảu rúc đầu vào, tìm kiếm, lần này tôi thấy tự hào về mình hơn, về cái sự đang dần chuyên nghiệp lên. Chẳng nhớ hắn tả thế nào, tôi bới tung mọi thứ trong ca bin lên, và phát hiện ra trong khoang ca bin này cũng có mùi hôi- đặc trưng. Đống giẻ lau toàn mùi dầu nhớt. Mùi thuốc lá. Mùi mồ hôi. Mùi son phấn của đàn bà. Mùi thức ăn thừa. Mùi nước đái chó. Cả lông chó nữa.
Tôi buồn nôn. Buồn nôn. Hơn ngày hôm qua. Hơn cả cơn buồn nôn hôm nọ, và hôm trước nữa. Buồn nôn. Tôi lại hắt xì và sổ mũi nhưng không thể nào nôn được. Tôi cố móc họng mình. Đầu tôi rúc vào ca bin, tôi ngửi thấy thêm một vài mùi, khác, lạ, quá ư là khó chịu. Tôi cố móc họng. Tôi phải móc họng, để có thể nôn được. Phải nôn. Phải ói. Phải mửa. Mọi thứ trong dạ dày cứ cuồn cuồn, chua, lợm, đắng, bốc mùi.
Tôi mừng phát điên lên được, tôi đã nôn ra được mà không ai trông thấy cả. Cũng may nhìn thấy mặt mũi xanh lè của tôi, hắn chẳng buồn hỏi han.
Hắn nằm dài xuống nền nhà và rọi đèn pin xuống cái hố.
Hắn lấy một viên gạch vữa ném xuống. Tôi dõi mắt theo viên gạch, nhưng nó chẳng phát ra một tiếng vọng nào cả.
Không nghe tiếng gì, chắc nó không có đáy. Tôi phì cười, chỉ là lòng người mới là không đáy thôi. Hắn cười theo, ha hả, nghe thật buồn cười.
Khác với sự sợ hãi của tôi, hắn vẫn điềm tĩnh, hay nói đúng hơn là hiếu kỳ. Hắn quay sang nện xà beng xuống những viên gạch đã đánh dấu.
Đúng là hoài công, hắn chỉ làm cho nền nhà vốn đã xấu, nay lại càng thêm be bét và thậm tệ. Chẳng có gì ngoài đất cát, vôi vữa.
Chẳng hiểu cao hứng kiểu gì, hắn leo lên mái nhà, tốc mái ra cho ánh sáng mặt trời lọt vào. Lúc này đang là buổi trưa nên hắn đổ mồ hôi rất nhiều. Tôi vào nhà tắm lấy tạm tấm khăn mà tôi vẫn dùng hàng ngày cho hắn. Hắn đón lấy, ngửi ngửi rồi nhìn tôi chằm chằm.
Hình như hắn đã bắt đầu thấy đói. Vừa mở cánh cửa tủ lạnh ra, tôi lâp tức đóng lại. Tôi ngượng chín mặt đi được, chẳng có gì trong đó. Tất cả đã lên men, đã bốc mùi, choe loét.
 Tôi nhìn lên mái nhà, phần hắn gỡ bỏ tạm thời. Một luồng ánh sáng màu đen xuyên thẳng xuống hố. Là một luồng ánh sáng màu đen. Dường như lúc đó, mắt tôi lòa đi. Tôi chẳng trông thấy gì cả. Tôi chẳng thấy hắn đâu cả. Tất cả chìm trong màu đen. Cái gì cũng màu đen.
Tôi lại nôn. Nôn nốt những gì có trong dạ dạy. Tôi nôn cả ra máu. Hai tay tôi đầy máu, tanh, hôi. Mắt tôi nhòa đi nên tôi không biết thứ máu mình nôn ra có màu gì nữa. Hy vọng là màu đỏ, tôi là con người cơ mà.
Tôi nhìn vào luồng ánh sáng đó. Vẫn một màu đen.
Tôi lồm ngồm bò dậy. Trông thấy hắn, tôi mới chực nhớ ra điều gì nhưng nhìn thấy hắn nôn mửa tôi lại quên béng mất. Tôi muốn quát tháo. Sao hắn lại nôn mữa lúc này, hắn làm tôi sợ và ớn lạnh thêm mà thôi.
Hắn leo lên mái nhà. Dáng vẻ hắn cứ thoăn thoắt và nhỏ bé dần. Càng nhìn hắn, mắt tôi càng thấy lòa nên tôi nhắm ghiền mắt lại cho đến lúc tiếng búa nện lên mái nhà dứt hẳn.
Lại cảm thấy buồn nôn. Tôi năn nỉ hắn đừng dò tìm gì nữa, đi về đi, càng nhanh càng tốt, nói mãi thành ra hắn quạu và tuôn ra một tràng chửi thề. Tục tĩu. Mùi nặng quá, mũi tôi vẫn cứ phải hít cái mùi cống rãnh này đến bao giờ? Có thể là mãi mãi?
Nói một cách thô thiển thì nó giống như một cái hố xí lộ thiên khổng lồ đang ở dưới ngôi nhà này.
 
***
 
 
Hắn đã tìm được hố ga sau một ngày tìm kiếm ròng rã. Tôi chẳng biết hắn tên gì cả. Con người của công ty môi trường vừa làm cái việc vĩ đại cho gia đình tôi ấy. Hắn chẳng lấy tiền thù lao cũng chẳng đợi để nghe một lời cám ơn.
Tôi chẳng muốn kể dài dòng về công việc nạo vét và vận chuyển cái mùi đó như thế nào. Tôi chẳng buồn lau dọn nhà cửa, vì lúc này toàn bộ nền nhà gần như bị đào bấy lên, lổn ngổn, bừa bộn.
Tôi tắm rửa, thật sạch, cả sát trùng, cắt móng tay móng chân, … để vào bệnh viện thăm bố. Tôi hoảng hốt khi nhìn ông, hai bàn của ông chẳng còn nữa. Nó đã bị cắt bỏ vì hoại tử. Mẹ tôi chẳng nói chẳng rằng. Bọn nhóc thì nhảy múa vui mừng vì thoát khỏi bệnh viện và trở về nhà một cách tự do thoải mái. Căn nhà đã giải phóng được cái mùi đáng tởm lợm rồi, cứ như phép mầu.
Mà ông trời cũng khéo đùa, đang yên đang lành, cắt bỏ hai bàn chân chán rồi bây giờ lại bảo ung thư giai đoạn cuối. Bố tôi chẳng tỏ ra sốc, chẳng giữ ý tứ gì, ông bảo, đi về, về luôn, vô ích thôi. Ở lại bệnh viện chỉ để nuôi bác sĩ à. Nghe thế, mấy ông bác sĩ cố bỏ ngoài tai, chẳng phản ứng gì. Có lẽ với những bệnh nhân không tha thiết gì sự sống, họ vẫn thường thốt lên như vậy.
Đó là lần cuối cùng tôi đẩy ông trên băng ca của bệnh viện.
Tóc ông mỗi ngày một rụng. Ông bảo tôi, cạo trọc đi, để nó lởm chởm như Tam Mao, khó chịu bỏ mẹ. Tôi lấy trong ngăn kéo một chiếc dao lam và từ tốn, cạo từng sợi một, cho đến lúc chẳng còn sợi nào.
Tích cóp bao lâu, mẹ tôi đổ vào cái nền nhà sạch sành sanh. Đáng đồng tiền, tự nhiên nó lại tinh tươm và đẹp đẽ lên hẳn. Bố tôi thì chê, bảo chẳng ra làm sao, nền một nơi, nóc nhà một nẻo. Ông lại nói, chắc mẹ mày dọn nhà để chuẩn bị đám tang cho tao. Hẳn ông nói thật, chẳng có ý mỉa mai gì, vừa nói nước mắt vừa chảy, từng giọt yếu ớt. Cứ như đó là những giọt nước mắt cuối cùng, còn sót lại. Hai bàn tay nắm chặt vào nhau và rung lên từng cơn, bần bật. Mẹ tôi thì lánh mặt đi.
Đêm đó, ông ra đi. Chẳng kịp để lại một lời trăn trối hay một tờ di chúc nào. Ông chết lặng lẽ, như không kịp trải qua cơn hấp hối.
Tận sáng hôm sau tôi mới hay. Nghĩ lại tôi cứ thấy hối hận. Lẽ ra đêm đó tôi đừng ngủ.
Đám tang của ông cũng lặng lẽ như cái chết của ông. Chị gái đầu lòng của chúng tôi không về được, chỉ gọi điện. Trong điện thoại khóc nức nở, chẳng dứt. Tôi tắt điện thoại. Dường như tôi không khóc.
Những người bạn của bố tôi đến, họ uống rượu ngà ngà thâu đêmBố tôi không uống rượu nhưng những người bạn của ông toàn là những tay bợm rượu. Nghĩ cũng buồn cười và cũng được an ủi.
Tôi đứng nhìn trân trân. Trời đất. Ánh đèn. Dòng người qua lại. Hương khói. Mùi nhang và mùi đồ cúng quện vào nhau.
Ai đó mắng mẹ tôi đừng để nước mắt rơi xuống mặt người chết, kẻo mù, rồi họ kéo mẹ tôi ra. Bà giằng vai ông và khóc.
Tiếng trống vang lên, đanh, lạnh, khô khốc, khiến lũ chim sẻ đang đậu bay nháo nhác.
Xe tang di dọc theo Kênh Nước Đen và mấy cửa hàng bán đồ cũ.
Người đi đường đi chậm lại. Một vài người quen của gia đình tôi hòa vào đám rước. Cho đến mụ Tâm có cái giọng cười man rợ nhất khu phố cũng có mặt. Mụ quảy cái gánh đi loằng ngoằng như rắn, rung rinh, lắc lơ một cách khiêu khích. Cảm nghĩ này khiến tôi thấy mình tội lỗi và hỗ thẹn, ngay trong đám tang bố mình, mà tôi còn nhìn ra được thế này sao đành.
Ê, nhóc con, tránh ra. Thằng bé đứng dạt vào lề dường.
Đám xe ôm, ba gác ngồi trên vỉa hè quán cà phê nhởn nha nhả khói thuốc lá, nheo mắt nhìn theo chúng tôi. Lão Sáng sắp chết tới nơi nhưng thấy lạc quan lắm, lão chạy lăng xăng đi đầu như thể dẫn đường.
Tới nghĩa địa, lão nhảy ra một bãi đất trống bảo, chỗ này ông sẽ nằm. Nói như xí phần, mắt lão ươn ướt. Ông bạn thân yêu của lão giành phần, của tao chứ, mày chết thê đ. nào được.
Chiều chập choạng. Chúng tôi tay không ra về.
Con phố heo hút buồn lại, dai dẳng, cố hữu. Con kênh vẫn đen ngòm ngòm. Lềnh bềnh những xác chết của lợn gà, của chuột, của rác.
Chiều tối nó càng đen hơn. Màu đen, đặc quánh, sền sệt.
Người lao công đẩy xe rác đi qua, cùng với tiếng kẻng lóc cóc, xủng xoảng.
Bụi cuồn cuộn như khói.
Tôi lấy tay bịt mũi lại. Và bịt luôn cả tai. Cả mắt. Một lát. Để xác định hướng về nhà. Cứ như tôi đang tạm thời mất trí, đi mãi vẫn về nơi xuất phát, về những cửa hàng đồ cũ, rồi về lại quán cà phê của đám ba gác, xích lô ngồi.
Ánh trăng làm nổi bật màu đen bóng của dòng nước. Xác những con vật nổi lềnh bềnh, nhe răng nhan nhở.
Chiếc xe máy dừng lại, hai cậu thanh niên nhảy bổ xuống kênh. Họ điên thật rồi. Tôi cười thành tiếng. Nước thế này mà tắm. Tôi quay mặt và đi nhanh.
Chẳng hiểu tắm táp bằng dòng nước thì vui thú nỗi gì, mà một tốp thanh niên chẳng biết từ đâu cũng hùa vào, nhảy lỏm bỏm dưới nước. Họ khoát nước vào mặt nhau, bơi lội, sõng soài và cười toáng lên.
 
 
***
 
Mưa lất phất.
Đêm nay, bầu trời tối như mực. Nhìn ra cửa sổ, chẳng có trăng, chẳng sao, chẳng có điện đường.
Một tháng mưa ròng rã. Nước cống nồng nặc sồng sộc cả khu phố. Nước ngập đến tận trong nhà. Hai bàn chân tôi nứt nẻ, phồng rộp vì dầm nước.
Chúng tôi ở lỳ trong nhà cho đến khi nước ráo hẳn.
Trời quang mây tạnh. Nền nhà ngập trong rác rến và xác những con chuột chết để lại xác. Phải rồi, chúng để lại xác, chứ chúng mà có hồn thì cái nhà thành cái âm phủ mất. Nhưng vết ố cứ loang dần, loang dần trên tường, lên cả nền gạch mới tinh hôm nào.
Mấy chị em chúng tôi bỏ ra nhiều ngày để bới móc, dọn rửa, kỳ cọ nhà cửa, bếp núc. Khi mùi nhẹ hẳn đi, đâm ra lại nhớ cái mùi cũ, em gái tôi đùa thế. Thấy tôi bứt rứt, nó lại đùa, tội gì phải bận tâm nhỉ, nếu không cười được, thì mình phải lấy tay cù vào nách. Để xem có cười không. Cứ thế, hai chị em cù nhau và lăn ra cười.
Tôi sực nhớ đến anh công nhân của công ty môi trường và muốn đi tìm hắn. Nhưng, thực sự, tôi chỉ có mỗi số điện thoại của hắn, mà nó lại lưu lại trên bức tường vôi màu vàng đối diện với quán nước chúng tôi thường tụ tập. Cứ mỗi lần đến đó, chị chủ quán lại hồ hởi bắt chuyện chúng tôi. Còn chúng tôi thì vừa ngồi vừa nhâm nhi, xoay xoay cốc trên tay và trông ra bức tường vôi cũ kỹ đó, đọc những dòng chữ mơ hồ, thật giả lẫn lộn. Khoan cắt bê tông, rút hầm, số điện thoại, gia sư, cần người ở ghép, cần osin, ... Chẳng bao giờ chúng tôi nghĩ mình sẽ cần đến nó vì ngôi nhà mình sống lúc nào cũng mát rượu và sạch sẽ. Thậm chí, nhìn lên bức tường chúng tôi còn tỏ ra bực dọc với những phá hoại của những dòng chữ này. Khoan cắt bê tông. Rút hầm cầu. Tuyển gia sư.
Tôi đi bằng thói quen, nhảy lên xe buýt số 27. Trạm cây xăng. Và đi bộ một trăm mét. Nơi đó có một quán nước nhỏ. Với những chiếc ghế cũ và bàn cũng cũ. Cũ và quen thuộc, đến mức nhắm mắt tôi vẫn có thể hình dung ra đặc tính của mỗi chiếc ghế, chiếc bàn mình sẽ ngồi. Siêu vẹo. Lung lay. Vững chãi. Rộng. Chật. Mỏi chân. Tê cứng khi ngồi nó.
K cũng vừa đến, hình như chúng tôi linh cảm mình sẽ đến đây vào hôm nay. Suýt nữa tôi không nhận ra K. Một chỗ ngồi quen thuộc. Chúng tôi cùng đưa mắt nhìn bức tường vôi trước mặt, và đọc lẩm nhẩm những dòng chữ, con số chằng chịt chồng chất lên nhau. Hầu hết những số điện thoại này tôi đều gọi qua trong đợt kinh hoàng đó.
K ngồi im, ngơ ngác chẳng hiểu gì.
Vớ được số của hắn, tôi mừng hoảng. Hắn bảo dưới nền nhà của chúng tôi hố sâu không đáy. Cái hố đó chôn không biết bao nhiêu xương máu của con người. Đừng ở thêm ngày nào. Hắn nói gì thêm tôi chẳng rõ nữa. Hai tai tôi ù đăc. Mưa lộp độp.
Mưa bắn vào mặt tôi rát và lạnh. Những tia lửa điện xoẹt ngang trời. Sấm chớp rền lên từng cơn như giận dữ, hung hãn.
Hai chúng tôi duỗi chân và đứng dậy ra về.
K nói khẽ, nhà cô ấy cũng đang có mùi hôi. K xin lỗi vì sự hiểu nhầm và nhảm nhí, đã chia cắt tình bạn của hai đứa. Tôi cười, và nghĩ thật ngớ ngẩn. Tôi cù vào nách K cho cô ấy cười.
 Hai chúng tôi đứng dưới trạm chờ xe buýt và hầu như không nói gì với nhau.
Mưa.
Sấm.
Chớp.
Bất giác tôi trông thấy một con chuột lớn tướng từ dưới chống chui lên. Nó làm cho K sợ hãi đến mức ngất lịm đi. Tôi để bạn dựa vào vai mình và bất lực nhìn chiếc xe buýt tiếp theo lướt qua.
Mắt tôi hoa lên. Từng đàn chuột, hàng trăm con ùn ùn chui từ dưới cống, ngay bên trạm chờ xe buýt. Chúng xếp thành hàng, chỉ một vài con đi lệch ra khỏi đàn. Chiếc xe buýt số 27 đã đến. Năm nay tôi 27 tuổi. Nghĩ thấy rợn rợn nên tôi chẳng đưa tay lên vẫy. Lũ chuột vẫn xếp thành từng hàng và đi men theo vỉa hè dành cho người đi bộ. Khoảng một trăm mét thì chúng rẽ qua đường. Cứ như dưới cái cống ấy chỉ có mỗi chuột mà thôi.
Nhưng sao mũi tôi chẳng ngửi thấy mùi chuột cống hôi hám.
Tôi nhìn đồng hồ, chẳng có chiếc xe buýt nào nữa. Làm sao tôi đưa K về bây giờ? Tôi chỉ biết cách đi từ nhà đến đây và trở về bằng cách này, bằng tuyến xe buýt này, bằng đoạn đường này, mà thôi.
Trời tối.
Mưa.
Lũ chuột vẫn lồm ngồm bò lên, nhảy nhót dưới chân của bạn tôi. K vẫn chưa tĩnh.
Bây giờ lũ chuột chẳng buồn xếp thành hàng thành lối, chúng nghênh ngang bò ra đường. Tôi thét vào tai K nhưng cô ấy vẫn ngủ. Những người đi trên đường vẫn đi trong mưa, trong ánh đèn le lói và buồn thảm. Tôi hét lớn, rát cổ họng nhưng chẳng ai bận tâm. Tôi chỉ còn biết ru K ngủ. Những cánh hoa muồng vàng rơi, lả chả. Tóc tôi rối bù.
Chiếc xe buýt số 27 đang tiến đến. Tôi vẫy tay, nhưng nó lướt vụt qua.


Sài Gòn, Mưa ngâu 2014
K.N


Phần nhận xét hiển thị trên trang