Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015

Văn nghệ “đi dây” giữa đạo đức và thị trường

LAM ĐIỀN


TT - Khoảng 200 nhà khoa học xã hội, các giáo sư, chuyên gia đầu ngành đã tham dự hội thảo “Vấn đề đạo đức xã hội trong văn học nghệ thuật hiện nay”.

Sự kiện diễn ra tại TP.HCM từ ngày 11 đến 12-11. Hội thảo do Hội đồng Lý luận phê bình văn học nghệ thuật (VHNT) trung ương tổ chức, từ thực tế “xã hội đang xuống cấp về đạo đức”, như trong đề dẫn của GS.TS Đinh Xuân Dũng.

Phải mạnh dạn, tin tưởng vào nhiệt tình xây dựng của các nhà văn, khuyến khích họ sáng tạo; có cái nhìn thông thoáng đối với tác phẩm đề cập những vấn đề gai góc - PGS.TS Vũ Nho.

Đạo đức xuống cấp và sự kỳ vọng vào văn học nghệ thuật

Câu chuyện về truyện ngắn đầu tay Nhớ cố hương của nhà văn Đoàn Giỏi được GS.TS Huỳnh Như Phương thuật lại vắn tắt nhân hội thảo lần này, bởi đây là trường hợp đặc biệt trong sáng tác: một truyện ngắn có ba số phận.

Đoàn Giỏi thoạt đầu viết cái kết truyện về một cậu bé nghèo đi ở đợ, ngày tết nhớ quê tìm đường trở về, đói khát cảm sốt mệt lả cuối cùng nằm chết dọc đường.

Truyện này lần đầu gửi đến Nam Kỳ tuần báo của Hồ Biểu Chánh, ông này đề nghị sửa cái kết khác đi: Trong lúc thằng bé nằm lả bên đường thì có một chiếc ôtô chạy ngang, một phụ nữ xinh tươi bước xuống.

“Cô liền dạy sốp-phơ bồng đứa nhỏ lên và nói: Tội nghiệp con nít đói rách đau ốm. Để chở nó về kiếm thuốc cho nó uống, rồi hỏi nó con nhà ai thì mình đưa nó về cho nó ăn tết. Làm phước không mất đâu mà sợ”.

Đến khi theo cách mạng, năm 1948 Đoàn Giỏi viết lại truyện này, sửa đoạn kết một lần nữa, lần này đứa bé không chết dọc đường, mà nó về làng gặp các bạn nghèo, rồi cùng theo cách mạng “như một thanh niên tiền phong thực thụ”. Ông Huỳnh Như Phương nhấn mạnh “ba số phận câu chuyện này cũng là ba quan điểm về đạo đức”.

Đây cũng chính là minh chứng cho trường hợp đạo đức xã hội thay đổi theo từng thời kỳ và theo nhận thức của từng nhà văn, thậm chí của mỗi nhà văn trong hoàn cảnh xã hội khác nhau. Đạo đức xã hội trong VHNT hôm nay là một khái niệm rộng lớn.

Và cơ sở để huy động các ý tưởng, đóng góp từ các nhà chuyên môn trong hội thảo lần này là mối quan tâm từ trung ương. GS.TS Đinh Xuân Dũng trong tham luận đề dẫn có giải thích về cơ sở này: “Tại sao hội thảo của chúng ta tập trung bàn về vấn đề này? Có lẽ câu trả lời dễ dàng được mọi người đồng tình là xã hội đang xuống cấp về đạo đức. Điều đó đúng nhưng có lẽ chưa đủ...

Với tất cả sự tỉnh táo của mình, chúng ta nhận thức rõ xu hướng vận động của đạo đức xã hội ở VN hiện nay đã và đang xuất hiện rất nhiều vấn đề lớn và phức tạp chưa từng có so với giai đoạn trước 1975, 1980. Sự tha hóa về đạo đức trên hầu hết các lĩnh vực của đời sống xã hội không còn là điều bất thường, mà đó là điều rất đáng lo ngại”.

Như vậy, đạo đức xã hội đang là một thực tế đặt ra cho VHNT, ở đó có sự kỳ vọng rằng chính VHNT bằng chức năng của mình sẽ góp phần tác động để xã hội VN hiện nay phát triển tốt hơn, “bền vững hơn” như nghị quyết trung ương 9 vừa nêu.

Chia sẻ điều này, ông Võ Văn Thưởng - phó bí thư thường trực Thành ủy TP.HCM - gợi ý: thời gian qua, một trong những thành công của VHNT là phê phán cái ác, cái xấu, nhưng cần hơn là việc thức tỉnh những giá trị tốt đẹp, định hướng dẫn dắt con người vươn lên những giá trị tốt đẹp cao hơn, như vậy là VHNT đã góp phần rất tích cực đến xây dựng và bồi đắp tình cảm, lý tưởng cho con người.

Mục tiêu thị trường có mâu thuẫn với mục tiêu nghệ thuật?

Nhiều ý kiến tại hội thảo khi đề cập đến vấn đề đạo đức và những hoạt động, tác động của thị trường khiến giới quan sát hình dung VHNT của chúng ta đang ở thế “đi dây” giữa một bên là xây dựng các giá trị đạo đức như mong muốn, một bên là làm thế nào để kinh doanh các sản phẩm và dịch vụ nghệ thuật thành công trên thị trường như một nhu cầu tất yếu của phát triển.

Đạo diễn Đặng Nhật Minh đơn cử trong lĩnh vực điện ảnh hiện nay khuynh hướng thương mại đang lấn át: “Không còn thấy đâu bóng dáng những bộ phim mang đậm bản sắc dân tộc, nếu có thì chúng cũng bị che lấp bởi dòng phim thương mại, chiều theo thị hiếu của một thiểu số thanh niên tầng lớp khá giả ở các đô thị... Đó là những chuyện trong giới showbiz, giới đại gia, chân dài, ở biệt thự, đi xe hơi khủng... Tóm lại là cuộc sống hưởng thụ của giới nhà giàu”.

Ông tâm sự: “Tôi giật mình nhận ra rằng trong vòng hơn 10 năm trở lại đây, các liên hoan phim trên thế giới quay lưng với điện ảnh VN. Ngay cả Liên hoan phim Fukuoka, một liên hoan phim rất thân thiết với điện ảnh VN, lâu nay cũng không mời một phim VN nào nữa”.

Và đạo diễn Đặng Nhật Minh đưa ra nhận định: “Điện ảnh VN chỉ có hai thời kỳ: thời kỳ làm phim không vì tiền và thời kỳ làm phim vì tiền. Làm nghệ thuật với tâm thức vì tiền thì làm sao có được những bộ phim hay trở thành kinh điển của điện ảnh VN”.

Có thể ít người chia sẻ với quan niệm này của ông, hơn nữa, giữa khát vọng làm nghệ thuật đỉnh cao với mục tiêu đạt mức lợi nhuận không nhỏ không hẳn lúc nào cũng nằm trong thế xung đột loại trừ.

Ông Minh cũng còn một băn khoăn khi đưa ra con số VN mỗi năm nhập hơn 140 phim, trong khi Trung Quốc chỉ nhập 20 phim mỗi năm cho đất nước có hơn 1,3 tỉ dân.

“Tôi không hiểu những người có trách nhiệm nghĩ gì khi đặt bút ký cho phép phim nước ngoài tràn vào VN không giới hạn về số lượng” - ông Minh đặt câu hỏi.

Nhưng câu trả lời có lẽ cũng cần đặt lại ở phía khác: việc đáp ứng nhu cầu xem phim của công chúng VN hiện nằm trong tay ai?

Nếu những đạo diễn đầy tâm huyết trong nước không giành lấy phần trả lời, sân chơi đầy lợi nhuận ấy ắt thuộc về bên ngoài. Tất nhiên, trong trường hợp nhập siêu sản phẩm nghệ thuật như vậy, việc giữ gìn hay bảo đảm “đạo đức xã hội” như các nhà lý luận đang quan tâm là hết sức khó khăn.

Nhiều cán bộ văn hóa đứng ngoài cuộc văn hóa

Nhà văn Hoàng Quốc Hải cũng đề cập đến khái niệm “thân giáo” của Nho gia để nêu yêu cầu “hiện nay, những người cầm cân nảy mực của quốc gia phải làm gương đi”, bởi “suy thoái đạo đức đã và đang diễn ra trên mọi lĩnh vực, mọi mối quan hệ”.

Theo ông, trong tình hình hiện nay, Đảng trao cho văn nghệ sĩ trách nhiệm chấn chỉnh đạo đức xã hội là đúng, vì VHNT là lĩnh vực có tác động đến lương tâm và lương tri của toàn xã hội. Nhưng ông cũng lưu ý: “Không một lò đào luyện nào có thể đào tạo được nhà văn lớn. Đó là sản phẩm tự nhiên của xã hội”.

Cho nên, câu hỏi của Thứ trưởng Bộ VH-TT&DL Vương Duy Biên: “Ngành văn hóa được Đảng và Nhà nước ta ưu ái nhiều hơn cả các nước khác, nhưng tại sao ta không có tác giả lớn, tác phẩm lớn?”, là không dễ trả lời.

Đơn giản như ở khâu phát hiện và quảng bá tác phẩm hay, nội dung tư tưởng có giá trị, TS Đinh Xuân Dũng cho rằng có vai trò của cán bộ chuyên trách.

“Một số cán bộ trong hệ thống chính trị gần như đứng ngoài cuộc, họ không dành thời gian đọc tác phẩm mà chủ yếu chạy theo các hoạt động kinh tế (theo điều tra xã hội học ở Hà Nội, chỉ có 2,7% cán bộ quan tâm đến VHNT, còn trên 70% quan tâm đến giá cả, thị trường)”. 

Đồng quan điểm với nhà phê bình Nguyễn Hòa rằng người làm công tác phê bình cũng phải tỉnh táo để “góp phần nhân đạo hóa, đừng làm tha hóa con người”. TS Cao Thị Hồng (Đại học Thái Nguyên) đã có tham luận về các truyện ngắn của Lê Minh Khuê sau năm 1975 với vấn đề viết về cái ác, cái xấu.

Đi sâu phân tích các nhân vật tha hóa và bị tha hóa trong văn của Lê Minh Khuê, TS Hồng cho rằng: “Đằng sau cái hiện thực nhiễu loạn, đảo điên bộn bề ấy là cái nhìn nghiêm túc, sắc sảo của nhà văn về cái xấu xa, tàn ác”.

Trọng tâm của mọi vấn đề là người làm nghệ thuật phải đủ tài năng. Nói như nhà văn Hoàng Quốc Hải: “Muốn có tác phẩm thấm nhuần đạo đức con người thì người nghệ sĩ phải có năng lực sáng tạo, hiểu biết sâu rộng về văn hóa đất nước, và phải cảm thông sâu sắc với người cùng khổ, đau nỗi đau của cộng đồng mình”.

Tất nhiên, để tài năng VHNT có thể tồn tại và phát huy đúng mức, bao giờ cũng cần một môi trường tương xứng trong hoạt động.

Cụ thể như ý kiến của PGS.TS Vũ Nho (Viện Khoa học giáo dục VN): “Phải mạnh dạn, tin tưởng vào nhiệt tình xây dựng của các nhà văn, khuyến khích họ sáng tạo; có cái nhìn thông thoáng đối với tác phẩm đề cập những vấn đề gai góc, nổi cộm của cuộc sống. Chỉ có như vậy chúng ta mới hi vọng có những tác phẩm tốt, tác phẩm đỉnh cao...”.
***
30 năm chiến tranh và gần 30 năm đổi mới, chúng ta đã có những tác phẩm có sức cổ vũ sâu sắc về lý tưởng, về đạo đức và trở thành sức mạnh tinh thần của con người VN. Có lẽ điều đó không nên phủ nhận, mặc dầu còn có những tác phẩm không ít những hạn chế khó tránh khỏi trong điều kiện lịch sử cụ thể.

Những năm đầu đổi mới, VHNT trở thành người chiến sĩ tiên phong dự báo cho sự đổi mới, đồng thời lên án tận cùng những nhân tố vi phạm đạo đức cản trở sự phát triển của xã hội và sự hình thành của những khát vọng mới.

Sự lên án cái xấu, cái ác đã thức tỉnh con người đấu tranh đòi xã hội phải tốt đẹp hơn. Ví dụ như kịch Lưu Quang Vũ, Xuân Trình, Tào Mạt...

Cái đêm hôm ấy đêm gì, Người đàn bà quỳ... gần đây, hồi ký của Đặng Thùy Trâm và Nguyễn Văn Thạc, truyện ngắn của Lê Minh Khuê, Nguyễn Ngọc Tư... và một số phim truyền hình đã tham gia với một trách nhiệm cao trong việc lên án cái ác, cái xấu.

Phải nhận thấy rằng trước thực trạng đạo đức xã hội (như đã trình bày), VHNT VN những năm qua đã xuất hiện một số tác phẩm thể hiện khát vọng đấu tranh quyết liệt với mong muốn bằng sức mạnh của riêng mình, góp phần cứu vãn đạo đức xuống cấp. 

(Trích tham luận đề dẫn của Gs.TS Đinh Xuân Dũng)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Quan hệ Việt - Mỹ sẽ thực sự đi vào chiều sâu


TTO - Theo tin từ Văn phòng Chính phủ, chiều 7-1, tại Trụ sở Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tiếp Đại sứ Hoa Kỳ Theodore Osius nhân dịp Đại sứ nhận nhiệm vụ tại Việt Nam.
* Mỹ muốn TPP hoàn tất đàm phán vào tháng 4
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Đại sứ Hoa Kỳ Theodore Osius - Ảnh: VGP
Hoan nghênh Đại sứ Theodore Osius nhận nhiệm vụ tại Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho rằng quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ kể từ khi hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao cách đây 20 năm đã và đang tiến triển tích cực trên các lĩnh vực và đã trở thành đối tác toàn diện của nhau.
Thủ tướng khẳng định Việt Nam luôn coi trọng và mong muốn cùng với Hoa Kỳ đưa quan hệ hai nước ngày càng đi vào chiều sâu, thiết thực, hiệu quả, đóng góp vào hòa bình, ổn định, hợp tác, phát triển trong khu vực và trên thế giới.
Để tiếp tục đưa quan hệ hai nước lên tầm cao mới, tăng cường hiểu biết và tin cậy lẫn nhau, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề nghị hai bên tích cực và nỗ lực triển khai 9 lĩnh vực hợp tác trong khuôn khổ đối tác toàn diện một cách thiết thực, hiệu quả.
Trong đó, hai bên tăng cường trao đổi các đoàn cấp cao, nhất là trong năm 2015, khi hai bên phối hợp tổ chức kỷ niệm 20 năm bình thường hóa quan hệ. Cùng với đó, hai nước cần thúc đẩy lĩnh vực còn hết sức tiềm năng là kinh tế, thương mại, đầu tư.
Trên tinh thần đó, Thủ tướng cho biết Việt Nam sẽ hết sức nỗ lực đồng thời đề nghị Hoa Kỳ có sự linh hoạt trong đàm phán Hiệp định đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) để sớm đi đến kết thúc đàm phán và ký kết Hiệp định này. Thủ tướng cho rằng TPP được ký kết sẽ đưa quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ lên tầm cao mới, đem lại lợi ích thiết thực cho cả hai nước.
Khẳng định tầm quan trọng của quan hệ đối tác toàn diện giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, Đại sứ Theodore Osius khẳng định trong nhiệm kỳ của mình, ông sẽ hết sức để quan hệ hai nước ngày càng sâu sắc và mở rộng; đồng thời tin rằng năm 2015 với các chuyến thăm cấp cao giữa hai bên cũng như việc hai nước kỷ niệm 20 năm thiết lập quan hệ ngoại giao, quan hệ song phương sẽ thực sự đi vào chiều sâu.
Đại sứ cũng chuyển thông điệp của Tổng thống Obama đánh giá kết quả tốt đẹp của cuộc hội đàm với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bên lề Hội nghị cấp cao Đông Á tại Myanmar năm ngoái và tái cam kết sự ủng hộ của Hoa Kỳ đối với sự vững mạnh, thịnh vượng và độc lập của Việt Nam.
Đại sứ cũng cho biết Tổng thống Obama coi sự tham gia của Việt Nam vào TPP là một vấn đề chiến lược để Việt Nam trở thành một quốc gia vững mạnh, độc lập và thịnh vượng. Về phần mình, Đại sứ Theodore Osius khẳng định ông cũng chia sẻ với những ưu tiên của Việt Nam trong phát triển kinh tế và đem lại thịnh vượng cho quốc gia.
Vì vậy, Hoa Kỳ cũng đã thể hiện sự linh hoạt trong quá trình đàm phán vừa qua với mong muốn TPP sẽ hoàn tất đàm phán vào tháng 3 tới để Tổng thống Obama có thể trình Quốc hội biểu quyết vào tháng 5-2015. Về hợp tác kinh tế, thương mại và đầu tư, Đại sứ Theodore Osius cho biết tham vọng của Hoa Kỳ là trở thành nhà đầu tư số một và đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam.
Xúc tiến dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam
Về các vấn đề khác, Đại sứ Theodore Osius cho biết với tư cách là người quan sát Việt Nam lâu năm, ông khẳng định đã nhận thấy sự tiến bộ to lớn của Việt Nam trong vấn đề bảo đảm quyền công dân, quyền con người và bày tỏ sự ủng hộ mạnh mẽ đối với quá trình xây dựng nhà nước pháp quyền của Việt Nam.
Đại sứ cũng cho biết Hoa Kỳ ủng hộ lập trường, quan điểm của Việt Nam trong về các vấn đề an ninh khu vực, đồng thời cho biết Tổng thống Obama cũng đang nỗ lực xúc tiến để dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI BỘ TRƯỞNG BỘ GIAO THÔNG VẬN TẢI ĐINH LA THĂNG: ​“Không đánh đổi tính mạng người Việt Nam để vay vốn”

TT - Theo ông Thăng, việc thực hiện dự án quá kém của tổng thầu dẫn đến dự án đường sắt đô thị Cát Linh - Hà Đông thực hiện kém cỏi nhất  Việt Nam. 
                        
Ảnh: VTV
Sáng 6-1, Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Ngọc Đông đã công bố quyết định bổ nhiệm ông Lê Kim Thành - phó tổng giám đốc Tổng công ty Đầu tư phát triển đường cao tốc Việt Nam (VEC) - giữ chức tổng giám đốc Ban quản lý dự án (PMU) đường sắt của Bộ GTVT kể từ ngày 10-1-2015. 
Ông Thành (41 tuổi) là kỹ sư cầu đường, được bổ nhiệm chức vụ giám đốc PMU đường cao tốc Nội Bài - Lào Cai từ tháng 5-2013 và là phó tổng giám đốc VEC từ tháng 12-2013.
Dự án đường sắt Cát Linh - Hà Đông không phải là nơi thí điểm để tổng thầu EPC đưa các cán bộ, kỹ sư thiếu năng lực, thiếu trách nhiệm sang làm việc
Bộ trưởng Bộ GTVT ĐINH LA THĂNG nói trong buổi làm việc với tổng thầu Trung Quốc hôm 4-1
Tại cuộc làm việc với ông Mã Giang Kiềm - tổng giám đốc Công ty hữu hạn Tập đoàn Cục 6 đường sắt Trung Quốc, tổng thầu EPC của dự án đường sắt đô thị Hà Nội tuyến Cát Linh - Hà Đông - chiều 5-1, Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Hồng Trường đã buộc tổng thầu Tập đoàn Cục 6 thay giám đốc điều hành, thay nhà thầu phụ có năng lực hơn và ký hợp đồng với tư vấn giám sát phụ của Việt Nam để giám sát hạng mục xây lắp. 
Trước đó, ngày 29-12-2014, Bộ trưởng Đinh La Thăng có quyết định kỷ luật đối với ông Nguyễn Mạnh Hùng - quyền tổng giám đốc PMU đường sắt - xuống giữ chức phó tổng giám đốc kể từ ngày 10-1-2015.
Ông Hùng bị giáng chức vì trách nhiệm người đứng đầu PMU đường sắt trong chỉ đạo, quản lý thực hiện dự án đầu tư xây dựng đường sắt đô thị Hà Nội tuyến Cát Linh - Hà Đông để xảy ra tai nạn chết người ngày 6-11-2014 và sự cố sập đà giáo khi đổ bêtông xà mũ của mũ trụ H7 nhà ga bến xe Hà Đông ngày 28-12-2014. Bộ cũng đã có quyết định luân chuyển ông Hùng về giữ chức phó tổng giám đốc VEC.
Tại cuộc làm việc với Công ty hữu hạn Tập đoàn Cục 6 đường sắt Trung Quốc vào chiều 4-1, Bộ trưởng Đinh La Thăng đã cảnh cáo tổng thầu vì để mất an toàn thi công, xảy ra tai nạn chết người ngày 6-11 và sự cố sập giàn giáo ngày 28-12. Đồng thời ông Thăng cũng ra những điều kiện buộc tổng thầu thực hiện và xem đây là cơ hội cho tổng thầu, nếu không sẽ kiến nghị Chính phủ chấm dứt hợp đồng.
Theo ông Thăng, việc thực hiện dự án quá kém của tổng thầu dẫn đến dự án đường sắt đô thị Cát Linh - Hà Đông thực hiện kém cỏi nhất trên đất nước Việt Nam. Việc ảnh hưởng môi trường, đi lại, tai nạn từ dự án gây bức xúc, phẫn nộ trong nhân dân. Dù Bộ GTVT đã chỉ đạo các cơ quan liên quan phối hợp chặt chẽ nhưng phía tổng thầu không chịu thực hiện.
Sau những lần tổng thầu hứa nhận khuyết điểm và để xảy ra sự cố, ông Thăng nói thẳng bản thân ông không tin lời hứa và nhận trách nhiệm của tổng thầu nữa.
“Điều tối thiểu tôi yêu cầu khi đổ bêtông thì tạm ngăn đường mà các ông làm ăn như vậy. Cứ mỗi lần xảy ra tai nạn thì các ông lại nhận khuyết điểm rồi cứ trơ ra vậy thôi. Tôi đề nghị phải thay tổng chỉ huy công trường, đuổi tư vấn giám sát. Tư vấn giám sát để chúng tôi chỉ định, đuổi toàn bộ thầu phụ, thay bằng các nhà thầu phụ lớn của Việt Nam. Nếu không chấp nhận như vậy thì chúng tôi sẽ báo cáo Chính phủ thay tổng thầu EPC vì không đủ năng lực. Và kể cả các ông hướng vào chuyện vay vốn thì chúng tôi báo cáo Chính phủ ngừng việc vay vốn, dùng nguồn vốn khác chứ không thể đánh đổi quyền lợi, tính mạng của người Việt Nam để vay vốn được” - ông Thăng chỉ trích. 
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2015

Sống không dối trá!


Alexander Solzhenitsyn (1918-2008) - Phạm Nguyên Trường dịch
Có một thời chúng ta thậm chí không dám cả nói thầm! Bây giờ, chúng ta viết và đọc sách báo ngoài luồng (Samizdat), và đôi lúc tụ tập hút thuốc tại Viện nghiên cứu khoa học, bạn bè có thể phàn nàn thẳng thắn với nhau:chúngcòn nống lên đến đâu nữa, còn lôi chúng ta đi đâu nữa! Những trò khoác lác vô bổ về thành tựu trong vũ trụ trong khi ở nhà thì phá sản và nghèo đói; rồi củng cố những chế độ cai trị dã man ở nước ngoài; rồi kích thíchnhững cuộc nội chiến; rồi nuôi dưỡng một cách mù quáng chính quyền của Mao Trạch Đông (bằng tiền của của chúng ta) -rồi sau đó lại lùa chính chúng ta ra chiến trường chống lại hắn; và chúng ta phải đi chứ biết làm sao bây giờ?Chúng muốn bỏ tù ai thì bỏ, chúng tống những người khỏe mạnh vào nhà thương điên – tất cả đều là chúng, còn chúng ta thì bất lực!

Đã tới đáy rồi, cái chết toàn diện về mặt tinh thần đã chạm mặt tất cả chúng ta, còn cái chết về mặt thể xác thì cũng đang bùng lên và sẽ thiêuhết tất cả chúng ta lẫn con cháu chúng ta; thế mà chúng ta vẫn cứ cười cợt một cách đớn hèn và lúng búng nói không ra hơi:

- Làm thế nào được? Chúng ta không có lực lượng.

Chúng ta đã bị mất nhân tính đến mức chỉ vì một bữa ăn đạm bạccủa ngày hôm nay mà chúng ta vất bỏ tất cả các nguyên tắc của mình, vất bỏ tâm hồn của mình, vất bỏ tất cả những cố gắng của tiền nhân và những cơ hội dành cho hậu thế - miễn là không làm rối loạn sựcuộc sống tạm bợ của chính mình. Chúng ta đã mất hết quyết tâm, mất hết lòng tự hào và nhiệt huyết. Tất cả đều chết vì bom nguyên tử chúng ta cũng không sợ, Thế chiến III chúng ta cũng không sợ (có gì thì chui vào hầm) – chúng ta chỉ không dám có những hành động xuất phát từ lòng dũng cảm công dân mà thôi! Chúng ta chỉ tìm cách không tự tách ra khỏi bầy đàn, khôngđi một mình dù chỉ một bước - và rồi bất ngờ bị lâm vào hoàn cảnh không còn bánh mì trắng, không còn khí đốt, không còn hộ khẩu Moskva.

Trong những buổi học chính trị người ta đã nhồi nhét vào đầu chúng ta đến nỗi trong chúng ta đã ăn sâu bén rễ tư tưởng cho rằng hãy sống thoải mái, suốt đời sống vui: môi trường, điều kiện xã hội, làm sao thoát được, tồn tại quyết định ý thức, chúng ta thì liên quan gì? chúng ta chẳng làm được gì!

Chúng ta có thể làm được – LÀM ĐƯỢC TẤT! – Nhưng chúng ta tự lừa dối mình để sống cho qua ngày. Không phải là “chúng” có lỗi trong tất cả mọi chuyện - mà chính là chúng ta, chỉ có chúng ta mà thôi!

Có người sẽ phản đối: nhưng thực racũng chẳng thể nghĩ ra được điều gì đâu! Chúng ta bị bịt miệng, chẳng ai nghe chúng ta, chẳng ai hỏi chúng ta. Làm sao bắtchúng phải nghe chúng ta?

Thuyết phục được chúng - làm gì có chuyện đó.

Đương nhiên là có thể không bầu lại chúng! –nhưng ở nước ta làm gì có bầu cử.

Ở phương Tây người ta biết đến bãi công, biểu tình phản đối -nhưngđầu óc chúng ta đã bão hòa rồi, chúng ta cảm thấy cực kì sợ hãi – bỏ công ăn việc làm, rồi bất ngờ xuống đường?

Nhưng những con đường chết chóc đã từng được thử nghiệm trong một thế kỉ của lịch sử đầy cay đắng của nước Nga - không phải là để cho chúng ta và thực ra cũng không cần! Giờ đây, khi những chiếc rìu đã chặt sạch, khi những thứ người ta gieo xuống đã nảy mầm - chúng ta có thể thấy những thanh niên còn trẻ và tự phụ, những người tưởng rằng có thể dùng khủng bố và cuộc khởi nghĩa đẫm máu và nội chiến để làm cho đất nước trở thành công bằng và hạnh phúc đã lầm lẫn đến mức nào. Không đâu, xin cảm ơn, các vị cha già khai sáng! Giờ đây chúng ta biết rằng những biện pháp đê tiện sẽ sẽ chỉ tạo ra những kết quả đê tiện mà thôi. Hãy giữ cho bàn tay chúng trong sạch!

Vậy là vòng tròn đã khép lại ư? Và thực tế là không có lối thoát ư? Chả lẽ chúng ta chỉ còn cách khoanh tay chờ đợi: một chuyện gì đó SẼ TỰ xảy ra một cách bất ngờ?

Nhưng nó sẽ chẳng bao giờ TỰ tách khỏi chúng ta, nếu tất cả chúng ta còn tiếp tục thừa nhận, tiếp tục ca ngợi và tiếp tục củng cố nó, nếu chúng ta còn chưa tự tách ra khỏi điểm nhạy cảm nhất của nó.

Tách khỏi - dối trá.

Khi bạo lực tràn vào cuộc sống bình yên của con người - khuôn mặt của nó ngời lên lòngtự tin, trên lá cờ của nó cũng thế và hô lớn: “Ta là Thần Bạo Lực đây! Hãy tránh xa, đứng sang bên, ta xéo chết bây giờ!” Nhưng bạo lực sẽ già đi nhanh chóng, chỉ sau vài năm là nó đã mất hết lòng tự tin, và muốn trụ được, muốn có bộ mặt coi được, nhất định nó phải lôi kéo đồng minh: Dối Trá. Bởi lẽ: Bạo Lực không thể nấp sau bất cứ thứ gì ngoài Dối Trá, còn Dối Trá thì phải có Bạo Lực mới trụ vững được. Không phải lúc nào và không phải đối với ai bạo lực cũng có thể đặt được bàn tay nặng nề của nó lên vai: nó chỉ yêu cầu chúng ta phục tùng sự dối trá, tham gia dối trá mỗi ngày – đấy là toàn bộ lòng trung thành.

Và đây chính là cái chìa khoá đơn giản nhất và dễ dàng nhất cho tự do, nhưng vẫn bị chúng ta coi thường: tự mình không tham gia vào dối trá. Dù dối trá đã bao trùm lên tất cả, thống trị tất cả, trong một góc nhỏ nhất chúng ta vẫn kiên trì: cứ để nó thống trị nhưng không phải là thông qua mình!

Và đây là cái vết cắt trong cái vòng tròn của sự bất động của chúng ta! – đây là vết cắt dễ dàng nhất đối với chúng ta nhưng lại mang tính hủy diệt đối với dối trá. Bởi vì, khi người ta quay lưnglại với dối trá thì dối trá sẽ chết. Dối trá là một căn bệnh truyền nhiễm, nó chỉ có thể tồn tại trên cơ thể của con người.

Chúng ta không rủ nhau, chúng ta chưa đủ sứcđi ra quảng trường nói thật to sự thật hay nói thành tiếng những điều chúng ta nghĩ – không cần, kinh khủng lắm. Nhưng ít nhất hãy đừng nói những gì chúng ta không nghĩ!

Với sự hèn nhát đã gắn bó chặt chẽ với chúng ta thì đó là con đường của chúng ta, là biện pháp đơn giản và dễ thực hiện nhất, dễ hơn hẳn thái độ (nói ra đã kinh khủng rồi) bất tuân dân sự của Gandhi.

Con đường của chúng ta: không cố tình ủng hộ dối trá trong bất cứ chuyện gì! Vừa thấy được đâu là ranh giới của dối trá (ranh giới này khác nhau đối với mỗi người) – là phải tránh xa ngay đường biên giới gây hoại thư này!Đừng nối lại những cái xương và lớp vẩy đã chết của Hệ tư tưởng, đừng vá víu mấy mớ giẻ rách đó - và chúng ta sẽ ngạc nhiên khi thấy dối trá sẽ rơi xuống một cách nhanh chóng và bất lực đến mức nào, và cái gì cần được lột trần thì sẽ xuất hiện trước bàn dân thiên hạ không mảnh vai che thân.

Như vậy là, bằng sự rụt rè của chúng ta, hãy để mỗi người lựa chọn: hoặc cố tình tiếp tục làm nô lệ cho dối trá (đương nhiên là chúng tôi có muốn thế đâu, nhưng phải nuôi gia đình, phải giáo dục con cái một cách dối trá như thế!); hoặc là rũ bỏ như một con người trung thực, đáng được con cái và người đương thời tôn trọng. Và từ hôm nay trở đi, mỗi người chúng ta sẽ:

- không viết, không kí, không in ấn dưới mọi hình thức một câu chữ nào mà ta cho rằng bóp méo sự thật;

- không nói ra những lời như thế, cho dù nói chuyện riêng hay nói trước công chúng, dù tự mình hay theo tờ giấy viết sẵn, dù với vai trò của tuyên truyền viên, giáo viên, nhà giáo dục hay nghệ sĩ trên sân khấu;

- không mô tả, không cổ vũ, không truyền tải ý tưởng mà ta thấy rõ ràng là giả dối hay bóp méo sự thật bằng hội hoạ, điêu khắc, nhiếp ảnh, khoa học kĩ thuật hay âm nhạc;

- không đưa ra, dù nói hay viết, bất kì trích dẫn “chỉ đạo” nào, để làm hài lòng ai đó, để được an tòan, để có thành tích trong công tác nếu ta không hoàn toàn chia sẻ với ý kiến được trích dẫn, hoặc liên quan đến vấn đề được đề cập;

- không để người ta ép mìnhtham gia các cuộc biểu tình hay mít tinh, nếu chúng đi ngược lại ý chí hay mong muốn của ta; không cầm, không giương lên một áp-phích hay khẩu hiệu mà ta không hoàn toàn đồng ý;

- không giơ tay thông qua đề xuất mà ta không thực sự tán đồng; không bỏ phiếu, dù công khai hay bí mật, cho người mà ta cho rằng không xứng đáng hay đáng ngờ;

- không để người ta ép mình tham gia hội họp mà việc thảo luận vấn đề diễn ra theo chỉ đạo và bị bóp méo;

- bỏ ngay các cuộc họp, hội nghị, bài giảng, vở kịch, buổi chiếu phim nếu thấy diễn giả nói dối, nói những câu ngớ ngẩn mang tính ý thức hệ hay tuyên truyền không biết xấu hổ;

- không đặt mua và không mua lẻ những tờ báo hay tạp chí, nơi thông tin bị bóp méo còn những sự kiện quan trọng nhất thì bị che dấu.

Tất nhiên là, chúng ta chưa liệt kê hết tất cả những việc có thể và cần làm nhằm xa lánh xa sự dối trá. Nhưng người bắt đầu gột rửa thì con mắt trong sạch sẽ dễ dàng nhận ra những trường hợp khác.

Vâng, ban đầu sẽ không đơn giản. Một số người sẽ mất việc làm trong một thời gian. Những thanh niên muốn sống theo sự thật, việc này ban đầu sẽ làm cho đời sống của họ trở nên vô cùng phức tạp: những bài học mà họ tìm được chứa đầy dối trá, họ cần phải chọn. Nhưng những người muốn trở thành trung thực thì không có lối thoát nào khác: ngày nào, mỗi người trong chúng ta, ngay cả trong những ngành kĩ thuật an toàn nhất,ít nhất cũng sẽ gặp một trong những bước nói trên - hoặc bước sang hướng sự thật hoặc là sang hướng dối trá; hoặc là bước sang hướng độc lập về tư tưởng hoặc sang hướng nô lệ về tinh thần. Và kẻ không đủ dũng cảm thậm chí là để bảo vệ chính tâm hồn mình thì cũng đừng tự hào về những quan điểm cấp tiến của mình, đừng vênh mặt lên mà nói rằng mình là viện sĩ hay nghệ sĩ nhân dân, là nghệ sĩ công huân hay một viên tướng, mà hãy tự nhủ: talà một con vật và là một kẻ hèn nhát, chỉ cầncơm no, áo ấm là được rồi.

Ngay cảbiện pháp này - biện pháp phản đối ôn hòa nhất –cũng không phải là dễ dàng đối với những người đã bất động lâu rồi. Nhưng dễ dàng hơn hẳn tự thiêu hay tuyệt thực: lửa sẽ không trùm lên cơ thể bạn, mắt bạn sẽ không bị nổ tung vì nóng, còn gia đình bạn thì lúc nào cũng có bánh mì đen và nước sạch .

Một dân tộc vĩ đại ở châu Âu, những người bị chúng ta phản bội và lừa dối - dân tộc Tiệp Khắc –chả lẽ đãkhông chỉ cho chúng ta thấy rằng ngay cả một bộ ngực trần, không có gì bảo vệ, cũng có thể đứng lên chống lại những chiếc xe tăng, nếu như trong đó có một trái tim cao quý hay sao?

Đây sẽ là con đường không dễ dàng? - nhưng là con đường dễ dàng nhất. Không phải là lựa chọn dễ dàng cho phần xác, nhưng lại là lựa chọn duy nhất cho phần hồn. Dù không phải là con đường dễ dàng - nhưng đã có người, thậm chí hàng chục người, đã đi trên con đường này, đã sống bằng sự thật trong hàng chục năm rồi.

Thế là, bạn không phải là người đầu tiên bước lên con đường này, xin hãy cùng tiến bước!Càng đoàn kết và càng đông thì con đường sẽ càng bớt gập ghềnh và càng ngắn hơn! Nếu chúng ta có hàng ngàn người, thì không ai bắt được chúng ta làm bất cứ chuyện gì. Nếu chúng ta có hàng vạn người, thì chúng ta không thể nhận ra đất nước mình nữa!

Nếu chúng ta còn hèn nhát, thì xin hãy đừng kêu ca, rằng có người nào đó không cho ta thở –chính chúng ta đang không cho mình thở chứ còn ai! Chúng ta sẽ cúi đầu thêm nữa, sẽ chờ đợi thêm, và những nhà sinh học đồng bào của chúng ta sẽ giúp làm cho việc đọc ý nghĩ con người và sẽ cải tạo hệ thống gien di truyền cho chúng ta diễn ra một cách nhanh chóng hơn.

Nếu trong chuyện này mà chúng ta còn hèn nhát thì chúng ta là những kẻ đớn hèn, vô vọng và chúng ta xứng đáng bị Pushkin khinh bỉ:

“Tự do chi cho một bầy súc vật
...

Ách nặng và roi vọt là di sản truyền đời của chúng[1].” 

Nguồn: http://www.inliberty.ru/library/177-zhit-nenbspponbsplzhi

Ghi chú: Alexander Solzhenitsyn (1918-2008) – viết tiểu luận này ngay trong ngày ông bị chính quyền Xô Viết kết tội phản bội tổ quốc (12 tháng 2 năm 1974) và ngày hôm sau (13 tháng 2 năm 1974) thì bị trục xuất ra khỏi Liên Xô (sang Cộng hòa liên bang Đức).

[1] Hoàng Trung Thông dịch, nguyên văn bài thơ như sau

Người gieo giống tự do trên đồng vắng

Là người gieo giống tự do trên đồng vắng
Tôi ra đi từ sáng sớm tinh mơ
Bàn tay tôi trong trẻo ngây thơ
Gieo mầm sống trên luống cày nô dịch
Nhưng tôi chỉ phí thời gian vô ích
Cả tư tưởng và việc làm thiện chí của tôi
Nhân danh thanh bình, cứ gậm cỏ đi thôi!
Tiếng vinh dự không thể làm tỉnh giấc
Tự do đâu cho một bầy súc vật?
Chúng chỉ cần cắt xẻo, cạo lông
Đời nối đời, di sản chúng nó chung
Là ách nặng đeo chuông và roi vọt.

1823
Phần nhận xét hiển thị trên trang