Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

Kiểu này sẽ có ối kẻ muốn cạo đầu đi tu - Sư của kỷ 21 này quá tuyệt mà!

Ai bảo Đại đức Thích maximum tâm thần, đừng đùa nha!

Thầy nổi tiếng với cái card visit khủng không ai bằng, hoạt động của thầy phủ sóng tầm quốc tế, làm từ thiện, chơi Fây, lên Youtube thì thầy Thích tẹc ga chẳng nghĩa địa gì! Một số kẻ ác mồm xúc phạm cho thầy tâm thần, xin đừng có ganh tỵ nha, bằng chứng đây:
Website chánh thức Giaohoiphatgiaovietnam,  Phatgiao.org.vn đăng trang trọng thông tin và hình ảnh đại đức Thích Tâm phúc được vinh danh là “Doanh nhân văn hóa Phù Đổng Thiên Vương”, có cả trênBan Tôn giáo Chính phủ, xem ảnh:


Bằng đây, có chức danh hẳn hoi:

Card visit hành đạo của thầy
Card visit của nhà sư rởm được tung lên mạng để lừa gạt 
Thầy trụ trì ở đây:
Mặt tiền của chùa treo những tấm băng rôn giới thiệu chức khủng của vị trụ trì

Xem thêm nội thất nhà thầy

Thầy là chưởng môn hội kín một mắt


Tầm hoạt động của thầy là liên lục địa, xem ảnh ở Đây


Muốn nghe thầy thuyết pháp cho vỡ cái đầu ra, xem ở Youtube

Phải tội Thích mác xi mum nhưng thầy không chơi súng như Thích tẹc ga, Thích quyết toán. Thầy không dê như Thích thông lạc, Thích show hàng. Thầy không chơi bùa như Thích thánh tăng. Thầy không mụ mị như Thích lên đồng. Zì zậy Thợ Cạo có thiện cảm với thầy, xứng đáng là đại đức. he he

hinh tong hop cong tac viet nam -thai land ,thich tam phuc

Cập nhật khoảng một tháng trước
doanh nhan van hoa ha noi , nguyen minh phuc , thich tam phuc
Blog Người Đồng Bằng

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Con Gà, Quả Trứng, Và Con Mèo Đen


Nhiều người đã nghe qua câu nói so sánh triết học với việc đi tìm kiếm con mèo đen trong căn phòng tối không có mèo, và không ai không biết cái nghịch lý về con gà và quả trứng, mà các triết gia đã tìm cách giải thích từ cả ngàn năm nay. Tôi xin báo cho bạn hay một tin buồn: không thể xác định được cái nào có trước, và cả cái tin vui này: không còn nghịch lý nữa. Nếu có ai yêu cầu bạn "xin cho nghe thử xem một cái thí dụ về chuyện người mù tìm kiếm con mèo đen tưởng tượng trong bóng tối", bạn hãy đưa ra cái nghịch lý "con gà và quả trứng, cái nào có trước?".

Ai cũng biết các triết gia là những người có trí tuệ phi thường, nhưng có nhiều trường hợp họ đã bị sai lầm, đề xuất nhiều ý niệm, trường phái trái ngược nhau, hay thậm chí chỉ tạo thêm ra những vấn đề nan giải, đấy chẳng qua vì họ chỉ lý luận mà không nắm được các dữ kiện trong tay. Ngày xưa các câu hỏi hóc búa của Zeno (thí dụ như nghịch lý về cuộc chay đua giữa Achilles và con rùa) đã từng làm các nhà triết gia phải nhức đầu, nhưng chúng không còn là nghịch lý nữa một khi người ta phát triển môn toán giải tích (calculus) và tính ra được công thức tính các chuỗi hình học bất tận (thí dụ: 1 + 1/2 + 1/4+ 1/8.... = 2).
Giống như vậy, "con gà và quả trứng, cái nào có trước?" không còn là nghịch lý nữa nếu người ta hiểu biết phương thức mà các sinh vật tiến hóa để trở thành các loài khác nhau. Nhưng trước tiên, chúng ta cần làm sáng tỏ câu hỏi về con gà và quả trứng ấy: trứng ở đây có nghĩa là "trứng gà", chứ không phải là trứng nói chung. Nếu không nhất thiết phải là trứng gà thì câu trả lời rất dễ: trứng có trước, vì gà (và các loài chim) xuất phát từ một loài khủng long, và khủng long đẻ trứng. Đây cũng là câu trả lời mà một số nhà khoa học như Stephen Hawking đã cung cấp. Chỉ có câu hỏi "Con Gà Và Trứng Gà, Cái Nào Có Trước?" mới có vẻ như là một nghịch lý nan giải mà thôi, và tôi sẽ lập luận rằng không có cái nào có trước cả, vì không có con gà đầu tiên, và cũng chẳng có cái trứng gà đầu tiên. Thuyết tiến hóa giúp chúng ta hiểu được cách thức hình thành các loài, và mặc dù không có con gà đầu tiên (hay quả trứng gà đầu tiên) loài gà vẫn được tạo ra từ các loài đi trước.
Điều này không có gì khó hiểu cả, nếu ta nắm được cái nguyên tắc này: nếu một sự vật gì đó mà thay đổi hay biến thể rất chậm để trở thành một sự vật khác thì người ta sẽ không phân định được cái ranh giới xác định sự ngăn cách giữa hai vật đó. Tôi sẽ đưa ra ba cái thí dụ dễ hiểu này:
- Giả sử ta bỏ cát xuống đất từng hột một, câu hỏi là "đến hạt cát thứ bao nhiêu thì ta sẽ tạo ra được một đống cát?" Vì chữ "đống" có tính cách mơ hồ nên chẳng có hạt cát nào là "hạt cát đầu tiên tạo ra cái đống cát" cả.
- Ai cũng biết tuổi già khác với tuổi trung niên, nhưng không có một ngày đẹp trời (hay xấu trời) nào trong cuộc đời mà bạn bỗng nhiên trở thành "già".
- Sự hình thành của ngôn ngữ dân tộc: tiếng Việt xuất phát từ sự biến dạng của một loại ngôn ngữ Việt-Mường cách đây hai ngàn năm để hòa nhập với các loại ngôn ngữ khác trong vùng và luôn cả Hoa ngữ (theo A. G. Haudricourt). Vậy ai là người đầu tiên nói tiếng Việt? Vấn đề ở đây không phải là ta không có sử sách ghi lại tên của người ấy, mà chỉ đơn giản là không có người đầu tiên nói "tiếng Việt" nào hết. Thí dụ này cũng có thể được dùng trong trường hợp thành lập bộ tộc hay dân tộc: không có ai là "người Việt" đầu tiên cả.
Nếu một hiện tượng thay đổi dần dần, xảy ra trong vòng vài ngày (sự hình thành đống cát) hay vài trăm năm (sự hình thành ngôn ngữ) mà không tạo ra được "cái đầu tiên" thì làm sao sự tiến hóa của một loài sinh vật để trở thành một loài khác, một hiện tượng kéo dài cả trăm ngàn năm hay cả triệu năm, có thể tạo ra được con thú đầu tiên của loài mới? Trong trường hợp loài người, loài Homo sapiens bắt đầu tách ra khỏi Homo neanderthalensis cách đây 660,000 năm; dĩ nhiên, chẳng có ai là Adam hay là Eva cả.
Nhà sinh vật học nổi tiếng Richard Dawkins đã từng minh họa tính chất tiến hóa chậm chạp của loài người từ một loài linh trưởng khác với cái hình ảnh sau đây:
Giả sử bạn đứng tại chỗ, dùng tay trái nắm lấy tay phải của mẹ mình, mẹ cũng dùng tay trái để nắm tay bà ngoại, và các người tiển bối khác cứ tiếp tục như thế mãi. Nếu mỗi người đứng chiếm một khoảng đất cỡ 1 thước thì đứng cách bạn khoảng 300 dặm Anh sẽ là "cụ tổ tiên chung" của loài người và loài tinh tinh (chimpanzee). Người con gái nắm tay phải của cụ tổ là "người" đầu tiên, tổ mẫu của loài người. Bên tay trái của cụ tổ là "người con gái" tổ mẫu của loài tinh tinh. Chi nhánh của loài người bao gồm các nhóm Australopithecus afarensis, Homo erectus, Homo habilis vv cho đến Homo sapiens. Và đây là điểm then chốt để hiểu tính chất phân loài dần dần: trong suốt cái dây chuyền dài 300 dặm ấy chúng ta sẽ không tìm thấy biên giới ngăn cách rõ rệt các loài người khác nhau nói trên ấy, bất cứ người con gái nào cũng giống mẹ của mình cả, và người mẹ thì lại giống bà ngoại, tổ mẫu của loài người giống cụ tổ tiên chung, và cụ này giống con gái mình, tức là tổ mẫu của loài tinh tinh. Nói cách khác, không có ai là người đầu tiên hay là con tinh tinh đầu tiên. Chỉ sau khi làm ngơ không chú ý đến những "vùng trung gian không phân định", người ta mới phân biệt được sự khác nhau về hình hài giữa các dạng người (Homo) ấy. Chỉ sau khi nhìn lại từng thập niên một, chứ không phải từng ngày, mà bạn sẽ thấy khi nào mình thành người già. Cách thức thay đổi hình dạng với nhịp độ thật chậm này cũng xảy ra cho các loài sinh vật khác, kể cả khủng long hay chim, gà vv.
Như vậy, quả thật có "tổ mẫu" của con gà, nhưng nó không phải là con gà đầu tiên, vì "tổ mẫu" của các loài chim khác cũng giống y hệt như nó, cũng là "gà" cả, chỉ khác là hai con đi hai đường khác nhau, và ngay cả tổ tiên chung của chúng cũng là con "gà" luôn. Hơn thế nữa, ta có thể thay thế chữ "gà" bằng chữ "X", với X là tên của loài chim có cùng tổ tiên chung với loài gà.
Nếu sự kiện kỳ lạ về việc hình thành các loài này mà làm bạn lẫn lộn thêm thì bạn chỉ cần nhớ cái thí dụ của hạt cát "đầu tiên" tạo ra đống cát, hay là của người "đầu tiên" nói tiếng Việt, và bạn sẽ hiểu được tại sao chẳng có nghịch lý gì cả, tất cả chỉ là việc dùng từ ngữ mơ hồ trong một tình huống thay đổi thật chậm. Tìm kiếm một đường ranh giới phân định trong một đoạn chuyển tiếp liên tục chính là đi tìm con mèo đen tưởng tượng trong bóng tối.
Trường Lâm

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bí mật của người giàu có


Nhiều bạn trẻ thấy người ta khởi nghiệp, cũng lật đật mở công ty, nhưng chỉ được 3 bữa. Vấn đề không phải là kinh nghiệm xử lý công việc, kiến thức chuyên môn, kiến thức quản trị hay tuổi tác, vấn đề là KỸ NĂNG LÀM CHỦ không có. Nên phải dẹp tiệm.
Muốn làm chủ, thứ nhất là phải có kỹ năng giao việc. Muốn có kỹ năng này, bản thân mình phải là người luôn chân luôn tay, luôn mắt luôn miệng, luôn tính tính toán toán TỪ BÉ. Còn có ai làm sẵn cho mình vô ăn thì thua. Tony tuyển một bạn từng học cấp 3 dân lập N, thi ĐH 29 điểm. Nó nói tụi con học vì thành tích của trường, nên ban đêm thầy cô kèm truy bài đến 11h. Bài toán vừa đưa ra, ông thầy đưa ngay công thức ráp vô giải. Đề văn này chưa suy nghĩ dàn ý là đã cô giáo cung cấp ngay 1 bài văn mẫu y chang. Nên tụi con mất khả năng tìm kiếm và tổng hợp thông tin. Việc ngồi lục lọi trong thư viện, search trên google, đọc hầm bà lằng…để có thông tin mình cần LÀ KỸ NĂNG buộc phải có của người giỏi giang thật sự. Nên hằng này nó lên công ty, chờ ai giao việc thì làm, không thì ngồi đấy, cứ mỗi 5 phút ngáp 1 cái. Thấy kỹ năng ngáp tốt quá, phòng nhân sự bèn bố trí nó ngồi ở chỗ cửa ra vào. Từ đó, tuyệt đối không còn con ruồi nào bay được vào bên trong công ty nữa.
Tony quen với 4 đại lý bán phân ở 1 huyện ở miền Tây. Bốn đại lý này từng là người giúp việc cho ông Thoàn, một người giàu có trong làng. Ông Thoàn có hàng ngàn công đất, hàng trăm chiếc ghe hàng xáo, mấy nhà máy xay gạo, quán xá trên chợ, rồi vịt nuôi thả đồng, trại nuôi gà, nuôi heo, có nhà ở Sài Gòn Cần Thơ...và người ăn kẻ ở trong nhà lên tới hàng trăm. Cứ nhậu là 4 anh này kể chuyện “hồi xưa” với lòng biết ơn ông Thoàn vô hạn. Sáng nào cũng vậy, cứ đâu 4-5h là ông Thoàn ngủ dậy, ngồi trên cái ván (cái phản) bằng gỗ mun, sai gia nhân làm việc. Đố đứa nào mà rảnh tay rảnh chân với ổng. Hồi đó thì tụi này căm ghét ông Thoàn vì bắt làm nhiều quá. Nhưng giờ nghĩ lại, thấy số mình may mắn. Mấy ảnh hỏi Tony chứ HAM LÀM VIỆC VÀ BIẾT GIAO VIỆC có phải là bí mật của người giàu có không? Vì sáng sáng, thấy ông Thoàn cứ nhấp ngụm trà vô, kêu anh A làm gà, anh B ra đắp đất, chị C trồng rau, anh C chẻ củi, chị D lau nhà, chị E kiểm kho, chị F múc nước, anh G vô ruộng thăm lúa, anh H thu nợ...còn ông thì cộng cộng trừ trừ trong sổ đến khuya, suốt ngày nghĩ ra cái mới để làm ăn, mở rộng sản xuất. Tony nói đúng rồi, biết làm việc thì bình thường, nhưng biết giao việc là năng lực đặc biệt chỉ dành cho người rất giỏi, không phải cái đầu nào cũng nghĩ được việc cho người khác làm đâu. Càng nghĩ việc cho đông người làm thì càng tài năng. Đó là bí mật đầu tiên của người giàu có.
Muốn giao việc, phải có óc quan sát, phải biết sắp xếp công việc theo khả năng của từng người, QUAN TRỌNG LÀ PHẢI TỪNG LÀM TỪ VỊ TRÍ THẤP NHẤT. Nên mấy ảnh nói em nói đúng quá Tony, ai từng làm cho ông Thoàn sau này cũng làm chủ hết, vì quen luôn tay luôn chân. Tụi anh ban đầu cũng làm mướn làm công thôi, nhưng chăm chỉ và có đầu óc nên tích lũy được ít tiền. Sau đó mới mạnh dạn mở ra làm, nhỏ trước, lớn sau. Mỗi lần nghe mấy đứa đòi khởi nghiệp mà hỏi “vốn đâu”, thấy mắc cười dễ sợ. Các bạn nghe đứa nào nói vậy thì đừng có đưa tiền cho nó. Nó đốt hết ngay. Có ông tỷ phú nào trên thế giới mà đẻ ra là có 1 đống tiền đưa sẵn? Toàn tích cóp 9 xu đổi lấy 1 hào cả. Rồi “tiền đẻ ra tiền”, có 2 hào, 5 hào rồi 1 tỷ đô la.
Mấy ảnh nói ở cái huyện này, ngoài tụi anh bán phân bán thuốc, mấy ông chủ cây xăng, chủ xưởng gỗ, chủ xưởng sản xuất vỏ lãi (tàu ghe), chủ đại lý xi măng sắt thép…đều là người làm công của ông Thoàn ngày xưa cả. Còn mấy đứa em tui, lúc đó ở với ba mẹ, bây giờ vẫn cứ nông dân nghèo. Vì nói cái gì tụi nó cũng ngại làm. Sáng ngủ dậy là không biết mình phải làm gì ngày hôm nay. NGHĨ KHÔNG RA VIỆC CHO MÌNH THÌ LÀM CHỦ GÌ ĐƯỢC.
Lúc ông Thoàn già yếu, ông vẫn chỉ đạo công việc nên nhà cũng còn khá giả, nhưng khi ổng mất đi thì mọi thứ cũng chấm hết. Cái dở của ông Thoàn là, dù chỉ đạo và sai việc các người làm rất tốt, nhưng lại không cho con cái ông động chân động tay vào việc gì. Gia tài chia xong, mấy đứa con quản lý không nổi vì không nghĩ ra việc cho người khác làm, rồi người làm bỏ đi hết. Mấy đứa con phải bán vàng, rồi bán đất, bán cơ sở làm ăn…thậm chí lấy đổ cổ trong nhà ra bán. “Nhà từ đường” là cái cuối cùng tụi nó bán để chia nhau ăn. Hết của, các con của ông Thoàn không kiếm sống được vì vừa dở vừa lười. Mấy anh gia nhân cũ, giờ đã có cơ ngơi làm ăn ngon lành, thấy vậy mới nhận mấy đứa con đứa cháu ông Thoàn vô làm bốc vác, coi kho, giao hàng, lau nhà lau cửa, bế em…Mấy ảnh nói vì tình nghĩa mới nhận vô chứ năng suất làm việc tụi nó chỉ bằng ½ người khác.
Tony Buổi Sáng

Phần nhận xét hiển thị trên trang