Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014

Chiến binh IS không dám đọ súng với nữ chiến binh Iraq vì sợ mất 72 trinh nữ trên thiên đường.


Ngày 22/9, một nghị sĩ Mỹ cho hay các chiến binh Nhà nước Hồi giáo (IS) chiến đấu ở Iraq đang rất lo ngại và thường xuyên né tránh một đơn vị tưởng như rất bình thường của quân đội Iraq, bởi chúng lo sợ sẽ mất 72 trinh nữ trên thiên đường.
Sợ mất 72 trinh nữ, chiến binh IS hò nhau tháo chạy - 1
Phiến quân IS chiến đấu tại Iraq
Theo nghị sĩ Ed Royce, chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Mỹ, các chiến binh IS tin rằng nếu họ chết trong lúc chiến đấu, họ sẽ được tưởng thưởng 72 cô gái đồng trinh xinh đẹp trên thiên đường, nhưng với một điều kiện, đó là kẻ giết họ phải là một người đàn ông.
Từ trước tới nay, người ta thường coi 72 trinh nữ này là một trong những động lực lớn nhất để các chiến binh Hồi giáo thực hiện các nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm nhất, thậm chí là đánh bom tự sát. Thế nhưng nếu như những kẻ khủng bố này bị một người phụ nữ giết chết, phần thưởng thiên đường đó sẽ biến mất.
Đó là lý do mà các chiến binh IS đang tìm cách né tránh phải đụng độ với các đơn vị quân đội nữ ở Iraq, nơi phụ nữ được tuyển vào lực lượng chiến đấu của lực lượng người Kurd để chiến đấu chống lại IS ở miền bắc nước này.
Sợ mất 72 trinh nữ, chiến binh IS hò nhau tháo chạy - 2
Một đơn vị nữ chiến binh người Kurd chống lại phiến quân IS
Nghị sĩ Royce cho biết các nữ chiến binh Iraq này đã chiến đấu rất dũng cảm, và họ tỏ ra rất hài lòng khi ngăn chặn được đà tiến quân của IS và phản công, hạ gục được nhiều tay súng phiến quân đang tìm cách bỏ chạy để khỏi phải giao chiến với họ.
Ông Royce cho biết bộ trưởng ngoại giao người Kurd ở Iraq kể với ông rằng các nữ chiến binh đã “cười to” khi nhìn thấy phiến quân IS hò nhau tháo chạy để khỏi phải chạm súng với những phụ nữ này.
Một nữ chiến binh người Kurd tên là Tekoshin cho biết: “Tôi nghĩ rằng IS sợ chúng tôi hơn là sợ đám đàn ông. Chúng tin rằng chúng sẽ phải xuống địa ngục nếu chết trong tay một người phụ nữ”.
Trang Al-Monitor chuyên đưa tin về tình hình Trung Đông đã làm một phóng sự về các lữ đoàn nữ chiến binh người Kurd vào hồi tháng Tám. Những lữ đoàn này được thành lập từ năm 1996, và ngày càng có nhiều phụ nữ gia nhập vào các đơn vị quân đội toàn nữ này.
Sợ mất 72 trinh nữ, chiến binh IS hò nhau tháo chạy - 3
Phiến quân IS rất sợ chết dưới tay phụ nữ
Một trong những động lực để phụ nữ người Kurd kéo nhau gia nhập các lữ đoàn đặc biệt này là để chống lại những quy định hà khắc do nhóm cực đoan người Sunni đề ra như bắt phụ nữ phải mặc trang phục trùm kín từ đầu đến chân, kết hôn trái ý muốn và cắt âm vật.
Giờ đây, các lữ đoàn nữ chiến binh người Kurd này đã được điều động ra tiền tuyến để chiến đấu chống lại chiến dịch quân sự của phiến quân IS.
Trang Al-Monitor cho biết hiện nay ở Iraq có 4 lữ đoàn nữ chiến binh, trong đó có rất nhiều người là phụ nữ đã có chồng, và quân hàm cao nhất của những nữ chiến binh này là đại tá.
Một nữ chiến binh tâm sự: “Dù đã có chồng có con, nhưng tôi vẫn ra chiến trường để chiến đấu chống lại những kẻ cực đoan. Tôi rất vui khi thực hiện nghĩa vụ quốc gia của mình và bảo vệ đồng bào người Kurd”.
Trí Dũng (Theo AFP) (Khám phá)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đừng tùy tiện sờ vào chỗ đái của nhau...


FB Nguyen Minh
Để chia sẻ cảm giác bình đẳng giới với đàn ông, chắc đàn bà cũng phải biết… cởi trần và mặc quần “lốp đặc”?

Để chia sẻ một số cách tư duy “nông cạn” của đàn bà, chắc đàn ông cũng phải biết kéo quần xuống đầu gối để… đái ngồi?

Và… tổ sư, chắc chắn là khi đàn ông và đàn bà cùng một môi trường với nhau thì… chơi với nhau thoải mái, nhưng đừng tùy tiện sờ vào chỗ đái của nhau. (“chỗ đái” đôi khi không phải cái mà bạn nghĩ, mà đơn thuần chỉ là cái bô hay cái bồn tiểu thì sao?)

Vietnam Airline như một cậu công tử, dù gần 60 tuổi vẫn là một cậu công tử bột vênh vang dựa dẫm vào học bổng toàn phần U-TA-CHI.

VietJet Air như một hotgirl vị thành niên đương tuổi thích selfy tự sướng câu like… tuy nhiên lại tự lập, không dựa dẫm vào thói thường Chân dài – Đại gia.

Vietnam Airline “quan hệ” với giới đại gia, lắm tiền nhiều của ở khoang Business Class, mà đại gia thì thường hay bị Gout hay Tiểu đường… cần được nghỉ ngơi tránh kích (làm cho) thích, yêu cầu chất lượng dịch vụ lại cao tương ứng với giá tiền, nên cũng khó câu like.

VietJet Air “quan hệ” với giới cần lao trẻ khỏe, ít tiền nhưng hừng hực lửa lòng, đôi khi chỉ cần manh chiếu cộng với tiết giảm tối đa chi phí thì … toét đầu gối cũng “chơi”, nên lượng like tăng vù vù… như Tổ Ngàn Lai.

“Thày già” và “con hát trẻ” có những lượng fan khác nhau, kẻ thì được những bộ vest với giày tây quan tâm, kẻ thì được áo phông, quần soóc kèm dép xỏ ngón thậm chí bikini quan tâm. Phải chăng mặc áo vest thì sẽ đạo đức hơn mặc áo phông…hoặc bikini? Hay chỉ là ghen tị với một cơ thể khỏe mạnh dám khoe mình trong bộ bikini, trong khi bản thân mình phải khoe bộ suit lịch lãm để che giấu bệnh gout ở khớp và bệnh tiểu đường ở… cạnh giữa hai chân?

Đáng tiếc là mình đã chớm già, sợ Gout và tiểu đường nên vẫn chọn cặp kè với Vietnam Airline. Nhưng nếu bạn trẻ khỏe, muốn tiết kiệm chi phí khi “cặp kè” bạn sẽ chọn ai để phục vụ? Anh già 60 tuổi luôn cố tỏ ra “đạo đức” hay gái trẻ hừng hực lửa, đỏ đường cong?

P/S: Giải nghĩa quần “lốp đặc” là đặc sản của thời kỳ ấu trĩ thế kỷ trước, mấy anh già mặc quần đùi không mặc sịp, đến nay già cả hay bị “kẹp săm” hoặc “đồng hồ quả lắc” trong quần.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014

Mao Trạch Đông qua sách báo Trung Quốc ngày nay

Mỹ từng dự tính ném 300 quả bom nguyên tử xuống Liên Xô

Mỹ đã lên kế hoạch ném bom nguyên tử xuống Liên Xô, trong đó, các thành phố Moscow và Leningrad dự tính sẽ bị ném 8 quả
Mỹ đã lên kế hoạch ném bom nguyên tử xuống Liên Xô, trong đó, các thành phố Moscow và Leningrad dự tính sẽ bị ném 8 quả
Mao Trạch Đông - Kim Nhật Thành đứng trước đề xuất nguy hiểm của tướng Mc Arthur ném 30 quả bom nguyên tử xuống Bắc Triều Tiên và nội địa Trung Quốc, nhưng không ngờ - số lượng đó được nhân lên gấp 10 lần để ném xuống Liên Xô!
Stalin giăng tiếp mạng lưới “tình báo nguyên tử” đến Mỹ và phát hiện thêm những “sự thật khủng khiếp” về kế hoạch chuẩn bị cho chiến tranh thế giới lần thứ III với phương án tấn công Liên Xô của Truman. Cần tiếp nối với điệp vụ siêu hạng của George Koval trước khi tiếp tục, như sau:
Tổng cục tình báo quân đội Liên Xô (GRU) chấm một “điểm son” khen ngợi lên giai đoạn mở đầu “hành trình trên đất Mỹ” của điệp viên Koval tại khu vực mang bí số X10…
X10 là một trong các địa điểm bí mật của dự án sản xuất vũ khí hạt nhân Mỹ nằm ở Oak Ridge - thành phố của các nhà máy công nghiệp quân sự Mỹ và của các lò phản ứng nguyên tử - nơi Koval được chỉ định đến làm việc trong giai đoạn đầu của điệp vụ (xem Kỳ 58). Oak Ridge quy tụ hàng vạn nhà khoa học và các chuyên gia hàng đầu của Mỹ về lĩnh vực nghiên cứu và thực hành quy trình sản xuất bom nguyên tử.
Tuy số nhân viên X10 chỉ khoảng 1.500 người, ít hơn nhiều so với các khu vực K.25 hoặc U.12, nhưng “chính ở đó lại đảm đương một khâu vô cùng quan trọng là sản xuất plutonium. Toàn bộ uranium và plutonium “đã làm giàu” được chuyên chở bằng máy bay quân sự đến Los Alamos. Dựa trên cơ sở những báo cáo rất tỉ mỉ của Delmar (Koval), các nhà khoa học Xô Viết đã đẩy nhanh tốc độ sản xuất uranium và plutonium “đã được làm giàu” - thứ vật liệu quan trọng nhất để chế tạo bom nguyên tử”. GRU ghi nhận thêm: “Kết quả vô cùng quan trọng trong hoạt động tình báo của Delmar ở Mỹ là đã phát hiện rõ một số cơ sở nguyên tử tuyệt mật của Mỹ, cơ cấu của chúng, khối lượng sản xuất vật liệu hạt nhân, số lượng các chuyên gia làm việc ở những cơ sở, mối quan hệ với các cơ sở khác trong dự án” (Hồ sơ những điệp viên siêu hạng… - sđd ở Kỳ 58, tr. 112).
Khi Koval đang ở Oak Ridge, thì cùng lúc, một điệp viên khác của Liên Xô Klaus Fuchs ở Los Alamos, cũng đã gửi cho phía Liên Xô các chi tiết liên quan về mặt thiết kế quả bom, nhưng“quan trọng hơn, Koval biết rằng chất polonium của Oak Ridge “đóng một vai trò trong sự phát triển của quả bom” - thông tin đã giúp Liên Xô kết nối các dấu chấm giữa Oak Ridge và Los Alamos” (sđd tr.118).
Sau X10, điệp viên Koval nắm được những điều thiết yếu liên quan đến “thiết bị khởi động bom nguyên tử dựa trên polonium”. Các chuyên viên phân tích dữ liệu khoa học trực thuộc GRU đánh giá rất cao những tài liệu của Koval chỉ rõ công đoạn cài đặt “thiết bị khởi động”. Vì, đó là một khâu không thể thiếu trong “phần cuối”  của chuỗi chương trình (chế tạo bom) và “phần đầu” của giai đoạn kích hoạt (cho nổ).
Các thu thập của Koval có giá trị thực tiễn nhờ vào vị trí công việc do phía Mỹ giao: “đo đạc mức độ bức xạ” tại các cơ sở thí nghiệm và “theo dõi sức khỏe của nhân viên” đang làm việc cho dự án. Tận dụng vị trí thuận lợi đó, Koval xâm nhập vào tận các nơi trọng yếu nhất của chương trình và truyền tin tức tình báo nguyên tử qua đường mật mã, cùng các túi thư ngoại giao của đại sứ quán Liên Xô.
Hoàn thành điệp vụ, Koval về lại Liên Xô an toàn vào đầu năm 1949. Koval “biến mất”  khỏi New York - Cục điều tra liên bang FBI và Cục phản gián quân đội J2 của Mỹ đánh dấu hỏi, lần về tận nơi sinh của Koval ở thành phố Sioux (bang Iowa) để dò tìm đầu mối. Song tất cả là “việc đã rồi”. Liên Xô đã nắm được bí mật để mở những “thắt nút” trong chuỗi dài của quy trình sản xuất bom nguyên tử. 
Về nước, Koval phải chịu thất nghiệp vì “lý lịch không rõ ràng”. Tổ chức những nơi xin việc nghi ngờ: “Tại sao hồ sơ quân ngũ của Koval trong 10 năm (1939-1949) không có một tờ giấy khen, một tấm huân chương? Xuất ngũ với hạng thấp nhất” ! Koval không thể trả lời đúng sự thật, vì ông phải tuân thủ nguyên tắc “bảo vệ bí mật nhà nước” và “không được quyền” nói đến những năm hoạt động tình báo của mình ở Mỹ cho lợi ích an ninh của đất nước Liên Xô. Đến 1953, Tổng cục tình báo GRU can thiệp với Bộ trưởng Bộ Giáo dục Liên Xô để Học viện Mendeleev mở cửa đón ông. 
Ông giảng dạy ở đó cho đến ngày về hưu và qua đời năm 2006, ở tuổi 94. Tháng 11 năm ấy, tổng thống Nga Putin công bố sự thật về ông (sau 60 năm không ai nhắc đến) để truy tặng Huân chương Sao vàng, huân chương cao quý nhất của nước Nga. Lúc ấy công chúng Nga và thế giới mới ngạc nhiên trước công lao thầm lặng của ông - một “người Nga đã cầm trên tay những mẫu plutonium đầu tiên do nước Mỹ sản xuất” và là “điệp viên duy nhất xâm nhập vào hầu hết cơ sở hạt nhân quan trọng của dự án nguyên tử Manhattan”. Tờ New York Times đánh giá : “Koval là một trong những nhà tình báo quan trọng nhất của thế kỷ 20”.
Sau 1949, cuộc chạy đua vũ trang hạt nhân giữa Liên Xô và Mỹ bắt đầu. Nhưng hoạt động của các “điệp viên nguyên tử” của Liên Xô không kết thúc. Và Villam Fisher (bí danh Mark) có mặt ở Mỹ trong 14 năm đã thông tin về dự tính của Mỹ trong việc “chuẩn bị chiến tranh thế giới lần thứ III và phác thảo kế hoạch ném 300 quả bom nguyên tử xuống lãnh thổ Liên Xô, trong đó Moscow và Liningrad mỗi thành phố sẽ bị ném 8 quả” (sđd tr. 128). Không may, bị phát hiện, Fisher bị bắt bởi Cục điều tra liên bang Mỹ FBI. Fisher trước sau vẫn phủ nhận mình “không phải là Fisher”, mà là: Rudolf Abel  - tên của một điệp viên đã chết. (còn nữa)
Giao Hưởng

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Học được đã phúc cho dân, cho nước..Ổng này nói kỳ!

Không cần đâu xa, hãy học Campuchia, Myanmar

"Nếu chịu làm, nếu thực sự vì Tổ quốc, nhân dân VN thì đi tìm lời giải này không khó. Không cần đi đâu xa, hãy qua Campuchia, Myanmar sẽ thấy" - ông Nguyễn Minh Nhị chia sẻ.
LTS: Tuần Việt Nam trân trọng giới thiệu phần tiếp theo cuộc trò chuyện với ông Nguyễn Minh Nhị, tên thường gọi là Bảy Nhị, nguyên chủ tịch UBND tỉnh An Giang.
Người lãnh đạo đừng chỉ thích "màu hồng"
Nguyễn Minh Nhị, Bảy Nhị, nông nghiệp, lãnh đạo, quan, cá basa, Campuchia, Myanmar
Ông Nguyễn Minh Nhị, nguyên chủ tịch tỉnh An Giang. Ảnh: Duy Chiến
Thưa ông, nhiều cách làm mang tính đột phá của ông thời còn là lãnh đạo ở An Giang đã được lắng nghe, vận dụng vào các chủ trương, chính sách như Chương trình 327 hay Nghị định 36 ban hành mới đây. Ông cảm nhận ra sao về những chính sách này khi đi vào thực tế?
Ông Nguyễn Minh Nhị: Chương trình 327 về một số chủ trương, chính sách sử dụng đất trống, đồi núi trọc, rừng, bãi bồi ven biển và mặt nước là cách làm và vận dụng của An Giang trong hoàn cảnh mới, lúc đó đã rất thành công và đem lại hiệu quả cao.
Nhưng  tiếc rằng khi Trung ương về nghiên cứu, xem xét và vận dụng thành chính sách quốc gia thì có nhiều cái đã bị lạc hậu, không phát huy được hiệu quả như An Giang đã làm.
Còn việc quản lý giống và nuôi cá tra, cá ba sa, tôi đã sớm nhận ra nguy hại và đã lên tiếng kiến nghị ngay lúc đó, tức hơn 10 năm rồi. Song lúc ấy chẳng ai nghe cả, có người còn cười tôi là "chẳng hiểu gì về cơ chế thị trường!". Tôi nói: "Anh bảo cơ chế thị trường là tự do tự phát là hoàn toàn sai. Nhà nước phải có vai trò quản lý trong đó. Mỹ và châu Âu, Nhật cũng vậy".
Nghị định 36 [1]  để quy hoạch và quản lý cá basa ra đời là rất đáng quý, nhưng nếu sớm hơn, không đợi đến giờ khi loài cá này đang lâm nguy thì chúng ta đã giảm bớt được mất mát, thiệt hại.
Tại sao hồi đó ông được mời ra làm lãnh đạo tại Bộ NN&PTNT mà ông lại từ chối, trong khi ông được đánh giá là rất am hiểu và sắc sảo về NN&PTNT, đã có nhiều cách làm tốt, hiệu quả cao cho NN?
Ông Nguyễn Minh Nhị: Tính tôi bộc trực, thẳng thắn, ăn nói như kiểu của tôi ra đó là "trói chân trói tay" ngay! Còn không thì lại phải im lặng hoặc biết nói cho "dễ nghe".
Tôi nhớ chú Sáu Dân (tức cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt - PV) mới lên làm Thủ tướng đã có cuộc họp Chính phủ với lãnh đạo các tỉnh ở dinh Thống Nhất. Mới mở màn, chú Sáu trách cứ, phê bình gay gắt lãnh đạo các tỉnh ĐBSCL hay ăn nhậu, ảnh hưởng đến công việc.
Tôi lập tức có ý kiến, rằng ăn nhậu thì cũng có, nhưng không đến nỗi bỏ bê công việc như Thủ tướng nói. Và càng không để lại hậu quả quá nghiêm trọng so với một số chính sách, chủ trương lớn sai, cần phải làm rõ để xử lý.
Ban đầu chú Sáu giận lắm, nhưng sau đó chú lại rất quý và thích tính bộc trực, nói thẳng dân dã, có sao nói vậy của tôi. Nhiều lần tôi ra Hà Nội chú đều gặp, hoặc chú vào miền Nam công tác đều gọi tôi, hỏi chuyện và tham khảo ý kiến.
Lãnh đạo giỏi, có tâm, có tầm là phải biết lắng nghe sự thật, dù nó có thể rất đau lòng, phũ phàng, khó chịu, nói chung là rất "nghịch nhĩ". Nhưng phải nghe được sự thật thì mới giải quyết, xử lý được, thay vì khỏa lấp bằng những thành tích, con số màu hồng. Làm lãnh đạo mà cứ thích nghe những lời ngon ngọt, ngọt ngào thì dân chết!
Chính vì chỉ thích nghe những con số màu hồng mà nhiều hệ quả tai hại không được xử lý kịp thời, cứ để chồng chất lên nhau khiến nhiều vấn đề càng trở nên phức tạp, chẳng biết đầu mối ở đâu mà gỡ.
Nguyễn Minh Nhị, Bảy Nhị, nông nghiệp, lãnh đạo, quan, cá basa, Campuchia, Myanmar
Trên CĐML ở huyện Thanh Bình, tỉnh Đồng Tháp. Ảnh: Văn Trí/ Phân xã Đồng Tháp
Nếu ta nhắm mắt, thiên hạ sẽ vượt qua
- Ông từng có thời gian dài làm lãnh đạo ở địa phương, đã cọ xát nhiều với thực tiễn và công tác quản lý, va chạm với nhiều cấp, ngành từ Trung ương đến địa phương. Từ đó, ông có nhìn nhận gì về một số hiện trạng, bất cập hiện nay?
Ông Nguyễn Minh Nhị: Tôi đã nhiều lần nói cách quản lý của chúng ta rất "ngây thơ", rất khó gọi tên. Nhiều cái tệ của ta không giống ai, nên không biết gọi là gì, cứ hay gom vào chữ "bất cập" là vậy!
Trong công tác quản lý, phong cách làm việc của bộ máy chúng ta vẫn còn những đặc tính tiểu nông, như tính "làm biếng". Trời lạnh không đi ra ruộng mà cứ trùm chăn ở nhà nằm cho ấm, vì vậy nhiều công việc chẳng làm tới nơi tới chốn.
Cái nguy hiểm nữa là trong quá trình làm ăn với người hàng xóm, một số cán bộ của ta càng thêm làm biếng,  vì lấy lợi ích cá nhân làm đầu, bất chấp lợi ích quốc gia. Tôi đã tìm hiểu và biết, làm ăn với "nước lạ" có mấy cái "lợi" cho cán bộ như thế này: Thứ nhất, dễ ăn hối lộ, mà họ lại chủ động cho "ăn", chưa đòi hỏi họ đã cho. Thứ hai, chất lượng như thế nào cũng được, nếu có vấn đề gì thì lại giải quyết bằng "hối lộ" ngược! Cách làm này đang có chiều hướng phổ biến hơn, rất nguy hiểm.
Tôi đã làm việc với nhiều đối tác ở nhiều quốc gia khác, tôi nhận thấy làm việc với Nhật, với Hàn Quốc và châu Âu rất khó.
Nhưng làm được thì rất có lợi cho đất nước và qua đó ta cũng trưởng thành lên.
Hiện đang có nhiều lo lắng, băn khoăn rằng chúng ta đang trì trệ, chậm chạp trong khi nhiều nước, ngay cả các láng giềng đang phát triển nhanh, "qua mặt" ta. Ông thấy sao về điều này?
Ông Nguyễn Minh Nhị: Tôi nhớ hoài và thấy rất xấu hổ khi làm việc với một tỉnh phó của một tỉnh bên Campuchia. Ông ấy nhẹ nhàng góp ý như thế này: "Các anh phải giáo dục nhân dân của các anh có ý thức bảo vệ tài nguyên thiên nhiên và môi trường. Ai mà cứ bắt sạch cá non, cá mang trứng, xuyệc điện (chích cá bằng điện - PV) hủy diệt để vét sạch từ con nhỏ đến con to thì mai này chẳng còn gì để ăn nữa đâu!".
Bên Campuchia họ nghiêm lắm, tình trạng hủy diệt như ở ta là họ trị ngay, nên gần như không còn nữa nạn đánh bắt, khai thác hủy diệt như bên ta. Ý thức bảo vệ tài nguyên và môi trường ngày càng tốt. Còn ta ngày càng tệ, gần như bất lực không ngăn chặn được.
Tôi đã nhiều lần nói, Nhà nước khó mà ngăn chặn, bắt phạt cho hết nếu nhân dân không ý thức được. Hầu hết đều sẵn sàng vì lợi ích trước mắt mà bất kể tất cả. Cái quan trọng nhất là phải giúp nhân dân ý thức rõ điều đó. Song như tôi đã nói ở phần trước, chính chúng ta đã cắt mất sợi dây linh thiêng nối liền người nông dân với đất đai, vô tình tước bỏ trách nhiệm, bổn phận của họ với mảnh đất và môi trường sống của họ.         
Cả xã hội ta hiện nay, từ người dân đến cán bộ, đều có không ít người mang tâm lý chụp giật, ngắn hạn, coi lợi ích cá nhân là hàng đầu. Với tình trạng đó, chúng ta khó mà có những phát triển mang tính chiến lược.
Tôi nghĩ, cần phải tỉnh táo nghiệm lại và phải làm lại một cách căn cơ, bắt đầu từ gốc rễ của mọi vấn đề. Nếu không, cứ như hiện nay, chạy theo giải quyết phần ngọn mà gốc rễ bị sai thì không thể xử lý được gì cả, mà cái xấu, cá tệ, cái dở ngày một phát triển, lấn chiếm.
Tại sao ta không xem, nghiên cứu các nước xung quanh và tìm câu trả lời cho câu hỏi: "Vì sao họ phát triển nhanh được còn ta cứ trì trệ? Cái gì đang cản trở chúng ta thoát ra?". Nếu chịu làm, nếu thực sự vì Tổ quốc Việt Nam, vì nhân dân Việt Nam thì đi tìm lời giải này không khó. Không cần đi đâu xa, hãy qua Campuchia, Myanmar sẽ thấy.
Myanmar là nơi đáng để chúng ta nghiền ngẫm suy nghĩ lại mình. Họ từ chỗ khép kín, đã chuẩn bị để mở cửa, hội nhập với thế giới, thoát khỏi ảnh hưởng nặng nề trì trệ cũ một cách căn cơ, bài bản. Họ đang có những bước đi mạnh mẽ, quyết liệt, tới nơi tới chốn để "vượt lên chính mình".
Phải thay đổi từ gốc của mọi vấn đề! Quản lý và điều hành đất nước cũng sẽ bất lực nếu những sai lầm, ngộ nhận từ gốc không được thay đổi.  Nếu không, cứ nhắm mắt hoài thì thiên hạ sẽ vượt qua, còn chúng ta lại ngày càng tụt hậu...
Duy Chiến

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Quan chức hạ cánh và cặp bài trùng ma quỷ


-Lòng tham sẽ khiến cho người Việt, từ quan chức đến dân thường, sẵn sàng “thoát y” để khiêu vũ, không chỉ với đồng tiền nữa, mà với chính… pháp luật. Chữ quyền + tiền đang trở thành cặp bài trùng ma quỷ.
I-Có một thực tế phũ phàng, con người vốn được coi là chúa tể muôn loài. Vì sức mạnh trí tuệ và sáng tạo vô song, có thể biến những câu chuyện cổ tích thành hiện thực. Ở những xã hội văn minh, có nền tài chính minh bạch, con người còn biết sai khiến đồng tiền, chế ngự tính xấu của nó bằng thiết chế quản lý và những chính sách, luật pháp phù hợp quy luật thực tiễn, xây dựng xã hội kỷ cương lành mạnh.
Nhưng trên con đường phát triển, không phải xã hội nào cũng đạt tới sức mạnh làm chủ hoàn toàn cái đồng tiền bất kham này. Và với thiết chế quản lý còn nhiều lỗ hổng, đồng tiền còn có thể trở thành một loại “giặc nội xâm”- tham nhũng. Mà nước Việt đang vất vả phòng chống là thế.
Chả thế người ta thường gọi chua xót- thời đại kim tiền. Chả thế, đồng tiền đã từng được nâng lên như một … “học thuyết” của giới giang hồ: Tiền có thể không mua được. Nhưng rất nhiềutiền vẫn có thể mua được. Mà những vụ án tham nhũng khủng, thất thoát hàng ngàn tỷ đồng là những ví dụ điển hình.
Câu chuyện ở ngay trụ sở Tòa án Nhân dân huyện Triệu Sơn (Thanh Hóa) mới đây là một vụ việc khá điển hình, cho dù số tiền vỏn vẹn “có 30 triệu vụ này mới xong”- chỉ là một số tiền bé mọn. Nhưng những vấn đề bị lộ ra lại rất nghiêm trọng. Nó cho thấy khi phải khiêu vũ với đồng tiền, thì con người có lúc gần như … “thoát y” đến méo mó cả lương tâm, nghiệp vụ, chức trách.
Hồ Nghĩa Dũng, thoát y, khiêu vũ, với pháp luật, Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, Triệu Sơn, Thanh Hóa,
Tòa án huyện Triệu Sơn. Ảnh: Lao động
Câu chuyện tóm gọn: Ông Lê Bá Quý - nguyên Chủ tịch UBND xã Tiến Nông (Triệu Sơn) bị cơ quan chức năng kết luận phạm tội cưỡng đoạt tài sản. Ông này nhờ bà Nguyễn Thị Niên - Kiểm sát viên Viện KSND huyện Triệu Sơn, là người họ hàng - giúp đỡ để chạy án. Và việc chạy án đã diễn ra đúng như một bộ phim hình sự, với những đối thoại rất đời. Các “diễn viên” chính gồm: Lê Ngọc Hiệp - Thẩm phán trung cấp, Chánh án; Lê Sỹ Thuần - Thư ký tòa và bà Lê Thị Thu - Thẩm phán, đều thuộc TAND huyện Triệu Sơn.
Bộ phim bị lộ giữa thanh thiên bạch nhật bởi ông Lê Bá Quý, cũng chính là người bí mật ghi âm các lời thoại mặc cả, ngã giá của các … “diễn viên”. Ông này vốn tự cho là mình bị bẫy, bị kết tội oan, rút cục đưa cả chánh án, thư ký tòa, thẩm phán nay mai ra trước vành móng ngựa. Rõ là kẻ cắp bà già gặp nhau. Họ oan ra sao, chỉ là “tai nạn nghề nghiệp” thế nào- như lời ông Lê Ngọc Hiệp thanh minh thanh nga, thì để nay mai họ có nhiệm vụ trả lời trước pháp luật.
Một hiện tượng đáng chú ý, cán bộ ngành tư pháp các cấp “khiêu vũ” với đồng tiền khá nhiều, không còn là của hiếm.
Đó là Phan Văn Quang, nguyên Chánh án TAND huyện Nam Đàn (Nghệ An) đã bị tuyên phạt 06 năm tù vị tội nhận hối lộ, tàng trữ trái phép vũ khí quân dụng; Võ Tá Trường, nguyên Thẩm phán tòa, 02 năm tù về tội nhận hối lộ, tháng 08/2014.
Đó là Nguyễn Duy Hiệp, nguyên quyền Chánh án TAND huyện Thanh Liêm (Hà Nam), nhận hối lộ 235 triệu đồng của đương sự. Chỉ một ngày trước khi chính thức trở thành chánh án, ông quyền này bị bắt giam, tháng 07/2014.
Đó là Nguyễn Thái Quốc Cường, Thư ký TAND Q. 12 (t/p HCM) bị cơ quan chức năng bắt quả tang nhận 170 triệu đồng của đương sự trong một vụ án hình sự để chạy án, tháng 04/2014.
Trước đó, tháng 01/2014, Phan Mạnh Hùng, nguyên Thẩm phán TAND Q. 12 bị tuyên án 07 năm tù về tội lừa đảo nhằm chiếm đoạt hơn 500 triệu đồng của một người nhờ tư vấn.
Hết chánh án, quyền chánh án, thư ký tòa án, đến cả cán bộ sở tư pháp cũng “thoát y” khiêu vũ với đồng tiền. Đó là ông Nguyễn Ngọc Lan, chỉ là cán bộ Sở TP Nghệ An, nhưng lại mạo danh là Phó Giám đốc sở, lừa lấy 100 triệu đồng của người nhà một bị can với lời hứa “chạy án”, và đã bị bắt, tháng 05/2014, v.v… và v. v…
Hồ Nghĩa Dũng, thoát y, khiêu vũ, với pháp luật, Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, Triệu Sơn, Thanh Hóa,

Hiện tượng này cho thấy hoạt động tư pháp là một trong những mảnh đất mà tham nhũng  luôn dòm ngó. Bởi một điều đơn giản, xã hội đang trong giai đoạn phát triển, thiết chế quản lý lỏng lẻo, luôn có nhiều bất ổn, thì ở một góc độ nào đó, văn hóa- đạo lý xã hội lệch lạc, tội lỗi, thậm chí tội ác cũng nảy nở tỷ lệ thuận theo.
Chữ quyền+ tiền đang trở thành cặp bài trùng ma quỷ.
Vụ việc chạy án ngay giữa trụ sở TAND huyện Triệu Sơn (Thanh Hóa) mới đây, phản chiếu rất sinh động và cụ thể cái tư duy lẫn “định hướng” phạm tội của các quan tòa ở huyện này sau hậu trường sàn diễn. “Lỗi hệ thống” ở đây không thuần túy là chuyện ăn hối lộ theo dây, mà cả cung cách giẫm đạp lên pháp luật cũng… “theo dây”. Tính chất nguy hiểm của vụ việc này tinh vi còn là ở chỗ đó.
Đó là khi cả Tòa án, Viện Kiểm sát “hợp tác” với bị can để chạy án như thế nào? (GDVN, ngày 19/9). Theo báo này, khởi đầu tại trụ sở Viện KSND huyện Triệu Sơn, ông Nguyễn Đình Hà, Phó Viện trưởng, người được ông Nguyễn Bá Quý nhờ vẽ đường cho hươu chạy. Và các thao tác “chạy” rất bài bản.
Thao tác đầu tiên là gì? Băng ghi âm của ông Quý cho thấy, ông Phó Viện trưởng Viện KS huyện Nguyễn Đình Hà đe doạ và yêu cầu ông này phải làm đơn, xin rút luật sư bào chữa: Nếuanh không rút luật sư thì chúng tôi không thể chiếu cố cho anh được! Cái yêu cầu rút luật sư bào chữa này, một lần nữa, cũng lại được ông Lê Ngọc Hiệp, nguyên Chánh án TAND đưa ra, trước khi mặc cả giá tiền. Một yêu cầu thực chất vi phạm nghiêm trọng pháp luật tố tụng hình sự và những quy định của ngành.
Thao tác thứ hai, xuống tỉnh: Cái này còn phải xuống tỉnh để xin, may ra mới có được án treochứ xử ở đây thế, (xử án treo - PV), xuống dưới kia lỡ may bị bắt giam thì chả giải quyết vấn đề gì.
Thao tác thứ ba: Bây giờ sang tòa án xem hết bao nhiêu?
Chính ở cái công đoạn- thao tác thứ ba này, mới thấy hết sự “thoát y” về nhân cách, lương tâm nghề nghiệp của họ ra sao, với những phát ngôn thật ấn tượng. Hãy thử nghe:
Ông Lê Ngọc Hiệp, Chánh án: Đây được mấy tiền? Khi biết chỉ có 10 triệu, ông Hiệp: Một nấy chưa đủ đi tỉnh.
Ông Lê Sỹ Thuần - Thư ký tòa: Anh vứt xuống tỉnh 20 cái (tiền - PV), lo đây10 cái, tổng 30 cái, được lòng trước khỏi mất lòng sau, chính xác 100%. Còn nếu anh không tin tôi thì anh cứ đi hỏi nơi khác, nhưng khi anh quay lại phải nâng lên một ít nữa, tính tôi rất thật. Rồi “Tội cưỡng đoạt khoản 2 đ. ai cứu”.
Công nhận là ông này rất thật, khi nói đến tiền. Nhưng đã rất thật với tiền, thì sẽ rất gian khi xử án.
Một câu hỏi cần đặt ra, nơi khác là nơi nào, và tỉnh ở đây, là đâu nhỉ? Như vậy, cái giá tiền cũng mang tính rất… phổ biến? Mà ông Lê Sỹ Thuần đã “định giá” rõ là vứt xuống tỉnh 20 cái, đây (huyện) 10 cái!
Vậy mà khi được hỏi, ông Lê Ngọc Hiệp… phiên dịch thế này, chắc sợ báo chí không hiểu tiếng Việt trong đối thoại của ông ta: Ý em là từ trên huyện xuống tỉnh cũng phải thuê xe cộ, lo chỗ ăn, chỗ nghỉ. Ý em thế thôi.
Liệu có tin được ông Hiệp thương ông Quý đến độ lo cho cả chuyện tàu xe, đi đường ko? Có lẽ cái băng ghi âm của ông Quý nghe đến đây cũng phải… đỏ mặt rần rần!
Và nhất là bà Lê Thị Thu, Thẩm phán: Vì anh là người nhà của cô Niên (bà Niên cán bộ Viện KSND huyện, có họ hàng với bị can Quý), nên bọn em mới giúp, còn là dân thì... bọn em sẽ làm theo quy định của pháp luật! Nghiêm phết!
Mà thực ra, đó chỉ là sự ngụy biện để che dấu cái việc ăn tiền trắng trợn. Nó cũng cho thấy pháp luật chả có ý nghĩa bình đẳng, công bằng gì hết trong chính bàn tay … đếm tiền của các vị!
Thử tưởng tượng, vụ chạy án này trót lọt, thì cho dù có xử giữa công đường, giữa thanh thiên bạch nhật, kết quả vụ án cũng chỉ là một “trò đùa” đốn mạt với công luận, với dư luận xã hội.
Cải cách tư pháp là một sự hối thúc của xã hội, của đạo lý nước Việt đang xuống cấp nghiêm trọng, rất cần chấn hưng. Nhưng cải cách thế nào đây, nếu như cán bộ tư pháp say mê “thoát y” để khiêu vũ với đồng tiền đến chóng mặt như thế này?
Phép thần nào đủ mạnh để cải cách tư pháp nước Việt nhỉ? Nếu như pháp luật không thượng tôn. Nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng đó mới chính là con đường sáng duy nhất, để nước Việt có kỷ cương, môi trường xã hội lành mạnh và niềm tin của người dân không bị mất mát.
                                       *****************************
II- Không chỉ có các quan chức cấp thấp, mà có cả một cựu quan chức cấp cao trong tuần qua, ông Hồ Nghĩa Dũng, cựu Bộ trưởng GTVT, cũng trở thành đề tài gây xôn xao dư luận. Bởi vị này không phải khiêu vũ với đồng tiền, mà khiêu vũ với… Công ty cổ phần Đầu tư Đèo Cả, chủ đầu tư Dự án hầm đường bộ qua Đèo Cả.
Điều mà dư luận xôn xao trên báo chí là ở chỗ, trước đó, khi còn đương chức ông là người ký quyết định đầu tư xây dựng hầm đường bộ qua Đèo Cả này. Cũng chính ông chỉ định nhà đầu tư là Công ty cổ phần Đèo Cả. Rồi ở thời điểm vốn vay khó khăn, cũng chính ông nhiệt tình giúp đỡ doanh nghiệp này tiếp xúc với các tổ chức tín dụng trong nước, ngoài nước.
Hồ Nghĩa Dũng, thoát y, khiêu vũ, với pháp luật, Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, Triệu Sơn, Thanh Hóa,
Ảnh minh họa: Họa sĩ Khều
Và chỉ 08 tháng sau, khi đã giã từ chiếc ghế quyền lực, ông chính thức trở thành thành viên của Hội đồng Quản trị công ty. Nói như dân gian chẳng ngoa chút nào, thì cái công ty này như là “sân sau” để ông chuẩn bị hạ cánh cho an toàn.
Cũng phải hơn 02 năm sau, từ tháng 04/2012 đến năm nay, câu chuyện mới “bị lộ”, gây ồn ào, đàm tiếu. Bị lộ bởi trang website của công ty, chẳng biết có phải vì quá tự hào có được một cựu Bộ trưởng ngành mình về làm ủy viên HĐQT không, mà đưa lên công khai, khiến bung bét hết cả chuyện.Yêu nhau như thế bằng mười hại nhau.
Có điều dở, khi bước chân vào làm thành viên của HĐQT Công ty cổ phần Đầu tư Đèo Cả, là ông đã ngang nhiên giẫm lên những quy định của pháp luật. Cụ thể ở đây là một loạt những quy định của Chính Phủ, mà ông từng là một thành viên. Đó là Nghị định 102/2007/ NĐ- CP, Điều 04, Chương II, quy định thời hạn không được kinh doanh ở các lĩnh vực; Điều 05 quy định thời hạn không được kinh doanh với những đối tượng cán bộ, công chức như ông (phải từ 12-18 tháng).
Từng là một Bộ trưởng, một quan chức cao cấp, quản lý ngành GTVT, một ngành huyết mạch, và cực kỳ phức tạp vì đầu tư cực lớn, không thể nói là ông không nắm được luật. Cách đây một vài năm, dư luận đã xôn xao trước một vị cựu Bộ trưởng KH và ĐT, vì “lách luật” mà phải hầu tòa.
Nếu cứ hành xử như các cựu Bộ trưởng nói trên thì con đường thực thi pháp luật cũng sẽ có nguy cơ bị… tắc nghẽn bởi những hành vi phạm pháp. Vừa thiếu nghĩa, và cũng không dũng lắm! Điều đó sẽ rất khó thuyết phục người dân Sống và làm việc theo Hiến pháp, và pháp luật.
Có điều, dù các quy định pháp luật của Nhà nước có vẻ chặt chẽ “đầu vào”, nhưng lại rất lỏng lẻo… “ đầu ra”. Nghĩa là cấm thì cấm, nhưng không hề có chế tài xử lý, nếu như các đối tượng thuộc diện phải thi hành vi phạm. Trả lời phỏng vấn nhà báo, ông Nguyễn Sỹ Cương, nguyên Chánh Thanh tra Bộ Nội vụ, Ủy viên Thường trực UB Pháp luật của QH công nhận, nếu không quy định cụ thể điều này thì sẽ rất dở. Mà đầu ra lỏng lẻo- chế tài xử phạt không có, sẽ… huề cả làng? Thì khẩu hiệu Sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật vĩnh viễn chỉ là khẩu hiệu.
Được biết, trang website của Công ty cổ phần Đầu tư Đèo Cả thấy “động”, lập tức gỡ ngay thông tin. Xong om! Theo ngôn từ của một nhà thơ nổi tiếng.
Nhưng hãy còn đây tai tiếng xung quanh vụ việc này. Tiến sĩ Lê Đăng Doanh thì cho rằng, đây là một bài học về quy định pháp luật phải như thế nào để tránh việc các quan chức, khi còn đương chức thì đưa ra những quyết định để chuẩn bị khi về hưu, có thể được lợi từ các quyết định đó.
Còn đời sống nước Việt trong thế giới phẳng giờ đây, trước quốc nạn tham nhũng, trước tâm lý sống vụ lợi, trước những hiện tượng rối loạn các giá trị lại chỉ dễ dàng tin những quan hệ hợp tác kiểu đó như là một sự “trả nợ miệng”. Mà không hề tin ở những lời  thanh minh thanh nga của ông Tổng Giám đốc Công ty cổ phần Đầu tư Đèo Cả, cũng như của ông cựu Bộ trưởng. Cho dù đến thời điểm này, được biết, ông Hồ Nghĩa Dũng đã rút khỏi vị trí ủy viên HĐQT.
Với cá nhân một cựu quan chức, đó cũng là một mất mát không nhỏ về thanh danh.
Rồi đây, các cá nhân vẽ đường chạy án của TAND huyện Triệu Sơn (Thanh Hóa) sẽ phải trả lời trước pháp luật. Đến lúc nào đó, sự ồn ào về cái cách hạ cánh … chòng chành của cựu Bộ trưởng GTVT cũng sẽ lắng xuống. Nhưng sự nhức nhối của một nền tư pháp không được thượng tôn, với những lỗ hổng pháp luật to tướng vẫn đặt ra cho hành trình hội nhập còn khập khiễng, chậm chạp của nước Việt, những vấn đề quyết liệt của cải cách tư pháp, cải cách hành chính, cải cách thiết chế quản lý, ở tầm vĩ mô.
Nếu không, lòng tham sẽ khiến cho người ta, từ quan chức đến dân thường, sẵn sàng “thoát y” để khiêu vũ, không chỉ với đồng tiền nữa, mà với chính… pháp luật!
Đó là điều đau khổ và đáng hổ thẹn nhất cho một quốc gia hướng tới văn minh, văn hóa!
  • Kỳ Duyên

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhìn Joshua Wong nghĩ đến những thế hệ các bậc phụ huynh ở Vietnam

Câu chuyện của Joshua Wong ở Hồng Kông là lời cảnh báo cho các bậc phụ huynh VN


Khi chú Joshua Wong ở Hong Kong, bao người ngưỡng mộ.

Dĩ nhiên Joshua là chú bé tài giỏi khác thường. Nhưng câu chuyện về Joshua cho chúng ta thấy toàn cảnh của một xã hội với hàng trăm ngàn thanh thiếu niên khác cùng suy nghĩ được như Joshua và đàng sau chúng là những phụ huynh. Tất cả cho thấy một xã hội biết bảo nhau cùng đứng lên cho điều đúng. Khung cảnh ấy giờ chỉ là ước mơ của bao người Việt Nam.

Thế là, tuổi trẻ VN nhìn vào, người lớn cũng nhìn vào. Ai cũng ao ước, so sánh phải chi tuổi trẻ VN được như chú...Và, giữa những tiếng suýt soa khâm phục, ta nghe không thiếu tiếng trách cứ tuổi trẻ VN chỉ biết ích kỷ, hưởng thụ, vô cảm...v.v...

Tuổi trẻ ở đâu ra ? Chúng là từng em, từng cháu đi ra từ mỗi mái gia đình chúng ta. Tuổi trẻ nhiều năng lực, chúng luôn luôn phải làm một điều gì đó, không bao giờ chịu ngồi yên một chỗ. Nếu không nhìn ra được điều gì đúng, chúng sẽ làm điều khờ dại. Không có cách nào khác.

Một người bạn tôi (ở VN mới qua Toronto vài năm nay) có chia sẻ với tôi một điều đáng ngẩm nghĩ:
Xã hội VN hiện có 4 người thầy đều đa phần hỏng cả: Thầy tu, thầy dạy học, thầy thuốc và người thầy trong nhà (ông bố trong mỗi gia đình). Mỗi thầy hỏng một hiểu khác nhau.

Chuyện thầy Mạnh tử khi bé, cứ ở quanh hạng người nào là bắt chước hạng người ấy hẳn mọi người còn nhớ. Những đứa trẻ lớn lên trong xã hội hỏng từ trong nhà ra ngõ như thế sẽ ra sao ? Hỏi là tự trả lời.

Vì những người lớn hèn kém mà tuổi trẻ bị thui chột. Đừng vội trách tuổi trẻ, hãy trách chính chúng ta.

Tôi cho rằng câu chuyện của Joshua là niềm khích lệ cho tuổi trẻ đồng trang lứa nhưng đồng thời là lời cảnh tỉnh cho các bậc phụ huynh.

Chúng ta có lỗi là đã không tạo nên một môi trường tốt cho tuổi trẻ. Các phụ huynh giỏi xoay sở, chỉ tích cực bám vào mọi kẽ hở cả về pháp lý và đạo lý để làm tiền, các phụ huynh kém may mắn hơn, cúi mặt lượm từng đồng bạc lẻ cho bửa ăn, không còn tâm, lực mà lo đến điều gỉ khác hơn...

Ai cũng biết, cũng nhìn thấy xã hội có quá nhiều điều không hay không phải, thậm chí nguy hại nữa nhưng đa phần đều chọn thái độ mũ ni che tai…Không kể đến những phụ huynh vô trách nhiệm, ngay cả những phụ huynh hết lòng vì con em mình: nhiều người vẫn tưởng mình che chở, nuôi dạy được con, bằng cách cố cách biệt chúng khỏi cái xã hội đổ vỡ ngay ngoài cửa nhà…

Nhưng hãy nghĩ đi sẽ thấy: chúng ta không bao giờ có thể tách rời được con trẻ ra khỏi xã hội. Khi chỉ phản ứng cục bộ, tiêu cực, thụ động với sai trái, giả dối có hệ thống của xã hội như thế, phụ huynh VN sẽ không bao giờ tạo nên được một thế hệ trẻ lành mạnh.

Tuổi trẻ VN, chúng là nạn nhân của mỗi chúng ta. Nếu biết suy nghĩ, chúng sẽ quở trách chúng ta.
Chính vì thế, Việt Nam sẽ khó có thể có được một Joshua Wong và đó chưa hẳn là do lỗi của lớp trẻ.

Lê Quốc Tuấn facebook

Phần nhận xét hiển thị trên trang