Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014

Trung Quốc sẽ làm gì tiếp theo ở bãi đá Gạc Ma?


Hà Trang thực hiện/ Dân trí
PGS. TS. Nguyễn Chu Hồi
PGS. TS. Nguyễn Chu Hồi (Giảng viên Đại học Quốc gia Hà Nội, nguyên Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Biển và Hải đảo Việt Nam) cho rằng việc thay đổi hiện trạng ở Biển Đông sẽ không chỉ giúp Trung Quốc củng cố các yêu sách chủ quyền trên biển, mà còn tạo ưu thế quân sự chiến lược cho Bắc Kinh trong các cuộc chiến giành quyền kiểm soát trái phép Biển Đông, thay đổi “cục diện cuộc chơi” và đẩy an ninh các nước Đông Nam Á vào tình thế nguy hiểm.
Với những hành động của Trung Quốc, nước này đang chuẩn bị cho một cuộc “xâm lược Biển Đông” chứ không phải như các nhà lãnh đạo Trung Quốc nói “họ không có máu xâm lược và bành trướng”. 
Việc Trung Quốc cải tạo đất và xây đảo nổi trên bãi cạn ở quần đảo Trường Sa của Việt Nam nhắm vào nhiều mục tiêu nguy hiểm, theo ông điều này đe dọa, ảnh hưởng như thế nào đối với Việt Nam và các nước trong khu vực?
Xây dựng đảo nổi từ những bãi cạn san hô để xây dựng các căn cứ quân sự “nổi và chìm” ở đây, Trung Quốc đang vi phạm toàn diện và nghiêm trọng Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC), vi phạm Công ước Liên Hiệp quốc về Luật biển năm 1982. Tiếp tục đi ngược lại các cam kết cấp cao của phía Trung Quốc với các nước ASEAN và cộng đồng quốc tế. Dưới danh nghĩa đây là một phần của thành phố Tam Sa mà Trung Quốc đơn phương tuyên bố phi lý từ năm 2012, họ sẽ tiếp tục đưa ra những tuyên bố “nhập nhằng đánh lận con đen”.
Hành động này tiếp tục là bằng chứng thực tế không thể chối cãi về việc Trung Quốc đang sử dụng “tiếp cận dân sự để thực hiện mục tiêu quân sự lâu dài trên Biển Đông” như đã làm với bãi cạn Hoàng Nham năm 2012 (Philipin tuyên bố chủ quyền), bãi James năm 2013 (Malaysia tuyên bố chủ quyền) và hạ đặt giàn khoan Hải Dương-981 trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam tháng 5-2014... Việc làm này của nhà cầm quyền Trung Quốc không chỉ vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Trường Sa, mà còn ảnh hưởng đến công việc làm ăn bình thường hàng ngày của người dân Việt Nam trên các đảo và vùng biển của quần đảo này. 
Việc xây dựng các đảo nổi nhân tạo còn là hành động thực tế mở rộng biên giới quốc gia mềm trên biển của họ, đe dọa an ninh và đẩy không gian ảnh hưởng của Trung Quốc đến sát gần các vùng biển chủ quyền của các nước trong khu vực ASEAN và lân cận. 
Nhiều chuyên gia nước ngoài lo ngại, Trung Quốc có thể đang xây dựng đường băng dài 2.000m trên đảo mới để lập căn cứ triển khai các máy bay quân sự. Trong trường hợp đó, ông có lo ngại trước khả năng Trung Quốc sẽ đơn phương thành lập khu nhận diện phòng không (ADIZ) trên vùng biển của nước ta?
Các chiến lược gia cho rằng: Ai làm chủ được Hoàng Sa và Trường Sa thì làm chủ được cả Biển Đông. Lợi ích trong Biển Đông không chỉ là lợi ích của 9 quốc gia và 1 vùng lãnh thổ (Đài Loan) quanh biển này mà còn là lợi ích của các quốc gia nằm ngoài, đặc biệt là Mỹ và đồng minh của Mỹ liên quan đến quyền tự do hàng hải, quyền tự do bay và các quyền tự do khác theo quy định của Công ước Liên hiệp quốc về Luật biển 1982. 
Do vậy, sau khi xây dựng và củng cố các vị trí quốc phòng trọng yếu hiện đại trên quần đảo Hoàng Sa, việc xây dựng căn cứ quân sự ở khu vực bãi Gạc Ma thể hiện rõ ý đồ tạo “gọng kìm” để kiểm soát, khống chế đường hàng hải và hàng không quốc tế, cũng như các quyền tự do ở các vùng biển trong và ngoài quyền tài phán quốc gia thuộc phạm vi Biển Đông. Vì thế, sẽ không loại trừ khả năng Trung Quốc đơn phương thành lập khu nhận diện phòng không (ADIZ) trên Biển Đông, bao gồm vùng biển của Việt Nam. Khi đó lợi ích của các nước trong khu vực và Mỹ sẽ bị đụng chạm và Trung quốc sẽ đi một bước phiêu lưu mới – thách thức toàn thế giới.
Rõ ràng chiến lược của Trung Quốc đang xoay quanh chiến lược "tằm ăn dâu" ... 
Cần phải nói ngược lại là năm 2009 Trung Quốc đã hình thành và tuyên bố pháp lý ra Liên hiệp quốc “Đường lưỡi bò 9 đoạn đứt khúc” được vẽ tùy tiện, không có tọa độ từ một đường vẽ dân sự 11 đoạn trước đó. Thậm chí đến năm 2014 lại vẽ thêm một đoạn ở khu vực Đài Loan thành 10. Và với cách vẽ tùy tiện và thói quen đơn phương công bố này, không ngoại trừ một lúc nào đấy, Trung Quốc lại đưa ra đường lưỡi bò đứt khúc 20 đoạn lố bịch cũng nên! Sau khi công bố năm 2009, Trung Quốc bước sang giai đoạn hiện thực hóa khả năng quản lý không gian đường lưỡi bò này với một loạt hành động toan tính sẵn như thế gới đã biết. 
Ý đồ “độc chiếm Biển Đông” là cách mà Trung Quốc thực hiện “Giấc mộng Trung Hoa” để chấn hưng Trung Quốc và trở thành bá chủ thế giới, trước hết là trong khu vực. Vì thế, giấc mộng Trung Hoa đang được hiện thức hóa ẩn danh dưới dạng “Độc quyền khai thác tài nguyên Biển Đông” và cũng là nỗi “ám ảnh” đối với các quốc gia trên thế giới, khu vực Đông Á và ASEAN.
Chính vì thế, nếu các nước có thái độ và phản ứng yếu ớt hoặc không có biện pháp đấu tranh hữu hiệu thì Trung Quốc sẽ còn tiếp tục lấn tới thực hiện những ý đồ cuối cùng của mình. Tôi cho rằng, sức mạnh đoàn kết, tạo thành các liên minh với các nước có cùng “cảnh ngộ” trong và ngoài khu vực là những giải pháp hết sức quan trọng. 
Trung Quốc phải hiểu rằng, những hành động ngang ngược, bất chấp lương tri và luật pháp quốc tế của họ chắc chắn sẽ phải gánh chịu những hậu quả rất lớn, chính vì thế Trung Quốc không nên cho rằng: “Mình muốn làm gì thì làm”.
Đồ họa về căn cứ quân sự mà Trung Quốc định xây ở đá Gạc Ma - Ảnh: The Philippine Star
Đồ họa về căn cứ quân sự mà Trung Quốc định xây ở đá Gạc Ma - Ảnh: The Philippine Star

Theo ông, bước tiếp theo của Trung Quốc sau việc đào đắp và xây dựng công trình trên bãi cạn Gạc Ma là gì?
Sau “sự kiện Gạc Ma lần 2” này (lần 1 chiếm Gạc Ma của Việt Nam năm 1988), Trung Quốc sẽ mở rộng vùng kiểm soát trên biển rộng hơn. Những bãi cạn ở khu vực khác mà Trung Quốc đang chiếm giữ ở quần đảo Trường Sa cũng sẽ có “số phận” tương tự như Gạc Ma. Trước khi xây dựng ở Gạc Ma lần này họ đã lập bán kính kiểm soát quanh Gạc Ma là 3 hải lý, trong thời gian gần đây mở rộng ra 7 hải lý. Họ có thể tiếp có những tuyên bố đơn phương mở rộng các vùng biển kiểm soát kiểu như vậy đối với các vùng bãi cạn được xây dựng trong thời gian tới, tạo thế bao vây các nước đang có tuyên bố chủ quyền và đang chiếm giữ các đảo, đá và bãi cạn trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam.
 Khi củng cố xong các căn cứ đủ mạnh ở Trường Sa, họ dám đòi quyền thực hiện “quyền tài phán quốc gia” trong vùng đặc quyền kinh tế để kiểm soát tất cả các hoạt động qua lại khu vực giữa Biển Đông. Và không ngoại trừ khả năng Trung Quốc sẽ công bố vùng nhận diện phòng không (ADIZ) trên Biển Đông. Chúng ta phải đặc biệt lưu ý, Trung Quốc không chỉ xây dựng các công trình quân sự nổi trên đảo nhân tạo mà họ sẽ đào cả công trình hầm ngầm dưới đáy các bãi cạn này để trên thì có sân bay, còn ở dưới có thể có tàu ngầm. Đây là âm mưu rất thâm độc, củng cố sức mạnh của Trung Quốc trên Biển Đông và tiến tới khống chế toàn bộ tuyến hàng hải quốc tế. 
Hành động nói trên của nhà cầm quyền Trung Quốc là hành động đơn phương, ngang ngược, coi thường công pháp, dư luận quốc tế và thiếu gương mẫu, dẫn đến làm mất lòng tin của các nước trong khu vực và đẩy Biển Đông vào tình thế bất ổn, hòa bình khu vực bị đe dọa. Trung Quốc có thể đi những “nước cờ” khó lường, nguy hiểm nếu các quốc gia trong và ngoài khu vực và các tổ chức quốc tế không có những thái độ và giải pháp kiên quyết, “mềm nắn, rắn buông”.  Các nước láng giềng cũng phải luôn hết sức cảnh giác trước một Trung Quốc cường quyền.
Xin cảm ơn ông!  
( Nguồn: quechpa)
hiển thị trên trang

Vẫn là chủ trương "Đục nước béo cò của Mao Bình Tông!

Học giả Trung Quốc thúc Bắc Kinh cần chuẩn bị cho đại chiến thế giới

(GDVN) - Học giả Trung Quốc phân tích đặc điểm của cuộc chiến tranh mang tính thế giới mới và đề xuất Quân đội TQ phải phát triển theo hướng không bị lạc hậu.
Tàu sân bay Liêu Ninh, Hải quân Trung Quốc (ảnh tư liệu minh họa)
Tờ "Thời báo Hoàn Cầu" Trung Quốc ngày 12 tháng 9 đăng bài viết của giáo sư Hàn Húc Đông, Đại học Quốc phòng Trung Quốc.
Khả năng xảy ra Chiến tranh thế giới lần thứ ba là tồn tại
Bài viết cho rằng, cùng với cuộc khủng hoảng Ukraine trở nên sâu sắc, mọi người ngày càng lo ngại giữa Mỹ-Nga xảy ra xung đột quân sự trực tiếp. Một khi Mỹ-Nga nổ ra giao tranh quân sự, khả năng nổ ra cuộc chiến tranh mang tính thế giới không thể nói là không có.
Chiến tranh mang tính thế giới là hình thái chiến tranh thế giới ngày nay phải nhìn thẳng vào. Trong lịch sử phát triển của xã hội loài người, chiến tranh mang tính thế giới đã bước vào giai đoạn phát triển thứ ba. Giai đoạn thứ nhất xảy ra giữa dân tộc du mục và dân tộc nông nghiệp;
giai đoạn thứ hai là chiến tranh thực dân xuất hiện trên toàn thế giới, Chiến tranh thế giới lần thứ nhất và Chiến tranh thế giới lần thứ hai là hình thức biểu hiện đặc biệt của nó.
Hiện nay toàn cầu đã bước vào thời đại chiến tranh mang tính thế giới mới. Đặc điểm chủ yếu của nó là: không gian vũ trụ, không gian mạng và không gian biển trở thành chiến trường chính của cuộc chiến (đánh cờ); giao tranh công nghệ trở thành tuyến chính của cuộc chiến; số lượng các nước tham gia "trò chơi" là chưa từng có.
Tên lửa đạn đạo xuyên lục địa Đông Phong-31A Trung Quốc (ảnh tư liệu minh họa)
Cuộc giao tranh không gian vũ trụ, không gian mạng hiện nay đều triển khai xung quanh cuộc giao tranh không gian biển. Các cường quốc liên quan thời kỳ Chiến tranh thế giới lần thứ hai cũng rất coi trọng không gian biển, Mahan của Mỹ cũng đã đưa ra học thuyết quyền kiểm soát biển, chủ trương coi trọng xây dựng lực lượng hải quân, đội tàu thương mại và căn cứ ở nước ngoài, nhưng những điều này còn nhằm phục vụ cho tranh đoạt trên mặt đất.
Hiện nay, mục đích coi trọng biển là để tranh đoạt biển. Nhìn vào cuộc tranh đoạt không gian biển toàn cầu, Bắc Băng Dương, Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương là khu vực tranh đoạt kịch liệt. Điều có thể dự đoán là, để tranh đoạt biển, trong tương lai toàn cầu có khả năng tiếp tục nổ ra đại chiến thế giới.
Theo bài viết, trong thời đại chiến trang mang tính thế giới lần thứ ba, làm thế nào phát triển sức mạnh quân sự, bảo vệ lợi ích quốc gia là chủ đề quan trọng của phát triển Quân đội Trung Quốc. Trên thực tế, để bảo vệ lợi ích quốc gia, sức mạnh quân sự của Trung Quốc cần lấy loại chiến tranh mang tính thế giới này làm cơ sở để phát triển.
Điều này chủ yếu là do: Một là từ khi nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa (Trung Quốc mới) ra đời, sự phát triển của sức mạnh quân sự Trung Quốc luôn tiến hành theo hướng lấy bảo vệ "lợi ích quyền kiểm soát mặt đất/đất liền" làm trung tâm.
Cùng với cuộc chiến tranh đoạt không gian biển ngày càng gay gắt, phát triển sức mạnh quân sự của Trung Quốc phải điều chỉnh tư duy, từ lấy bảo vệ "lợi ích quyền kiểm soát mặt đất" làm trung tâm chuyển sang lấy bảo vệ "lợi ích quyền kiểm soát biển" làm trung tâm.
Trung Quốc đang phát triển máy bay chiến đấu thế hệ thứ năm J-20 (ảnh tư liệu minh họa)
Hai là thời đại chiến tranh mang tính thế giới mới, Trung Quốc nằm ở khu vực tiêu điểm của cuộc đánh cờ và cạnh tranh này, buộc Trung Quốc phải lấy chiến tranh mang tính thế giới làm cơ sở để phát triển sức mạnh quân sự.
Trung Quốc nằm ở vùng trung tâm của Bắc Băng Dương, Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Phát triển lực lượng trên biển của Trung Quốc tác động đến dây thần kinh của các nước. Trong tình hình này, Trung Quốc cần phát triển sức mạnh quân sự, nắm chắc chủ động, tránh bị động.
Ba là cùng với lợi ích quốc gia của Trung Quốc không ngừng mở rộng ở nước ngoài, lợi ích của Trung Quốc ở nước ngoài trải rộng toàn cầu. Do Mỹ đang điều chỉnh trọng tâm chiến lược của họ sang hướng châu Á-Thái Bình Dương, mũi dùi chỉ thẳng vào Trung Quốc, lợi ích của Trung Quốc ở nước ngoài bị Mỹ đe dọa ngày càng nghiêm trọng. Nếu không có lực lượng quân sự mang tính toàn cầu, bảo vệ an ninh, lợi ích của Trung Quốc ở nước ngoài thì giống như một "câu nói suông".
Bốn là khả năng tác chiến trên biển, trên không tầm xa hoặc ở nước ngoài của Trung Quốc rất có hạn. Nếu không lấy tầm nhìn của chiến tranh mang tính thế giới để nhận thức vấn đề phát triển hải, không quân thì việc xây dựng khả năng tác chiến hải, không quân của Trung Quốc sẽ bị kiềm chế bởi các loại phiến diện, hoặc gặp trở ngại nhiều hơn trong phát triển khả năng bảo vệ lợi ích của Trung Quốc ở nước ngoài.
Kết quả khiến cho phát triển hải, không quân của Trung Quốc tiếp tục xuất hiện cục diện lạc hậu so với thời đại. Trung Quốc không thể tiếp tục bị động, bị đánh. Trung Quốc phải lấy chiến tranh mang tính thế giới làm cơ sở để phát triển sức mạnh quân sự, đặc biệt là lực lượng hải, không quân.
Trung Quốc phóng vệ tinh Bắc Đẩu (ảnh tư liệu minh họa)

























































































































































































































Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bác Ruồi làm nhà em mất cả nứng!



Thế là đọc xong ĐÈN CÙ; dày thế mà đọc được; tốn bao điện, hehe!
Trước khi đọc Đèn Cù, cứ đoán già đoán non “Các nhân vật”; trong cái hòm bưng kín, lăn bên nọ, lộn bên kia, thì là vật tròn tròn rồi, nhưng là cam hay quít, hay hòn bi đúc bằng kim cương ? Đọc xong, như được mở nắp hòm: Hóa ra mấy trái bưởi thối gốc rụng sớm, được bọc giấy bóng kính !
Có một chi tiết thấy được giải mã. Những năm 196x, mê mệt đọc Bất Khuất, mà cũng dày cộp, có cái ảnh đính kèm ô Phan Trọng Bình (đồng
 đội trong tù của Ô Thuận) đứng lênh khênh bên Nguyễn Đức Thuận; cảm phục ô này ghê lắm; dũng cảm, điềm tĩnh, trí tuệ; cứ tưởng ông đổi tên và trên cả “khấc” so ông Thuận; hóa ra: 
“Về Sài Gòn sau 1975 đã viết chạy dài 2 trang giấy học trò dòng chữ: Tôi, Phan Trọng Bình ra đảng !...”
Nhưng….sau 75 có xa không? Mãi sau này mới có người dám viết thế; Chứ quãng 198x, giấy CHUYỂN sinh hoạt, cứ ỈM đi, ko nộp “Nơi đến” nữa, là XONG; chả phải viết gì !

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hai chị em



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Viết văn như là trị liệu

Mấy tuần ở nhà nằm dưỡng bệnh, tôi nghiệm ra một điều rất cá nhân: viết văn có khả năng trị bệnh! Tuần đầu, tôi rất bực bội, rất tức giận với cái chẩn đoán, nghĩ là đám bác sĩ hay chuyên gia xét nghiệm làm sai, và cảm thấy khó chấp nhận sự mất độc lập của mình. Đến nổi y tá mà cũng có quyền lệnh cho mình! Lúc đó tôi không làm gì cả, một đống sách chọn ra để trên bàn, mà cuối cùng cũng chẳng màn đọc cuốn nào. Máy tính chẳng thèm mở ra. Sụt cân, và chắc cũng tiều tuỵ lắm. Đến tuần thứ hai là giai đoạn chấp nhận cái diagnosis, tức là chấp nhận thực tại, tôi thấy phải làm cái gì đó trong khả năng của mình. Đó chính là viết. Viết đủ thứ, viết nhật kí về chi tiết điều trị, viết về kết quả xét nghiệm theo diễn giải của tôi, viết lại cảm xúc của mình về những thay đổi sinh học trong người, và viết … sách giáo khoa. Viết xuống những cảm xúc vui buồn và sinh học đó tôi thấy mình như giải toả độc chất trong người. Từ lúc nổi nóng ban đầu tôi lại thấy mình yêu đời hơn, dù chỉ quanh quẩn trong nhà. Tôi nghiệm ra là viết văn có thể xem như là một trị liệu mà ít ai chú ý. 


 Đã từ lâu tôi vẫn nghĩ rằng một trong những đề tài phong phú cho văn học là nỗi đau khổ của con người, nhưng lại là đề tài ít được giới cầm bút khai thác. Nói “đau khổ” ở đây, tôi không có ý đề cập đến những nỗi đau trừu tượng, triết lí, kiểu như “thân phận lạc loài”, cô đơn, hoài niệm, bâng khuâng, v.v. mà là sự đau khổ của thân xác do bệnh tật gây nên. Đó là những nỗi đau gần gũi nhất với một cá nhân, là cái mà cá nhân con người có thể cảm nhận được, trải nghiệm được. Ấy thế mà xem lại số lượng tác phẩm và tác giả viết về đề tài này trong văn học Việt Nam, tôi thấy sự có mặt của thể loại văn học này cực kì khiêm tốn. Ngoại trừ trường hợp của Hàn Mặc Tử (hay ở một khía cạnh nào đó, Nguyễn Đình Chiểu), hầu như không mấy ai phơi bày và gửi gấm nỗi đau khổ của thân xác và bệnh tật trên trang giấy.

Gần đây có ý kiến cho rằng so với các dân tộc Tây phương, người Việt không có thói quen viết hồi kí, và điều này có thể là một yếu tố đưa đến tình trạng nghèo nàn của nền văn học Việt Nam. Dùng cách nói này, có lẽ tôi cũng có lí do để cho rằng sự có mặt khiêm tốn của “văn học đau khổ” có thể là một trong những yếu tố làm cho văn học Việt Nam thiếu tính phong phú!

Trong cuốn Illness narrative, tác giả Arthur Kleinman, nhận xét rằng trong khoa học lâm sàng và hành vi không có một phạm trù nào để mô tả sự đau đớn, và cũng không có một phương cách nào để ghi chép cái khía cạnh rất nhân văn này của bệnh nhân và gia đình bệnh nhân. Những thước đo dùng để đánh giá chất lượng cuộc sống, triệu chứng, hay bệnh tật đều thất bại một cách thê thảm, không phản ánh được những sự chịu đựng mang tính chất rất riêng tư và rất nội tâm của người bị bệnh. Tôi rất tâm đắc với nhận xét này. Tôi đã từng xem qua xét nghiệm sinh hoá của chính mình và thấy chúng chẳng phản ảnh được cái “nội” trong cá nhân tôi. Xét nghiệm sinh hoá nói cho cùng chỉ phản ảnh cái bề ngoài, cái đã rồi, chứ làm sao phản ảnh được cái đau khổ hay hạnh phúc của bệnh nhân.

Tôi nhớ hơn 10 năm trước tập san JAMA có công bố kết quả thử nghiệm về tác dụng của viết văn đến các triệu chứng liên quan đến bệnh suyễn và viêm khớp xương. Trong cuộc nghiên cứu hi hữu này, các nhà nghiên cứu yêu cầu bệnh nhân viết văn khoảng 20 phút mỗi ngày, trong 3 ngày liên tiếp mỗi tuần. Các bệnh nhân được chia thành hai nhóm: trong nhóm một, đề tài viết là những kinh nghiệm của bệnh nhân trong việc đấu tranh chống trả với bệnh tật, hay những câu chuyện mà bệnh nhân cho là căng thẳng trong cuộc sống của họ; trong nhóm hai, các nhà nghiên cứu chỉ yêu cầu bệnh nhân viết ra những kế hoạch làm việc trong ngày. Sau 4 tháng thử nghiệm, tình trạng sức khỏe của bệnh nhân thuộc nhóm một trở nên tốt hơn một cách đáng kể, trong khi sức khỏe của các bệnh nhân nhóm hai không thay đổi. Tác giả của công trình nghiên cứu này cho rằng đây là một bằng chứng khoa học đầu tiên cho thấy viết văn có tác dụng tích cực đến sức khỏe.

Thực ra, kết quả của cuộc thử nghiệm trên đây không phải là bằng chứng đầu tiên về lợi ích của viết văn đối với sức khỏe bệnh nhân. Trước đó, một số nhà nghiên cứu trên thế giới đã từng tiến hành một loạt thử nghiệm về ảnh hưởng của viết văn đến sức khỏe, và kết quả có thể tóm lược như sau: viết văn đem lại lợi ích cho nhiều thành phần xã hội, thuộc mọi sắc dân, với bất cứ trình độ học vấn nào, mà không chỉ trong những người có năng khiếu về văn chương. Ảnh hưởng tích cực của viết văn đến sức khỏe và thái độ ứng xử được ghi nhận trong các tù nhân, sinh viên y khoa, nạn nhân của những vụ bạo hành trong gia đình, bệnh nhân bị bệnh viêm khớp xương và các bệnh kinh niên, đàn ông bị mất việc làm, và đàn bà mới sinh nở. Những ảnh hưởng này thường được biểu hiện qua các thông số về hệ thống miễn nhiễm, giảm đau, giảm số lần đi tham vấn bác sĩ gia đình, và chất lượng cuộc sống. Những sinh viên tham dự vào các cuộc thử nghiệm như thế cho biết họ cảm thấy viết văn có giá trị lớn đối với cuộc sống của họ. Một số sinh viên, ngày thường tỏ ra rất vô tình, lộn xộn, nhưng khi viết về những kinh nghiệm đau buồn trong đời, họ lại viết rất khúc chiết, mạch lạc và ít lỗi văn phạm!

Mặc dù so với lĩnh vực nghiên cứu sinh học và lâm sàng, các nghiên cứu về mối liên hệ giữa viết văn và sức khỏe vẫn còn khiêm tốn. Tuy nhiên, bằng chứng trong vòng một thập niên qua cho thấy một cách nhất quán là việc thuật lại những câu chuyện mang tính cách cá nhân hay đau buồn bằng viết văn hay bằng lời nói có ảnh hưởng đến sức khỏe thể chất con người. Nhưng câu hỏi được đặt ra ngay là “tại sao?” Tại sao viết văn có thể đem lại lợi ích cho sức khỏe? Để giải thích mối liên hệ này, giới nghiên cứu y khoa có thể đề nghị một số mô hình sinh lí liên quan đến mối tương tác giữa tinh thần và thể xác con người, một mối quan hệ mà giới y khoa chính thống đã bỏ quên trong nhiều thập niên.

Tuy nhiên, thay vì giải thích bằng mô hình sinh lí học, tôi muốn đề nghị một mô hình khác liên quan đến chữ nghĩa và triệu chứng của căn bệnh, đến cái có thể thấy được và cái không thể thấy được, một mối quan hệ dựa vào y học và ngôn ngữ diễn đạt, huyền thoại, và thể văn tường thuật trong việc trị liệu.

Một giải thích có thể đề nghị ra ngay là qua diễn đạt lại những xúc cảm chúng ta trở nên có ý thức về sức khỏe hơn và từ đó thay đổi thái độ với thái độ và cách sống hàng ngà. Quá trình viết văn là một hành động tự biểu hiện của một cá nhân. Chỉ đơn thuần mô tả một kinh nghiệm bằng cơ thể không có hiệu quả cho sức khỏe bằng cách mô tả những kinh nghiệm đó thành chữ viết. Lí do là viết văn là một quá trình biến đổi những xúc cảm và hình ảnh vào ngôn từ, và chính cái quá trình chuyển hóa này làm thay đổi suy nghĩ và nhận thức của người viết về những kinh nghiệm đó. Ở đây cần phải nói thêm là một phần của những nỗi đau khổ của một cá nhân không hẳn do một sự kiện nào đó gây nên, mà còn do chính phản ứng cảm tính của cá nhân đó trước sự kiện. Qua việc sắp xếp các ý nghĩ và cảm tưởng, người ta có thể xây dựng hay tái xây dựng câu chuyện một cách có hệ thống. Một khi câu chuyện đã được hình thành, nó được tổng kết, dự trữ, và dễ quên sau đó. Do đó, viết văn cũng có thể xem là một hình thức tống khứ độc tố từ cơ thể và tâm tưởng.

Trong các hoạt động, tôi nghĩ viết văn là một hành động phong phú nhất và mạnh nhất của con người. Trong khi viết, chúng ta tạo và tái tạo quá khứ trong khoảnh khắc hiện tại. Nó là phương tiện cho chúng ta đi đến bóng tối và kéo ra những cái không thể thấy được vào trang giấy, nơi mà những điều này có thể đem ra thảo luận và duyệt xét lại. Trang giấy (hay màn hình) cung cấp cho chúng ta chất liệu để phân tích cái bản ngã của chính chúng ta. Khi viết văn ra những kinh nghiệm của mình, chúng ta viết tự do lựa chọn kinh nghiệm quá khứ, hiện tại, và tương lai. Viết văn, do đó, còn là một cuộc đối thoại với các sự kiện, và mỗi sự kiện đem đến một giá trị riêng, tri thức, và tiềm năng riêng trên bàn phím.

Viết về những kinh nghiệm khổ đau với bệnh tật là cách xây dựng những hình ảnh đau thương vào giây phút hiện tại, song chúng ta bị ngăn cách bằng một bức tường thực tế: chúng ta có thể ngưng viết bất cứ lúc nào, và sau đó quay trở lại viết tiếp, nếu cần. Những gì đã viết rồi có thể viết lại, và có thể viết lại nhiều lần. Bởi vì “cái tôi” của chúng ta được cấu tạo bằng chữ viết, có khi là những câu chữ hoa mĩ, chúng ta trở thành những nhân vật hoàn toàn khác (hiểu theo nghĩa tự tin hơn, thông cảm hơn, yêu đời hơn) so với một người bệnh bình thường. Sự chuyển hóa này làm cho người bệnh viết văn hưởng lợi ích trong việc điều trị.



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lên thiên đường, càng nhiều càng ít!

Ngợm... người















Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hỏng hết bánh kẹo!

Diên-ráng áo dài














Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet.

Phần nhận xét hiển thị trên trang