Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2014

SỰ IM LẶNG ĐÁNG SỢ!

Trung Quốc xây cất ở Gạc Ma còn nguy hiểm hơn đặt giàn khoan 981
 

Ông Trần Công Trục, nguyên trưởng ban Biên giới Chính phủ, nhận xét đá Gạc Ma thuộc Trường Sa của Việt Nam, nơi Trung Quốc đang tiến hành xây dựng với quy mô lớn, là vị trí trọng yếu đối với an ninh của Việt Nam và cả khu vực.
t4-2038-1410500797.jpg
Ông Trần Công Trục cho rằng Trung Quốc đang lấy Gạc Ma làm mũi tiến công chính ở Biển Đông. Ảnh: Việt Anh

Trao đổi với VnExpress, ông Trần Công Trục khẳng định việc Trung Quốc xây dựng căn cứ quân sự ở đá Gạc Ma nhằm hai mục tiêu chính: bố trí lực lượng tại nơi hiểm yếu về chiến lược; tạo ra thực tế mới để hậu thuẫn cho yêu sách chủ quyền phi lý.

- Ông đánh giá thế nào về những bằng chứng mới đây của BBC về việc Trung Quốc đang rầm rộ xây dựng ở đá Gạc Ma?

- Đây có thể coi là mũi tiến công chủ lực trước mắt và cả lâu dài của Trung Quốc ở Trường Sa. Trung Quốc đã cải tạo và xây dựng tại Gạc Ma và các thực thể khác ở quần đảo này từ năm 1988, ngay sau khi họ dùng vũ lực đánh chiếm từ Việt Nam. Việc xây dựng căn cứ quân sự ở Gạc Ma còn nguy hiểm hơn cả việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 hồi đầu tháng 5 vừa qua.

- Vì sao lại nguy hiểm hơn, thưa ông?

- Gạc Ma thuộc nhóm bãi cạn nằm ở tây bắc của Trường Sa, ảnh hưởng lớn tới hoạt động quân sự, an ninh, quốc phòng và kinh tế của Việt Nam. Nó nằm gần bờ biển miền Trung của Việt Nam, nơi chúng ta có rất nhiều căn cứ và cơ sở kinh tế, quốc phòng, an ninh. Nó cũng nằm trên con đường từ đất liền của Việt Nam ra Trường Sa, nơi chúng ta liên tục có các chuyến đi ra quần đảo này để tiếp tế lương thực và các hàng hóa khác cho dân cư và lực lượng bảo vệ của mình ở Trường Sa. Đó là tuyến đường huyết mạch nối với đất liền. 

Gạc Ma cũng nằm gần khu vực chúng ta đang thăm dò và khai thác dầu khí ở vùng thềm lục địa. 

Rõ ràng vị trí này khá hiểm yếu.

Giàn khoan Hải Dương 981 mà Trung Quốc đưa bất hợp pháp vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam mới mang tính chất thăm dò, chưa khai thác thực sự, còn một căn cứ quân sự ở Gạc Ma lại là vị trí cố định.

g2-3753-1410503866.jpg
Trung Quốc đang tiến hành xây dựng quy mô lớn ở Gạc Ma. Ảnh: BBC
- Việc xây dựng các căn cứ của Trung Quốc ở khu vực này đe dọa thế nào tới an ninh khu vực?

- Trên quy mô khu vực, Gạc Ma cũng rất có ý nghĩa về mặt địa chiến lược. Trung Quốc muốn tạo dựng một chỗ đứng để thực hiện âm mưu khống chế và độc chiếm Biển Đông, làm chỗ dựa cho các hoạt động khai thác tài nguyên và kiểm soát tuyến hàng hải quốc tế từ eo biển Malaca qua Biển Đông. Trung Quốc có nguy cơ gây ảnh hưởng tới các hoạt động thương mại hàng hải quốc tế ở khu vực này.

Hơn thế nữa, nếu Trung Quốc xây dựng được ở Gạc Ma thì họ cũng có thể làm điều đó với các bãi cạn khác như Vành Khăn, Cỏ Mây hay các bãi khác gần đất liền của Philippines, Malaysia, Brunei.

Nếu các nước không phản đối quyết liệt thì Trung Quốc sẽ thực hiện các bước tiếp theo, gây nên mối đe dọa với an ninh và quốc phòng của các nước trong khu vực.
- Theo dự đoán của ông, bước tiếp theo của Trung Quốc sau việc đào đắp và xây dựng công trình trên đá Gạc Ma và các đá khác là gì?

- Bằng việc xây dựng quy mô lớn, Trung Quốc đang biến các đá ở Trường Sa và Hoàng Sa thành các đảo, nối các điểm nhô ra của các đảo này, áp dụng cách thức xác lập hệ thống đường cơ sở theo quy định của Công ước Luật biển năm 1982 của Liên Hợp Quốc (UNCLOS). Từ đường cơ sở đó, họ có thể đòi chủ quyền ở các vùng biển xung quanh, chứng minh đường lưỡi bò là phù hợp với UNCLOS.

Bên cạnh đó, Trung Quốc còn nâng cấp các đá lên thành nơi có điều kiện thích hợp cho con người sinh sống và có đời sống kinh tế. Sau khi hoàn thành việc xây dựng ở các đá, Trung Quốc có thể tuyên bố đường cơ sở, biến các vùng đặc quyền kinh tế của các nước liên quan, như Việt Nam, Philippines, Brunei, Malaysia thành vùng có tranh chấp, biến không có tranh chấp thành có. Đó là sự ngụy tạo cố tình mà chúng ta cần cảnh giác.
- Philippines đã công bố các bằng chứng Trung Quốc đang khai hoang ở Trường Sa. Về phía Việt Nam, ông đánh giá như thế nào về phản ứng của chúng ta trong vấn đề này?
Tôi tin rằng các lực lượng làm nhiệm vụ kiểm soát trong khu vực có chủ quyền của chúng ta đều biết các động thái của phía Trung Quốc. Ngay từ sau khi dùng vũ lực chiếm 6 thực thể của Việt Nam ở Trường Sa, trong đó có Gạc Ma, Trung Quốc đã bắt tay vào việc tôn tạo và xây dựng các công trình quân sự, từ đó đến nay từng bước một nâng cấp và xây dựng thêm, trong đó có đường băng dành cho máy bay chiến đấu.

Ngay sau khi Trung Quốc chiếm Gạc Ma năm 1988, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam lúc đó là ông Lê Đức Anh đã bay ra Trường Sa và tuyên bố công khai trước công luận về việc Trung Quốc dùng vũ lực. Việt Nam cũng có các công hàm phản đối và tuyên bố mạnh mẽ, gửi thư tới các tổ chức quốc tế đề nghị can thiệp.

Việt Nam đang áp dụng nhiều biện pháp phản đối về pháp lý và ngoại giao, thể hiện rằng chúng ta không bao giờ chấp nhận việc chiếm đóng phi pháp của Trung Quốc, thể hiện ý chí không bao giờ từ bỏ chủ quyền của chúng ta ở quần đảo Trường Sa.

Việt Nam hành xử có trách nhiệm với cả khu vực, không đẩy tranh chấp ở Biển Đông thành xung đột vũ trang. Trung Quốc không thể không tính tới phản ứng của nhiều nước khác.

gm-7700-1410503488.jpg
Tiến độ xây dựng của Trung Quốc trên đảo Gạc Ma từ tháng 3/2012 đến tháng 3 năm nay. Ảnh: Janes
 
Việt Anh thực hiện

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NGỖNG VÀ CÁO

Truyện ngụ ngôn: 
Trần Cảnh Giác (CHLB Đức)
Cáo vừa gian manh vừa tham lam và chèn ép những con thú nhỏ bé hơn để thỏa mãn lòng tham của mình. Hinh minh họa: Internet
Cáo vừa gian manh vừa tham lam và chèn ép những con thú nhỏ bé hơn để thỏa mãn lòng tham của mình. Hinh minh họa: Internet
Trong khu rừng già, đã bao đời các loài muông thú sống với nhau vui vẻ, hòa thuận và tôn trọng vùng đất sống của nhau. Duy chỉ có Cáo là vừa gian manh vừa tham lam luôn tìm cách phá tan sự bình yên này hòng mở rộng phạm vi kiếm ăn và chèn ép những con thú nhỏ bé hơn để thỏa mãn lòng tham của mình. Đã nhiều lần vì bị hiếp đáp quá, các loài thú đã phải mang cống phẩm đến nhờ cậy lão Hổ già và bác Gấu tận khu rừng phía bên kia quả núi giúp đỡ can thiệp. Nhưng chỉ được một thời gian thì Cáo lại chứng nào tật nấy.
Hàng xóm của Cáo, cạnh bờ hồ, có một bầy Ngỗng khá đông đã sinh sống tại đây lâu đời. Thuở xưa đã nhiều lần cụ kỵ của Cáo lợi dụng tổ tiên Ngỗng lục đục bất hòa liền nhẩy sang ăn hiếp và chiếm lấy vùng đất này bắt cống nộp mỗi lứa vài chú Ngỗng non thì mới không giết hại hết đàn ngỗng. Nhiều lần tổ tiên Ngỗng cũng đã nuốt giận, dẹp bỏ hiềm khích để đồng lòng ưỡn ngực dương mỏ cùng nhau đánh cho tổ tiên Cáo thương tích đầy mình bỏ chạy về chui vào hang không dám bén mảng sang nữa.
Gần đây đàn ngỗng bị tách làm 2 phe do Ngỗng mỏ vàng và Ngỗng mỏ đỏ không ai chịu nhường ai nên đã chia bè phái và cắn xé nhau tơi bời. Sau nhiều năm Ngỗng nhà đá nhau mặc dù cả 2 bên đều có nhờ các thú khác giúp sức nhưng phe Ngỗng mỏ vàng đã thảm bại và phải bỏ xứ bơi qua tận bên kia hồ tìm đất sống. Cuộc sống nơi vùng đất mới tuy nhiều mồi, bình an và các lứa Ngỗng con kế tiếp nhau khôn lớn mạnh khỏe nhưng trong lòng các thế hệ Ngỗng mỏ vàng không nguôi ngoai, bùi ngùi ngóng nhìn sang phía hồ bên này, nơi Tổ tiên loài Ngỗng đã sinh sống bao đời, nơi mà ông bà, cha mẹ đã nằm sâu trong lòng đất. Ở nơi đó còn có nhiều thế hệ Ngỗng mỏ vàng không thể cùng đi trong những năm trước.
Sau lần Ngỗng mỏ vàng thua trận phải bỏ đi, Ngỗng mỏ đỏ có cả một vùng bờ hồ rộng lớn và những Ngỗng mỏ vàng ở lại phải thuần phục. Ngỗng mỏ đỏ biết lão Cáo hàng xóm đểu cáng luôn rình mò cắn trộm. Lão Cáo đã thừa lúc Ngỗng mỏ đỏ và mỏ vàng cắn xé nhau, phá rào sang bắt trôm nhiều Ngỗng con. Lợi dụng lúc Ngỗng mỏ đỏ bí quá phải nhờ lão sang đứng ở gốc đa hò hét làm hậu thuẫn, trong cuộc chiến với Ngỗng mỏ vàng, lão đã chiếm mất gốc cây đa sát hàng rào ranh giới là nơi nghỉ mát của đàn ngỗng từ bao đời nay. Ngỗng mỏ đỏ đã cùng con cháu ra sức kiếm ăn, chăm lo củng cố, rào lại xung quanh Lãnh địa của mình. Duy chỉ có gốc đa cổ thụ tổ tiên nhà Ngỗng để lại là đòi mãi lão Cáo không trả, lão trắng trợn nói rằng Ngỗng mỏ đỏ cho lão để trả công dọa Ngỗng mỏ vàng rồi. Hiện nay lão còn đang nhăm nhe những gốc đa rợp bóng mát bên cạnh của đàn Ngỗng.
Rồi Ngỗng mỏ đỏ cũng không cưỡng lại được quy luật của tạo hóa, nhắm mắt ra đi mà Ngỗng còn bao ray rứt. Đàn Ngỗng chưa hồi sức sau trận cắn xé kinh hoàng tổn thất nặng nề cho cả đôi bên năm ấy. Những Ngỗng mỏ đỏ con thay thế cai quản thì chỉ ham hưởng lạc, nay tôm tép mới, mai vuốt ve chăm lo cho bộ lông của mình mà bỏ bê không ngó ngàng gì tới đàn Ngỗng. Có bao nhiêu chỗ có nhiều tôm tép là chúng chiếm lĩnh làm của riêng. Vì lợi ích cá nhân chúng lại còn quay ra hiếp đáp chính đàn Ngỗng của mình, thậm chí còn cắn trọng thương hay cắn đến chết những con Ngỗng nào không nghe theo những điều vô lý chúng đặt ra. Chúng đưa ra nhiều quy định mới chỉ nhằm mục đích có lợi cho nhóm Ngỗng đầu đàn. Con Ngỗng nào dám hé mỏ cãi lại lập tức chúng cho cả một lũ Ngỗng côn đồ lao vào mổ cho tan xác. Không khí ngột ngạt, uất ức dồn nén bao trùm đàn Ngỗng càng tăng lên khi những chỗ dễ kiếm mồi lần lượt bị nhóm Ngỗng chóp bu và lũ Ngỗng tay sai bằng nhiều thủ đoạn bẩn thỉu chiếm đoạt hết và đẩy đàn Ngỗng vào cảnh đói khổ.
Không có gì lọt qua được mắt của lão Cáo. Lão vừa một mặt rêu rao với cả khu rừng là lão luôn muốn hòa bình, tôn trọng lãnh địa của đàn Ngỗng và hàng xóm xung quanh. Mặt khác lão luôn khiêu khích và bắt trộm Ngỗng con. Lũ Ngỗng đầu đàn biết nhưng do ươn hèn vẫn nhục nhã làm ngơ. Chúng chỉ mong là lâu lâu thà chấp nhận cống nạp cho lão Cáo vài con Ngỗng con, chịu cho lão lấn chiếm vài gốc cây hóng mát thì có lẽ lão sẽ để cho lũ Ngỗng đầu đàn yên mà hưởng thụ cuộc sống phè phỡn hiện nay. Vả lại cả một góc rừng cạnh hồ rộng thế này và đàn Ngỗng nhiều thế kia thì mất vài gốc cây hay vài con Ngỗng con thì có sao đâu. Miễn là lão Cáo không động đến ta.
Nhìn thấy rõ nguy cơ ăn cướp và thủ đoạn thâm độc của lão Cáo, cũng đã vài lần có một vài con Ngỗng mỏ vàng bơi từ bên kia hồ sang xin gặp, tỏ ý muốn bàn bạc cách hòa giải với lũ Ngỗng đầu đàn để cùng nhau chung sức củng cố đàn Ngỗng và tìm biện pháp chống lại lão Cáo, nhưng do bảo thủ tư lợi, các cuộc gặp không có kết quả gì đáng kể. Một vài con Ngỗng trong đám Ngỗng đầu đàn đã lớn tiếng phản đối thái độ bảo thủ của số đông Ngỗng đầu đàn nhưng khi không thấy có tác dụng gì đã chán nản bỏ về sống với đàn Ngỗng. Những con Ngỗng thấp cổ bé họng khác vừa quạc quạc phản đối được mấy tiếng thì đã bị lũ Ngỗng côn đồ bóp cỏ dìm xuống nước.
Đã dến thời điểm chín muồi mà lão Cáo chờ đợi bấy lâu nay. Lão liên tục dở nhiều thủ đoạn vừa ăn cướp vừa la rầm cả khu rừng là đàn Ngỗng khiêu khích, sang kiếm tôm tép tại vùng bờ hồ và đất của lão nên lão cần phải ra tay dạy cho đàn Ngỗng một bài học.
Đáng lý ra lúc này lũ Ngỗng đầu đàn mỏ đỏ phải tỉnh ngộ ra, trả lại sự công bằng và quyền lợi sinh sống cho đàn Ngỗng. Chúng phải kêu gọi hòa giải xóa bỏ hận thù quá khứ với đàn Ngỗng mỏ vàng, để tập hợp tất cả loài Ngỗng ở mọi vùng quanh hồ về tập trung cùng nhau đồng lòng trong ngoài hợp sức đánh cho lão Cáo một trận tả tơi. Đánh cho lão cúp đuôi chạy về chui tọt vào hang không dám hung hăng dở trò ăn bẩn, cắn trộm đàn Ngỗng như Tổ tiên của đàn Ngỗng đã dậy cho Tổ tiên lão Cáo những bài học nhớ đời. Thế nhưng hiện nay lũ Ngỗng đầu đàn vẫn đang mải chăm lo cho bộ lông của chúng và phè phỡn tại những vùng lắm tôm tép mà chúng chiếm đoạt, vơ vét được mặc cho hiểm họa lão Cáo đang rình rập.
Ngày mai hay ngày kia khi lão Cáo kéo đàn Cáo sang mặc sức ăn tươi nuốt sống đàn Ngỗng thì lũ Ngỗng đầu đàn sẽ lại nằm bẹp xuống xin làm tay sai và cống nộp Ngỗng non đều đặn mỗi lứa vài con cho lũ cướp để cầu mong lũ Cáo tha cho cái mạng sống đớn hèn của chúng.
Ở dưới ba tấc đất sâu, bộ xương mục nát của Ngỗng mỏ đỏ bỗng cựa quậy rồi tự nhiên bị lật sấp xuống. Chắc bộ xương này cũng thấy quá hổ thẹn với các bậc Ngỗng tiền bối vì những gì mà con cháu đang làm hiện nay.

Trần Cảnh Giác (CHLB Đức)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Xã hội của những người ăn sẵn

Theo X-cafevn.org


Nếu mọi người đều lần khân đợi người khác dọn rác, thì kết quả là tất cả chúng ta sẽ phải sống chung với rác...
Một buổi sáng nọ, bãi đất trống trước xóm tôi bỗng xuất hiện một đống phế thải xây dựng. Có lẽ là của một công trường xây dựng nào đó quanh khu, lười đi xa nên sang đây đổ bậy. Đợi vài tuần không thấy ai dọn, tôi bàn với mẹ tôi rằng hay là nhà mình vận động cả xóm góp tiền để dọn đi cho sạch sẽ. Mẹ tôi mắng át ngay: "Đấy là việc chung cả cả xóm, hơi đâu mà bận tâm? Cứ để cho ông tổ trưởng lo!"
Năm ngoái trong cao trào chống lạm thu lệ phí làm lại hộ chiếu của các đại sứ quán Việt Nam ở nước ngoài, tôi đã quyết định đứng ra làm nhân chứng cho việc lạm thu này. Bạn bè và người thân của tôi biết chuyện đều cho tôi là dại. Họ bảo: "Mày rảnh rỗi quá hay sao mà đi lôi phiền phức vào người?"
Tham gia thảo luận trên diễn đàn X-cafevn.org, tôi thấy đa số mọi người đều nhìn nhận dân chủ là một thể chế đem lại lợi ích cho cá nhân và cho cả đất nước. Thế nhưng khi đề cập tới chuyện đóng góp sức lực cho phong trào dân chủ nọ kia, nhiều người trong số đó lại lảng tránh. Họ đợi ai đó thực hiện những thay đổi mà mình mong muốn, để rồi họ chỉ việc ngồi tận hưởng những thành quả đó.
Ba câu chuyện trên dường như chẳng có điểm gì chung, nhưng trên thực tế chúng là những ví dụ về cái gọi là Song đề Xã hội (Social Dilemma). Song đề Xã hội là trường hợp một nhóm người có cùng chung một mục đích cuối cùng, nhưng sự đóng góp của mỗi cá nhân lại mang tính tự nguyện. Khi sự đóng góp mang tính tự nguyện, lựa chọn "hợp lý nhất" cho một cá nhân là "ăn sẵn" (free-ride), tức là không đóng góp gì nhưng hưởng thành quả chung của cả cộng đồng. Người Việt chúng ta vẫn thường gọi nôm na trường hợp này là "Cha chung không ai khóc".
Nhìn rộng ra, xã hội Việt Nam cũng đang phải chịu đựng những "bãi rác" tương tự như xóm tôi, bởi thái độ "ăn sẵn" của đa số trong xã hội. Những tệ nạn trái tai gai mắt như tham nhũng, nghiện hút, ô nhiễm môi trường... là kết quả của sự thụ động của người dân, những người luôn trông đợi vào Đảng và Chính phủ hoặc đoàn thể nào đó sẽ ra tay dọn dẹp tệ nạn cho mình. 
Trong câu chuyện chống lạm thu lệ phí hộ chiếu, một người quen của tôi ở Đan Mạch đã vui mừng khi không phải vất vả "ra mặt chống chính quyền" mà vẫn được giảm lệ phí làm mới hộ chiếu sau đó. Vâng, nếu không phải làm gì mà vẫn được hưởng thành quả, tất nhiên là rất đáng vui mừng! Nhưng hãy thử nghĩ xem, nếu mọi người đều chọn phương án "ăn sẵn", liệu cộng đồng có đạt được mục đích cuối cùng theo ý muốn hay không?
Người nọ nhìn người kia, không ai chịu đứng ra dọn, đống phế thải trước xóm tôi mỗi ngày một lớn. Bây giờ nó không chỉ là vật liệu xây dựng, mà còn cả nilon, vải vụn, vỏ bắp, rau củ hư, thậm chí cả xác súc vật chết... bốc mùi hôi thối mỗi khi ẩm trời. Ruồi nhặng cũng từ đó mà ra, bay vào quấy nhiễu bữa cơm ngon lành của mọi nhà trong khu. Vậy đấy, cùng có suy nghĩ "ăn sẵn" giống nhau, bây giờ của cả xóm được hưởng "thành quả" là sự ô nhiễm, mất vệ sinh và mất mỹ quan chung.
Nhìn rộng ra, xã hội Việt Nam cũng đang phải chịu đựng những "bãi rác" tương tự như xóm tôi, bởi thái độ "ăn sẵn" của đa số trong xã hội. Những tệ nạn trái tai gai mắt như tham nhũng, nghiện hút, ô nhiễm môi trường... là kết quả của sự thụ động của người dân, những người luôn trông đợi vào Đảng và Chính phủ hoặc đoàn thể nào đó sẽ ra tay dọn dẹp tệ nạn cho mình. Có thể nói, nếu quyền lợi của bản thân chưa bị động chạm trực tiếp, đa số chúng ta sẵn sàng "sống chung với rác".
Đống rác là của chung nhưng chúng ta không dọn thì ai dọn đây?
Song đề Xã hội không phải là vấn đề của riêng Việt Nam. Ngay cả các quốc gia phát triển như Pháp, Anh, Mỹ... cũng vấp phải vấn đề tương tự, nhưng ở mức độ nhẹ hơn. Người dân ở các quốc gia này có dân trí cao, được thường xuyên khuyến khích và giáo dục về bổn phận cá nhân với xã hội, do đó họ hiểu được mối đe dọa từ việc lựa chọn phương án "ăn sẵn", cũng như họ biết lợi ích mà họ nhận được sẽ tăng lên tương ứng với công sức mà họ bỏ ra. Quan niệm này có lẽ trái với truyền thống văn hóa của Việt Nam, nơi mà "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng" vẫn còn được coi là một việc làm hết sức dại dột.
Muốn Việt Nam đi lên, người Việt trước hết phải thay đổi quan niệm truyền thống sai lầm này. Không phải ngẫu nhiên "dân chủ" bắt đầu bằng từ "DÂN". Mỗi người dân trong xã hội cần phải hiểu rằng mình sẽ là người hưởng thành quả của dân chủ, và thành quả đó không đến nếu chính mình không vận động. Những lời khuyên nhủ của cụ Phan cách đây gần 100 năm vẫn còn nguyên tính thời sự:
"Xét lịch sử xưa, dân nào khôn ngoan biết lo tự cường tự lập, mua lấy sự ích lợi chung của mình thì càng ngày càng bước tới con đường vui vẻ. Còn dân thì ngu dại, cứ ngồi yên mà nhờ trời, mà mong đợi trông cậy ở vua ở quan, giao phó tất cả quyền lợi của mình vào trong tay một người, hay một chính phủ muốn làm sao thì làm, mà mình không hành động, không bàn luận, không kiểm xét, thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường.
Anh chị em đồng bào ta đã hiểu thấu các lẽ, thì phải mau mau góp sức lo toan việc nước mới mong có ngày cất đầu lên nổi. " - Phan Chu Trinh (1872 - 1926)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Phải chăng nhà văn không có tuổi...?

Nguyễn Xuân Hoàng - Nhà Văn và Thời Gian



Ảnh minh họa cho bài viết.
Trên vách tường trong căn phòng nhỏ của Mai Thảo ở hẻm Song Long, Quận Cam, treo một số ảnh. Những bức ảnh của Mai Thảo thời trẻ. Một bức ảnh do nhiếp ảnh gia Lê Phúc chụp Mai Thảo mấy năm sau này, trước ngày anh mất sức. Một khuôn mặt trầm tư, lạnh. Những nếp nhăn của thời gian ở đuôi mắt. Chiếc khăn quàng cổ dầy. Mái tóc đã thưa nhưng không có sợi bạc. Đôi mắt ngó xuống, cái nhìn như phóng vào khoảng không. Mai Thảo vững chắc. Rất đàn ông. Nhiều bức ảnh đời thường của anh rất đẹp. Tôi hiểu vẻ đẹp ngoại hình của một người đàn ông không nhất thiết phải có khuôn mặt của Alain Delon, càng không cần cái thân xác vạm vỡ nhưng thiếu bộ óc của Mike Tyson. Chính cái sần sùi của một làn da khô nứt, cái dáng cao mà vững, sóng mũi thẳng. cái cằm bạnh, cái lạnh của mắt nhìn, cái say mê khi nói về chữ nghĩa, cái phong thái sống ung dung, cái tấm lòng ở với bạn bè đã làm cho Mai Thảo trở thành một người đàn ông quyến rũ.
Một bức ảnh khác – đen trắng - Mai Thảo chụp với thi sĩ Vũ Hoàng Chương. Tôi nhớ hình như cả hai ông ngồi trên thềm nhà. Nhiều lần Mai Thảo cho tôi biết anh rất thích tấm ảnh này. Lẽ ra tôi đã hỏi tại sao. Nhưng tôi đã không hỏi. Năm 1985, Mai Thảo cho in tập Chân Dung Mười Lăm Nhà Văn Nhà Thơ Việt Nam. Mười lăm chân dung “đã được minh họa từ những chất liệu của kỷ niệm và trí nhớ” của Mai Thảo, chứ không phải được viết bằng tác phẩm hay tài liệu văn học. Trong 15 chân dung ấy, Vũ Hoàng Chương là chân dung thứ nhất với tựa bài “Mấy Tháng Cuối Cùng Với Vũ Hoàng Chương.” Bài viết chiếm gần 40 trang trong tập sách chỉ dày 190 trang. Có thể nói đó là một bài viết tràn ngập tình bạn và cuồng nộ trước số phận mong manh của nhà thơ Vũ Hoàng Chương trong những ngày tháng Năm 1975.
Mai Thảo viết:
“Một buổi tối, đến thăm Vũ Hoàng Chương, được ông cho coi những thư từ bạn bè ngày trước của ông từ Hà Nội gửi vào. Thư của Lưu Trọng Lư, Hoàng Lập Ngôn, Hoàng Cầm. Nhưng lá thư ngắn nhất là của Nguyễn Tuân. Chỉ vỏn vẹn hai câu: ‘Mấy lời hỏi thăm cố nhân. Thư bất tận ngôn.’ Vũ Hoàng Chương cười: ‘Thằng Tuân ngày xưa với tao thân lắm. Khâm Thiên, bàn đèn, tao đâu nó đó, mà nó sợ. Chỉ dám dùng bốn chữ thư bất tận ngôn.’ ‘Mày có trả lời bọn họ không?’…”
“Mày có trả lời bọn họ không?” Đó là câu Mai Thảo hỏi Vũ Hoàng Chương. Tại sao mày tao? Tôi ngạc nhiên cách xưng hô của Mai Thảo với Vũ Hoàng Chương. Thi sĩ Vũ lớn tuổi hơn Mai Thảo nhiều. Ông Vũ có thể mày-tao với Mai Thảo, nhưng chẳng lẽ Mai Thảo cũng mày-tao với họ Vũ?
Tôi đọc lại bài Mai Thảo viết về Vũ Hoàng Chương thêm một lần nữa. Tôi ngừng lại ở đoạn: “Tôi đến thăm Gác Bút thường ngày [như vậy] và thường vào buổi chiều. Thường, vì muốn, vì cầu, với tôi. Hai mươi năm sinh hoạt thơ văn của miền Nam, được ông nhận cho kết giao, rồi thân thiết mày tao và được ông xem như một tấm lòng tri kỷ, dù tuổi tôi thua tuổi ông đúng một Giáp mười hai năm, tôi đã đến thăm mọi chỗ ở của thi sĩ rất nhiều lần.”
Chẳng hạn đọc lại một thư đề ngày 12 tháng Bảy, 1995, nhà văn Nguyễn Đình Toàn [lúc đó còn ở Sài Gòn] gửi cho Mai Thảo, qua Duy Trác, nhân dịp thi sĩ Du Tử Lê tổ chức Đêm Mai Thảo, có đoạn viết:
“… Ông Lý [Lý Hoàng Phong] vừa tới chơi. Nghe tao định viết thư cho mày, ổng gửi lời thăm. Vẫn chưa chừa bệnh văn chương. Ổng bảo viết về Mai Thảo thật khó. Tao có bảo với ổng, coi như mỗi thằng viết văn có một mảnh đất, chữ nghĩa của nó là cỏ. Hễ nó lấp đầy được mãnh đất thành một cái bãi xanh cỏ đủ, mặc mẹ những chỗ lồi lõm. Cái hay của Mai Thảo là nó viết một chữ cũng Mai Thảo, một câu cũng Mai Thảo. Thế là quá đủ rồi…”
Tôi chợt hiểu.
Và tôi hiểu tại sao Phạm Công Thiện – suýt soát tuổi tôi, nghĩa là thua Mai Thảo đến một con Giáp – mà cứ mày-mày-tao-tao với tác giả Sống Chỉ Một Lần, trong khi đó thì tôi lúc nào cũng cứ anh-anh-tôi-tôi với Mai Thảo. Tôi hiểu tại sao nhà văn Nguyễn Tuân – cùng lứa tuổi với bố tôi đã nhất định không cho tôi uống ly rượu ông vừa rót ra cho mọi người. Chỉ vì tôi gọi ông bằng bác.
Phải chăng nhà văn không có tuổi. Nhà văn chỉ có già đi và chết. Nhà văn không đếm cái khoảng thời gian sống. Thời gian của một nhà văn là ý nghĩa những dòng chữ họ viết ra. Là cái khả năng thể hiện sáng tạo. Là chính chữ nghĩa từ những trang sách họ mang đến cho đời sống.
Cát Bụi gửi hôm Chủ Nhật, 14/09/2014

Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Con rồng" VN còn đang... mơ ngủ

Kỳ Duyên


I - Những năm tháng này, nước Việt đang đứng trước muôn vàn thách thức. Nhưng trung tâm của mọi câu chuyện bàn luận trong xã hội, từ thì quá khứ đến thì tương lai, là làm sao để nước Việt có thể thoát khỏi tụt hậu, chấn hưng dân khí, dân trí. Để đôi chân nước Việt vốn bị lực hút của tư duy bảo thủ, trì trệ xơ cứng, có thể bước nhanh trên hành trình hội nhập thế giới văn minh ở ngay thì hiện tại.
Một con người, một ngành, một lĩnh vực đã thế. Một đất nước càng không thể tránh khỏi.Nhưng đất nước đó, nhất định cũng sẽ đi về phía ánh sáng, nếu can đảm và chấp nhận... đau đớn.
Một đất nước mà số phận có quá nhiều bi thương bởi chiến tranh chống ngoaị xâm, bởi sự ấu trĩ về nhận thức, và sự khắc nghiệt của vị thế địa lý- chính trị.
Không tìm tiếp con đường phát triển sao được? Bởi mặc dù nước Việt đã can đảm đổi mới cơ chế quản lý vào những năm 80, đem lại sự khởi sắc về chất lượng cuộc sống xã hội, khiến người dân từng tràn trề niềm vui, thế giới chú ý, hy vọng VN “hóa rồng”. Nhưng “con rồng” VN đến hôm nay vẫn đang… ngủ say, dù nước Việt đã và đang trằn trọc đánh thức.
Bởi những thông tin kinh tế nước Việt do các tổ chức kinh tế thế giới mới đây đo lường và thông báo, cho thấy nước Việt đang đứng ở gần… cuối bảng của sự phát triển giữa các quốc gia. Đó là một nỗi lo ám ảnh.
Dưới đầu đề “Việt Nam tiến chậm, các đối thủ bay nhanh” (VietNamNet, ngày 07/9) cho biết, Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF) vừa công bố Báo cáo Năng lực cạnh tranh Toàn cầu (GCI) 2014-2015. Những công bố của diễn đàn này khiến nước Việt thêm một lần nữa buộc phải “ngắm mình”, không thì sẽ… chẳng hay đâu (mượn ý thơ của Tố Hữu)
Một điểm nổi bật là năng lực cạnh tranh của các nước Đông Nam Á tăng khá ấn tượng. Philippines tăng 07 bậc lên vị trí 52; Thái Lan tăng 06 bậc lên vị trí thứ 31; Malaysia tăng 04 bậc lên vị trí 20; Indonesia tăng 04 bậc lên vị trí thứ 34. Trong khi đó, Việt Nam chỉ tăng 02 bậc, lên vị trí 68 (năm ngoái, vị trí 70). Singapore tiếp tục duy trì vị trí á quân trong bảng xếp hạng tổng 144 nước trên toàn thế giới.
Vòng nguyệt quế về nội lực, có lẽ xứng đáng được đặt trên vầng trán Philippines- một đất nước mà nền kinh tế có nhiều tiến bộ nhất kể từ năm 2010. Liên tục phải đối mặt với siêu bão, bị mất trắng hàng chục tỷ USD, nhưng đất nước này đã chứng tỏ cho thế giới nghị lực phi thường của chính mình. Một dân tộc đã không “vịn” vào thiên tai, ngược lại, biết “vịn” vào chính con người, sự đúng đắn của chính sách, sự nỗ lực của người dân, để đứng lên, đi qua đói nghèo, dốt nát và tụt hậu.
Trong khi đó, xét về thứ hạng, VN có nhích nhắc, tuy nhiên, chỉ số GCI của VN không được cải thiện, vẫn chỉ 4,2/7 điểm. Chưa kể các năm trước đó, VN đã bị tụt khá nhiều bậc, từ 59/139 năm 2010, xuống 65/142 trong năm 2011, so với vị trí 68/144 hiện nay. Trong khi đó, khu vực châu Á- Thái Bình Dương được báo cáo đánh giá là khu vực năng động.
Hay “Con rồng” VN còn đang cơn mơ ngủ?
Cải cách, đổi mới, thay đổi, tái cơ cấu..., là hàng loạt các khái niệm được các chuyên gia, nhà quản lý đưa ra, sốt ruột, lo lắng trước bước đi chậm mà cũng… không chắc của nước Việt. Tại cuộc đối thoại trực tuyến ngày 09/9 mới đây với Tuần Việt Nam, GS Vũ Minh Khương nhìn nhận, VN đang ở thời điểm mấu chốt phải thực hiện cải cách để đất nước lớn lên. Lộ trình đó phải bắt đầu với một chiến lược và một chương trình hành động với những điểm cụ thể có thể làm được. Chỉ như vậy mới tạo ra niềm tin và xúc cảm, khắc chế dần tình trạng nghi kỵ lẫn nhau.
Nhưng cải cách để chấn hưng và phát triển cũng là một cửa “vũ môn”, thách thức tất cả các nước đang phát triển, chậm phát triển, không riêng gì VN.
Dù vậy, theo các chuyên gia, các nhà nghiên cứu về các cuộc cải cách của nhân loại, xu hướng cải cách của khu vực các nước đang phát triển, thì từ xưa đến nay, đã trải qua bốn loại hình CC cơ bản. Đó là CC kinh tế, CC chính trị, CC văn hóa và CC giáo dục. Mục đích nhân bản nhất của các cuộc CC không hẹn mà gặp này, là đều hướng tới đưa đất nước thoát khỏi tình trạng đói nghèo, lạc hậu, hướng tới sự phát triển văn minh, văn hóa. Tuy nhiên cũng có một điều… không hẹn mà gặp khác - hầu hết các cuộc CC đều thất bại. Vì sao?
Theo chuyên gia Nguyễn Trần Bạt, khi nhìn lại các cuộc CC không thành công ở nhiều quốc gia như Indonexia, Thailand, Argentina, Mexico và Brazil, các cuộc CC ở các quốc gia đó đều có chung 03 nhược điểm. Đó là tính tình thế, tính nửa vời và thiếu tầm nhìn.
Tính tình thế của loại hình CC kinh tế ở các nước đang phát triển thể hiện ở chỗ, CC kinh tế được tiến hành bởi sức ép bắt buộc của các tổ chức quốc tế, các hiệp định song phương hoặc đa phương, mà chưa phải là cuộc CC tự thân nội lực đòi hỏi để phát triển.
Tính nửa vời thể hiện ở chỗ các quốc gia này chỉ dừng lại ở cải cách thể chế kinh tế, tập trung đổi mới thể chế kinh tế cũ mà không quan tâm đến chiến lược phát triển các lực lượng kinh tế, tạo môi trường cạnh tranh sòng phẳng mang tính toàn cầu. Và quan trọng hơn, là không gắn liền cải cách thể chế theo hướng tiệm cận nền dân chủ.
Thiếu tầm nhìn, thường thể hiện rõ nhất ở loại hình CC giáo dục. Nền GD các quốc gia này không coi con người là trung tâm của quá trình GD, các nhà CCGD tách rời đời sống hiện thực, vừa không có kinh nghiệm thực tiễn, vừa không có năng lực dự báo tương lai.
Vậy, điều kiện nào bảo đảm các cuộc CC thành công? Chuyên gia Nguyễn Trần Bạt cho rằng, đó là yếu tố đồng bộ. Theo nghĩa, chính là sự xuất hiện đúng lúc, đúng thời điểm của mỗi cuộc CC trong sự kết hợp hữu cơ, nhịp nhàng giữa các cuộc CC đó.

Ảnh: doanhnghiep.vn
Soi vào “tấm gương” 03 nhược điểm lớn của các loại hình CC mà các quốc gia trên thế giới đã tiến hành, có thể thấy hành trình đi lên của nước Việt có những điểm “nhang nhác”, nhưng cũng có những điểm khác biệt rất rõ.
Như một quy luật tất yếu của sự vận động để phát triển, nước Việt nhiều năm nay rục rịch bàn tới rất nhiều về sự đổi mới. Mà tái cơ cấu kinh tế, CC hành chính, CC tư pháp, CCGD… bỗng không hẹn đều gặp nhau, hướng tới thay đổi chất lượng phục vụ dân sinh, đáp ứng đòi hỏi của thời cuộc và đất nước.
Tái cơ cấu kinh tế, về bản chất cũng có thể coi là một sự CC về tổ chức, cấu trúc lại các tập đoàn, các DNNN, cổ phần hóa để tạo ra sự tự chủ, tự chịu trách nhiệm trong kinh doanh, không ỉ vào thế lực “con đẻ” của Nhà nước như trước. Cũng tức là từng bước tạo ra môi trường kinh doanh mang tính cạnh tranh sòng phẳng, để các tài năng kinh doanh có điều kiện thỏa sức.. chí làm trai.
Tái cơ cấu kinh tế không chỉ là điều kiện cho kinh tế thị trường được trả lại tên cho em một cách đúng nghĩa, một điều kiện cho VN sắp sửa tham gia TPP (Hiệp định đối tác kinh tế chiến lược xuyên Thái Bình Dương), mà đây cũng chính là đòi hỏi bức bách của sự tăng cường nội lực nước Việt. Đã đến lúc nền kinh tế thị trường phải tạo ra một sân chơi sòng phẳng, bình đẳng cho các khu vực, các thành phần kinh tế trổ tài. Chứ không thể là một sân chơi kiểu “vũ hội hóa trang”, cho các DNNN núp bóng Nhà nước để chỉ làm lợi cho một nhóm nhỏ lợi ích nhóm, lợi ích cục bộ, bất cần đất nước tụt hậu, và đời sống dân khốn khó ra sao.
Đó cũng là một sự… sòng phẳng lịch sử.
Gắn liền với công cuộc tái cơ cấu kinh tế, không thể không có sự CC về cơ chế quản lý, CC nền hành chính, nền tư pháp nhiều khuyết tật, cũng như CCGD- lĩnh vực quan trọng nhất tạo nguồn nhân lực tương lai cho nước Việt. Nhưng làm thế nào để các cuộc CC đó thành công?
Hóa ra, những bài học cay đắng của năm xưa, về nông nghiệp, nhưng vẫn vô cùng bổ ích cho những cuộc CC tương lai của nước Việt. Đó là tư duy nước Việt phải mềm dẻo, sáng suốt, nhận thức đúng những giá trị văn minh, văn hóa mang tính phổ quát của nhân loại để tiến hành CC theo hướng tiệm cận dân chủ, tránh giáo điều, xơ cứng, ấu trĩ, đã từng khiến cho quá khứ nước Việt tổn thương, rơi nhiều nước mắt.
***************
II - Và cho dù tái cơ cấu kinh tế còn rất chậm, vẫn có những con người dũng cảm, cách đây hơn 20 năm, đã dám đi tiên phong tự “phủ định sự độc quyền” của tập đoàn kinh tế mà mình là thống soái. Câu chuyện của vị quan chức đó khiến cho người viết bài và bạn đọc của Tuần Việt Nam thực sự trân trọng. Đất nước này đang rất cần những tập đoàn kinh tế biết tự “phủ định mình” như thế, để nền kinh tế nước Việt có thể tự… khẳng định chính mình.
Đó là câu chuyện của ông Mai Liêm Trực, nguyên Thứ trưởng Bộ Bưu chính Viễn thông, người đã mở cửa ngành BCVT, xóa thế độc quyền của chính ngành mình.
Thực sự, ông hoàn toàn có thể ăn ngon ngủ yên trên vị thế quyền lực của mình- Tổng Giám đốc VNPT năm 1995, giai đoạn mà ngành BCVT đang ăn nên làm ra, lại là ngành đi đầu trong việc tiếp cận với cái mới- đưa công nghệ số hóa vào VN, tạo ra những bước tiến vượt bậc, trong khi hơn 90% thế giới vẫn đang dùng công nghệ cũ.
Cái mới bao giờ cũng có mãnh lực hấp dẫn.
Nhưng “cái mới”- xóa độc quyền - lại không hề chiếm được thế thượng phong, nơi mà sự độc quyền kinh doanh luôn mang lại lợi ích nhóm. Vì thế, cái mới này đi vào nền kinh tế thị trường nước Việt quả là vất vả, long đong. Cũng vì thế, công bằng mà nói, sự đổi mới, thay đổi của các tập đoàn, DNNN, trong đó có ngành BCVT không thể tách rời bước đi chung của kinh tế đất nước.

Ảnh: Vũ Điệp
Đó là khi áp lực đổi mới ngành này, giống như quy luật vận động của các quốc gia tiến hành CC kinh tế, mà chuyên gia Trần Bạt đã tổng kết ở trên, còn được tác động bởi ngoại lực- Hiệp định Thương mại Việt- Mỹ đang đàm phán để ký kết, VN chuẩn bị tham gia WTO.
May mắn với ông Mai Liêm Trực, là khi đó ông có được chỗ dựa từ những nhà lãnh đạo lớn có tư duy thực sự cởi mở, mềm dẻo, nhạy bén luôn ủng hộ cái mới, với tầm nhìn xa trông rộng, đã ủng hộ ông, ủng hộ việc mở cửa ngành BCVT.
“Vật cản” đáng sợ, không phải chỉ là tâm lý tiếc nuối thời kỳ vàng son, mà với ông, còn là những ý kiến, tư tưởng giáo điều- không cẩn thận sợ mất cả CNXH. Người viết bài bỗng nhớ câu đùa hóm hỉnh của GS Hồ Ngọc Đại: Nhiều vị không sợ mất vợ, mà chỉ sợ “mất lập trường”
Cái nỗi sợ không hề mơ hồ đó, đã từng ngự trị trên ngai vàng tư duy, khiến cho không ít người nhụt trí, khiến cho những người bảo thủ, ngại đổi mới, sợ đổi mới có điểm tựa vững chắc.
Nhưng ông đã dám bước qua lời nguyền bảo thủ vô lý. Bởi lợi ích cho người dân, cho sự phát triển vẫn mạnh hơn lời nguyền xơ cứng, và trì trệ nhân danh. Dù chính ông thú nhận, cũng phải mất một chút thời gian để thích nghi với tư duy mới đó.
Giã từ “vũ khí quyền lực” giờ trở về đời sống thường dân, ông bảo ông có một niềm hạnh phúc rất giản dị. Đó là mỗi ngày mở cửa bước ra đường, thấy anh xe ôm, chị đồng nát, cô bán rau trước cửa nhà đang cầm chiếc điện thoại trò chuyện với ai đó.
Những lúc như thế càng củng cố niềm tin chắc chắn rằng quyết định xóa bỏ độc quyền trong ngành Bưu chính Viễn thông (BCVT) là đúng đắn.
Nhưng có niềm thanh thản thì cũng có không ít điều day dứt. Khi ông đặt câu hỏi: Có nhiều người, đặc biệt đứng đầu các bộ, ngành độc quyền luôn miệng nói rằng thị trường viễn thông, xăng dầu, điện lực… là những lĩnh vực nhạy cảm, nên cần có thời gian để xóa bỏ độc quyền. Chúng ta đã tiến hành cổ phần hóa 20 năm nay rồi mà mọi việc vẫn bộn bề. Và nếu nói là nhạy cảm, thì còn gì nhạy cảm hơn thị trường gạo? Nhưng sự thật thị trường gạo đã tự vận hành rất tốt đó thôi. Thế mà chúng ta thì lại quá mất thời gian với việc thảo luận… tào lao. Trong khi việc đáng làm thì không làm.
Ai có thể trả lời câu hỏi này cho ông nhỉ? Chả lẽ, các lợi ích nhóm?
Người viết bài tâm đắc nhất câu nói này của ông: Không có bất cứ sự độc quyền nào là tốt cả. Vì cạnh tranh là động lực để phát triển xã hội. Phải mở cửa dân mới được nhờ. Không mở cửa dân chỉ có thiệt.
Có một câu triết lý sâu sắc: Thà đốt lửa lên còn hơn là ngồi nguyền rủa bóng tối.
Đã có nhiều người không muốn đốt lửa, lại còn yêu thích bóng tối- bóng tối của sự độc quyền.
Còn ông, ông đốt lửa, và đi về phía ánh sáng.
Để dân tộc phát triển, sự thay đổi là can đảm và… đau đớn.
Một con người, một ngành, một lĩnh vực đã thế. Một đất nước càng không thể tránh khỏi.
Nhưng đất nước đó, nhất định cũng sẽ đi về phía ánh sáng, nếu can đảm và biết chấp nhận… đau đớn.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thế giới hiện tại có quá nhiều kẻ điên khùng - Nguyên nhân sâu sa từ bất bình đẳng, lợi ích quá chênh lệch giàu nghèo. Sâu sa hơn nữa từ đổ vỡ niềm tin. Không một tôn giáo, học thuyết nào đủ lý lẽ hướng thiên cho nhân loại!

"BOM NGƯỜI", VŨ KHÍ KHỦNG BỐ MỚI, KHIẾN CẢ THẾ GIỚI KINH SỢ
“Bom người” – vũ khí khủng bố mới, khiến cả thế giới lo sợ
Tuần qua, các chuyên gia tình báo Mỹ xác nhận chuyên gia chế tạo bom của al-Qaeda đã nghĩ ra cách giấu chất nổ bên trong cơ thể người mà các máy rà an ninh hiện đại nhất không thể phát hiện ra; đồng thời đã phát triển được một loại chất nổ lỏng có thể thấm vào vải ướt và phát nổ khi khô đi.
Cảnh báo khủng bố bằng “bom người” gia tăng ở Yemen – nơi các nhóm al-Qaeda đang tập hợp lại. Và Ibrahim al-Asiri – chuyên gia chế tạo bom nguy hiểm nhất thế giới.
Những vũ khí tinh vi mới nhất này đang khiến các chuyên gia an ninh lo sợ nguy cơ tấn công khủng bố sẽ lan rộng trên toàn thế giới.
“Bom người”, bom quần áo
Một thanh niên trẻ mày râu nhẵn nhụi mỉm cười đi qua cửa an ninh ở sân bay Heathrow mà không gặp trở ngại nào. Chiếc túi xách nhỏ của anh ta có một vài quyển sách, tạp chí phụ nữ và bộ dụng cụ của người bị tiểu đường với chiếc kim tiêm khiến anh ta dễ được cảm thông vì còn trẻ mà đã mắc căn bệnh này.
Khi máy bay cất cánh đến Chicago, cậu thanh niên thư thái giở một tờ tạp chí ra đọc. Đến không phận Ireland, cậu ta vào nhà vệ sinh, tiêm “insulin” vào bụng rồi nhanh chóng trở lại chỗ ngồi. Vài phút sau, cậu ta bất ngờ nổ tung như một quả bom sống, tạo một lỗ hổng lớn trên thân máy bay và khiến bình chứa nhiên liệu nổ theo. Chất “insulin” mà kẻ khủng bố tự tiêm vào người mình thực tế là chất dẫn nổ TATP, nó kích hoạt chất nổ đã được cấy sẵn trong bụng hắn. Chiếc máy bay chở theo 416 hành khách nổ tan tành. Không ai sống sót.
Đó là kịch bản về một vụ tấn công khủng bố bằng “bom người” - kịch bản là giả tưởng nhưng kỹ thuật và vật liệu nổ là có thật - đang khiến các chuyên gia chống khủng bố lo sợ.
Thực tế, “bom người” đã được những kẻ khủng bố sử dụng vào tháng 12 năm ngoái, trong vụ ám sát người đứng đầu Cơ quan An ninh Quốc gia Afghanistan Asadullah Khalid. Khalid đã từng bị Taliban ám sát hụt 2 lần vào năm 2007 và 2011. Ngày 6.12.2012, khi Khalid đang tiếp một “phái viên hòa bình” của Taliban thì người này nổ tung, dù trước đó việc kiểm tra an ninh kỹ càng cho thấy hắn không mang vũ khí và chất nổ. Ông Khalid bị thương khá nặng nhưng vẫn sống sót. Các chuyên gia an ninh Afghanistan cho rằng chất nổ được giấu bên trong cơ thể kẻ khủng bố nhưng không biết cụ thể là ở đâu và nó được kích nổ như thế nào.
Trước đó, năm 2009, Hoàng tử - Bộ trưởng Nội vụ Saudi Arabia Mohammed bin Nayef, cũng bị ám sát theo cách tương tự. Kẻ đánh bom liều chết Abdullah al-Asiri khi gặp Hoàng tử Nayef tại dinh tư riêng của ông đã nổ tung như một quả bom nhỏ khi chất nổ cài trong chiếc điện thoại giấu trong ruột hắn được kích hoạt bằng một cú điện thoại.
Tuần qua, các chuyên gia Mỹ tiết lộ một loại bom chất lỏng mới cực kỳ nguy hiểm của Al-Qaeda. Theo đó, những bộ quần áo khi được nhúng vào một loại dung dịch lỏng sẽ trở thành những quả bom tự phát nổ khi khô đi. Theo các chuyên gia, đây là loại bom cực kỳ tinh vi và không thể bị phát hiện, kể cả bằng những thiết bị an ninh hiện tại nhất tại các sân bay trên khắp thế giới.
Kẻ khủng bố nguy hiểm nhất thế giới: Abdullah al-Asiri
Hai “bom người” nói trên, cùng nhiều loại bom tinh vi khác được sử dụng trong các vụ khủng bố, ám sát đánh bom liều chết gần đây đều là sản phẩm của Ibrahim al-Asirir – chuyên gia chế tạo bom hàng đầu của al-Qaeda. Hắn là anh trai của Abdullah al-Asiri – kẻ đánh bom liều chết nhằm vào Hoàng tử Saudi Arabia năm 2009.
Hiện tại, Ibrahim al-Asiri được coi là kẻ khủng bố nguy hiểm nhất thế giới.
Al-Asiri – 31 tuổi, con trai một binh sĩ Saudi nghỉ hưu, đã được đào tạo về hóa học và được coi là “thiên tài” về chế tạo bom. Hắn đã tấn công nhiều mục tiêu ở phương Tây, Trung Đông và Bắc Phi bằng những loại bom công nghệ cao như bom giày, bom đồ lót, bom cài trong máy in... Các cơ quan chống khủng bố đã vây bắt al-Asiri nhiều năm nay. CIA nghĩ rằng đã giết được hắn trong một vụ không kích ở Yemen tháng 9.2011 nhưng 6 tháng sau đó, al-Asiri cho thấy mình còn sống bằng âm mưu đánh bom một hãng hàng không ở Detroit, Mỹ, nhân kỷ niệm ngày Osama Bin Laden thiệt mạng, bằng loại bom giấu trong đồ lót do hắn mới chế tạo. Cũng trong thời gian đó, có một vụ không kích nhắm vào al-Asiri nhưng kẻ thiệt mạng là một thủ lĩnh al-Qaeda khác.
Các máy rà an ninh hiện đại nhất chưa thể phát hiện được bom cấy ghép bên trong cơ thể người.

"Ibrahim al-Asiri là một tên tội phạm nguy hiểm được đào tạo chuyên nghiệp và dày dặn kinh nghiệm" - Phó cố vấn An ninh quốc gia về An ninh nội địa và Chống khủng bố Mỹ John Brennan phát biểu trên BBC. Liên tục tạo ra các loại bom mới ngày càng tinh vi, có khả năng qua mắt mọi thiết bị an ninh tối tân, al-Asiri được coi là kẻ khủng bố nguy hiểm số 1, hơn cả thủ lĩnh al-Qaeda al-Zawahiri.
Năm 2011, tình báo Mỹ biết rằng Al-Asiri đang làm việc với các bác sĩ phẫu thuật của al-Qaeda để thử nghiệm loại “bom người” trên chó và các con vật khác. Giống như các loại bom trước đó, “bom người” không có kim loại và có thể lọt qua các cửa kiểm tra an ninh ngặt nghèo nhất.
Năm ngoái, một nguồn tin cho biết tình báo Mỹ đã có một báo cáo mật dài 15-20 trang mô tả chi tiết việc al-Asiri và các bác sĩ đã phát triển kỹ thuật cấy ghép “bom người”. Thực tế, việc giấu các món đồ trong người không phải mới. Các điệp viên trong thời chiến cũng thường giấu bản đồ và thông điệp nhỏ trong trực tràng. Tuy nhiên, với loại “bom người” mới của al-Asiri, bom được phẫu thuật cấy ghép sâu hẳn vào cơ thể ở những nơi như bụng, ngực hay mông, sau đó được kích nổ bằng điện thoại di động hoặc tiêm chất TATP vào người. Theo các chuyên gia, một người có thể chứa tới 2,2kg chất nổ và kẻ khủng bố có thể dễ dàng mang kim tiêm lên máy bay với lý do bị tiểu đường.
Hiện nay, các máy rà an ninh hiện đại nhất mới chỉ phát hiện được các loại vũ khí hoặc bom gắn bên ngoài cơ thể chứ không có khả năng phát hiện các loại bom cấy bên trong cơ thể người. Đang có một cuộc đua công nghệ giữa những kẻ khủng bố và các cơ quan chống khủng bố nhưng sự thật đáng sợ là những kẻ khủng bố luôn đi trước một bước. Và trong khi chờ đợi một loại máy tối tân phát hiện được bom cấy ghép bên trong cơ thể thì cả thế giới vẫn phải nơm nớp sống chung với những quả “bom người” có thể phát nổ bất kỳ lúc nào, bất kỳ ở đâu.

Phần nhận xét hiển thị trên trang