Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

Tềnh hềnh ngày một rối beng - Nhặt mớ ảnh bựa tạm xem đỡ bùn!





Hoa dâm bụt.



Đắng lòng...



Đội bướm lên đầu.



Vừa đi đường, vừa kể chuyện@ ....



Chào!




Hehe..




Thần đồng đại thi hào.



Dáng đứng tự hào, dáng đứng Diệc Lam...





Phật sống.



Bắn súng nước vào mặt hồ yên ả.



Cắn phải củ cải...cũng kinh.



Hố hố hố...



Ông thuyền trưởng có số tuổi =  thằng ra đề, hế hế...




Dư lày thì tỉnh thế đéo nào được?



Hoa hậu Lò Tôn và cú đoạt hồn cá - ngựa.



Tên độc.



Bóng đá & Bóng dâm.



Nhi đồng phá cỗ..



Đã máu thì đứng hỏi bố cháu là ai..



Chó dái đái đường.



Phóng viên chiến trường.



Ăn vã đi...



Gái vươn vai - Giai rớt dãi.
Nguồn Nhặt trên net
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chả biết đẹp hay xấu, thấy người ta ảnh cũng ảnh!





Thương thay cho cái áo dài. Quần Jean nó đậy, hai - lai nó đè. Hehe...



Trẻ con không thích bóng bay. Cái mà chúng thích là day vào vù:))



Cháu đang ở tuổi thơ ngây. Cớ sao cô lại cho giây vầu vù:))



Hôm nay khai giảng chào mừng. Năm học mới xin đừng ..khổ em.



Trần ương ơi hỡi Trần ương. Mặt anh trông rất ngoan cường bệnh phu:))



Âm phần nó vật dương cu. Thế nên bọn sống mới ngu thế này.



Bé tý mà đã tò mò. Đít bà quăn giống lò so, thật à?



Nuôi gà thì nhốt trong lồng. Chăn bò đại khái thì trông dư này:))



Ti to chưa chắc đã sang. Nhưng mặt kia nó mơ màng, eo ơi...:))



Đàn bà thì phải có mông. Và hoa phải nở trong lồng chị em:))



Cầm cờ mà mặt buồn thiu. Cờ kia ắt hẳn lìu tìu, phỏng em?



Đàn ông phải có tý ngông. Không thì khác đéo sợi lông con phò:))



Ảnh này thì đéo dám bình. Vì một con đã hành kinh mịa rồi:))



Ở Nơi Ấy Tôi Đã Thấy ......>.

Trẻ thì đéo chịu xông pha. Về già đổ đốn nên ra thế này:))



..............................



Xin anh vững dạ lên đường. Ở nhà đã có anh Cường phối âm:))



Thế là gà đã khỏa thân. Kéo nhau lũ lượt ra sân khoe hàng.



Chung vai xóa đói giảm nghèo. Ngày nào cũng có lợn reo là mừng.



Ná thun bắn rụng máy bay. Việt nam ta lắm thứ hay... vãi hồn:))





Ảnh này xin cũng miễn bình. Bởi vì tao chửa hành kinh bâu giờ:))



Con lợn chắc mới ăn no. Cho nên cái máng buồn so bậc thềm.:))



Năm nào chả lụt mấy lần. Bần nông kia cứ bần thần, là sao?

Nguồn: nhặt trên NET.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Các pác nà hay soikyx quá cơ. Thực ra cũng không có gì ghê gớm lắm đâu. Tù không phải người hay saomaf théc méc???

Thuê tù nhân làm cán bộ, quyết không bỏ lọt… người tài!

Mi An


Đất Việt - Thuê tù nhân vào làm kế toán và tổ trưởng văn phòng, toàn những chỗ “tay hòm chìa khóa” cả...

Mới đầu tháng 9 mà cả nước đã có khá nhiều tin vui, đơn cử như xăng giảm những 30 đồng/lít, hay ở Chàng Sơn, Thạch Thất (Hà Nội), chính quyền xã quyết định tuyển dụng 2 tù nhân vào làm cán bộ, quyết không bỏ lọt người tài.

Dạo gần đây, dư luận xã hội hay mắc “bệnh” kêu ca, rằng tại sao người tài không có đất dung thân, tại sao tiến sĩ ở Pháp về mà vẫn trượt công chức, tại sao con cháu các ông ở Bộ Công thương chưa thi công chức đã đậu vì biết trước đề, tại sao các nhà vô địch Olympia không về nước… Tại sao và tại sao?

Vốn là người có tí chút thói quen trăn trở, tôi bèn để ý xem tại sao lại có chuyện lạ kỳ như vậy trong đời sống xã hội ta. Đến hôm nay thì tôi mới tìm ra được câu trả lời, tại sao người tài không có đất dung thân dụng võ ở ta, là bởi vì đang tồn tại một kiểu dùng người quý hóa lắm, tận thu lắm, kể cả tù nhân cũng không tha, mà chuyện này xảy ra ở ngay giữa Hà Nội thủ đô ta nhé.

Trong bài báo “Chuyện “động trời” ở xã Chàng Sơn, huyện Thạch Thất, TP Hà Nội: Tuyển tù nhân vào làm việc trong chính quyền xã”, báo Người cao tuổi cho biết: “Mặc dù đang trong thời gian thụ án, nhưng tù nhân Phí Đình Hưng, cựu Chủ tịch UBND xã (kết án 36 tháng tù treo); Nguyễn Văn Thiết, cựu cán bộ địa chính xã (24 tháng tù treo) vẫn được “ưu ái” tuyển vào làm việc tại UBND xã, với những vị trí quan trọng (Phí Đình Hưng làm kế toán, Nguyễn Văn Thiết, Tổ trưởng Văn phòng). Việc này xuất phát từ sự chỉ đạo của Bí thư Đảng ủy xã Chàng Sơn, gây bất bình trong dư luận nhân dân, trở thành tiền lệ xấu làm mất tính nghiêm túc của chính quyền. Dư luận đặt câu hỏi: Phải chăng, do ông Nguyễn Hoàng Hải Bí thư Đảng ủy xã được “thoát tội”, nên mới “ra ơn” với hai tù nhân này?…”

Tóm gọn lại bài báo khá dài đó là như thế này: Từ năm 2004 đến năm 2012, nhóm cán bộ lãnh đạo Đảng ủy, UBND gồm các ông: Nguyễn Hoàng Hải, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐND xã; Phí Đình Hưng, Chủ tịch UBND xã; Chu Thế Huấn, Phó Chủ tịch UBND xã; Nguyễn Văn Thiết, Đảng ủy viên, cán bộ địa chính… vì mục đích tư lợi đã ra nhiều nghị quyết trái pháp luật, tạo điều kiện cho các vi phạm pháp luật về đất đai, về quản lí tài chính, v.v… hậu quả gây ra rất nghiêm trọng.

Báo chí vào cuộc, nhóm cán bộ vi phạm bị đưa ra tòa, ba cán bộ UBND xã: Phí Đình Hưng, cựu Chủ tịch UBND xã; Nguyễn Văn Thiết và Chu Văn Quang đều là cán bộ địa chính bị đưa ra truy tố và chịu án treo. Tuy nhiên đến tháng 8 năm nay, ông Nguyễn Hoàng Hải, Bí thư đảng ủy triệu tập họp Đảng ủy, thông báo việc được sự đồng ý bằng miệng của Huyện ủy, UBND huyện Thạch Thất, nay Đảng ủy, UBND xã Chàng Sơn quyết định tuyển dụng Phí Đình Hưng và Nguyễn Văn Thiết, là 2 trong số 3 tù nhân đang thụ án tù treo vào làm… cán bộ.

Càng đọc tôi càng thấy phục ông Bí thư Đảng ủy xã Chàng Sơn, một chuyện như chuyện đùa thế mà ông cũng nghĩ ra được, cũng làm cho được. Thuê tù nhân vào làm kế toán và tổ trưởng văn phòng, toàn những chỗ “tay hòm chìa khóa” cả. Nếu trên đời có “biệt nhãn” hay “mắt xanh” để nhìn ra người tài thì đó hẳn là đôi mắt của ông Bí thư Hải chứ còn tìm đâu xa nữa.

Chuyện ở cấp xã thôi mà đã ngang ngược như thế, thử hỏi khi có nhiều quyền bính trong tay, người ta còn dám làm những gì. Mà tôi đồ rằng rồi đây khi có ai hỏi đến, ông Hải sẽ trình bày rằng: “Xã chúng tôi cũng học tập cấp trên, đọc báo thấy Bộ Công thương tổ chức thi tuyển công chức nhưng lại lộ đề cho con cháu, chúng tôi bèn áp dụng cách này để tạo điều kiện cho các đồng chí cựu cán bộ đang hưởng án treo có công ăn việc làm. Chẳng gì các đồng chí ấy cũng đã một đời cống hiến”.

Nào, đọc đến đây thì các quý bạn đọc còn trách ai, còn oán thán gì nữa. Đừng kêu ca người tài bị bỏ phí nữa nhé, đến tù nhân đang thụ án treo mà còn phải tận dụng làm cán bộ xã nữa kia kìa, nào có được nghỉ ngơi mà sám hối tội lỗi đâu, các bác tù nhân ấy cũng vất vả lắm chứ.

Gớm tôi cứ hình dung cái cảnh các ông bà dân đen đến khúm núm trình báo xin xỏ các bác “đương kim tù nhân kiêm đương kim cán bộ xã” mà thấy mát hết cả gan cả ruột. Thế là chả còn cái ranh giới người ngay- kẻ gian, chả còn ranh giới thiện- ác nữa. Thế là chả phải thiên hạ đang đại đại thái bình hay sao?

Thương cho những người dân bị xúc phạm. Xót cho những đồng tiền thuế của dân bị các cán bộ đem ra vung vãi ban phát cho nhau. Trời ở đây không bằng một mảnh vung mẻ. 

Ông Trời nếu có ngó xuống đây xem, chắc cũng phải thốt lên 3 chữ “bó tay.com” với các ngài quan xã.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa mãn hạn tù


Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa

Tù nhân lương tâm, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa vừa mãn hạn tù và được trả tự do hôm  11/09/2014. Năm nay 65 tuổi, là hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng bản, từ năm 2007 ông tham gia nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội và viết nhiều bài về chủ quyền biển đảo, chống tham nhũng và đòi đa nguyên đa đảng. Ông bị bắt ngày 11/09/2008, bị kết án 6 năm tù giam và 3 năm quản chế.






























Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trăm người nói, vạn người nghe:

Báo Bồn Cầu: VIỆT NAM HÃY LƯỢNG SỨC KHI ĐÃ TỪNG NẾM MÙI ĐAU ĐỚN?!

Khoai@

Một bài báo mất dạy của cơ quan trung ương đảng CS Trung Quốc thể hiện tính hiếu chiến, sặc mùi đe dọa. Vì thế báo Hoàn Cầu Thời báo được người dân gọi là báo Bồn Cầu.

Báo Hoàn Cầu: Việt Nam hãy lượng sức khi đã từng nếm mùi đau đớn?!

Tác giả: Hồng Thủy

Tàu ngầm Trung Quốc, hình minh họa.

Thời báo Hoàn Cầu ngày 9/9 đăng bình luận của một “chuyên gia quân sự giấu tên” bác bỏ nhận định của tạp chí quốc phòng Kanwa ở Canadar và hãng thông tấn Reuters về năng lực tác chiến lực lượng tàu ngầm Kilo của Việt Nam đăng tải tuần qua. Nhưng không dừng lại ở việc tranh luận học thuật, tờ báo này và viên học giả giấu mặt kia còn buông lời đe dọa nước láng giềng với thái độ hết sức khiêu khích.

Bài báo trên Reuters ngày 7/9 dẫn lời giới chuyên gia phân tích, Việt Nam đang xây dựng năng lực ngăn chặn Trung Quốc (bành trướng, xâm phạm) trên Biển Đông bằng lực lượng tàu ngầm của mình, buộc Bắc Kinh phải cân nhắc kỹ trước mỗi hành động.

Chưa bàn đến nội dung nhận định của các nhà phân tích và Reuters, nhưng bài báo đã cho thấy rõ mục đích rõ ràng của Việt Nam là ngăn chặn các hành động xâm nhập bất hợp pháp, xâm phạm vùng biển hợp pháp của Việt Nam từ phía Trung Quốc như những gì đã từng diễn ra trong thời gian qua.

Tuy nhiên Thời báo Hoàn Cầu lại cố tình đổi trắng thay đen khi thay nội dung “ngăn chặn các hành động xâm nhập bất hợp pháp của Trung Quốc” thành “uy hiếp Trung Quốc”. Bài báo trên Reuters không hề thể hiện ý Việt Nam uy hiếp ai. 

Mặt khác xét cả về lý thuyết lẫn thực tế, nửa thế kỷ qua chỉ có Trung Quốc hung hăng uy hiếp láng giềng chứ chưa thấy nước láng giềng nào nhỏ hơn mà lại nổi gân uy hiếp Trung Quốc cả. Rõ ràng tờ báo này dùng thủ đoạn ngôn từ lật lọng hòng bôi nhọ hình ảnh của Việt Nam, cố gắng tô vẽ Việt Nam thành một quốc gia hiếu chiến “đe dọa, uy hiếp” cả Trung Quốc.

Chuyên gia quân sự giấu mặt nói với Thời báo Hoàn Cầu, do thời gian Nga chế tạo tàu ngầm Kilo 636VM cho Việt Nam khá muộn nên có thể một số ít các công nghệ, kỹ huật được thay mới, nhưng về các tham số chủ yếu không khác tàu ngầm Kilo 636 mà Nga bán cho Trung Quốc là mấy. 

Nhiều quan điểm cho rằng lực lượng quân sự Trung Quốc trên Biển Đông không đáng ngại bằng lực lượng quân sự trá hình, đó là giàn khoan kết hợp tàu công vụ. Bởi nguy cơ xung đột dù cao, đi đến chiến tranh ngày nay không dễ.

Trong khi đó vài năm qua, công nghiệp tàu ngầm của Trung Quốc đã phát triển nhảy vọt, có rất nhiều kỹ thuật công nghệ Trung Quốc “chẳng thua kém gì Nga”, hơn nữa lại có thể tự tiến hành nâng cấp nên việc Reuters, Kanwa (hôm nay thêm cả The Diplomat) nhận định tàu ngầm Kilo của Việt Nam tiên tiến hơn tàu ngầm Kilo Trung Quốc là thiếu cơ sở.

Từ đánh giá này, Thời báo Hoàn Cầu dẫn lời viên chuyên gia Trung Quốc nói trên cho rằng đối với 6 tàu ngầm Kilo của Việt Nam, Bắc Kinh xem trọng về chiến thuật, nhưng xem thường về chiến lược. Theo tờ báo và học giả Trung Quốc, tàu ngầm Kilo của Việt Nam có thể tăng cường được năng lực trinh sát, nhưng bản thân khả năng giấu mình của tàu ngầm rất lớn, tấn công bất ngờ, ngay cả biên đội tàu sân bay của Mỹ đang diễn tập mà còn bị tàu ngầm chạy động cơ hạt nhân của nước đồng minh đột phá.

Thời báo Hoàn Cầu thừa nhận, năng lực chống tàu ngầm của hải quân Trung Quốc hiện nay vẫn còn hạn chế, rất nhiều trang thiết bị chống ngầm vẫn còn đang trong giai đoạn phát triển. “Nhưng chỉ mấy chiếc tàu ngầm của Việt Nam không dọa nổi Trung Quốc, càng không có chuyện tàu ngầm Việt Nam có thể phong tỏa cảng Á Long trên đảo Hải Nam theo như bình luận của tờ Kanwa”, Hoàn Cầu nhận xét.

Chuyên gia Trung Quốc tỏ ra xem thường lực lượng tàu ngầm Việt Nam khi cho rằng “trình độ huấn luyện thấp, khả năng vận dụng chiến thuật kém”, nên dù 6 chiếc tàu ngầm Kilo của Việt Nam có phát huy cả 100% sức chiến đấu cũng không có mấy ảnh hưởng thực chất đến thực lực của hải quân Trung Quốc. Lý giải cho nhận định chủ quan của mình, viên học giả Trung Quốc cho rằng để đánh giá 1 quân đội mạnh hay yếu không thể chỉ dựa vào một vài thứ vũ khí trang bị.

Học giả này cho rằng, trong chiến tranh hiện đại tham chiến là cả một hệ thống, quyết định sức chiến đấu tổng hợp cao hay thấp hoàn toàn không phải dựa vào một vài món vũ khí. Dù về tổng thể, khoảng cách có thể làm tiêu hao thực lực quân sự Trung Quốc khi so sánh với ưu thế tổng thể của Việt Nam, nhưng năng lực tấn công chính xác, tấn công ngầm của Trung Quốc thì Việt Nam “so không kịp”, học giả Trung Quốc bình luận. Một khi nổ ra xung đột, quân đội Trung Quốc không ngồi chờ để tàu ngầm Việt Nam có thể phong tỏa cảng Á Long.

Việt Nam sẽ không lơ là mất cảnh giác trước âm mưu bành trướng, thủ đoạn thâm độc của láng giềng.

Mặt khác, viên học giả Trung Quốc nhấn mạnh rằng thao tác vận hành của lực lượng tàu ngầm Việt Nam còn cần phải có thông tin tình báo, chỉ huy và liên lạc cũng như các thông số thủy văn. Theo học giả này, những yếu tố trên quan trọng không kém so với bản thân tàu ngầm, đơn giản nhất như số liệu thủy văn các vùng biển tác chiến, khả năng Việt Nam cũng còn phải mất một khoảng thời gian nữa mới có.

Kết luận vấn đề, chuyên gia này cho rằng nếu cứ theo cách so sánh của Reuters, Kanwa thì ngay cả tàu ngầm hạt nhân Mỹ cũng không dám động vào lực lượng tàu ngầm Việt Nam, một cách ví von không ăn nhập gì với nội dung tranh luận mà lại mang đậm màu sắc khiêu khích, chọc gậy bánh xe. Thời báo Hoàn Cầu và viên chuyên gia Trung Quốc giấu mặt kết luận, bài báo của Reuters và Kanwa “chỉ là trò câu khách”?!

Nhưng không chỉ có vậy, Thời báo Hoàn Cầu dẫn lời viên chuyên gia lớn giọng đe dọa Việt Nam: “Người Việt nên tự biết nhận thức thực lực của mình, về điểm này Việt Nam đã từng nếm qua bài học đau đớn, nên hiện tại cần càng phải tỉnh táo”!? 

Đúng là Việt Nam đã từng phải trải qua những bài học đau đớn khi láng giềng phản bội, đánh úp sau lưng. Và dù viên học giả Trung Quốc giấu mặt kia có không nói, thì người Việt vẫn luôn tỉnh táo, nhưng là tỉnh táo trước âm mưu, dã tâm bành trướng lãnh thổ, thôn tính lợi ích của láng giềng chứ không phải “tỉnh táo không dám chống trả” những ngón đòn tấn công nham hiểm, dù đối phương có mạnh hơn mình về cơ bắp.

Bài báo của Reuters cũng đã phản ánh rất rõ, Việt Nam phát triển lực lượng tàu ngầm là để phòng thủ, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, quyền và lợi ích hợp pháp của Việt Nam chứ không nhằm uy hiếp ai. So sánh thực lực quân sự là việc của giới chuyên gia, các nhà phân tích. Phản ánh điều đó không có nghĩa là Việt Nam muốn chiến tranh, ngược lại Việt Nam tha thiết mong muốn hòa bình, nhưng cũng không lơ là mất cảnh giác trước mọi tình huống, đặc biệt khi có kẻ luôn rình rập sau lưng – PV.
————


Từ khóa

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014

Trích tiểu thuyết Lão Khổ



NQL: Hoàn toàn ngẫu nhiên, khi Bảo tàng lịch sử Quốc gia trưng bày những hiện vật triển lãm về Cải cách ruộng đất, một đề tài từng bị né tránh suốt nửa thế kỷ, thì tiểu thuyết Lão Khổ của Tạ Duy Anh, một cuốn sách từng bị “cấm” tái bản suốt 10 năm (từ 1992-2002) vì “có cái nhìn méo mó, cực đoan” (lời của một lãnh đạo văn hóa) về Cải cách ruộng đất, được tái bản bởi một nhà sách uy tín là Nhã Nam, có thêm phần minh họa tuyệt đẹp của họa sỹ Lê Thiết Cương

Dưới đây là một chương trong tiểu thuyết Lão Khổ, dựng lại cảnh đấu tố đầy bi hài giữa các đồng chí của nhau.

Trên chiếc ghế dành cho các bị can, lão Khổ bị đẩy dần về phía cuối. Các cơ quan luật pháp luôn luôn tự phá kỷ lục về mức vượt kế hoạch. Dường như ngày nào cũng xuất hiện một vài gương mặt lạ. Chả thế mấy năm lại đây người ta đổ xô xin vào tòa án, công an, viện kiểm sát làm việc. Đất nước đang bước vào kỷ nguyên thanh bình...

Việc cứ bị đẩy dần về phía cuối ghế, với lão Khổ có một ý nghĩa nhãn tiền. Lão phải xếp nốt cuối. Lão bị quên lãng. Tuồng như lão bị bắt buộc phải hiểu rằng, không có vụ của lão thì mấy cơ quan sống nhờ bằng tội phạm vẫn thừa sức dẫn đầu mức tiền thưởng. Lão cứ việc ngồi đấy mà chờ, mà ngẫm ngợi, mà đau đớn, mà phỉ nhổ...

Trong đời đã có một lần lão Khổ vào tù. Hồi ấy lão không biết có một chỉ thị mật: "Các cơ sở kháng chiến cũ, nếu không trở thành của địch thì cũng đang làm tay sai cho chúng". Lão không biết có một chỉ thị như thế. Mà nếu ai nói với lão điều đó lão cũng không tin. Lão không tin là phải. Hàng nhiều năm sau này, khi lão đã nếm đủ sự nhục nhã, bị đối xử dưới mức súc vật, lão vẫn cố công bào chữa rằng, cái chỉ thị kia có thể nguyên văn không phải thế. Vì không tin, khi Đội cải cách kéo về, lão Khổ còn cho trống giong cờ mở để đón tiếp. Những đồng chí thân yêu của lão còn trẻ quá. Gương mặt họ nghiêm nghị, rõ ra là những người từng ăn sương nằm gió, một sống một chết với các loại kẻ thù giai cấp... Nhưng lão Khổ chợt cụt hứng. Ngay từ phút đầu người ta nhìn lão như nhìn một tên Việt gian. Lão bắt đầu chờn chợn khi chạm phải những cặp mắt trắng giã, lạnh lùng, vằn lên sự hung ác. Hôm sau thì quân bài lật trắng: Tất cả bộ máy chính quyền xã Hoàng bị bắt vì tội làm tay sai cho thực dân đế quốc! Lão Khổ ngã ngửa người! Khi các ông trời con lệnh trói lão bằng dây thừng, dắt như dắt trâu trong tiếng gào thét "Đả đảo tên Việt gian bán nước Quốc dân đảng Tạ Khổ và đồng bọn" lão vẫn chới với hy vọng có sự nhầm lẫn nào đó. Lão sừng sộ hỏi một ông cán bộ Đội:

- Tại sao các anh bắt tôi?

Bộ mặt thâm sì hướng thẳng vào lão: 

- Đừng vờ vĩnh. Cấp trên biết hết. Chúng ông có nhiệm vụ bắn chết sạch những tên như mày.

- Trời ơi, thế thì các anh nhầm rồi. Tôi là Tạ khổ, đội viên du kích dưới sự chỉ huy của Vũ Xuân đây mà!

Tay đội viên thâm sì cười khẩy:

- Rồi mày sẽ được gặp Vũ Xuân. Chúng mày đều đáng đập chết hết.

Lão Khổ trợn tròn mắt:

- Tôi muốn biết Vũ Xuân bây giờ ở đâu?

- Để mày thông đồng với nó phải không? - Tay đội viên xấn đến, tay đập đập vào khẩu súng ngắn - không gặp nhau trên này thì xuống "dưới kia"... nghe chưa?

Lão Khổ thấy ớn đến mang tai. Lão thầm nghĩ "trông bộ dạng bọn này đều có tướng mạo sát nhân, hay chính quyền có vấn đề gì rồi". Lão Khổ gật gù củng cố suy đoán ấy. Nếu vậy thì dù lão có hy sinh cũng cam lòng.

Nơi lão Khổ bị nhốt là cái chuồng trâu nhớp nháp phân và nước tiểu. Lão bị trói tứ chi, nằm còng queo làm mồi cho bầy muỗi. "Lũ dã man! Giờ đây thì ông rõ bản mặt chúng mày rồi" - Lão Khổ thầm nghĩ và bắt đầu tìm kế chiến đấu. Lão thấy lão khờ quá. Rặt một lũ đầu trâu mặt ngựa mà tại sao lão không mảy may nghi ngờ. Nhưng nếu chính quyền vào tay chúng thì chỉ còn cách trốn lên rừng.

Lão Khổ nằm còng queo gần hai ngày, đủ cho lão tính cả trăm phương ngàn kế. Sang ngày thứ ba lão bị điệu lên "làm việc với ủy ban cách mạng". Lão không cảm thấy đói, rét mà chỉ hừng hực một niềm căm thù. Trước bọn này dù chết cũng phải cho nó đàng hoàng. Nghĩ thế lão Khổ bước đi một cách hiên ngang. Trong cái lán trại dựng tạm lão thấy vài chục người ngồi ủ rũ như sắp chết đói. Giữa hai dãy ghế bắc bằng tre cả cây, ông Đội ngồi nghiêm trang, chòng chọc nhìn lão Khổ. Chờ lão đến gần, ông ta đứng phắt dậy, chỉ tay quát. 

- Mày mù à? Chào các ông các bà nông dân!

Lão Khổ bĩu môi khinh thị nghĩ thầm: "Chào con buồi ông đây này". Lão sẽ hy sinh thật oanh liệt. Tuy thế lão cũng liếc mắt sang hai dãy ghế: Toàn người thân của lão. Nhưng tại sao tất cả đều cúi gằm hoặc quay mặt đi. Ông Đội lại quát:

- Quỳ xuống!

Lão Khổ đứng trơ trơ, máu sôi sùng sục.

- Tạ Khổ! Mày có biết mày đang ở đâu không? Quỳ xuống!

Lão vẫn nhất định không quỳ. Cốp! Lão tưởng vỡ đầu bởi một đòn bất ngờ sau lưng. Lão từ từ khuỵu xuống, mắt hoa đom đóm. Một lát sau lão trở lại bình thường và xuýt nữa hộc lên, vì kẻ vừa đánh lão là em họ lão. Tất cả im lặng đến rợn người. Lão Khổ thầm nghĩ một cách cay đắng "thà cắn lưỡi chết quách cho rồi". Nhưng trước khi chết lão phải biết rõ "thằng sát nhân" kia thuộc chính quyền nào.

- Tôi muốn biết, các ông đang đại diện cho ai?

Ông Đội đứng phắt dậy, nói rin rít: 

- Chúng tao đại diện cho hàng triệu bần - cố nông bị những kẻ như mày, theo chân đế quốc, áp bức bóc lột. Hôm nay tội trạng của mày sẽ bị vạch trần.

Ông "trời con" hất đầu ra hiệu. Kẻ vừa đánh lão Khổ đi về phía hai dãy ghế, thúc thúc đoạn gậy vào sườn một cố nông. Lão Khổ đưa mắt theo dõi và nhận ra em nuôi lão. Vào năm đói kém, mẹ lão vớ được nó sắp chết rét lôi về cho làm con nuôi. Càng lớn nó càng nết na, chịu khó chịu khổ. Lão thương nó như em ruột. lão từng phải ăn cắp cả đến chiếc quần đùi, mặc vào trong người đem về cho nó. Hôm lão bị bắt nó còn khóc lóc chạy theo dúi vào tay lão củ khoai luộc và bị ông Đội đạp ngã sấp. "Nói đi em - Lão Khổ đưa mắt tiếp sức cho em nuôi lão. - Có thể em sẽ giải oan cho anh nếu chính quyền này chưa rơi vào tay địch".

Nhưng em nuôi lão cứ đứng như phỗng, mắt vô hồn nhìn lên trời. Chợt đoạn gậy lại thúc vào sườn em lão, mặt nó chuyển sang tái mét.

- Tôi xin kể về những năm tháng đi ăn đi ở. Tôi bị - Chị ta liếc nhìn ông Đội - tôi bị... tên Khổ đây bắt phải hầu hạ đủ điều. Hàng ngày tôi thường bị đánh mắng, thật hơn kiếp chó...

Lão Khổ ù hết cả tai, chưa kịp gầm lên thì ông Đội đã hất hàm: 

- Tên Tạ Khổ có "đè" chị lần nào không? Tức là thế này - ông Đội loay hoay tìm cách diễn giải - tức là hắn có tụt quần chị để tống "cái gì" của hắn vào không?

Em lão càng ngơ ngác như người mất hồn. Đầu chiếc gậy lại thúc thúc vào sườn chị ta.

- Có lần hắn... cho tôi cái quần.

- Để dụ dỗ chị phải không?

Em nuôi lão vô hồn gật đầu.

"Đồ phản phúc!" - Lão Khổ nghiến răng trèo trẹo. Ông Đội lại hất đầu. Người đứng lên tiếp theo là lão hàng xóm của lão Khổ. Mặt lão ta quắt như miếng cau khô, gân xanh bám chằng chịt. Những năm lão Khổ đi ở cho chánh tổng ngày nào lão cũng ăn cắp cám đem về nuôi vợ chồng lão hàng xóm, lúc đó chỉ chờ chết. Qua cơn nguy khó, lão ta đẻ liền hai đứa con, coi lão Khổ như vị Bồ tát, ngày giỗ, mồng một tết đều có cút rượu đến lễ. Thời gian chia tài sản nhà chánh tổng, lão hàng xóm cứ đùa đùa, thật thật, vơ từ cái chổi cùn rế rách. Lão Khổ biết hết nhưng không thèm nói. Trước khi Đội về, lão hàng xóm chẳng khác con chó nhà lão Khổ là mấy, một niềm tận tụy với lão. Vậy mà vừa đứng lên, lão hàng xóm đã chỉ mặt lão Khổ giọng rít lên:

- Thằng địa chủ cường hào ác bá kia, mày có biết tao là ai không?

Rồi lão ê a kể lể, gân cổ căng muốn dứt. Lão kể rằng lão chờ mãi mới có ngày Đội mang ánh sáng đến để lão còn được thấy trời thấy đất. Bởi vì "dưới sự áp bức của tên Khổ, chúng sinh chúng con chỉ còn biết rên xiết" - Lão quát - Mày có nhớ tội mày không?

Lão Khổ uất sặc máu, con ngươi muốn bật khỏi tròng mắt. Chợt lão cười sằng sặc: 

- Thưa ông con nhớ rồi ạ! Con nhớ có lần con bưng cám cho ông mà không đem theo bát khiến cái miệng chuột chù của ông bị phồng mồm vì vục xuống ăn như chó...

Lão hàng xóm lại rít lên, thoắt cái đã lăm lăm đoạn gậy lao về phía lão Khổ.

- Xin Đội để con cho nó mấy phát.

Chợt lão đứng khựng lại bởi bắt gặp cái nhìn trừng trừng của lão Khổ.

Người đứng dậy tiếp theo là chú ruột lão Khổ. Lão cúi gầm mặt vì không nỡ nhìn ông chú đang run cầm cập. Ông Đội đảo mắt một cái khiến chú lão nói như máy: 

- Tôi là chú ruột nó nhưng mà nói các ông các bà tha phép...

Chú lão ôm ngực ho sù sụ. Lão Khổ thấy ruột bị cứa thành từng khúc. Hình ảnh ông chú gan lì hiện dậy trong ký ức lão. Dạo ấy lão còn hoạt động bí mật trong đội du kích. Lão móc nối với chú lão làm cơ sở thu thập tin tức. Những năm ấy vùng xã Hoàng bị khủng bố trắng. Người cuối cùng về đấu thú là bí thư chi bộ. Vậy mà chú lão vẫn đảm bảo cho lão đi lại an toàn. Ban ngày lão nằm cuộn tròn dưới hầm bí mật. Ban đêm lão mò ra gây dựng thêm đầu mối, gặp Vũ Xuân để nhận chỉ thị. Sau khi bốt Quảng bị đánh hụt, Tư Vọc đích thân chỉ huy một cuộc càn quét. Mục tiêu của Tư Vọc là phải bắt được Vũ Xuân và lão Khổ mới mong trừ hậu họa từ gốc. Muốn tìm hầm của lão Khổ, không gì tiện hơn cách bắt chính chú lão chỉ điểm. Hỏi đến câu thứ ba, Tư Vọc lệnh đem chú lão đi tra tấn. Chú lão bị dìm vào thùng nước có vôi và ớt bột. ở bên ngoài bọn lính dùng búa nện vô hồi kỳ trận vào thành sắt. Chết đi sống lại, đái cả ra máu, chú lão vẫn một mực "không biết". Tư Vọc nghĩ tiếp được cách tra tấn khác. Chú lão bị trói đứng giữa đồng lác, nước ngập đến cổ. Toàn thân ông kín đặc đỉa. Khi Tư Vọc buộc phải thả ông, toàn thân ông xanh lợt, dày đặc vết đỉa cắn. Việc đầu tiên ông làm là cạy ngay nắp hầm xem cháu ông còn sống hay đã chết đói, ngay trước mũi đám lính càn. Chính vì bị hành hạ mà sau này thỉnh thoảng ông lại ho ra máu. Khi lão Khổ lên cầm quyền, ông nghĩ đơn giản thế này: Trước đây con cháu chánh tổng nhờ uy ông ta để hiếp đáp thiên hạ. Nay đến lượt ông nhờ uy cháu để khỏi bị thiên hạ hiếp đáp. Vụ chia tài sản, ông có lợi dụng lấy hơn chút ít. Ông tưởng thế cũng bõ những ngày bị đánh đập, nhịn ăn để nuôi cháu. Nào ngờ lão Khổ biết, bắt ông đem trả những thứ không thuộc phần ông. 

Lẽ nào vì điều đó mà giờ đây chú lão sắp bán đứng lão cho lũ sát nhân kia. Từ nơi sâu kín nhất lão Khổ khẳng định không thể có điều đó. Nhưng giả sử vì lý do nào đó chú lão buộc phải làm như những người khác, lão sẵn lòng tha thứ. Chỉ riêng chú lão được tha thứ. Chính vì thế lão không dám, hay đúng hơn, không nỡ bắt chú lão khó xử bằng cách nhìn thẳng vào mặt ông, như lão vẫn làm với những người khác.

Chợt lão Khổ nghe tiếng ông chú mình rú lên thật thê thảm. Khi lão ngẩng dậy thì chú lão đã ngã vật xuống đất, máu ộc qua mồm, qua mũi chảy thành vũng. Chắc chắn một bộ phận nào đó trong cơ thể ông vừa vỡ tung. Hầu như ông không kịp trối lại câu nào ngoài tiếng kêu "cháu ôi...", như một lời sám hối. Cuộc đấu tố lão Khổ tạm dừng. 

Thực ra thì lão Khổ chẳng bao giờ muốn nhớ lại những chuyện như thế. Phần vì lão coi thường ký ức như đã nói. Nhưng điều sâu xa hơn chính ở chỗ cuộc đời lão từng cất cánh bay lên từ những biến cố dữ dội ấy. Lão coi đó như điều "khó tránh" của lịch sử, dù nó đẫm máu. Vả lại trong tư tưởng của lão đã có sự dung hòa lớn lao giữa những mất mát cá nhân với cái điều mà lão cho là "cần thiết" với số đông. Thi thoảng lão cũng thử cắt nghĩa về đôi ba biến cố đau thương, chẳng hạn cái chết của chú lão. Nhưng rồi lão không kham nổi phải đi đến tận cùng và cách tốt nhất là quên hẳn nó đi. Vả lại lão không muốn tạo cơ hội để thằng con hư hỏng của lão được dịp đắc thắng. Nó phán xét lão như là một nạn nhân bi hùng của thời cuộc. Nó làm sao được thấy nước mắt hàng triệu người đã nhỏ xuống trong niềm hân hoan vô độ khi vác cọc đi cắm đất. Đấy là điều biện hộ thiêng liêng nhất lão Khổ thường bám chặt lấy. Rồi cuộc sống đã hun đúc cho lão một thứ niềm tin chỉ có thể sánh với niềm tin tôn giáo. Tước mất của lão niềm tin ấy lão sẽ chết. Ngay cả giờ đây lão đang là nạn nhân của tấn bi hài mới, thì niềm tin thần thánh kia vẫn dư sức để lão không mảy may nghi ngờ tính chất vớ vẩn, đong đưa của cuộc đời.

Lão Khổ cảm thấy lão vừa được tiếp thêm sức mạnh. "Chỉ cốt sao đừng có thối chí" - Lão tự nhủ. Lão đáp lại lời gọi cộc lốc của anh nhân viên xét hỏi một cách điềm tĩnh:
- Tôi nghe thấy rồi! Chỉ yêu cầu anh lịch sự một chút.


Tạ Duy Anh


Phần nhận xét hiển thị trên trang