Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2014

Nhắm mắt lại cho tui nhờ !

Tham quan 5 bảo tàng tình dục nổi tiếng nhất thế giới
Webphunu.net – 
Những bảo tàng dưới đây chắc chắn sẽ khiến không ít du khách phải ngượng ngùng, đỏ mặt nếu cùng nhiều người ghé thăm.
1. Bảo tàng tình dục Amsterdam


Bảo tàng này được mở cửa vào năm 1986 và nằm ở một trên phố Damrak, một trong những con phố nhộn nhịp nhất ở Amsterdam với tên gọi đầy đủ là " Sex Museum – “The temple of Venus” (bảo tàng tình dục - ngôi đền của thần Tình Ái). Bước vào bảo tàng, du khách có thể chiêm ngưỡng rất nhiều hình ảnh, bức tượng và mô mình với hình vẽ vô cùng nhạy cảm, thể hiện trần trụi quan điểm của mọi người về đời sống tình dục.


Bảo tàng chia làm nhiều gian phòng nhỏ khác nhau, mỗi phòng lại mang tên một nhân vật nổi tiếng, có ảnh hưởng sâu rộng đến lịch sử tình dục như Marquis de Sade, Mata Hari và cô đào nổi tiếng Marilyn Monroe. Khi đi tham quan bảo tàng, du khách có tể được nghe thấy âm thanh “hoan lạc” của con người khi làm “chuyện ấy” được ghi âm và phát trong các phòng hoặc dọc lối đi.

2. Bảo tàng "sung sướng" Paris
Bảo tàng sung sưỡng ở Paris được xây dựng từ năm 1997, và nằm tại một trong những con phố nổi tiếng nóng bỏng, sầm uất và với mở nhất thủ đô Paris: Pigalle, nơi tọa lac nhà hát Cối Xay Gió Đỏ với vũ điệu tốc váy truyền thống.

Du là kinh đô ánh sáng và nổi tiếng với vẻ đẹp lãng mạn những Bảo tàng tình dục của Paris lại phản ảnh sự thoải mái cuả người dân Pháp khi đề cập đến vấn đề tình dục. Tại đây, người ta trưng bày

Các bộ sưu tập liên quan đến “chuyện ấy” từ thời cổ đại cho tới đương đại. Bảo tàng này không chỉ có những bức tượng, tranh ảnh đầy khêu gợi mà còn có những bộ phim nổi tiếng và các mô hình nhỏ mô tả những cảnh đụng chạm, kích thích…

3. Công viên tình yêu trên đảo  Jeju -  Hàn Quốc


Công viên tình yêu là một phòng trưng bày ngoài trời bắt đầu mở cửa chào đón khách du lịch từ năm 2004 trên đảo Jeju - Hàn Quốc. Đến với công viên này, khách thăm quan sẽ được xem những bộ phim giáo dục về đời sống tình dục cũng như chiêm ngưỡng hơn 140 bức tượng miêu ta các tư thế quan hệ khác nhau. Ngoài ra công viên này cũng trưng bày những bức điêu khác đá mang hình thù của bộ phận sinh dục nam và nữ.

4. Bảo tàng tình dục Moscow

Mang một cái tên đầy ý nghĩa Điểm G (Tochka G), bảo tàng này trên con phố du lịch nổi tiếng ở thủ đô của Nga và ngay từ khi mới được mở cửa đã nhận được vô số ý kiến trái chiều.


Bảo tàng là nơi trưng bày của 3000 hiện vật và các tác phẩm nghệ thuật táo bạo, thể hiện cái nhìn thoáng với đời sống tình dục. Có thể kể đến chu bức tượng về các loài động vật đang ân ái, hình ảnh nàng tiên cá với ngực trần...


Người sáng lập kiêm quản lý bảo tàng Alexander Donskoi cho biết, Tochka G không chỉ là một bảo tàng về tình dục, nó còn thể hiện sự tự do trong suy nghĩ.

5. Bảo tàng tình dục cổ - Giang Tô, Trung Quốc


Bảo tàng này được chuyển về thị trấn Đông Lý từ năm 2003, nơi đây lưu giữ hơn 3.000 hiện vật từ tượng, tranh vẽ, sách… bằng đủ mọi chất liệu như đá, gỗ, gốm sứ, giấy, ngọc và thậm chí là vàng có liên quan đến văn hóa tình dục.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mỹ muốn tập trận chung với Việt Nam


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lời cảnh báo rất nên chú ý:

Phạm Thành
(FB Việt Nam Thời Báo)

Hôm nay truyền thông đưa tin chồng đại gia Diệu Hiền, ông Trần Văn Trí, Chủ tịch Công ty chế biển thủy sản chính thức có công văn đề xuất đóng mới 220 tàu đánh cá vỏ thép và nhập 3 máy bay để kinh doanh hải sản trên biển.

Trước đó, một đại gia trong ngành xuất nhập khẩu, bất động sản là ông Phạm Ngọc Lâm, Chủ tịch Công ty Đức Khải, cũng thông tin doanh nghiệp đang có dự định chi 1.500 tỷ đồng để đầu tư 100 tàu đánh cá và 2 trực thăng để cùng ngư dân bám biển.

Điều mà dự luận còn nóng là đại gia Diệu Hiền có tiếng nổi như cồn về chi tiền lương, thưởng và vay tiền của ngân hàng để rồi hiện đang còn nợ ngân hàng, nợ người bán hàng cho đại gia hàng trăm tỷ đồng. 

Còn Phạm Ngọc Lâm được tiếng là tuổi trẻ tài cao dự định chi tới 1.500 tỷ đồng mua cả trăm tàu đánh cá mà trong túi của đại gia chỉ có vài chục tỷ.

Chẳng biết các bạn nghĩ sao chứ tôi thì nhận ra tiền của của đất nước lại sắp bước vào thời kỳ đổ xuống sông xuống biển.

Vì ở Việt Nam ai ngu gì tôi không nhớ, không biết nhưng cái chất hóng hớt “đi trước đón đầu” thì tôi biết có nhiều đại gia bén nhạy lắm. Nó là hệ quả của đường lối “đi trước đón đầu” của đảng ta mà các đại gia đã thuộc nhừ nhoèn.

Họ biết muốn có nhiều tiền bây giờ phải đi câu trên biển vì đảng và chính phủ đã có chủ trương chuyển hướng đầu tư cho công dân bám biển, làm ăn trên biển, giàu mạnh từ biển để chứng tỏ sức mạnh của một quốc gia biển và bảo vệ chủ quyền mà cái bảo vệ chủ quyền thì xưa nay không thể tính bằng tiền được; cũng là còn bởi các đại gia đã câu đến khánh kiệt, tanh bành tài nguyên trên cạn của đất nước cả rồi, khó có dự án nào ngon xơi, dể có lời lãi lớn và đặc biệt là vay được thật nhiều tiền của ngân hàng để đầu tư cho phát triển đất nước. Vay được nhiều tiền, điều này chỉ có được dễ dàng khi các đại gia làm dự án, lên phương án làm ăn trên biển.

Đó là lý do để tiền của của đất nước bước vào thời kỳ đổ xuống sông xuống biển.

Một Vinashin, Vinaline đã đổ xuống sông xuống hàng ngàn, hàng ngàn tỷ đồng vẫn chưa đủ nặng làm bài học nhãn tiền thì đương nhiên phải xuất hiện hàng chục, hàng trăm Vinashin, Vinaline xuất phát từ các làng chài ven biển hay nơi đồng bằng, rừng rậm, núi cao… sẽ hăng hái “đi trước đón đầu” tìm mọi cách để nhanh chóng đổ tiền của của đất nước xuống sông, xuống biển.

Các bạn cứ chờ xem.

P.T

Phần nhận xét hiển thị trên trang

'Xác phàm' của Nguyễn Đình Tú: Pha trộn tinh tế hai màu đen trắng


Nguyễn Thị Minh Thái


TP - Đây là tiểu thuyết vừa ra mắt, trong dòng tiểu thuyết của Nguyễn Đình Tú đã gần chục đầu sách. Cuốn này thứ 7, mới tinh và khá lạ về thi pháp phối màu tiểu thuyết của Nguyễn Đình Tú.

Tôi dù muốn nhưng không thu xếp đủ thì giờ đọc một mạch “Xác phàm”, dù nó có thể/đáng đọc liền mạch.Vì nó khá xinh gọn về số trang tiểu thuyết, 275 trang, lại được viết với thi pháp tiểu thuyết khá mới lạ. Đó là sự pha trộn ngẫu hứng, tinh tế chất liệu tiểu thuyết của Nguyễn Đình Tú, giữa hai màu đen trắng, sự đan quyện hai không gian rất cách xa nhau: chiến tranh-hòa bình, sự sống-cái chết, đời sống tâm linh bí hiểm và sự thật phũ phàng trong đời sống hằng thường của người Việt hiện đại. Và sự pha trộn gây hấp dẫn nhất của tiểu thuyết này chính là sự hòa điệu tinh tế giữa chất báo chí ngồn ngộn của sự kiện chiến tranh với những lên hương nồng nàn của tình ái lạ lùng giữa hai chàng trai con liệt sĩ, đến mức một trong hai đã quyết liệt chuyển giới và nhận lãnh cái chết vào lúc không ngờ nhất…
Nhà văn Nguyễn Đình Tú
Tác giả của 7 tiểu thuyết:
Hồ sơ một tử tù, Bên dòng Sầu Diện, Nháp, Phiên bản, Kín, Hoang tâm, Xác phàm.

“Xác phàm”- NXB Trẻ. TPHCM 2014
Có lẽ Nguyễn Đình Tú thích “gài bẫy” bạn đọc chăng, khi chủ ý viết tiểu thuyết về một cuộc chiến khốc liệt, lại bắt đầu rất “vô thường” trong phòng giải phẫu chuyển giới cho nhân vật chính ở mãi tận Thái Lan, trong nhạc điệu khắc khoải du dương của “Đóa hoa vô thường”, tình khúc Trịnh Công Sơn, với tiếng hát khê khàn thật liêu trai của Khánh Ly. Và chính tiếng hát ấy, những đoạn ca từ sương khói vô thường đượm màu Phật giáo ấy, không ngẫu nhiên, đã được Nguyễn Đình Tú thả trôi bập bềnh lãng đãng trong dòng vô thức của chàng trai chuyển giới tên Nam, và được hợp âm liền điệu với vô thức của chàng trai tên Việt, người anh - người bạn thuở thiếu thời, thuở thanh xuân và người yêu Việt cho đến chết, (cũng bởi chỉ mỗi người ấy là thủy chung như nhất với tình yêu Việt, mà thôi).Cả tiểu thuyết là câu chuyện thời chiến - thời bình, kéo dài đến hơn 30 năm, của 3 cặp nhân vật rất không bình thường, theo sắp xếp lạ biệt của Nguyễn Đình Tú: hai người cha, được gọi là Bố Anh và Bố Em, của hai con trai là Việt - Nam và hai người mẹ, sinh ra Việt - Nam. Cả 3 cặp nhân vật đều bị/được tác giả mạnh tay ném vào cơn lốc cuốn đầy gió bụi mịt mờ của chiến tranh. Hai ông bố biền biệt chiến đấu ở mặt trận biên giới phía Bắc, với những địa điểm hư cấu (mà rất xác thực): cửa khẩu Quốc Môn, thị xã Vùng Biên, Pháo Đài Cảnh Giác, Đồi Tả, Đồi Hữu…Và họ đã ngã xuống, hy sinh thân mình, chặn đứng quân Khợ, buộc chúng phải dừng chân xâm lược và phải trả giá rất đắt vì thất bại.
Với tư cách nhà viết tiểu thuyết, lại là nhà văn, nhà báo quân đội, Tú cũng phải trả giá đắt khi là người tiên phong, cất công đi tìm tư liệu cuộc chiến ấy và buộc phải tìm ra cách tốt nhất để xử lý tư liệu chiến tranh ấy trong tiểu thuyết. Tú bảo với tôi là đã “quần nát” cái thị xã Lạng Sơn - Vùng Biên xa xôi ấy, với câu chuyện chiến tranh cách nay đã hơn 3 thập niên, và ráng sức co kéo nó, vốn dĩ chỉ còn là chất liệu lịch sử - báo chí, buộc nó phải lặn sâu vào chất liệu tiểu thuyết, bằng phẩm chất hư cấu sống động trong tư duy tiểu thuyết của chính mình - một người viết trẻ. Và cuốn tiểu thuyết đầu tiên của Tú viết về đề tài chưa ai từng viết tiểu thuyết ấy đã gặp vô vàn khó khăn, áp lực khi được NXB Trẻ biên tập và xuất bản. Và nó có thể không dễ tiếp nhận với số đông người đọc trẻ, luôn chỉ thấy chiến tranh qua kí ức người già… Cũng vì vậy, lại xuất hiện thêm một nét độc đáo nữa của tiểu thuyết Nguyễn Đình Tú, chính là sự hư cấu thông minh, biết dựa trên tâm thế của chính mình, là người viết từng trải, nhiều quan sát và linh nghiệm, học được từ nghiệm sinh của những nhà ngoại cảm chân chính, thực sự có tài năng. 
Để nhân vật Nam không thôi mơ màng, phân vân nhị nguyên trong thân phận lưỡng tính của mình, đã khiến việc Nam luôn nhìn thấy, nhớ lại, kể lại tường tận cuộc chiến khốc liệt và rọi chiếu ánh sáng kí ức vào hai nhân vật Bố Anh - Bố Em, kéo dài suốt cuốn tiểu thuyết, đã trợ giúp, đã “hợp lý hóa” việc miêu tả mười mấy ngày đêm chiến đấu quyết tử giữa quân - dân Việt với bọn Khợ xâm lược trong tiểu thuyết không bị khô cứng và lên gân kiểu “ta thắng địch thua”. Ngược lại, câu chuyện chiến tranh tàn khốc đã được miêu tả rất tiểu thuyết, trong sự thanh thoát và cảm động, trữ tình và bi tráng của giọng kể tiểu thuyết khá là đa thanh của Nguyễn Đình Tú. Dù còn vương vất mùi vị phóng sự chiến tranh, nhưng cách kể và tả chiến tranh sống động ấy của Nguyễn Đình Tú, thông qua cái màn sương hồi tưởng tâm linh đặc biệt của nhân vật Việt, đã thật là những trang viết cảm động, bi hùng, rất cuốn hút người đọc.
Và những nhân vật tiểu thuyết khó quên ấy còn được Nguyễn Đình Tú nâng cấp thẩm mỹ lên trên cả cuộc chiến dữ dội trong “Xác phàm”, khi tác giả viết những trang triết luận sâu sắc, trữ tình về câu chuyện hồn - xác của người Việt trẻ hôm nay, đang nỗ lực tìm kiếm và khẳng định bản ngã cá nhân trong cuộc sống nghiệt ngã, phức tạp của xã hội Việt Nam hiện đại, trong bối cảnh chính cái xã hội này cũng đang phải gắng gỏi băng qua bi kịch của sự phát triển để tiến lên phía trước… 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vụ thảm sát ‘thế giới chưa từng biết đến


 James Zumwalt/US Daily Review

James Zumwalt/US Daily Review
Nguyễn Văn Phước chuyển ngữ
Ảnh bênBức tranh miêu tả cuộc chiến đấu bảo vệ đảo Gạc Ma của Hải quân Việt Nam ngày 14-3-1988 được treo tại Phòng Truyền thống của Vùng 4 Hải quân. ( Theo RFA)

Đây là một trong những tội ác trắng trợn nhất thời hiện đại.

Chẳng có gì ngạc nhiên khi thủ phạm đã không nói gì về nó, nhưng đáng ngạc nhiên là cả nạn nhân cũng im lặng. Người ta đã chọn cách làm như vậy, có lẽ là để sau này thiếu bằng chứng cho thế giới thấy, nó đã xảy ra.

Tháng 6 năm 2012, một đoạn video về vụ thảm sát đã được công bố. Thông thường, quốc gia phạm phải hành động tàn bạo như vậy sẽ giữ im lặng về nó. Tuy nhiên, video này đã được chính thủ phạm công bố, điều này làm dấy lên câu hỏi: “Tại sao?”

 

Vụ việc xảy ra vào tháng 3 năm 1988, giữa hai nước Trung Quốc và Việt Nam. Nó xảy ra ở vùng biển Nam Trung Hoa (Việt Nam gọi là Biển Đông – ND), nơi có tranh chấp giữa hai quốc gia về chủ quyền quần đảo Trường Sa, tranh chấp sau đó tiếp tục và hiện vẫn còn tồn tại.

Như kết quả sự im lặng của Việt Nam thời điểm đó, người dân Việt Nam không có cách nào để biết về vụ việc đã xảy ra cho đến khi Trung Quốc công bố đoạn video – sự giận dữ đã nổi lên vì vụ thảm sát và vì sự im lặng của chính phủ.

Quần đảo Trường Sa là một quần đảo gồm khoảng 750 đảo, đảo nhỏ, rạn san hô và đảo san hô.
Vụ việc liên quan đến ba rạn/đảo san hô rất gần nhau. Mỗi đảo san hô thấp đến mức nước biển đôi khi nhấn chìm một phần của chúng.

Dự đoán là phía Trung Quốc sẽ cố gắng chiếm các rạn san hô, hai tàu vận tải của Việt Nam, HQ-604 và HQ-605, chở 73 binh sĩ, đã được lệnh cho công binh đổ bộ để khởi công xây công sự.

Các quân nhân Việt Nam đã đổ bộ lên rạn san hô Gạc Ma, bản đồ phương Tây gọi là Johnson South Reef, vào tối ngày 13 tháng 3 năm 1988.

Hai tàu vận tải của Việt Nam được mô tả chỉ là có thể chống lại những đe dọa quân sự nhỏ. Chúng là những tàu thương mại được vũ trang để vận chuyển binh lính và vật liệu xây dựng, và như vậy, chúng là những tàu quân sự được trang bị rất nhẹ. Những tàu này phải tiếp cận mục tiêu trong phạm vi 500 m thì những khẩu súng của nó mới có hiệu lực.

Vụ việc đã diễn ra ở Gạc Ma.

Với lực lượng Việt Nam đã để lại đó, hai tàu vận tải đi về phía hai đảo san hô khác.

Sáng 14 tháng 3 năm 1988, tàu chiến Trung Quốc tiếp cận các rạn san hô. Họ không chỉ có lực lượng đổ bộ trên các tàu vận tải, họ còn có tàu khu trục đi kèm với hỏa lực mạnh để hỗ trợ lực lượng đổ bộ.
Rõ ràng, nếu cuộc đối đầu giữa các lực lượng hải quân Trung Quốc và Việt Nam xảy ra, lợi thế sẽ thuộc về phía Trung Quốc vì tầm bắn lớn hơn nhiều của các khẩu pháo.

Cờ Việt Nam đã được dựng lên trên đảo san hô Gạc Ma, và cùng lúc đó, trên một đảo san hô khác, Cô Lin.

Tại Gạc Ma, những người lính công binh, đội quân được trang bị nhẹ – có thể so sánh với một Seabee – một đơn vị thuộc Tiểu đoàn Xây dựng của Hải quân Hoa Kỳ – nằm dưới sự chỉ huy của phó chỉ huy trưởng, trung úy Trần Văn Phương. Mặc cho sự hiện diện của đội tàu Trung Quốc rình rập gần đó, những ngườilính Việt Nam vẫn tập trung vào các công trình xây dựng của mình.

Khoảng 6 giờ sáng, một số xuồng tấn công chở thủy quân lục chiến có vũ khí, đã xuất phát từ vận tải Trung Quốc và hướng đến Gạc Ma.

Phía Việt Nam ngay lập tức hình thành một vành đai phòng thủ 360 độ với cờ của họ ở trung tâm – họ tạo nên hình thể một”vòng tròn bất tử” – biểu thị quyết tâm bảo vệ rạn san hô bằng mọi giá.

Với số ít binh lính trên đảo san hô, những người lính công binhViệt Nam đã được lệnh cản trở để giữ vững đường vành đai. Các tàu tấn công đã đổ bộ, và trong trận chiến chủ yếu là cận chiến do phạm vi hạn hẹp, người Trung Quốc đã thất bại khi cố gắng xâm nhập vào vành đai.

Khi Trung úy Phương chụp lấy lá cờ Việt Nam, giành giật nó với kẻ thù, ông đã bị bắn vào đầu. Ngay lập tức lá cờ được giương lên bởi Nguyễn Văn Lanh – người ghì giữ nó cho đến khi ông liên tiếp bị đâm và bắn. Thật kỳ diệu, Lanh sống sót, và khi phía Trung Quốc rút lui, Lanh đã chứng kiến ông và những người sống sót khác phải chịu một cuộc oanh tạc dữ dội và hủy diệt bằng súng máy từ tàu Trung Quốc.

Cùng lúc đó, một cuộc oanh tạc khác nhắm vào tàu vận tải HQ-604 của Việt Nam – con tàu như dự kiến, đã cho thấy nó không có khả năng tấn công đáp trả tàu Trung Quốc nằm ngoài tầm bắn của mình. Bị nước xâm nhập, HQ-604 được khôn khéo làm mắc cạn trên Gạc Ma nhưng phát bắn trực tiếp vào phòng động cơ khiến nó nhanh chóng chìm xuống khi nhiều người vẫn còn trên tàu.

Tiếp đến phía Trung Quốc tấn công HQ-605. Nó nhanh chóng bốc cháy, buộc chỉ huy của nó phải ra lệnh bỏ tàu.

Điều đáng lo ngại nhất về video này là những gì đã xảy ra sau đó. Tại thời điểm đó, những người lính Việt Nam còn sống sót trên các rạn san hô hoàn toàn không phải là mối đe dọa cho quân Trung Quốc. Tuy nhiên, đoạn video cho thấy súng của hải quân Trung Quốc đang tập trung vào Gạc Ma nơi những người sống sót phía Việt Nam không có một chỗ trú ẩn. Những tiếng súng liên thanh cào rạn san hô khi đối phương không có vũ khí tự vệ, nhẫn nhịn đứng chịu trận, chờ đợi cuộc tấn công dữ dội cuối cùng – số phận của họ đã được định đoạt khi từng người một, họ ngã xuống để bảo vệ đất nước. Đối với những kẻ tấn công Trung Quốc, thách thức với họ chỉ là câu cách ngôn “bắt cá trong chậu”.

Video còn để lại một hoài nghi. Người Việt Nam dễ bị tấn công. Người ta chỉ có thể cảm nhận sự bất lực, họ cảm thấy điều đó khi người Trung Quốc bắt đầu nổ súng tàn sát không thương tiếc. Chín người Việt Nam sống sót sau đó bị giam giữ trong ba năm.

Hiện nay, Trung Quốc đang chiếm bãi đá ngầm, trên đó họ đã có căn cứ và đang xây dựng một sân bay. Việt Nam đã mất 64 chiến sĩ dũng cảm ngày hôm đó. Trong số những người sống sót, Lanh bị thương nặng.

Nhưng tại sao Trung Quốc, sau 24 năm im lặng, lại công bố video?

Câu trả lời nằm ở Haiyang Shiyou 981 của Trung Quốc, một giàn khoan nửa nổi nửa chìm được triển khai vào ngày 2 tháng 5 năm 2012 tại Biển Đông gần quần đảo Hoàng Sa, nơi quyền sở hữu vẫn đang là tranh chấp giữa Trung Quốc và Việt Nam. Động thái này của Trung Quốc gây ra một số cuộc đối đầu trên biển.

Một tháng sau đó, Trung Quốc không hề nao núng đã phát hành video như là lời đe dọa ngấm ngầm rằng những gì đã xảy ra vào năm 1988 có thể xảy ra một lần nữa.
 
Rõ ràng Trung Quốc dự định sử dụng các mối đe dọa quân sự có thể – không bị thách thức bởi bất kỳ nước láng giềng nào trong khu vực, hơn là ngoại giao để “đàm phán” giải quyết vấn đề chủ quyền.
 
Trong khi hành động tàn bạo năm 1988 của Trung Quốc tại Gạc Ma là vụ thảm sát “thế giới chưa từng biết đến”, thì việc Bắc Kinh công bố một cách trắng trợn video ghi lại vụ việc cung cấp cơ hội nữa để chắc chắn rằng lần này nó lại như vậy.

—-
Tác giả: Ông Zumwalt là Trung tá Thủy quân Lục chiến về hưu, đã từng phục vụ trong chiến tranh Việt Nam, cuộc đổ bộ vào kênh đào Panama và cuộc chiến Vùng Vịnh lần thứ nhất. Ông thường viết bài phê bình về những vấn đề chính sách đối ngoại và quốc phòng cho nhiều tờ báo. Ông cũng là tác giả của 3 cuốn sách: “Bare Feet, Iron Will—Stories from the Other Side of Vietnam’s Battlefields,” “Living the Juche Lie: North Korea’s Kim Dynasty” and “Doomsday: Iran—The Clock is Ticking”.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

Bài lưu tham khảo:

Mông Mãn Hồi Tạng - Tứ Trụ Lung Lay

Nguyễn-Xuân Nghĩa- Việt Tribune Ngày 120322 


Trung Quốc và các "Dị Tộc" trong vùng trái độn


    * Chúng em vào Đại hội, vui đáo để... *


Trung Quốc là quốc gia duy nhất trên thế giới mà nỗi sợ hãi ngàn năm có thể được thấy từ... mặt trăng.


Đó là Vạn Lý Trường Thành, do nhiều đời xây dựng từ thời Chiến Quốc đến nhà Đại Minh - trải dài trên hai chục thế kỷ. Trung Quốc cũng là một xứ mà việc phòng thủ đã trở thành bản năng, xuất phát từ địa dư, văn hóa lẫn lịch sử.

Trên một quốc gia bát ngát tới 10 triệu cây số vuông, đa số diện tích lại là vùng trái độn quân sự vây quanh khu vực tương đối trù phú là các tỉnh duyên hải miền Đông. Theo chiều kim đồng hồ từ dưới lên thì đó là Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông và phân nửa đất Mãn Châu ngày xưa, nay là ba tỉnh Đông Bắc có tên là Hắc Long Giang, Cát Lâm và Liêu Ninh.

Nếu chú ý đến tin tức kinh tế hay lương thực, chuyện chiến lược của xứ này, ta có thể nhắc đến nạn hạn hán khiến sản lượng nông phẩm của Hắc Long Giang bị hại nặng từ đầu năm. Nếu chú ý đến tin ngoại giao quốc tế, người ta để ý đến sự chuyển mình của Miến Điện để ra khỏi bóng rợp u ám của Trung Quốc và hội nhập với thế giới bên ngoài. Nếu chú ý đến an ninh hay tâm linh, việc chư tăng Tây Tạng tự thiêu để phản đối ách cai trị hà khắc và thực tế là tội diệt chủng lẫn thủ tiêu văn hoá cũng là biến cố ta cần tìm hiểu....

Nếu lùi lại mà nhìn trên toàn cảnh, người ta còn thấy rằng có cái gì đó đang làm Trung Quốc rung chuyển từ bên trong, mà không chỉ là nguy cơ suy trầm kinh tế hoặc bể bóng địa ốc.....

Bài này sẽ nói về những chỉ dấu tiên báo của một cơn địa chấn ngay trong vùng trái độn quân sự truyền thống của Trung Quốc.


***


Cái chữ "đồn điền" như ta dùng ngày nay xuất phát từ Trung Quốc, từ bản năng phòng thủ khi quân đội được phái đi trấn giữ các vùng biên vực xa xôi - mà Thiên triều gọi là "phiên trấn", đất của ngoại bang mà mình chiếm đóng: binh lính phải tự canh tác để nuôi hệ thống đồn binh trải rộng ở vòng ngoại vi khô cằn và hiểm trở. Lý do là bọn tứ di đáng khinh trong nền văn hoá duy chủng của tộc Hán đã từ bên ngoài tấn công và còn vào làm chủ Hán tộc trong nhiều đợt, qua nhiều thế kỷ.... Các Thuyền Vu hay Đại Hãn của dị tộc man rợ đã đem Công chúa Trung Hoa về làm tì thiếp, hoặc Hốt Tất Liệt, Hoàng Thái Cực hay Khang Hy, Càn Long đã lên ngôi Hoàng Đế ngay tại Trung Nguyên!

Ai lên lãnh đạo Trung Quốc cũng phải trước hết làm chủ khu vực Trung Nguyên tương đối trù phú, rồi khống chế được miền Tây hoang vu nghèo đói và kiểm soát được vùng biên vực để tránh ngoại xâm. Từ Tần Thủy Hoàng Đế đến Hán Vũ Đế hay Mao Trạch Đông, mối lo sinh tử của lãnh đạo xứ này đều dẫn đến việc bành trướng ảnh hưởng và kiểm soát được vùng trái độn quân sự ở vòng ngoài.

Vì vậy, sau khi vét đoàn dân đói rách từ miền Tây về làm chủ Trung Nguyên trong cuộc Vạn lý Trường chinh, Mao lập tức khống chế Tân Cương năm 1949, và tấn công Tây Tạng năm 1950. Việc thôn tính Tây Tạng đã hoàn tất vào Tháng Ba năm 1959, khiến vị lãnh đạo Tây Tạng là đức Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14 phải lưu vong qua Ấn Độ....

Sáu mươi năm sau, là ngày nay, chế độ Cộng sản Trung Quốc đang thấy đất trời rung chuyển không chỉ vì nguy cơ kinh tế hay động loạn xã hội bên trong mà còn vì những chuyển dịch âm thầm mà dữ dội của vùng trái độn ở chung quanh.


***


Tháng 11 năm ngoái, mới gần đây thôi, đức Đạt Lai Lạt Ma bất ngờ thăm viếng nước Cộng hoà Mông Cổ trong bốn ngày. Chính thức là để thuyết pháp cho dân Mông Cổ, sắc dân chịu ảnh hưởng rất sâu và rất cao của Phật giáo Tây Tạng - mà họ gọi là Lạt Ma giáo. Đây là lần thứ tư mà vị lãnh đạo Phật giáo Tây Tạng đặt chân vào xứ Mông Cổ, lần cuối là vào năm 2006.

Nhìn từ Bắc Kinh thì đấy là một... âm mưu mờ ám!

Vì Cộng hoà Mông Cổ nay là quốc gia dân chủ, thực sự, và trở thành một nguồn cám dỗ cho công dân Cộng hoà Nhân dân Trung Quốc gốc Mông Cổ trong khu vực tự trị của họ, ở khu vực Nội Mông, có diện tích là hơn triệu cây số vuông! Tin đồn rằng hóa thân sau này của đức Đạt Lai Lạt Ma có thể là một người Tây Tạng hay Mông Cổ dĩ nhiên là làm Thiên triều đỏ thấy xanh mặt! Việc Cộng hoà Mông Cổ tăng cường hợp tác với Nhật Bản và Hoa Kỳ để khai thác tài nguyên khoáng sản trong lãnh thổ rộng lớn này càng làm Thiên triều mất ngủ.

Cái chuyện xa xôi ấy bỗng lại xảy ra cùng sự chuyển hóa của Miến Điện, xứ Myanmar trong thời sự quốc tế. Người dân Miến Điện đang tự giải phóng khỏi hai tai ách nội ngoại. Bên trong là chế độ độc tài quân phiệt và bên ngoài là sự lệ thuộc vào Trung Quốc.

Miến Điện là quốc gia rộng lớn với diện tích gấp đôi Việt Nam, nằm trong khu vực chiến lược cho an ninh Trung Quốc vì tiếp cận với Ấn Độ dương và Thái bình dương, và là cửa thông thương của các tỉnh bị khóa trong lục địa như Vân Nam Quý Châu ra tới biển nóng ở bên ngoài.

Nhưng, y như Tây Tạng, Miến Điện có những liên hệ lịch sử, văn hoá và cả sắc tộc quá gần với... Ấn Độ và xưa kia nằm trong hệ thống cai trị của Đế quốc Anh, trải rộng từ rặng Indu Kush qua đến Vịnh Xiêm La. Ra khỏi chế độ độc tài quân phiệt – và sức hút của Bắc Kinh – Miến Điện sẽ có một tương lai kinh tế trù phú hơn, y như trong quá khứ, khi giao kết với thế giới văn minh bên ngoài.

Lãnh đạo Bắc Kinh phải triệt để kiểm soát Tây Tạng vì lý do nội tại của mình lẫn nỗi lo truyền thống trong tiềm thức.

Bên dãy Hy Mã Lạp Sơn cao như đỉnh trời, Cao nguyên Tây Tạng là nơi phát tích những con sông lớn nhất Á Châu và cung cấp một lượng nước tới gần một phần ba cho Trung Quốc, một xứ mà diện tích canh tác chỉ bằng một phần ba trung bình của thế giới. Khi khống chế Tây Tạng, Bắc Kinh kiểm soát được nguồn nước cho mình, từ Dương tử lên Hoàng Hà, và cho các nước vây quanh, quan trọng nhất là sông Mekong.... Cao nguyên Tây Tạng là tháp nước vĩ đại nhất Á châu với trữ lượng khoảng 400 tỷ thước khối. Thiếu nước là Thiên triều chết cạn.

Tây Tạng thật ra có diện tích bằng cả khu vực Tây Âu và có nhiều tài nguyên khoáng sản chưa khai thác. Với cái nhìn thiển cận và vô trách nhiệm, Bắc Kinh còn dùng nơi này làm chỗ lưu giữ phế vật của kỹ nghệ hạch tâm, thành một đống rác nguyên tử. Đó là chuyện bên trong.

Với bên ngoài, Tây Tạng lại giáp giới với Ấn Độ, một xứ cừu thù lâu năm của Thiên triều đỏ. Việc Ấn Độ tiếp tục yểm trợ chính quyền lưu vong của dân Tây Tạng, nay còn mở rộng quan hệ với các nước Thái bình dương, từ Nhật Bản, Úc tới Hoa Kỳ, khiến Bắc Kinh thấy mình như bị bao vây! Nỗ lực "Nam tiến" qua các dự án chiến lược với Pakistan và Miến Điện càng khiến Ấn Độ tăng cường hợp tác với các quốc gia bán đảo hay hải đảo vây quanh Trung Quốc. Khi Miến Điện chuyển hướng, Ấn Độ sẽ tích cực yểm trợ và càng làm Thiên triều mất ngủ.

Trong khi ấy, Tân Cương vẫn chưa êm! Sắc dân Duy Ngô Nhĩ theo Hồi giáo – "Rợ Đột Quyết" trong lịch sử Trung Quốc - vẫn đòi quyền độc lập và càng bị đàn áp họ càng thiên về giải pháp khủng bố, với sức yểm trợ đáng ngại của các lực lượng Hồi giáo quá khích.

Đã thế, Hoa Kỳ bỗng dưng lại quan tâm đến lưu vực sông Mekong, và yểm trợ các nước dưới hạ nguồn, từ Miến Điện, Thái Lan đến ba nước Việt, Mên Lào...

Một cách rất khách quan, Trung Quốc là trái bom nổ chậm về môi sinh với việc khống chế tháp nước Tây Tạng, xây dựng đập Tam Hiệp, điều tiết nguồn nước từ sông Dương tử lên Hoàng hà và gieo họa lũ lụt hay hạn hán cho 60 triệu dân dưới hạ nguồn Mekong.

Nhưng ngoài khía cạnh môi sinh khiến người ta cần chú ý đến Tây Tạng hay Miến Điện, an ninh mới là mối quan tâm đáng kể cho mọi quốc gia....


***
Quốc gia nào cũng có thể có tranh chấp về chủ quyền lãnh thổ với các lân bang. Quốc gia nào cũng có thể gặp bài toán hội nhập các sắc tộc ở bên trong, kể cả Miến Điện hay Việt Nam.
Riêng Trung Quốc thì có nhiều tranh chấp nhất, ít ra với cả chục quốc gia, từ Ấn Độ qua Nhật Bản đến các nước Đông Nam Á. Mà nội tình thì chưa hề có hội nhập sắc tộc. Chỉ có biểu trưng trên lá "Ngũ tinh Hồng kỳ" với Hán tộc giữ vị trí Bắc đẩu, vây quanh là bốn ngôi sao tượng trưng cho bốn sắc tộc thiểu số là Mông, Mãn, Hồi, Tạng. Bây giờ, cùng với Miến Điện, hình như bốn ngôi sao ấy như đang muốn bung khỏi lá cờ!

Chuyện đáng theo dõi là vì sao Miến Điện đang thoát ra ngoài mà Hà  ta lại chập chờn bay vào chốn đó? 


Phần nhận xét hiển thị trên trang