Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Đọc tý triện:


Xóm Cô Hồn
1. “Xóm Cô Hồn!”. Không biết vì xóm đó có cái miếu thờ cô hồn nên người ta gọi vậy hay bởi đó là nơi sinh sống của nhiều người mà người ta gọi là bất lương, là lũ âm binh. Bất lương hay không thì chưa biết, nhưng xóm đó rõ ràng là nơi bá nạp, chứa nhiều thành phần lao động ở tứ xứ kéo về. Họ làm đủ thứ nghề khác nhau. Có nghề được ghi trong sổ bộ nhà nước như xích lô, ba bánh, phụ hồ, hàng rong, bán vé số, mua ve chai; nhưng có “nghề” phải viết trong ngoặc kép vì không được chấp nhận của nhà cầm quyền như bán bia ôm, đá gà, ghi đề, cho vay! Đặc biệt ở xóm nầy có một nhà văn và một “thằng khùng”!
Sự ồn ào có thể nói không ngừng ở xóm cô hồn và nó cứ lập đi lập lại từ ngày nầy qua ngày khác: Tiếng cãi cọ của băng đá gà, tiếng chửi rủa cùa bà Hai cho vay (cũng là chủ dãy nhà trọ), tiếng karaoke mở hết công suất của Thủy bia ôm, tiếng “Dzô! Dzô!” và tiếng cười điếc tai của băng ăn nhậu, tiếng của mấy chục con gà nòi thay phiên nhau gáy dậy trời!

Không phải ngẫu nhiên mà “trường gà” lại được chọn ngay trước cửa nhà của anh nhà văn, mà chỉ vì những nơi khác không thể: Nếu đặt trước nhà cùa các người khác thì sẽ bị vướng xe ba bánh, xe xích lô, xe mua ve chai, hay xe bán hàng rong; đặt trước nhà Thủy bia ôm thì vướng cái hàng rào; còn đặt trước nhà bà Hai Cho Vay, thì chỉ có mấy thằng điếc mới không sợ …cái “ô bạc lưa” của bả! Vậy chỉ còn nhà cùa anh Cao nhà văn là thoáng, chủ nhà “hiền như cục bột”, là nơi lý tưởng nhất!

“Trường gà” nói cho oai chơi chứ nó chưa đủ… tư cách là một trường gà thứ thiệt, bởi nó chỉ mang tính bộc phát nhiều hơn tổ chức. Tuy không quy mô, vì một độ cũng chỉ vài chai; nhưng “tần số” có lẽ vượt hẳn bởi tuần nào cũng có ba bốn lần. Người coi thì vài chục, phần đông là lứa tuổi choai choai trong xóm, với mấy người mặn việc ăn thua.

Thời gian từ khi Chín Trọng Tài cân gà, rồi thu tiền bắt độ đến lúc kết thúc trận đấu cũng không hơn hai mươi phút, (đôi khi vài phút vì một trong hai con gà bị dính cựa chỗ nhiệt)

Tuy không lâu, nhưng thời gian đó cũng quá ồn ào với đủ loại ngôn ngữ của giới… đá gà!

Một tháng xỉu xỉu cũng trên dưới hai mươi lượt ăn thua mà băng đá gà vẫn “mạnh giỏi” vì chưa bị công an phường hốt bao giờ! Đừng nói “chắc có ăn chia” mà oan cho mấy ảnh, nếu không muốn nói là mang tội vu khống nhà cầm quyền! Hốt sao được mà hốt, khi con hẻm chỉ có hai lối vào thì đã có hai “cảnh vệ” canh ở hai đầu, hễ thấy bóng công an từ xa, ngoài nầy chỉ việc “a lô” thì bên trong trong tích tắc đã “xóa hiện trường”! Nhưng đi đêm có ngày gặp ma. Công an có hàng trăm thì làm sao “ cảnh vệ “ nhớ mặt cho hết? Mấy tên chủ chốt thì “bỏ …gà chạy lấy người” , còn lại đám người coi và bắt độ thì mạnh ai nấy làm đủ thứ kiểu giả đò coi như mình vô can vậy! Công an dõng dạc hỏi mọi người: “Ai đá gà?” – “Tui có biết đâu? Tui đi ngang qua đây thôi!” – “Thì cũng phải biết mặt người đá gà chớ?” – “Họ ở đâu đó lại làm sao tui biết?”. Đến trước cửa anh Cao, một công an hỏi: “Sao ông cho tụi nó đá gà trước nhà ông vậy ông?” – “Tôi làm sao cấm họ được?” – “Sao ông không báo công an?” – “Cố nội tôi cũng không dám!”. Thế là chỉ có … hai con gà bị bắt về đồn, còn ai về nhà nấy! Và cứ như đám bèo, khỏa nước thì tan ra, hết khỏa nước thì tụ lại! Băng đá gà vẫn “mạnh giỏi” như thường!

Băng nhậu trước thềm nhà Tư Ba Gác, Sáu Thợ Hổ chỏ mỏ qua nhà Chín Trọng Tài (kiêm “kê thủ”) cười hà hà:

- Tao nói con gà đó có cái vảy hường tâm đâu có sai! Ha ha!...

Chín Trọng Tài …đá gà phát quạu:

- Đừng có dô diêng ông ơi!

- Vậy chớ không phải sao mậy? Nếu không hường tâm, hầm tương, thì cũng kì ra… cà ri! Chớ hỏng lẽ mấy chả đem về nuôi để đá sao mậy?

Tư Ba Gác khều Sáu Thợ Hồ, giục:

- Uống đi cha nội! Ở đó mà chọc tức con người ta. Tụi nhỏ nó làm gì thì làm. Uống đi!

- Nói chơi cho vui chớ chọc tức gì anh! Tại nó mất gà rồi nó nói sảng đó chớ! Hihi.

Sáu Thợ Hồ cầm ly rượu, đánh “trót”, “khè” một cái nghe thiệt đã!

Vừa để ly xuống thì Thủy Bia Ôm cũng vừa thắng xe tay ga trước cửa. Sáu Thợ Hồ nói với Tư Ba Gác nhưng cố ý cho Thủy Bia Ôm nghe:

- Nhìn nó ăn mặc nhậu khỏi cần mồi anh Tư hén?

Tư Ba Gác phụ họa:

- Nhểu nước miếng luôn! Haha!

Thủy Bia Ôm liếc cái dài ngoằn:

- Nhậu không lo nhậu, nói bậy gì đó mấy cha nội?

Sáu Thợ Hồ:

- Thì thấy em đẹp, tụi anh khen vậy mà!

Thủy Bia Ôm dựng xe rồi bước qua. Sáu Thơ Hồ đổi sắc:

- Thấy em vui tánh tụi anh nói chơi, có chi mà em giận vậy?

- Ai không biết mấy anh nói chơi? Lâu lâu em biếu mấy anh hai hộp gà xối mở nhậu vậy thôi!

Thủy lấy từ trong giỏ, bày ra hai hộp âm ấp thịt gà vàng lươm. Sáu Thợ Hồ thở phào. Tư Ba Gác:

- Em làm chi hao tốn vậy? Em làm cũng cực khổ…

- Hai anh cứ nhậu đi mà! Chẳng phải em mua đâu. Của mấy thằng dư tiền cho em đó.

Sáu Thợ Hồ:

- Em uống với tụi anh chút cho vui!

Thủy Bia Ôm cười ngất:

- Được thôi! Nhưng có em ngồi đây thì anh khỏi gắp mồi đó nghe! Ha ha…

Cả ba cùng cười vui. Tư Ba Gác, nói vừa đủ nghe:

- Thủy nè! Anh thấy em làm ăn coi bộ khá, sao em không rủ con Dung theo làm với em. Anh thấy nó tội nghiệp quá!

Thủy ngó qua nhà Dung, buồn buồn:

- Chỉ vẫn còn chút hương sắc, nhưng quá đát rồi anh à. Người ta có tiền, họ luôn chọn những người trẻ đẹp. Có những ông khách nếu thấy ai không vừa ý, họ đuổi ra bàn với lời lẽ làm cho người ta xấu hổ. Nghề của em cũng chua xót lắm mấy anh! Em ráng làm để trả nợ cho cha mẹ, vì năm ba năm nữa, khi hết thời, em cũng “về quê cắm câu” mà thôi!

2. Gọi nó là “thằng khùng” không biết có quá đáng hay không. Thực ra là nó bị hội chứng đao (dawn) điếc gì đó . “Dạng nhẹ” nên hơi đần độn hơn so với các trẻ bình thường. Lưỡi nó làm như trám hết lỗ miệng nên dù nó nói từng tiếng một nhưng lại rất khó nghe! Ba nó không biết là ai, còn mẹ nó thì suốt ngày đội bánh cam đi bán, bỏ nó một mình ở nhà nên nó mặc tình lê la từ nhà này sang nhà khác. Nó “dễ sai”, ai bảo gì cũng làm, và thù lao thường là trái cam, vài trái mận hay một ít bánh kẹo có sẵn ở nhà. Mối xộp của nó vẫn là băng nhậu của Tư Ba Gác và Sáu Thợ Hồ với vài chục đồng lẻ, hay tô cháo, tô lẩu không đến nỗi kém chất lượng để trả công sau mỗi lần sai nó mua rượu về. Dân nhậu thảo ăn thảo uống là vậy! Chẳng biết ăn uống như vậy có đầy đủ không mà nó lại mập ú. Người ta chưa thấy nó mở miệng xin ai bao giờ, cũng không hề thấy nó đòi tiền công - dù tiếng cám ơn - từ người sai vặt nó. Khùng mà, biết gì!

Lạ một điều là thằng khùng rất mến trẻ con. Khi thấy mấy bé còn đi lũn đũn, thì dù đang đi “công tác”… sai vặt, nó cũng phải ngồi xuống nựng với ba câu ú ớ trong họng cho bằng được. Khổ nỗi mỗi lần như vậy là bé lại khóc ré lên bởi nhìn thấy cái thân mập thù lù và cái áo thùng thình dài tới gối, cộng thêm giọng ồ ồ như hù dọa của nó! Và cũng mỗi lần như vậy nó đều bị chửi tắt bếp và bị đuổi như đuổi tà!

Một lần Xóm Cô Hồn náo nhiệt hơn hẳn mọi ngày khi lũ trẻ từ ngoài đường hơ hải chạy vào báo tin: “Thằng… thằng khùng bị xe cán chết rồi!”. Mọi người ùa ra hẻm, thì thấy nó đầy máu me, nằm sõng sượt trên tay Sáu Thợ Hồ. Mọi người lao nhao:

- Sao không chở nó đi nhà thương?

- Chết queo rồi chở nhà thương chi, bà nội?

- Ai kiếm má nó về đi! Tội nghiệp quá!

- Sao vậy, Sáu?

Đặt nó xuống hiên nhà, Sáu Thợ Hồ vừa quẹt mồ hôi vừa trả lời:

- Tui đi làm về, tui thấy rõ ràng: Không biết con cháu ai ngoài đó đi lũn đũn giữa đường. Tui thấy nó vừa chỉ tay, rồi vừa chạy ra, vừa ú ớ. Đứa bé nhìn thấy nó, vừa khóc vừa chạy nhanh vô lề nên thoát; còn nó chậm chạp, bị xe tông, nằm im luôn!

3. Nói chút về anh Cao nhà văn và Dung: Anh Cao… cao cao, ròm ròm. Anh viết văn không biết hay dở ra sao nhưng chắc mẫm anh là người nghèo nhứt với cái xóm chẳng ai được coi là giàu nầy ! Gia sản “có giá” vỏn vẹn là mớ báo chí đủ loại và cái máy vi tính “đời Bảo Đại còn… ở truồng!” Vợ con không biết có hay không, mà khi hỏi tới, anh đều ỡm ờ: “Có, mà còn ở nhà… người ta”!

Dung là phụ nữ, tuy “ quá đát” như Thủy Bia Ôm nhận xét nhưng nhan sắc vẫn còn khá mặn mòi. Không chồng, không con, Dung ví như bông hoa dại trong vườn, mặc tình bướm ong lui tới. Một hôm, Dung hốt hoảng chảy xộc vào nhà Cao, lấp bấp nói:

- Anh cứu em! Họ định giết em!

Cao còn ngỡ ngàng thì Dung đi nhanh ra nhà sau. Bên nhà Dung giọng nói đàn bà oang oang:

- Ông giấu nó chỗ nào? Tui xé xác nó cho ông coi!

Cao nhìn qua, một mụ khá sang trọng cùng hai thanh niên dáng hung hăng đứng trước cửa nhà Dung. Mụ quát:

- Tụi bây lục nhà, rạch mặt nó cho tao. Ở tù tao chịu!

Giọng người đàn ông dù nhỏ nhưng cũng nghe được:

- Bà đừng làm bậy nghe! Ở đây còn có lối xóm, có chánh quyền…

Một tên trong bọn kề tai mụ nói gì đó rồi cả ba người hùng hổ kéo qua nhà Cao. Mụ nhìn Cao, lớn tiếng hỏi trổng:

- Con đĩ đó trốn đây phải không?

- Bà hỏi ai? Bà nên lịch sự một chút! Bà có thái độ như vậy, tôi không tiếp bà.

Một tên trong bọn bặm môi, nói với Cao:

- Để tránh lôi thôi cho ông, ông lôi nó ra cho tôi!

- Cái gì lùm xùm vậy anh Cao?

Tiếng Tư Ba Gác vừa dứt thì anh cũng vừa tới cửa. Cao:

- Không biết sao mà mấy người nầy lại đòi lôi vợ tôi ra mà hành hung!

Tư Ba Gác từ từ quét ánh mắt vào mụ mập và hai thanh niên, giả bộ hỏi:

- Bộ chị Cao thiếu nợ mấy người hả? Nợ thì người ta sẽ trả. Mấy người làm gì phải hành hung?

Một tên trong bọn:

- Ông là ai mà xía vô chuyện của tụi tui?

Tư Ba Gác nghiến răng, giật phăng nút áo, vỗ mạnh vào ngực:

- Tao là ai hả? Là Tư Ba Gác vựa cá nè!

Nhìn thấy những vết sẹo ngang dọc trên ngực Tư Ba Gác, rồi nhìn quanh thấy cả xóm bu nghẹt xung quanh, hai thanh nhiên lấm lét nhìn nhau. Tư Ba Gác nói với Cao:

- Anh gọi chị lên coi tụi nầy làm gì cho biết!

Dung đi lên, bình thản hỏi Cao:

- Có chuyện gì không anh?

Cao làm mặt giận:

- Em có thiếu nợ người ta không mà họ đến làm dữ kìa!

Dung lắc nhẹ. Mụ mập nhìn hai thanh niên thầm hỏi như có phải là “đối thủ” không. Hai thanh niên nhẹ nhàng lắc đầu, rồi một tên nói với Tư Ba Gác:

- Xin lỗi anh Tư. Đây là hiểu lầm thôi. Nay hân hạnh được biết mặt anh!

Cả bọn kéo đi. Ai cũng về nhà nấy, thì Chín Trọng Tài xách con gà bị trọng thương vào, vui vẻ nói:

- Mừng chị … Cao… hì hì… thoát nạn. Mình làm con gà nầy nhậu chơi mấy anh hén!

4. Tiệc nhậu chiều hôm đó ở nhà Cao, có đủ Chín Trọng Tài, Dung, Thủy, và tất nhiên không thiếu Tư Ba Gác và Sáu Thợ Hồ. Tư Ba Gác hỏi Dung:

- May mà em chay qua đây sớm. Nếu không thì không biết ra sao! Sao em biết trước mà né vậy?

Dung chỉ Chín Trọng Tài:

- Cậu Chín thấy họ vừa vô hẻm thì điện thoại cho em!

Sáu Thợ Hồ cười ngất:

- Cảnh giác là nghề của nó mà! Ha ha!

Tư Ba Gác nghiêm giọng nói với Dung:

- Tụi nó biết mặt em mà giả đò là “hiểu lầm”. Tạm thời em nên cắt đứt quan hệ với lão già đó đi để tránh phiển phức.

Dung lí nhí “dạ”, Tư Ba Gác Đưa ly rượu cho Chín Trọng Tài:

- Em uống đi rồi anh xin phép nói chuyện nầy.

Chín Trọng Tài bỡ ngỡ đón lấy ly rượu uống cạn. Tư Ba Gác:

- Cái nghề đá gà không có tương lai đâu em. Làm cái gì phạm pháp sớm muộn gì cũng bị vướng thôi! Em nên suy nghĩ lại.

Sáu Thợ Hồ:

- Tối ngày tụi bây tụ họp làm ồn ào trước nhà anh Cao làm sao ảnh làm việc, phải không? Hay là theo tao làm hồ chắc ăn mầy ơi!

Chín Trọng Tài chưa trà lời thì bà Hai Cho Vay bước vào. Cao ngần ngừ một lát rồi nói:

- Dì Hai thông cảm. Nửa tháng nữa cháu sẽ đóng tiền nhà cho dì, kể cả hai tháng trước!

Dung:

- Dạ, con cũng còn thiếu dì Hai…

Bà Hai xụ mặt:

- Bộ tao lại đòi tiền nhà sao bây nói vậy? Điều tao muốn nói là xóm mình dù nghèo, nhưng cả thảy đều đoàn kết thương yêu nhau, chí đến “thằng khùng” mà nó cũng biết cứu người, nên tao cũng nghĩ lại mình! Thôi! Gần Tết rồi, cậu Cao với con Dung đừng lo nghĩ về tiền nhà nữa. Dì Hai tặng tụi bây để ăn tết đó!

Chín Trọng Tài khôi hài:

- Hay là anh Cao và chị Dung ở chung một nhà có phải đỡ tốn tiền nhà không? Hè hè!...

Cao ngượng ngùng. Dung đỏ chín mặt. Sáu Thợ Hồ cười cười nhìn Thủy:

- Hay là em dọn qua anh ở để đỡ tốn tiền nhà luôn đi em! Hì hì…

Thủy nguýt dài:

- Tui thấy ông nãy giờ gắp lia lịa đó nghen! Vậy mà nói có tui ông uống không cần mồi! Hihi!

Bà Hai nhìn ra cửa:

- Cháu ngoại dì nó bưng nồi thịt kho tàu qua kia! Dì tặng cho cậu Cao và con Dung ăn Tết với người ta.

Ngọn gió lùa vào mát rượi. Dường như trời đã vào xuân.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ăn giề mà viết hay thế nhể?

"Cuộc phiêu lưu 981 của Bắc Kinh đã trở thành thảm họa với Trung Quốc"
(GDVN) - National Interest ngày 5/8 đăng bài bình luận của Bill Hayton nhận định, dù có lựa chọn số liệu nào thì cuộc phiêu lưu mang tên giàn khoan 981 của Trung Quốc gần đây trên Biển Đông đã trở thành thảm họa với chính sách đối ngoại của họ. Chẳng có giọt dầu nào mới có thể khai thác được cho thị trường Trung Quốc, cũng không có vùng lãnh thổ hàng hải nào mới Trung Quốc có thể chiếm được và lợi thế khu vực đã trở về tay Hoa Kỳ. Tình đoàn kết trong ASEAN được củng cố và những quan hệ hữu nghị giữa Việt Nam với Trung Quốc đã bị suy yếu nghiêm trọng.

Cảnh sát biển Việt Nam quyết tâm bám biển, kiên trì thực hiện các biện pháp hòa bình yêu cầu giàn khoan và đội tàu hộ tống Trung Quốc rời khỏi vùng biển Việt Nam.
Trung Quốc có thể nghĩ rằng 1 tuyên bố kiểm soát hàng hải sẽ tăng cường yêu sách của họ ở Biển Đông, nhưng phản ứng mạnh mẽ của Việt Nam lại là sự kiểm chứng. 

Hoạt động hoạch định chính sách đối ngoại của Trung Quốc đã chứng minh là không đủ năng lực. Tại sao tất cả mọi thứ lại trở nên sai lầm như vậy? Chúng ta không thể biết những gì các lãnh đạo Trung Quốc mong muốn sẽ đạt được khi phe duyệt việc triển khai giàn khoan 981 cùng hạm đội tàu hộ tống cả trăm chiếc vào vùng đặc quyền inh tế, thềm lục địa của Việt Nam.

Có vẻ như không có gì chắc chắn rằng giàn khoan 981 chỉ là một nỗ lực tìm kiếm dầu khí bởi có nhiều nơi tốt hơn nó có thể khảo sát. Vào ngày 19/3 tập đoàn Dầu khí quốc gia ngoài khơi Trung Quốc (CNOOC) tuyên bố đã phát hiện ra một mỏ khí cỡ vừa ở vùng biển của họ gần sát đảo Hải Nam. Việc khai thác bị đình trệ để thực hiện cuộc "phiêu lưu 981" xa hơn xuống phía Nam.

Trong khi đó hai khu vực giàn khoan 981 hạ đặt (trái phép trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa Việt Nam - PV) không có triển vọng tốt về hydorcarbon. Báo cáo của Cơ quan Thông tin năng lượng Mỹ năm 2013 cho biết xung quanh khu vực này tiềm năng tìm thấy dầu khí rất thấp. Có vẻ như điều quan trọng là CNOOC vốn có kinh nghiệm điều hành hoạt động khai thác thăm dò ở nước ngoài đã không trực tiếp tham gia cuộc phiêu lưu này.

Mặc dù công ty con của CNOOC, COSL đã được giao vận hành giàn khoan, nhưng về tổng thể do Tổng công ty Dầu khí quốc gia Trung Quốc (CNPC) có ít nhiều "kinh nghiệm" thăm dò ở Biển Đông trực tiếp chỉ đạo.

Giàn khoan 981 kết thúc cuộc phiêu lưu của mình trước tuyên bố 1 tháng khi đối mặt với sự xuất hiện của cơn bão Rammasun, CNPC tuyên bố rằng giàn khoan này đã tìm thấy hydrocarbon nhưng lại không nêu được đánh giá chi tiết về trữ lượng. Gần như chắc chắn rằng họ sẽ không bao giờ khai thác được ở vị trí này với cả hai lý do kỹ thuật và chính trị. Hoạt động này không thực sự nhằm vào dầu khí.

Một động cơ có thể được loại bỏ một cách an toàn. Hoạt động này không phải là một nỗ lực để đánh thức chủ nghĩa dân tộc ở Trung Quốc bởi tin tức về các vụ đụng độ giữa đội tàu bảo vệ giàn khoan 981 với tàu của lực lượng thực thi pháp luật trên biển Việt Nam chỉ được các phương tiện truyền thông Trung Quốc đưa tin 1 tuần sau đó.

Giàn khoan 981 đã thực hiện 1 cuộc phiêu lưu và thất bại thực sự.


Vụ 981 tuy nhiên cũng có thể là một mục đích chính trị bởi hoạt động với quy mô cường độ lớn như vậy phải được hoạch định tốt từ lâu và được phê duyệt ở cấp cao nhất. Chính quyền Trung Quốc thông báo rằng giàn khoan 981 đã hạ đặt (trái phép) hôm 3/5, đúng 1 tuần trước khi diễn ra hội nghị thượng đỉnh ASEAN tại Myanmar.

Có lẽ Bắc Kinh đã hy vọng lặp lại thành công của mình như tại hội nghị này năm 2012 diễn ra tại Campuchia khi sử dụng Phnom Penh để cô lập Philippines và Việt Nam ở Biển Đông.

Nếu Bắc Kinh hy vọng sẽ đạt được điều tương tự (khi hạ đặt giàn khoan 981 trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam), hiệu quả có thể hoàn toàn ngược lại, biến thành hậu quả. ASEAN đã thể hiện sự thống nhất khi ra tuyên bố chung có hiệu lực để Bắc Kinh quay trở lại. Đây là lần đầu tiên tổ chức khu vực này thống nhất cao như thế, mặt khác tranh chấp lại là song phương giữa Việt Nam và Trung Quốc, không giống như tranh chấp đa phương ở quần đảo Trường Sa (thực tế là Việt Nam không tranh chấp với ai, chỉ có Trung Quốc nhảy vào tranh chấp - PV).

Một số nhà bình luận cho rằng các hoạt động của Trung Quốc trên Biển Đông vừa qua là một quá trình lấn chiếm dần bằng các bước đi nhỏ mà không thu hút quá nhiều phản ứng. Nhưng nếu đó là mục đích của Bắc Kinh thì đến nay nó cũng đã thất bại vơi sự rút lui của giàn khoan 981. Một lần nữa các "lát cắt xúc xích Ý đã liên kết lại".

Bộ chính trị đảng Cộng sản Trung Quốc có thể nghĩ rằng 1 tuyên bố kiểm soát hàng hải sẽ tăng cường yêu sách của họ ở Biển Đông, nhưng phản ứng mạnh mẽ của Việt Nam lại là sự kiểm chứng khá tốt.

Nhà phân tích Hugh White người Úc cho rằng mục đích của Trung Quốc trong vụ 981 là cố tình kéo dài và làm suy yếu các mối liên hệ ràng buộc an ninh của Mỹ ở Đông Nam Á. Bằng cách đe dọa các bạn bè, đồng minh của Mỹ, Trung Quốc buộc Mỹ phải đối mặt với sự lựa chọn giữa bỏ rơi bạn bè ở Biển Đông hay chiến đấu chống lại Trung Quốc.

Bắc Kinh đã đánh cược rằng khi đối mặt với sự lựa chọn này, Mỹ sẽ bỏ đi và đồng minh, đối tác của Mỹ không được hỗ trợ. Điều này làm suy yếu liên minh và quan hệ đối tác của Mỹ, làm suy yếu sức mạnh của Mỹ ở châu Á, qua đó tăng cường sức mạnh của Trung Quốc.

Tuy nhiên Việt Nam không phải một đồng minh của Hoa Kỳ, vì vậy Trung Quốc đã quyết định lựa chọn Việt Nam làm mục tiêu. Nhưng trái với mong đợi, hành động kích động đối đầu của Bắc Kinh đã đẩy Việt Nam gần hơn về phía Mỹ.

Nhà phân tích Zachary Abuza đã lưu ý rằng một cuộc họp tháng 6 vừa qua của Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam đã nhất trí lên án sự xâm lược và xâm lấn của Trung Quốc. Cuối tháng Bảy, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị đã thực hiện một chuyến thăm tới Hoa Kỳ theo lời mời của Bộ Ngoại giao.

Tóm lại, bất cứ điều gì Trung Quốc hy vọng có thể đạt được trong vụ giàn khoan 981 như tìm kiếm dầu, bành trướng trên biển hoặc chiến lược dài hạn cuối cùng đều chẳng đạt được gì.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc đã thay đổi lập trường, chấp nhận thỏa hiệp với Nhật Bản?


(GDVN) - Tập Cận Bình có thể đã đưa ra điều kiện cho một bước đột phá mặc dù trước đây Trung Quốc liên tục từ chối đề nghị đối thoại của ông Shinzo Abe. Cựu Thủ tướng Nhật Bản bí mật đi Trung Quốc gặp Tập Cận Bình
Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe.
Bưu điện Hoa Nam ngày 4/8 dẫn nguồn tin báo Nickei cho biết, cả Nhật Bản và Trung Quốc đang nỗ lực thể sắp xếp một cuộc đối thoại song phương giữa Chủ tịch Tập Cận Bình và Thủ tướng Shinzo Abe bên lền hội nghị APEC tại Bắc Kinh vào tháng 10 tới, một nỗ lực hàn gắn quan hệ căng thẳng vì tranh chấp lãnh thổ và lịch sử. Động thái này đánh dấu một sự thay đổi trong lập trường của Bắc Kinh vốn trước đó phớt lờ kêu gọi của ông Shinzo Abe cho 1 cuộc đối thoại thượng đỉnh với ông Tập Cận Bình bên lề APEC. 

Ông Tập Cận Bình đã bày tỏ mong muốn hàn gắn quan hệ với Nhật Bản trong cuộc họp với cựu Thủ tướng Nhật Bản Yasuo Fukuda, người đã bí mật thăm Trung Quốc vào cuối tháng 7 với vai trò đặc sứ của Thủ tướng đương nhiệm Shinzo Abe.

Trong cuộc gặp bí mật này, ông Fukuda chuyển lời kêu gọi đối thoại của Thủ tướng Shinzo Abe trong khi Tập Cận Bình bày tỏ lo ngại về quan hệ song phương, đồng thời thể hiện lập trường tích cực để giải quyết các bế tắc ngoại giao.

Chủ tịch Tập Cận Bình có thể đã đưa ra điều kiện cho một bước đột phá mặc dù trước đây Trung Quốc liên tục từ chối đề nghị đối thoại của ông Shinzo Abe, đặc biệt kể từ khi Nhật Bản quốc hữu hóa nhóm đảo Senkaku và thăm đền Yasukuni mà Trung Quốc coi là biểu tượng của chủ nghĩa quân phiệt trong quá khứ.

Tuy nhiên Chánh văn phòng Nội các Nhật Bản Yoshihide Suga lại lên tiếng bác bỏ thông tin này. Ông cho biết không có thỏa thuận cụ thể nào về cuộc họp thượng đỉnh Trung - Nhật bên lề APEC vào tháng 10 tới đang được triển khai.

"Chúng tôi nghĩ rằng sẽ tốt nếu có một hội nghị thượng đỉnh song phương tổ chức tại Bắc Kinh bên lề APEC. Chúng tôi đã nói rằng cánh cửa của chúng tôi luôn rộng mở cho 1 cuộc đối thoại và chúng tôi hy vọng Trung Quốc cũng có lập trường tương tự", ông Yoshihide Suga tuyên bố.

Ông Suga cũng bác bỏ sự cần thiết phải thiết lập điều kiện cho 1 cuộc đối thoại, các vấn đề giữa Nhật Bản và Trung Quốc đã đủ lý do để 2 bên ngồi lại nói chuyện với nhau.

Thủ tướng Shinzo Abe đã tiến hành 1 loạt các hoạt động ngoại giao mùa hè năm ngoái nỗ lực mở đường cho một hội nghị thượng đỉnh Nhật - Trung, nhưng cuối cùng vẫn không thể đạt được. Sau đó ông đi thăm đền Yasukuni vào cuối tháng 12, một cách đáp trả trước thái độ đóng cửa đối thoại của Bắc Kinh.

Ngày 15/8 năm nay, ngày kỷ niệm kết thúc Chiến tranh Thế giới II, một số Bộ trưởng trong Nội các Nhật Bản có thể sẽ viếng đền Yasukuni trong khi Thủ tướng Shinzo Abe có thể gửi lễ tới ngôi đền này thay vì trực tiếp tham dự.

Cựu Thủ tướng Yasuo Fukuda đã không bình luận gì về thông tin này mặc dù ông được xem như một cầu nối quan trọng giữa Nhật Bản với Trung Quốc.



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vụ Chu Vĩnh Khang: mục tiêu là Giang Trạch Dân?

  

Ảnh: Chủ tịch Quân ủy trung ương Giang Trạch Dân duyệt binh
Ảnh: Chủ tịch Quân ủy trung ương Giang Trạch Dân duyệt binh
Tầm ảnh hưởng lớn lao của cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân lên Quân đội nhân giải phóng Trung Quốc (PLA) và thành phốThượng Hải là những yếu tố mà Chủ tịch Tập Cận Bình muốn ngăn chặn, khi ông đang thu tóm quyền lực. Liệu ông Tập sẽ thành công, sau khi dẹp tan “bè lũ tham ô” ở Tứ Xuyên mà Chu Vĩnh Khang, cựu ủy viên thường vụ Bộ Chính trị đảng Cộng sản Trung Quốc (CPC) là “kẻ cầm đầu” ?.
“Làm quá” lấy đâu ra người làm việc ?
Thượng Hải là  trung tâm quyền lực kinh tế của TQ, cũng là một “địa bàn” lý tưởng cho các công chức muốn “lem nhem” để giàu nhanh bất chính.
Trang National Interest  nêu có những dấu chỉ để cho thấy sau khi “bắt cọp” Chu, ông Tập còn muốn bắt thêm “rồng”, cụ thể là nhân dịp kỷ niệm 87 năm ngày thành lập PLA mới đây, khi đi thăm cán bộ chiến sĩ PLA ở tỉnh Phúc Kiến, ông hứa sẽ “đánh mạnh nạn tiêu cực trong quân đội”, nhằm xây dựng lực lượng vũ trang mạnh “sẵn sàng bảo vệ tổ quốc vào lúc đang có những thế lực thù địch đe dọa”, theo Tân Hoa Xã.
National Interest nhận định việc hướng mũi điều tra vào PLA và Thượng Hải cho thấy ông Tập đã nhắm đến “cọp lớn” hơn cả Chu: ông Giang, nguời đã về hưu năm 2002 nhưng vẫn còn tầm ảnh hưởng lớn sau hậu trường.
Trên thực tế, ông Giang tích cực góp phần giới thiệu ủy viên Bộ chính trị, và 5/7 ủy viên hiện tại là người của ông.
Tờ Financial Times cho rằng có lẽ ông Tập muốn “cất” luôn tầm ảnh hưởng trong CPC của ông Giang nên ông “cắt” Chu.
Reuters đưa tin ông Giang và cựu chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã “duyệt” cho ông Tập “xử” Chu, nhằm nói đến việc ông Tập vẫn cần có sự ủng hộ của hai tiền nhiệm lão thành.
Nhưng Financial Times đưa tin hồi tháng 4: cả hai ông Giang và ông Hồ Cẩm Đào yêu cầu ông Tập ngưng hoặc ít ra tạm hoãn chiến dịch chống tham nhũng. Báo này nêu hai đàn anh đồng ý điều tra Chu, nhưng lại ngại ông Tập “làm quá” với cả các cán bộ lãnh đạo cấp cao khác, thì “chính phủ lấy đâu ra người làm việc”.
Nếu đúng như thế, trong vài tháng tới, nhất là các cuộc điều tra PLA  và ở Thượng Hải sẽ cho biết ông Tập có nghe lời các “đàn anh” hay không.
Tuân lệnh thủ trưởng, chính ủy “lên lon”
Nhà quan sát chính trị Hua Po ở Bắc Kinh nói: “Ông Tập đang xử lý bè lũ ở Thượng Hải, nhất là cánh quân đội ủng hộ ông Giang”.
Ông Giang, 87 tuổi, từng là bí thư thành ủy Thượng Hải và theo trang  National Interest ngày 1.8, và PLA cũng là “hùng cứ” của ông Giang, cựu chủ tịch Quân ủy trung ương.
Ngày 30.6, CPC tuyên bố khai trừ đảng đối với cựu tướng Từ Tài Hậu, cựu ủy viên Bộ chính trị và cựu phó chủ tịch Quân ủy trung ương. Cuối năm 2012, tướng Từ mới cùng Chu về hưu sau đại hội CPC khóa 18.
Tướng Từ bị buộc tội “ăn hối lộ” tiền lớn của các sĩ quan muốn “lên lon”, cũng là “đệ tử ruột” của ông Giang.
Tuần san New Epoch đưa tin ông Giang bị sốc nên ngày 2.7, ông Giang đi xe lửa từ Thượng Hải lên Bắc Kinh nhưng không gặp được ông Tập.
Hẳn vì ông Giang muốn cứu “thằng em” mà ông Giang từng thử thách đức kiên trung hồi năm 1988, nhân một trận lũ ở sông Dương Tử.
Lúc ấy ông Giang là tổng bí thư CPC kiêm chủ tịch Quân ủy trung ương, nhưng không biết mình có quyền thực sự với PLA hay không, nên ông muốn đo sự trung thành của quân đội, theo bài báo “Tất cả vì quyền lực: câu chuyện thật của Giang Trạch Dân” đăng trên Epoch Times năm 2005.
Còn theo tuần san tài chính Tài Kinh rất có uy tín ở TQ, cuộc thử thách ấy là thời điểm để chính ủy  Từ của Quân khu Jinan vươn lên trên đường quan lộ:
Đơn vị của Từ vừa hoàn thành nhiệm vụ giúp dân chống lũ, trở về căn cứ nhưng ông Giang lệnh quay lại. Từ tuân lệnh lập tức nên được ông Giang khen là “sĩ quan gương mẫu”.
Trên thực tế, ông Giang thử thách sự trung thành của các cán bộ chỉ huy khác bằng cách sai họ đem quân tới- lui, liên tục thay chỉ huy bất chấp sự an toàn của quân lính và nhân dân TQ.
“Chống lũ sai quy trình”
Việc sai lính thế này bị đồn thổi rằng ông Giang mê tín dị đoan: một thầy bói bảo ông “chớ nên chia cách mạch rồng”.
Dù kế hoạch cứu hộ thiên tai khẩn cấp từng thực hiện thành công trong quá khứ là chuyển dòng lũ vào đập tránh lũ Jinjiang, ông Giang vẫn không làm theo.
Thay vào đó, ông cho lính đắp đê lên cao, thậm chí đi dọc sông Dương Tử để đích thân chỉ đạo-giám sát và hướng dẫn bộ đội hô khẩu hiệu.
Dù PLA tung nỗ lực, đê vẫn vỡ, trở thành cơn lũ tệ hại nhất trong 40 năm. Theo số liệu chính thức, gần 5.000 người chết, 15 triệu người mất nhà cửa. Nhiều chuyên gia nhận định đây là “nhân tai” chứ không phải thiên tai.

Tướng Từ trước khi bị điều tra (ảnh nhỏ khi ông còn là chính ủy) 
 Nhưng Từ “phất”, năm sau được đưa vào Quân ủy trung ương, làm phó chủ nhiệm tổng cục chính trị PLA và năm 2000 lên chức phó chủ tịch quân ủy trung ương, bảo vệ tầm ảnh hưởng của ông Giang trong PLA, dù ông về hưu.
Sau trận động đất ở Tứ Xuyên năm 2008, Thủ tướng TQ lúc ấy là ông Ôn Gia Bảo đến tận hiện trường lập tức, nhấn mạnh tầm quan trọng của công tác cứu hộ. Ông cũng lênh mở đường đến vùng Wenchuan bị nặng nhất bằng bất kỳ giá nào.
Nhưng quân đội cố tình trì hoãn nhiệm vụ, một số cán bộ chỉ huy còn từ chối đưa quân tới với lý do “thời tiết quá xấu”.
Ông Ôn phải hét vào tai một ông tướng, qua điện thoại: “Tôi không cần biết. Nhân dân trả lương cho ông, tùy ông làm gì thì làm !” rồi ông giập máy.
Chủ tịch Quân ủy trung ương lúc đó là ông Hồ Cẩm Đào cũng không nói được PLA, theo một cán bộ chỉ huy là Chen Bingde, vì mọi hoạt động quân sự đều phải có lệnh từ ông Giang với các tướng cấp cao hơn, ông Hồ Cẩm Đào chỉ có thể lệnh cho từ thiếu tướng trở xuống.
Có thông tin cuộc điều tra ông Giang được mở sớm, vì ông Tập phẫn nộ với phe ông Giang (như Chu, Từ, Bạc Hy Lai)  ở Thượng Hải là “bè lũ táo tợn” thường xuyên chống lệnh, cãi bướng, thường xuyên đẩy tình hình vào sự hỗn độn bằng các hành động “kiêu binh”.  
Thậm chí có thông tin “bè lũ Thượng Hải” của ông Giang còn tính chuyện ám sát ông Tập trước thềm đại hội CPC cuối năm 2012:
Tháng 3.2012, sau khi Bạc bị mất chức bí thư thành ủy Thượng Hải, trên mạng internet xuất hiện nhiều ảnh xe quân sự vào Bắc Kinh lúc khuya và có tiếng đấu súng.
 Giới truyền thông nước ngoài dẫn các nguồn tin từ Trung Nam Hải, nêu Chu chỉ huy lực lượng kiểm soát quân sự và ông ta toan đảo chính nhưng bị quân chính phủ đánh bại.
Sau đó vào mùa hè năm ấy, Chu lại có hai cơ hội ám sát ông Tập tại cuộc họp ở khu nghỉ dưỡng Bắc Đới Hải của CPC: cài bom hẹn giờ vào phòng họp, và lúc ông Tập đi khám sức khỏe ở bệnh viện quân y 301 của PLA, nơi ông Tập suýt bị một mũi tiêm thuốc độc.

Ông Tập Cận Bình thị sát một căn cứ PLA 
 Từ đó, ông Tập phải lui về một căn cứ quân sự ở Bắc Kinh để phòng thân, trong lúc chuẩn bị chính thức trở thành tổng bí thư CPC ở đại hội đảng khóa 18 vào tháng 11.2012.
Các thông tin này trùng thời điểm cuối tháng 8 đến ngày 14.9, ông Tập đột nhiên “biến mất” khỏi sự chú ý của dân Bắc Kinh.
Ông Tập “nhập vai” Võ Tòng bắt cọp
Đầu năm 2013, ông Tập mới cùng lãnh đạo Ủy ban kiểm tra kỷ luật trung ương (CCDI) Vương Kỳ Sơn mở chiến dịch “đả hổ đập ruồi”, là để đập “bè lũ Giang”. Theo nhà báo lão thành Gao Yu ở TQ, ông Tập và ông Vương dự tính điều tra một ủy viên thường vụ Bộ chính trị, 2 ủy viên Bộ Chính trị. Nhưng ông Giang quát vào mặt ông Vương rằng không chấp nhận, nên chiến dịch “đả hổ đập ruồi” bị chậm.
Giới truyền thông nhà nước TQ cũng đầy các cuộc “phản pháo” của phe ông Giang. Ví dụ khi CCDI “phăng” ra cựu thứ trưởng Bộ Công an Lý Đông Sinh là “cạ” của Chu, biên tập viên Jing Yidan của Đài truyền hình trung ương (CCTV) nói bóng gió về ông Tập: “Muốn đủ phẩm chất đả hổ, quý vị phải tự hỏi: “Liệu mình có là một bậc anh hùng như Võ Tòng đả hổ ?”  
Ngày 16.7.2014, Vương ra lời cảnh báo: đoàn điều tra CCDI đến Thượng Hải sẽ “soi” bất kỳ vấn đề nào và ai có vấn đề, để “xác minh làm rõ”.
Và ngay cả sau khi CCDI chính thức công bố Chu bị điều tra, giới truyền thông TQ vẫn e dè. Như Nhân dân nhật báo ngày 29.7 đã rút bài “Bắt cọp lớn Chu Vĩnh Khang chưa phải hoàn toàn chấm dứt cuộc điều tra”. Nhưng giới truyền thông TQ gần đây lại phát tín hiệu “Săn cọp to sau Chu Vĩnh Khang”.
Các nhà phân tích nói khi ông Tập tiến hành chống tham nhũng, “phe cánh ông Giang” liên tục chống đối, gây lộn xộn. Vì thế, ông Tập cần thi triển nhanh các biện pháp phản công.
Hậu quả: các vụ “bắt cọp” ngày càng lớn hơn. Nhà phân tích Tianxiao Li ở Mỹ nói: “theo thiển ý, Giang sẽ không còn có thể vẫy vùng”.
Trần Trí (tổng hợp)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bộ chính trị Trung Quốc đấu đá dữ dội ở đài truyền hình

  

Ông Tập Cận Bình và ông Lưu Vân Sơn
Ông Tập Cận Bình và ông Lưu Vân Sơn
Trong khi dư luận trong và ngoài Trung Quốc đang chú ý đến chiến dịch săn hổ diệt ruổi, bài trừ tham nhũng với đỉnh điểm là công khai tội danh của cựu ủy viên Bộ chính trị Chu Vĩnh Khang thì có tin về một cuộc chiến quyết liệt khác giữa hai nhân vật trong Bộ chính trị Trung Quốc là Tổng bí thư Tập Cận Bình và Bí thư Ban Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc kiêm trưởng ban tuyên truyền Lưu Vân Sơn.
>> Vụ Chu Vĩnh Khang: mục tiêu là Giang Trạch Dân?
>> Xác nhận tìm thấy xác nạn nhân vụ thẩm mỹ viện Cát Tường
>> Trung Quốc lại có tuyên bố ngang ngược về biển Đông
Đài truyền hình Trung Quốc CCTV, tiền đồn của ban tuyên truyền bị đánh liên tục thời gian qua. Vụ này được khởi động cùng vụ đánh sập Chu Vĩnh Khang hơn nửa năm trước. Cụ thể, tháng 12 năm ngoái, Lý Đông Sinh, cựu phó tổng giám đốc đài truyền hình quốc gia đã bị bắt mở đầu cho chuỗi các nhân vật trong đài bị cảnh sát điều tra..
Ông Lý Đông Sinh từng là Phó Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc trước khi chuyển sang làm Thứ trưởng Bộ Công an Trung Quốc. Dư luận Trung Quốc đồn là Lý Đông Sinh được coi là người thân tín với Chu Vĩnh Khang và còn mai mối cho ông Chu lấy vợ hai là bà Giả Hiểu Diệp, nguyên phát thanh viên của CCTV. Vì vậy, Lý được Chu kéo về Bộ công an Trung Quốc.
Khi Chu đổ, thì Lý đổ theo và các đàn em của Lý tại CCTV cũng bị thanh trừng. Ngày 1.6, Quách Chân Tỷ - giám đốc kênh tài chính của CCTV bị cảnh sát hỏi thăm. Năm ngày sau, Vương Thế Kiệt - người sản xuất chương trình kênh tài chính của CCTV bị điều tra. 
Ngày 11.7, phát thanh viên nổi tiếng Nhuế Thành Cương cùng phó giám đốc kênh tài chính CCTV là Lý Dũng đã bị bắt với nghi ngờ dính líu tham nhũng. Mới nhất 30.7, thêm Lưu Văn giám đốc kênh CCTV9 cũng bị cảnh sát triệu tập.
Trong nửa năm qua, hơn trăm nhân viên của CCTV bị điều tra và nhiều trong số họ bị sa thải hoặc bị giam giữ. Trong số những người bị điều tra có các nhân vật cộm cán là phó giám đốc của đài như La Minh, Cao Phong, Tôn Ngọc Thắng, Vương Chính Minh...
Hoạt Pha, một nhà phân tích chính trị Trung Quốc cho biết: "CCTV là một cơ quan quyền lực tại Trung Quốc mà hiếm ai dám động vào. Việc một loạt các nhân viên của CCTV bị bắt bớ cho thấy ông Tập Cận Bình đang tấn công vào thành trì của ông Lưu Vân Sơn".

 Trong Bộ chính trị Trung Quốc, ông Tập xếp số 1 còn ông Lưu xếp số 5
Với quyền hạn của mình với cơ quan truyền thông, ông Lưu Vân Sơn đã nhiều lần tỏ thái độ bất mãn về chiến dịch đả hổ diệt ruồi của ông Tập Cận Bình. Các bản tin của CCTV cuối tháng 7 thường đưa tin mờ nhạt vụ đánh Chu Vĩnh Khang hay trang điện tử của Nhân dân nhật báo sau khi đưa bài: "Đánh hổ lớn Chu Vĩnh Khang không phải là đợt đánh tham nhũng cuối" đã bị rút xuống.
Trong thường vụ Bộ chính trị 7 người của ĐCS Trung Quốc thì ông Tập Cận Bình xếp số 1 còn ông Lưu Vân Sơn xếp thứ 5. Giới quan sát cho rằng ông Lưu Vân Sơn là người thân tín của ông Giang Trạch Dân cũng giống như Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai hay Tăng Khánh Hồng.
Anh Tú (tổng hợp)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đại học tự trị

Huy Đức


Cựu Phó chủ nhiệm ủy ban Văn hóa Giáo dục Quốc hội, GS Nguyễn Minh Thuyết, nói: “Khái niệm Autonomy university dịch đúng là đại học tự trị nhưng ‘ta’ sợ ‘tự trị’ nên dịch trại ra là tự chủ. Ông Thuyết cũng như các diễn giả khác, kể cả cựu Vụ trưởng vụ Đại học Lâm Quang Thiệp, cũng cho rằng “không tự trị thì không thành đại học”.

Tiến sỹ Bùi Trân Phượng, đại học Hoa Sen, cũng cùng quan điểm này tuy cách nói của bà là: “Dân chủ làm nên đại học”. Theo bà, đây là con đường để sinh viên Việt Nam được học trong một môi trường bình đẳng với sinh viên thế giới.

Buổi sáng, khi phát biểu trong phiên khai mạc, Thứ trưởng Giáo dục Bùi Văn Ga cho rằng, để đại học có thể tự chủ các hiệu trưởng cũng phải giành lấy quyền tự chủ đã được ghi trong Luật. Tuy nhiên, cả GS Nguyễn Minh Thuyết và TS Vũ Thị Phương Anh đều viện dẫn chính Luật Giáo dục đại học Việt Nam để cho thấy các hiệu trưởng vô phương tự chủ vì chính sách vừa mở ra một, đã ngay lập tức, trói lại hai ba.

Sau phát biểu của GS Bùi Văn Ga, Bộ trưởng Khoa học Công nghệ Nguyễn Quân đã chân thành đến bất ngờ khi nói rằng: “Đại học không thể tự chủ được đâu khi vẫn còn bộ chủ quản (với trường công), khi Bộ Giáo dục vẫn buộc các trường phải thi tuyển chung, phải chung mẫu vẫn bằng, chung mô hình, vẫn giành quyền phong hàm giáo sư… và khi, việc phân loại các trường đại học vẫn do Thủ tướng.

Có vài ý kiến muốn, chỉ cho những trường có đủ năng lực tự chủ trước trong khi những ý kiến khác – trong đó có GS Nguyễn Minh Thuyết – cho rằng, mọi trường đều có quyền ngang nhau và hãy để thị trường thử thách và phân loại.

Trước đó, GS Trần Ngọc Anh đã bảo vệ quan điểm kinh tế thị trường tự do của mình bằng cách dẫn lời Adam Smith: Anh hàng thịt bán miếng thịt rẻ cho mình không phải vì lòng tốt mà vì lòng ích kỷ mà hạ giá để cạnh tranh với các hàng thịt khác. Theo GS Trần Ngọc Anh (trong một tham luận chung với GS Đỗ Quốc Anh Quoc-Anh Do) thì chỉ có môi trường cạnh tranh mới tạo ra các sản phẩm giáo dục đại học chất lượng tốt.

Cũng đừng sợ các trường đại học mọc ra như nấm. Theo TS Giáp Văn Dương, hàng năm mới có khoảng 26% sinh viên tốt nghiệp phổ thông được tuyển vào đại học.

Nhiều ý kiến đề cao tính cao cả của việc đào tạo con người nên không tán thành lắm với GS Lâm Quang Thiệp khi ông cho rằng đại học có thể hoạt động theo mô hình doanh nghiệp.

Nhưng không thể phủ nhận, đại học cũng phải được vận hành như một “business”. Không hiệu quả thì không thể cống hiến cho ai. Có những đại học được mở ra vì lợi nhuận nhưng cũng có đại học hoàn toàn phi lợi nhuận (được miễn thuế nhưng các cổ đông không chia lãi). Về mức độ phục vụ công chúng chưa chắc đại học có lợi nhuận đã đóng góp ít hơn đại học phi lợi nhuận.

Hội thảo diễn ra trong hai ngày, 31-7 và 1-8, – do nhóm Đối thoại Giáo dục và Tổng lãnh sự quán Mỹ tại Sài Gòn tổ chức – tập hợp hàng trăm trí thức tinh hoa người Việt ở trong nước và đang công tác tại nhiều trường đại học hàng đầu trên thế giới.

Cho dù tự bỏ tiền túi bay từ Úc, Mỹ, Pháp… về, mỗi “giáo sư, tiến sỹ” cũng chỉ có 15 phút để tham luận. Trước các “cây đa, cây đề” như Ngô Bảo Châu, Giáp Văn Dương, Vũ Thị Phương Anh… cả người của nhóm Đối thoại Giáo dục, Nguyễn Phương Văn và người của Tổng lãnh sự quán Hoa Kỳ, Quách Thị Mỹ Ngọc, đều rất quân phiệt về mặt thời gian.

Trước Hội thảo, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tiếp GS Ngô Bảo Châu và các cộng sự của ông. Bộ trưởng Nguyễn Quân dự nghe buổi sáng, thứ trưởng Bùi Văn Ga ngồi nghe tới hết ngày. Thông tin ngồn ngộn, có nhiều ý tưởng vô cùng hữu ích. Phát biểu của các vị cho thấy, từ lâu Chính phủ và Hội đồng Quốc gia Giáo dục đã biết những điều đang được thảo luận trong Hội thảo này.

Nhưng làm sao Chính phủ có thể “cải cách thể chế” khi vẫn để quyền cấp giấy phép trong tay những người vẽ ra giấy phép (chưa tách hành pháp chính trị với hành chính công vụ). (Không kể các lý do chính trị) Làm sao Bộ Giáo dục có thể trao quyền tự trị cho đại học một khi họ đang hưởng lợi nhờ có quyền thò tay vào công việc thường vụ của các nhà trường đại học.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đấu, đá ở Trung Nam Hải


Một quan chức to hơn Chu Vĩnh Khang chờ bị vạch mặt là ai?

Đăng Bởi  
Chu Vĩnh Khang, Tăng Khánh Hồng và Giang Trạch Dân thời kỳ đỉnh cao quyền lực
Chu Vĩnh Khang, Tăng Khánh Hồng và Giang Trạch Dân thời kỳ đỉnh cao quyền lực
Chiến dịch "đả hổ riệt ruồi" của ông Tập Cận Bình thời gian qua đã khiến không chỉ người dân Trung Quốc mà cả thế giới choáng váng. Ông Tập đã tước bỏ kim bài miễn tử dành cho các nhân vật từng có ghế trong Bộ chính trị Trung Quốc khi bắt giữ và điều tra Chu Vĩnh Khang. Câu hỏi đặt ra là chiến dịch có dừng lại sau khi leo đến quan chức cỡ Chu Vĩnh Khang?
Tờ Bí mật Trung Hoa xuất bản bằng tiếng Hoa tại Mỹ cho rằng trong men say của cơn săn hổ, ông Tập Cận Bình sẽ không dừng lại mà có thể đánh thêm một bước cao hơn nữa sau khi đã hạ Chu Vĩnh Khang, cựu Bộ trưởng Công an, cựu ủy viên thường vụ Bộ chính trị đảng Cộng sản Trung Quốc. 
Mục tiêu tiếp theo của ông Tập là "cao hơn hổ nhưng cũng chưa phải rồng", đó có thể là một con lân: Tăng Khánh Hồng.
Tăng Khánh Hồng là cánh tay phải của Giang Trạch Dân khi ông Giang ở đỉnh cao quyền lực. Là trưởng Ban tổ chức Trung ương ĐCS Trung Quốc từ năm 1999-2002, ông củng cố vị trí cho Giang bằng cách đưa phe cánh vào các vị trí lãnh đạo quan trọng. Ngoài ra, ông còn hướng dẫn để giúp Giang hoàn thiện triết lý chính trị, được gọi là thuyết Ba đại diện.
Sự nghiệp của ông sau đó tiếp tục thăng tiến chóng mặt. Ông Tăng Khánh Hồng từng làm bí thư thứ nhất năm 2002-2007 rồi làm Phó chủ tịch nước từ 2003 đến 2008. Trong giai đoạn đó, ông được coi như nhân vật quyền lực số 2 tại Trung Quốc.
Năm 2009 đánh dấu sự tàn lụi trong sự nghiệp chính trị của ông Tăng, khi con trai ông bị tố cáo rút ruột 32,4 triệu đô-la Úc để mua sắm một biệt thự sang trọng tại Sydney. Các nhân vật được ông Tăng Khánh Hồng ủng hộ trước đây như Bạc Hy Lai rồi Chu Vĩnh Khang liên tục bị đánh gục.
Bản thân ông Tăng Khánh Hồng đang bị quản thúc tại gia. Thông tin này được chính Tân Tử Lăng, chuyên gia nghiên cứu sử hiện đại Trung Quốc xác nhận: "Ông Tăng bị quản thúc tại gia là sự thật. Chúng tôi chưa nhìn thấy ông ta thời gian gần đây". Báo chí Trung Quốc cũng úp mở việc ông Tăng có tài sản rất lớn mà ai cũng hiểu nó khó có thể đến từ thu nhập chính đáng.
Nếu như vậy thì số phận của Tăng Khánh Hồng như cá trên thớt. Nếu ông Tập Cận Bình đã động đến Chu Vĩnh Khang thì ông sẽ không ngại nhấn thêm một bước với Tăng Khánh Hồng. Nếu ông Tập Cận Bình muốn bắt "rồng dưới sông" thì nhất định phải xử lý rốt ráo Tăng Khánh Hồng trước.
Anh Tú (tổng hợp)
Phần nhận xét hiển thị trên trang