Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

Bài văn tả mẹ siêu hài hước gây sốt

(Showbiz Việt) - Về đến nhà là mẹ cuốn sạch cái sân đầy lá mít cùng sỏi đá lẫn trái sấu non mà chúng em bày ra ban chiều.
Mẹ cuốn đàn lợn vào giấc ngủ sâu êm đềm, cuốn quần áo lấm lem bùn đất vào chậu giặt.
Tạ Văn Khôi
Cộng đồng mạng đang truyền tay nhau bài văn tả mẹ nghộ nghĩnh của một học sinh tiểu học. Bằng lời văn chân thực, ngôn từ giản dị, người đọc phần nào hình dung được cuộc sống vất vả của một người mẹ luôn lo toan cho gia đình. Bài văn do thầy giáo có nick name facebook Tạ Văn Khôi đăng tải đã thu hút sự quan tâm của rất nhiều người bởi cách miêu tả dí dỏm, hài hước qua lăng kính con trẻ.
Mẹ em tên Hiền. Mẹ không xinh lắm nhưng bác bán thịt lợn đầu ngõ vẫn phải ngước nhìn.
Mẹ rất chăm chỉ. Ngày nào mẹ cũng làm việc từ tinh mơ đến khi chiều tối. Nếu mẹ của bạn Trần Nhật Minh là ngọn gió thì mẹ em là cơn lốc.
Mẹ về đến nhà là cuốn sạch cái sân đầy lá mít cùng sỏi đá lẫn trái sấu non mà chúng em bày ra ban chiều. Mẹ cuốn đàn lợn vào giấc ngủ sâu êm đềm, quần áo lấm lem bùn đất vào chậu giặt. Tóm lại, mẹ có thể cuốn tất cả trừ một người lúc nào cũng say mèm là bố em.
Mẹ rất khéo tay. Luống rau mẹ cuốc chẳng cần gieo hạt nhưng đã mọc đầy những ngọn rau dền nhỏ sau vài hôm. Rau dền mẹ nấu có kèm vài ngọn rau sam ngon lắm! Ngoài canh rau, mẹ còn biết luộc trứng, luộc cả thịt. Món luộc của mẹ chẳng bao giờ bị mặn.
Mẹ chẳng bao giờ giúp chúng em học bài. Mẹ bảo: "Dạy học là việc của bố mày!". Nhưng hôm nào bố cũng "sáng đi, tối mịt mới về, nhiều hôm say lả miệng thì kêu la". Những lần như vậy, mẹ không xem chương trình "Tấm lòng cha mẹ" để dạy các con ôn bài. Chữ mẹ ngửa trái như lúa non gặp bão. Môn toán mẹ dạy là tìm nửa chu vi tuổi mẹ, tìm nửa chu vi vận tốc. Tóm lại dạng toán gì cũng nửa chu vi. Mẹ tuyệt thật nhưng cô giáo không cho là đúng.
Những ngón tay mẹ xù xì mang dấu ấn năm tháng vật lộn kiếm ăn. Mẹ thường đưa tay lên lên bới mái đầu đã bạc lốm đốm. Mẹ than thở với các dì:
- Tại ông ngoại không cho tao đi học. Nếu cho đi học chắc giờ thì tao đâu khổ thế này!
Mẹ khóc.
(Ngoisao.net)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Từ đọc..đến viết ngôn tình:



Nhiều người quan tâm đến văn hóa đọc trong nước cho rằng kể từ năm 2006, sau khi cuốn sách do Trang Hạ dịch có tên "Xin lỗi em chỉ là con đĩ" trở thành hiện tượng, đó cũng là dấu mốc để truyện ngôn tình Trung Quốc ào ạt xâm lấn thị trường Việt Nam. Hiện nay tuy nhiều người cho rằng thứ sách nhảm nhí này đã thoái trào nhưng thực sự chưa có một con số thống kê chính xác nào để biết được sách ngôn tình hiện đang chiếm tỉ lệ bao nhiêu phần trăm trong số các đầu sách văn học được xuất bản tại Việt Nam, chỉ biết rằng nó vẫn là những đầu sách áp đảo về số lượng trong các nhà sách từ bắc chí Nam. Vì tiền, các nhà xuất bản, phần lớn là phía Bắc, đã bán giấy phép ào ạt để cho ra đời loại sách này, và cũng vì tiền, các nhà sách lớn nhỏ luôn trưng bày nó tại những nơi “bắt mắt” nhất mà không hề có một cảm xúc xấu hỗ.

Cái gọi là sách ngôn tình của Trung Quốc, mà nhiều người mỉa mai đặt tên “sến Tàu” là một loại sách á văn học, đầy tính chất uỷ mị, viển vông và cả gợi dục nhưng lại được các nhà xuất bản, các người dịch trẻ biết Trung văn tung ra ào ạt, và như một hệ lụy hiển nhiên, các cây bút trẻ Việt Nam cũng bắt đầu viết theo thể loại này. Nó nhanh chóng được các đầu nậu đánh hơi và ngay lập tức tung hê lên thành một “hiện tượng” để bán sách. Như việc một nữ MC truyền hình tung ra một cuốn sách dán nhãn 18+ với hình bìa là ảnh hở vòng một của chính cô, rồi mới đây việc một tập thơ cũng của một tác giả nữ, mang cái tên dài và đầy hơi hướm ngôn tình “Anh ngủ nữa đi anh, em phải dậy lấy chồng”, ngôn ngữ bên trong đầy tính chất gợi dục khá trơ trẻn, lại được giới thiệu như một “phát hiện” từ những nhà báo con buôn, là một ví dụ sinh động.

Điều này tạo ra một nhận thức lệch lạc trong cách đọc của giới trẻ, bởi chỉ nói riêng về sáng tác của các nhà văn, nhà thơ Việt Nam, dù phải tiết chế dưới chế độ kiểm duyệt, không ít các tác phẩm rất đáng đọc, nhưng trước sự thờ ơ của báo chí, của các nhà phê bình, các tác phẩm đó gần như bị trôi tuột đi. Còn với những tác phẩm văn học, những tác giả lớn của thế giới, hầu như không có tác phẩm thơ nào được dịch và in, thậm chí nữ văn sĩ Alice Munro, người Canada chuyên viết truyện ngắn, đoạt giải Nobel Văn chương 2013, một cái tên lẫy lừng như vậy nhưng chỉ trừ những người quan tâm đến văn học đích thực, phần lớn các bạn trẻ Việt Nam, ngay cả tầng lớp sinh viên, không biết bà là ai!

Điều đáng nói, Việt Nam là một quốc gia có tỷ lệ người đọc sách thấp đến kinh ngạc. Theo thống kê hiện nay trung bình 1 người Việt Nam đọc 3 cuốn sách 1 năm - trong đó có 2,3 cuốn là sách giáo khoa. Như vậy số lượng sách tự chọn chỉ chưa đến 0,7 cuốn/1 người/1năm, trong khi đó tại Thái Lan, con số này rơi vào khoảng 5 cuốn/1 người/1năm - không tính sách giáo khoa, tức người Thái đọc gấp khoảng gần 10 lần người Việt!
Ai cũng biết để đánh giá tri thức của một quốc gia, người ta sẽ nhìn vào nền giáo dục, xuất bản, báo chí, tỷ lệ đọc sách… của đất nước đó, về vấn đề này, thực tế cho thấy Việt Nam đang tụt hậu không chỉ với thế giới nói chung, mà tụt hậu cả với láng giềng cùng chung khối Đông Nam á.

Ở miền Nam trước đây, có một cái “phong trào” rất dễ thương của người trẻ. Hồi đó sinh viên và học sinh đều “cặp nách” một vài cuốn sách triết của Phạm Công Thiện, hoặc các tác giả “hiện sinh” lẫy lừng như Henry Miller, hoặc đọc tiểu thuyết của Erich Maria Remarque. Ai muốn đọc Quỳnh Dao hay Bà Tùng Long đều dấm dúi vì sợ quê. Còn ngày nay, thử nhìn vào một căn nhà trọ của các bạn nữ sinh viên ngữ văn, ở đó chắc chắn có cả chồng sách ngôn tình Trung Quốc, và hiện nay là các tập sách, thơ mang hơi hướm ngôn tình Việt.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Có chuyện rùi!

 Nhà báo Phạm Chí Dũng bị triệu tập hai lần liên tục



Một ngày trước khi diễn ra buổi sinh hoạt định kỳ 4/8/2014 của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam, Cơ quan an ninh điều tra – Công an TP.HCM đã gửi giấy triệu tập lần 1 đối với nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng – thành viên sáng lập của Hội Nhà báo độc lập – phải đến trụ sở cơ quan này vào 8 h sáng ngày 4/8 để “trả lời các bài viết trên Internet”. Giấy triệu tập này do Thượng tá, điều tra viên Lê Đình Thịnh ký tên. Nhà báo Phạm Chí Dũng đã từ chối không đến gặp Cơ quan ANĐT do bận việc riêng.
Chiều ngày 4/8/2014, Công an khu vực lại đến nhà đưa tiếp giấy triệu tập lần 2 của Cơ quan ANĐT cho nhà báo Phạm Chí Dũng, cũng với nội dung làm việc tương tự giấy triệu tập lần 1.
Căn cứ Thông tư số 01/2006/TT-BCA(C11) ngày 12 tháng 01 năm 2006 của Bộ Công An Hướng dẫn thực hiện một số nội dung của Điều 35 Bộ luật Tố tụng hình sự năm 2003, Khoản 1.1 Mục 1 hướng dẫn: “Điều tra viên được phân công thụ lý chính điều tra vụ án được ký giấy triệu tập bị can tại ngoại để hỏi cung, triệu tập và lấy lời khai người làm chứng, người bị hại, nguyên đơn dân sự, bị đơn dân sự, người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan đến vụ án theo kế hoạch đã được Thủ trưởng hoặc Phó Thủ trưởng Cơ quan điều tra được phân công chỉ đạo điều tra vụ án duyệt. Việc triệu tập bị can, triệu tập và lấy lời khai người làm chứng, người bị hại, nguyên đơn dân sự, bị đơn dân sự, người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan đến vụ án thực hiện theo quy định tại các điều 129, 133, 135, 136, 137 Bộ luật Tố tụng hình sự năm 2003”.
Như vậy, có thể hiểu nếu không phải là những người tham gia tố tụng trong vụ án hình sự thì không thể bị Công an “triệu tập”. Nếu việc triệu tập không dựa trên những căn cứ pháp lý cụ thể thì hoàn toàn có thể xảy ra dấu hiệu lạm dụng quyền lực của cơ quan công an, trái với Thông tư 01/2006 của Bộ Công an, Hiến pháp Việt Nam và Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị mà Nhà nước Việt Nam đã ký kết năm 1982.
Nhà báo Phạm Chí Dũng xin thông báo ngắn gọn những vấn đề trên, đồng thời chấp nhận sẽ đến Cơ quan ANĐT để ghi nhận các câu hỏi của điều tra viên liên quan đến nội dung “trả lời các bài viết trên Internet”.
Người bị triệu tập giữ quyền thông tin và truyền thông quốc tế sau khi kết thúc buổi làm việc với Cơ quan ANĐT.
Ngày 4 tháng 8 năm 2014
Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nói thỉ dễ, làm mới khó Hà Hiền ợ!

Ngoại giao " anh em" và ý thức hệ

Hà Hiển/ Blog Hahien
Bao giờ quan hệ Việt – Trung mới được bình thường hóa một cách thực sự?

Chắc có người sẽ ngạc nhiên trước câu hỏi này vì cho rằng quan hệ Việt – Trung đã được bình thường hóa vào năm 1990 với Hội nghị Thành Đô lịch sử. (*)

Nhưng tôi tin cũng có nhiều người khác không nghĩ thế.

Những nguyên tắc chung cho một mối quan hệ được gọi là bình thường giữa hai quốc gia là tôn trọng độc lập, chủ quyền của nhau, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau, bình đẳng và cùng có lợi. Thế thôi là đủ. Nếu vượt quá chỉ tiêu này, ví dụ như thêm các mỹ từ như “đặc biệt”, “anh em”, “đoàn kết” để “cùng tiến lên” cái gì đó hay thêm chữ này chữ nọ thì đó là những dấu hiệu của những mối quan hệ bất bình thường giữa các quốc gia.

Những nhân tố bất bình thường biểu hiện qua những mỹ từ như vậy sẽ  tiềm ẩn những nguy cơ lấn át và xâm phạm những nguyên tắc bình thường trong mối quan hệ bình thường giữa các quốc gia . Lịch sử đã chứng minh điều đó trong mối “quan hệ anh em”  giữa các nước XHCN thuộc khối Đông Âu ngày xưa.  Đã là  “quan hệ anh em” thì tất phải có nước anh, nước em, và sẽ có lúc nước anh  mang quân sang một nước em nào đó để trị thằng em có biểu hiện không nghe lời hoặc để giúp thằng em là chính phủ nước em đó đàn áp chính nhân dân nước em (ví dụ như sự kiện Hungary năm 1956 hay Tiệp Khắc năm 1968). Và trong những trường hợp này, nguyên tắc “anh em” bất bình thường đã lấn át nguyên tắc bình thường trong quan hệ giữa các nước là “tôn trọng độc lập chủ quyền, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau

Trong mối quan hệ đó, cũng không phải lúc nào các nước đàn em cũng khuất phục.  Thân nhau lắm lúc này lại có thể cắn nhau rất đau lúc khác. Ví dụ điển hình của sự không khuất phục này là sự bất phục tùng “anh cả”  Liên Sô của “anh hai” Trung Quốc trong những năm 50 – 60 của thế kỷ trước. Một ví dụ khác nữa là sự không chịu nổi của nước Albanie XHCN  bé tí xíu trước sự lấn át, bắt nạt của các ông anh –  lúc thì thân nhau như anh em một nhà với Nam Tư, lúc bị ông anh XHCN láng giềng Nam Tư bắt nạt thì dựa vào Liên Sô để tố cáo Nam Tư là “xét lại”, là có tham vọng xâm lược, rồi lúc bị Liên Sô lấn ép thì ngả theo Trung Quốc để lên án Liên Sô là “bọn Sa Hoàng mới”, sau cùng thì cũng nghỉ chơi với ông anh Trung Quốc và dùng những ngôn từ ngoa ngắt và nặng nề nhất để chửi rủa cả “hai tên đế quốc xã hội đầu sỏ” là Liên Sô và  Trung Quốc  trước khi chính thể chế XHCN của Albanie cũng sụp đổ tan tành…

Quan hệ Việt Nam – Trung Quốc sau Hội nghị Thành Đô cũng đã trở thành một mối quan hệ vượt mức bình thường với những mỹ từ kèm theo như “tình hữu nghị giữa hai nước XHCN anh em”, rồi lại còn “16 chữ vàng”… Những yếu tố bất bình thường này cũng đang là những nhân tố lấn át và có nguy cơ làm cho những nguyên tắc bình thường giữa hai quốc gia trở thành thứ yếu và phần thua thiệt tất nhiên bao giờ cũng thuộc về “đàn em” mà điều xấu nhất nếu xảy ra rất có thể sẽ là “Hoa quân nhập Việt”.

Vì vậy, với một sự kiện sẽ đi vào lịch sử dân tộc như Hội nghị Thành Đô, thay vì nói đó là Hội nghị bình thường hóa quan hệ Việt – Trung như cách nói từ trước đến nay thì phải nói rằng đó là sự kiện mở ra một sự BẤT BÌNH THƯỜNG MỚI trong quan hệ giữa hai nước thì đúng hơn

Còn nhớ trước khi Liên Sô sụp đổ, Gorbachev cũng đã từng gạ gẫm Trung Quốc “bình thường hóa” quan hệ Sô – Trung như là quan hệ của “2 nước XHCN vĩ đại”. Đặng Tiểu Bình đã rất tỉnh táo thẳng thừng tuyên bố sẵn sàng bình thường hóa với Liên Sô nhưng chỉ theo những nguyên tắc thông thường, không đưa vấn đề ý thức hệ “XHCN” vào đó.

Nhưng tại sao Trung Quốc lại đồng ý áp dụng nguyên tắc đó với Việt Nam. Đó là vì với nguyên tắc ấy, thì nước nhỏ hơn bao giờ cũng ở thân phận chư hầu đàn em và bị phụ thuộc (điều trớ trêu là Việt Nam lại chủ động nêu ra “nguyện vọng” này đầu tiên, tự nguyện “chui vào ống tay áo” của “thằng anh” vừa đểu vừa thâm hiểm là Trung Quốc). Còn nếu cũng áp dụng nguyên tắc ấy với Liên Sô thì Đặng không muốn vì sợ sẽ đi vào vết xe đổ của những năm 1950 khi Trung Quốc có thể sẽ lại phải nằm ở vị thế đàn em, lép vế trước một siêu cường có phần hùng mạnh hơn là Liên Sô lúc đó.



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Gần 370 người chết trong động đất ở Trung Quốc


Các nhân viên cứu hộ cho biết số người thiệt mạng sau trận động đất mạnh 6,5 độ richter ở tỉnh Vân Nam, Tây Nam Trung Quốc vào chiều 3/8 đã tăng lên ít nhất 367 người và 1.881 người khác bị thương. 

Chuyển người bị thương trong trận động đất tại tỉnh Vân Nam ngày 3/8. Ảnh: THX/TTXVN

Trận động đất xảy ra lúc 16 giờ 30 phút (giờ Bắc Kinh) và ở độ sâu 12 km. Tâm chấn được xác định ở thị trấn Long Đầu Sơn, cách huyện Lỗ Điện khoảng 23 km về phía Tây Nam. 

Cùng ngày, Tổng Thư ký Liên hợp quốc Ban Ki-moon cho biết ông “đau buồn trước tổn thất về người, nhà cửa và cơ sở hạ tầng” do trận động đất trên. 

Tuyên bố do phát ngôn viên của Tổng Thư ký Ban Ki-moon đưa ra nêu rõ ông Ban “đã gửi lời chia buồn đến chính phủ Trung Quốc cũng như gia đình các nạn nhân và bày tỏ sự thông cảm sâu sắc nhất tới những người bị thương hoặc bị ảnh hưởng trong thảm họa này. LHQ sẵn sàng trợ giúp các nỗ lực nhằm đáp ứng nhu cầu nhân đạo do thảm họa này đặt ra và huy động bất cứ sự hỗ trợ cần thiết nào của quốc tế”.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mềnh không phải DLV, không phải an ninh, chỉ là người thường nên lá thư này không có hân hạnh đọc bạn Loan Nguyễn ợ!


Thư gửi DLV, an ninh và những người đã từng là bạn nhưng chưa cùng chí hướng


FB Loan Nguyễn
Các bạn thân mến! 

Tôi và các bạn - 1 thế hệ "cháu ngoan Bác Hồ" sau 1975 và cũng thuộc nằm lòng 5 điều Bác Hồ dạy... Tất cả chúng ta đều được hưởng 1 nền giáo dục XHCN và riêng tôi còn có "may mắn" được dự thi kể chuyện "những câu chuyện về Bác Hồ" kính yêu của chúng ta. Tôi đã từng rất căm thù Đế Quốc Mỹ và nhiều lần cầm bút viết bài thi lịch sử đúng từng dấu chấm câu, dấu phẩy rằng quân ta giết chết được bao nhiêu tên địch, thu được bao nhiêu loại vũ khí, bắn rớt bao nhiêu chiếc máy bay...

Tuổi thơ tôi trôi qua cũng y nhu các bạn, nghĩa là cũng cắm đầu cắm cổ học chạy theo thành tích của nhà trường, là thở phào khi được lên lớp, là "thoát nạn" khi vượt qua được kỳ thi...Tôi y như 1 cái trứng trong hàng ngàn cái trứng khác được gà rặn đẻ và chờ ngày được lên chảo hay may mắn trở thành chú gà con rồi lại được ăn cám nông nghiệp vỗ béo chờ tới lượt lên dĩa. Tôi đã sống và khôn lớn mà chẳng hiểu gì về cuộc đời, chẳng biết gì về xã hội.

Tôi bằng lòng với tấm bằng DH Luật, bằng lòng với công việc đầu tiên nhàn nhạt kiếm cơm ngày 3 bữa... để rồi đến một ngày tôi như bừng tỉnh thức giấc khi 1 TG mới mở ra trước mắt tôi, 1 TG của công nghệ thông tin, 1 TG của sự thật và chân lý, 1 hiện trạng xã hội VN nhức nhối phơi bày đầy đủ tất cả sự lọc lừa và gian trá của chế độ... Tôi nhận ra tôi đã u mê quá lâu, tôi chẳng khác gì 1 con lừa trong bầy lừa được chăn dắt y chang như các bạn. Lúc đau xót nhất là lúc trí não tôi mở bừng mắt và trái tim tôi biết cảm nhận nỗi đau chung của cả dân tộc. Tôi biết đặt ngàn câu hỏi vì sao và tại sao? Còn bạn? Đã bao giờ bạn chạnh lòng và tự hỏi:

- Vì sao sau cuộc chiến tranh thần thánh oai hùng, sau bao nhiêu năm thống nhất đất mà nước ta vẫn nghèo đến thế vậy? Nghèo nhất nhì Thế Giới?

- Vì sao trước kia VN ta xem Thailand như 1 dân tộc mọi rợ mà đến ngày nay, ta phải mất gần 100 năm mà không biết có theo đuổi kịp họ?

- Vì sao Đế Quốc Mỹ tàn ác, hung bạo là thế mà họ lại là một cường quốc hùng mạnh nhất TG? Vì sao xã hội Phương Tây lại nhân văn với từng ngọn cây, cọng cỏ cho đến con chó con mèo.., còn VN ta?...

- Vì sao những nô bộc, đầy tớ của nhân dân lãnh lương chỉ vài triệu/tháng mà nhà lầu, biệt thự, xe hơi, con du học nước ngoài? Vì sao lãnh đạo Việt lại chẳng có văn hoá từ chức như các lãnh đạo trên TG...?

- Tại sao những gì tôì tệ nhất lại thuộc về VN và chúng ta đã bao giờ được ngẩng cao đầu tự hào với cường quốc năm châu đúng như lời Bác Hồ dạy?..

- Vì sao và có 1001 câu hỏi tại sao và vì sao???...

Các bạn DLV, An Ninh... các bạn cũng là người Việt, các bạn có chung dòng máu và chung tổ tiên như tôi. Các bạn có yêu đất nước này? Yêu dân tộc này? Vậy có bao giờ các bạn đặt câu hỏi như tôi và để lương tâm các bạn có cơ hội thức tỉnh đầu óc của các bạn? Các bạn đang làm công việc gì vậy? Các bạn vì điều gì để hành xử côn đồ với những người có chung dòng máu Việt với các bạn? Phải chăng bạn đang đánh đồng tình yêu chế độ với TY dân tộc và đất nước? Các bạn đang bảo vệ điều gì? Đó có phải là công lý? Là xây dựng 1 nhà nước pháp quyền do dân và vì dân? Các bạn có biết các bạn bị sử dụng như 1 công cụ để chính quyền đàn áp, làm những trò hạ tiện triệt tiêu những gì họ quy chụp là "phản động". Vậy theo các bạn "phản động" nghĩa là gì? Dân oan có phải là phản động vì họ dám lên tiếng đòi hỏi sự công bằng? Những nhà trí thức đang đấu tranh cho sự toàn vẹn, phát triển đất nước cũng bị xem là phản động? Vậy nếu chính quyền dùng bạo lực để đàn áp, đánh đập, cầm tù những người lên tiếng vì công lý có được xem là 1 chính quyền phản động?.. 

Tôi mong các bạn hãy nghĩ tới gia đình mình, nghĩ đến 1 thế hệ tương lai của con dân nước Việt mà hiểu việc các bạn đang làm. Các bạn đã bao giờ tin vào luật nhân quả? Có bao giờ các bạn hình dung đời con đời cháu sau này của các bạn ngưỡng mộ hay xấu hổ khi nghĩ về cha ông chúng và chúng tức giận bởi hình phạt chúng phải lãnh nhận do việc chúng không làm...?

Phàm đã là con người, không ai muốn sống phần con nhiều hơn phần người, tôi vẫn tin một ngày các bạn sẽ thức tỉnh và sống đúng phần thiện còn sót lại bên trong con người các bạn...

Gửi các bạn bè chưa chung tư duy, chí hướng của tôi! Các bạn nghĩ và nói tôi dở hơi, làm chuyện bao đồng vớ vẩn, tôi biết các bạn rất ghét, nhiều người block face tôi, người thương thì khuyên bảo tôi rất chân tình... chung quy các bạn chỉ bận tâm đến việc nhà của các bạn, bận tâm đến việc thăng quan tiến chức, ăn cây nào rào cây ấy, không hơi sức đâu mà lo đến thời cuộc, ai chết mặc ai... Thật ra các bạn đã làm đúng vì các bạn có lý tưởng riêng của các bạn, và bản thân tôi cũng có lý tưởng của riêng tôi. 

Tôi chẳng làm được gì to tát cho đất nước, chẳng giúp gì được cho ai nhưng tôi vui vì tôi là chính mình, tôi không biết sợ hãi để cúi đầu im lặng. Tôi chỉ muốn được sống và được quyền nói sự thật, tôi là công dân VN, tôi phải được quyền lên tiếng về những vấn đề xã hội, của đất nước vì trong đó có cả quyền và lợi ích của cá nhân tôi cũng như của bao người khác. Tôi có quyền ước mơ về một xã hội tự do dân chủ, tôi có quyền mong đợi đất nước VN lớn mạnh chứ không phải là 1 VN hiện tại tiểu nhược hèn mọn cam phận cúi đầu bị láng giềng bắt nạt...

Tôi và bạn, ai chẳng yêu quê hương, ai chẳng yêu đất nước và tôi đang chọn 1 cách yêu và 1 cách thể hiện khác các bạn, xin các bạn hãy hiểu và hãy ủng hộ tôi! Đừng vì sợ hãi mà im lặng. Hãy để sự thật lên tiếng vì sự thật là chân lý, chân lý là sự thật!...

Kính chào thân ái!
Loan Nguyen 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2014

QUAN HỆ VIỆT - MỸ SAU CHUYẾN ĐI CỦA ÔNG PHẠM QUANG NGHỊ


Ông Phạm Quang Nghị (trái )và Chủ tịch thường trực Thượng viện Patrick Leahy tại Washington DC trong chuyến đi thăm Hoa Kỳ từ ngày 21 tháng 7, 2014.

  .

Quan hệ Việt - Mỹ 
sau chuyến đi của ông Phạm Quang Nghị 

Tình hình căng thẳng giàn khoan Hải dương Thạch Du 981 dẫn đến việc Hà Nội cử ông Phạm Quang Nghị, ủy viên Bộ Chính trị, bí thư thành ủy, trưởng đoàn đại biểu quốc hội Hà Nội sang thăm Hoa Kỳ. Trong khi đó Thượng viện Mỹ ra nghị quyết với 100% ủng hộ về vấn đề Biển Đông và Hạ viện gần đây có dự thảo bán hoặc chuyển vũ khí cho Hà Nội. 
Những dấu chỉ như thế có ý nghĩa gì đối với mối quan hệ song phương Việt- Mỹ trong tình thế hiện nay.
Gia Minh hỏi chuyện tiến sỹ Đinh Hoàng Thắng, nguyên đại sứ Việt Nam tại Hà Lan và trước hết ông nhận định về chuyến đi Mỹ của ông Phạm Quang Nghị:
Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng: Về chuyến đi của ông Phạm Quang Nghị, tôi thấy lâu nay người ta cũng nói chiều, rất nhiều. Có những đánh giá tương đối thuận và những đánh giá không thuận.
Trước hết tôi nói về những đánh giá thuận. Tôi nghĩ đây là một chuyến thăm chính thức vì thăm theo lời mời của Bộ Ngoại giao. Và nhìn những hoạt động của ông Nghị mà người ta đưa trên báo chí chính thức thì vừa có những hoạt động song phương quan trọng, và cũng có những hoạt động đa phương cũng rất cơ bản.
Có thể thấy ông Nghị là một quan chức cao cấp, cũng có một vị thế, nhưng là ‘quan to, chức nhỏ’, tức đứng đầu Hà Nội mà lại là ủy viên Bộ Chính Trị. Thế thì một vị quan như thế mà đi qua cám ơn chính quyền Mỹ thì đây là một chuyến đi quan trọng. Khi qua đó ông cũng bàn những vấn đề mang tính chiến lược trong quan hệ song phương. Như chúng ta biết, ông nói về vấn đề TPP, vấn đề yêu cầu Mỹ công nhận Việt Nam là nền kinh tế thị trường, đặc biệt là cuộc đấu tranh bảo vệ độc lập dân tộc và chủ quyền biển  đảo của Việt Nam. Thế thì mọi người cho rằng những vấn đề đó là chung chung, nhưng thực ra đó là những vấn đề có tính cách chiến lược trong quan hệ Việt- Mỹ. Như vậy, khi nói những vấn đề đó tức ông có bàn đến những vấn đề liên quan giữa Hà Nội và Washington.
Thế còn hoạt động ở Liên hiệp quốc, ông cũng bàn về những vấn đề lớn.
Do vậy tôi đánh giá đó là một chuyến thăm quan trọng và có kết quả.
Bên cạnh những ý kiến đó thì có những đánh giá không thuận. Như chúng ta biết các báo lề phải, lề trái đều có tin nhiều (về chuyến đi đó); đặc biệt các mạng báo lề trái. Theo tôi có những đánh giá không thuận là do xuất phát từ sự khác nhau về cấu trúc quyền lực của mỗi bên. Cho nên dư luận có những cách hiểu khác nhau về chuyến đi cũng như kết quả.
Chứ còn quí vị biết ở Mỹ có thắp đuốc ba ngày cũng không thể tìm được một ông ủy viên bộ chính trị của Cộng Hòa hay Dân chủ, hay bí thư đảng ủy Washington để là dạng người đồng cấp với ông Nghị được. Thì đây cũng phản ánh sự khác nhau trong văn hóa chính trị giữa Hoa Kỳ và Việt Nam.
Tóm lại tôi cho rằng đây là một chuyển động tốt trong quan hệ Việt- Mỹ.
Gia Minh: Có một chuyện bên lề mà nay người ta cũng nói nhiều là chuyện ông Phạm Quang Nghị tặng quà cho ông John McCain là những hình tấm bia (máy bay) ông John McCain bị bắn rơi ở Hồ Trúc Bạch- Hà Nội. Người ta cho rằng như thế là không ‘khéo’. Theo ông thì ra sao?
Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng: Tôi nhìn chuyến đi ở chiều kích chiến lược, chiều kích của quan hệ Việt- Mỹ. Đó là những động thái mới đặc biệt trong hiện tình quan hệ Việt-Mỹ.
Còn chuyện quà tặng, tất nhiên đây là chuyện về lễ tân, cũng phản ánh một mức nào đó về văn hóa. 
Tôi không muốn bình luận về chuyện này; nhưng riêng cá nhân tôi nếu được hỏi ý kiến thì tôi không bao giờ đưa những món quả tặng như thế. Bởi vì có một thực tế, ngay như những bia kỷ niệm, những tượng đài kỷ niệm cuộc chiến đấu của quân và dân ta chống quân Trung Quốc xâm lược, mới đây thôi năm 1979 trên biên giới phía Lạng Sơn, có người lên đục đi những dòng chữ chống quân Trung Quốc xâm lược trên những bia ở biên giới; thế thì đây là một biểu lộ giữa hai cựu thù đã 40 năm rồi mà khơi dậy làm gì. Trong khi nỗi đau mới đây lại ‘đục’ đi.

Ở đây cần một thái độ nhất quán. Tuy nhiên tôi cho đây không phải là một việc quyết định trong tiến độ, trong lộ trình quan hệ Việt-Mỹ.
Gia Minh: Ông nói đến lộ trình về quan hệ Việt- Mỹ, thì sau khi Thượng Viện Mỹ có nghị quyết về Biển Đông, trong tuần này có dự thảo của Hạ viện về việc bán vũ khí sát thương cho Việt Nam. Ông thấy những động thái đó có ý nghĩa thế nào đối với quan hệ Việt- Mỹ trong tình hình hiện nay?
Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng: Tôi nghĩ động thái đó phải đặt trong ba bối cảnh rất quan trọng của quan hệ Việt- Mỹ. Thứ nhất trong vụ giàn khoan vừa rồi, chúng ta thấy chính phủ cũng như quốc hội Hoa Kỳ đã có một lập trường rất tích cực. Tôi muốn nhấn mạnh ở đây là lập trường, tức thuộc về vấn đề chính sách, vấn đề chiến lược; chứ chỉ nói thái độ tích cực thì chưa đủ. Đây là một lập trường tích cực, nó thể hiện từ người phát ngôn Bộ Ngoại giao đến Thượng Viện, Hạ Viện. Tuy nhiên, mỗi người, mỗi góc nhìn có thể giải thích khác nhau về lập trường đó; tức là soi xem đây là vì lợi ích của Mỹ bao nhiêu, vì lợi ích Việt Nam… Đối với tôi, tôi không nhìn vấn đề như thế, mà tôi chỉ nhìn vào chính sách, tức nhìn vào chứng cứ; tôi thấy đây là thái độ của một nước lớn, một nước có trách nhiệm đối với vấn đề an ninh, ổn định cũng như vấn đề thịnh vượng ở những khu vực, mặc dù ở rất xa nước Mỹ. Mỹ đã tỏ thái độ như vậy.
Thứ hai liên quan đến nghị quyết, cái nhìn của Hạ Viện vừa rồi, thì tôi thấy cả Thượng và Hạ viện Mũ ( cách đây một tuần là Thượng Viện, nay đến Hạ viện), đều có những động thái bật đèn xanh trong việc bán vũ khí sát thương cho Việt Nam. Tôi cho đất là một tiến triển về chất trong quan hệ Việt- Mỹ. 
Chúng ta nhớ cách đây hình như một tuần hay 10 ngày gì đó, lúc ông Clinton hay lúc ông cố vấn đặc biệt của tổng thống Obama sang đây, phía Việt Nam và đặc biệt là ông chủ tịch nước đã nhắc Hoa Kỳ về vấn đề này. Chúng ta thấy chừng một tuần hay 10 ngày sau thì được đáp ứng.
Phải thấy vấn đề bán vũ khí sát thương là một vấn đề nhạy cảm trong quan hệ Việt- Mỹ vì từ thời tổng thống Bush vấn đề này được đặt ta và gắn với vấn đề dân chủ- nhân quyền. Thế mà bây giờ Thượng viện, Hạ viện bật đèn xanh, và sắp đến đây tổng thống ký lệnh này thì chứng tỏ có nhìn nhận khác trước về vấn đề dân chủ- nhân quyền tại Việt Nam. Đó là ý nghĩa thứ hai.
Bối cảnh thứ ba là phải nhìn lại báo cáo của CSIS- Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế và Chiến lược Mỹ, có đưa ra những khuyến nghị rất thực chất, rất quan trọng trên cả ba lĩnh vực chính trị- an ninh, kinh tế- thương mại, và ngoại giao nhân dân.
Thế thì chuyện bật đèn xanh cho việc bán vũ khí sát thương cho Việt Nam là điểm rất quan trọng, rất chủ chốt trong lĩnh vực đầu tiên là thúc đẩy chính trị- an ninh giữa Việt Nam và Hoa Kỳ. Tôi nghĩ nhìn lại như vậy thì quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ tiến triển theo một tiến độ rất đáng lạc quan.
Gia Minh: Với những đèn xanh như thế, ông thấy quan điểm mà Hà Nội nói lâu nay ‘không liên kết với bên nào để chống lại bên thứ ba’ có còn thích hợp nữa không?
Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng: Vấn đề này là một vấn đề lớn, không chỉ liên quan đến một vài động thái tuy rằng đó là những động thái quan trọng. Bởi vì vấn đề liên minh Việt- Mỹ từ ngay trước khi có cuộc khủng hoảng giàn khoan, cũng được nhiều các nhà nghiên cứu, cũng như các nhà hoạch định chính sách cả hai bên đề cập đến.
Nhưng rõ ràng với vụ giàn khoan, và đặc biệt vụ giàn khoan chỉ mới là hiệp một. Còn các hành động xâm lấn, những hành động thực hiện để độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc thì vụ giàn khoan chỉ mới là hiệp một thôi.

Hôm nay có tin Trung Quốc xua hằng vạn tàu cá, mà báo chí Mỹ gọi những tàu cá đó là những vũ khí bí mật của Trung Quốc tràn xuống Biển Đông, tràn xuống Đông Nam Á để thực hiện ý đồ bành trướng của họ.
Như vậy đây chỉ là nghĩ giữa hiệp. Chứ vấn đề liên minh, hợp tác chiến lược giữa Việt Nam với Hoa Kỳ, với các nước trong khu vực là vấn đề sống còn; trong một bối cảnh nào đó có thể Việt Nam cho rằng ‘không liên minh với nước này để chống nước kia’ là nguyên tắc từ trước đến nay trong đường lối độc lập, tự chủ của Việt Nam. Nhưng tôi nghĩ, trong bối cảnh chiến lược mới, Việt Nam phải có thẩm định lại nguyên tắc này. Bởi vì mình không liên minh để chống lại nước thứ ba, nhưng liên minh để bảo vệ bản thân mình, liên minh để bảo vệ độc lập, chủ quyền của mình, liên minh để bảo vệ bờ cõi, giang sơn gấm vóc của cha ông để lại.
Bởi vì một trong những bài học rất lớn của cuộc chiến tranh nhân dân trước đây của đường lối đấu tranh cách mạng của Việt nam: lấy sức mạnh dân tộc, kết hợp cùng với sức mạnh thời đại mới có thể làm nên được những sự kiện lớn.
Không với lý do vì trong điều kiện giang sơn gấm vóc bị an nguy mà lại bó tay, ngồi im để cho người ta xâm lược, người ta xâm lấn mình. Một quan niệm như thế là hoàn toàn phù hợp trong bối cảnh này. 
Ở đây tôi muốn nhắc lại một tái khẳng định: anh không liên minh với người này để chống người kia, nhưng anh phải liên minh để bảo vệ bản thân anh. Bởi vì nếu anh không bảo vệ được sự tồn tại của chính anh, không bảo vệ được độc lập, tự chủ, không bảo vệ được chủ quyền dân tộc thì anh chả làm được chuyện gì khác! Như vậy tính chính danh của anh trong mắt nhân dân, trong mắt cộng đồng quốc tế sẽ khác đi nhiều. Cho nên vấn đề này phải được đặt ra một cách nghiêm túc và rất khẩn cấp rồi, nếu không thì quá muộn, trước khi quá muộn.

Gia Minh: Trở lại mối quan hệ Việt- Mỹ, hiện đang ở mức đối tác toàn diện, còn hướng đến đối tác chiến lược thì ra sao?
Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng: Vấn đề đặt ra đây cũng là rất lớn. Vì vấn đề đối tác toàn diện chiến lược không phải mới, chúng tôi đặt ra từ năm 2010 khi có chuyến thăm của ngoại trưởng Hillary đến Việt Nam. Vấn đề đối tác chiến lược tất nhiên lớn hơn, nhưng cũng là vấn đề rất nhạy cảm trong quan hệ, vì người ta hiểu đối tác chiến lược là một quan hệ ở tầm mức quan trọng rất cao, cao hơn đối tác toàn diện, đối tác xây dựng, cao hơn tình hữu nghị thông thường.
Phía Việt Nam trong tuyên bố ở Shangri-la năm ngoái cũng nói rất rõ Việt Nam muốn có đối tác chiến lược với tất cả các nước ủy viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc, trong đó có Mỹ. 
Hiện nay Việt Nam mới có đối tác chiến lược với bốn nước. Quan vụ giàn khoan vừa rồi, thẩm định lại đối tác chiến lược với 4 nước đó thì thấy có vấn đề. Đối tác toàn diện, chiến lược quan trọng nhất là Trung Quốc lại chính là kẻ thủ ác trong vấn đề xâm lăng Việt Nam, đưa giàn khoan xuống Việt Nam. Thế còn một đối tác chiến lược mà Việt Nam đặt rất nhiều kỳ vọng là Liên bang Nga thì giữ một lập trường trung lập; mà trung lập trong hoàn cảnh này là ủng hộ Bắc Kinh. Còn hai đối tác chiến lược khác là Pháp và Anh thì có quan điểm ủng hộ, tích cực đấy; nhưng chỉ ủng hộ, tích cực cùng với EU, tức họ núp sau bóng EU. Họ cũng có những lợi ích với Trung Quốc, họ không ra mặt đối diện. Còn đối tác chưa là chiến lược thì thái độ của họ chúng ta đã nói trong cuộc phỏng vấn này. Thái độ của Mỹ rất rõ, mặc dù có những giải thích khác nhau. Như vậy vấn đề đối tác chiến lược, thứ nhất phải thẩm định lại đối tác chiến lược, nó đi vào cấp độ nào, đạt đến tầng mức nào, quan hệ nào thì mới xây dựng. Đặc biệt trong bối cảnh hiện nay, vấn đề đối tác chiến lược với Hoa Kỳ được đặt ra như là một nhu cầu nội tại, khách quan. Có thể nói một cách hình ảnh là một cuộc hôn nhân vì lợi ích của cả đôi bên. Ông biết đấy hôn nhân vì lợi ít ly dị hơn hôn nhân vì tình yêu, bởi vì nó có lợi ích gắn bó làm nền tảng.
Chắc chắn tới đây, lợi ích đặc biệt lợi ích chiến lược giữa Hoa Kỳ và Việt Nam sẽ tiếp tục gắn bó, tiếp tục thúc đẩy hai bên có quan hệ xứng đáng với tầm mức yêu cầu chiến lược của mỗi bên.





Phần nhận xét hiển thị trên trang