Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

Kịch gì ở đây?

Vụ án Bầu Kiên: Kịch và đời

Nam Nguyen
“Có kịch không?” - đây là câu hỏi mà một số ACE trong ngành luật hay hỏi nhau về vụ án Nguyễn Đức Kiên. “Kịch” đây không nói về ‘vở diễn”, mà là là “kịch khung” - khung hình phạt cao nhất dành cho từng tội danh...

Cách đây 21 tháng, Kiên bị bắt khẩn cấp, thị trường tài chính cả nước rúng động một thời gian dài, một loạt đồng nghiệp bị liên đới sa chân vào trại tạm giam theo, thậm chí cả bác Trọng, bác Dũng, bác Thanh cũng đăng đàn nói phải xử nghiêm vụ “đại án tham nhũng” này, “không có góc khuất, không trừ một ai”...

 (từ “tham nhũng” thì nói thật đến bây giờ tôi chưa hiểu tại sao lại dính vào vụ án này?). Cánh báo chí thì tha hồ có đề tài để viết, tha hồ câu khách, 4 tội danh nhé, “đặc biệt nghiêm trọng” là từ thường xuyên được nhắc tới, Kiên làm thiệt hại 1696 tỷ đồng nhé, chính xác thế là cùng!
Phiên tòa 2014 cho Kiên quyền được nói, lần đầu ra tòa Kiên không chịu mặc áo tù vì đã phải tội phạm đâu, nên được xích tay và cùm chân. Lần đầu và lần tiếp theo ta thấy Kiên đã “độc diễn” ở tòa đúng như những người biết về Kiên hình dung: xúc tích, chuẩn xác, trí nhớ và logic quá giỏi để dựa theo chính luật pháp mà bảo vệ cho mình và cho đồng nghiệp. Nhưng đúng như một bạn FB đã viện dẫn thì "khi một người biết tất cả nhưng không có quyền quyết định điều gì thì đó là bi kịch của riêng anh ta, khi một kẻ không hề biết gì nhưng có quyền quyết định tất cả thì đó là bi kịch của những người còn lại."

Tôi đã được nghe vài người có chuyên môn cao phân tích, thì trong 4 tội danh rất khó ghép Kiên vào 3 tội, còn 1 tội danh không thể nào không ghép, mặc dù nó phi lý nhất:

- Kinh doanh không đúng ngành nghề đăng ký (“kinh doanh trái phép” nghe cho nghiêm trọng): vàng (Kiên và ACB nói đó là đầu tư vào giá vàng chứ không phải vàng vật chất-ai đã cấm đâu?) - cổ phần, cổ phiếu, góp vốn thì làm gì có mấy ai đăng ký được ngành nghề kinh doanh này, đơn giản là không bắt buộc ít nhất vào thời điểm đó, và muốn đăng ký cũng chả được vì không bắt buộc (“cà lăm” rồi - nhưng đúng là thế!). Con số hơn 21 nghìn tỷ nghe cho có vẻ ấn tượng cho tội danh “kịch kim” cũng chỉ 02 năm này!

- Trốn thuế: cả nưóc biết Kiên thất thu rất nhiều trăm tỷ vì “đánh” vàng, thế nhưng CSĐT cứ xoáy vào một vụ duy nhất mặc dù Quốc hội có quyết định miễn giảm thuế cho những trường hợp thế này! Sở thuế cũng chưa bao giờ có yêu cầu truy thu! Kết tội na ná “bị cáo có biết trước việc này không?”...
- Lừa đảo chiếm đoạt tài sản (tiền của Hòa Phát): Chủ tịch Hòa Phát-người bạn, đối tác làm ăn lớn mười mấy năm-không hề thiệt hại dù chỉ 1 đồng, lại không “đáng nhẽ bị kiện vì tội CTCP Thép Hòa Phát đã tự động xác nhận việc chuyển nhượng khi không đủ điều kiện, MTV Thép Hòa phát đã tự động xác nhận chuyển nhượng cổ phiếu của ACBI khi chưa chuyển tiền”, thế nhưng vẫn CQĐT vẫn “hình sự hóa quan hệ kinh tế” một cách rất nỗ lực?

- Tội danh thứ 4 mới thực sự trớ trêu, thực sự phi lý nhưng lại không thể không ghép tội-“cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”-nôm na là cho phép ACB để nhân viên mang tiền đi gửi tiết kiệm ở ngân hàng có vốn sở hữu nhà nước (Vietinbank)! Khi đó việc này chưa hề bị NHNN đưa ra quy chế cấm, thử hỏi có cách kinh doanh hợp pháp nào ở nước ta có thể tạo ra một chút lợi nhuận và ít rủi ro hơn cách này không? Bởi Kiên chỉ là một trong những người của HĐQT ACB đồng ý cho phép làm việc này, nên cũng như Kiên, hàng loạt thành viên HĐQT theo Kiên vào trại tạm giam, mặc dù nhiều người lúc đó không hề tham gia vì còn chưa là thành viên HĐQT (anh Tuấn) và tất cả họ đều không trực tiếp làm việc này, cũng không trực tiếp hưởng lợi gì ở đây cả! Thế một nửa HĐQT ACB khác thì sao không liên quan, liên đới? Ít nhất thì nếu các bác ấy thấy “sai”, các bác ấy dù có không đồng tình (chuyện này chưa chắc lắm đâu) cũng phải có trách nhiệm công dân là “tố giác tội phạm” ngay, để ngăn chặn, răn đe chứ? Để chứng minh Kiên có tội, CQĐT sẵn sàng cho rằng cựu bộ trưởng, “cha đẻ” của Luật Doanh nghiệp cũng sai, ít nhất dưới vai trò tòng phạm, còn người được giải “CEO ngân hàng giỏi nhất Việt Nam” mấy năm liền là chủ mưu! Còn cái ngân hàng có vốn sở hữu nhà nước mà đánh mất tiền của khách hàng kia vô can toàn tập, bởi may quá có một trưởng phòng giao dịch lừa đảo nên sẵn sàng chịu trách nhiệm cá nhân! Thôi không đi vào phân tích lý lẽ ở đây, vì hình như ngôn ngữ khác nhau, tôi chỉ xin đồng tình với các “chuyên gia” rằng Kiên không thể không có tội này! Nếu Kiên vô tội, thì tất cả các thành viên ACB kia cũng vô tội, thế ai chịu trách nhiệm cho việc bắt tạm giam người thì gần 2 năm, kẻ ít thì vài tháng kia, mà có ít người đâu? Đây đâu phải việc anh nông dân Nguyễn Thanh Chấn bị tù oan 10 năm rồi mới có người để ý đến, đây là việc cả nước, nhiều ngân hàng, thậm chí có thể nói nhiều tập đoàn quốc tế cũng theo dõi... thì càng không thể coi là bắt nhầm, tù oan... được, rồi ai chịu trách nhiệm đây?

Sắp tới phần tranh tụng, tôi sẽ ít theo dõi và chắc cũng chả muốn viết thêm stt nào nữa, bởi vì như tôi đã nói, làm sao có ai “cãi lý” được với Kiên, nhất là trong những việc Kiên thuộc nằm lòng, lại vào những giây phút “nước sôi lửa bỏng” này? Nhưng như thế thì rõ là "ngoan cố, thiếu thành khẩn" nhỉ? Chúc mừng bạn, vì bạn đã làm được:

- Nhận hết trách nhiệm cho cấp dưới Thanh, Yến (vợ và em thì đã đành rồi...)
- Bác bỏ việc anh Huỳnh Quang Tuấn có liên quan dưới mọi hình thức đến vụ việc “gửi tiết kiệm”, bạn chứng minh thuyết phục rằng bản thân vô tội cũng là chứng minh một nửa HĐQT ACB ấy vô can!

- Không hề nói một lời không tốt đẹp nào về những người bạn Hòa Phát.

- Quan trọng nhất, đối với những người không có mặt ở phiên tòa, đối với giới làm ăn, và cả với xã hội ta nói chung, bạn đã cho thấy luật và việc thực thi pháp luật ở nước ta còn đi sau cả nền kinh tế khá xa!

- Với người thân, bạn bè thì bạn vẫn là Kiên!

Vậy thôi, “kịch” hay không thì cuối cùng cũng chẳng quan trọng nữa, bạn thừa thông minh và kinh nghiệm để cảm nhận hơn tất cả mọi người, cần làm gì lúc này! Ở đời muôn sự của chung, nghiệp đến thì trả nghiệp, sắc sắc không không...Mong tâm bạn chóng được bình an!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cụ thật thà quá đấy cụ ợ!

CỤ NÀY PHÁT BIỂU RẤT VỪA Ý NGÀI TẬP CẬN BÌNH ! THỨ NHẤT LÀ KHÔNG XÀI CHỮ "KIÊN QUYẾT" MÀ CHỈ XÀI CHỮ "ĐẢNG VÀ CHÍNH PHỦ TA PHẢI CỐ GẮNG LÀM RÕ..."; THỨ HAI LÀ NHẸ NHÀNG, KHÔNG XÀI CHỮ "YÊU CẦU" MÀ XÀI CHỮ "MONG RẰNG"...; THỨ BA LÀ RẤT HỮU NGHỊ VIỂN VÔNG KHI TRUNG QUỐC ĐANG TỐ CÁO BÔI XẤU VIỆT NAM BẰNG CÁCH GỌI "CÁC ĐỒNG CHÍ LÃNH ĐẠO TRUNG QUỐC"...; CUỐI CÙNG LÀ CỤ NÀY THÍCH "QUÁ TRÌNH ĐOÀN KẾT THỐNG NHẤT 2 NƯỚC"; ĐÒAN KẾT THÌ VẪN ĐƯỢC NẾU TQ HỮU HẢO, NHƯNG THỐNG NHẤT THÌ KHÔNG CỤ ƠI, CỤ CỨ ĐEM TÀI SẢN VÀ VỢ CON ĐI "THỐNG NHẤT VỚI HỌ", CHÚNG EM CHẲNG DÁM ĐÂU !
( Ý kiến bà con xóm lá fB )

(Dân trí) - "Trung Quốc đừng nên cậy mình là nước lớn, nước mạnh, có sức mạnh về kinh tế và quân sự để cố tình không tôn trọng quyền bảo vệ và thống nhất của Việt Nam, bởi như vậy là trái với lòng dân, trái với con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội".

Ông Phạm Thế Duyệt - nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đã trao đổi như vậy xung quanh vụ việc Trung Quốc đặt giàn khoan trái phép trên vùng biển Việt Nam.
Thưa ông, việc Trung Quốc đặt giàn khoan Hải Dương-981 trái phép tại vùng biển của Việt Nam là vi phạm Luật pháp quốc tế. Quan điểm của ông trong sự việc này như thế nào và hướng giải quyết ở đây là gì?
Việc Trung Quốc lại đặt giàn khoan Hải Dương 981 trái phép và đưa tàu bè vào vùng biển chủ quyền của nước ta là đi ngược lại với những thương thảo đã thống nhất trong các văn bản trực tiếp, gián tiếp. Việt Nam - Trung Quốc 4 tốt, 2 đất nước xã hội chủ nghĩa với nhau mà lại diễn ra tình cảnh hiện nay thật đáng buồn!
Ông Phạm Thế Duyệt - nguyên Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam
Ông Phạm Thế Duyệt - nguyên Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam
Chúng ta cần phải làm hết trách nhiệm của mình, đồng thời làm cho nhân dân nhận thức rõ đạo lý việc tôn trọng độc lập chủ quyền của mỗi nước. Đảng và Chính phủ ta phải cố gắng làm rõ để cho Trung Quốc thấy được trách nhiệm cùng Việt Nam giải quyết những bức xúc, phức tạp không đáng có và giữ gìn chân lý.
Tôi mong rằng các đồng chí lãnh đạo Trung Quốc ý thức được trách nhiệm với lịch sử 2 dân tộc, trách nhiệm trước nhân dân 2 nước và thành quả trước kia mà Bác Hồ, Bác Mao cùng 2 Đảng cộng sản đã xây dựng để giữ gìn mối quan hệ hữu hảo giữa 2 nước và xóa đi những gì không đúng với quan điểm đường lối của 2 Đảng.
Với quan điểm giải quyết sự việc bằng biện pháp hòa bình, những ngày qua Đảng, Chính phủ và nhân dân Việt Nam đã có những tuyên bố và hành động rất rõ ràng về hành vi xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc, nhưng nước này vẫn cố tình phớt lờ, thậm chí gia tăng các hành động trái phép. Vậy theo ông chúng ta phải có hành động tiếp theo như thế nào?
Việt Nam là đất nước đã trải qua nhiều khó khăn, đau khổ của những cuộc chiến tranh do các thế lực xâm lược gây ra, vì thế không ai yêu hòa bình bằng người Việt Nam và không ai hiểu được sâu sắc những tổn hại và đau khổ của một đất nước bị xâm lược, bị chiến tranh như Việt Nam. Vì thế, chúng ta càng phải có ý thức bảo vệ độc lập chủ quyền của đất nước, ở đây không phải vì nước nhỏ-nước lớn mà ở đây là đạo lý hòa bình và mong rằng thế giới trân trọng.
Quan điểm của Đảng và Chính phủ Việt Nam là không để xảy ra chiến tranh, đụng độ không cần thiết, giành chủ quyền trên cơ sở tôn trọng đạo lý và pháp lý. Trung Quốc đừng nên cậy mình là nước lớn, nước mạnh, có sức mạnh về kinh tế và quân sự để cố tình không tôn trọng quyền bảo vệ và thống nhất của Việt Nam, như vậy là trái với lòng dân, trái với con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội.
Hi vọng các nước trên thế giới sẽ cùng Việt Nam làm rõ đúng sai, tôn trọng lẽ phải, tôn trọng lịch sử nhằm giữ gìn ổn định trên biển, ổn định khu vực.
Ông có đánh giá gì về các hoạt động của các tầng lớp nhân dân phản đối Trung Quốc đặt giàn khoan trái phép trên vùng biển của Việt Nam trong những ngày qua?
Việc bày tỏ chính kiến và hành động đấu tranh của các tầng lớp nhân dân như vậy là tốt. Theo tôi, những việc đúng đắn chúng ta phải kiên quyết, phải lấy sức dân làm gốc. Bài học của tổ tiên chúng ta để lại là “Đem chính nghĩa thắng hung tàn, lấy chí nhân thay cường bạo”, sức mạnh của dân tộc là yếu tố quyết định. 
Ông Phạm Thế Duyệt - nguyên Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam
Để xua đuổi được Trung Quốc ra khỏi vùng biển Việt Nam thì sức mạnh của dân tộc là yếu tố quyết định (ảnh minh họa)
Các tầng lớp nhân dân, các dân tộc, các tôn giáo hãy tiếp tục cùng đồng tâm nhất trí ủng hộ cho các chủ trương của Đảng, Nhà nước để bảo vệ chủ quyền của đất nước; đồng thời thông qua chính kiến của mình làm cho các tầng lớp nhân dân, các dân tộc trên thế giới hiểu được đúng bản chất sự việc để ủng hộ cho công cuộc xây dựng đất nước của chúng ta.
Với sự việc ở Bình Dương vừa qua, ông nhìn nhận như thế nào?
Hành động biểu tình quá khích ở Bình Dương vừa qua là không được, đất nước ta không cho phép những hành động sai trái, những hành động trái đạo lý và hành động có hại cho tình hữu nghị, có hại cho nền kinh tế đất nước. Chúng ta đang kêu gọi đầu tư, vậy nhưng lại có những hành động phá hoại làm ảnh hưởng đến doanh nghiệp nước ngoài tại Việt Nam, điều đó là không thể chấp nhận và không thể dung thứ được.
Xin trân trọng cảm ơn ông!
Châu Như Quỳnh 
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đừng để quá muộn!

Ủy ban Quốc phòng An ninh: Sẽ kiện nếu Trung Quốc không thay đổi

Lãnh đạo Ủy ban Quốc phòng và An ninh cho biết, nhiều tình huống đối phó đã được dự liệu. Nếu Trung Quốc "khăng khăng như thời gian qua thì Việt Nam phải kiện ra tòa án quốc tế".
khoa3-5869-1401285665.jpg
Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng và An ninh Nguyễn Kim Khoa: "Việt Nam đã chuẩn bị biện pháp đấu tranh pháp lý". Ảnh: N.Hưng.
Bên hành lang Quốc hội chiều 28/5, Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng và An ninh Nguyễn Kim Khoa và Phó chủ nhiệm Trần Đình Nhã đã chia sẻ với báo chí quanh vấn đề Trung Quốc di chuyển giàn khoa Hải Dương 981.
Ông Khoa nhận định, việc Trung Quốc di chuyển giàn khoan Hải Dương 981 trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam là một bước leo thang trong chuỗi hành động vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của chúng ta cũng như vi phạm luật pháp quốc tế. “Tuy vậy, đây là hành động mà chúng ta đã tiên liệu”, ông Khoa nhấn mạnh.
Về đối sách trước diễn biến mới này, ông Khoa khẳng định trước mắt Việt Nam vẫn kiên trì đấu tranh bằng giải pháp hòa bình trong đó đẩy mạnh tuyên truyền ra quốc tế để công luận thế giới ủng hộ chính nghĩa của Việt Nam. “Đặc biệt, chúng ta sẽ xem xét biện pháp đấu tranh pháp lý, điều mà Việt Nam đã chuẩn bị”, ông Khoa nói thêm.
Phó chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng và An ninh Trần Đình Nhã cho biết, rất nhiều tình huống đối phó đã được dự liệu, song áp dụng cấp độ nào thì còn tùy thuộc thái độ và hành động tới đây của phía Trung Quốc. “Trường hợp họ vẫn khăng khăng lập trường như thời gian qua thì Việt Nam phải kiện ra tòa án quốc tế”, ông Nhã nói.
nha2-5658-1401285665.jpg
Ông Trần Đình Nhã: "Trung Quốc vi phạm trắng trợn luật Biển và đe dọa an ninh tàu thuyền của chúng ta". Ảnh: NLĐ.
Bình luận về việc Trung Quốc đưa nhiều tàu chiến, tàu rà bom mìn vào vùng biển của Việt Nam, ông Nhã nhìn nhận đó là hành phô trương sức mạnh quân sự cũng như có tính uy hiếp lực lượng chấp pháp Việt Nam.
“Theo luật pháp quốc tế, tàu quân sự cũng có thể đi qua vùng biển nước khác song vũ khí trên tàu của anh phải được che chắn. Đằng này, Trung Quốc không những không che mà còn chĩa súng về phía ngư dân Việt Nam. Đó là sự vi phạm trắng trợn luật Biển và đe dọa an an ninh tàu thuyền của chúng ta", ông Nhã nêu ý kiến.
28 ngày từ khi đặt giàn khoan trái phép trong thềm lục địa Việt Nam, Trung Quốc thường xuyên huy động cả trăm tàu hộ tống và máy bay để bảo vệ giàn khoan và ngăn cản thô bạo hoạt động của tàu chấp pháp, tàu cá của ngư dân Việt Nam.
Nhiều kiểm ngư viên, cảnh sát biển Việt Nam phải điều trị thương tích vì bị tàu Trung Quốc phun vòi rồng, đâm va. Cách đây 2 ngày, một tàu cá Đà Nẵng bị tàu Trung Quốc đâm chìm khiến 10 ngư dân phải nhảy xuống biển.
Chí Hiếu






























































Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mọi điều bạn tưởng bạn biết về Trung Quốc là sai lầm


Minxin Pei, Foreign Policy, 29-8-2012, Trần Ngọc Cư dịch. Trong 40 năm qua, người Mỹ thường chậm chạp trong việc nhận ra vận nước đang đi xuống của các đối thủ bên ngoài. Trong thập niên 1970 họ coi Liên Xô cao hơn họ một cái đầu – đang ở thế đi lên, mặc dù nạn tham nhũng và tình trạng thiếu hiệu năng đang phá hủy những cơ quan trọng yếu của một chế độ cộng sản đang suy tàn.
(Có phải chúng ta quá bị ám ảnh về sự trỗi dậy của TQ trong khi lẽ ra chúng ta phải lo lắng về sự suy sụp của nó)
Vào cuối thập niên 1980, người Mỹ sợ Nhật Bản đang qua mặt Hoa Kỳ về sức mạnh kinh tế. Nhưng chủ nghĩa tư bản thân hữu (crony capitalism), cơn điên đầu cơ, và nạn lạm quyền chính trị biểu hiện suốt thập niên 1980 đã dẫn đến sự suy sụp của kinh tế Nhật Bản năm 1991.

Có thể người Mỹ đang mang một bệnh tưởng tương tự khi nghĩ đến Trung Quốc hiện nay chăng? Những tin tức gần đây nhất từ Bắc Kinh cho thấy sự suy yếu của Trung Quốc (TQ): tăng trưởng kinh tế liên tục chậm lại, hàng hóa ứ đọng vì sản xuất ra mà không bán được, số nợ xấu ngân hàng đang gia tăng, bong bóng đầu tư bất động sản đang theo nhau nổ, và một cuộc tranh giành quyền lực thô bạo đang diễn ở chóp bu, cùng với những xì-căng-đan chính trị xảy ra gần như bất tận. Nhiều yếu tố từng thúc đẩy sự trỗi dậy của Trung Quốc, như lợi thế dân số, thái độ coi thường môi trường, lao động siêu rẻ, và khả năng tiếp cận các thị trường nước ngoài gần như bất tận, hoặc đang thu hẹp hoặc đang biến mất.

Nhưng ngay cả các giới chóp bu Mỹ cũng không ghi nhận được thế đi xuống của Trung Quốc, nói chi đến công chúng Mỹ. Chiến lược “xoay trục qua châu Á” (pivot to Asia) của Tổng thống Barack Obama, được công bố vào tháng 11 năm ngoái và thường được đề cao, xây dựng trên tiền đề là Trung Quốc liên tục đi lên. Lầu Năm góc tuyên bố rằng vào trước năm 2020 khoảng 60% hạm đội của Hải quân Mỹ sẽ được đóng tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Washington cũng đang cân nhắc triển khai các hệ thống hải vận chống tên lửa (sea-borne anti-missile sytems) tại Đông Á, một động thái phản ánh những lo lắng của Mỹ về các lực lượng tên lửa đang gia tăng của Trung Quốc.

Trong cuộc vận động dẫn đến ngày bầu cử Tổng thống, 6 tháng 11 sắp đến, cả phe Dân chủ lẫn phe Cộng hòa đều nhấn mạnh sức mạnh bên ngoài của TQ vì những lý do vừa nhân danh an ninh quốc gia vừa tùy tiện chính trị. Phe Dân chủ dùng sức mạnh kinh tế đang lên của Trung Quốc để kêu gọi Chính phủ đầu tư thêm nữa vào giáo dục và công nghệ môi trường. Vào cuối tháng Tám, Trung tâm Vì tiến bộ Mỹ (the Center for American Progress) và Trung tâm Vì thế hệ mai sau (the Center for the Next Generation), hai cơ quan nghiên cứu chính sách tả khuynh, đã đưa ra một báo cáo tiên đoán rằng Trung Quốc sẽ có 200 triệu người có trình độ đại học trước năm 2030. Bản báo cáo (cũng dự đoán tiến bộ của Ấn Độ trong việc tạo vốn con người/human capital) đã vẽ một bức tranh ảm đạm về sự suy yếu của Mỹ và đòi hỏi những hành động cương quyết. Phe Cộng hòa thì bênh vực cho việc gia tăng ngân sách quốc phòng trong một thời kỳ mà những con số thâm thủng đã cao ngất trời, một phần bằng cách trích dẫn những tiên đoán cho rằng các khả năng quân sự của Trung Quốc sẽ tiếp tục gia tăng khi kinh tế nước này bành trướng. Chương trình tranh cử 2012 của Đảng Cộng hòa, được đưa ra vào cuối tháng 8 tại Đại hội Quốc gia Đảng Cộng hòa, nói: “Đối diện với việc Trung Quốc tăng tốc xây dựng các lực lượng quân sự, Mỹ và đồng minh phải duy trì các khả năng quân sự thích ứng để ngăn cản hành vi xâm lược và o ép của Trung Quốc đối với các nước láng giềng”.

Sự không ăn nhập (disconnect) vẫn tiếp tục tồn tại, giữa một bên là những rối loạn đang sôi sục tại Trung Quốc và bên kia là cảm thức có vẻ chắc nịch của Mỹ về sức mạnh TQ, mặc dù các phương tiện truyền thông Mỹ mô tả tình hình TQ rất chính xác, nhất là về những suy yếu nội lực của nước này. Một lối giải thích cho sự không ăn nhập này là, giới tinh anh cũng như người dân bình thường tại Mỹ không được thông tin đầy đủ về Trung Quốc và về bản chất của những thách thức kinh tế mà TQ sẽ gặp phải trong những thập kỷ tới. Những tệ nạn kinh tế của Trung Quốc có gốc rễ sâu xa hơn thế nữa: đó là một nhà nước đồ sộ đang phung phí tiền vốn và đang chèn ép để đẩy khu vực tư ra ngoài sinh hoạt kinh tế, đó là sự thiếu hiệu năng và thiếu sáng kiến có tính hệ thống, đó là một giai cấp thống trị ở chóp bu tham lam vô độ chỉ biết vinh thân phì gia và duy trì đặc quyền đặc lợi, đó là một khu vực tài chính kém phát triển đến thảm hại, và đó là những sức ép môi trường và dân số chồng chất lên nhau. Nhưng ngay cả những người có theo dõi tình hình Trung Quốc, tư duy nổi bật vẫn là, mặc dù Trung Quốc đã đi vào một giai đoạn gập ghềnh, những yếu tố kinh tế cơ bản vẫn còn mạnh.

Những cảm thức của người Mỹ về tình hình trong nước mình đã ảnh hưởng cách nhìn của họ đối với các địch thủ bên ngoài. Chẳng phải là một sự trùng hợp tình cờ mà giai đoạn thuộc thập niên 1970 và thập niên 1980, khi người Mỹ không nhận ra những dấu hiệu suy yếu của các nước thù địch, cũng là giai đoạn mà dân Mỹ rất bất mãn với các thành tích của nước mình (chẳng hạn được phản ánh trong “bài diễn văn về căn bệnh của Mỹ” của Tổng thống Jimmy Carter, năm 1979). Ngày nay, một Trung Quốc có mức tăng trưởng kinh tế giảm sút từ 10% xuống 8% một năm (như hiện nay) vẫn còn trông sáng sủa so với một nước Mỹ có mức tăng trưởng èo uột dưới 2% và tỉ số thất nghiệp trên 8%. Trong con mắt của người Mỹ, mặc dù tình hình bên kia có thể xấu đi, nhưng tình hình ở đây còn tồi tệ hơn nhiều.

Sở dĩ những cảm thức về một Trung Quốc hùng cường và hãnh tiến vẫn tồn tại là do các hành vi hiện nay của Bắc Kinh. ĐCSTQ đang cầm quyền tiếp tục khai thác những tình cảm dân tộc chủ nghĩa để nâng cao uy tín của mình như là những chiến sĩ bảo vệ danh dự Tổ quốc. Báo đài nhà nước và sách giáo khoa môn lịch sử đã nhồi nhét vào đầu óc thế hệ trẻ một món ăn tinh thần gồm những sự kiện bị bóp méo nhằm đề cao niềm tự hào dân tộc, những láo khoét trắng trợn, và những huyền thoại về lòng yêu nước, dễ dàng kích động những tình cảm bài phương Tây và bài Nhật. Thậm chí đáng lo ngại hơn nữa là lập trường không khoan nhượng của Bắc Kinh về các tranh chấp lãnh thổ với các đồng minh chính của Mỹ tại châu Á, như Nhật Bản và Philippines. Một cuộc tranh chấp lãnh hải, đặc biệt tại Biển Đông Việt Nam, có thể dẫn đến xung đột vũ trang. Đây là một mối nguy đã thực sự khiến nhiều người Mỹ tin rằng họ không thể để mất cảnh giác đối với Trung Quốc.

Điều đáng tiếc là, sự chênh lệch giữa cảm thức của người Mỹ về sức mạnh TQ và hiện thực yếu kém của TQ có những hậu quả tai hại trên thực tế. Bắc Kinh sẽ lợi dụng những luận điệu bài Trung Quốc và sự tăng cường thế phòng thủ của Mỹ tại Đông Á như một bằng chứng hùng hồn về thái độ thù nghịch của Washington. Đảng Cộng sản sẽ đổ lỗi cho Mỹ về những khó khăn kinh tế và thất bại ngoại giao của họ. Óc bài ngoại có thể trở thành một lợi khí cho một chế độ đang vùng vẫy để sống còn trong thời kỳ khó khăn. Nhiều người TQ đã quy trách nhiệm cho Mỹ về những hành động leo thang gần đây trong cuộc tranh chấp Biển Đông, và họ đã cho rằng Mỹ đã xúi giục Hà Nội và Manila lao vào một cuộc đối đầu với Trung Quốc.

Hậu quả nghiêm trọng nhất của tình trạng sai biệt giữa cảm thức và thực tế này là việc Mỹ mất một cơ hội để duyệt xét lại chính sách đối với Trung Quốc và để chuẩn bị cho khả năng, theo đó hướng đi lên của TQ có thể bị gián đoạn trong vòng hai thập niên tới. Cột trụ chính trong chính sách TQ của Washington là duy trì nguyên trạng (the status quo), một thế giới trong đó sự cai trị của ĐCSTQ được giả định là sẽ tồn tại hàng chục năm. Những giả định tương tự đã làm cơ sở cho các chính sách của Washington đối với Liên Xô cũ, với Indonesia dưới thời Suharto, và gần đây với Ai Cập dưới thời Hosni Mubarak và Libya dưới thời Muammar al-Qaddafi. Thái độ coi thường khả năng thay đổi chế độ tại các nước độc tài bề ngoài có vẻ ổn định đã trở thành một lề thói ăn sâu vào não trạng của các quan chức tại Washington.

Mỹ phải đánh giá lại những tiền đề cơ bản trong chính sách Trung Quốc của mình và nghiêm chỉnh cân nhắc một chiến lược thay thế, một chiến lược đặt cơ sở trên giả định về sự suy yếu của Trung Quốc và khả năng ngày một gia tăng về một cuộc chuyển đổi dân chủ bất ngờ trong vòng hai thập niên tới. Nếu một sự thay đổi như thế diễn ra, quan cảnh địa chính trị châu Á sẽ biến chuyển đến mức không thể nhận ra. Chế độ Bắc Triều Tiên sẽ sụp đổ một sớm một chiều, và Bản đảo Triều Tiên sẽ được thống nhất. Một làn sóng gồm những chuyển biến dân chủ sẽ cuốn qua khu vực, lật nhào các chế độ cộng sản tại các nước châu Á. Nhưng, ẩn số lớn nhất và quan trọng nhất có liên quan tới bản thân Trung Quốc: Liệu một nước suy yếu hay đang suy yếu với dân số 1,3 tỉ người có thể quản lý một chuyển đổi hoà bình sang chế độ dân chủ hay không?

Hẳn nhiên, vẫn còn quá sớm để ta loại bỏ khả năng thích nghi và đổi mới của ĐCSTQ. Trung Quốc cũng có thể phục hồi mạnh mẽ trong vài năm tới, và Mỹ không nên coi thường khả năng này. Nhưng sự sụp đổ của ĐCSTQ cũng là một khả năng không thể loại trừ, và những dấu hiệu bất ổn hiện nay tại Trung Quốc đang cung cấp những chỉ dấu vô giá về một biến chuyển long trời lở đất rất có thể xảy ra. Những nhà hoạch định chính sách Mỹ chắc chắn sẽ phạm thêm một sai lầm chiến lược có tầm vóc lịch sử nếu họ không đọc được hoặc đọc sai những dấu hiệu này

Nguồn : khoahocnet.com
(Nghiên cứu lịch sử)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ai đang hất đi bát nước đầy?

(Chinhphu.vn) – Người Việt vẫn dặn nhau “ăn ở như bát nước đầy” và trong quan hệ với Trung Quốc, Việt Nam luôn thực tâm giữ gìn, thậm chí nâng niu bát nước tình nghĩa ấy. Nhưng đáng tiếc là bát nước đang bị người láng giềng lớn hơn tìm cách hất đi và như một câu nói khác, khi bát nước đã đổ đi thì không thể lấy lại được nữa.
Tại các diễn đàn trong nước và quốc tế, khi nhắc đến mối quan hệ láng giềng Việt Nam-Trung Quốc, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đã từng gợi lại cách ứng xử từ bao đời nay của người Việt Nam, hai người láng giềng với nhau, anh lớn hơn tôi, anh không phải với tôi, thì cần nói chuyện với nhau đã, không được thì mới nhờ đến hàng xóm can gián, phân xử, nhưng trước hết phải chiếu vào hương ước vừa có lý, có tình và cực chẳng đã mới phải đưa nhau... ra tòa. Bởi đã mang nhau ra tòa rồi thì cũng như đem bát nước tình nghĩa mà đổ đi vậy.


Việt Nam đã rất nhiều lần khẳng định quan điểm trước hết muốn kiên định, kiên trì bằng con đường trao đổi ngoại giao để bảo vệ lợi ích chính đáng của mình, trước những hành vi Trung Quốc xâm phạm chủ quyền của Việt Nam, mà mới nhất là việc đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào hạ đặt trái phép sâu trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam.

Nhưng “cây muốn lặng mà gió chẳng đừng”. Như Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã nhấn mạnh với báo chí quốc tế, trước thiện chí hòa bình của Việt Nam, câu trả lời của Trung Quốc là ngày càng gia tăng sức mạnh, các hành động uy hiếp và xâm phạm, rồi liên tục vu khống và đổ lỗi cho Việt Nam. Do đó, Việt Nam đang tính tới mọi giải pháp hòa bình để bảo vệ chủ quyền và lợi ích chính đáng của mình, kể cả đấu tranh pháp lý, tức là không loại trừ đưa vụ việc ra trước công pháp quốc tế.

Cạnh nhà giàu đau răng ăn cốm…

Người Việt nói “bán anh em xa, mua láng giềng gần”, “hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau” và cười chê thói “cháy nhà hàng xóm bình chân như vại”, “đèn nhà ai nhà ấy rạng”. Người Việt còn coi trọng, chú ý giữ gìn quan hệ láng giềng với các lân quốc hơn thế nữa, bởi người ta có thể “chọn bạn mà chơi, chọn nơi mà ở”, hàng xóm xấu bụng có thể dọn đi nơi khác, nhưng bên cạnh một nước láng giềng lớn mà cứ hay chơi xấu thì phải gồng mình chịu đựng chứ biết dọn đi đâu!

“Cạnh nhà giàu đau răng ăn cốm, gần kẻ trộm ốm lưng chịu đòn”. Chỉ riêng trong vụ giàn khoan Hải Dương 981, đã có rất nhiều những bằng chứng cho thấy Trung Quốc “la làng” như thế nào. Và cũng không ít hơn những bằng chứng khẳng định Việt Nam đã kiên trì, kiên nhẫn tìm cách giải quyết vụ việc bằng các biện pháp hòa bình, tôn trọng luật pháp quốc tế ra sao.

Nước nào thể hiện rõ thiện chí đối thoại, hòa bình, tuân thủ luật pháp quốc tế, nước nào ra mặt hung hăng, từ chối đối thoại, phớt lờ những quy tắc của luật pháp quốc tế, tất cả đều đã phơi bày rõ ràng trước con mắt của công luận vốn rất công bằng. Cũng cần nhắc lại rằng, từ năm 2010 đến nay, năm nào Trung Quốc cũng “gây sự” với Việt Nam trên Biển Đông. Vụ giàn khoan Hải Dương 981 đang đẩy Việt Nam đến giới hạn của sự kiềm chế.

Nói đến quan hệ láng giềng, nhiều người hẳn vẫn chưa quên cách ứng xử của Việt Nam trong vụ máy bay của Malaysia mất tích mới đây. Không chỉ nhiệt tình ngay lập tức tham gia tìm kiếm máy bay mất tích theo tinh thần vô tư nhất, Việt Nam còn cho các tàu quân sự của Trung Quốc vào lãnh hải Việt Nam để tham gia công tác cứu hộ cứu nạn. Khi đó đã có không ít ý kiến cho rằng rất cần cảnh giác, dè chừng với đề nghị này của Trung Quốc và cũng rất dễ hiểu vì sao trên thực tế đã có những quốc gia từ chối cho tàu Trung Quốc vào, song Việt Nam đã lựa chọn cách hành xử không chỉ trách nhiệm, nhân bản mà còn hào hiệp và cao thượng, với mong muốn xây dựng lòng tin thực sự giữa hai bên.

Công thư năm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng cũng ra đời với tinh thần hào hiệp như vậy, khi Trung Quốc đang đứng trước nguy cơ bị tấn công quân sự bởi các đồng minh của chính quyền Đài Loan. Hành xử nghĩa hiệp như vậy, nhưng trong các vấn đề liên quan đến chủ quyền biển đảo, Việt Nam chỉ nhận được những cách đáp trả không hề “chính nhân quân tử”, từ phía người láng giềng lớn.

“Không có gì quý hơn độc lập, tự do”

Như một dự cảm, thời gian qua, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã liên tục nhấn mạnh tầm quan trọng của lòng tin chiến lược trong quan hệ quốc tế và kêu gọi cần giữ gìn hòa bình, ổn định như một điều kiện tiên quyết cho phát triển, tiến bộ.

Tại diễn đàn Liên Hợp Quốc năm 2013, thay mặt Đảng, Chính phủ và nhân dân Việt Nam, Thủ tướng đã nêu rõ: “Bất kỳ hành động hiếu chiến nào đều phải bị lên án, ngăn chặn. Bất cứ nỗ lực ngăn ngừa xung đột nào đều phải được trân trọng, ủng hộ. Còn một biểu hiện dù mong manh của sự sống, người thầy thuốc cũng phải tận tâm cứu người. Còn một tín hiệu dù nhỏ nhoi của hòa bình chúng ta cũng phải tận sức để tránh chiến tranh”.

Và thực tế, trong khi cố gắng để giữ gìn hòa bình, ổn định trên Biển Đông và trong khu vực, Việt Nam cũng đồng thời tính đến những hậu quả khôn lường cho nền kinh tế thế giới nếu xảy ra xung đột, bất ổn ở đây. Dàn khoan Hải Dương 981 không còn chỉ là chuyện của hai người hàng xóm nữa, khi thế giới đã trở nên nhỏ bé hơn rất nhiều trong thời đại công nghệ phát triển như vũ bão. Một quốc gia có trách nhiệm với cộng đồng quốc tế như Việt Nam hiển nhiên không thể nào lại là người “gây sự” trước với người hàng xóm của mình.

Người Việt Nam có câu “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Vì thế Việt Nam biết ơn và không bao giờ quên những gì mà Trung Quốc đã ủng hộ và giúp đỡ. Yếu tố “láng giềng” có mặt cả trong “4 tốt” và “16 chữ ” đã được xác định là phương châm của quan hệ Việt-Trung. Nhưng với Việt Nam, cũng như các quốc gia khác, độc lập, chủ quyền thiêng liêng phải là ưu tiên cao nhất bởi “Không có gì quý hơn độc lập tự do”, như lời căn dặn của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Khi Việt Nam không có lựa chọn nào khác để bảo vệ chủ quyền thiêng liêng, thì nói như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Việt Nam “nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”. Mà thực chất, “thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc” không phải và không thể là hòa bình, hữu nghị mà các dân tộc trên trái đất này đều mong muốn.

Kêu gọi xây dựng lòng tin ở châu Á, tuyên bố “trỗi dậy hòa bình”, nhưng việc làm của Trung Quốc khác rất xa với những gì Trung Quốc nói và cách hành xử “nói một đằng, làm một nẻo” đã làm mất lòng tin của cộng đồng quốc tế, của các nước láng giềng. Mà mất lòng tin là mất tất cả!

Cuối cùng, nhân nói đến lòng tin, xin nhắc đến một câu chuyện ngụ ngôn nổi tiếng về tình bạn của đại văn hào Nga Lev Tolstoi. Ai trong chúng ta mà chưa từng đọc câu chuyện này lúc còn thơ bé, nhưng vẫn cần phải nhắc lại trong bối cảnh lòng tin dường như đang ngày càng trở nên hiếm hoi hơn, và vì thế, quý giá hơn, trong quan hệ quốc tế: Một anh leo tót lên cây, bỏ mặc anh còn lại với con gấu đói bụng. Khi gấu bỏ đi, anh bạn đã leo lên cây hỏi: Gấu nói gì với cậu thế? Anh kia trả lời: Nó bảo rằng, ai bỏ bạn trong lúc hiểm nguy, hoạn nạn là không tốt…

Kim Tuấn



Dân thì huỵch văn toẹt, chả tiếc rẻ gì:
Bài viet dài dòng quá... Đem đơn nộp kiện mà là người hắt bát nước đầy sao ?
Hàng ngàn năm bắc thuoc mà bạn coi là " sớm lửa tối đèn " ư ?
" Xới cơm xới ở lòng ta
So đũa thì phải so ra lòng người " chứ.
Người ta đã mở mắt cho mình thấy sự thật phũ phàng còn chần chừ chi nữa. Cướp nó vào nhà không đuổi được nó ra, cả làng công nhận rồi...để nó chiếm mất nhà rồi mới kiện hay sao ?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ở đâu có được bản này? - Ngàn năm là vạn đắng cay trong lòng - Lẽ nào sắc sắc, không không - Bách Việt như một bóng hồng đã qua?



Bản đồ Nguyễn Thanh Vũ sưu tầm

Di chúc muôn đời của vua Trần Nhân Tôn:


"Các người chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo. Vì rằng họ cho mình cái quyền nói một đường làm một nẻo. Cho nên cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa. Chớ coi thường chuyện vụn vặt xảy ra trên biên ải. Các việc trên, khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn. Tức là họ không tôn trọng biên giới qui ước. Cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp. Không thôn tính được ta, thì gậm nhấm ta. Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích. Vậy nên các người phải nhớ lời ta dặn: "Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác". Ta muốn lời nhắn nhủ này như một di chúc cho con cháu muôn đời sau." Quá khứ là gốc rễ của tương lai, rễ càng đâm sâu thì cây mới vững vàng và càng vươn cao.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lặng cái giề? TQ đã nghi binh thành công ở Gạc Ma!


DẤU LẶNG.
Chiều tối nay vùng biển có giàn khoan Trung Quốc hạ đặt trái phép trước đó chợt tĩnh lặng. Là bởi vì giàn khoan đã di chuyển hơn 20 hải lý, di chuyển nhưng vẫn nằm trong khu vực chủ quyền Việt Nam, và nếu nó cứ đi với 4 hải lý/giờ, cứ đi, thì phải chờ, nhưng nếu nó lại neo, lại tiếp tục khoan thăm dò thì có nghĩa là sự yên tĩnh ấy vẫn nằm trong thủ đoạn xâm chiếm, vẫn là những bước chân kẻ cướp.
Có người lạc quan thì cho rằng trước thái độ cứng rắn của Viêt Nam, sựtuyên bố mạnh mẽ của những nước lớn như Mỹ, Nhật, Pháp ủng hộ Việt Nam, và cả nguy cơ đứng trước một vụ kiện ra Tòa quốc tế mà Thủ tướng Việt Nam đã tuyên bố...Trung Quốc đang rút dần giàn khoan ra khỏi khu vực biển nhạy cảm, như một sự lùi, như một sự thua, cũng có thể là một bước nghi binh, nhưng về cơ bản, cuộc đấu tranh ngoại giao và truyền thông vừa qua của Việt Nam đã giành thắng lợi bước đầu.
Người tỉnh táo hơn thì ít nhìn vào giàn khoan mà nhìn vào đảo Gạc Ma-hòn đảo bị Trung Quốc cưỡng chiếm của Việt Nam năm 1988. Cho rằng, Trung Quốc đã thành công khi biết hướng dư luận vào giàn khoan để rảnh rang dồn sức đắp lên Gạc Ma thêm hình hài đảo, và vội vã xây ở đó một đường băng và các công trình quân sự. Và khi xong, thì mọi sự đã rồi. Là vì ngay cả ngoại giao và truyền thông Việt Nam bỏ ngõ sự tố cáo hành vi xâm phạm trắng trợn này của Trung Quốc khi đang biến đảo Gạc Ma của Việt Nam thành một căn cứ quân sự của Trung Quốc. Câu hỏi đặt ra là tại sao suốt thời gian qua ta ít quan tâm đến sự xâm phạm nghiêm trọng này của Trung Quốc tại Gạc Ma?
Người đa nghi và bi quan lại thấy việc Trung Quốc im lặng di dời giàn khoan như đang rút đi đã đặt câu hỏi hay đang có sự thỏa hiệp hai bên về chủ quyền và hai bên đang diễn chung một màn kịch?
Mình không lạc quan cũng không bi quan, chỉ thấy rằng, chúng ta phải tận dụng cơ hội vàng, chứng cứ vàng và các điều luật quốc tế nhanh chóng hoàn thành hồ sơ pháp lý kiện Trung Quốc ra Tòa Quốc tế, kiện một mình hoặc phối hợp cùng philipin. Dứt khoát phải làm việc này. Không chần chừ. Đây cũng là cơ hội để chúng ta thoát Trung. Đây cũng là cơ hội để chúng ta thay đổi toàn diện về chủ trương và chính sách đối với Quốc gia Trung Quốc vốn luôn tiềm ẩn sự phản trắc và thủ đoạn. Đây cũng là cơ hội để "vệ sinh môi trường" não bộ của nhiều người vốn vẫn hy vọng vào Trung Quốc, vốn vẫn u mê trong nhận thức, vốn vẫn đang nói và hành xử như một "hán gian".
Trong mọi tình huống, điểm tựa duy nhất, cuối cùng và bên vững là sức mạnh của nhân dân, ý chí của nhân dân, trí tuệ của nhân dân. Xa rời điều này là mất nước.
Giữa khoảnh khắc dấu lặng, xiết dây chão căng hơn, trụ chân vững hơn, một lòng một hướng đón những cơn bão mới. Chúng ta sẽ thắng nếu trên dưới đồng lòng vì giang sơn Tổ Quốc.

Phần nhận xét hiển thị trên trang