Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 20 tháng 5, 2014

Cu y Nguyễn!


Phỏng vấn nhà văn Hoàng Quốc Hải về tình hình Biển Đông

Nhóm PVSM
Thứ ba ngày 20 tháng 5 năm 2014 2:53 PM

TNc: Bài trả lời phỏng vấn của nhà văn Hoàng Quốc Hải đã đăng trên trang nhà năm 2012. Hôm nay bọn bá quyền TQ càng leo thang, chúng tôi xin đưa lại bài này vẫn nguyên tính thời sự.


SM: Nhà văn Hoàng Quốc Hải là nhà tiểu thuyết lịch sử đương kim sung sức với hai bộ tiểu thuyết đồ sộ về hai thời đại Lý- Trần có tựa đề “TÁM TRIỀU VUA LÝ” và “BÃO TÁP TRIỀU TRẦN” gồm 10 tập, dung lượng trên 6.500 trang với khoảng thời gian gần 400 năm. Có thể mượn lời của nhà văn, nhà giáo dục Phạm Toàn để nói về ông: “ Chỉ những nghệ sĩ chân chính mới có nỗi đau phải đào sâu vào khoa học lịch sử chẳng kém một nhà sử học ưu tú nhất. Song họ lại hơn đời ở một nỗi ưu tư nên họ mới làm ra được tác phẩm nghệ thuật có đề tài lịch sử”.
Nhân việc phía Trung Quốc đang rầm rộ gây hấn ở Biển Đông, vi phạm thô bạo quyền chủ quyền trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của nước ta, nhóm phóng viên Sống Mới đã có cuộc trao đổi với ông về tình hình thời sự nóng hổi này. Qua những cứ liệu lịch sử quý giá, cũng như những phân tích của nhà văn Hoàng Quốc Hải, chúng tôi hy vọng sẽ cung cấp tới độc giả những thông tin có ích và xác thực để mỗi người Việt Nam hiểu được rõ quyền lợi của quốc gia và trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà Trung Quốc đã và đang tìm cách chiếm đoạt, cũng như bản chất tàng ẩn phía sau sự ngông ngạo của Trung Quốc trong thời gian gần đây.

PV: Thưa nhà văn Hoàng Quốc Hải, mới đây Trung Quốc cho một đoàn tàu cá với 30 chiếc tầu lớn, trong đó có cả tầu hậu cần vào đánh bắt cá và khuấy đảo vùng biển thuộc quyền chủ quyền và đặc quyền kinh tế của Việt Nam ở Trường Sa, lại nữa Công ty dầu khí Hải Dương của Trung Hoa (CNOOC) (China National Oil Corporation) mời thầu 9 lô dầu khí cũng trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của VN; trước tình hình đó chẳng hay nhà văn có quan tâm?
Nhà văn Hoàng Quốc Hải: Thưa các nhà báo, sao lại nói “có quan tâm”? Mà phải nói trách nhiệm mỗi công dân phải làm gì đây trước việc ngoại bang đe dọa đến sự toàn vẹn lãnh thổ trong đó có chủ quyền biển đảo của chúng ta. Việc Trung Quốc đưa một đoàn tầu cá hùng hậu (cũng có thể là tầu hải quân trá hình) vào diễu võ dương oai tại vùng biển thuộc chủ quyền của nước ta, thực chất là một hành vi khiêu khích nghiêm trọng. Điều trớ trêu là Trung Quốc vừa ra lệnh cấm đánh bắt cá trên biển Đông (cấm trái phép cả trên vùng biển Việt Nam) từ 16 tháng 5 năm 2012 đến 1 tháng 8 năm 2012 thì 12 tháng 7 năm 2012 chính họ lại vi phạm cái gọi là “lệnh cấm” đó. Điều này chứng tỏ cái mà Trung Quốc nói hoàn toàn trái ngược với cái mà Trung Quốc làm. Đoàn tầu cá 29 chiếc vỏ thép, mỗi tầu 140 tấn cùng với tầu hậu cần kiêm chỉ huy 3.000 tấn được chia thành hai biên đội 6 tốp, hình thành một hạm đội đánh bắt. Thực chất đây là một cuộc diễn tập quân sự trá hình và cũng là đòn cân não nắn gân đối phương
Còn việc Công ty dầu khí (CNOOC) Trung Quốc mời thầu 9 lô dầu khí nằm sâu trong thềm lục địa Việt Nam, lô gần nhất chỉ cách đảo Phú Quý hơn 50km, đó không còn là hành vi khiêu khích, mà nó nằm trong âm mưu thôn tính thuộc về quốc sách của Trung Hoa xuyên suốt từ cổ đại tới nay.

PV: Có phải nhà văn muốn nói đến vùng biển tranh chấp giữa Trung Quốc với ta.

Nhà văn Hoàng Quốc Hải: Không, giữa ta và Trung Quốc cùng các nước như Malaysia, Philippines, Brunei chưa đàm phán để xác định vùng chồng lấn. Chỉ vùng chồng lấn đó mới gọi là vùng tranh chấp. Còn việc Trung Quốc cho ngư dân vào đánh bắt cá và mời thầu 9 lô dầu khí trong vùng thuộc quyền chủ quyền tức vùng đặc quyền kinh tế của ta là hành vi xâm lấn, nếu chưa muốn nói là xâm lược. Đó là một âm mưu thâm độc, tạo ra tranh chấp trong vùng không có nhân tố tranh chấp rồi đòi thương lượng. Thật chẳng khác chuyện cổ tích kể về một con chó sói trong lúc đói rét, năn nỉ xin đặt nhờ một cái chân vào trong ngôi nhà của thỏ để sưởi ấm. Khi đặt được một chân, sói dùng toàn thân xô cửa vào nhà, liền đó đuổi thỏ đi và nhận đó chính là nhà của mình. Thỏ cãi lại. Sói chồm lên cắn chết thỏ rồi ăn thịt.

PV: Đề nghị nhà văn nói rõ hơn về quốc sách tạo ra vùng tranh chấp của Trung Quốc.

Nhà văn Hoàng Quốc Hải: Phải nói hầu hết các nước có chung biên giới với Trung Quốc đều bị Trung Quốc gây hấn và bị mất đất về tay Trung Quốc. Hùng mạnh như nước Ấn Độ mà năm 1962, Trung Quốc gây ngòi nổ làm bùng lên cuộc chiến tranh biên giới Trung -Ấn. Kết thúc chiến tranh, Trung Quốc chiếm được của Ấn Độ 50.000 km2. Cho tới nay Ấn Độ luôn đòi lại vùng đất bị Trung Quốc chiếm mà vẫn chưa đòi nổi một xăng ti mét, và hận thù giữa hai nước Ấn-Trung vẫn chưa có cách nào hóa giải.

Lấy ngay như nước ta làm ví dụ. Rõ nhất là cổng Nam Quan giáp với Đồng Đăng của nước ta. Cổng đó được người Trung Hoa xây từ đời nhà Minh thế kỷ 15. Trải năm thế kỷ nó vẫn tồn tại trấn giữa một đường biên dài và không xảy ra tranh chấp. Nhưng qua cuộc chiến tranh xâm lược của Trung Quốc đánh Việt Nam vào tháng 2 năm 1979, tới nay chiếc cổng đó đã nằm sâu trong đất họ và cách đường biên giới tới mấy trăm mét. Và người Trung Quốc lý sự rằng hiệp ước Pháp- Thanh phân định biên giới, việc đo đạc không chính xác! Vả lại Hiệp ước Pháp-Thanh thì mãi 1885 mới ký, chẳng có liên can gì đến biên giới trước đó.

Hoặc Bãi Tục Lãm trên sông Bắc Luân huyện Móng Cái (Quảng Ninh), Thác Bản Giốc thuộc huyện Trùng Khánh (Cao Bằng), trước chiến tranh biên giới năm 1979, nó hoàn toàn thuộc phần đất Việt Nam, không hề có tranh chấp. Ấy thế mà sau chiến tranh biên giới, người Trung Quốc nhận chằng là của họ. Trên phương diện quốc gia, họ cù nhầy cò cưa gây căng thẳng trên nhiều tuyến biên ải, tới khi “Bãi Tục Lãm” chia đôi, Thác Bản Giốc” chia đôi. Sự cực kỳ phi lý ấy, thử hỏi có khác gì truyện con chó sói xin sưởi nhờ một chân trong nhà con thỏ?

Trở lại vấn đề Biển Đông tức Trường Sa, Hoàng Sa của Việt Nam. Theo Công ước về Luật biển UNCLOS của Liên Hiệp quốc 1982 mà Trung Quốc và Việt Nam đều ký kêt, thì vùng thềm lục địa 200 hải lý tính từ đường lãnh hải của mỗi quốc gia là quyền tài phán thiêng liêng bất khả xâm phạm của quốc gia đó. Ấy thế mà Trung Quốc nhảy vào đến tận sân nhà người ta mà cãi cối, nhận bừa theo kinh nghiệm truyền đời trên đất liền của họ với mục tiêu là tạo ra vùng tranh chấp.

Việc bất minh này nếu ta không làm quyết liệt, vạch trần sự gian dối đến liều lĩnh, sự ngạo mạn đến trơ trẽn về mặt pháp lý và cả đạo lý cho nhân dân Trung Quốc và toàn thế giới biết, chắc sẽ dẫn đến hậu quả tai hại về mặt chủ quyền. Và nếu điều đó xảy ra thì đương thời không chỉ mắc tội với tổ tông mà muôn đời sau hậu thế còn nguyền rủa.

PV: Thưa nhà văn, sở dĩ có sự gây hấn với các nước láng giềng về lãnh hải, là do Trung Quốc căn cứ vào đường 9 đoạn mà thế giới gọi là đường lưỡi bò trên bản đồ do Trung Quốc tự vẽ. Vậy xin nhà văn giải thích đường 9 đoạn hình thành trên cơ sở nào, và như Trung Quốc biện bạch là do từ trong lịch sử lâu đời, từ thời Hán, Đường, tổ tiên họ đã phát hiện ra vùng biển đảo này, do đó họ có quyền chiếm hữu.

Nhà Văn Hoàng Quốc Hải: Từ trước năm 1946, trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa hoàn toàn không có yếu tố nước ngoài mà chỉ có người Việt Nam chiếm hữu từ thế kỷ 17, tới cuối thế kỷ 19 người Pháp xâm chiếm Việt Nam thì quyền chiếm hữu hai quần đảo này thuộc về người Pháp. Họ thay mặt chính phủ Nam triều quản lý.

Năm 1939, quân Nhật đổ bộ lên chiếm một phần đảo Hoàng Sa và hàng loạt đảo Bành Hồ, Mã Tổ, Đài Loan, Hải Nam của Trung Quốc vừa làm bàn đạp tấn công lục địa Trung Hoa, vừa khống chế bờ tây Thái Bình Dương đối chọi với Mỹ đang thống lĩnh bờ đông Thái Bình Dương. Ngay trong thời gian quân Nhật chiếm đóng Hoàng Sa, thì phía người Pháp và cả người Việt vẫn điều hành trạm khí tượng và cây đèn biển trên quần đảo này. Năm 1945 các nước phát xít Đức - Ý - Nhật đầu hàng Đồng Minh, Trung Hoa dân quốc do Tưởng Giới Thạch đứng đầu nằm trong thành phần của Đồng Minh, nên được phân công giải giáp quân đội Nhật, trong đó có phần lãnh thổ Bắc Việt Nam và quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa.

Đến đầu năm 1950, quân Trung Hoa dân quốc đã rút lui khỏi vùng đảo này. Còn đồn binh của quân Pháp vẫn đóng trụ trên quần đảo Hoàng Sa. Tuy nhiên đầu năm 1956, Trung Hoa dân quốc lại tái chiến đảo Ba Bình thuộc Trường Sa, Cộng hòa nhân dân Trung Hoa chiếm đảo Phú Lâm thuộc Hoàng Sa; cả hai bên Trung Hoa đều chiếm đóng trái phép một phần lãnh thổ do Việt Nam quản lý liên tục suốt từ thế kỷ 17.

Đường 9 đoạn trên bản đồ do Trung Quốc vẽ hiện nay là kế thừa đường 11 đoạn do một người thuộc chính quyền Trung Hoa dân quốc tự vẽ ra từ năm 1947, nghĩa là từ sau khi họ tiếp quản phần đất mà người Nhật thua trận để lại.
Lai lịch tấm bản đồ này rất mơ hồ, nó không có xuất sứ lịch sử, không có giới hạn địa lý theo kinh độ, vĩ độ và tọa độ. Sở dĩ hiện nay nó chỉ còn 9 đoạn là do hai đoạn trùm lên Vịnh Bắc Bộ của Việt Nam, sau khi đã phân chia giữa Việt Nam và Trung Hoa thì người Trung Hoa lại tự xóa đi 2 đoạn.

Trung Quốc không hề có một bằng chứng lịch sử nào khả tín như sử sách của họ có ghi chép cụ thể về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, hoặc có thực tế chiếm hữu và khai thác; hoặc chí ít là bia chủ quyền; điều có thể thuyết phục nữa là bản đồ hành chính hoặc bản đồ địa lý quốc gia. Tất cả những yếu tố tối thiểu để chứng minh quyền làm chủ của Trung Quốc trên hai quần đảo này đều không có. Mà tất cả chỉ là những căn cứ vu vơ. Ví như: “Trung Quốc đã hành xử chủ quyền biển Nam Trung Hoa từ thời nhà Tống (960 -1279). Hoặc “Thời Minh Vĩnh Lạc (1403 – 1427), hạm đội của Trịnh Hòa đã đi khảo sát tại vùng biển Đông Nam Á…”
Đúng là Trịnh Hòa có đem quân đi giễu võ dương oai tại vùng Đông Nam Á, nhưng không vẽ được bản đồ, không có dấu ấn gì ghi chép tại mấy nước này, trái lại khi quân của Trịnh Hòa tiến vào Trảo Oa (Java) bị dân địa phương đánh đuổi giết chết tới 170 người Trung Quốc, khiến Trịnh Hòa phải tháo lui. Và sang đời Minh Tuyên Đức thì nhà Minh phải bãi bỏ chương trình rất tốn kém của Trịnh Hòa.
Còn như “Hoàn Cầu thời báo” nói: “Trung Quốc đã hành xử chủ quyền biền Nam Trung Hoa từ thời nhà Tống” thì quả là họ nói liều và họ chẳng hiểu gì về lịch sử cha ông họ. Ta nhớ, trước cuộc xâm lăng Đại Việt năm 1076, triều đình nhà Tống bàn đến nát nước. Các đại thần nhà Tống rất sợ giao chiến với người Giao Chỉ ( Xưa họ gọi nước ta là xứ Giao Chỉ). Lễ bộ thị lang Vương Thiều đã tranh biện kịch liệt với bọn người hiếu chiến và khẳng định “Chớ nên gây việc binh đao với người Giao Chỉ”. Còn Triều Bổ Chí, một văn quan thì dâng sớ trần tình mọi nhẽ can ngăn Vương An Thạch và Tống Thần tông chớ nên gây chiến với người Giao Chỉ. Bởi nhẽ người Tống không quen thạo đường biển. Ông nói: “Quân Tống nhát sóng, hơi có gió đã sợ rồi, không biết sẽ chiến đấu làm sao? Còn người Giao Chỉ, họ giỏi thủy chiến. Từ xưa truyền lại rằng người Việt lặn xuống nước đục thuyền địch lật úp. Đỗ Mục nói họ có kẻ đi chìm dưới đáy bể tới năm mươi dặm mà không thở…”
Phải nói nhà Tống là một thời đại yếu hèn, hết bị nước Kim đến nước Liêu, nước Hạ chèn đánh. Nhà Tống vừa phải cắt đất cầu hòa vừa phải triều cống. Vua Tống còn bị vua nước Kim bắt phải tôn gọi bằng bá phụ, trong khi Kim Thái tông mới có 12 tuổi. Sự suy thoái triền miên ấy dẫn toàn bộ nước Trung Hoa vào vòng thống trị của người Mông Cổ tới cả trăm năm. Trận quyết chiến cuối cùng năm 1279, quân Mông Cổ dìm chết 10 vạn quân Tống trong Vùng biển Nhai Sơn, tể tướng nhà Tống là Lục Tú Phu phải cõng vua Tống nhảy xuống biển tự tử.
Thử hỏi một đất nước như thế làm sao mà “hành xử chủ quyền” được trên “biển Nam Trung Hoa”?

PV: Nhân sự kiện người Trung Quốc quấy rối trên vùng biển chủ quyền của Việt Nam với chính sách tựa như “ngoại giao pháo hạm”, nhà văn có thể chứng minh bằng các tài liệu của phía Trung Quốc, rằng từ xưa chưa bao giờ hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa thuộc chủ quyền Trung Hoa và tình trạng họ chiếm đóng Hoàng Sa và một phần Trường Sa được thể hiện như thế nào?

Nhà văn Hoàng Quốc Hải: Mới đây tiến sĩ Hán- Nôm Mai Ngọc Hồng vừa hiến Bảo tàng lịch sử Việt Nam tấm bản đồ lãnh thổ Trung Quốc Hoàng Triều trực tỉnh địa dư toàn đồ do Nhà Xuất bản Thượng Hải ấn hành năm 1904, ghi rõ cực Nam của Trung Quốc là đảo Hải Nam.
Nên nhớ đây là bản đồ “địa dư toàn đồ” nên không có thể nhầm lẫn hoặc bỏ sót một địa danh nào. Vả lại nhóm làm bản đồ gồm các học giả nổi tiếng của Trung Quốc và các chuyên gia phương Tây hợp tác. Thêm vào đó sách “Trung Quốc địa lý học giáo khoa thư biên soạn năm 1905, xuất bản năm 1906 có ghi: “Phía Nam từ vĩ độ Bắc 18độ13’ tận cùng là bờ biển Nhai Châu (Hải Nam)… Vậy là cả bản đồ chi tiết về lãnh thổ và sách giáo khoa của người Trung Quốc đều xác nhận Hải Nam là đất tận cùng giáp biển. Tuyệt nhiên không thấy có tên Hoàng Sa, Trường Sa xuất hiện trên bản đồ này.

Cái tên Tây Sa (tức Hoàng Sa) và Nam Sa (tức Trường Sa) mới chỉ xuất hiện trên thư tịch Trung Quốc từ năm 1947. Và mãi tới năm 1980 ngày 30 tháng 1, Cộng hòa nhân dân Trung Hoa mới lần đầu tiên đưa ra văn kiện có hệ thống đầy đủ của Bộ Ngoại giao về chủ quyền của Trung Quốc đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam mà phía Trung Quốc gọi là Tây Sa và Nam Sa, trong khi Việt Nam đã chiếm hữu và khai thác liên tục từ thế kỷ 17 cho tới khi Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm.
Thật ra hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa từ thế kỷ 17 đến thế kỷ 20, Việt Nam chỉ gọi một cái tên chung là Hoàng Sa (tức đảo cát vàng) hoặc Vạn Lý Trường Sa (một bãi cát dài vạn dặm).
Ta có thể tham khảo thêm một số bản đồ cổ của Trung Quốc ví như “Dư địa đồ” bản đồ của Trung Quốc vẽ đời Nguyên của Chu Tự Bản, được thu nhỏ trong sách “ Quảng Dư Đồ, quyển 1” của La Hồng biên soạn năm 1561, phần cực nam lãnh thổ Trung Quốc là đảo Hải Nam.
Trong “Hoàng Minh đại thống nhất tổng đồ” quyển 1 của Trần Tổ Thụ đời Minh soạn năm 1635, phần lãnh thổ cực nam của Trung Quốc ghi là đảo Hải Nam.
Trong danh mục bản đồ các đời mà Trung Quốc vẽ hiện còn lưu giữ trong “Bắc Kinh tứ khố” còn vô vàn, nhưng chẳng có một chiếc nào đả động đến Trường Sa, Hoàng Sa của Việt Nam hoặc Tây Sa, Nam Sa như Trung Quốc gọi.
Trên đây tôi chỉ nêu ba tấm bản đồ tiêu biểu của Trung Quốc, do người Trung Quốc vẽ qua các thời đại Nguyên, Minh, Thanh từ thế kỷ 14 đến đầu thế kỷ 20. Ngoài ra còn vô số các bản đồ do các nhà truyền giáo phương Tây, các nhà thám hiểm, nhà buôn vẽ đều ghi nhận đảo Cát Vàng thuộc về nước Đại Nam.

Vài chứng cớ nữa nói lên người Trung Quốc thừa nhận đảo Cát Vàng (Hoàng Sa) là của Việt Nam.
Vào năm 1895 tầu Bellona của Đức bị vấp đá ngầm và chìm tại quần đảo Hoàng Sa, đánh tín hiệu cấp cứu cho Hải Nam mà không được đáp ứng. Trước đó, năm 1890 tầu Himeji của Nhật Bản cũng bị đắm ở Hoàng Sa, gởi tín hiệu cho Hải Nam đều không được phía Trung Quốc cứu hộ. Trái lại ngư dân của họ lại từ Hải Nam ra hôi của như đồng và các hàng hóa khác. Nhân hai sự vu này chính phủ Anh gởi công hàm phản kháng. Phía Trung Quốc tuyên bố chính thức là quần đảo này không thuộc về Trung Quốc.

Xa hơn nữa trong “Phủ biên tạp lục” nhà bác học Lê Quý Đôn có đoạn viết:” Tôi đã từng thấy một đạo công văn của quan chánh đường, huyện Văn Xương, Quỳnh Châu (đảo Hải Nam) gửi cho Thuận Hóa nói rằng:” Năm Kiền Long thứ 18 (1758-tương đương với thời Chúa Nguyễn Phúc Chu ở Đàng Trong) có 10 tên quân nhân xã An Vĩnh đội Cát Liềm huyện Chương Nghĩa phủ Quảng Ngãi nước An Nam, ngày 7 đến đến Vạn lý Trường Sa tìm kiếm các thứ, có 8 tên lên bờ tìm kiếm, chỉ để hai tên giữ thuyền, bị gió giựt đứt dây thuyền dạt vào Thanh Lan cảng, quan ở đây xét thực đưa trả về nguyên quán. Nguyễn Phúc Chu sai cai bạ Thuận Hóa là Thúc Lương hầu làm thư trả lời”


PV: Thưa nhà văn trên đây ông đã nói về sự cưỡng chiếm phi pháp và ngộ nhận phi lý của nhà cầm quyền Trung Quốc đối với hai quần dảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam. Vậy xin ông nói việc Việt Nam xác lập chủ quyền trên hai quần đảo này như thế nào để độc giả trong và ngoài nước hiểu cho thấu đáo.

Nhà văn Hoàng Quốc Hải: Thật ra, ta có vô vàn tài liệu ghi chép rất cụ thể ngày tháng năm Chúa Nguyễn, sau này là các vua triều Nguyễn sai lập Hải đội Hoàng Sa trong đó có nhiều việc như đo đạc các đảo, đo đạc thủy triều, hướng gió, lập miếu thờ thần, trồng cây dựng bia chủ quyền, khai thác các hải sản quý như hải sâm, đồi mồi… thu gom các hàng hóa và vật dụng do các tầu thuyền nước ngoại gặp nạn dạt vào đảo. Quý hơn nữa là các châu bản ví như các chiếu, cáo, dụ, sắc, có chữ ký và con dấu của nhà vua sai phái công việc ở Hoàng Sa, hoặc các biểu tấu của mấy tỉnh ven biển tâu báo về công việc có liên quan đến Hoàng Sa được nhà vua phê duyệt và ký. Cũng có nhiều sắc khen đến Hải đội Hoàng Sa hoặc các cá nhân mẫn cán có công trong Hải độ Hoàng Sa này được vua ký sắc khen tặng. Những bản đó gọi là châu bản, hiện còn lưu trữ khá nhiều và các giấy tờ được vua ban khen trong các gia đình lưu giữ như bảo vật truyền gia cũng không phải là hiếm.

Ngoài ra còn các tài liệu do người Pháp đo đạc, khảo sát trên hai quần đảo này từ năm 1933, kể cả nhật ký của những người Pháp, người Việt làm việc trên đảo này từ trước cho đến ngày 20 tháng 1 năm 1974 là ngày quân xâm lược Trung Quốc dùng lực lượng hải quân áp đảo cưỡng chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa từ tay quân lực Việt Nam cộng hòa

Ngoài ra còn có nhiều ghi chép, kể cả bản đồ do người ngoại quốc viết và vẽ về quần đảo Hoàng Sa. Chỉ tiếc trong tay ta có cả đống tư liệu vô cùng phong phú, mà không hiểu do cản trở gì lại không được phổ cập trong các trường học và cho mọi người dân Việt Nam đều được biết về hình hài Tổ quốc mình. Hơn nữa còn làm tài liệu cho nhân dân thế giới biết được thực hư, phải trái, nếu không cứ để cho người Trung Hoa nói bừa, nói bậy rồi tới lúc lộng giả thành chân, ta có hối cũng không kịp.

Tài liệu lịch sử thì nhiều không thể trích hết ra đây cho được, tôi chỉ xin giới thiệu hai bản sách phổ cập nhất là “Phủ biên tạp lục” quyển 1 của học giả Lê Quý Đôn có nói kỹ về phủ Quảng Ngãi và đảo Cát Vàng (Hoàng Sa)
Thứ nữa là sách “Đại Nam nhất thống chí” do Quốc sử quán triều Nguyễn soạn. Viện sử học dịch, Nhà xuất bản khoa học xã hội xuất bản gồm 5 tập. Trong đó tập 2, quyển 8 là phần tỉnh Quảng Ngãi, mục “Núi Sông” có nói về “Đảo Hoàng Sa”. Cuối sách, phần phụ lục, lại nói riêng về “quần đảo Hoàng Sa”.
Lại nữa, các sách Đại Nam thực lục; Lịch triều hiến chương loại chí; Việt Nam hội lệ sự điển; Việt sử thông giám cương mục… đều có nói khá kỹ về quần đảo Hoàng Sa.
Phủ biên tạp lục của Lê Quý Đôn có đoạn ghi như sau: “Phủ Quảng Ngãi huyện Bình Sơn có xã An Vĩnh ở gần biển, ngoài biển về phía Đông Bắc có nhiều cù lao, các núi linh tinh hơn 130 ngọn, cách nhau bằng biển, từ hòn này sang hòn kia hoặc đi một ngày hoặc vài canh thì đến. Trên núi có chỗ có suối nước ngọt. Trong đảo có bãi cát vàng dài ước hơn 30 dặm, bằng phẳng rộng lớn, nước trong suốt đáy. Bên đảo có vô số yến sào; các thứ chim có hàng nghìn hàng vạn, thấy người thì đậu vòng quanh không chạy. Bên bãi vật lạ rất nhiều. Ốc vân có ốc tai voi to như chiếc chiếu, có ốc xà cừ để khảm đồ dùng, đồi mồi thì rất lớn…”

Các thuyền ngoại phiên bị bão thường đậu ở đảo này. Trước họ Nguyễn đặt đội Hoàng Sa 70 suất, lấy người xã An Vĩnh sung vào, cắt phiên mỗi năm cứ tháng 2 nhận giấy sai đi, mang lương đủ ăn 6 tháng, đi bằng 5 chiếc thuyền câu nhỏ, ra biển 3 ngày 3 đêm thì đến đảo ấy. Ở đấy tha hồ bắt chim, bắt cá mà ăn. Lấy được hóa vật của tầu ( các tầu buôn bị đắm) như là gươm, hoa bạc, tiền bạc, hòn bạc, đồ đồng, khối thiếc, khối chì, sừng, ngà voi, sáp ong, đồ sứ…Đến kì tháng 8 thì về, vào cửa eo, đến thành Phú Xuân để nộp” (phủ biên tạp lục, tập 1, trang 119-120 nhà xuất bản khoa học xã hội 1977).”

Và sách Đại Nam nhất thống chí tập 2 tờ 369-370 ghi: “Đảo Hoàng Sa ở phía đông cù lao Ré huyện Bình Sơn từ bờ biển Sa kì đi thuyền ra, thuận gió thì độ 3-4 ngày đêm có thể đến nơi. Có đến hơn 130 đảo nhỏ cách nhau hoặc 1 ngày đường, hoặc mấy trống canh.
Trong đảo có bãi cát vàng, liên tiếp kéo dài không hết hàng mấy ngàn dặm, bằng phẳng, rộng rãi, tục gọi “Vạn lý trường sa”….
Hồi đầu bản triều đặt đội Hoàng Sa có 70 người, lấy dân xã An Vĩnh sung vào, hằng năm cứ tháng 3 là ra biển tìm kiếm hải vật, đến tháng 8 thì do cửa biển Từ Hiền về nộp; lại đặt đội Bắc Hải do đội Hoàng Sa kiêm quản, để đi lấy hải vật ở các đảo. Phía đông đảo Hoàng Sa gần phủ Quỳnh Châu đảo Hải Nam nước Thanh (tức Trung Quốc). Đầu đời Gia Long, phỏng theo lệ cũ đặt đội Hoàng Sa, sau lại bỏ.

…Năm Minh Mệnh thứ 16 (1836) sai thuyền công, chở gạch đá đến đấy xây đền, dựng bia đá ở phía tả đền để ghi dấu và tra hột các thứ cây ở ba mặt tả hữu và phía sau. Binh phu đắp nền miếu đào được lá đồng và gang sắt có đến hơn 2000 cân”.
Qua đây, ta biết từ thời các chúa Nguyễn đến các triều đại nhà Nguyễn, việc quản lý Hoàng Sa đều do Nhà nước chỉ huy, trong đó có việc đo đạc, vẽ bản đồ, lập miếu, dựng bia, gieo hạt, trồng cây và khai thác sản vật. Tất cả những yếu tố trên đáp ứng đầy đủ các điều kiện chiếm hữu mà Ủy ban pháp luật của Liên hiệp quốc soạn thảo trong Công ước về luật biển UNCLOS 1982. Phía tranh chấp với chúng ta, nằm mơ cũng không có được một dòng chứng tích để làm chứng lý cho việc xác lập chủ quyền chiếm hữu.

PV: Thưa nhà văn tình hình Biển Đông hiện nay rất nguy hiểm, có người ví nó như một kho thuốc súng chờ nổ. Vậy báo chí Trung Quốc đang tuyên truyền gì về vấn đề Biển Đông?

Nhà văn Hoàng Quốc Hải : Trở lại vấn đề Trung Quốc chiếm hữu một phần Hoàng Sa một cách bất hợp pháp từ năm 1956. Trên thực tế năm 1956 Chính phủ Việt Nam cộng hoà đang quản lý cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Cho tới tháng 1 năm 1974, Trung Quốc huy động một lực lượng lớn hải quân cưỡng chiếm phần còn lại của quần đảo Hoàng Sa từ tay quân lực Việt Nam cộng hoà. Và mãi tới tháng 3 năm 1988, lại vẫn với thủ đoạn dùng lực lượng áp đảo đánh bất ngờ một cách hết sức dã man và tàn bạo, Trung Quốc lại chiếm đảo Đá Gạc Ma từ tay quân đội nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Sau đó quân xâm lược chiếm thêm các đảo Đá Chữ Thập, Đá Châu Viên, Đá Ga Ren, Đá Tư Nghĩa, Đá Subi….

Sự có mặt của Trung Quốc trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam thực chất là một cuộc xâm chiếm đất đai đúng nghĩa.
Trung Quốc chỉ được sở hữu hợp pháp 13% diện tích Biển Đông, nay tuyên bố chủ quyền tới 90% Biển Đông, tức hơn 3 triệu cây số vuông khiến các nước có chung Biển Đông phản ứng quyết liệt. Không chỉ Việt Nam mà cả Philippines, Malaysia và Brunei cũng khẳng định chủ quyền theo Công ước UNCLOS của Liên hiệp quốc.

Một trong những khẳng định chủ quyền mạnh mẽ của Việt Nam là ngày 21 tháng 6 vừa qua, Quốc hội nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã thông qua Luật biển, trong đó khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa thuộc chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam. Đó là việc bình thường của mỗi quốc gia có chủ quyền. Trung Quốc cũng công bố Luật biển của nước họ từ năm 1992. Ngay điều 1 của Luật biển Việt Nam đã khuyến cáo trong quá trình thi hành có điều gì không phù hợp với Công ước Luật biển UNCLOS của Liên hiệp quốc sẽ lập tức tu chỉnh. Việc làm này tỏ rõ thiện chí của Việt Nam là hoà hợp, là tôn trọng luật lệ quốc tế và thông lệ quốc tế

Tuy nhiên, điều đó khiến Trung Quốc không hài lòng. Quốc hội Trung Quốc ngay lập tức đòi Việt Nam phải huỷ bỏ hoặc sửa chữa Luật biển của nước mình. Bộ ngoại giao Trung Quốc triệu Đại sứ Việt Nam ở Bắc Kinh đến phản đối về Luật biển Việt Nam.
Thực hiện kế hoạch xâm chiếm, Trung Quốc tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa, và xây trụ sở hành chính một cách bất hợp pháp trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Nay lại dựa trên quyết định sai trái ấy để lấy nó làm căn cứ dựng lên cái gọi là Khu phòng thủ Tam Sa, thật là một bước leo thang nguy hiểm. Hơn thế nữa, Trung Quốc cho Tam Sa là tiền tuyến của Bắc Kinh trong trận chiến Nam Hải, và triển khai quân đồn trú cấp Phân khu và trực thuộc hạm đội Nam Hải. Và họ đang khởi động đưa một đoàn tầu cá khổng lồ với 23000 tầu tới các vùng biển chủ quyền của Việt Nam đánh bắt. Lại kêu gọi vũ trang cho 100000 ngư phủ trở thành một đội quân mạnh hơn bất kỳ lực lượng vũ trang nước nào đang tranh chấp biển đảo với họ. Với các hành động mang tính cơ bắp đó, rõ ràng người Trung Quốc đang chuẩn bị chiến tranh.

Trong khi đó nhà cầm quyền Trung Quốc luôn tuyên bố phản đối dùng vũ lực và củng cố tình hữu nghị, củng cố lòng tin trên cơ sở “16 chữ”và “4 tốt”. Sự thực đây chỉ là chiêu bài lừa mị nhân dân Việt Nam và dư luận thế giới, kỳ thực họ đang chuẩn bị cho một âm mưu cực kì thâm độc để hiểm chiếm Biển Đông với bất cứ giá nào kể cả chiến tranh.

Song song với hành động hung hăng và hiếu chiến này, các trang mạng và báo chí Trung Quốc đang kích động chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi, đổ lỗi cho các nước, đặc biệt là Việt Nam và Philippines. Suốt từ năm 2009 tới nay, báo chí Trung Quốc không ngớt công kích Việt Nam với lời lẽ càng ngày càng hiếu chiến và dường như nó không còn nằm trong hệ ngôn ngữ ngoại giao của bất kì một quốc gia nào gọi là có một chút văn minh nữa. Ví như tờ “Hoàn cầu thời báo” thuộc tờ Nhân Dân nhật báo của Đảng cộng sản Trung Quốc từng viết bài đe dọa Việt Nam rồi hô hào: “Sát Việt khấu vi Nam Sa chi chiến tế kỷ” (giết giặc Việt để làm lễ tế cờ trong trận chiến Nam Sa). Sau đó bài này được đưa trên trang mạng Trung Quốc vào hồi 5h45’ ngày 9-1-2010.

Khơi gợi lại hận thù xưa, công khai thú nhận tội ác của nhà cầm quyền Trung Quốc trong chiến tranh xâm lược Việt Nam ngày 17-2-1979, mạng quân sự Milchina.com tháng 1 năm 2011 đã đăng thư của một viên cựu chiến binh còn sống sót trong cuộc xâm lăng đó, tôi chỉ trích một đoạn ngắn: “…mục đích của cuộc chiến tranh này là tàn phán, hủy hoại quốc lực của Việt Nam chứ không phải là chiếm lĩnh lãnh thổ, nên sau 2 ngày đánh nhau, bộ đội tham chiến của ta chấp hành mệnh lệnh bán chính thức là “không bắt tù binh”, “không để lại cho Việt Nam một lá cây ngọn cỏ”... Tự thân lời thú tội này đã nói lên tất cả. Sự ghê tởm này chỉ có thể so được với đội quân xâm lược nhà Minh do tên tội phạm số 1 Minh Thành tổ đã xua 80 vạn quân sang xâm lược và tàn phá đất nước Việt Nam hồi đầu thế kỉ 15.
Trung Quốc thường tuyên bố “Trỗi dậy trong hòa bình” và là “Một quốc gia có trách nhiệm” nhưng sao lời lẽ thì hiếu chiến, mà hành động lại thuần gây hấn với các nước láng giềng. Cái đám tầu cá hung hăng kia liệu có đúng là dân ngư phủ hay là bọn thám báo, quân báo trá hình, hết gây sự với Việt Nam, Philippines lại đến Nhật Bản, Hàn Quốc và Nga; ngay tầu thăm dò Impecable của Mỹ cũng bị cái đám tầu cá này quấy nhiễu. Tổng hợp các hành động ngạo mạn trên cho ta biết một Trung Quốc đang trỗi dậy thật sự. Nhưng là sự trỗi dậy với cung cách học đòi làm sen đầm quốc tế. Và với thái độ ngông ngạo muốn làm bá chủ thế giới thật sự. Mới đây đọc trên mạng thấy đăng lại bài phát biểu của tướng Trì Hạo Điền, nguyên Bộ trưởng Bộ quốc phòng nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Bài này có tựa đề: “Sử dụng vũ khí sinh học quét sạch nước Mỹ, bá chủ thế giới”.
“…Chỉ có thể sử dụng loại vũ khí không hủy diệt, nhưng có khả năng giết nhiều người chúng ta mới có thể dành lấy nước Mỹ cho chúng ta.
…Chúng ta có khả năng đạt được mục tiêu “Quét sạch nước Mỹ” một cách hoàn toàn bất ngờ. Khi đồng chí Đặng Tiểu Bình còn sống, Ban chấp hành Trung ương Đảng đã sáng suốt đưa ra quyết định đúng đắn là không phát triển các nhóm tầu sân bay và thay vào đó, tập trung phát triển các loại vũ khí có thể thủ tiêu hàng loạt dân chúng của nước thù địch.
Xét về mặt nhân đạo, chúng ta cần phải cảnh báo cho dân chúng Mỹ và thuyết phục họ phải rời khỏi nước Mỹ và để lại vùng đất họ từng sinh sống trên đó cho người Trung Quốc. Hoặc là ít nhất họ phải rời khỏi một nửa nước Mỹ để nhường phần đất đó cho người Trung Quốc, bởi phát hiện ra nước Mỹ lần đầu tiên chính là người Trung Quốc.” (Nguồn báo Đất Việt 7-7-2012, Nguyễn Hữu Quý).
Thảo nào với Hoàng Sa, Trường Sa của ta, họ bảo họ đã nhìn thấy trước và đã lưu vào sử sách từ đời Hán, đời Đường.
Đây không còn là tham vọng nữa mà là cuồng vọng của kẻ cuồng chiến.


PV: Vậy giới học giả Trung Quốc đã lên tiếng như thế nào về vấn đề Biển Đông, thưa ông?

Nhà văn Hoàng Quốc Hải: Nước Trung Hoa có truyền thống văn hiến lâu đời, từng sản sinh ra các học thuyết triết học vĩ đại, cống hiến đáng kể vào kho tàng trí thức và nền văn minh nhân loại cùng với hơn 1 tỷ dân và biết bao các học giả, biết bao nhà trí thức đạt tầm cao nhân loại, không dễ gì bị các nhà dân tộc chủ nghĩa mù quáng và hiếu chiến lừa dối được. Vì vậy giới học giả Trung Hoa đã cất lên tiếng nói nhân văn một cách dũng cảm, công bằng và khoa học.
Học giả Chu Hạo, chuyên viên của Viện quan hệ quốc tế Bắc Kinh đăng trên tờ China Daily vào ngày 6-7-2012: “Điểm nóng tranh chấp Biển Đông đã làm xấu đi hình ảnh Trung Quốc trong khu vực Đông Nam Á, đặc biệt từ 2010 tới nay…Nếu tiếp tục chính sách ngoại giao pháo hạm, sự phát triển của Trung Quốc sẽ bị cho là mối đe dọa với nhiều nước khác, không tỉnh táo thì Biển Đông sẽ là cái bẫy giam hãm Trung Quốc”.

Giáo sư Sun Zhe lưu ý Trung Quốc rằng: “Nam Hải (Biển Đông) không phải là “ao nhà” (internal lake) của Trung Quốc, bởi phần nhiều vùng biển này thuộc về vùng biển quốc tế…Với đường lưỡi bò này, Trung Quốc có nguy cơ bị cộng đồng quốc tế hiểu rằng Bắc Kinh đang cố gắng kiểm soát Biển Đông như một “ao nhà” của chính mình…”
Trong cuộc Hội thảo của Học viện khoa học xã hội Trung Quốc (CASS), giáo sư Thịnh Hồng thuộc Đại học Sơn Đông nói: “Chúng ta không nên chỉ nghĩ lợi ích cho mình mà cần phải quan tâm đến lợi ích của toàn thế giới bằng cách tuân thủ các quy tắc quốc tế”.
Học giả Zhang Yuling thuộc CASS nói: “Trung Quốc không nên bám víu vào tư duy truyền thống của mình. Việc thảo luận về các biện pháp cụ thể để phân định vùng đặc quyền kinh tế trong vùng biển này phải phù hợp với UNCLOS, trong đó Asean sẽ đóng một vai trò phù hợp. Đường lưỡi bò diễn giải mơ hồ về quyền tài phán, không đề cập đến các yếu tố địa lý của đường bờ biển hay đường cơ sở là hoàn toàn không thuyết phục”.
Nhà nghiên cứu Lý Lệnh Hoa thuộc trung tâm tin tức Hải Dương của Trung Quốc cho rằng: “Chúng ta – Trung Quốc vẽ đường chín đoạn mà không có một kinh độ hoặc vĩ độ cụ thể, và cũng không có căn cứ pháp luật. Đường chín đoạn chiếm giữ gần 80% Biển Đông là do Trung Quốc tự vẽ ra năm 1974”.
Giáo sư Trương Thụ Quang, đại học Tứ Xuyên thì nhấn mạnh “Trung Quốc không thể tự vẽ ra đường chín đoạn. Khi Trung Quốc khăng khăng đưa ra “Đường lưỡi bò” nhưng không có căn cứ để khẳng định và không được bất kì nước nào thừa nhận thì nó vô giá trị. Quyền lợi của anh (TQ) cần được người khác thừa nhận, người khác không thừa nhận thì anh không có quyền đó”.
Thạc sĩ báo chí truyền thông Chu Phương, Biên tập viên cộng tác tại Ban biên tập đối ngoại của Tân Hoa xã có bài báo với tựa đề “Hiện trạng Nam Hải (Biển Đông) có lẽ sẽ kéo lùi cải cách chính trị của Trung Quốc” đăng ngày 17-7-2012. Mở đầu Chu Phương viết: “Nhiều người dân nước ta đến giờ vẫn chưa hiểu tại sao Nga lần đầu tiên lại tham gia diễn tập quân sự lớn Thái Bình Dương do Mỹ chỉ đạo. Kỳ thực đó là sự phản ứng mạnh mẽ quốc tế trước hành động thiết lập “Thành phố Tam Sa” đi ngược lại luật quốc tế và vô trách nhiệm của Trung Quốc.
…Việc thiết lập “Thành phố Tam Sa” là một trò cười quốc tế điển hình. Chính phủ Trung Quốc cần nhận rõ sai lầm to lớn của mình, sớm có hành động sửa chữa sai sót.
…Hành động sai lầm nguy hiểm vô trách nhiệm của một số người trong việc thiết lập “Thành phố Tam Sa” đang đẩy nhân dân Trung Quốc sa vào miệng hố chiến tranh. Nhân dân Trung Quốc cần hòa bình, không cần chiến tranh. Trong việc xử lý vấn đề quốc tế và xử lý vấn đề quan hệ với các nước, Trung Quốc cần phải tỉnh táo, không được cuồng nhiệt. Trung Quốc cần làm một dân tộc có trách nhiệm, đứng thẳng giữa khu rừng các dân tộc thế giới, quyết không thể làm một “cô nhi thế giới” hành động ngang bướng.
Trong việc giải quyết công việc quốc tế, Trung Quốc cần phải học cách tuân thủ quy tắc trò chơi đã được cả thế giới công nhận, tránh một mình một kiểu, mình khen mình hay, đừng để trở thành Triều Tiên thứ hai…
Bản thân tôi mạnh mẽ kêu gọi hãy lập tức hủy bỏ “thành phố Tam Sa”, triển khai sớm nhất có thể được việc đối thoại mang tính xây dựng với các nước xung quanh Nam Hải, dốc sức cho việc làm dịu tình hình căng thẳng ở Nam Hải (Biển Đông) loại bỏ nguy cơ chiến tranh, đưa Trung Quốc trở lại với đại gia đình quốc tế”…
Trên đây là hai lối hành xử của người Trung Quốc. Một bên là áp đặt, ngông cuồng, hiếu chiến, tham lam, bất chấp đạo lý và pháp lý, còn một bên là tiếng nói của lương tri, tôn trọng đạo lý và luật pháp quốc tế, hòa bình, thân hữu.

PV: Và phản ứng của thế giới đối với vấn đề Biển Đông thì sao, thưa ông?

Nhà văn Hoàng Quốc Hải: Các quốc gia trên thế giới đều thể hiện sự quan tâm đặc biệt tới vấn đề này, đặc biệt bất bình với những hành động khiêu khích và xâm lấn trắng trợn của Trung Quốc. Sau đây là một vài ý kiến của một số nhân vật Hoa Kỳ, quốc gia vốn là thân hữu của Trung Quốc, ân nhân giúp Trung Quốc thoát khỏi vòng vây của Liên Xô và tạo tiền đề cho Trung Quốc hội nhập với thế giới và trở thành một nước cường thịnh. Trước hàng loạt các hành động gây hấn của Trung Quốc ở Biển Đông, Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ, ông John Mc Cain cho là: “Trung Quốc khiêu khích”.
Còn nghị sĩ Jim Webb của Ủy ban đối ngoại Thượng viện Hoa Kỳ cho rằng: “Các hành động gần đây của Trung Quốc nhằm đơn phương khẳng định quyền kiểm soát Biển Đông là phạm luật quốc tế”.
Ngoại trưởng Hoa Kỳ, bà Hilary Clinton nói: “Trung Quốc cần hành xử như một cường quốc có trách nhiệm”.
Ngài Hishore Mabubanie, giáo sư hiệu trưởng trường Chính sách công Lý Quang Diệu Singapore thì phê phán: “Trung Quốc bắt đầu có những sai lầm nghiêm trọng. Việc Trung Quốc năm 2009 gửi công hàm lên Liên hiệp quốc để đưa ra yêu sách đường chín đoạn (đường lưỡi bò) là hành động không khôn ngoan, vì Bắc Kinh sẽ gặp khó khăn trong việc biện hộ cho yêu sách của mình theo luật quốc tế. …Đường chín đoạn có thể sẽ chỉ là cái cùm lớn đeo vào cổ Trung Quốc”.
Dẫu sao tôi vẫn muốn trích lại bài của ông luật sư người Mỹ viết cách đây một năm (27-7-2011). Ông Ted Laguatan là một trong 29 luật sư nổi tiếng nhất trong suốt 20 năm qua của Đoàn luật sư bang California đã lên tiếng về sự ngông ngạo của Trung Quốc đối với Biển Đông.
Tựa đề bài viết của ông Ted: Tại sao Trung Quốc không đưa vấn đề Trường Sa ra Liên hiệp quốc?
“…Nhà Hán của Trung Quốc mới có từ 206 trước Công nguyên đến 220 Công nguyên.
Còn Alexandre đại đế chết năm 323 trước Công nguyên. Vương quốc của ông bao gồm Hy Lạp, Syrie, Ba Tư, Ai Cập và một phần Ấn Độ.
Đế quốc La Mã tồn tại hơn 1000 năm thâu tóm cả Châu Ấu, một phần Châu Á, Châu Phi.
Vậy ngày nay 2 nước Macédoine và La Mã có thể đòi lại các phần đất cũ mà đế quốc Macédoine và La Mã chiếm đóng từ mấy ngàn năm trước không?
Nếu lý luận như Trung Quốc ngày nay thì người Mông Cổ có thể đòi lại cả Nước Nga và nước Trung Hoa cùng nhiều nước khác mà Thành Cát-Tư-Hãn (Jensis Khan) đã thống trị từ thế kỷ 13, 14 không?
Thói ngạo mạn của Trung Quốc lấy cơ bắp làm ngôn ngữ ngoại giao và áp đặt chính sách đối ngoại của mình buộc đối phương phải tuân thủ tựa như đường lối của bọn phát xít Hít-Le hồi Đại chiến thế giới thứ 2. Thế nhưng Trung Quốc luôn rêu rao là “trỗi dậy trong hòa bình” và muốn làm bạn với các nước.
Lâu nay Trung Quốc đã thể hiện rất kiên trì đường lối đối ngoại là cái gì họ làm với thế giới luôn luôn ngược lại với cái mà họ hùng hồn tuyên bố
Hãy cảnh giác với Trung Quốc!”

PV: Thưa ông, tình hình đã tới mức nghiêm trọng. Có thể nói Trung Quốc đã dẫn dắt mâu thuẫn ngoài Biển Đông tới miệng hố chiến tranh, nhưng họ lại cứ vờ nói: “Phải giải quyết tranh chấp Biển Đông trên cơ sở thương lượng hòa bình, tránh đối đầu, tránh đe dọa dùng vũ lực…” Xin ông cho hỏi 1 câu cuối để khép lại cuộc trao đổi. Thưa ông, vậy ta cần làm gì và phải làm gì để không dẫn đến đối đầu, xung đột vũ trang mà vẫn bảo vệ được hòa bình, toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải và các quần đảo của chúng ta.

Nhà văn Hoàng Quốc Hải: Đúng vậy, những gì đã và đang diễn ra trên Biển Đông quả là nghiêm trọng. Câu hỏi nhà báo vừa đặt ra tôi không thể trả lời được, đó là về phương diện quốc gia, thẩm quyền ấy thuộc về Đảng cộng sản Việt Nam và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Bởi theo điểu 4 Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992 thì Đảng cộng sản lãnh đạo Nhà nước. Lãnh đạo Nhà nước để xây dựng và bảo vệ đất nước là trọng trách thuộc về Đảng và Nhà nước, tức bộ máy cầm quyền phải có trách nhiệm với vận mệnh quốc gia.
Tuy nhiên, “quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”. Vả lại nước là của dân. Dân được bà n và có quyền bàn nhưng quyết về phương lược đối sách lại thuộc về nhà cầm quyền. Ta phải làm gì với người hàng xóm mưu mô hiểm độc này ư? Ta là nước nhỏ, họ là nước lớn cho nên từ mấy ngàn năm nay là hàng xóm hữu hảo hay hàng xóm cừu thù đều do họ quyết định chứ đâu phải do ta. Xưa thế, nay vẫn thế. Nhưng nếu khôn ngoan và biết tự trọng thì không cho phép họ biến mình thành con rối trong tay họ. Nếu ta biết tự trọng thì buộc đối phương phải tôn trọng ta.
Cha ông ta đã từng buộc đối phương phải kính trọng thay vì tôn trọng. Đã đến nước này có nhẽ Nhà nước không nên lẩn tránh sự thật. Bởi ta không cho Báo chí nói lên sự thật, không cho nhân dân biểu lộ lòng yêu nước trước sự đe dọa của Trung Quốc. Thậm chí tầu của Trung Quốc vào sâu trong vùng biển ta cắt cáp, phá hoại sản xuất của ta, ta cũng im lặng không tố cáo; tầu của Trung Quốc bắn chết ngư dân ta, cướp thuyền, thu lưới, vét cá, bắt tù, bắt chuộc tiền, ta cũng im lặng hoặc chỉ nói “tầu lạ”.
Chắc hẳn Nhà nước muốn giữ tình hòa hiếu giữa hai nước, mà lãnh đạo hai nước gặp nhau thường trao đổi trên cơ sở 16 chữ vàng và 4 tốt. Tuyên bố chung trong các cuộc lãnh đạo hai nước thăm viếng nhau, đều xoay quanh chuyện “đối tác chiến lược”, “hợp tác toàn diện”, “ không để cho tình hình Biển Đông cản trở sự hợp tác phát triển của hai nước”. “ Mọi tranh chấp có thể giải quyết bằng thương lượng”. Lại lập cả đường dây nóng….
Phía ta giữ gìn từng li từng tí, cốt sao cho bạn tin tưởng. Thế nhưng ta càng nhẫn nhịn, bạn càng lớn tiếng vu cáo ta, la mắng thậm chí chửi bới ta. Ta càng nhún nhường bạn càng lấn tới. Nay thì “bạn” đã sấn sổ vào tận cửa nhà ta, túm lấy ngực áo ta, dí dao nhọn vào cổ ta rồi. Vậy ta vẫn kêu họ là “bạn” hay phải gọi nó là “quân ăn cướp giết người”, hay là “quân xâm lược” hay vẫn là “ quân lạ” đây?
Nếu không xác định rõ đối tượng thì làm sao tìm ra đối sách. Một sự thật tàn nhẫn đã hiển lộ rành rành, có lẽ Nhà nước nên chấp nhận, không nên và cũng không thể né tránh được nữa trước toàn dân về tình hình đất nước đang bị ngoại bang đe dọa nghiêm trọng, quan hệ đến vận mệnh an nguy của Tổ quốc. Chỉ có đoàn kết toàn dân với tinh thần Diên Hồng mới có thể hóa giải được.
Cách hành xử của tổng thống Philippines Benigno Aquino nói trước toàn dân ngày 23 tháng 7 vừa qua do hãng Reuters đưa lại, tưởng cũng nên tham khảo: “Trong vai trò lãnh đạo, tôi có bổn phận bảo vệ luật pháp của đất nước chúng ta. Và trong khi tôi làm bổn phận này, căng thẳng đã diễn ra, một mặt là, phía Trung Quốc đưa ra lý thuyết đường đứt đoạn 9 khúc để tuyên bố chủ quyền gần như trên toàn bộ biển Tây Philippines.
…Chúng ta đã tỏ ra nhẫn nhục tới mức tối đa trong khi đối phó với vấn đề này. Chúng ta đã chọn con đường không lời qua tiếng lại với những tuyên truyền khiêu khích của báo chí Trung Quốc.
Tôi không cho là một điều quá đáng khi chúng ta yêu cầu nước khác tôn trọng chủ quyền của chúng ta, như chúng ta tôn trọng chủ quyền của một nước khác trong thế giới mà chúng ta cần phải sống chung. Có những kẻ khuyên chúng ta nên bỏ qua vụ việc Bajo Masinloc (quốc tế gọi là bãi cạn Scarborough) chúng ta nên tránh phiền phức.
Nhưng nếu có một người nào đó vào ngôi vườn của bạn và nói với bạn rằng hắn làm chủ ngôi vườn ấy, bạn có chịu không? Liệu có đúng không khi chúng ta giao cho kẻ khác những gì chính đáng thuộc về chúng ta. Và vì thế tôi kêu gọi đồng bào phải đoàn kết về vấn đề này. Chúng ta phải nhất trí nói cùng một tiếng nói:
Xin đồng bào giúp tôi chuyển đến phía bên kia (TQ) những lý lẽ trong lập trường của chúng ta”.
Vậy là các nhà lãnh đạo và nhân dân Philippines đã có một tiếng nói chung
Ngài tổng thống Aquino kết thúc bài nói chuyện bằng câu: “Xin đồng bào giúp tôi chuyển đến phía bên kia (TQ) những lý lẽ trong lập trường của chúng ta”, có nghĩa là ông kêu gọi các phương tiện truyền thông góp sức cùng nhà nước đấu tranh trên cơ sở của lẽ phải.
Về phía ta điều nên làm khẩn cấp trong lúc này là phải công khai các tư liệu về chủ quyền 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa cho toàn dân được biết. Phải xác định rõ tọa độ 2 quần đảo này theo kinh độ, vĩ độ. Phải trình bày rõ ràng việc chiếm hữu, khai thác thực hiện chủ quyền liên tục từ mấy thế kỉ nay. Phải in các bản đổ cùa ta và của Trung Quốc cổ kèm theo. Phải dịch ra các thứ tiếng, và tùy viên văn hóa của sứ quán ta ở các nước có quan hệ ngoại giao với ta, phải có nghĩa vụ giới thiệu và làm rõ vấn đề với các nước bạn, để bạn hiểu đâu là chân lý. Phải phổ cập kiến thức này qua hệ thống truyền thông của Nhà nước. Phải phổ cập chương trình này trong các cấp học của Bộ giáo dục. Trong các đơn vị của Bộ quốc phòng, mỗi người lính phải hiểu tường tận lãnh thổ, lãnh hải của cả nước. Nếu không biết rõ hình hài của đất nước thì biết ta sở hữu đến đâu mà bảo vệ. Nên in thành tài liệu rút gọn về Trường Sa, Hoàng Sa có kèm bản đổ phát không cho khách du lịch nước ngoài và phát tài liệu này cho toàn dân. Cũng nên mở các cuộc thi tìm hiểu về địa lý, lịch sử của Trường Sa, Hoàng Sa, Bạch Long Vỹ, Lý Sơn, Cô Tô, Cồn Cỏ, Phú Quý, Phú Quốc…
Trong điều kiện có thể nên in cả Luật biển Việt Nam và Công ước luật biển UNCLOS của Liên hiệp quốc để phổ cập cho mọi tầng lớp nhân dân được biết. Và đó chính là cơ sở pháp lý để ta đấu tranh với họ. Cái lý gì bãi cạn Scarborough của Philippines cách đất liền Philippines có 130 hải lý, cách đảo Hải Nam Trung Quốc hơn 600 hải lý mà Trung Quốc nhận là đất của họ.
Trường Sa, Hoàng Sa cách bờ biển Việt Nam từ 300 đến 400 km, cách Trung Quốc từ 600-900 km mà Trung Quốc lại nhận là của Trung Quốc. Nó hoàn toàn trái với Công ước Luật biển của Liên hiệp quốc mà Trung Quốc cũng là một bên ký kết. Đường lưỡi bò do Trung Quốc tự vẽ ra và đe dọa các nước phải công nhận. Nếu các nước có liên quan và cả thế giới chấp nhận cho Trung Quốc áp dụng luật rừng thì ước tính họ chiếm của Việt Nam 1.170.000km2 thềm lục địa; Philippines mất khoảng 620.000km2; Malaysia 170.000 km2; Brunei 50.000km2; Indonesia 50.000km2. Và như thế là Trung Quốc sẽ làm bá chủ Biển Đông, tức là làm chủ cả phía tây Thái Bình Dương, thế giới sẽ khốn đốn với họ.
Nếu Việt Nam và các nước Đông Nam Á nhát sợ không liên kết lại đứng ra tự bảo vệ mình, không liên kết quốc tế lại thành một mặt trận bảo vệ công lý chống lại các hành vi tham lam, ngang ngược và gây hấn của Trung Quốc, chắc chắn họ sẽ lấn lướt hơn, quyết đoán hơn.
Tuy nhiên, nhân loại của thế kỉ 21 đã tỉnh thức, dù nhà cầm quyền Trung Quốc có tham vọng biến mình thành Hít-le thì thế giới cũng không cho phép, nhân dân Trung Quốc không cho phép.
Thiết nghĩ trên đây là những việc cần làm cấp bách, còn việc phải làm cũng không kém phần cấp bách nữa là chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống xấu nhất. Trong đó về nhân lực, về khí tài không thể coi nhẹ. Không thể duy ý chí mà phải coi trọng về thực chất. Và việc phán đoán cơ mưu quỷ quyệt của đối phương phải hết sức chính xác, sai một ly đi cả vạn dặm. Về tham mưu nhân dân, chúng tôi xin Bên an ninh, Quốc phòng lưu ý cái đám cả vạn tầu cá trá hình của Trung Quốc. Có thể sự rắc rối khó lường lại nảy sinh từ đám tầu cá chứ không phải lũ tầu ngầm và khu trục hạm.
Hãy dũng cảm, tự tin và liên kết bạn bè để hưng thế nước. Dân tộc ta đã từng vùi chôn cái mộng bá chủ thiên hạ của Hốt-tất-liệt- tên trùm đế quốc Mông - Nguyên có sức mạnh kinh thiên động địa hồi thế kỉ 13; chẳng nhẽ đó không phải là nguồn động lực, không phải là một thứ khí tài thần thánh cho toàn dân bảo vệ Tổ quốc sao?
Sức mạnh là ở lòng dân!
PV: Cảm ơn nhà văn Hoàng Quốc Hải về cuộc trao đổi toàn diện và sâu sắc này.
Nhóm phóng viên
Sống Mới thực hiện
Ảnh Nhà văn Hoàng Quốc Hải trước bãi Tục Lãm
PHONG VAN VAN NHA富国晃海VE TÌNH hình边Đông
Nhóm PVSMThứ巴NGAY 20升5 NAM 2014下午02:53
TNC : TRA白莱蓬货车CUA芽面包车晃富国海ĐĂ đăng特伦芽庄南2012磡反对票BON Bá QUYEN天晴苍狮子座的唐卡,布袋涌鑫đưa丽佰不然面包车阮静省索伊苏。

SM : NHA面包车晃富国海Là芽小芹thuyết巫妖苏đương金圣SUC VOI海波小芹thuyết DJO所以VE海索伊đại LY - TRAN合作TUA DJE “谭TRIEU VUA LY ” VA“宝水龙头TRIEU TRAN ” GOM 10 TAP ,粪陈德良特伦6.500庄VOI khoảng索伊吉安赣南400 。 CO μ介子LOI CUA芽面包车,芽蛟DUC PHAM TOAN DJE NOI VE ONG : “蚩尤NHUNG义安对陈CHINH莫伊合作NOI đau PHAI đào秀VAO KHOA特别巫妖苏畅KEM MOT芽苏HOC UU Tú山一。宋何丽汉đời Ø MOT NOI UU涂嫩江何莫伊林岭được TAC范义安thuật合作DJE大巫妖SU “ 。
NHAN VIEC留心的Trung Quoc采用đang RAM RO同性恋涵澳边Đông ,六苴范宝QUYEN楚QUYEN TRONG顿đặc QUYEN KINH TE VA他们吕克道琼斯工业平均指数CUA NUOC TA , nhóm海防VIEN歌曲MOI DJA合作cuộc TRAO đổi VOI王VE TÌNH hình索伊苏农海不然。第四纪NHUNG铜代替巫妖苏归仁GIA ,恭新和成NHUNG藩TICH CUA芽面包车HOANG富国海,钟TOI HY疯SE恭端型布袋độc GIA NHUNG通锡合作ICH VA西飞DJE淑论MOI người越南HIEU được RO QUYEN LOI CUA富国GIA VA泽nhiệm CUA莫伊Cá NHAN đối VOI CAC泉đảo黄沙VA张庭选萨Mà的Trung Quoc采用ĐĂ VA đang添CACH chiếm đoạt ,恭新和成禁止聊天唐安PHIA秀苏昂傲CUA的Trung Quoc采用TRONG索伊吉安赣đây 。

光伏: Thưa NHA HOANG VAN富国海,莫伊đây的Trung富国町MOT đoàn头平房VOI 30 chiếc头LON , TRONG DJO CO CA头口可以VAO đánh蝙蝠Cá VA khuấy đảo顿边thuộc QUYEN楚QUYEN VA đặc QUYEN KINH TE CUA越南Ø张庭选萨,赖诺丛TY DAU KHI海阳CUA的Trung安和( CNOOC) (中国国家石油公司) MOI仔头9 Lô DAU川崎恭TRONG顿đặc QUYEN KINH TE 200海LY CUA VN ; trước TÌNH hình DJO昌干草芽面包车CO泉潭?
NHA HOANG VAN富国海: Thưa CAC芽宝,圣丽NOI “CO泉潭” ? Mà PHAI NOI泽nhiệm莫伊丛丹PHAI林GI đây trước VIEC ngoại砰DJE DOA đến苏TOAN VEN LANH寿TRONG DJO CO楚QUYEN边đảo CUA中达。 VIEC的Trung富国đưa MOT đoàn头平房区洪口(恭CO洛杉矶头海权TRA hình ) VAO妙VO平阳OAI泰顿边thuộc楚QUYEN CUA NUOC TA ,聊天淑论Là MOT禅师六窍khích NGHIEM豪华型。 Điều TRO TREU Là的Trung Quoc采用VUA RA lệnh CAM đánh蝙蝠Cá特伦边Đông ( CAM TRAI PHEP CA特伦边顿越南) TU 16升5 NAM 2012 đến 1升8 NAM 2012 THI 12胜7 NAM 2012 CHINH何丽VI范蔡五井LA“ lệnh CAM ” DJO 。 Điều不然涌蔡马富国的Trung河内的还TOAN TRAI ngược VOI蔡马的Trung富国林。 Đoàn头平房29 chiếc VO THEP ,莫伊头140谭恭VOI头口能剑驰伊3.000谭được嘉THANH海边đội 6顶, hình THANH MOT火腿đội đánh蝙蝠。聊天淑论Là đây MOT cuộc奠水龙头全苏TRA hình VA恭Là đòn可以Não您楠甘đối芳
CON VIEC丛TY DAU KHI (中海油)的Trung Quoc采用MOI仔头9 Lô DAU川崎南秀TRONG他们吕克道指越南,芦甘山一智CACH đảo富国归仁汉50公里, DJO KHONG CON Là禅师六窍khích , mA无南TRONG AM MUU马拉松TÌNH thuộc VE富国国家文物局CUA的Trung安和XUYEN suốt TU合作đại TOI推辞。

光伏:CO PHAI NHA面包车介子NOI đến顿边tranh CHAP giữa的Trung Quoc采用VOIた。

NHA HOANG VAN富国海: KHONG , giữa TA VA的Trung富国恭CAC NUOC新和成马来西亚,菲律宾,文莱蔡DJAM藩DJE西飞định顿庄澜。驰创顿局域网DJO莫伊五井Là顿tranh CHAP。 CON VIEC的Trung富国町NGU丹VAO đánh蝙蝠Cá VA莫伊仔头9 Lô DAU KHI TRONG顿thuộc QUYEN楚QUYEN TUC顿đặc QUYEN KINH TE CUA TA Là禅师六XAM网络, NEU蔡介子NOI Là XAM lược 。 DJO Là MOT AM MUU谭độc ,陶岭tranh CHAP TRONG顿KHONG合作NHAN到tranh CHAP ROI đòi Thương发表陈德良。张学良khác chuyện合作TICH柯VE MOT浓度町SOI TRONG吕克đói RET ,倪楠鑫DJAT NHO MOT蔡陈VAO TRONG霭芽芹苴CUA DJE上午的Suoi 。 KHI DJAT được MOT陈, SOI粪全胜比XO CUA VAO芽,留置权DJO đuổi寿DJI VA NHAN DJO CHINH Là芽CUA MINH 。寿蔡来。 SOI春景len可以切特寿投资报酬率Thit新。

光伏: DJE NGHI NHA面包车NOI RO汉VE富国国家文物局陶岭顿tranh CHAP CUA的Trung Quoc采用。

NHA HOANG VAN富国海: PHAI NOI口HET CAC NUOC CO涌边giới VOI的Trung Quoc采用đều BI的Trung富国同性恋VA涵碧毡DJAT VE河西的Trung Quoc采用。洪农德孟新和成NUOC的DJO麻南1962年,富国的Trung同性恋霭没有林蓬LEN cuộc简tranh边giới的Trung -AN 。 KET简淑论tranh ,二征富国chiếm được CUA的DJO 50.000平方公里。町TOI反对票的DJO luôn đòi赖顿DJAT BI的Trung Quoc采用chiếm Mà范蔡氏đòi NOI MOT万象TI满足, VA涵THU giữa海NUOC AN- VAN的Trung蔡氏合作CACH NAO HOA GIAI 。

躺在·恩盖新和成NUOC TA林六DU 。 RO山一Là聪泉南武元甲VOI Đồng Đăng CUA NUOCた。丛DJO được người的Trung安和XAY涂đời芽胡志明市肯塔基州15 。 TRAI南肯塔基州没有面包车吨大TRAN giữa MOT đường边戴VA KHONG XAY RA tranh CHAP。 NHUNG之四cuộc简tranh XAM lược CUA的Trung Quoc采用đánh越南VAO升2 NAM 1979年,台山不仅如此chiếc聪DJO ĐĂ南秀TRONG DJAT何VA CACH đường边giới台岛可能电车满足。 VA người的Trung李国华苏响了协UOC PHAP - 槟城藩định边giới , VIEC DJO đạc KHONG CHINH西飞! VA赖协UOC PHAP - 槟城THI MAI 1885莫伊奇,张CO留置权可以GI đến边giới trước DJO 。

乙酸白TUC林特伦歌曲BAC滦县夫人芒街(广宁) ,忒禁令Giốc thuộc HUYEN的Trung庆(高平) , trước简tranh边giới NAM 1979年,没有的还TOAN thuộc藩DJAT越南, KHONG他共同tranh CHAP 。 AY的马秀建tranh边giới , người的Trung Quoc采用NHAN昌Là CUA议员。特伦芳奠富国嘉,何CU nhầy合作CUA同性恋苍升特伦饶张庭选边AI , TOI KHI “白TUC林”嘉đôi ,忒禁令Giốc “嘉đôi 。苏CUC KY披LY好哦,周四海合作khác GI truyện CON町SOI新的Suoi NHO MOT陈TRONG芽CON寿?

TRO黎凡DJE边Đông TUC张庭选萨,黄沙CUA越南。西奥聪UOC VE Luật边海洋法公约CUA留置权协富国1982 Mà的Trung Quoc采用VA越南đều KY KET,鼎汉顿他们吕克道琼斯工业平均指数200海LY TÌNH涂đường LANH海CUA莫伊富国GIA Là QUYEN大藩thiêng LIENG蝙蝠KHA XAM范CUA富国GIA DJO 。 AY马的Trung Quoc采用nhảy VAO đến圣檀芽người TA马彩COI , NHAN布阿西奥KINH NGHIEM truyền đời特伦DJAT留置权CUA何VOI MUC小芹Là陶岭顿tranh CHAP。

VIEC蝙蝠胡志明市不然NEU TA KHONG林quyết liệt , VACH陈苏吉安DOI đến代灵,苏傲的人đến TRO特伦VE垫PHAP LY VA CA đạo LY町NHAN丹的Trung Quoc采用VA全胜的giới biết , CHAC SE丹đến口QUA泰海VE垫楚QUYEN 。 VA NEU điều DJO XAY RA氏đương索伊KHONG驰MAC台岛VOI塘Mà介子đời秀口该con阮RUA 。

光伏: Thưa芽面包车,所以DI CO苏同性恋汉VOI CAC NUOC郎giềng VE LANH海,香格里拉做的Trung富国可CU VAO đường 9 đoạn毫安giới五井Là đường lưỡi博特伦禁令DJO做的Trung Quoc采用涂VE 。沃伊鑫芽面包车GIAI释đường 9 đoạn hình THANH特伦合作这么孬, VA新和成的Trung Quoc采用边巴赫啦哆恩TRONG巫妖苏刘đời ,索伊涂汉, Đường ,田浩ĐĂ PHAT HIEN岭顿边đảo不然,做DJO Ho共QUYEN chiếm HUU 。

NHA HOANG VAN富国海:恩trước NAM 1946年,特伦海权đảo黄沙VA张庭选萨的还TOAN KHONG CO俞来NUOC ngoài玛驰CO người越南chiếm HUU涂肯塔基州17 , TOI cuối肯塔基州19 người PHAP XAM chiếm越南氏QUYEN chiếm HUU海权đảo不然thuộc VE người PHAP 。何大公垫CHINH富南TRIEU泉LY 。

越南1939年,全山一DJO博LEN chiếm MOT藩đảo黄沙VA杭高高飞翔đảo迪班镐,马云, Đài贷款,海南CUA的Trung Quoc采用VUA林禁令đạp谭聪吕克道琼斯工业平均指数的Trung安和, VUA KHONG车波郑泰平平阳đối彩VOI我đang丁字裤灵博đông泰国平阳。恩盖TRONG索伊吉安全山一chiếm đóng黄沙, THI PHIA người PHAP VA CA người越南面包车điều禅师电车川崎拓VA礁đèn边特伦泉đảo不然。越南1945年CAC NUOC柏XIT Đức - Y - 山一đầu挂Đồng胡志明市,的Trung安和富国丹做TUONG Giới THACH đứng đầu南TRONG THANH藩CUA Đồng胡志明市,嫩江được潘聪GIAI GIAP泉đội山一, TRONG DJO CO PHAN LANH THO BAC越南VA泉đảo黄沙,张庭选萨。

Đến đầu NAM 1950年,泉的Trung安和丹富国ĐĂ车辙吕科伊顿đảo不然。 CON đồn平CUA泉PHAP面包车đóng TRU特伦泉đảo黄沙。绥NHIEN đầu南1956年的Trung安和丹富国莱太简đảo巴平thuộc张庭选萨,丛HOA NHAN丹的Trung安和chiếm đảo富琳thuộc黄沙; CA海奔的Trung安和đều chiếm đóng TRAI PHEP MOT藩LANH寿做越南泉LY留置权TUC suốt涂肯塔基州17 。

Đường 9 đoạn特伦禁令DJO做的Trung Quoc采用VE HIEN反对票Là柯thừa đường 11 đoạn做MOT người thuộc CHINH QUYEN的Trung安和富国丹VE涂涂岭南1947年, NGHIA Là恩秀川崎浩TIEP权藩DJAT Mà người山一thua TRAN DJE赖。
赖巫妖谭禁令DJO不然大鼠莫浩没有KHONG合作XUAT巫妖肃肃, KHONG合作giới涵道指LY西奥KINH DJO , VI DJO VA TOA DJO 。所以DI HIEN ,不,不智CON 9 đoạn啦哆海đoạn TRUM LEN荣BAC博CUA越南,秀川崎DJA藩嘉giữa越南VA的Trung安和氏người的Trung安和丽涂XOA DJI 2 đoạn 。

二征富国KHONG他共同MOT砰涌巫妖苏垴黎锡新和成苏国家文物局CUA Ho共GHI赤铜Cu VE海权đảo黄沙VA张庭选萨,乙酸钴德淑论chiếm HUU VA潘文凯忒;乙酸智IT Là岜楚QUYEN ; điều科罗拉多thuyết福诺Là禁令DJO禅师CHINH乙酸禁令DJO道琼斯工业平均指数LY富国GIA 。 TAT CA NHUNG俞来台岛阮文绍DJE涌胡志明市QUYEN林楚CUA的Trung Quoc采用特伦海权đảo不然đều KHONG CO 。 Mà TAT CA驰Là NHUNG可以CU似曾相识VO 。六新和成: “富国的Trung DJA禅师许褚QUYEN边南的Trung安和恩索伊芽塘( 960 -1279 ) 。乙酸“索伊胡志明市的Vinh LAC ( 1403至1427年) ,火腿đội CUA郑氏HOA ĐĂ DJI考星期六大顿边Đông南A ... ”
Đúng Là郑氏HOA CO伊利捷泉DJI giễu VO平阳OAI泰顿Đông南A, NHUNG KHONG VE được禁令DJO , KHONG合作DAU的GI GHI赤大可NUOC不然, TRAI赖​​川崎泉CUA郑氏HOA田VAO TRAO OA(爪哇)毕丹道指芳đánh đuổi giết切特台岛170 người的Trung富国, khiến郑氏HOA PHAI邵族吕。 VA唱đời胡志明市张庭选Đức氏芽胡志明市PHAI白波CHUONG郑氏大鼠吨KEM CUA郑氏HOA 。
CON新和成“的还CAU索伊宝” NOI : “富国的Trung DJA禅师许褚QUYEN边南的Trung安和恩索伊芽通” THI QUA Là何NOI代替VA​​张合HIEU GI VE巫妖苏茶王豪。大NHO , trước cuộc XAM郎Đại越南1076 , TRIEU đình芽塘禁令đến NAT NUOC 。 CAC đại比芽塘大鼠所以GIAO简VOI người蛟驰(随感何GOI NUOC TA Là徐蛟CHI ) 。 LE THI博浪VUONG阮文绍ĐĂ tranh边KICH liệt VOI BON người HIEU简VA KHANG định “町嫩江同性恋VIEC平đao VOI người蛟志” 。 CON TRIEU勃驰, MOT范泉氏DANG所以TRAN TÌNH MOI NHE可颜VUONG一个THACH VA比佟佟町嫩江同性恋简VOI người蛟志。 BOI NHE người通KHONG QUEN邵族đường边。 ONG NOI : “泉通山一首歌,海合作吉奥DJA所以投资回报率, KHONG biết SE简đấu林圣? CON người蛟志,何giỏi翠简。 TU XUA truyền赖响了người越南局域网xuống NUOC đục THUYEN địch纬度起来。 DJO MUC NOI Ho共克DJI詹dưới đáy是台岛南杜梅坝Mà KHONG寿... “
班派NOI芽塘喇MOT索伊đại俞母鸡, HET BI NUOC金đến NUOC代替, NUOC公顷陈đánh 。芽塘VUA PHAI猫DJAT CAU HOA VUA PHAI TRIEU聪。 VUA通CON BI VUA NUOC金蝙蝠PHAI吨GOI哐Bá PHU , TRONG KHI金泰通莫伊合作12 tuổi 。苏Suy族人thoái三烯风采AY丹TOAN博NUOC的Trung安和VAO疯丁字裤三CUA người网合作台岛CA电车南。 TRAN quyết简cuối恭南1279泉旺CO昏暗切特10范泉堂TRONG顿边NHAI儿子, TE拓芽塘喇吕克Tú富PHAI聪VUA通nhảy xuống边涂涂。
周四海MOT DJAT NUOC新和成的林圣麻“禅师许褚QUYEN ” được特伦“边南的Trung安和” ?

光伏: NHAN苏健người的Trung富国码头的投资回报率特伦顿边柱QUYEN CUA越南VOI CHINH国家文物局TUA新和成“ ngoại GIAO pháo火腿” , NHA VAN CO钟胡志明市的一声大CAC代替CUA留心的Trung富国,响恩XUA蔡宝吉奥海权đảo黄沙,张庭选萨thuộc楚QUYEN的Trung安和VA TÌNH庄浩chiếm đóng黄沙VA MOT藩张庭选萨được的HIEN新和成孬?

NHA HOANG VAN富国海: MOI đây田对汉喃麦玉康VUA HIEN宝腾巫妖苏越南谭禁令DJO LANH芹苴的Trung富国晃TRIEU TRUC TÌNH道琼斯工业平均指数杜TOAN DJO做芽XUAT禁令THUONG海安禅师NAM 1904年, GHI RO传媒大学南CUA的Trung Quoc采用Là đảo人海南。
NEN NHO đây Là禁令DJO “道琼斯工业平均指数杜TOAN DJO ”嫩江KHONG合作的nhầm局域网乙酸博SOT MOT道琼斯工业平均指数DANH NAO 。 VA赖nhóm林禁令DJO GOM CAC特别GIA NOI TIẾNG CUA的Trung Quoc采用VA CAC chuyên嘉芳泰跃TAC 。他们VAO DJO国家文物局“的Trung Quoc采用DJIA LY特别蛟KHOA星期四边索安NAM 1905年, XUAT班南1906 CO GHI : ”留心南屠六DJO BAC 18độ13 “谭恭Là博边NHAI洲(海南) ...沃伊LA CA禁令DJO志TIET VE LANH寿VA国家文物局蛟KHOA CUA người的Trung Quoc采用đều西飞NHAN人海南Là DJAT谭恭武元甲边。 TUYET NHIEN KHONG大公合作十黄沙,张庭选萨XUAT HIEN特伦禁令DJO不然。

蔡十TAY萨( TUC黄沙) VA南萨( TUC张庭选萨) MOI驰XUAT HIEN特伦星期四TICH的Trung Quoc采用恩NAM 1947 VA迈台岛南1980 NGAY 30升1 ,丛HOA NHAN丹的Trung安和莫伊兰đầu田đưa RA范健合作,他丁字裤đầy DJU CUA博Ngoại GIAO VE楚QUYEN CUA的Trung Quoc采用đối VOI海权đảo黄沙VA张庭选萨CUA越南Mà留心的Trung Quoc采用五井Là泰萨VA南萨, TRONG KHI越南DJA chiếm HUU VA潘文凯忒留置权TUC涂肯塔基州17町台岛KHI的Trung Quoc采用牛粪VU LUC的Cuong chiếm 。
那岭海权đảo黄沙VA张庭选萨恩肯塔基州17 đến肯塔基州20 ,越南志五井MOT蔡十涌Là黄沙(TUC đảo猫万荣)乙酸阮文黎张庭选萨( MOT佰猫戴范达姆) 。
大公司之间的谭拷他们MOT因此禁售DJO CO CUA的Trung Quoc采用六新和成“杜拉拉道琼斯工业平均指数DJO ”禁令DJO CUA的Trung Quoc采用VE đời阮CUA楚恩禁令, được周四NHO TRONG国家文物局“广杜DJO , QUYEN 1 ” CUA香格里拉香BIEN索安NAM 1561年,潘传媒大学南LANH芹苴的Trung Quoc采用Là đảo人海南。
阮富仲“黄明đại通山堂DJO ” QUYEN 1 CUA TRAN至周四đời胡志明市索安NAM 1635年,潘LANH THO CUC南CUA的Trung Quoc采用GHI Là đảo人海南。
阮富仲DANH MUC禁令DJO CAC đời Mà的Trung Quoc采用VE HIEN CON琉GIU TRONG “ BAC京族屠哥” CON武文, NHUNG畅合作MOT chiếc NAO ĐĂ động đến张庭选萨,黄沙CUA越南乙酸TAY萨,萨南新和成富国的Trung五井。
特伦đây TOI驰NEU巴谭禁令DJO小芹biểu CUA的Trung富国,做người的Trung Quoc采用VE之四CAC索伊đại阮,胡志明市,槟城屠肯塔基州14 đến đầu肯塔基州20 。 Ngoài RA CON VÔ所以CAC禁令DJO做CAC NHA truyền蛟郑芳, CAC芽谭hiểm ,芽奔VE đều GHI NHAN đảo猫万荣thuộc VE NUOC Đại南。

奥钢联合作仲诺NOI LEN người的Trung Quoc采用thừa NHAN đảo猫万荣(黄沙)的La CUA越南。
VAO南1895头贝罗纳CUA Đức BI VAP ĐĂ岩VA詹太全đảo黄沙, đánh锡HIEU中价位CUU町人海南Mà KHONG được đáp UNG 。 Trước DJO ,南1890头姬路CUA山一潘基文恭毕DJAM Ø黄沙,五井锡HIEU町人海南đều KHONG được留心的Trung Quoc采用CUU议员。 TRAI赖​​丹NGU CUA何丽屠海南岭海CUA NHU đồng VA CAC挂HOA khác 。 NHAN海苏似曾相识不然CHINH PHU映五井聪火腿藩KHANG 。留心的Trung富国张庭选博CHINH Là淑论泉đảo不然KHONG thuộc VE的Trung Quoc采用。

XA汉诺TRONG “富BIEN TAP LUC ” NHA BAC特别Lê归仁Đôn合作đoạn越南: “ TOI ĐĂ东大公MOT đạo聪范CUA全CHANH đường ,县夫人面包车Xương ,琼洲( đảo人海南)桂町顺HOA NOI响了: “南健隆星期四18 ( 1758- TUONG đương VOI索伊蔡阮福楚Ø Đàng阮富仲)有限公司10十泉NHAN XA安荣đội猫LIEM HUYEN CHUONG NGHIA PHU广义省NUOC的南, NGAY 7 đến đến阮文黎张庭选萨添剑CAC四,合作8十LEN博添剑,智DJE海十GIU THUYEN , BI吉奥giựt đứt一天THUYEN DAT VAO槟城沧澜,全Ø đây XET淑论đưa TRA VE阮泉。阮福楚世才BA顺安和Là陈德良淑论孝琳星期四TRA意向书“

光伏: Thưa NHA VAN特伦đây王ĐĂ NOI VE苏的Cuong chiếm披PHAP VA NGO NHAN披LY CUA芽CAM QUYEN的Trung Quoc采用đối VOI海拳道黄沙,张庭选萨CUA越南。沃伊鑫王NOI VIEC越南西飞一圈楚QUYEN特伦海权đảo不然新和成孬DJE độc GIA TRONG VA ngoài NUOC HIEU町仔头đáo 。

NHA HOANG VAN富国海:那RA ,TA共同VÔ凡帝代替GHI赤鼠铜Cu NGAY升南蔡阮秀不然Là CAC VUA TRIEU阮赛圈速海đội黄沙TRONG DJO CO饶VIEC新和成DJO đạc CAC đảo , DJO đạc翠TRIEU ,梅家吉奥,立miếu THO比,豪华型礁粪岜楚QUYEN ,潘文凯忒CAC海山归仁新和成海山姆, đồi莫伊...星期四GOM CAC挂HOA VA增值税牛粪做CAC头THUYEN NUOC ngoại差距DAT楠VAO đảo 。归仁汉诺Là CAC洲禁令VI新和成CAC沼,曹,杜,国资委,CO楚奇VA浓度DAU CUA芽VUA西班派聪VIEC Ø黄沙,乙酸CAC biểu头CUA可能TÌNH VEN边头VE宝丛VIEC合作连战全đến黄沙được芽VUA PHE duyệt VA KY 。恭CO饶囊堪đến海đội黄沙乙酸CAC Cá NHAN人可以共同聪TRONG海DJO黄沙不然được VUA KY囊堪唐。 NHUNG禁令DJO五井Là洲禁令, HIEN CON琉TRU​​黎饶VA CAC季爱雅到được VUA禁止堪TRONG CAC GIA đình琉GIU新和成宝增值税truyền嘉恭KHONG PHAI Là hiếm 。

Ngoài RA CON CAC大代做người PHAP DJO đạc , SAT考特伦海权đảo不然涂NAM 1933年, CA柯山一奇CUA NHUNG người PHAP , người越南林VIEC特伦đảo不然涂trước町đến NGAY 20升1 NAM 1974 Là NGAY泉XAM lược的Trung Quoc采用牛粪吕克良泉海鸭đảo的Cuong chiếm TOAN博全đảo黄沙屠郑泉吕克越南聪HOA

Ngoài RA CON CO饶GHI赤柯CA禁令DJO做người ngoại国越VA VE VE泉đảo黄沙。智TIEC TRONG泰TA共同CA đống TU代替VÔ恭蓬富,马KHONG HIEU也可以TRO GI赖KHONG được PHO第TRONG CAC张庭特别VA町莫伊người丹越南đều được biết VE hình海到富国MINH 。汉诺CON林大代町NHAN丹giới biết được胡淑论, PHAI TRAI , NEU KHONG铜DJE町người的Trung安和NOI BUA , NOI湾投资回报率台岛吕克长GIA THANH陈, TA海合作天宫KHONG KIP 。

泰代巫妖苏氏饶KHONG的三氯HET RA đây町được , TOI智鑫giới阮文绍海禁令国家文物局PHO帽山一LA“富BIEN TAP LUC ” QUYEN 1 CUA特别GIA Lê归仁Đôn合作NOI KY VE PHU广义省VA đảo猫万荣(黄沙)
周四NUA Là国家文物局“ Đại南山一通驰”做富国苏全TRIEU阮索安。维恩苏HOC DICH ,芽XUAT禁令KHOA特别XA海XUAT禁令GOM 5点。阮富仲DJO TAP 2 , QUYEN 8日La藩TINH广义省, MUC “ NUI歌”CO NOI VE “ Đảo黄沙” 。 Cuối国家文物局,潘富吕克,赖NOI桢VE “泉đảo黄沙” 。
赖诺, CAC国家文物局Đại南吕克淑论;巫妖TRIEU HIEN CHUONG loại志;越南海乐素điển ;越南的苏通子槛的Cuong MUC ... đều合作NOI KHA KY VE泉đảo黄沙。
PHU边TAP吕克CUA Lê归仁Đôn合作đoạn GHI新和成秀: “ PHU广义省HUYEN平父子公司XA的荣Ø赣边, ngoài边VE PHIA Đông BAC CO饶CU老挝, CAC NUI灵TINH汉130恩贡, CACH nhau砰边,涂汉不然唱汉KIA乙酸DJI MOT NGAY乙酸奥钢联CANH氏đến 。特伦NUI CO CHO CO的Suoi NUOC ngọt 。阮富仲đảo CO佰旺猫戴UOC汉30坝,轰隆攀荣LON , NUOC TRONG suốt đáy 。本đảo合作VÔ所以日元臊子; CAC星期四渐CO挂nghìn挂货车,禅师người氏đậu疯quanh KHONG斋。本·白增值税LA大鼠饶。 OC VAN CO OC泰VOI到新和成chiếc沼, CO OC XA CU DJE康巴DJO粪, đồi莫伊氏鼠LON ... “

CAC THUYEN ngoại phiên碧宝THUONG đậu Ø đảo不然。 Trước何阮DJAT đội黄沙70 SUAT ,奠定người XA的永唱VAO ,猫phiên内政部南铜升2 NHAN季爱雅世道琼斯工业平均指数,莽陈德良DJU一个6升,道琼斯工业平均指数砰5 chiếc THUYEN CAU NHO ,岭边3 NGAY 3伊利捷氏đến đảo好哦。 Ø đấy THA Hồ蝙蝠渐蝙蝠Cá mA时。躺在được HOA增值税CUA头( CAC头奔BI DJAM )新和成Là gươm , HOA BAC , BAC玄天汉BAC , DJO đồng ,科伊thiếc ,科伊志,宋雅VOI ,SAP翁, DJO苏... Đến淇升8 THI VE, VAO CUA EO , đến THANH富春DJE NOP “ ( PHU边吕克自来水,自来水1 ,庄119-120芽XUAT禁令KHOA特别XA海1977) 。 ”

VA国家文物局Đại南山一通驰TAP 2至369-370 GHI : “ Đảo黄沙Ø PHIA đông铜老挝雷岛HUYEN平的儿子屠波边萨KI DJI THUYEN RA ,顺吉奥氏DJO 3-4 NGAY伊利捷合作的đến NOI 。 CO đến HON 130 đảo NHO CACH nhau乙酸1 NGAY đường ,乙酸可能豪华型CANH 。
阮富仲đảo CO猫佰旺,留置权TIEP KEO戴KHONG HET可挂颜坝,砰攀荣RAI , TUC五井“阮文黎张庭山” ......
海đầu禁令TRIEU DJAT đội黄沙CO 70 người ,奠定丹XA的永唱VAO ,杭南铜升3日La岭边添剑海增值税, đến升8 THI CUA做边涂HIEN VE NOP ;赖DJAT đội BAC海做đội黄沙剑泉, DJE DJI打下海增值税Ø CAC đảo 。留心đông đảo黄沙甘琼富洲đảo人海南NUOC槟城( TUC的Trung富国) 。 Đầu đời嘉龙,海防西奥乐铜DJAT đội黄沙,秀赖伯。

南...胡志明市Mệnh星期四16 ( 1836)西THUYEN聪,赵GACH DJA đến đấy XAY đền ,粪岜DJA Ø PHIA TA đền DJE GHI DAU VA TRA热CAC星期四礁Ø巴垫TA HUU VA PHIA秀。平富đắp嫩江miếu đào được Lá đồng VA团伙SAT合作đến汉2000可以“ 。
第四纪đây , TA biết恩索伊CAC蔡阮đến CAC TRIEU đại芽阮VIEC泉LY黄沙đều做芽NUOC志伊, TRONG DJO CO VIEC DJO đạc , VE禁令DJO , LAP miếu ,粪岜, gieo帽子,豪华型CAY VA潘文凯忒SAN增值税。 TAT CA NHUNG俞以特伦đáp UNG đầy DJU CAC điều健chiếm HUU Mà UY禁令PHAP luật CUA留置权协富国索安邵族TRONG聪UOC VE luật边海洋法公约1982年PHIA tranh CHAP VOI中达,南天宫莫KHONG合作được MOT董仲TICH DJE榄涌LY町VIEC西飞一圈楚QUYEN chiếm HUU 。

光伏: Thưa NHA VAN TÌNH hình边Đông HIEN反对票大鼠阮hiểm ,共同người六无新和成MOT吴thuốc宋町没有。沃伊鲍翅的Trung Quoc采用đang张庭选truyền GI VE面包车DJE边Đông ?

NHA HOANG VAN富国海: TRO黎凡DJE的Trung Quoc采用chiếm HUU MOT藩黄沙MOT CACH蝙蝠一跳PHAP涂南1956年特伦德淑论南1956年CHINH PHU越南聪HOA đang泉LY CA海权đảo黄沙VA张庭选萨。 。町TOI升1 NAM 1974年,富国的Trung伊​​động MOT吕克陈德良LON海权的Cuong chiếm藩CON赖CUA泉đảo黄沙屠郑泉吕克越南聪HOA 。 VA迈TOI升3 NAM 1988年,黎凡VOI星期四đoạn粪吕克陈德良AP đảo đánh蝙蝠NGO MOT CACH HET SUC达人VA贪暴,富国的Trung赖chiếm đảo ĐĂ GAC马屠郑泉đội NUOC聪HOA XA海珠NGHIA越南。 DJO秀泉XAM lược chiếm他们CAC đảo DJA楚THAP , DJA洲VIEN , DJA尕仁, DJA恩NGHIA , DJA SUBI ....

苏CO垫CUA的Trung Quoc采用特伦海权đảo黄沙VA张庭选萨CUA越南聊天淑论Là MOT cuộc XAM chiếm DJAT đai đúng NGHIA 。
富国的Trung驰được所以HUU跳PHAP 13 %奠TICH边Đông ,不仅如此张庭选博楚QUYEN台岛90 %边Đông , TUC汉3 TRIEU礁所以VUONG khiến CAC NUOC CO涌边Đông藩UNG quyết liệt 。 KHONG智越南Mà CA菲律宾,马来西亚文莱VA天宫KHANG định楚QUYEN西奥聪UOC海洋法公约CUA留置权协富国。

MOT TRONG NHUNG KHANG định楚QUYEN农德孟我CUA越南Là NGAY 21升6 VUA之四,富国海NUOC聪HOA XA海珠NGHIA越南ĐĂ丁字裤之四Luật边, TRONG DJO KHANG định黄沙,张庭选萨thuộc楚QUYEN KHONG该tranh蔡CUA越南。 DJO Là VIEC平THUONG CUA莫伊富国GIA CO楚QUYEN 。富国的Trung天宫丛博Luật边CUA NUOC豪恩NAM 1992 ·恩盖điều 1 CUA Luật边越南ĐĂ khuyến曹TRONG QUA郑氏氏禅师合作điều GI KHONG PHU跳VOI聪UOC Luật边海洋法公约CUA留置权协富国SE一圈TUC TU CHINH 。 VIEC林不然反渗透添志CUA越南Là HOA跳,香格里拉吨TRONG luật李全安TE VA丁字裤李全安TE

绥NHIEN , điều DJO khiến的Trung Quoc采用KHONG海龙。富国海的Trung Quoc采用恩盖一圈TUC đòi越南PHAI HUY博乙酸SUA蔡Luật边CUA NUOC MINH 。博ngoại GIAO的Trung Quoc采用TRIEU Đại苏越南Ø BAC京族đến藩đối VE Luật边越南。



















































NHÌN RA BIỂN..



 

Khi T lên xe được một lúc, một phụ nữ còn trẻ, chạc người ba mươi, dắt theo một bé trai bước lên xe. Khi ấy anh không để ý lắm.
Anh đã phải mất công gần nửa ngày trời chờ đợi ở đây mà xe vẫn chưa chạy. Hỏi – Tài xế nói “Xe đi ngay bây giờ đây chú hai”! Rốt cuộc xe vẫn nằm chình ình tại bến. Chưa có dấu hiểu gì chuẩn bị lăn bánh.
Chốc chốc lại một cô gái bưng theo mẹt hàng di động dí sát chỗ ngồi mời mua đủ thứ thập cẩm trên đời. Cả những thứ T biết có mua cũng chẳng biết dùng vào việc gì. Riêng có một tay trung niên tật nguyền cứ tha thiết mời anh đến hai ba lần.  Nể quá, anh đành phải mua cho gã cuốn sách.
Đây là cuốn “Tài dùng binh của Khổng Minh” hình như của một tác giả trẻ người Trung Quốc. Thứ sách in lậu, thời thượng dễ bán ở những nơi như thế này.
Sở dĩ anh khẳng định như thế là vì sau khi gã bán sách đi khỏi anh giở sách ra xem, ruột sách in lỗi, thiếu nhiều trang. Đó là những trang trắng, không có chữ.
T định tìm gã bán sách để đổi lại cuốn khác, nhưng không thấy gã đâu nữa. Cứ ngỡ nội dung sách có gì khác biệt với bộ Tam Quốc anh đã đọc, hóa ra toàn chuyện tầm phào vớ vẩn, miêu tả những chi tiết, sự kiện kể cả người chưa đọc Tam Quốc bao giờ vẫn có thể vẫn biết. Cái sự “biết” ấy nhờ ở tập quán tán tụng, lưu truyền miệng trong dân gian. Xem kỹ, thì ra tác giả lại là người Việt, kiến thức đã không đáng chú ý, bố cục sách viết lại quá cẩu thả, ngôn ngữ lủng củng, cốt truyện chắp nối bằng các mối ghép thô thiển, vô lý, lỏng lẻo..
Đúng là loạn. Chưa có thời nào sách in bừa bãi như thời gian gần đây. Nhìn bề ngoài bìa màu mè rất đẹp, nhưng nội dung phù phiếm, tạp nham. Đọc những cuốn sách như thế chẳng giúp ích gì cho bản thân. Có khi gây thêm chút bực dọc cho văn hóa đọc.
Thôi, cứ như mình vừa đánh rơi tiền, không bận tâm đến nữa. T duỗi chân trên cái giường nhỏ hẹp không được thoải mái cho lắm, định chợp mắt một chút cho lại sức. Gọi là xe giường nằm cao cấp nhưng thực chất nó chả khác nào một cái công ten nơ chở hàng. Mỗi hành khách được bố trí khoảng không gian tận dụng, chả khác gì cá hộp xếp ở trong khoang.  Lúc mới lên còn có một mụ trắng béo, dáng quý bà ngồi đan len ngồi có vẻ thong thả, nhàn tản. Mỗi khi có khách mới lên xe mụ ngọt nhạt sắp xếp chỗ ngồi, nơi để đồ đạc. Hỏi có cần mua nước uống, khăn lạnh, kẹo cao su hay là thuốc chống say xe. Thấy mụ tự nhiên, chủ động làm mọi việc như thế T cứ tưởng mụ là nhà xe, hay ít ra cũng là nhân viên của  tuyến đường dài. Mãi đến lúc xe chạy, mụ lật đật xuống xe, anh mới biết té ra mụ cũng là cánh hàng rong.

T trở thành ngố thực sự vì đã lâu anh không đi xe đường dài, hành trình về phương nam. Nghe người ta nói, anh tưởng xe giường nằm thoải mái cơ, lại nhanh hơn đi tàu hỏa, kỳ thực không phải như vậy.

Anh biết mình đã có một lựa chọn sai lầm. Nếu không đợi xe ở đây, vào ga Hà Nội đi tàu, bây giờ có lẽ đang trên hành trình gần đích tới của mình hơn.

Trên tàu giường nằm cũng có, sinh hoạt có khi còn thoải mái hơn không vướng víu, chật chội như ở trên cái xe, nếu để ý kỹ thì mới biết nó vừa được “mông” lại cho mới này.
Mụ béo trắng ban nãy nói với người hàng ghế trên anh:” Xe này tiện nghị cực mốt, thoải mái, chiều khách hết ý. Không như các xe khác. Đã chậm lại thờ ơ, có khi còn như cãi nhau với khách khi đã ngồi lên xe. Họ chỉ ngọt giọng lúc mời chào thôi. Lên xe rồi, dịu dàng ấy tịt luôn.. Khách muốn ăn, uống đi vệ sinh dọc đường phiền phức lắm. Hôm nọ có chị quá mót tiểu, đề nghị nhà xe dừng lại cho giải quyết, ông ta cứ lờ đi. Cuối cùng mọi người có biết làm sao không? Chị ta chịu không được, vỡ cái bàng quang, phải đi cấp cứu đấy!”.

Chuyện có thật hay không, không ai biết, nhưng nó ngồ ngộ khiến vài người chú ý. Một lão tay trung trung tuổi, mặt bặm trợn, có cái sẹo sát thái dương đế thêm vào: “ Chuyện nhỏ như con thỏ. Xe không đỗ vẫn có cái giải quyết cơ mà, có gì mà phải lo xốn lên?”.
Một cô gái: “cách nào hả chú?” Vẫn mụ trắng béo: “ Đàn ông cần thì cứ bỏ “con giống, con vốn” ấy vào miệng chai, dễ ợt thôi cô nương ạ! “ Rồi quay sang luôn tay trung trung tuổi vừa rồi vẻ láu lỉnh: “Vậy anh trai mua cho em chai nước khoáng. Có mấy loại chai nhựa cơ: Một lít, ba lít, nửa lít cũng có. Vừa dùng rửa mặt dọc đường, vừa được uống..Nếu cần  giải quyết theo kiểu anh nói, có cái giải quyết. Quá tiện! Đàn ông các anh hơn bọn đàn bà con gái cái khoản này!”. “Vâng cám ơn. Tôi đã có chuẩn bị. Cô gì vừa nãy có mua thì mua?”
Cô gái ban nãy đỏ mặt, quay ra bên ngoài, làm như không nghe thấy gì.

Câu chuyện ngồ ngộ của họ làm T hết muốn ngủ. Anh bắt đầu để ý đến những người xung quanh. Cô gái trẻ có thằng bé con ban nãy ngồi ngay ghế trước mặt anh. Hai mẹ con chung một giường nằm. Chả biết cô sắp xếp ngồi vào chỗ đó từ lúc nào, giờ đã thiu thiu ngủ.

Thằng bé vẫn tỉnh táo, ngồi ngay cạnh mẹ nó gần lối đi hẹp trên xe. T để ý nó chả có đồ chơi nào mang theo như những đứa khác trong trường hợp này. Hai tay nó khư khư giữ chặt  quai túi đồ mẹ nó mang theo. Đôi mắt của nó sáng lấp lánh, chăm chú nhìn người qua lại,không chớp mắt. T chưa bao giờ thấy đôi mắt nào như đôi mắt của nó, đẹp và trong sáng dễ thương lạ lùng. Nhìn nó người ta sẽ bảo đấy không phải là hai mẹ con, có cái gì đó khập khiễng khó diễn đạt nếu ai đó ưa ví von.
Mẹ nó nét mặt khắc khổ, khô khan, hai nếp hằn rất sâu hai bên khóe miệng. Những sợi gân xanh xao lộ rõ nơi cổ như hiển lộ cuộc sống không lấy gì làm thảnh thơi, sung sướng. Nhưng rõ ràng cô ta còn trẻ. Dáng người, bầu ngực, cặp đùi, hai cổ tay tròn trịa chứng minh điều đó. Hoặc là cuộc sống gian nan mới vừa đây, mới gần đây, chưa đủ tác động đến khu vực khác trên cơ thể cô ngoài nét mặt?
Quan niên tươi và héo bên trong và bên ngoài, không phải là cách nhìn nhận về cô. Thói quen quan sát của T cố hình dung hai mẹ con cô gái thuộc giai tầng nào trong xã hội? Họ đi miền nam chơi hay là có việc gì? Hành lý cu cũ, sơ sài, ngoài cái túi sờn quai bên trong để lỏng lẻo vài ba thứ, có vẻ không có nhiều hành trang.
Cách nhập cuộc tự nhiên, lên cái là ngủ ngay,  chứng tỏ hai mẹ con không phải lần đầu đi xe loại này. Có vẻ họ đã quen, thu xếp mau lẹ tự nhiên..
Xe đã chạy được một lúc lâu. Ban đầu T còn chú ý nhìn ra bên ngoài. Cảnh vật thay đổi đến không ngờ.Thành phố phát triển nóng với nhiều biều hiện bất ổn của nó. Quãng quãng lại tắc đường. Nhìn rõ những khu chung cư tường xây dang dở, chưa hoàn thiện nằm rải rác hai bên đường, ngự trị trên cánh đồng từ lâu quy hoạch không còn trồng cấy, cỏ mọc hoang hoải.
Đây đó thấp thoáng một vài đám cây trồng tranh thủ trên các đám đất này. Thị trường bất động sản như đoàn tàu cao tốc dừng đột ngột. Nhà thì bỏ hoang mà trong thành phố thiếu chỗ ở, thiếu trường lớp. Nhất là thiếu nơi yên tĩnh, những bể bơi, những vườn hoa dường như ngày một nhỏ hẹp, ít dần..
Thì vẫn thế. Năm này chồng lên năm khác, vẫn là vấn nạn chưa giải quyết được cho việc quy hoạch thành phố theo phong cách hiện đại, tổng thể  rốt ráo. Anh mệt mỏi không muốn nghĩ hay để ý gì thêm. Tốt nhất là nên chợp mắt một lát, đường còn xa..

T choàng tỉnh giấc vì một giọng loi lói hàng ghế trước mặt. Không phải ai khác, là chính thiếu phụ có thằng con trai khi nãy. Chắc chị chàng ngồi xe buồn tình, muốn buôn dưa lê đây. T nghĩ thế, định không để tâm. Nhưng mỗi lúc, cuộc nói chuyện càng kịch tính làm anh phải chú ý..
-.. Nó nói hòa giải đôi bên là hòa giải như thế nào?
đầu máy bên kia í éo một lúc lâu. Hình như có vụ kiện cáo gì đấy, T không nghe rõ
- Nó lấn đất nhà mình. Cậu mợ có ngu thì ngu vừa thôi. Hòa giải cái gì ở đây? Chắc chắn mẹ mình bị nó tông xe vào. Mà rõ khổ cơ..Già rồi thì ở yên một chỗ. Mới bảnh mắt mò ra đường sớm thế làm gì? Không ngủ được thì cứ nằm yên đấy. Nó đang tranh chấp với nhà mình, hở tý ra là nó .. Không biết à? Bây giờ nằm chỗ, lo chạy thuốc, giải quyết tranh chấp phải bỏ lại, lâu cứt trâu hóa bùn, cậu mợ không hiểu ư?…Thôi bây giờ chị không nói nữa. Phải làm đơn đưa nó ngay ra tòa, không để chậm chễ, mợ nghe chửa? Nhà mình toàn người hèn, không đánh lại được nhà nó đâu. Nó ngang ngược còn có xã hội. Thời bây giờ không thể lấy thịt đè người. Quân này nó gớm, mưu mẹo đầu óc mấy chị em không địch được nó đâu.
- Đấy lúc nào cũng tiền..Tôi có đồng nào đã đưa hết cho cậu mợ. Chỉ để đủ hai mẹ con trở vào trong này. Có ở lại ngoài nhà cũng chẳng giúp được gì. Trăm cái khó bó cái khôn.Nhà mình khá giả không yếu thế chắc không xảy ra chuyện này.
- Không có phải vay. Khi về tôi sẽ trả. Mà bảo chị Bình, cậu Bấn bỏ ngay cái trò trả lễ chú Mường ấy đi. Cha mẹ là cha mẹ chung, đều phải cùng có trách nhiệm, không thể làm ngơ. Cân đường hộp sữa như đi thăm người làng là không được. Dứt khoát phải có trách nhiệm. ờ ờ.. Cậu mợ đứng ra vay..Thuốc men đầy đủ theo yêu cầu của bác sĩ. Cho mẹ ăn uống đàng hoàng, hết bao nhiêu anh chị em cùng đóng góp..Ờ ờ.. như hôm ở nhà tôi nói đấy. Phải ghi rành mạch, cả lúc sau này lại cãi nhau..Ngày giờ, cháo thịt hay mì tôm, một ngìn cũng phải ghi..
T chưa rõ đầu đuôi câu chuyện như thế nào. Cũng là chuyện đời, chuyện người đâu đó, nơi nơi. Nhưng cái giọng của thiếu phụ chua quá, giọng gay gắt chói chiết quá làm anh khó chịu. Nhất là cái đoạn tiền cháo, thịt, mì tôm của chị ta làm anh hoàn toàn mất cảm tình. T định nhắc chị ta giảm “von” xuống một chút nhưng lại thôi. Mọi người xung quanh im lặng cả, mình nhắc chị ta hóa ra nhỏ mọn, hẹp hòi, chấp nhặt, để ý vặt hay sao?

“Khiếp quá, cái nhà cô này “ Một người ghế sau khẽ phàn nàn. Một người khác:” Ở gần nhà tôi, nuôi mẹ hết tháng nào bàn giao tháng đó cho nhau, chị em còn phải cân, thắc mắc hơn kém từng lạng một để tăng hay giảm tiền đóng góp. Cứ bảo đài báo người ta nói quá lên, dựng thành kịch để răn chặn..Thực ra ngoài đời có khi còn hơn”..
Thằng bé con thấy mọi người xung quanh tỏ ý phản đối mẹ nó liền đến mẹ nó giằng cái điện thoại:
- Mẹ nói thế thôi …không hết tiền !
Mẹ nó ẩy nó ra không thèm để ý. Hai mẹ con giằng co, nó ngã ngay trước mặt T, òa khóc. Anh vội đỡ nó dậy. Nó có vẻ ngượng ngịu, không biết cho mẹ nó, hay cho nó. T an ủi:
- Con trai, làm gì phải khóc, cứng cỏi lên chứ?
Bất ngờ nó nhoẻn cười:
- Đâu cháu có khóc đâu? - Bất ngờ hơn nữa nó chỉ cuốn sách anh để bên cạnh:
- Truyện gì đây chú?
Mẹ nó bấy giờ đã thôi không “buôn” điện thoại nữa, quay sang mắng nó:
- Mày láo, gọi bác chứ, sao gọi chú!
Nó thản nhiên:
- Bác, cháu xem được không?
- Truyện người lớn cháu xem làm gì không hiểu được đâu. Mà mày làm gì đã biết chữ? – T đưa cho thằng bé mấy cái kẹo cao su. Nó lại thản nhiên đút vào túi áo ngực. Miệng nói:
- Để lát cháu ăn. Đây đúng phải ông Khổng Minh không bác? Cháu chưa biết chữ chứ không phải không biết chữ, Nhưng cháu biết xem tranh, sách này có nhiều tranh không hở bác?  Bố cháu cũng có mấy quyển như này. Từ ngày bố cháu bị gãy chân phải ngồi nhà không đi đâu được, tuyền đọc sách này thôi..- Giọng nó có vẻ tin cậy, khiến T cảm thấy mến. Mà con trẻ đứa nào mặt mày sáng sủa, thông minh, lanh lợi người ta ai cũng thích cả, dù nó không phải là con của mình, T không ngoại lệ. Anh ngồi xích vào bên trong lấy chỗ cho nó ngồi. Nó leo lẻo kể cho T nghe. Nào bố nó là thợ xây “vừa xây vừa trát” ra làm sao, bị ngã dáo như thế nào. Giờ chỉ còn mẹ nó kiếm tiền nuôii cả nhà.. Nó đang hào hứng kể, mẹ nó quát:
- Thằng Minh, mày trẻ con biết gì, kể lể vớ vẩn.. Để yên bác nghỉ, lẻo mép vừa vừa thôi. Đưa trả sách cho bác. Mày biết chữ đâu mà đòi xem? Hay xem ô tô đổ, có thấy cái nào đổ trong đấy không?
- Mẹ đổ ý.. – Nó cãi thế nhưng vẫn đưa sách trả cho T. Mẹ nó bắt chuyện:
- Bác xuống chỗ nào ạ?
- Tôi xuống Khánh Hòa. Còn cô?
- Em cũng xuống đấy.. Thế thì may quá. Đang sợ lúc tới bến giữa đêm khuya chỉ có hai mẹ con. Thế bác ở trong ấy hay vào chơi?
- Tôi vào đi công chuyện mấy ngày. Cô làm gì trong đấy?
- Em bán hàng hoa quả ở chợ. Nhưng dạo này tình hình căng, hoa quả Trung Quốc khó bán vì người mua tẩy chay. Có khi vào rồi tìm việc khác..
- Tiệm quán hoa quả bỏ cho ai?
- Em chỉ đứng bán thuê cho người ta. Làm công thôi chứ mình đâu có tiền thuê sạp hàng?
Cô lặng đi một lúc, mặt buồn rười rượi, hai khóe miệng như sâu thêm. Ý chừng không muốn tiếp tục câu chuyện. Cô bảo thằng bé về chỗ, nó có vẻ không muốn. Vì mấy chiếc kẹo cao su hay vì T mến nó, anh cũng không biết nữa. Mẹ nó đành để nó ngồi lại.
Mấy người xung quanh thấy vậy thân mật hơn với nó. Người đưa nó trái xoài, người cho bịch kẹo. Nó linh hoạt hẳn lên, khác hẳn vẻ ỉu xìu ban nãy.

Đến Thanh Hóa, nhà xe dừng cho khách ăn cơm. Mẹ nó không xuống. Chị ta bảo có mang theo cơm nắm ăn đường. Suốt từ sáng tới giờ cơm hẳn đã thiu. T bảo cô ta đừng ngại, cô cứ xuống ăn cơm, suất ăn anh sẽ mua cho, đừng dùng cơm nắm nữa. Vé ăn của T đã mua kèm theo khi mua vé xe, anh sẽ nhường lại cho. Người mệt có lẽ mình chỉ gọi thêm bát phở nữa, không muốn ăn cơm.
Kinh nghiệm đi đường xa, ăn càng ít càng tốt. Nhất là người hay say xe. T không bị say xe nhưng ăn no đi đường ấm ách, rất khó chịu.
Thiếu phụ dứt khoát không đi. Chú bé đã lỏn xuống xe tự lúc nào.Nó đứng dưới đất ngay cửa xe, thấy T xuống cười nhỏn nhẻn: “ Cháu đi với bác”. Mẹ nó gọi với theo:
- Minh muốn sống quay lại ngay, đừng phiền bác!
- Trẻ con ăn được bao nhiêu? Cô cứ mặc cháu!

Đúng như T dự đoán, sang đến đất Nghệ An xảy ra sự cố làm mọi người vừa tức, vừa buồn cười. Mẹ thằng bé đau bụng dữ dội. Mấy bà có tuổi trên xe người cho mượn lọ dầu xoa, người đưa mấy viên thuốc. Mặt cô ta tái xanh, mồ hôi bết hai bên thái dương. Cô ta ngượng ngịu nói muốn xuống đi ngoài. Trên xe không có toalet, không biết giải quyết bằng cách nào. Mọi người chưa biết xử trí ra làm sao ?

Có người ngồi cạnh cô ta kêu lên:
- Ông tài ơi, có người cấp cứu, dừng xe, dừng xe..e..
Người ta có câu:”Quảng nam hay cãi”, quả không sai. Căn vặn mãi, người nhà xe nói giọng Quảng mới chịu đỗ xe. Thiếu phụ trẻ lao vội xuống đám cây lúp xúp bên vệ đường, giải quyết hậu quả khẩn cấp của bữa ăn dọc đường mình tự mang theo.
Tiếng cười ồ lên từ đám mấy người trẻ tuổi.
Thật vô duyên, T nghĩ không thấy có gì buồn cười cả. Anh chỉ thấy may cho chị ta. Nếu xe dừng chậm chút nữa, điều gì xảy ra?
Anh nhìn tay lơ xe đang cằn nhằn văng một câu rất tục mà không mấy cảm tình. Bắt gặp ánh nhìn ấy, gã lầu bầu nhỏ hơn một chút đi ra cửa gọi váng lên, dọa không nhanh lên, xe chạy liền bây giờ. Thằng bé có vẻ lo lắng cho mẹ nó hỏi mẹ nó đi đâu rồi khóc rấm rứt, định chạy ra cửa xe. T phải dỗ khéo nó mới chịu ngồi lại bên cạnh anh.
Rồi mọi sự cũng qua. Thiếu phụ trở lên xe nét mặt bơ phờ, nom như hốc hác hơn. Chị ta ngồi thụp xuống ghế, không nói câu nào, có lẽ ngượng vì “sự kiện” vừa rồi. Thằng bé len lén đến cạnh mẹ nó. Hai bàn tay nhỏ bé của nó bóp lên hai bên thái dương xâm xấp mồ hôi của mẹ nó.
T từng biết thế nào là “Tào Tháo đuổi”. Anh nghĩ cô đang rất mệt. Mà mình cũng đang rất mỏi trong tư thế nằm không ra nằm, ngồi không ra ngồi trên xe. Giấc ngủ chập chờn đến lúc nào T cũng không rõ,
Khi anh tỉnh dậy bởi tiếng la của người lơ xe, T không thấy hai mẹ con thằng bé đâu nữa.  Gói bánh thằng bé đòi anh mua cho nó khi nghỉ ăn cơm dọc đường để gần ngay chỗ anh ngồi.
Rõ ràng là anh đã thấy nó cất vào cái túi vải của mẹ nó rồi, sao lại để lại đây? T nói bâng quơ như thế. Một chị ngồi hàng ghế đối diện bảo chính mẹ thằng bé bắt nó trả lại anh để ở đó. Hai mẹ con chị ta vừa xuống cách đây vài ba cây số. Tại T ngủ mệt quá nên anh không biết.
T cứ phân vân vì sao chị ta lại làm như vậy. Anh còn nhớ rõ ra là chị ta đã hẹn với T cùng xuống một bến vì ngại đêm hôm khuya khoắt. Sao bây giờ lại xuống một mình?
 Hay chị ta mắc cỡ vì sự cố không được hay vừa rồi? Ai mà chẳng có lúc nhỡ nhàng như thế.
Con người một lần da tới thịt, có phải gỗ đá, thánh thần cả đâu?  Lại thêm gói bánh này để lại? Mình bằng lòng cho thằng bé chứ nó đâu bắt buộc? Nó có hỏi xin thật, nhưng anh vui vẻ mua cho nó cơ mà, đâu có miễn cưỡng?
Hẳn là hai mẹ con nó không chê, để lại là muốn anh không có ý nghĩ sợ người khác đánh giá là lợi dụng?
T một mình xuống ngã tư. Từ đây đến địa điểm tập kết chừng chục cây số. Nếu không vướng cái giá vẽ và chút đồ đạc cồng kềnh, anh có thể thả bộ cũng đến nơi. Mới hơn ba giờ sáng. Tốt nhất là ghé vào một hàng ăn đêm, ăn qua quýt chút gì đấy, chờ cho đến sáng. Taxi ở thành phố này lúc đấy mới chạy.

***
Ỏ nhà sáng tác gần một tuần, T vẫn chưa vẽ được bức tranh nào ra hồn. Mấy bức vẽ về biển khơi, về tháp Bà, viện Hải Dương đều không ưng ý. Có gái gì đó sáo mòn, nhạt nhẽo của các tác phẩm này. Hội họa ngày nay đâu còn trong quá trình mô phỏng, sao chép những hình ảnh ngoài đời, dù là nó đẹp đến mức nào thì cũng vây. Hiện thực chủ nghĩa   chỉ là phương tiện cần mà chưa đủ.
Nghệ thuật là cái gì cao hơn, xa hơn những cái mà ta có thể nhìn thấy nó bằng mắt thường. Vậy nó là cái gì, đang ở đâu?
Cuộc đuổi bắt ý tưởng và nỗ lực bản thân làm T cảm thấy mệt mỏi. Hay khả năng cảm thụ cuộc sống, nắm bắt sáng tạo của mình có vấn đề?
Ta trở nên ù lì, chai sạn cảm xúc, thậm chí vô cảm rồi sao? Đời sống hỗn tạp, đa dạng, nhiều chiều tâm tưởng đã làm bản thân ta mất hứng thú, sai lệch phương hướng?
T hoảng sợ trước những câu hỏi ấy về bản thân mình.
Không phải lần đầu tiên anh đến với biển. T đã đến đây và các nơi khác dọc bờ biển nhiều lần. Thậm chí anh đã có lần ra các đảo. Không hẳn là anh chưa đi xa, chỉ loanh quanh mãi ở trên bờ. Sao chưa có ấn tượng, ý tưởng nghệ thuật nào đến với mình? Chả lẽ chuyến đi khổ công này không có kết quả?

Mấy đêm liền T trằn trọc không chợp được mắt. Ở nhà lâu lâu lại gọi điện vào hỏi khi nào về? Cứ làm như T ở hẳn trong đây, không về nữa!
 Chưa khi nào T thất vọng về bản thân mình như thế

Sáng nay anh dậy sớm hơn mọi khi. Ngoài bãi biển nhiều  tốp mặc đồng phục đang tập các bài thể dục dưỡng sinh, tập thể hình.. Áo vàng có, áo xanh có. Cả những bài tập uyển chuyển đẹp như nghệ thuật múa, rất chuyên nghiệp. T ghé vào quán cà phê sớm  bên vỉa hè, đối diện với ngôi nhà  anh đang ở, phục vụ người đi dạo bãi biển buổi sớm, gọi một ly.
Buổi sáng ở đây thật sinh động. Người xe như những đàn bướm nhiều màu tỏa đi các nơi  phấp phới, nhộn nhịp.
T để ý quan sát, nhưng rõ ràng cái mà anh muốn tìm chưa phải.
Bình minh đang lên trên mặt biển. Thấp thoáng những con thuyền bé nhỏ ra khơi, dập dệnh trên ngọn sóng. Tự nhiên thấy nhớ những con tàu đánh bắt xa bờ được báo chí loan tải dồn dập một thời. Bây giờ những con tàu đó đang ở nơi nào trên thăm thẳm đại dương? Cả những khu lưới giăng giăng nuôi hải sản quá quen thuộc, cũng chưa phải là cái anh muốn thấy, muốn tìm..
Chợt từ phía bãi cát phía xa có mấy bóng người làm T để ý. Họ đang lom khom nhặt thứ gì đó ngay bên mép nước, nơi sóng biển ào ào từng đợt chồm tới rồi lại lùi xa. T trả tiền cà phê đi về phía ấy. Mấy người ngồi gần anh tỏ ý ngạc nhiên khi thấy tách cà phê nóng của anh vẫn còn nguyên, chưa kịp bỏ đường..
Người ta tìm kiếm gì vào buổi sáng mai bình yên nơi cửa bể?  Ý nghĩ tò mò ấy đưa T đến gần họ.
Một cậu bé lon ton chạy phía trước thỉnh thoảng cúi xuống nhặt thứ gì đấy rồi giơ lên hỏi thiếu phụ đi sau / mẹ nó. Lúc thiếu phụ gật đầu, lúc xua tay. Chị vắt sau vai cái bao gai nước nhỏ ròng ròng.
T không tin ở mắt mình nữa: Đúng là hai mẹ con thằng bé đi cùng với anh chuyến xe hôm vừa rồi.
Cô cũng ngạc nhiên không kém T:
- Chào bác, sao lại gặp bác ở đây?
- Tôi trọ gần đây mà. Còn cô làm gì sớm ngoài này vậy?
- Em đi nhặt tảo về chợ bán. Phải đi sớm mới có. Ban đêm sóng đánh dạt lên bờ. Đi muộn người khác nhặt hết, nếu có cái nào sót lại gặp nắng nó tự teo đi, người ta không mua..
Cậu bé đã nhận ra anh. Nghe mẹ nó nói thế nó liền nhặt lên cho anh xem một chùm. T không nghĩ là thứ tảo bắt gặp ở nhà hàng lại là thứ có thể nhặt được ở nơi như thế này. Trông nó giống như chùm nho xanh nho nhỏ, chính xác hơn giống như chuỗi hạt màu xanh lơ, trong suốt. Thứ sản vật nhỏ nhoi chẳng ai ngờ lại có lúc đỡ đần con người lúc cơ nhỡ khó khăn.
Người ta nghĩ đến thềm lục địa có trữ lượng dầu có giá trị to lớn. Nghĩ đến những luồng cá ngoài khơi xa, đến ngọc trai muôn màu, đến san hô và bao thứ quý giá. Mấy ai nghĩ đến tảo, đến rong biển lại có thể có ích cho con người lúc khó khăn?
Thiếu phụ kể cho anh nghe vì sao cô ra đây. Buôn bán khó khăn người chủ quầy  không thể thuê thêm người. Bà ta nói chờ chị về chăm mẹ quá lâu, đã phải thuê người khác. Hai mẹ con đang lo không biết làm cách nào để ra bắc trở lại thì có người mách cho công việc này.

Mỗi buổi sáng phải dậy từ lúc bốn giờ sáng. Công việc tìm kiếm chỉ trong ba tiếng đồng hồ. lát nữa là phải về. Có muốn ở lại nhặt thêm cũng không có nữa để mà nhặt. Biển cho không món quà này vô tư, nhưng không vô số, vô hạn.
May mà thời gian còn lại chị có việc làm thêm cho một hàng ăn ngoài chợ trung tâm. Cũng chính sự khôn ngoan như già dặn trước tuổi của thằng bé mà người ta chú ý nhận chị vào làm.
T hỏi thằng bé sao bữa trước lại bỏ quên gói bánh lại. Nó bảo nó không quên..nhưng mà.. Câu tiếp theo, gặng thế nào nó cũng không nói nữa. T thấy lòng mình như chùng xuống. Thằng bé có nét gì thân thiết như thằng con trai anh ở nhà. Chúng chạc tuổi nhau, nhưng thằng này nhanh nhẹn, khỏe mạnh và đen hơn. Hôm trước anh cứ ân hận mãi là đã quên không chụp cho cậu bé bức ảnh. Phần vì trên xe chật chội, phần đêm tối dọc đường không có có nào ánh sáng thích hợp.

Bây giờ là lúc bình minh, bầu trời hồng lên sắc màu huyền ảo, xa kia mặt biển muôn ngàn con sóng bạc đầu. Cảnh vật không lúc nào có thể đẹp hơn lúc này.

T bảo cậu bé đứng lên một mỏm đá nhô ra sát bờ nước để anh chụp cho nó một kiểu. Nó đồng ý với điều kiện anh phải gửi cho nó ảnh.
Đúng là trẻ con, hai mẹ con nó cứ như chim trời cá nước thế này biết họ ở đâu để gửi. T thoáng lúng túng nhưng vẫn gật đầu.
Đã có cách, khi T chợt nhớ sáng nào nó cũng ra đây. Chiều nay anh sẽ ra hiệu in ảnh, việc gửi cho nó tấm ảnh đó đâu có gì khó?
Đang lúc anh chuẩn bị góc chụp tốt nhất, bất ngờ thằng bé giơ lên trước mặt nó một chùm tảo. Ánh sáng mặt trời phản chiếu vào chùm tảo còn ướt nước biển tạo nên khúc xạ ánh sáng lung linh đến bất ngờ. Ngoài mong muốn của T.
Anh đâu có bố trí, chuẩn bị gì. Thằng bé vô tình hay là nó quá thông minh, T cũng không biết nữa.
Một bức ảnh tuyệt đẹp. Cậu bé đứng bên mẹ nó như chào đón ngày mặt trời lên trên biển. Đôi mắt nó phản chiếu ánh nắng mai như phụ họa thêm vào chùm ánh sáng từ chùm tảo nó cầm trước mặt.
Ngoài kia biển mênh mông thế, ẩn chứa bao điều. Nơi đây hai mẹ con cậu bé đang nương tựa vào nhau, nương tựa  biển sau một chuỗi dài vất vả từ miền quê xa xôi phương bắc về đây..
Còn có thể tưởng tượng ra nhiều ý nghĩa khác nữa để gắn cho hình ảnh anh vừa ghi được

Và rồi, bố cục, cảnh sắc, đường nét.. một bức tranh đến với anh như một tia chớp, đến bất ngờ.
T như người mất hồn giây lát. Nhất định anh phải vẽ kỳ được bức tranh này. Cảm giác nao nao như người vừa ra khơi về say sóng..
Lúc anh bình tâm trở lại, hai mẹ con cậu bé đã đi tự lúc nào. Như một ảo giác, như một hình ảnh không có thực. Làm sao gặp lại mẹ con chú bé ấy ở đây được nhỉ?
Nhưng dấu chân hai mẹ con thằng bé để lại là có thực, không thể lẫn được. Những dấu chân in hằn trên cát, thành hai đường ngoằn ngèo song song về phía xa, còn rất mới..
Như một minh chứng hình ảnh cậu bé có đôi mắt ngời sáng, nhìn ra biển khơi

====================





 


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nỗi buồn của sao!

ký sự của TR.H.

Hơn 50 tuổi, Quang lùn vẫn chưa vợ. Ế thì không hẳn, nhưng Quang Lùn kén cá chọn canh thích gái xinh. Thiên hạ người ta quy tứ quái, Quang ẵm cả hai, vừa lùn vừa rỗ. Lương lậu eo hẹp, sống đời nhạt nhẽo. Đại khái nôm na như ta đi chơi gái thì gọi là dạng tiền ít đòi hít lồn thơm vậy.

 Cuộc đời của Quang lùn lặng lẽ trôi như bao nhiêu người bình thường, làm một công chức quèn không ngóc nổi đầu dậy vì tính nết say sưa, rượu bia tối ngày. Cách đây hai năm trên đường đi làm về, Quang lùn gặp đám đông biểu tình chống TQ, đang cơn say hắn thò mồm vào chửi bậy người ta cản đường hắn đi. Thấy an xúm lai bảo vệ. Đêm ấy Quang lùn về vắt tay lên trán ngẫm nghĩ nguyên nhân vì sao hắn gây sự chửi người ta lại được bảo vệ. Hôm sau hắn mò vào mạng tìm hiểu về đám biểu tình, nghe nói đám ấy, ghét lắm. Rồi hắn xem đài, báo thấy đám người biểu tình chống TQ ấy bị phê phán đủ điều. Quang lùn hứng khởi vỗ ấn đường thốt rằng.

- Công danh là đây chứ là đâu.?

Quang lùn đang chán con đường nhạt nhẽo của công việc hắn đang làm, một chức vụ bét dí bao năm nay vẫn dậm chân tại chỗ. Hắn quyết tâm đổi đời kiếm lấy danh tiếng trong thiên hạ. Con đường ngắn nhất ấy chính là con đường tấn công bọn biểu tình chống TQ....... Trong mớ biện chứng dây mơ rễ má ấy Quang Lùn nhờ tố chất thiên phú được hai cái quái mà lĩnh hội ra vấn đề.

Hắn lập Facebook, đi liên kết với đám đoàn viên trẻ trong thành. Để tạo danh tiếng ngay từ khi ra mắt, nhân dịp nhân sĩ, trí thức tưởng niệm các liệt sĩ ngã xuống biên giới phía Bắc, Quang lùn nốc ba vại bia lấy khí thế, chùi mép một cái rồi nhảy lên xe thốc ga phóng đến nơi. Hắn nhảy vào giữa đám người la hét vào mặt họ đủ thứ tội - nào là kích động cho TQ đánh VN để gây mất ổn định , nào là muốn TQ cấm vận Việt Nam, nào là muốn thay đổi chế độ để được lên cầm quyền...

 Quang lùn sợ hết men bia, nên hắn tranh thủ nhắm mắt, nhắm mũi phồng mồm trợn má gào lấy được. Cũng nhờ có an vây quanh hỗ trợ, Quang lùn càng hăng máu hơn. hắn biết đây là cơ hội của hắn. Chứ giờ mà nhảy vào sàn đisco hay xóm bụi Thanh Nhàn, Nghĩa Dũng mà nói giọng đấy để dạy bọn kia là nghiện không  ngập, cờ bạc , trộm cắp thì nó xiên cho Quang lùn xi lanh đầy cuống họng luôn. An cũng không hơi đâu đến đấy để bảo vệ hắn.

 Vụ đó Quang Lùn được đám trẻ ranh tôn là anh hùng, đại ca. Bọn tuyên quan sát thấy Quang lùn dùng được, bèn tuyển tắp lự vào đội hình, phong bì luôn. Quang lùn được dẫn đến bên  an để anh em biết mặt, lần sau hỗ trợ nhau làm việc chung. Quang lùn được an bắt tay hồ hởi, khen ngợi không ngớt lời.

Quang lùn nhờ có thân phụ từng học bên Trung Quốc, nên hắn hiểu hơn người khác, là trong thể chế này xu hướng dựa dẫm vào TQ rất lớn. Hắn thầm nghĩ mình may mắn là bắt được '' cầu''(  Như ta thường gọi khi làm ăn khi gặp mối ). Từ đó Quang lùn trau dồi báo, những bài nào chửi bới, phê phán người biểu tình chống TQ hắn học thuộc làu. Hắn mong mỏi từng ngày có sự kiện để đoàn người kia lại đi biểu tình chống TQ. Hắn sẽ đem sở học ra để thi triển, lập công giữa bàn dân thiên hạ.

Thế rồi TQ đưa giàn khoan vào biển VN. Nghe tin ấy Quang lùn nhảy dựng lên vì sung sướng, hắn biết thế nào cũng có biểu tình, hay ít ra là có những phản ứng của người dân trên mang. Quang lùn hớn hở lôi báo ra đọc lại, hắn cắt ghép những đoạn từ văn viết chuyển thể thành văn nói để đợi lúc có biểu tình sử dụng. Hắn nốc bia ừng ực , trong lòng nôn nóng đợi ngày có biểu tình. Hắn hò hẹn với các em trẻ trong đội Lv, hắn hứa hẹn sẽ đem lại một trận oai hùng sắp tới. Nhưng đúng lúc ấy thằng thiếu uý trở cờ Nguyễn Ngọc Lập gắn mác Việt Kiều về chém gió chuyện chinh chiến bên trời Tây, khiến các em há hốc mồm say sưa theo dõi thán phục. 

Không sao, đời hắn đã hơn 50 năm âm thầm, chịu thêm vài bữa nữa cũng không sao. Đã có tin về ngày biểu tình, đã có những lời kêu gọi phản đối TQ. Cơ hội của hắn sắp đến rồi, thằng thiếu uý trở cờ kia làm sao dám xông pha giữa đám đông đường phố như hắn cơ chứ.

Mong muốn rửa nhục trước mặt thằng Nguyễn Ngọc Lập và lập công trước ông chủ hừng hực trong lòng Quang lùn.

Thế rồi tuyên uỷ gọi bọn Quang lùn vào chỉ. Lần này TQ không phối hợp với ta, xâm chiếm rõ ràng, Cấp lãnh đạo cao đã thống nhất đành phải để dân chúng biểu tình để xả bức xúc. Chúng ta phải thay đôỉ cách đánh, không trực diện phê phán bằng những luận điệu như trước, vì như thế sẽ lộ liễu quá. Nhưng chúng ta cũng vẫn phải làm sao để không mất lòng TQ, đợt biểu tình này chúng ta ra đó làm như cùng biểu tình nhưng để phá hoại ngầm, như giật băng rôn, dùng khẩu hiệu vô hại của chúng ta thay thế, hát và hô những khâu hiệu không ăn nhập với bọn chống TQ....

 Buổi họp tan, trời nắng, nhưng Quang lùn lạnh giá tâm can. Than ôi, nhục quá, thế là mất hết, bao công sức luyện tập đọc báo để trau dồi kinh nghiệm, nắm vững phương pháp đấu tranh, dùng trong tâm lý luận sắc bén nào. Rồi hàng đêm ngà ngà say đứng trươc gương phồng mồm trợn má sao cho thật oai, nói sao cho thât hùng dũng...giờ vất xó hết, đổ xuống sống hết. Đêm nằm mùi mắm tôm mà hắn đặt mua ở chợ hàng Bè xộc lên càng khiến hắn uất ức. Gói mắm tôm hắn định dùng hôm biêủ tình là loại hạng bét, giờ có chấm thịt chó hay lòng lợn cũng không nuốt nổi. Hắn uất ức gào lên.

-.........................

Quang lùn đấm giường thùm thụp nhìn trần nhà than. Đm đời chó thật, mới hôm nào ta hiên ngang đứng chửi chúng nó biểu tình là chống phá hữu nghị, là kích động chiến tranh...thế mà giờ báo chí toàn giọng ca ngợi biểu tình, rồi chỉ thị lại cho chúng nó công khai biểu tình cơ chứ. Mặt mũi nào mà nhìn các em LV nõn nà đây. Bảo đứng ra nói thì còn được, chứ đứng ra giật băng rôn thì lùn như mình với tay sao tới, chúng nó toàn thằng to cao như Nguyễn Văn Phương. Mình vừa già vừa thấp, đi theo nó đã mêt. Nhảy choi choi giật băng rôn không tới, hình ảnh ấy đập vào mắt các em thì còn đéo gì là oai phong nữa. 

 Đêm đã qua, sáng hôm sau Quang lùn mặt mũi hốc hác, phờ phạc đi đến chỗ biểu tình. Hắn sà vào chỗ này gào một tí, ra chỗ kia gào một tí, hôm nay chả ai để ý đến hắn. Không có cái máy quay nào của quân mình chĩa vào hắn để ghi nhận công lao hắn. Trái lại toàn bọn phản động nó rình lúc Quang lùn mệt, Quang lùn thở dốc nó ghi lại hình ảnh chế nhạo.

 Nhưng dù gì cũng phải vớt vát chút ít, Quang lùn kiếm cái tờ giấy lộn ghi vội loằng ngoằng mấy chứ ủng hộ, bảo vệ tổ quốc cầm giơ lên.

Chiều đến Quang lùn mang ảnh đi báo công. Hắn trình bày là, bảo vệ tổ quốc XN là phải giữ gìn quan hệ sinh tử giữa hai đảng Trung Việt. Khẩu hiệu của hắn ý tứ sâu xa như thế đấy. Tuyên nghe có lý, một phần cũng thương hại hắn ngày hôm nay phải nén lòng chịu đựng. tuyên lại ban cho hắn ..về uống bia.

Khác mọi lần trước chửi bới biểu tình ra oai xong, hắn nhận phong bì sẽ triệu tập bọn trẻ, có các em ngon lành đi uống cà fe, nhậu nhẹt xoài, ổi ngoài lăng để khoe công trạng. Lần này thì Quang lùn cầm phong bì tếch thẳng về quán bia gần nhà, uống say bi tỉ  đến lúc tối trời, hắn phi xe ra chỗ đê Trần Quang Khải, men hông viện bảo tàng Lịch Sử. Hắn tìm bạn ở đó để giãi bày.


Ghi chú : bọn LV hay dùng giọng này chửi người biểu tình, hôm nay thì nhận lại quả nhé. Bác nào muốn rõ thằng Quang lùn nào trong bài trên thì còm ảnh nó dưới. Em viết chung chung, bao nhiêu thằng Quang lùn không rõ Quang lùn nào đâu!

Phần nhận xét hiển thị trên trang