Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

Gây căng thẳng, Trung Quốc tự đưa mình vào thế “thập diện mai phục”


Mai Phương

Quân đội Mỹ âm thầm chuẩn bị cho tình huống một cuộc chiến tranh toàn diện với Trung Quốc, Đài Loan tập trận ảo đề phòng bị Trung Quốc tập kích, Philippines lên kế hoạch chống đánh úp ở Biển Đông…

Đài Loan chặn trước khả năng bị Trung Quốc tập kích
Ngày 15/7, quân đội Đài Loan đã bắt đầu cuộc diễn tập mô phỏng trên máy tính với bối cảnh giả định là một cuộc xâm lược của Trung Quốc Đại lục lên hòn đảo này trong năm 2017. Cuộc diễn tập quân sự “ảo” kéo dài 5 ngày này nằm trong khuôn khổ cuộc tập trận lớn nhất của Đài Loan trong năm nay có tên gọi “Hán Quang 29″.

Trực thăng tấn công AH-1W trong một cuộc tập trận của Đài Loan
Trực thăng tấn công AH-1W trong một cuộc tập trận của Đài Loan
Theo giới phân tích, thời điểm giả định cho cuộc tấn công bất ngờ của Trung Quốc Đại lục vào năm 2017 là hợp lý xét theo sự phát triển quân sự liên tục của Trung Quốc Đại lục và những tranh chấp lãnh thổ của Bắc Kinh với các nước và lãnh thổ láng giềng.
Ông Kevin Cheng, tổng biên tập Tạp chí Quốc phòng Châu Á-Thái Bình Dương có trụ sở tại Đài Bắc, cho hay: “Trung Quốc Đại lục có thể đưa vào hoạt động đội tàu sân bay chiến đấu đầu tiên, các máy bay tàng hình và các tàu đổ bộ tấn công loại 081. Khả năng đổ bộ của Trung Quốc sẽ được tăng cường đáng kể khi lực lượng của họ được trang bị các tàu đổ bộ tấn công vốn được thiết kế để chuyên chở phương tiện đi lại, các trực thăng tấn công và chống tàu ngầm”. Các tàu này có thể được Trung Quốc Đại lục sử dụng để giải quyết các tranh chấp tại Biển Hoa Đông và Biển Đông.
Mỹ chuẩn bị chiến tranh toàn diện nếu Biển Đông “có biến”
Trước đó, ngày 12/7, báo Globe and Mail đăng bài viết cho rằng, mặc dù quan hệ Mỹ – Trung đang được coi là ở trong một thời kỳ nồng ấm hiếm thấy với rất nhiều biểu hiện đồng thuận bên ngoài, nhưng thực chất, bên trong cả hai đều đang chuẩn bị cho tình huống xấu nhất là một cuộc chiến tranh toàn diện.
Lầu Năm Góc đã xây dựng chiến lược toàn cầu trên nền tảng “tác chiến đồng thời trên biển-trên không” (ASB). Dựa vào chiến lược này, với 320.000 lính đang có mặt trong khu vực, nếu Biển Đông hoặc các vùng lân cận xuất hiện mối đe dọa, Mỹ có thể tiến hành tấn công trên bộ, trên không toàn diện đối với Trung Quốc.
Kế hoạch này chưa được Nhà Trắng và Quốc hội Mỹ thông qua. Nó khiến một số tướng lĩnh và nhân vật cấp cao trong chính giới quân sự Mỹ lo ngại. Phó chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng Liên quân Mỹ James Cartwright cảnh báo ASB sẽ “không có lợi cho bất kỳ ai”.
Về phía Trung Quốc, phản ứng đáp trả rất mạnh mẽ. “Nếu Mỹ triển khai ASB để chống lại chúng tôi, quân đội Trung Quốc (PLA) sẽ buộc phải phát triển chiến lược chống ASB”.
Trên thực tế, Trung Quốc không dọa suông. Sau khi lên nắm quyền, ông Tập Cận Bình đã nhanh chóng ra lệnh cho PLA ưu tiên mục tiêu “chiến đấu thực tế” và “chiến đấu và chiến thắng trong chiến tranh”. Ông Tập Cận Bình đã sử dụng lại nhiều số tướng lĩnh và cố vấn quân sự nổi tiếng diều hâu, những người vốn chủ trương chuẩn bị đối đầu trực tiếp với Mỹ.
Philippines cảnh giác nguy cơ Trung Quốc đánh úp
Theo các tài liệu mật của chính phủ Philippines mà hãng tin Kyodo được tiếp cận thì chính phủ đất nước Đông Nam Á đang cảnh giác cao độ trước nguy cơ bị Trung Quốc đánh úp trên Biển Đông. Tài liệu này cho biết Trung Quốc vẫn duy trì lực lượng tàu hải giám và cả tàu khu trục trong vùng lân cận Bãi Cỏ Mây thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam để tuần tra và hỗ trợ hoạt động đánh bắt cá bất hợp pháp.

Tàu hải giám Trung Quốc vẫn quanh quẩn gần khu vực Bãi Cỏ Mây thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam
Tàu hải giám Trung Quốc vẫn quanh quẩn gần khu vực Bãi Cỏ Mây thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam
Chính vì các hành động phi pháp này của Trung Quốc mà Philippines phải chuẩn bị một kế hoạch đối với với tình huống bất ngờ, đề phòng trường hợp Trung Quốc có thể dùng vũ lực phong tỏa, tấn công chớp nhoáng trên Biển Đông.
Kế hoạch đối phó của Manila bao gồm việc nâng cấp khẩn các trang thiết bị quân sự, hải quân và không quân có thể tăng cường khả năng của quân đội Philippines trong vùng biển tranh chấp.
Kênh 13

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

Cuộc sát hạch tìm hiền tài:

( dong ngan ghi biên bản)

Ca 1
 -    Nếu được lựa chọn, anh sẽ lãnh đạo thế nào:
-     Thượng tôn pháp luật, bất vị thân sơ…
-     Thế còn chủ trương đường lối?
-     Chủ trương đường lối cũng phải trên cơ sở pháp luật, tôn trọng pháp luật…
-     Vậy là soi lại cả chủ trương đường lối à.
-     Đúng thế.
-     Máy móc, Về chỗ,4/10 điểm.Trượt.
Ca 2
-     Nếu được lựa chọn, anh sẽ lãnh đạo thế nào:
-    Nắm chắc chủ trương đường lối?
-    Thế còn pháp luật?
-    Chỉ tham khảo.
-   Vì sao?
-    Vì chủ trương đường lối là cái sốt sột ,pháp luật là cái lâu dài
-    Trước những cái khó thì sao
-    Báo cáo cấp trên chờ giải quyết/ tuyệt đối tin tưởng cấp trên
-    Tốt. Còn lại các cái khác
-    Cấm ạ! Cứ khó là cấm!
-    Đến bao giờ
-    Đến lúc cấp trên bảo thôi .
-    10/10. Đỗ ưu.  Lãnh đạo phải  cương quyết  thế mới được.18/5/2014

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lê Minh Phong - Bọn mình ba đứa

Con chó nhà họ Triệu cắn vào đuôi mình.
Mình cắn vào đuôi Lỗ Tấn.
Lỗ Tấn cắn vào đuôi con chó nhà họ Triệu.

Cứ thế bọn mình di chuyển dọc bờ biển. Thỉnh thoảng có tiếng súng từ ngoài khơi vọng vào. Bọn mình vẫn cắn vào đuôi nhau và di chuyển theo cách xoay vòng trên cát. Cát nóng như nham thạch dưới trời tháng sáu.
Thỉnh thoảng, bên những hàng phi lao, bọn trẻ lại đưa thịt người vào miệng và ngấu nghiến. Rồi chúng hát đồng dao.
Nu na nu nống
Đánh trống phất cờ
Rót máu xuống biển...

Con chó nhà họ Triệu vẫn cắn vào đuôi mình.
Mình cắn vào đuôi Lỗ Tấn.
Lỗ Tấn cắn vào đuôi con chó nhà họ Triệu.
Bọn mình lại nhảy.

Bao nhiêu năm rồi ấy nhỉ? Bọn mình không biết bọn mình đã cắn vào đuôi nhau và di chuyển như thế này bao nhiêu năm rồi.

Bây giờ thì bọn mình lội xuống nước. Bọn mình không cắn vào đuôi nhau nữa. Bọn mình nhìn vào mặt nhau.
Bọn mình nhìn vào mặt nhau.
Bọn mình nhìn vào mặt nhau cho tới khi hoàng hôn liếm lên mặt bọn mình. Mặt bọn mình tứa máu.
“Hai thằng mày giống đúc tao. Bỏ mẹ rồi.” Bọn mình cùng đồng thanh.

Rồi biển nhấn chìm bọn mình bằng cách túm lấy đuôi bọn mình kéo xuống. Dưới đáy biển, cá vẫn tung tăng với rong rêu của chúng.
Dưới đáy biển, bọn mình lại cắn vào đuôi nhau và di chuyển theo cách xoay vòng. Và nhảy. Bọn mình di chuyển bằng cắn cắn lấy đuôi nhau và nhảy xoay vòng. Thỉnh thoảng con chó nhà họ Triệu tru lên: “Chậm thôi, đụ mẹ chúng mày, chậm thôi, đuôi sam của tao quấn vào san hô rồi. Đụ mẹ cái đuôi sam.”



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người Trung Quốc nghĩ và viết gì về 10 nước quan hệ với họ?

Lịch sử chứng tỏ, Trung Quốc bao giờ cũng là kẻ thù của chính mình!

10 nước tạo thành nguy cơ lớn nhất với Trung Quốc


  •   La Khắc Hòa (Dịch)

  (VHNA): Chúng tôi giới thiệu nội dung một bài viết trên http://www.cnfol.com, mộttrang Web của Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa ở tỉnh Phúc Kiến, được nhiều hãng truyền thông của Đảng Cộng sản Trung Quốc bảo trợ.

Trích dịch từ bản được lưu giữ trong Blog cá nhân là một dịch giả người Nga.

 

 

SỐ 10: PHILIPPINE:

         – Nguy cơ: 7 điểm

Thực lực: 4 điểm

Tổng điểm: 5,5 điểm

Bằng chứng: Người Mỹ đã giải phóng Philippine. Hiện nay Philippine là đồng minh trung thành nhất của Mỹ ở Đông – Nam châu Á. Ngoài ra, Philippine chưa bao giờ từ bỏ ý đồ giành lại các hòn đảo phía Nam của Trung Hoa, họ liên tục chiếm đóng một phần quần đảo Hoàng Sa. Súng đạn của Philippine thường xuyên bắn vào ngư dân Trung Quốc, cờ của Philippines lúc nào cũng bay phấp phới trên lãnh thổ Trung Hoa. Philippine là đất nước mà trung Hoa chưa bao giờ dám coi thường. Những đảo Trường Sa hay Hoàng Sa là một quần đảo nằm ở phía tây – nam của Biển Nam Trung Hoa (Việt Nam gọi là “Biển Đông”), gồm hàng 100 đảo nhỏ, bãi san hô, đá ngầm, tổng diện tích của chúng không dưới 5km2. Diện tích chung của toàn khu vực lên tới trên 400 nghìn km2, điểm  trung tâm của khu vực này cách các đảo Palawan và Kalimantan 400 km, cách bờ biển Việt Nam 500 km và cách đảo Hải Nam của Trung Quốc 1000km. Lãnh thổ của các đảo này này lúc nào cũng là đối tượng tranh chấp trực tiếp của 6 quốc gia Trung Quốc, Việt Nam, Malaisia, Philippine và Brunei

SỐ 9: INDONESIA:

          – Nguy cơ: 7 điểm

Thực lực: 5 điểm

          – Tổng điểm: 6 điểm

Bằng chứng: Mỗi khi nhớ lại cuộc nổi loạn của người Trung Quốc (vào những năm 60 của thế kỷ XX, dưới khẩu hiệu đấu tranh chống c ác phần từ cực đoan đỏ, ở Indonesia đã diễn ra nạn diệt chủng với Hoa kiều, để phản đối, người Trung Hoa đã tổ chức những cuộc xuống đường mang tính đại chúng rất rầm rộ và họ từng bị đàn áp một cách dã man.- Chú thích của dịch giả người Nga), bao giờ người ta cũng nghĩ tới cảnh các cửa hàng Trung Quốc bị dân Indonesia cướt bóc, những phụ nữ Trung Quốc bị cưỡng hiếp, những người họ hàng Trung Hoa bị đánh đập giống như súc vật trong lò mổ. Tất nhiên chính phủ Trung Quốc không thể bày tỏ công khai những gì sục sôi trong tình cảm của người dân. Indonesia là đất nước đông dân nhất vùng Đông – Nam châu Á (thống kê dân số đến năm 2008, Indonesia có trên 235 triệu người), phạm vi ảnh hưởng của Indonesia vô cùng rộng lớn và đại đa số dân cư ở đây đều không có thiện cảm với người Trung Hoa, nhưng đất nước này lại chưa được văn minh hoá đến cùng, và đây chính là nguyên nhân tạo ra nguy cơ lớn đối với Trung Quốc ở Đông – Nam châu Á.

SỐ 8: AUSTRALIA:

Nguy cơ: 7 điểm

Thực lực: 6 điểm

Tổng điểm: 6,5 điểm

Bằng chứng: Australia là đại bản doanh  phương Nam –  cơ quan đầu não của quân đội Mỹ ở khu vực châu Á – Thái Bìng Dương (ATP). Australia ở phía Nam, Nhật Bản ở phía Bắc làm thành đường vòng cung kẹp chặt Trung Quốc vào giữa. Nước này là đồng minh trung thành của Mỹ, sẵn sàng chia sẻ các giá trị Mỹ và nhân loại. Sự tồn tại của Australia là trở ngại lớn cho sự phát triển của Trung Quốc ở châu Á – Thái Bình Dương. Trong những năm gần đây, Mỹ ngày càng cho phép Australia can dự nhiều hơn vào những công việc xa lạ, mà tình huống ở Đông Timor là ví dụ tiêu biểu. Đông Timor (Timor – Leste) là quốc gia thuộc Đông – Nam châu Á, bao gồm nửa phía đông của đảo Timor, những đảo lân cận của Atauro, Jaco và Oecussi – Ambeno, cùng một phần nằm ở tây bắc của đảo, trong Tây Timor của Indonesia. Những va chạm bắt đầu xẩy ra vào ngày 16 tháng 3 năm 2006 giữa những cựu binh phục vụ trong quân đội với lực lượng cảnh sát, về sau ngày càng trở nên căng thẳng, rồi dẫn tới những vụ nổ súng khắp nơi, làm sụp đổ cả chính quyền, cơ quan an ninh, gây nên tình trạng tội phạm và bạo loạn tràn lan. Nhờ có lực lượng gìn giữ hoà bình từ Australia, New Zealand, Malaisia, Thổ Nhĩ Kỳ và nhiều nước khác, trật tự mới được vãn hồi, nhưng tình hình Đông Timor cho đến nay vẫn luôn luôn căng thẳng.

SỐ 7:VIỆT NAM:

Nguy c ơ: 8 điểm

Thực lực: 5 điểm

Tổng điểm: 6,5 điểm

Bằng chứng: Tuy có 1000 năm Bắc thuộc bị Trung Hoa đô hộ và hàng 100 năm nay vẫn tiếp tục làm chư hầu của Trung Quốc, được Trung Quốc bảo trợ, nhưng Việt Nam lúc nào cũng nhìn đất nước này qua rãnh ngắm của điểm xạ kích. Tóm lại, Việt Nam nhận vũ khí, lương thực, thực phẩm do Trung Quốc trợ giúp, nhưng khi Trung Quốc trở mặt, lương thực ấy, vũ khí ấy được sử dụng để đánh lại người lính Trung Quốc. Việt Nam hiện chiếm giữ quá nửa quần đảo Trường Sa. Những tranh chấp về chủ quyền trên Vịnh Bắc bộ khiến quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc trở nên căng thẳng. Dọc biên giới đường bộ giữa Trung Quốc và Việt Nam cũng chưa có lúc nào được bình yên.

SỐ 6: NAM TRIỀU TIÊN:

Nguy cơ: 7 điểm

Thực lực: 7 điểm

Tổng điểm: 7 điểm

Bằng chứng: Nam Triều Tiên (Hàn Quốc) chỉ mới có quan hệ ngoại giao với Trung Quốc trong vòng 10 năm nay. Đây là đất nước có nền kinh tế phát triển, có trình độ văn hoá cao và thường xuyên xung đột với Trung Hoa. Có thời Nam Triều Tiên bị Trung Quốc xâm lược, trở thành một phần của Trung Quốc, có thời hoà hiếu với Trung Quốc. Rất may là Trung Quốc giữ được Bắc Triều Tiên ở vị trí đối kháng với Nam Triều Tiên, và Nam Triều Tiên cũng chưa có đủ thực lực để chống lại Trung Quốc. Nhưng là đồng minh thân cận của Mỹ, chẳng hiểu Hàn Quốc đang trù định, ấp ủ những kế hoạch gì trong mối quan hệ với Trung Quốc. Và nếu bán đảo triều Tiên thống nhất, thì sự thống nhất ấy liệu sẽ phương hại cho Trung Quốc như thế nào. Liệu Nam Triều Tiên có tấn công Trung Quốc hay không và họ sẽ tấn công như thế nào?

SỐ 5: ẤN ĐỘ:

Nguy cơ: 9 điểm

Thực lực: 7 điểm

Tổng điểm: 8 điểm

Bằng chứng: Từ khi chế tạo được vũ khí hạt nân, Ấn Độ có tham vọng trở thành một cường quốc. Cho đến nay, nước này vẫn thèm thuồng nhòm ngó vùng Tây Tạng và vẫn tiếp tục chiếm đóng một phần lãnh thổ của Trung Quốc. Đồng thời, Ấn Độ còn muốn giành giật vai trò quan trọng của một cường quốc tại vùng biển Nam Trung Hoa và có ý đồ chia cắt vùng biển thuộc lãnh thổ của nước láng giềng thành nhiều phần nhỏ. Trước một cường quốc hạt nhân, một Ấn Độ tham lam 100%, liệu Trung Quốc có cần đề phòng?

SỐ 4: MỸ:

Nguy cơ: 7 điểm

Sức mạnh thực tế: 10 điểm

Tổng điểm: 8,5 điểm

Bằng chứng: Mỹ đích thị là một cường quốc đứng cao hơn tất cả các nước còn lại, là “anh cả của phe tư bản” (tương đương với danh hiệu “anh cả Liên Xô” trước kia trong phe xã hội chủ nghĩa), là “sen đầm quốc tế” có tham vọng quay lại “thời hoàng kim xưa kia”. Mỹ đối nghịch với Trung Quốc. Mỹ có hệ thống xã hội dân chủ hoàn thiện nhất thế giới, có quân đội hùng mạnh và một nền kinh tế phát triển nhất thế giới, là quốc gia thống trị toàn cầu. Vấn đề Đài Loan vốn đã là vấn đề thường xuyên gây ra mốibất hoà giữa Mỹ và Trung Quốc, lại thêm sự níu kéo của các lợi ích kinh tế, quan hệ giữa hai nước ngày càng trở nên phức tạp. Câu thần chú quen thuộc của Mỹ với Trung Quốc: “vừa chơi, vừa kìm hãm”. Đối diện với “hoàng đế – bá quyền”, Trung Quốc phải lựa chọn cách ứng xử thế nào?

SỐ 3: NGA:

Nguy cơ: 10 điểm

Sức mạnh thực tế: 8 điểm

Tổng điểm: 9 điểm

Bằng chứng: Xưa kia, Trung Hoa là đế quốc hùng mạnh nhất thế giới. . Nhưng một nước vô liêm sỉ khác đã chiếm đoạt của Trung Quốc những vùng lãnh thổ rộng lớn. Cái nước vô liêm sỉ ấy chính là Nga. Người ta chẳng coi nền kinh tế của Nga ra gì. Nhưng đó là lại đất nước có lực lượng vũ trang quân sự hùng hậu mà không một ai dám coi thường. Nga khi thì xích lại gần Trung Quốc, lúc lại bỏ lơi Trung Hoa để bắt tay với châu Âu và Mỹ. Điều đó chứng tỏ, trong bất kỳ tình huống nào, Nga cũng muốn tìm cho mình phần lợi ích tối đa. Nga là đất nước đáng sợ nhất. Liệu Nga rồi sẽ cất cánh bay cao hay bị suy thoái? Liệu còn bao nhiêu thứ mâu thuẫn, xung đột vẫn còn giữ nguyên vẹn dọc theo tuyến biên giới dài vô tận giữa Nga và Trung Quốc?

SỐ 2: NHẬT BẢN:

Nguy cơ: 10 điểm

Sức mạnh thực tế: 9 điểm

Tổng điểm: 9,5 điểm

Bằng chứng:Trung Quốc và Nhật Bản là những quốc gia mà ở đó, sự thù nghich và tình hữu nghị lúc nào cũng bện kết vào nhau, những quốc gia từng bao đời khinh miệt lẫn nhau. Đó là những quốc gia có thứ văn tự rất giống nhau, mỗi khi nghĩ về nhau, người ta đồng thời vừa thấy hân hoan, lại vừa thấy lộn mửa. Nền kinh tế của Nhật Bản rất phát triển, sức mạnh quân sự của Nhật Bản sẵn sàng ứng phó với tất cả. Trong một quãng thời gian cực ngắn, Nhật hoàn toàn dư sức chế tạo ra vũ khí hạt nhân! Ngay từ những năm 70 của thế kỷ trước, bí mật vũ khí nguyên tử của Mỹ bị đánh cắp, mọi người ở thế hệ ấy đều nghĩ, thủ phạm vụ trộm cắp này không phải là Liên Xô, mà là người Nhật, nhưng Mỹ chưa bao giờ dám trách cứ, hay than phiền người Nhật về vụ ấy. Hiện nay Nhật Bản có vũ khí hạt nhân hay không? Đó là cả một vấn đề lớn. Liệu kinh tế có thể trở thành mắt xích bện kết Trung Quốc với Nhật Bản hay không và cần phải giải quyết vấn đề về sự thù hận giữa hai dân tộc thế nào?

Hàng nghìn năm nay, người Nhật là bầy sói nhìn Trung Quốc một cách thèm thuồng, không ngừng la hét phải xâm lược và tiêu diệt dân Trung Hoa, dời thủ đô về Bắc Kinh, chinh phục châu Á, ước mơ xây dựng một “khu Đông Á thịnh vượng”. Thời chiến tranh thế giới lần thứ II, Nhật Bản ra sức tuyên truyền khẩu hiệu “Châu Á của người châu Á” và tuyên bố sẽ giải phóng các dân tộc châu Á thoát khỏi ách đô hộ của chủ nghĩa thuộc địa chấu Âu, trước hết là của Anh và Pháp. Nhưng cuộc đấu tranh với chủ nghĩa thuộc địa phương Tây luôn luôn gắn liền với chủ nghĩa phân biệt chủng tộc vô cùng tàn độc của chính người Nhật. Vụ thảm sát Nam Kinh năm 1937 và cũng như việc tập trung phụ nữ của các nước lệ thuộc Nhật để thành lập cái gọi là “những tiểu đoàn thư giãn” (“confort bataillon”) là ví dụ tiêu biểu.

SỐ 1: TRUNG QU ỐC:

Nguy cơ: 10 điểm

Sức mạnh thực tế: 10 điểm

Tổng điểm: 10 điểm

Bằng chứng: Trung Quốc bị ai đánh bại trong hai cuộc chiến tranh nha phiến (hai cuộc chiến tranh do Anh và Pháp châm ngòi chống lại đế quốc Trung Hoa, cuộc thứ nhất: 1840 – 1842, cuộc thứ hai: 1856 – 1860)? Người Anh chăng? Hay Trung Quốc tự làm cho mình thất bại? Trong cuộc chiến tranh Trung – Nhật 1894 – 1895, chẳng phải Trung Quốc đã đả bại chính mình hay sao? Nào, người Nhật hay người Trung Quốc? Vì sao trong thời kỳ chiến tranh, Nhật có thể chiếm một vùng lãnh thổ rộng cả đất đai của Trung Quốc? Lịch sử chứng tỏ, Trung Quốc bao giờ cũng là kẻ thù của chính mình! Hành động điên khùng của những phần tử theo chủ nghĩa dân tộc – ly khai, vị trí của Ban – Thiền Đạt Lai Lạt Ma. Thêm vào đó là vấn đề eo biển Đài Loan, những tư tưởng được tuyên truyền, nhồi sọ cho dân chúng từ các đời Tổng thống Tưởng Giới Thạch, Lý Đăng Huy, Trần Thuỷ Biển. Ở Đài Loan vẫn còn nhiền phần tử ly khai muốn dựng một bức trường thành ngăn cách con cháu với đất mẹ đại lục.

Bọn tham nhũng và quan chức biển thủ công quỹ ngày càng ngông cuồng, những khối tài sản khổng lồ của quốc gia bị ăn cắp, ăn cướp trắng trợn, nạn mua bán quan chức ở cả những vị trí chóp bu, những hành vi đồi bại của lũ người ấy, tiền của chiếm đoạt của nhân dân được chuyển ra nước ngoài với khối lượng khổng lồ vượt quá sức tưởng tượng của con người. Theo số liệu thống kê chưa đầy đủ, trong vòng 20 năm, từ khi thực hiện chính sách “mở cửa” vào năm 1984 cho đến nay đã có trên 6000 quan chức cao cấp và đại diện của chính quyền ăn cắp, tham ô công quỹ, tài sản của nhân dân và đất nước hơn 1 nghìn 400 tỉ nhân dân tệ (gần 200 tỉ đô la). Số tài sản ấy được “tư nhân hoá”, rồi được bí mật chuyển ra nước ngoài, sau đó, người chạy theo của, và đến bây giờ thì lũ trộm cắp ấy sống như vua chúa ở các nước Âu -Mỹ, tự xem mình là những bậc anh hùng. Ngoài ra, người ta còn được biết, có tới 7000 quan chức bình thường và 26000 nhân vật giàu có đã chuyển ra nước ngoài hơn 3 nghìn 400 tỉ nhân dân tệ (gần 500 tỉ đô la) và sau đó ra nước ngoài sống. Ngay trong nước, hiện nay vẫn có rất nhiều kẻ tham nhũng chưa bị phát hiện, vẫn sống tự do, thậm chí đang giữ chức vụ rất cao trong guồng máy quan chức nàh nước. Có cả một thế hệ tham nhũng mới đang “kế tục” lớp người tham nhũng trước kia tiếp tục bòn rút tài sản quốc gia, chuyển ra nước ngoài những khoản tiền khổng lồ, mà tổ chức chính trị – hành chính của Trung Quốc thì không có đủ sức mạnh để trừng trị bọn chúng, nên nhân dân Trung Quốc càng ngày càng mất niềm tin vào các cơ quan công quyền và các đại diện của đảng cộng sản Trung Hoa.

Trong xã hội Trung Quốc đang diễn ra sự chia rẽ theo ba tuyến. Sự bất bình đẳng giữa người giàu và người nghèo, sự phân chia thành hai giai cấp rõ rệt, tội phạm hoành hành, kinh doanh điêu trá, cờ bạc, nghiện hút, công nhân thất nghiệp, vấn đề tổ chức lao động, nạn đĩ điếm mại dâm, khủng hoảng tài chính, nhiều vùng lãnh thổ vẫn nghèo túng và lạc hậu đến mức dân chẳng đủ ăn như trước kia. Trên khắp đất nước, ở mọi lĩnh vực, chỗ nào cũng nhung nhúc lũ “bất tài” hôi tanh đến tởm lợm, người tài đức bị lừa bịp, ma quỷ hiện hình nơi “đường ngang ngõ tắt” của bọn mafia, chúng thống trị cả một “thế lực đen” và lũ lưu manh rất hùng hậu. Trên khắp cả nước, chỗ nào cũng thấy lấp lánh ảnh hưởng của công chức, của tư bản thương mại, ai cũng nhìn thấy hiện tượng móc ngoặc giữa quan chức, lưu manh và công an, cảnh sát.Trong việc tuyển lựa công chức, chỗ nào cũng lúc nhúc “con cháu các cụ”, cảnh mua bán, đút lót diễn ra công khai. Đâu đâu cũng có chuyện bợ đỡ, nịnh hót, sự lường gạt, lừa bịp nhằm len lỏi vào hệ thống công quyền ngày càng trắng trợn, dữ dội. Trên khắp nước Trung Hoa, trong mọi ngành nghề, mọi lĩnh vực hoạt động giờ chỉ có “cán bộ – con nghiện”, “cán bộ – kẻ cắp”, “cán bộ – bị cuồng vì thành tích”, “cán bộ – tầm thường”, “cán bộ – mua bán đất nước mình” và những kẻ bội tín phản phúc. Chúng đi thành hàng hàng lớp lớp, thành “đội gián điệp thứ năm tuyệt hảo” để các quốc gia thù địch sai bảo.

Tương lai của Trung Quốc là thế nào? Hãy ngắm lại mình trước khi nhìn người khác. Lịch sử đã chứng minh, nếu có ai đó đánh bại Trung Hoa, kẻ đó chỉ có thể là người Trung Quốc.

                                                                       Người dịch: LKH

( Nguồn :vanhoanghean)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người dân Trung Quốc rất khổ, hãy giúp họ nhìn thấy sự thật




Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cần tỉnh táo hơn sau những biến cố vừa rồi:

 ....tại Hà Nội 36 năm trước

Cầu Nhật Tân
Bước sang năm 1978, quan hệ giữa Việt Nam với các đồng chí Trung Quốc xấu đi trông thấy. Tuy vậy, một bộ phận lớn cán bộ của ta (kể cả cán bộ cao cấp) chưa chuyển biến kịp thời về mặt nhận thức, vẫn mơ hồ và ảo tưởng vào quan hệ với Bắc Kinh. Bị ám ảnh với yêu cầu gìn giữ tinh thần đoàn kết quốc tế vô sản (đại cục), ám ảnh bởi sự hàm ơn Trung Quốc giúp ta đánh Mỹ, đánh Pháp, ngay cả nhiều cán bộ Trung ương rất dè dặt khi phát biểu về các vụ việc rắc rối do Trung Quốc gây hấn. 


Quan điểm chung đều cho rằng đó là các vụ việc cá biệt trong đó Việt Nam có lỗi chính, mà không thấy được đó là chuỗi sự kiện được sắp đặt có chủ ý. Giữa lúc đó, xảy ra rắc rối lớn ở Hà Nội liên quan đoàn chuyên gia Trung Quốc tại công trình quốc tế cầu Thăng Long.

Sau 1975, đoàn chuyên gia Trung Quốc được cử sang Hà Nội rất đông giúp Việt Nam xây dựng công trình cầu Thăng Long do họ viện trợ. Phần lớn số này sinh hoạt ngay tại công trình. Việc chẳng tiến triển được bao nhiêu thì họ cố tình lấy cớ này cớ kia trì hoãn tiến độ khiến các cơ quan Việt Nam rất bị động trong việc bố trí nhân công, thời gian, gây lãng phí lớn. 

Đầu năm 1978, thấy Việt Nam vẫn nhẫn nại, họ bắt đầu khiêu khích trắng trợn. Một số chuyên gia mới được Bắc Kinh cử sang rất lỗ mãng với cán bộ và công nhân ta. Đã có trường hợp sỉ nhục, thậm chí đánh đập công nhân ngay trên công trường. Việc đến tai lãnh đạo. Nhận thức chung vẫn là: chắc mấy ông tướng nhà mình có gì sai chuyên gia bạn mới buộc làm thế… rồi: phải nín nhịn để giữ đại cục.

Thấy Việt Nam không có phản ứng, họ lại leo thang hành động gây hấn thù địch. Họ bắt đầu biến khu nhà ở chuyên gia thành lãnh địa riêng, cấm người Việt Nam tới gần. Nhiều lần, họ thả đàn chó bẹc-giê rất hung dữ cho cắn công nhân ta. Việc được báo cáo lên thì lãnh đạo đều xem xét xuề xòa trên tinh thần gìn giữ đại cục. Gìn giữ đoàn kết quốc tế vô sản cũng là thực hiện di huấn của Bác, thiêng liêng lắm. Phần sai lại vẫn bị đẩy về phía công nhân ta. Không khí trên công trường căng thẳng từng ngày.
  
Đến một hôm, khi bị đàn chó bẹc-giê của Trung Quốc tấn công, đồng chí công nhân ta đã dùng gậy xua chó nhằm tự vệ. Chỉ chờ có vậy, Trưởng đoàn chuyên gia Trung Quốc ngay lập tức tố cáo “nhà đương cục Việt Nam” giết chó bảo vệ, đột nhập khu nhà ở của họ nhằm hãm hại chuyên gia Trung Quốc. Sứ quán họ ở Hà Nội không chậm chễ bù lu bù loa hết công suất. Lúc này, lãnh đạo Trung ương và Hà Nội hoảng thực sự. Phần lớn phản ứng ban đầu đều quy kết công nhân ta chưa thấm nhuần này kia nên manh động và phạm pháp (?!). Đây là vụ án (lúc này là án) có ảnh hưởng lớn tới chính trị, quan điểm ban đầu giao cho cơ quan chức năng là như vậy.

Khó khăn lắm cơ quan chức năng ta mới tiếp cận được xác chó. Công tác khám nghiệm pháp y được tiến hành thận trọng, tỉ mỉ còn hơn vụ án mạng. Tình hình nóng lên từng ngày. Họ yêu cầu đưa lực lượng chức năng từ Bắc Kinh sang để bảo vệ đoàn chuyên gia Trung Quốc, họ đòi tìm ra lãnh đạo cao cấp Việt Nam (!?) đứng sau âm mưu này để xử lý. Cuối cùng, kết quả điều tra cho thấy chó của Trung Quốc chết do độc chất được tìm thấy trong mẫu thức ăn lấy từ dạ dày chứ không phải chết do ngoại lực tác động. Chỉ chờ có thế, sứ quán họ nhảy dựng lên vu cáo chính phủ Việt Nam vô ơn, mưu toan đầu độc chuyên gia Trung Quốc (?!). Vu cáo không thành công, vào tháng 6/1978 họ tự rút hết chuyên gia về nước, bỏ hẳn công trình cầu Thăng Long mới thi công được vài mố trụ. 

Do chỉ đạo quyết liệt trực tiếp từ lãnh đạo cao nhất mà công tác điều tra lại mở ra hướng khác. Từ những manh mối thu thập ban đầu về quan hệ của một số chuyên gia Trung Quốc mà sau này cơ quan chức năng Việt Nam đã lần ra ổ tình báo Hoa Nam quy mô lớn nhất hoạt động ngay giữa Hà Nội có nhiều chân rết tại Hải Phòng, Nam Định, Việt Trì, Lạng Sơn đứng đầu là Thái Nhữ Siêu (người Việt gốc Hoa). Thì ra, ngay khi quan hệ hai nước còn tốt đẹp, một mặt, Trung Quốc công khai điều hành mạng lưới nổi hoạt động mua chuộc cán bộ, lũng đoạn cơ quan nhà nước Việt Nam dưới nhiều hình thức rất tinh vi (ngay khi Bác còn sống, có Ủy viên Bộ Chính trị bao giờ cũng đến chúc Tết đại sứ Trung Quốc trước khi đến chúc Tết Bác, đêm giao thừa ăn nằm hẳn trong sứ quán của họ, có chuyện gì cơ mật nội bộ là báo cáo ngay với Trung Quốc). Mặt khác, Trung Quốc ngấm ngầm nuôi dưỡng và điều khiển mạng lưới “xã hội đen” tại Việt Nam nhằm tiến hành các hoạt động kích động, phá hoại khi có lệnh. Được biết, Thái Nhữ Siêu cùng tay chân đã lên kế hoạch cho nổ một số nơi tại Hà Nội và Hải Phòng nhằm gây mất ổn định song đã bị vô hiệu hóa trước khi hành động.

Trở lại với vụ việc tại Bình Dương và một số tỉnh vừa qua. Nhìn vào bề nổi, sẽ rất dễ dàng quy kết cho công nhân Việt Nam, giống như vụ việc tại công trình cầu Thăng Long 36 năm trước. Tuy nhiên, lịch sử quan hệ Việt – Trung cho thấy Trung Quốc là tổ sư của những trò lợi dụng, kích động rất tinh vi. Tại sao ông chủ Trung Quốc lại tốt đến mức cho công nhân Việt Nam nghỉ việc (vẫn được trả lương) để họ đi biểu tình chống Trung Quốc, ủng hộ Việt Nam? Có hẳn nhóm “nòng cốt” lợi dụng gây rối phá hoại, họ hoạt động có tổ chức cao, có sự phối hợp nhịp nhàng giữa nhiều điểm nóng, trên một địa bàn trải rộng trong nhiều tỉnh, họ liên lạc với nhau bằng bộ đàm (tránh để lại dấu vết liên lạc khi bị điều tra, tránh bị cơ quan an ninh nghe lén phát hiện), họ là ai? Những hoạt động trên vượt quá xa khả năng của những băng nhóm tội phạm thuần túy, không phải là những hoạt động mang tính bột phát mà hoàn toàn được tính toán trước, có tổ chức rất kỹ, phối hợp rất nhịp nhàng. Họ có quan hệ gì với mạng lưới tình báo của Trung Quốc … Đó là hàng loạt những câu hỏi rất khó, cần phải điều tra làm rõ. Trong điều kiện năng lực điều tra hạn chế và nhận thức chính trị rất lệch lạc trong các cơ quan như hiện nay thì khó có thể tìm được câu trả lời chính xác.

Khi tình hình chưa có kết luận rõ ràng thì nhiều tờ báo Việt Nam đã vội vã giật tít, đăng tin theo kiểu công nhân đi biểu tình yêu nước tại Bình Dương và một số tỉnh là những kẻ ít học, vô kỷ luật, tội phạm, manh động. Họ lớn tiếng dạy bảo công nhân phải học tập Nhật Bản, học tập nước này nước kia … mà không nhìn thấy thực trạng ở ta là: lòng yêu nước và các quyền cơ bản bấy lâu bị kìm hãm, đời sống công nhân vô cùng cực khổ, điều kiện làm việc rất thấp kém, các tổ chức công đoàn, đoàn thể chính trị đứng về phía giới chủ, về phía chính quyền mà không bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của công nhân dẫn đến việc công nhân trở thành đối tượng bị bóc lột thậm tệ mà không có nơi bấu víu … Rất đáng tiếc, trong cơn hăng máu đánh công nhân bằng bút, báo chí lại không nhìn thấy hoặc cố tình không thấy nhóm “nòng cốt” vô cùng nguy hiểm, hoạt động rất tinh vi kia.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mình đãkhóc khi đọc bài thơ này, chả biết có phải vì "mau nước mắt hay không?"


Hơn mười năm trời mới lại làm thơ.
GỬI CÁC CON
Bố xin lỗi, các con đừng trách bố
Cái tháng năm, bố sống ở trên đời
Đã bất lực, để quân thù vào cửa
Đã ngoảnh đầu, buông tổ quốc mình rơi
Cái tháng năm, đầu thai lộn bao người
Để chịu nỗi oan hèn theo lịch sử
Dù tiếng máu đã trào lên tận cổ
Phải nuốt vào, gửi hận lại cho con
Hai Bà Trưng, Lý Thường Kiệt… chẳng còn
Hịch Tướng Sĩ, Cáo Bình Ngô… nghẹn tiếng
Chỉ còn lại những rẽ chia oan nghiệt
Giặc ngoài kia, tan nát ở trong này
Đất nước buồn, mai con nhận vào tay
Không phải một con rồng trong ảo ước
Chẳng ở thế sánh vai cùng cường quốc...
Ngợp mây đen xâm lược phủ ngang đầu
Bố có thể im lặng chẳng sao đâu
Cứ bịt mắt kiếm cơm ngày hai bữa
Cứ viết ra những trang mòn không lửa
Cứ nuôi con rồi cũng đủ hình hài
Nhưng con ơi, ta muốn một chữ NGƯỜI
Chữ NGƯỜI ấy NGƯỜI VIỆT NAM con ạ
Mấy ngàn năm chưa một lần run sợ
Sao lúc này, nghe gió lạnh đầy vai?
Sao lúc này thấy mòn mỏi hai tay?
Khi tổ quốc bị rút mòn ý chí
Bố nhỏ bé, đành buông tay, gạt lệ?
Giao nhục nhằn, giao tan nát cho con?
Mẹ Âu Cơ đêm nay lại thức mòn
Nghe tao tác Lạc Long Quân phía biển
Nhưng nhức nhối, lòng mẹ đau hơn hết
Các con mình đang phân... rã... xẻ... chia
Đường còn đây thôi cứ lũi lầm đi
Gia sản cuối một chút mòn hy vọng
Gia sản cuối trái tim… sa dưới bụng
Giao các con chờ thắp lửa ngày sau…
18.5.2014- NDL

Phần nhận xét hiển thị trên trang