Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

Cái mà Trung Quốc muốn ở Việt Nam chưa chắc đã là dầu hoả, mà là sự thần phục vô điều kiện...


Ngô Bảo Châu



Nhớ lại năm 1979, lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình tuyên bố dạy cho Việt Nam một bài học. Trong bối cảnh hiện tại, chúng ta phải cố mà nhớ ra bài học của họ Đặng . 

Bài học ấy diễn đạt bình dân thì đơn giản thế này: Chúng tao đánh mày đấy, xem thằng đồng minh Liên xô có nhúc nhích một ngón tay để ứng cứu mày hay không? Chính vì vậy mà Đặng chỉ tấn công Việt Nam sau khi có thông tin tình báo của Mỹ khẳng định Liên Xô mệt lắm rồi, Liên Xô sẽ không động đậy dù chỉ là một ngón tay út.

Lần này, xem xét qua vụ Syria, vụ Crimea thì thấy nước Mỹ của Obama cũng mệt rồi. Cái ông Obama ấy sẽ chẳng làm gì hơn là thực hiện phép biện chứng về xoay trục, xoay đi xoay lại vẫn thế. Rõ ràng đây là thời điểm lý tưởng để Trung Quốc nhắc lại cho Việt Nam bài học của Đặng. Sẽ chẳng có ai nhúc nhích một ngón tay út để bảo vệ nước Việt đâu.

Nỗi ám ảnh thường trực của Trung Quốc không phải là thiếu dầu. Nỗi ám ảnh của Trung Quốc là bị Mỹ và đồng minh của Mỹ bủa vây đường ra biển.

Cái mà Trung Quốc muốn ở Việt Nam chưa chắc đã là dầu hoả, mà là sự thần phục vô điều kiện, là Việt Nam quay lưng hoàn toàn với Mỹ để Trung Quốc có thể tự tung tự tác trên Biển Đông.

Chúng ta đinh thần lại một chút và cần nhắc nhở ông bạn vàng rằng ông ấy cần sự hợp tác của chúng ta để đảm bảo sự lưu thông hàng hải bình thường ở biển Đông. Dù cho hải quân Trung quốc có trang bị tối tân hơn Hải quân Việt nam, nếu xảy ra xung đột, lưu thông hàng hải sẽ bị ảnh hưởng. Trong trường hợp đó, kinh tế Trung quốc có thể sẽ phải trả giá.

.........................

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

"Lời của trộm cướp mà đúng thì vẫn coi là đúng. Lời Nghiêu Thuấn mà sai vẫn phải nhận là sai" - Lời ngươi xưa!


ĐỪNG BẮT CHƯỚC... TRUNG QUỐC !






Khi tranh chấp quần đảo Senkuda/Điếu Ngư giữa Nhật & Trung Quốc lên cao trào, người dân Nhật vẫn bình tĩnh. Ngược lại nhiều thanh phố của Trung Quốc dân chúng nổi loạn đâp phá cửa hiệu, trụ sở văn phòng của các công ty Nhật. Dân hôi của tạo nên cảnh cướp phá hỗn loạn chưa từng thấy. 
ĐÓ LÀ SỰ KHÁC BIỆT VỀ VĂN HOÁ VÀ NHẬN THỨC !
Hiện tượng đó là do văn hoá và nhận thức u mê. Người TQ chưa phân biệt rạch ròi vấn đề của sự kiện. Sự đầu tư của giới doanh nghiệp đơn lẽ tư nhân làm ăn kinh tế khác hẳn với vấn đề chính trị chủ quyền mang tính quốc gia (giới cầm quyền).
Sự bùng phát căm phẫn chính quyền Trung Quốc ở Việt Nam hiện tại đang có nguy cơ lặp lại như chuyện bạo động của dân Trung Quốc với doanh nghiệp Nhật Bản.
Thực tế, ngoại từ một vài dự án như Bô-xít ở Đắc Nông, Thép ở Vũng Áng, tập trung nhiều công dân Trung Quốc với sự mờ ám về mục đích. Còn lại đa số doanh nhân Trung Quốc là tư nhân. Họ đầu tư vô VN vì nhiều yếu tố, trong đó có yếu tố làm ăn ở TQ khó khăn vì cạnh tranh.
Mặt khác họ cũng tạo thêm việc làm cho người VN, nhất là các khu công nghiệp lớn.Là doanh nhân họ chỉ mong môi trường chính trị ổn định, cuộc sống hoà bình để làm ăn lâu dài và có lãi,..
Sự kiện chính quyền và quân đội Trung Quốc gây hấn với ý đồ xâm lược Việt Nam, chắc chắn nhiều doanh nhân TQ làm ăn dàng hoàng cũng không tán thành.
Có thể đây là cơ hội khách quan (bên ngoài) để công nhân Việt Nam làm thuê cho các ông chủ TQ có dịp phản ứng vì những ẩn ức về chế độ lao động (nội tại) lâu nay, có dịp bùng phát.
Dẫu là gì thì theo mình, công nhân Việt Nam hãy tỉnh táo đừng quá khích mà đập phá tài sản các doanh nghiệp của doanh nhân tư nhân TQ ở VN.
Bỡi vì họ cũng là những người lao động và mình đã góp phần công sức xây dựng nên. Nơi đó cũng góp phần vào thu nhập cho nồi cơm của mình !
NỀN CHÍNH TRỊ TRUNG QUỐC VỐN CÓ BỀ DÀY LỊCH SỬ.. ĐỂ PHỤC VỤ CÁC MỤC TIÊU ĐEN TỐI CỦA CÁC PHE PHÁI TẬP ĐOÀN CHÍNH TRỊ.
SỰ KIỆN BIỂN ĐÔNG HIỆN NAY GÂY BẤT LỢI CHO VIỆT NAM CŨNG XUẤT PHÁT TỪ SỰ "BẮT CHƯỚC THỂ CHẾ" ĐÓ !
NGỪỜI DÂN VIỆT NAM, VÀ LỰC LƯỢNG CÔNG NHÂN ĐANG LÀM VIỆC CHO CÁC DOANH NGHIỆP TRUNG QUỐC ĐỪNG BẮT CHƯỚC VĂN HOÁ ỨNG XỬ VÀ BẠO ĐỘNG KIỂU TRUNG HOA !
ĐỪNG BẮT CHƯỚC TRUNG QUỐC !


Ly kỳ chuyện “trấn yểm” khó lý giải ở  Việt Nam
Cột đồng Mã Viện – âm mưu trấn yểm nước Việt?
Cột đồng Mã Viện, theo một số sử cũ, là một cây cột đồng lớn trên có khắc sáu chữ Hán: “Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt” do viên chỉ huy quân đội nhà Hán là Mã Viện sai làm từ các dụng cụ bằng đồng thu được của người Việt và cho dựng sau khi chinh phục được cuộc nổi dậy của Hai Bà Trưng ở Giao Chỉ vào năm 43.
Theo nhà khảo cứu độc lập Thiên Đức, cột đồng này chính là một phần của trận đồ phong thủy được lập để diệt tận mọi mầm mống phản kháng ở nước ta.
Cụ thể, Mã Viện đã sử dụng một loại bùa rất hiếm hoi đề cập trong sách vở đó là loại bùa Lưỡng Nghi tức là bùa Âm Dương có hiệu lực cao hơn bùa bát quái hai bậc theo Kinh Dịch. Yếu tố Dương trong bùa yểm này là chiếc cột đồng, còn yếu tố Âm là Kiến Thành – tòa thành hình cái kén được Mã Viện cho xây ở Phong Khê.
Hình dáng Kiến Thành kết hợp với cột đồng Mã Viện tạo nên một đạo bùa mạnh nhằm trấn yểm không cho người đàn bà Giao Chỉ (mà thời nhà Hán gọi là yêu nữ) tiếp nối truyền thống anh hùng dân tộc. Nói theo kiểu dung tục thì Mã Viện đã chơi một trò rất thô bỉ là “đóng cọc” người đàn bà Giao Chỉ nhằm triệt tiêu con đường kết phát vương quyền cho nữ giới Việt Nam sau này.
Hình minh họa.
Ngoài ra, câu “Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt” về bản chất là một câu thần phù hay một lời nguyền. Chữ “chiết” ở đây không có nghĩa là gãy mà có nghĩa là tách làm hai. Do đó, câu này nên giải thích là “trụ đồng tách huyệt (đế vương) ra làm hai, vua Giao Chỉ bị giết”, chứ không thể dịch là “trụ đồng bị gãy, dân Giao Chỉ bị giết”. Chữ “huyệt” và chữ “vương” là hai chữ đã bị ẩn trong câu này.
Cao Biền và cuộc chiến bùa yểm ở nước Việt
Lịch sử Việt Nam đến nay vẫn còn lưu giữ rất nhiều giai thoại ly kỳ về hoạt động yểm bùa của Cao Biền – quan đô hộ nước ta thời Bắc thuộc.
Một giai thoại nổi tiếng kể rằng, khi sang Giao Châu, Cao Biền thấy long mạch nước Nam rất vượng, muốn phá đi, thường mặc áo phù thủy, cưỡi diều giấy đi khắp nơi để xem địa thế, hoặc giả tảng lập đàn cúng tế để lừa thần bản địa đến rồi dùng kiếm báu chém đầu, xong đào hào, chôn kim khí để triệt long mạch. Một lần, khi Cao Biền cưỡi diều giấy bay đến đất Hoa Lư đã bị một đạo sĩ cùng dân chúng ở đây dùng tên bắn. Cao Biền trọng thương, diều gãy cánh rơi xuống một hòn núi, từ đó hòn núi mang tên là núi Cánh Diều.
Một buổi sớm khác, Biền ra đứng ở bờ sông Lô Giang, phía đông thành Đại La, thấy một trận gió lớn nổi lên, sóng nước cuồn cuộn, mây trôi mù mịt, có một dị nhân đứng trên mặt nước, cao hơn hai trượng, chập chờn lên xuống trong khoảng không. Biền rất sợ, muốn yểm thần, đến đêm nằm mộng thấy thần tới nói rằng: “Chớ yểm ta, ta là tinh ở Long Đỗ, đứng đầu các địa linh. Ông xây thành ở đây, ta chưa được gặp, cho nên tới xem đó thôi; ta có sợ gì bùa phép?”.
Biền lại khiếp đảm, sáng hôm sau lập đàn niệm chú, lấy kim đồng thiết phù để yểm. Đêm hôm ấy, sấm động ầm ầm, gió mưa dậm dật, đất trời u ám, thần tướng hò reo, kinh thiên động địa. Trong khoảnh khắc, kim đồng thiết phù bật ra khỏi đất, biến thành tro, bay tan trên không. Cao Biền càng kinh hãi, than rằng: “Xứ này có thần linh dị, ở lâu tất chuốc lấy tai vạ” và sau đó cho lập đền thờ ở ngay chỗ ấy và phong cho thần là thần Long Đỗ, chính là đến Bạch Mã ở phố cổ Hà Nội ngày nay.
Một truyền thuyết khác lại kể rằng: khi sang nước Nam để yểm bùa và triệt hạ long mạch, Cao Biền có nuôi 100 âm binh. Đến nước Nam, Cao Biền ở trọ nhà một bà hàng nước và nhờ bà mỗi ngày thắp một nén hương, gọi dậy một âm binh. 100 ngày thắp đủ 100 nén hương sẽ gọi dậy được 100 âm binh. Bà lão nước Nam đã phá âm mưu của Cao Biền, giả vờ quên, thắp cả 100 nén hương trong một ngày. Kết quả là 100 âm binh của Cao Biền đã dậy đủ nhưng mà dậy non, thiếu ngày nên chẳng hiệu quả gì. Đây là nguồn gốc của câu thành ngữ “lẩy bẩy như Cao Biền dậy non”.
Chuyện trấn yểm long mạch ở Sài Gòn trước 1975
Ở Sài Gòn trước năm 1975 có hai công trình hình bát giác được cho là biểu tượng phong thủy để trấn yểm long mạch, đó là hồ Con Rùa và khám Chí Hòa, với rất nhiều giai thoại mang màu sắc huyền bí, ly kỳ xung quanh.
Có giai thoại kể rằng, sau khi nhậm chức tổng thống, ông tổng thống nổi tiếng mê tín Nguyễn Văn Thiệu đã cho người mời thầy địa lý từ Hồng Kông sang Việt Nam để trấn yểm Dinh Độc Lập. Thầy này phán rằng Dinh Độc Lập được xây trên long mạch, trấn ngay vị trí đầu rồng. Đuôi rồng rơi vào vị trí Công trường Chiến sĩ trận vong. Cần phải dùng một con rùa lớn trấn yểm đuôi rồng lại thì sự nghiệp của tổng thống mới mong bền vững.
Nguyễn Văn Thiệu lập tức cho xây hồ nước theo hình bát giác, phỏng theo bát quái đồ, có 4 đường đi bộ xoắn ốc đều hướng đến khu vực trung tâm là đài tưởng niệm và hình tượng con rùa bằng hợp kim đội bia đá. Khu vực trung tâm còn có một cột cao được xem như một chiếc đinh lớn đóng xuống giữa hồ để ghim đuôi rồng lại. Vào đầu năm 1976, tấm bia và con rùa bị phá hủy trong một vụ nổ. Tuy con rùa không còn nhưng người dân vẫn quen gọi là hồ Con Rùa, thay cho tên gọi chính thức.
Một giai thoại khác về hồ Con Rùa gắn liền với nguồn gốc xây Dinh Độc Lập, lấy núi giả trong Thảo Cầm Viên làm bình phong, sông Thị Nghè làm lưu thủy, tạo thế long chầu, hổ phục. Người Pháp biết điều này, liền cho xây nhà thờ Đức Bà mặt trước bên phải Dinh, hòng phá chữ. Do vậy mà sau này thổng thống Thiệu đã xây thêm hồ Con Rùa để phá thủy, làm nước phun lên.
Khám Chí Hòa.
Một kiến trúc khác được cho là biểu tượng phong thủy thứ hai của Sài Gòn là trại giam Chí Hòa, được người Pháp cho xây dựng từ năm 1943. Kiến trúc của Khám Chí Hoà rất đặc biệt, do một kiến trúc sư người Nhật thiết kế và xây dựng theo ngũ hành bát quái. Nó cao ba tầng lầu có hình bát giác với 8 cạnh đều, 8 góc A, B, C, D, E, F, G, H, tượng trưng cho 8 quẻ trong Kinh dịch.
Một vài tài liệu nghiên cứu cho rằng, khám Chí Hòa được xây dựng dựa trên bát quái trận đồ của Khổng Minh. Ngay tâm của bát quái trận đồ cũng có một đài phun nước như cột cao của hồ Con Rùa, gọi là “tru tiên kiếm”, có tác dụng khiến những tên tội phạm dù có xảo quyệt, tinh ranh đến đâu cũng không thể trốn được. Nếu tru tiên kiếm bị nhổ lên thì toàn bộ bát quái trận đồ được thiết kế công phu sẽ tự vỡ.
Chính lối kiến trúc nhuốm màu sắc huyền linh này khiến người ta gọi lối vào duy nhất của khám Chí Hòa là cửa Tử. Nghĩa là đã vào rồi thì không có cách nào để nhận biết đường ra nếu không thông lý số, kinh dịch. Có lẽ đó là lý do mà lịch sử khám Chí Hòa chỉ có 2 trường hợp vượt ngục thành công.
Đền Hùng bị đạo sỹ của quân Nguyên Mông trấn yểm?
Tháng 4/2013, dư luận đã xôn xao trước thông tin về một “hòn đá lạ” được đặt tại Đền Thượng (Đền Hùng, Phú Thọ) như một dạng bùa yểm không tốt.
Nhà nghiên cứu sử học Nguyễn Tiến Khôi, nguyên là Giám đốc Ban quản lý Khu di tích lịch sử Đền Hùng đã giải thích về “hòn đá trấn yểm” này trên báo Năng Lượng Mới như sau:
Khi tu sửa đền Hùng năm 2009, lúc tháo dỡ toàn bộ bệ thờ trên đền Thượng, cán bộ và công nhân đã phát hiện một viên gạch lạ có in chữ Hán. Nhiều nhà văn hóa cho rằng có thể là bùa yểm trong đó. Để phá thế yểm, Ban quản lý đã phải mời các pháp sư.
“Đá lạ” ở Đền Hùng.
Cụ thể người trực tiếp tham gia làm việc này là ông Nguyễn Minh Thông (hiện nay đang là giám đốc Trung tâm nghiên cứu ứng dụng văn hóa phương Đông). Một số nhà khoa học, chuyên gia ngoại cảm đã vào cuộc hội thảo nhiều lần, khẳng định viên gạch này có từ cuối thời Trần, do đạo sỹ của quân Nguyên Mông mang đến đặt.
Thời đó, phía Nguyên Mông bị nhà Trần ta đánh tan ba lần, đã cử đạo sỹ được cải trang sang nước ta, dùng thủ đoạn yểm bùa gạch này tại đền Thượng. Trên viên gạch được ghi “Đánh đổ đức sáng Vua Hùng” (hiện còn lưu giữ tại bảo tàng Đền Hùng).
Hòn đá ở đền Hùng không phải có từ trước, mà được một người dân cung tiến, đưa về và đặt tại Đền Thượng từ năm 2009…
Trận đồ bát quái của Cao Biền dưới lòng sông Tô Lịch?
Vào tháng 4/2007, báo Bảo vệ Pháp luật đã đăng một loạt bài về hiện tương “thánh vật ở sông Tô Lịch” gây xôn xao dư luận một thời gian dài.
Theo đó, vào tháng 9/2001, một đội thi công xây dựng do ông Nguyễn Hùng Cường làm đội trưởng, trong quá trình thi công kè bờ, nạo vét một đoạn sông Tô Lịch thuộc phường Nghĩa Đô, quận Cầu Giấy, Hà Nội đã tìm thấy một số di vật cổ, trong đó có tám bộ hài cốt bị đóng đinh vào bả vai, nhiều xương răng động vật (voi, ngựa, trâu), hơn mười cái liễn lớn nhỏ bằng sành, nhiều đồ gốm, đồ sắt, đồ dùng như bát đĩa, dao, liềm, kim khâu, một số mảnh gốm men ngọc đã bị vỡ được cho là thuộc đời nhà Trần và Lê Sơ, tiền cổ hình tròn có lỗ vuông. Tại khu vực này còn phát hiện thấy nhiều vật liệu xây dựng cổ xưa như ngói cổ, đá, nhiều gạch cổ, đặc biệt là gạch vồ thời nhà Lê. Quanh chỗ phát hiện hài cốt là các cọc gỗ lim đóng theo những hàng ngắn, bố trí lạ.
Công trình được dừng lại một thời gian để các nhà khoa học nghiên cứu. Giám đốc Bảo tàng Hà nội và các nhà khoa học được mời tới, trong đó có giáo sư Trần Quốc Vượng. Giáo sư Vượng cho rằng đây là trận đồ bát quái yểm trấn giữ cửa thành Đại La từ thế kỷ thứ 9.
Trong quá trình thi công, ông đã thuật lại những hiện tượng như: Các công nhân xây dựng gặp các hiện tượng như động kinh, mơ gặp ma, thân nhân của họ gặp nhiều chuyện bất hạnh liên tiếp, các công việc thi công không tiến triển được như đê đắp lên thì đê vỡ, kè thép không vỡ nhưng nước xói từ dưới lên, đặt đá xuống thì đá chìm, nhiều mũi khoan bị gãy nhanh khi khoan thăm dò ở giữa sông, một số người khác có liên quan đến các di chỉ và những người được mời tới làm lễ giải bị ốm nặng hoặc chết trong vòng một vài tháng…
Một số nhà khoa học, nghiên cứu lịch sử và các nhà nghiên cứu phong thủy Việt Nam khác cho rằng đây có thể là nơi trấn yểm của Cao Biền. Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng, câu chuyện “thánh vật ở sông Tô Lịch” là chỉ những thông tin thổi phống, sai lệch so với sự thật.

CÂU CHUYỆN VỀ TRẬN ĐỒ TRẤN YỂM TRÊN SÔNG TÔ LỊCH – HÀ NỘI

Cty liên doanh XD VIC trúng thầu gói thầu 07 dự án cải tạo hệ thống thoát nước HN. Công việc cụ thể là nạo vét và kè đá dọc bờ sông Tô Lịch. Tác giả bài viết này là ông Nguyễn Hùng Cường đội trưởng đội XD số 12 trực tiếp chỉ huy thi công đoạn sông qua làng An Phú, P Nghĩa Đô, Q Cầu Giấy. Và mọi việc kỳ bí và đáng sợ bắt đầu từ đây. Có thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên nhưng cũng có thể là chuyện tâm linh chúng ta chưa giải thích được.
Trước khi thi công, với tư cách chỉ huy công trường tôi có mời ông Phạm Ngọc Anh kỹ sư thủy lợi làm chuyên viên kỹ thuật. Ngay ngày đầu tiên khi khảo sát thực địa, ông Anh phát hiện một ngôi Đền rất lớn ở bờ sông phía An Phú. Đó là ngôi Đền Quán Đời có từ thời Lý. Ông Anh nói luôn: “cậu không nên nhận thi công đoạn sông này. Nguy hiểm lắm”. Rất ân hận, tôi đã không nghe theo lời khuyên này.
Ngày 15/8/2001 tôi vừa làm lễ trong đền Quán Đôi, vừa cho máy xúc, máy ủi xuống bờ sông khơi công. Vừa thắp được mấy nén hương thì tự nhiên lửa trong nắm hương cứ bùng bùng cháy rực, đồng thời ngực tôi đau buốt. Mãi mới dập được lửa, cắm lên bát hương thì công trường báo có sự cố. Vái vội mấy vái, tôi chạy ra ngoài. Thì ra ngoài công trường sau khi đắp đê bơm nước ra, anh em phát hiện rất nhiều cọc gỗ lim đóng theo những hàng ngắn, bố trí rất lạ. Cũng là vô sự, vô sách, tôi chỉ huy cho máy nhổ cọc lên. Máy vừa nhổ được 2 chiếc cọc, thì tự nhiên như có một lực gì đẩy, chiếc máy xúc tự trôi xuống sông, không có cách gì giữ được. Đồng thời đê ngăn nước vỡ, nước tràn vào ngập kín chiếc máy xúc. Cũng gần như cùng lúc ấy có tiếng người hét lên. Trong đống bùn mà máy xúc đã xúc lên bờ có lẫn rất nhiều sương người, xương thú vật, rất nhiều đồ gốm, đồ sắt, đồ dùng như bát đĩa, dao, liềm, kim khâu, tiền đồng, tiền cổ. Biết là gặp chuyện lớn, tôi cho dừng thi công, yêu cầu công nhân gom tất cả đồ cổ, xương người lại và báo với Bảo tàng HN. Ông Phạm Kim Ngọc GĐ Bảo tàng HN và nhiều nhà khoa học đã đến hiện trường thu nhặt cổ vật màng về bảo tàng. Tối hôm đó, anh Hùng, người lái máy xúc nhổ cọc, đang khoẻ mạnh vừa về đến nhà chợt lên cơn động kinh, mắt trợn, miệng sủi bọt mép, người cứ quay tròn như gà bị cắt tiết. Cả nhà anh Hùng biết có sự lạ, sắm lễ ra bờ sông vừa khóc vừa lễ. Thật sợ, vừa lễ xong, đót vàng mã được một nửa thì điện thoại ở nhà báo tin anh Hùng đã tỉnh lại.
Không biết làm cách nào, nghe bạn bè mách, tôi phóng xe đi Hải Phòng mời 1 thầy pháp nổi tiếng về trừ tà. Vừa nói chuyện với thầy, tự nhiên thầy trừng mắt: “Này, chỗ ấy âm khí nặng nề, sức tôi không trừ được”. Năn nỉ mãi thầy mới đi về HN mà cũng chỉ dám làm lễ cầu an ở bờ sông và ngay đêm đó về HP.
Mấy ngày sau, Bảo tàng HN tổ chức 1 hội thảo khoa học, hội tụ rất nhiều các nhà khoa học cả về sử học, bảo tàng, tâm linh… Kết luận của giáo sư Trần Quốc Vượng được chất nhận: đây là trận đồ bát quái yểm trấn giữ cửa thành Đại La từ thế kỷ IX. GS cũng đề cập đến lực lượng âm binh tại đây và dặn tôi phảỉ cẩn thận kẻo ảnh hướng đến sức khoẻ và tính mạng công nhân.
Tôi cùng anh em công nhân thu nhặt hết tất cả xương người liệm vào tiểu và chôn ở bờ sông, hàng ngày cắt cử người hương khói. Nhưng công việc không tiến triển được. Cứ đắp đê lên, lại vỡ. Anh em công nhân ở công trường thì luôn luôn mơ thấy ma quỷ và thường gặp tai nạn lao động. Vét được chút bùn nào lên thì cũng thấy xương người, có khi cả đầu lâu. Chúng tôi liệm hết vào tiểu đem chôn gần đó.
Một mặt tích cực đổi mới kỹ thuật thi công, mặt khác tôi vẫn tiếp tục mời thầy cúng trừ tà giải hạn. Nhưng tất cả các thầy bắc, nam đều bất lực. Công nhân toàn nằm mơ thấy những người mặc áo the, khăn xếp đánh đuổi không cho nằm. Nhiều người đã bỏ việc không dám ở lại. Anh Thương quê ở Nghệ An là công nhân xây lắp ngủ ở lán công trường, đêm nào cũng mơ thấy 1 bà cụ hiện lên nắm tóc đuổi đi và nói “Đây không phải chỗ kiếm ăn của ***, về quê mà sống”. Anh Thưởng không chịu bỏ đi, còn khuyên nhiều công nhân ở lại làm. Được 3 hôm vợ anh làm cấp dưỡng cho công nhân bị bỏng độ 3 toàn thân. Sợ quá anh đưa vợ đi bệnh viện và bỏ việc luôn.
Đến tháng 11/2001 nhờ tích cực vận động tôi đã mời được thượng toạ Thích Viên Thành ở chùa Hương về làm lễ cúng cho tôi ở hiện trường. Vừa đến hiện trường thầy đã ngồi xuống nhắm mắt niệm Phật. Niệm 1 lúc thầy đứng lên nói. Đây là trận đồ trấn yểm rất nguy hiểm. Vì vậy các đệ tử thầy sẽ lập đàn tràng hoá giải. Sau đó thầy lập đàn tràng ở bờ sông hoá giải trấn yểm. Lễ xong thầy Thích Viên Thành nói với mọi người, “mặc dù thầy đã cố hoá giải nhưng anh em phải cẩn thận, còn anh Cường thì phải chịu nhiều hậu quả, gia đình, anh em con cháu cũng gặp hoạ. Rồi buồn buồn thầy nói: “vì cái đàn tràng này tính mạng thầy cũng khó giữ”, Ba tháng sau thầy Thích Viên Thành hoá. Các đệ tử nói trước khi mất thầy còn nói thầy mất vì trận đồ yểm ở sông Tô Lịch.
Nhưng công việc cũng không tiến triển được. Đê đắp lên là vỡ, kè thép không vỡ thì nước sói từ dưới lên. Đặt đá xuống thì đá chìm ngỉm. Để kiểm tra địa tầng tìm kiếm biện pháp thi công mới tôi thuê 1 dàn khoan thăm dò đến khoan mấy mũi. Dàn khoan dựng ở giữa sông, đội khoan hạ mũi khoan. Lạ thay cứ hạ mũi khoan xuống 1 đoạn là mũi khoan gãy. Ba lần như vậy họ lẳng lặng tháo dàn khoan đi mất, không cần đòi tiền. Công nhân thì vẫn hoang mang vô cùng. Anh Hoàn quê ở Ninh Bình làm đốc công, có hôm vừa dẫm chân lên đầu cột gỗ thì ở quê nhắn lên bố anh ốm thập tử nhất sinh phải cấp cứu. Anh Nguyễn Văn Nông, thủ kho là người tích cực trong việc thu lượm các hài cốt và di vật thì mẹ bị tai biến mạch mãu não. Sau khi thày Thích Viên Thành làm lễ hoá giải yểm trừ, anh Trần Văn Lợi người Bắc Giang xông sáo nhất nhẩy xuống lòng sông vét bùn. Vừa lên bờ tắm rửa xong thì nghe tin nhà ở quê bị cháy rụi, một đứa cháu rất thân với anh đột nhiên chết.
Các công nhân sợ hãi nghỉ việc cả. Chiều chiều đứng bên bờ sông hoang vắng lòng tôi bỗng chua xót. Tôi có tội gì đâu mà thánh thần hại tôi đến nỗi này…
Thấm thoát đã cuối năm, trời trở rét, chỉ còn anh em thân thiết với tôi là ở lại làm. Tôi cho đóng cọc thép sâu tới 4m rồi làm cữ thép chấm nước. Lạ thay cứ bơm sạch thì nước lại cữ lại vỡ. Lúc này một số báo chí đã nói tới những sự kỳ lạ xung quanh công trình trên sông Tô Lịch đoạn qua làng An Phú này.
Bảo tàng Hà nội, rồi Viện tâm lý, các nhà ngoại cảm cận tâm lý đều đã tổ chức các cuộc họp tại công trình. Kết luận cuối cùng là… không giải thích được. Phía các nhà sử học, khảo cổ học giải thích rằng nằm trong quần thể của Tây thành Đại La (có thể là Ngọ Môn), nhiều người còn yêu cầu khôi phục di tích này, phía các nhà tâm linh, dịch học thì nói đây là trận đồ yểm tà ma, không cho xâm phâm kinh thành, vì là trận đồ nên đã giam giữ rất nhiều ma mãnh, những bộ xương người mà tôi đào được rất có thể là xương người bị tế sống chôn lúc làm lễ trấn yểm. Cũng theo họ tôi đã động đến trận đồ đó, phá hủy nó, giải thoát cho bao nhiêu tà ma nên nó ám vào làm hại những người có mặt lúc đó, mặt khác thánh thần cũng căm giận việc làm của tôi nên ra tay trừng phạt. Chuyện thánh thần ma quỷ thì không ai nhìn thấy, nhưng những rủi ro mà chúng tôi phải chịu thì quá đáng sợ.
Có một hôm đóng cữ mới, bơm nước cạn chuẩn bị đào để kè bờ thì phát hiện có thêm một cọc gỗ. Dùng máy xúc nhổ mãi không được, tôi giao nhiệm vụ cho anh Thùy (người Ninh Bình) xuống chặt cụt đi để lấy chỗ làm. Ngay đêm hôm đó anh bị cảm nặng sốt cao, phải đưa vào bệnh viện. Nhưng kinh khủng hơn sáng hôm sau điện thoại từ gia đình anh điện lên mẹ anh bị tai nạn giao thông chấn thương sọ não. Đến chiều thì tin lên đứa con anh đang học lớp 7 bước từ trên hè xuống sân ngã gãy xương đùi, mặc dù từ hè và sân chỉ cách nhau 30cm. Đến sáng hôm sau thì mẹ anh bị đứt mạch máu não. Đang sốt anh Thùy cũng phải vùng dậy chạy vào đền làm lễ mới bỏ về. Sau này tôi mới biết nhà anh còn gặp nhiều chuyện không may nữa, phải cúng lễ rất nhiều anh mới sống sót được.
Nhưng bỏ không làm nữa cũng không được. Đã đổ dồn hết vốn vào đây mà bỏ đi thì không chỉ chết một mình tôi mà chết cả nhà, cả họ. Xin nhắc lại là công ty VIC trúng thầu nhưng làm từng đoạn, các đội nhận khoán lại, phải tự bỏ tiền ra làm rồi thanh toán sau. Mặc dù tôi đã báo cáo lãnh đạo công ty nhiều lần, báo chí cũng đã nói đến chuyện này nhưng ông Nguyễn Quang Hưng – Giám đốc công ty tư vấn không quan tâm giúp đỡ. Ngược lại ông còn nhạo báng chê trách chúng tôi không biết làm việc.Vì vốn liếng, vì sĩ diện của một kỹ sư xây dựng, tôi bàn với anh em thân tín quyết tâm làm đến cùng. May thay ông Nguyễn Trường Tiểu – Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty VIC ủng hộ tôi rất nhiều trong công việc này (hiện nay ông Tiểu đang làm Phó Tổng giám đốc Tổng công ty xây dựng Hà nội). Được sự giúp đỡ của ông, tôi đã mời được thầy Mão, một thầy từ phủ nổi tiếng, nhà ở Vĩnh Tuy- Hà nội, đến làm lễ tế tại công trường. Nhiều lần tôi và ông Tiểu đến mời ông Mão và cuối cùng đến tháng 8/2002 ông Mão nhận lời lập đàn tràng giải trận đồ bát quái cho tôi. Đàn lớn lắm, có đủ cờ phướn, hương án, lê mận, hoa quả… Trong danh sách chủ lễ có đủ ban giám đốc công ty VIC, nhưng ông Hưng không đến dự, cúng lễ hai ngày hai đêm, hàng trăm người đến xem ầm ĩ một khúc sông. Cúng xong ông Mão nói với tôi: “Cậu đào khúc sông này là cậu khổ rồi. Bây giờ cậu có thể làm xong việc nhưng nhà cậu sẽ gặp nhiều tai vạ lớn. Tôi làm lễ cho cậu cũng sẽ bị trả giá. Mặc dù tôi không chết nhưng e rằng sẽ khó được như trước”.
Ngay sau khi cúng sau, chúng tôi cùng về nhà thì ông Mão ngất đi. Từ lúc đó, trong gần nửa tháng, người nhà ông Mão đưa ông đi khắp các bệnh viện, không bác sĩ nào biết ông bị bệnh gì, còn ông Mão thì lúc mơ, lúc tỉnh, lúc thì kêu đau đầu… Cứ vậy mãi sau ông mới khỏi, nhưng từ đó sức khỏe yếu hắn đi. Trước đây tôi không tin là thầy Thích Viên Thành chết vì tai họa sông Tô Lịch nhưng từ khi chứng kiến ông Mão ốm thì tôi tin rằng thầy Thích Viên Thành chết vì tà ma sông Tô Lịch thật. Nhưng là nhất là từ lúc lập đàn tràng lần thứ 2 do ông Mão chủ lễ công việc có vẻ suôn sẻ hơn. Cữ dựng lên không bị phá vỡ nữa, kè đập cũng không bị sạt lở, chúng tôi làm được gần 150m dài, quá 1/3 đoạn sông tôi nhận. Tôi quyết định dừng công việc tại đây.
Nhưng tai họa thì không dừng lại, vào ngày tôi hết sạch tiền, định cho anh em công nhân nghỉ việc thì tự nhiên một anh công nhân lên cơn động kinh ngay tại công trường, miệng sùi bọt mép, mất hoàn toàn ý thức. Lúc tan cơn co giật anh vẫn mê sảng mồm lảm nhảm: “Trả *** đây, trả *** đây”. Ngay hôm sau tôi được tiếp một người quen mới từ Lào về. Đó là anh Tuấn, một cán bộ Ủy ban Dân tộc Trung ương. Năm trước, trong lúc chúng tôi đào trận bát quái anh có đến thăm và chọn trong các đồ cổ xúc ở dưới sông lên, xin một cái bát hoa cúc đời Lý, anh mang về bày ở trong nhà. Từ ngày ấy gia đình lục đục, làm ăn thất bại. Vừa rồi anh có đi công tác sang Lào có ông một thầy cúng vừa nhìn thấy anh đã hốt hoảng: “Anh có cầm vật gì của người âm không?”, anh trả lời “Không có ạ”, ông thầy cúng lắc đầu: “Anh phải nhớ thật kỹ đi, tôi thấy sau lưng anh có rất nhiều người âm đang đòi anh cái gì đấy, hình như là bát ăn cơm thì phải. Anh lấy của họ dưới sông làm họ không có bát ăn cơm. Anh phải trả họ ngay không thì gay go đấy”.
Anh Tuấn nhớ lại chuyện cái bát sợ quá phải bỏ dở chuyến công tác, quay về Hà nội sắm lễ vật làm lễ tạ tội và trả cái bát vào lòng sông đúng chỗ chúng tôi múc lên hôm đó là ngày 24/7/2002.
Chuyện còn rất dài, tai họa còn rất nhiều, ba ngày sau đó, bố đẻ tôi đột ngột ra đi và nhiều chuyện nữa đã xảy ra mà tôi sẽ kể chi tiết sau. Bởi ngay đến hôm nay gia đình tôi vẫn còn phải chịu nhiều oan khuất. Em gái tôi là Nguyễn Thị Bích Hợp bán bảo hiểm cho PJICO, chỉ bán bảo hiểm cho công ty Thái Phong, không tham ô tham nhũng đồng nào, chỉ vì các ông giám đốc, phó tổng giám đốc tham ô tiền tỷ mà phải ra tòa. Ai biết chuyện cũng thương mà không giúp gì được. Dự kiến phiên tòa sẽ bắt đầu vào ngày 10/4/2007. Tôi lo em tôi sẽ bị tù oan. Thế là em tôi đi tù tại tôi, tại tôi *** ngốc đã nhận thi công đoạn sông ấy, đã đụng vào trận đồ bát quái ghê gớm ấy. Đã có quá nhiều người chết, đã có quá nhiều người bị nạn, bị thương tật. Tôi cầu mong thần thánh mười phương, cầu mong các vị quan tòa anh minh cứu giúp em tôi, cứu giúp gia đình nhà tôi.
Thấm thoát đã cuối năm, trời trở rét, chỉ còn anh em thân thiết với tôi là ở lại làm. Tôi cho đóng cọc thép sâu tới 4m rồi làm cữ thép chấm nước. Lạ thay cứ bơm sạch thì nước lại cữ lại vỡ. Lúc này một số báo chí đã nói tới những sự kỳ lạ xung quanh công trình trên sông Tô Lịch đoạn qua làng An Phú này.
Bảo tàng Hà nội, rồi Viện tâm lý, các nhà ngoại cảm cận tâm lý đều đã tổ chức các cuộc họp tại công trình. Kết luận cuối cùng là… không giải thích được. Phía các nhà sử học, khảo cổ học giải thích rằng nằm trong quần thể của Tây thành Đại La (có thể là Ngọ Môn), nhiều người còn yêu cầu khôi phục di tích này, phía các nhà tâm linh, dịch học thì nói đây là trận đồ yểm tà ma, không cho xâm phâm kinh thành, vì là trận đồ nên đã giam giữ rất nhiều ma mãnh, những bộ xương người mà tôi đào được rất có thể là xương người bị tế sống chôn lúc làm lễ trấn yểm. Cũng theo họ tôi đã động đến trận đồ đó, phá hủy nó, giải thoát cho bao nhiêu tà ma nên nó ám vào làm hại những người có mặt lúc đó, mặt khác thánh thần cũng căm giận việc làm của tôi nên ra tay trừng phạt. Chuyện thánh thần ma quỷ thì không ai nhìn thấy, nhưng những rủi ro mà chúng tôi phải chịu thì quá đáng sợ.
Có một hôm đóng cữ mới, bơm nước cạn chuẩn bị đào để kè bờ thì phát hiện có thêm một cọc gỗ. Dùng máy xúc nhổ mãi không được, tôi giao nhiệm vụ cho anh Thùy (người Ninh Bình) xuống chặt cụt đi để lấy chỗ làm. Ngay đêm hôm đó anh bị cảm nặng sốt cao, phải đưa vào bệnh viện. Nhưng kinh khủng hơn sáng hôm sau điện thoại từ gia đình anh điện lên mẹ anh bị tai nạn giao thông chấn thương sọ não. Đến chiều thì tin lên đứa con anh đang học lớp 7 bước từ trên hè xuống sân ngã gãy xương đùi, mặc dù từ hè và sân chỉ cách nhau 30cm. Đến sáng hôm sau thì mẹ anh bị đứt mạch máu não. Đang sốt anh Thùy cũng phải vùng dậy chạy vào đền làm lễ mới bỏ về. Sau này tôi mới biết nhà anh còn gặp nhiều chuyện không may nữa, phải cúng lễ rất nhiều anh mới sống sót được.
Nhưng bỏ không làm nữa cũng không được. Đã đổ dồn hết vốn vào đây mà bỏ đi thì không chỉ chết một mình tôi mà chết cả nhà, cả họ. Xin nhắc lại là công ty VIC trúng thầu nhưng làm từng đoạn, các đội nhận khoán lại, phải tự bỏ tiền ra làm rồi thanh toán sau. Mặc dù tôi đã báo cáo lãnh đạo công ty nhiều lần, báo chí cũng đã nói đến chuyện này nhưng ông Nguyễn Quang Hưng – Giám đốc công ty tư vấn không quan tâm giúp đỡ. Ngược lại ông còn nhạo báng chê trách chúng tôi không biết làm việc.Vì vốn liếng, vì sĩ diện của một kỹ sư xây dựng, tôi bàn với anh em thân tín quyết tâm làm đến cùng. May thay ông Nguyễn Trường Tiểu – Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty VIC ủng hộ tôi rất nhiều trong công việc này (hiện nay ông Tiểu đang làm Phó Tổng giám đốc Tổng công ty xây dựng Hà nội). Được sự giúp đỡ của ông, tôi đã mời được thầy Mão, một thầy từ phủ nổi tiếng, nhà ở Vĩnh Tuy- Hà nội, đến làm lễ tế tại công trường. Nhiều lần tôi và ông Tiểu đến mời ông Mão và cuối cùng đến tháng 8/2002 ông Mão nhận lời lập đàn tràng giải trận đồ bát quái cho tôi. Đàn lớn lắm, có đủ cờ phướn, hương án, lê mận, hoa quả… Trong danh sách chủ lễ có đủ ban giám đốc công ty VIC, nhưng ông Hưng không đến dự, cúng lễ hai ngày hai đêm, hàng trăm người đến xem ầm ĩ một khúc sông. Cúng xong ông Mão nói với tôi: “Cậu đào khúc sông này là cậu khổ rồi. Bây giờ cậu có thể làm xong việc nhưng nhà cậu sẽ gặp nhiều tai vạ lớn. Tôi làm lễ cho cậu cũng sẽ bị trả giá. Mặc dù tôi không chết nhưng e rằng sẽ khó được như trước”.
Ngay sau khi cúng sau, chúng tôi cùng về nhà thì ông Mão ngất đi. Từ lúc đó, trong gần nửa tháng, người nhà ông Mão đưa ông đi khắp các bệnh viện, không bác sĩ nào biết ông bị bệnh gì, còn ông Mão thì lúc mơ, lúc tỉnh, lúc thì kêu đau đầu… Cứ vậy mãi sau ông mới khỏi, nhưng từ đó sức khỏe yếu hắn đi. Trước đây tôi không tin là thầy Thích Viên Thành chết vì tai họa sông Tô Lịch nhưng từ khi chứng kiến ông Mão ốm thì tôi tin rằng thầy Thích Viên Thành chết vì tà ma sông Tô Lịch thật. Nhưng là nhất là từ lúc lập đàn tràng lần thứ 2 do ông Mão chủ lễ công việc có vẻ suôn sẻ hơn. Cữ dựng lên không bị phá vỡ nữa, kè đập cũng không bị sạt lở, chúng tôi làm được gần 150m dài, quá 1/3 đoạn sông tôi nhận. Tôi quyết định dừng công việc tại đây.
Nhưng tai họa thì không dừng lại, vào ngày tôi hết sạch tiền, định cho anh em công nhân nghỉ việc thì tự nhiên một anh công nhân lên cơn động kinh ngay tại công trường, miệng sùi bọt mép, mất hoàn toàn ý thức. Lúc tan cơn co giật anh vẫn mê sảng mồm lảm nhảm: “Trả *** đây, trả *** đây”. Ngay hôm sau tôi được tiếp một người quen mới từ Lào về. Đó là anh Tuấn, một cán bộ Ủy ban Dân tộc Trung ương. Năm trước, trong lúc chúng tôi đào trận bát quái anh có đến thăm và chọn trong các đồ cổ xúc ở dưới sông lên, xin một cái bát hoa cúc đời Lý, anh mang về bày ở trong nhà. Từ ngày ấy gia đình lục đục, làm ăn thất bại. Vừa rồi anh có đi công tác sang Lào có ông một thầy cúng vừa nhìn thấy anh đã hốt hoảng: “Anh có cầm vật gì của người âm không?”, anh trả lời “Không có ạ”, ông thầy cúng lắc đầu: “Anh phải nhớ thật kỹ đi, tôi thấy sau lưng anh có rất nhiều người âm đang đòi anh cái gì đấy, hình như là bát ăn cơm thì phải. Anh lấy của họ dưới sông làm họ không có bát ăn cơm. Anh phải trả họ ngay không thì gay go đấy”.
Anh Tuấn nhớ lại chuyện cái bát sợ quá phải bỏ dở chuyến công tác, quay về Hà nội sắm lễ vật làm lễ tạ tội và trả cái bát vào lòng sông đúng chỗ chúng tôi múc lên hôm đó là ngày 24/7/2002.
Chuyện còn rất dài, tai họa còn rất nhiều, ba ngày sau đó, bố đẻ tôi đột ngột ra đi và nhiều chuyện nữa đã xảy ra mà tôi sẽ kể chi tiết sau. Bởi ngay đến hôm nay gia đình tôi vẫn còn phải chịu nhiều oan khuất. Em gái tôi là Nguyễn Thị Bích Hợp bán bảo hiểm cho PJICO, chỉ bán bảo hiểm cho công ty Thái Phong, không tham ô tham nhũng đồng nào, chỉ vì các ông giám đốc, phó tổng giám đốc tham ô tiền tỷ mà phải ra tòa. Ai biết chuyện cũng thương mà không giúp gì được. Dự kiến phiên tòa sẽ bắt đầu vào ngày 10/4/2007. Tôi lo em tôi sẽ bị tù oan. Thế là em tôi đi tù tại tôi, tại tôi *** ngốc đã nhận thi công đoạn sông ấy, đã đụng vào trận đồ bát quái ghê gớm ấy. Đã có quá nhiều người chết, đã có quá nhiều người bị nạn, bị thương tật. Tôi cầu mong thần thánh mười phương, cầu mong các vị quan tòa anh minh cứu giúp em tôi, cứu giúp gia đình nhà tôi.
Bài dài kỳ về vụ trấn yểm bùa trên sông Tô Lịch: Chuyện của đội trưởng thi công kè sông Tô Lịch – Phần cuối
Như số báo trước đã kể, thầy từ phủ Phạm Văn Mão sau khi lập đàn tràng đã hóa giải được trận đồ bát quái công trình kè sông Tô Lịch, đoạn qua đền Quán Đôi, nhưng đổi lại gia đình tôi và cả anh em tôi sẽ bị trận đại nạn mất tất cả. Đúng như vậy, ngay sau đó công việc trên đoạn sông này bỗng nhiên thuận lợi, chẳng mấy chốc tôi đã làm xong khoảng 150m chiều dài kè sông.
 
Đến lúc xảy ra sự kiện anh Tuấn bị người âm đuổi theo, trả lại cái bát hoa cúc xuống lòng sông. Bố để tôi ở quê là một người đàn ông trẻ khỏe hơn tuổi 70 của mình, ông vẫn làm việc và lao động như mọi tráng niên. Sau khi anh Tuấn trả cái bát về lòng sông đúng 3 hôm, ngày 27/7/2002, bố tôi đi chơi về đang ngồi uống nước ở nhà đột nhiên đứt mạch máu não và chết ngay sau 6 tiếng đồng hồ cấp cứu. Đây là mất mát lớn nhất của cuộc đời tôi. Biết là mọi sự nguy hiểm đang rình rập, ngay sau khi đám hiếu bố tôi kết thúc, tôi ra ngay công trình, đào toàn bộ 8 hài cốt moi từ dưới sông đang chôn tạm dọc bờ sông lên, rửa ráy sạch sẽ, xếp vào tiểu đẹp và làm lễ trọng, đưa toàn bộ lên nghĩa trang Bát Bạt an táng, cho mát mẻ vong linh người chết. Trong đau khổ và mất mát cha, trước đàn lễ tôi vừa khóc vừa khấn rất to nhiều người nghe thấy: “Tín chủ xin các vong hồn tha thứ cho sự xúc phạm vào nơi yên nghỉ của các vong, nhưng tín chủ cũng chỉ là người làm thuê, thừa lệnh cấp trên mà làm, nay con đã sức cùng, lực kiệt, người thì chết, người thì ốm, tiền thì hết, nếu các vong có bắt tội thì bắt tội ông Nguyễn Quang Hưng, Giám đốc công ty VIC và ông Nguyễn Trọng Doanh, Giám đốc dự án. Xin các vong nhẹ đỡ trừng phạt con”. Tôi cũng nói thêm, trong suốt thời gian xảy ra chuyện ở đoạn sông Tô Lịch này, hai ông Hưng và Doanh lúc nào cũng tỏ vẻ không tin và không hề có sự hỗ trợ nào, thậm chí còn nhạo báng và gây thêm khó khăn cho công việc thi công của tôi.
Và cũng thật đáng sợ, chỉ 2 ngày sau khi tôi an táng toàn bộ 8 bộ hài cốt ở nghĩa trang Bát Bạt, trong chuyến công tác ở Quảng Binh xe ô tô chở ông Nguyễn Quang Hưng cùng một số cán bộ công ty đã bị tai nạ. Chiếc xe Toyota bị phá hủy hoàn toàn, Ông Nguyễn Quang Hưng bị chấn thương nặng, gãy 3 chiếc xương sườn nhiều cán bộ cũng bị vạ lây. Vẫn chưa hết sau đó khoảng 1 tháng, văn phòng ban quản lý do ông Nguyễn Trọng Doanh trực tiếp phụ trách đặt tại Yên Sở, Hà nội bỗng bốc cháy dữ dội. Ngôi nhà 2 tầng đặt văn phòng dự án và văn phòng một số công ty tham gia thi công dự án bị thiêu rụi hoàn toàn.
Sau khi làm xong 150m trên chiều dài360m tôi nhận thi công, do các sự việc nghê gớm xảy ra và cũng do sức cùng lực kiệt, tiền vốn không còn, tôi xin thanh lý hợp đồng. Lạnh lùng không có chút nhân đạo, không thương xót, Công ty VIC thanh lý hợp đồng mà không hỗ trợ lấy một xu nhỏ. Tôi bị lỗ 500 triệu đồng vì công trình này. Quay trở về Nghệ An tôi đi cầu khấn ở mọi nơi, nơi nào cũng báo cho tôi biết tôi đang bị nạn.
Cũng nói thêm, khi thi công công trình ngoài số cổ vật moi ở trong trận đồ bát quái tôi đã nộp cho Bảo tàng Hà nội, các công nhân có moi được lên nhiều bát đĩa, cốc chén cổ. Tôi có giữ lại mấy cái lành lặn. Trong đó có một chiếc tước màu đen mà nói như GS Trần Quốc Vượng, đó là một đồ cổ rất quý hiếm. Khi về đến Nghệ An, do hết tiền, tôi định bán chiếc tước đó. Khách mua từ Hà nội vào, sau một ngày trả giá đã thỏa thuận mua chiếc tước ấy với giá 10.000USD. Thỏa thuận xong, khách quay lai khách san lấy tiền để trả tôi, trong lúc đó chiếc tước vẫn để trên mặt bàn. Khách mang tiền đến, chưa kịp đếm tiền thì thật là kinh hãi, chiếc tước không ai đụng tay vào tự nhiên vỡ đôi, rồi vỡ vụn. Khách co giò bỏ chạy. Ngay sau đó tôi cũng sợ hãi quá, mang nốt mấy cái đồ cổ còn lại ra Hà nội gặp GS Trần Quốc Vượng và cho hết ông. GS Trần Quốc Vượng lúc đó vừa mới lấy vợ mới, đang rất vui vẻ, ông cứ cười tôi về sự yếu bóng vía. Ông giải thích cho tôi là đồ ngâm lâu dưới nước khi đưa ra ngoài không khí nước bốc hơi làm cho gốm bở ra rất dễ vỡ, nhấc lên nhấc xuống nhiều nó sẽ tự nứt vỡ. Chuyện cái tước không có gì liên quan đến tâm linh. Tôi thì quá sợ nên không giám giữ một món đồ nào nữa. Tôi không ngờ đó là lần gặp gỡ cuối cùng của tôi với GS Trần Quốc Vượng, vì chỉ ít lâu sau ông mất đột ngột. Trong thâm tâm tôi có cảm giác mấy món đồ cổ từ trận đồ trấn yểm đã làm hại ông. Tôi cũng nhớ ông xó xin mấy món đồ.
Từ đó đã 4 năm qua. Tôi từ một tỷ phú trước khi làm công trình kè sông đã trở nên một kẻ tay trắng, phải phiêu dạt lên biên cương, sang cả Lào để kiếm ăn. Có lúc tưởng như không còn mái nhà, không còn gia đình để về. Ông anh trai thứ hai của tôi, người tham gia công trình cùng tôi, gặp những sự trớ trêu, cay đắng trong hạnh phúc gia đình đến mức đôi lúc ông đã có những ý định tiêu cực. Đến năm 2006 vừa qua, ông ấy gây tai nạn giao thông làm chết người và vướng vào vòng lao lý. Ông anh thứ ba, người đã cho tôi vay tiền để làm kè sông Tô Lịch cũng là người làm ăn phát tài, sau đó gặp nhiều sự rủi ro, phá sản toàn bộ. Cô em gái út của tôi là Nguyễn Thị Bích Hợp công tác tại Sài Gòn thì đang vướng phải một sự oan khuất. Chỉ vì lòng tận tâm tận lực với công ty PJICO mà đang phải ra tòa và lúc tôi viết những dòng này, tòa đã tuyên tạm hoãn xử lần thứ 2. Lạ nhất cô em gái tôi đi xem lễ nhiều nơi, các thầy đều nói hạn của em tôi bẵt đầu từ đại hạn của gia đình tôi từ năm Tân Tỵ 2001 là năm tôi phạm phải trận đồ trấn yểm Đại La trên sông Tô Lịch.
Còn nhiều chuyện nhỏ nữa cũng đều đáng sợ, nhưng nếu kể nữa e rằng chỉ làm bạn đọc bận tâm. Tôi xin dừng bài viết ở đây. Cũng có thể toàn bộ chuyện này chỉ là ngẫu nhiên mà rơi xuống số phận tôi, hoàn toàn không có yếu tố tâm linh, chỉ biết rằng theo GS Trần Quốc Vượng địa điểm mà tôi thi công là điểm giao hòa của 3 con sông cổ: Sông Tô Lịch, sông Thiên Phú và sông Nhuệ. Do vậy, cấu tạo địa chất rất phức tạp và hình thành những vực sâu và rồi những vực sâu cũng được bồi lấp bởi mọi thứ đã từng trôi nổi trên ba dòng chảy của con sông chính, vì vậy việc thi công rất khó khăn. Nhưng cũng có thầy địa lý đã nói: đây là điểm giao và là một huyệt phong thủy rất quan trọng. Vì vậy, một thế lực nào đó đã lập trận đồ trấn yểm để huyệt này không phát được. Mọi việc tôi không biết rõ, nhưng chuyện của và gia đình thì quá đau khổ. Tôi cầu mong mọi sự chia sẻ của bạn đọc.

blogg B.O.M
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam sẽ không tha thứ cho những hành động quá khích, lợi dụng biểu tình, chia rẽ dân tộc, chỉ có lợi cho kẻ thù xâm lấn đất nước, đe dọa cuộc sống bình yên và toàn vẹn lãnh thổ!

16/5/2014
Cùi Các

Hiện nay trên các trang mạng xã hội đang loan truyền một video chiếu cảnh một người biểu tình ôn hòa ở Sài Gòn hôm 11/5, được cho là facebooker Bé Mập Lai đã "giật lá cờ" quăng ra đằng sau.

Hành động này nhanh chóng đã gây được sự chú ý với các sự nhận xét khác nhau, với hàng ngàn lượt bình luận và chia sẻ.

Trong đó đáng chú ý trên Faceook Tuan Anh Nguyen ra lời kêu gọi "Truy nã con chó này gấp trên toàn Face", và công bố địa chỉ nơi cô đang sinh sống, cũng như dùng những lời lẽ kích động nhiều người trên Facebook của mình "gặp nó ở đâu thì múc nó!!!".

Và vào khoảng 12h đêm cùng ngày, một nhóm côn đồ đã đến nhà trọ của Bé Mập Lai để đập phá. Nhưng rất may mắn là cô không có ở nhà.

Dùng lá cờ để phá rối

Được biết, FB Bé Mập Lai thuộc nhóm biểu tình theo lời kêu gọi của 20 tổ chức dân sự.

Mục đích biểu tình theo lời kêu gọi là để "không chỉ phản đối và lên án hành vi xâm lược của nhà cầm quyền Trung Quốc, và còn kêu gọi trả tự do cho các blogger và những công dân đang bị bỏ tù vì bày tỏ lòng yêu nước, phản đối Trung Quốc xâm lược".

Cho nên, có thể nói, nhóm biểu tình này là những người bất đồng chính kiến với nhà cầm quyền.

Và qua nhiều lời kể của những biểu tình viên đã tham dự cuộc biểu tình ở Sài Gòn hôm 11/5, thì nhóm người biểu tình theo lời kêu gọi của 20 tổ chức dân sự luôn bị nhiều kẻ phá rối có ý đồ bằng nhiều hình thức khác nhau, trong đó qua các video quay lại cho thấy, những kẻ phá rối này trà trộn vào nhóm biểu tình này, đã sử dụng đến các bảng biểu ngữ "Hồ Chí Minh Muôn Năm", "Đảng Cộng sản Việt Nam muôn năm" và "lá cờ" dùng để che chắn các biểu ngữ "Đả đảo Trung Quốc Xâm Lược", "Vì Một Quốc Gia Cường Thịnh Phải Thay Đổi", "Tự Do cho Người Yêu Nước" , và hô những câu lạc lõng với nhóm người biểu tình này.

Qua đó có thể nói, những kẻ phá rối trên đang sử dụng đến các biểu tượng tâm lý "còn đang linh thiêng", nhằm ngăn chặn những cuộc biểu ôn hòa, và nhằm phục vụ cho mục đích phá rối cho cuộc biểu tình yêu nước vừa qua.

Dùng lá cờ kích động bạo lực

Không chỉ phá rối trong cuộc biểu tình ôn hòa, mà trong những ngày vừa qua, đã ghi nhận có rất nhiều kẻ mang cờ đỏ sao vàng, coi đó như là một "lá bùa phò hộ" để xông vào các công ty của người nước ngoài, kích động các hành vi bạo lực và đốt phá trong những ngày vừa qua.

Image
Một kẻ tay phải cầm gậy, tay trái cầm cờ như là "lá bùa phò hộ" xông vào đập phá các công ty (Ảnh blog Tuấn Khanh)
Do đó, có thể thấy động cơ "dùng lá cờ" để che mắt thiêng hạ, nhằm phá rối cuộc biểu tình hôm 11/5,  đã bị một biểu tình viên theo lời kêu gọi của nhóm 20 là facebooker Bé Mập Lai phản kháng lại một cách tự nhiên bằng một phản ứng nắm giật lá cờ quăng về phía sau.

Và nó đã nhanh chóng vô tình trở thành cơ hội tuyệt vời cho những người "thừa nước đục thả câu" như facebooker Tuan Anh Nguyen, nhân danh lá cờ, dùng những lời lẽ thô tục mang tính chất khủng bố, để kích động kêu gọi bạo lực,  tấn công vào Bé Mập Lai, chẳng khác nào những người "đi đầu, cầm cờ" đã kích động đốt, phá các cơ sở sản xuất nước ngoài trong những ngày vừa qua.

Truy nã con chó này gấp trên toàn FACE
ĐKM, nguyên băng tụi nó là đám phản động có tổ chức anh em xem link Youtube dưới đây rồi coi thái độ của bọn nó. Khi có người tới chửi con này thì nguyên đám xô anh đó ra. Địa chỉ nhà nó là 305/16 Trường Chinh F14 Tân Bình, TP.HCM. AE gặp nó ở đâu thì múc nó!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”"

Lời kêu gọi trên của facebooker Tuan Anh Nguyen là một hành động khủng bố công khai, và vô cùng nguy hiểm trong thời điểm này. Nó cần phải bị xử lý thích đáng theo pháp luật, để răn đe và ngăn chặn các hành vi bạo lực đang bùng phát.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

xử lý đối tượng nói năng 'phản động' trên Facebook

Hàng trăm cư dân mạng kéo đến đòi xử lý đối tượng nói năng 'phản động' trên Facebook

Cộng đồng ảo hóa cộng đồng thật. Sau khi đăng tải những lời lẽ bậy bạ, Đức đã bị cộng đồng mạng tìm ra tận địa chỉ nhà "hỏi thăm" khiến gia đình phải kêu cứu công an.

Những status Những status "câu like" của Đức bị cộng đồng mạng lên án

Trong thời điểm dư luận cả nước đang phẫn nộ trước những hành động ngang ngược của Trung Quốc đặt giàn khoan trái phép, đâm tàu kiểm ngư Việt Nam tại Biển Đông, nam thanh niên Trịnh Thành Đức (SN 1997, ngụ số 37, đường Nguyễn Thái Bình, phường 4, quận Tân Bình, TP.HCM) đãliên tục đăng tải những status trên trang facebook cá nhân với ngôn ngữ đầy tính kích động, phản động như: "Nếu có chiến tranh, tao sẽ theo TQ" hoặc thách thức cộng đồng mạng theo kiểu: "Tao phản động thì đã sao, Wall (tường) nhà tao, muốn ghi gì tao ghi được không"...
Lảm nhảm trên facebook
Sự việc bắt đầu từ ngày 8/5, trên trang facebook của mình, Đức đã đăng tải những câu nói đi ngược lại lòng tự tôn dân tộc. Ngay lập tức, hàng ngàn cư dân mạng lan truyền thông tin này với những bình luận giận dữ. Không lâu sau đó, cư dân mạng đã lần ra địa chỉ nhà riêng của chủ facebook. Nhiều bạn trẻ từ các quận huyện khác nhau như Biên Hòa, Củ Chi, Nhà Bè và thậm chí ở tận Hà Nội đã truy tìm địa chỉ của Đức để đến tận nhà "xử". Theo lời kể của những người chứng kiến, hàng trăm thanh niên đã tụ tập từ khoảng 9h sáng ngày 8/5 tại nhà đòi "xử" Đức bằng nắm đấm. "Những thanh niên này đến địa chỉ tìm được và hỏi những người xung quanh xem có phải nhà thằng Đức hay không? Vì chúng tôi không biết hỏi để làm gì nên đã chỉ nhà và nói rõ những nơi sinh hoạt của nhà Đức (tầng trệt cho thuê bán cà phê)", một hàng xóm của Đức kể.
Sau khi đã hỏi được địa chỉ nhà Đức, những người này bắt đầu chụp hình, ghi cụ thể địa chỉ và thậm chí tung cả cả bản đồ chỉ dẫn đường đến nhà Đức cho những người khác biết để tìm tới. Có khoảng gần 100 thanh niên như thế kéo đến đứng chật con hẻm dưới nhà Đức để đợi gặp mặt thanh niên này: "Lúc những thanh niên này đến, tôi không có ở nhà, đến 20h tối tôi về thì thấy người chật quán. Nhân viên cho biết là thằng Đức đã gây chuyện phản động trên facebook nên bị người ta tìm đến nhà "xử". Thấy quá nhiều người, mà mặt ai cũng hằm hằm sát khí, sợ có điều không hay nên tôi đã gọi công an phường đến giải quyết", người thuê mặt bằng nhà Đức nói.
Tuy rất đông người và ai nấy cũng ấm ức với những lời lẽ phản động của Đức, nhưng mọi người chỉ đợi bên dưới chứ không hề xông lên nhà mặc dù biết chắc Đức đang ở trên lầu. Thậm chí có người còn đến công an phường xuất trình giấy tờ, yêu cầu công an phải làm việc với kẻ "phản động".
Vì biết mình đã gây ra tội lớn, Đức gọi điện cho gia đình cầu cứu. Mẹ Đức sau khi nghe chuyện đã không dám bước chân ra khỏi nhà vì sợ. Ngay sau khi nhận được tin báo về sự việc, công an phường 4 đã có mặt kịp thời. "Khi chúng tôi đến, phải cho xe đến sát cửa nhà mới dám cho Đức xuống rồi lên xe đi thẳng về phường. Chúng tôi cũng mời một vài người trong đám đông đại diện về trụ sở giải thích cụ thể. Tình hình lúc đó rất căng thẳng", Trung tá Lê Tất Toàn, trưởng công an phường nói.
Cũng theo lời ông Toàn thì đa số những người tìm đến đây đều không hề quen biết nhau. Chỉ vì quá bức xúc với những lời lẽ của Đức trên mạng nên mới cùng nhau tập hợp đến. Tại phường, Đức đã được viết bản tường trình và xin lỗi cộng đồng mạng về những gì mình đã nói. Đức cũng đã thừa nhận toàn bộ những hành vi của mình và cho rằng vì muốn "chơi nổi" nên đã đăng tải thông tin có tính phản động để câu like.
"Anh hùng bàn phím" bỏ nhà tạm lánh đi nơi khác
Sau khi về nhà, Đức đã gỡ bỏ toàn bộ những status cũ nhưng lại cho rằng "ai đó đã đăng nhập trái phép vào facebook của tôi để chơi xỏ" chứ Đức không hề hay biết điều đó.
Dù Đức đã được mời lên công an phường làm việc nhưng nhiều thanh niên vẫn không chịu rời khỏi nhà thanh niên này. Chủ quán cà phê ở nhà Đức kể tiếp: "Vì sự việc xảy ra, quán tôi phải đóng cửa lúc 22h30 nhưng đến 24h đêm tôi vẫn thấy khoảng 20 thanh niên đang ngồi bên kia đường như đang chờ đợi ai đó". Một số người dân khi thấy nhiều người tụ tập đã báo cho gia đình Đức biết để đề phòng chuyện không có thể xảy ra. Và gia đình Đức theo nhận định của nhiều người đã sợ "xanh mặt" với hành động ngu ngốc của con mình.
Sự việc diễn ra khiến nhiều người dân trong khu vực vừa cảm thấy hả hê cho một kẻ thích "chơi ngông mà ngu" và ủng hộ ý kiến "trừng phạt". Nhưng không ít người cũng cho rằng việc làm của những thanh niên đến nhà Đức là không đúng. "Nếu có việc gì cứ báo cho cơ quan chức năng xử lý, chứ nếu xảy ra chuyện không hay, ai sẽ lãnh trách nhiệm", một người dân nói.
Được biết Đức hiện đang là học sinh lớp 11 nhưng được đánh giá là thanh niên không đàng hoàng, ham mê chơi bời. Thanh niên này "rất muốn thể hiện cái tôi" bằng những việc làm ngông cuồng, việc đăng tải status phản động là một điển hình. Ngoài việc làm trên, Đức còn đeo khuyên tai thật to và thường xuyên nẹt pô xe máy trước mặt người khác để thể hiện mình. Thậm chí, ngay cả khi công an đưa lên xe về phường làm việc. Ngồi trên xe, Đức còn dùng điện thoại chụp hình "tự sướng" đăng lên facebook khoe, câu "like".
Để tìm hiểu thêm thông tin cũng như cho Đức một cơ hội thanh minh với cộng đồng mạng chúng tôi đã tìm gặp Đức. Tuy nhiên mẹ Đức cho biết sau sự việc trên, vì quá hoảng sợ nên Đức đã ra khỏi nhà đến tá túc nhà bạn bè nhằm tránh chạm mặt với những người phẫn nộ."Bây giờ biết làm sao đây. Nó gọi điện nói rằng nó không ngờ hành động của mình lại nghiêm trọng như vậy, nó hối lỗi lắm", người mẹ nói. Được biết Đức đã tự khóa facebook của mình.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NẾU TÔI LÀ NHÀ LÃNH ĐẠO VIỆT NAM



Luật sư Trần Vũ Hải (phải) tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc, HN, 11.5.2014

Nếu tôi là nhà lãnh đạo Việt Nam  
Trần Vũ Hải


1.  Tôi sẽ đến thăm 02 chủ doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài bị thiệt hại lớn nhất trong vụ bạo loạn vừa qua: một doanh nghiệp có vốn của Trung Quốc và một doanh nghiệp có vốn của nước ngoài khác (Đài Loan, Hàn Quốc, Singapore). Tôi sẽ xin lỗi các nhà đầu tư này vì chính quyền Việt Nam đã không ngăn được bạo lực đối với doanh nghiệp của họ. Tôi cam kết  chính quyền Việt Nam sẽ khắc phục hậu quả và tạo điều kiện tối đa cho doanh nghiệp của họ trở lại hoạt động bình thường, đảm bảo sẽ không có việc tái diễn như vậy đối với các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài và kiên quyết sẽ tìm ra, trừng trị những kẻ kích động gây bạo lực.


2.  Tôi sẽ gặp một doanh nghiệp có vốn đầu tư của Trung Quốc đang hoạt động có hiệu quả tại Việt Nam, tôn trọng pháp luật Việt Nam, đối xử tốt với công nhân Việt Nam. Tôi khẳng định Việt Nam hoan nghênh các doanh nghiệp có vốn đầu tư Trung Quốc làm ăn theo pháp luật Việt Nam và nhận trách nhiệm bảo vệ họ trong mọi trường hợp. 


3.  Tôi sẽ gặp những công nhân Việt Nam (những công nhân trực tiếp lao động chân tay) để nghe họ trình bày về nguyện vọng và tâm tư, tình cảm của họ. Tôi sẽ giải thích quan điểm của Nhà nước Việt Nam về Biển Đông, giàn khoan HD 981 cũng như ghi nhận tinh thần yêu nước của công nhân. Tôi sẽ yêu cầu chính quyền địa phương chú ý và cải thiện đời sống văn hóa, tinh thần của công nhân và giải thích công nhân tôn trọng và bảo vệ các chủ đầu tư cũng chính là tôn trọng và bảo vệ việc làm của mình. 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một bài viết hay trên facebook đã lược bỏ những lời lẽ không có lợi cho tình hình hiện nay:

Trong lịch sử dân tộc, quan hệ Việt-Trung là trang dài nhất, chiếm 99% trong quãng thời gian hơn hai ngàn năm đằng đẵng...
Hơn nửa thế kỷ nay, người ta đã không tiếc giấy mực ngợi ca chiến thắng lẫy lừng của tổ tiên: Hai lần phá Tống, ba lần bình Nguyên, rồi đuổi Minh, kháng Thanh. Trong niềm tự hào có phần thái quá đó, có những lúc ta đã lãng quên: Chủ nghĩa bành trướng Đại Hán vẫn còn đó và mạnh hơn trước, ý đồ kiêm tính nước ta của Trung Quốc trước sau chưa bao giờ thay đổi. Và ta cũng đã mau quên những bài học đau đớn của cha ông. Kể từ thất thủ đầu tiên do sự chủ quan, chia rẽ của An Dương Vương, ta còn thất bại trước nước nhỏ cát cứ Nam Hán thời Khúc Thừa Mỹ cũng bởi sự chia rẽ. Và thất thủ của Hồ Quý Ly khiến dân ta lầm than 20 năm cũng do sự xa rời nhân dân của triều đình Đại Ngu...

Bài học còn nguyên đó, tươi máu mà sao ta vẫn quên? Trung Quốc muốn gì ở hội nghị Gieneve? Họ đã chơi lại ván cờ Triều Tiên, muốn Việt Nam chia cắt, làm vùng đệm bên nách, tránh đối đầu trực tiếp với phương Tây. Sau 75, họ chuyển sang phá hoại kinh tế, gây xung đột biên giới và biển đảo. Tham vọng bành trướng rõ ràng và hiển nhiên.
Còn ta lại quá say sưa với những cam kết ngoại giao rỗng tuếch, tin vào một tình hữu nghị anh em vụ lợi, về một tinh thần quốc tế ...Quan hệ quốc tế từ cổ chí kim không bao giờ bình đẳng và luôn/chỉ dựa trên lợi ích song phương...
Ta học được gì nào: Dùng đoản binh chế trường trận; dùng mai phục ít địch nhiều hay vườn không nhà trống. Phép binh pháp Tôn-Ngô liệu có hữu dụng trong chiến tranh hiện đại? Trong hải chiến, phần thắng luôn nghiêng về bên có khí tài vượt trội. Không phải ngẫu nhiên mà người Anh một thời là chúa tể Địa Trung Hải. Cũng không phải ngẫu nhiên mà Hải quân Nhật trẻ tuổi đã tiêu diệt một nửa Hạm đội Nga Sa hoàng năm 1905. Đã qua rồi cái thời chông tre đánh Mỹ và cái thời đóng cọc cửa sông Bạch Đằng chặn thủy quân Nam Hán. 
.......
Quên gì thì quên......đừng quên bài học "khoan thư sức dân, đấy là kế sâu rễ bền gốc" Đức Hưng Đạo Vương đã dạy ông vua cháu Trần Anh Tông thủa trước. Vậy trước hết hãy diệt quan tham, xây dựng một xã hội thực sự công bằng, dân chủ...Còn nhiều việc đối nội phải làm trước khi đối ngoại, làm ngay hi vọng vẫn chưa muộn.
Còn bây giờ, 90 triệu con dân Việt Nam, 4 triệu kiều bào hãy đoàn kết. Bài học chia rẽ vẫn còn đó. 

Ôi, ta mong lắm thay tìm lại cái thời cả nước hừng hực vào trận với khí thế "xẻ dọc Trường Sơn"...

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=234545826742375&id=100005608775067&fref=nf

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cần trung thực, chính xác khi nhận thông tin!

Tin Vinasat không cung cấp dịch vụ cho người Trung Quốc là thiếu chính xác
(XHTT) Trước thông tin vào ngày 14/5/2014, trên một số trang thông tin điện tử và mạng xã hội xuất hiện thông tin “Vinasat tạm ngừng cung cấp dịch vụ viễn thông truyền hình cho người Trung Quốc”; “Vinasat ra quyết định với người Trung Quốc”... Công ty Viễn thông Quốc tế (VNPT-I), đơn vị thuộc Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam (VNPT) hiện đang quản lý và cung cấp các dịch vụ thông tin vệ tinh qua Vinasat-1 và Vinasat-2 vừa lên tiếng khẳng định thông tin trên là hoàn toàn sai sự thật, gây ảnh hưởng không tốt cho các hoạt động của Vinasat.
VNPT-I đã và đang nỗ lực để cung cấp dịch vụ cho các cơ quan, đơn vị, doanh nghiệp, tổ chức trong nước và quốc tế với nhiều dịch vụ đa dạng, uy tín và chất lượng cao. Các dịch vụ chính của Vinasat gồm: Dịch vụ thuê băng tần; Thoại, fax và Internet; Trung kế mạng di động; Kênh thuê riêng; Truyền hình quốc tế; Hội nghị truyền hình; Phủ sóng truyền hình; Truyền hình lưu động SNG, v.v... đều đang được cung cấp bình thường đến mọi khách hàng theo quy định của pháp luật Việt Nam. VNPT-I hoàn toàn không đưa ra bất cứ quyết định gì về việc ngừng cung cấp dịch vụ viễn thông truyền hình thu phát qua vệ tinh với bất kỳ khách hàng nào.
VNPT-I là đơn vị cung cấp dịch vụ cho nhiều đối tác quốc tế, phương châm hoạt động của chúng tôi là tuân thủ luật pháp, tôn trọng khách hàng, nỗ lực tối đa để đảm bảo cung cấp dịch vụ viễn thông quốc tế, dịch vụ thông tin vệ tinh ổn định và chất lượng tốt nhất tới khách hàng.
Thanh Sơn

Phần nhận xét hiển thị trên trang