Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

Cảnh giác trước tin động thái quân sự của TQ ở biên giới



 
15/05/14 11:33
(GDVN) - Dù thông tin này chưa được Trung Quốc chính thức công bố nhưng chúng ta cần hết sức cảnh giác

Ảnh tư liệu về một cuộc tập trận binh chủng hợp thành của quân khu Quảng Châu, TQ
Ngày 15/5/2014, xuất hiện thông tin quân đội Trung Quốc báo động sẵn sàng chiến đấu ở cấp độ 3 đối với các đơn vị quân đội trên địa bàn 2 tỉnh Quảng Tây và Vân Nam giáp biên với Việt Nam.

Thông tin này được Thông tấn xã Đài Loan trích dẫn từ nguồn tin của đài truyền hình Thương nghiệp Hồng Kông. >> xem chi tiết tại ĐÂY

Theo đó tất cả sĩ quan binh sĩ 100% trực chiến trong bối cảnh căng thẳng đang leo thang trên Biển Đông (sau khi Trung Quốc kéo giàn khoan 981 hạ đặt trái phép trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam).

Dù thông tin này chưa được Trung Quốc chính thức công bố nhưng chúng ta cần hết sức cảnh giác bởi động thái này bởi Trung Quốc vốn là "bậc thầy" của những toan tính và thủ đoạn nham hiểm và chúng ta đã có những bài học trong quá khứ.

Từ xưa đến nay Trung Quốc luôn sử dụng chiến thuật dương đông kích tây, chỉ hành động vào lúc, vào thế khi đối phương hoàn toàn bị bất ngờ.

Một nhà quan sát ở Hà Nội cho biết dù thế nào đi nữa các thông tin như vậy cần phải hết sức cảnh giác, đề phòng cao độ trong bối cảnh Việt Nam và Trung Quốc đang có đối đầu trên Biển Đông xuất phát từ việc Trung Quốc đưa lực lượng và phương tiện của mình xâm phạm vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.
Nếu đây là động thái từ Bắc Kinh, có thể nhận định đây là một trong những động thái gia tăng áp lực, tăng cường đe dọa từ phía Trung Quốc hòng buộc láng giềng phải xuống thang, nhượng bộ.
Cho đến nay, chưa có dấu hiệu nào cho thấy Trung Quốc sẽ trút giàn khoan 981 và đội hình tàu hải quân, hải giám của mình ra khỏi vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

Chiến tranh biên giới 1979 chống quân xâm lược Trung Quốc là một bài học chưa thể nào quên
Về lý thuyết quốc phòng, khi một quốc gia có chung đường biên giới trên bộ thì khi xảy ra mâu thuẫn, các bên sẽ có phương án phòng thủ của riêng mình nên thông tin Trung Quốc báo động sẵn sàng chiến đấu đối với các lực lượng giáp biên với Việt Nam là hoàn toàn có thể.

Tình hình Ucraine, Syria vẫn đang có những diễn biến phức tạp, dư luận thế giới bị phân tán và đây là thời điểm chúng ta cần hết sức cảnh giác, phải luôn sẵn sàng chủ động giải quyết, đối phó với tất cả các nguy cơ có thể xảy ra.



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ai ra xứ Huế.. xem việc này thực hư thế nào?


ĐIỀM KHÔNG LÀNH: PHU VÂN LÂU, HUẾ ĐÃ SẬP TAN TÀNH VÀO SÁNG NAY 15/5/2014.
Phu Văn Lâu là một tòa lầu nằm trên trục chính của Hoàng thành Huế. Từ Kỳ đài nhìn ra sông Hương có hai công trình kiến trúc tô điểm cho bộ mặt của Kinh thành Huế. Một trong hai công trình ấy là Phu Văn Lâu (phu: trưng bày, văn: văn thư, lâu: lầu) - Cái lầu trưng bày văn thư của triều đình.
Phu Văn Lâu được xây dựng vào năm 1819 dưới thời vua Gia Long, dùng làm nơi niêm yết những chỉ dụ quan trọng của nhà vua và triều đình, hoặc kết quả các kỳ thi do triều đình tổ chức. Năm 1829, vua Minh Mạng dùng nơi đây làm địa điểm tổ chức cuộc đấu giữa voi và hổ. Năm 1830, nhà vua này lại tổ chức cuộc vui chơi yến tiệc suốt 3 ngày để mừng sinh nhật của mình.
Phu Văn Lâu ở ngoài mặt Nam kinh thành, ngay trước Kỳ đài và Ngọ Môn. Vì vậy
ca dao có câu:
Ngọ Môn năm cửa chín lầu,
Kỳ đài ba bậc,
Phu Văn Lâu trước thành.
Đây là ngôi nhà hai tầng, quay mặt về hướng nam. Dưới thời vua Minh Mạng, triều đình cho dựng ở hai bên hai tấm bia đá khắc 4 chữ "khuynh cái hạ mã", nghĩa là ai đi qua đều phải cởi mũ và xuống ngựa. Từ năm 1821, sau khi truyền lô, danh sách các khoa danh tiến sĩ được đem niêm yết tại đây. Vì tính cách long trọng như vậy nên hai bên lầu có hai bia đá "khuynh cái hạ mã" nhắc nhở tất cả mọi người đi ngang qua Phu Văn Lâu phải "nghiêng nón xuống ngựa" để tỏ lòng kính cẩn.
Hai bên mặt trước Phu Văn Lâu có đặt hai khẩu súng thần công nhỏ bằng đồng hướng vào nhau. Phía trước mặt Phu Văn Lâu là một tiểu đình nằm kề bên sông Hương gọi là Nghinh Lương Ðình.
Ðây là nơi dùng để các vua tắm sông, hóng gió, ngắm cảnh.
Phu Văn Lâu tuy đã được tu bổ nhiều lần nhưng vẫn giữ nguyên cốt cách đặc trưng của kiến trúc thời Nguyễn. (theo Wiki)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ÔNG HAI MEM BỜN ( PHẦN CUỐI )

5.
Cái lô cốt bây giờ nom như nhỏ hơn, nhu mì hơn, không dữ dằn như sáu mươi năm trước. Khi mà nó nằm án ngữ bên con đường  QL11, như một thử thách máu xương với quân du kích vùng châu thổ sông Hồng. Giờ thì nó lặng lẽ, gần như chìm hẳn xuống khúc đê có cái dốc xuống con đường chạy về quê hắn.
Đứng ở đây có thể nhìn thấy cây cầu bê tông mới bắc qua sông Đáy, thay cho cây cầu sắt bị đánh gục từ thời chống Pháp. Xưa kia quãng này vắng vẻ, chạy xe về ban đêm qua chỗ này cứ thấy rờn rợn người. Bất chợt một lúc nào đó từ những bãi đay, hoặc ngô cao lút đầu người có một tai họa mặc áo đen nhảy ra chặn đường. Một bóng ma người đi đường tự huyễn hoặc mình, theo một quãng phía sau lưng cảm giác lành lẽo khiến người ta nổi da gà..
Áp lực dân số đã làm cho cả một vùng châu thổ vắng vẻ xưa kia thay đổi. Những lũy tre có từ ngàn năm xưa gần như biến mất. Cánh đồng ngô của vùng đất bãi xanh mướt trải dài tới chân trời xuất hiện thêm nhiều những khu xưởng, kho hàng, cơ ngơi của các doanh nghiệp nhỏ.
Mới một năm trước hắn còn thấy nơi này náo nhiệt, nhộn nhịp xe chạy, người đi lại. Từ đầu năm đến giờ, vẻ trầm lắng của nền kinh tế thị trường hình như cũng bao quát cả nơi này. Người và xe hình như giảm đi rất nhiều. Có những quán ăn, tiệm hàng hóa bên đường không còn mở cửa. Không cần chăm chú lắm, hắn cũng nhận ra sự thay đổi biểu lộ ra bên ngoài của những làng xóm hai bên đường.
Nhà nối nhà cao tầng, đường nhựa, đường bê tông, những cánh cổng bằng gang đúc nhìn bề thế, song như lại gợi ra vẻ cách trở, xa lạ. Lâu lâu hắn lại về thăm quê một lần còn thấy ngờ ngợ như thế, chẳng biết ông anh họ cảm thấy và nghĩ như thế nào?
Lúc đầu hai em định tranh thủ ghé chơi một vài người bạn, người quen ở Phùng. Hỏi thăm thì người ta bảo không còn ai còn ở lại nơi này. Ông bạn là thày giáo, hơi gù lưng, có giọng nói trầm buồn, một nhà thơ nổi tiếng của tỉnh Hà Tây cũ đã qua đời. Ông ấy mất vì căn bệnh hiểm nghèo trước ngày Hà Tây nhập lại vào Hà Nội lần thứ hai. Khi trường ca về xứ Đoài  mới viết được một vài chương.  Hắn không biết giữa ông giáo làm thơ này với nhà phê bình cựu sĩ quan an ninh họ Nguyễn có mối quan hệ nào không? Nhưng quan niệm về thơ của hai người này rất giống nhau. Họ đều cho rằng thơ Việt mới chỉ có những bước đi chập chững, chưa trưởng thành. Thơ cần có tính minh triết, tư tưởng cao siêu chứ không cần sự mô tả sinh hoạt, chỉ chăm chú âm điệu, vần vè. Những bài thơ vụn vặt, tủn mủn nặng về minh họa rồi ra sau này sẽ không đi tới đâu. Hắn không được trao đổi trực tiếp, tranh luận với cả hai, nhưng hắn đọc rất kỹ những bài viết của họ đăng trên các báo và tạp chí của hội. Có nhiều điểm hắn thấy thích, nhưng không hoàn toàn nhất chí ở một vài cách lập luận của hai tác giả này.

Hắn chợt thấy buồn. Hình như những tài năng bất ngờ vụt sáng thường không đủ hiện hữu hết quãng thời gian của đời người. Những họ Lưu, họ Bế..rồi Hòa Bình, Lãng Thanh đều mất khi còn trẻ. Họ như những vệt sao băng lóe lên trên bầu trời đêm văn học của đất nước này. Mỗi người một cách ra đi rất không bình thường. Như thể cuộc đời không đủ chỗ cho họ trong thế giới này. Chỗ của họ là nơi nào đó, khác hẳn chứ không phải nơi đây!
Nhưng thử hỏi sống lâu, mòn mỏi, rầu rĩ, bế tắc nơi thế gian này đến hết thời gian của kiếp sống phỏng có hơn gì? Anh họ hắn nói như vậy. Hắn biết có thể là tâm trạng ông ấy lúc này đang có điều gì đó không được vui.
Đáng lý trở về nơi quê hương bản quán, tâm trạng người ta phải phấn chấn, tươi vui mới phải. Đằng tâm trạng u ám ấy do đâu?
Hai anh em quyết định không ghé bất cứ chỗ nào nữa, mà về quê luôn.
Dọc đường ông anh họ kể cho hắn nghe một vài chuyện bên xứ người. Có những chuyện hắn không thấy có vẻ như thật khó tin, nghĩ là ông ấy có phần phóng đại, thi vị hóa nó lên. Thỉ dụ như có lần trên đường đi bên xứ  người ta, xe ông bể bánh giữa đường. Chỗ đó quãng giữa hai thành phố rất vắng vẻ. Đang lay hoay không biết xử trí ra làm sao, thì có cái xe ngược chiều đỗ lại. Người trên xe xuống hỏi xe làm sao? Có bánh dự phòng không? Sau đó anh ta tự lái xe của mình đi cách cả hai chục cây số mua về cái bánh xe, lắp vào cái xe bể bánh cho ông ấy. Họ đều là người đi đường, không quen nhau. Không có ràng buộc gì với nhau cả. Cảm ơn thì nói là không có gì! Xin số được thoại để sau này muốn mời uống cà phê đâu đó thì người kia bảo: Nâu, nâu. Không cần. Anh ta ngay sau đó vội lái xe đi ngay. Chuyện ấy giờ liệu có ở nơi nào không trên đất nước mình? Một hành động không vụ lợi, không mưu cầu điều gì cả. Chỉ là thói quen,văn hóa sống giữa người với người giữa một cộng đồng có nhiều khác biệt. Cũng có thể có ở ta những điều như thế, nhưng vô tư, thoải mái đến độ ấy chắc chắn là không. Không có nhiều người sống vì người khác. Phải được cái gì đó người ta mới làm như vậy, theo cái triết lý rất sai lầm”Mình không vì mình thì trời tru đất diệt”.
Một vài câu chuyện như thế, hai người đã nhìn thấy cây gạo còng trước mắt. Sau nhiều dâu bể, đổi thay có lẽ cây gạo còng còn là chứng nhân ít ỏi tồn tại đến giờ. Nhà ông anh họ đã nhìn thấy chóp mái nhô lên trên đám cây cối trong vườn.

6.
Anh họ nhắn hắn về là có hai việc. Thứ nhất dự đám cưới đứa cháu con ông bác trưởng. Thứ hai có một việc liên quan đến ông muốn hắn tham gia góp ý kiến với mấy bà con gái ông bác đã mất. Vẫn là chuyện đất cát, hương hỏa ông bác để lại, khi ông anh vắng nhà tạm giao cho mấy bà con gái.
Ông bác có để lại di chúc ghi rõ là giao cho anh con trai duy nhất là ông anh họ hắn bây giờ. Vậy chuyện có gì để bàn nếu nó không có những uẩn khúc bắt đầu từ lúc ông anh họ hắn làm con nuôi nhà này. Nếu ông vẫn ở làng như bao người khác, lấy vợ sinh con, xây dựng trên mảnh đất cha mẹ cho chắc không có chuyện gì. Mấy người em gái không có lý do gì để cất giữ cái sổ đỏ chứng nhận sở hữu tài sản này. Đằng này ông lại lấy vợ trong nam. Xa hơn nữa lại đang định cư ở nước ngoài. Lo ngại rằng ông về bán đất, bán nhà để lấy tiền mang đi không phải không có lý do. Lại thêm bà chị dâu con ông bác trưởng ở sát kế bên thêm bớt câu nọ câu kia. Lại thêm các chị em ở quê đang lúc khó khăn, ai cũng muốn có chút tiền trang trải cuộc sống trước mắt. Lại thêm điều mà không ai nói ra vì khó nói. Đó là ông không phải con đẻ của bố mẹ. Ông là con nuôi, khi hai người con trai của bác hắn chết từ lúc năm sáu tuổi. Vợ chồng ông bác quý anh họ hắn không khác gì con đẻ. Điều này hắn biết khi còn ở làng. Hiếm có gia đình nào đối với con không do mình đẻ ra như hai bác hắn.
Các em gái bây giờ tuy không ai nói ra, chỗ gợn ấy không phải không có trong đầu óc họ.
Lâu dài, ven nghĩa, vẹn tình là cái khó  ở quê vào hoàn cảnh bây giờ. Ngày xưa đất đai rộng rãi không chật chội mấy, có thể xuê xoa nhấn nhịn với nhau. Bây giờ thì không thể. Đất chật người đông, ngột ngạt khó thở thì một tấc một ly cũng nên giá nên tiền!
Tháng trước ông có về, đúng ngày giỗ bố. Sự việc được đem ra bàn sau bữa cơm xum họp quây quần đông đủ nội ngoại, nhưng không đi tới đâu. Cả  mấy người em gái cứ khăng khăng một mực chỉ đồng ý cho ông anh ở chứ không cho bán, mặc dù ông anh họ nói rất rõ là không có ý định bán. Chả ai nghe. Ý nghĩ nghi ngại như chất cường toan ăn mòn tình cảm gia đình. Ngôi nhà cũ đã hỏng không ở được, đã đến lúc làm lại. Bây giờ về thành phố, không như xưa muốn xây cất nhà cửa thế nào tùy mình, không phải xin phép ai. Phải có phép tắc, phải có mẫu thiết kế. Muốn có cái đó trước hết phải có sổ đỏ. Ai dám cấp phép xây dựng nhà cửa khi không có bìa đỏ? Hỏi đến người nọ bảo người kia giữ, không đưa.. Bảo ông cứ làm nhà xong sẽ không giữ làm gì, sẽ đưa ông toàn quyền xử dụng! Không khác gì thách vật nóc nhà. Có những đỉnh núi không thể leo lên. Có những việc tưởng nhỏ rất khó giải quyết.
Hắn với ông anh họ ngoài tình cảm gia đình còn một thứ nữa là tình bạn. Tuy xa cách nhiều năm, chỉ cần nói chuyện một lúc là đã hiểu, đã thông cảm. Giữa hai người có thể nói có cùng mối quan tâm, sự nhận thức và thấu hiểu nhau. Cho dù vậy, hắn có thể giúp được gì trong việc này?  Không cẩn thận nó trở thành rắc rối mất tình cảm chung của cả gia đinh, liên quan người này người kia.. Mà từ chối không có ý kiến gì thì không được. Hắn biết ngoài hắn ra không có nhiều người trong gia đình ủng hộ ông anh việc này. Vẫn có một bức tường vô hình ngăn cách mà không ai muốn tỏ lộ ra, mọi người đều biết như một thỏa ngầm.Một thỏa thuận ai nấy đều biết không nên và không hay ho gì..
Cứ nhìn cách cư xử của mọi người là đủ biết. vẫn chào hỏi vồn vã, ân cần. Nhưng nhìn kỹ từ trong đáy mắt mỗi người đã khác. Không còn nồng ấm, tin cậy, gần gũi như những lần trước.
Năm ông anh họ chưa thất bát từ Sài Gòn ra mang theo cả va li tiền. Ông về xây cất lại khu mộ của cả họ hết mấy chục vạn gạch. ( Có khi chính đây là chỗ sai lầm của ông ấy theo hắn nghĩ. Mồ mả không phải cứ tự tiện đụng chạm đến. Lẽ ra xây tường bao quanh, xây án thờ, xây lại các ngôi mộ theo chiều hướng khác có xem xét thận trọng. Đằng này ông xây như kiểu photosop phóng to lên. Vẫn hình dáng cũ. Tưởng là giữ lại nguyên bản hóa ra nhìn lại nặng nề và thô. Biết đâu việc làm này ảnh hưởng không tốt, theo hắn nghĩ? Mà quả thực sau cái đợt ấy, trong nhà rối ren bao nhiêu việc, bao nhiêu tai họa lớn nhỏ xảy ra. Hắn ở xa  ông Men Bờn năm đó, cũng gặp vài rắc rối )
Năm ấy ông có tiền. Già trẻ lớn bé, nội ngoại trong đại gia đình ai cũng được quà. Người nhiều năm ba triệu, người ít cũng năm bảy trăm. Ông ngồi chỗ nào cũng vòng trong vòng ngoài, nói cười rôm rả, rộn ràng không khí xung quanh.
Giờ thì vẫn chào hỏi, vẫn dăm ba câu, nhưng nhanh, gọn, rời rạc, loáng thoáng, vội vã diễn ra không như ngày ông về cùng với va li tiền.. Hắn nhìn, ông anh có vẻ buồn. Con người ông nặng tình cảm. dễ xúc động. May mà không cao huyết áp, nếu không đã bị tăng sông. Ngày bé bà bác cứ gọi ông là “Cu gái”. Gọi thế là để giữ khước, không sợ ma quỷ trêu chòng lấy mất vía, không bị tai nạn ốm đau.
Cái tên có khi tạo nên tính nết con người. Gọi mãi quen nghe, trở thành bẽn lẽn, lâu dần nữ tính phảng phất trong cách cư xử. Người như ông thường nghĩ gì dễ lộ ra bên ngoài, khó giữ được nơi sâu kín phía trong lòng, khi cần thiết.
Món thanh niên cơm rượu xong ra ngoài rạp hát hò. Khỏi phải nói khi rượu vào bốc lên lời ca tiếng hát hay hay không hay. Tâm lý cộng hưởng cái vui của đám đông làm người ta hào hứng, không chú ý đến điều nhỏ nhặt, tiểu tiết.
Các vị quan trọng trong họ đang hội bàn công việc cho ngày mai. Những ai đi đón dâu? Ông nào làm đại diện? Lễ lạt mang đi những thứ gì? Đi mấy xe, cái nào đi trước cái nào đi sau, bao giờ về.  Ông Mem Bờn cũng có tên trong danh sách, còn làm phó đoàn theo sự chỉ đạo của các vị trưởng bối. Nhưng rồi ông kiếu. Nói rằng mình thoát ly làng xóm từ hồi còn trẻ, không sống ở làng, nghi leexkhoong được thạo lắm. Hắn chỉ là thành viên. Họ nể hắn ở xa về, quan tâm một tý để hắn khỏi tủi thân. Thực ra vai trò của hắn đi cũng được, không đi cũng chẳng sao. Kiểu”Có cô thì chợ thêm đông..”. Ngồi đây họp bàn mà đầu óc hắn cứ vương vít câu chuyện của ông Mem Bờn. Tình anh em, tình bạn bổn phận với nhau đã đành. Trong câu chuyện của người anh họ có chút gì đó như câu chuyện đất đai, vườn ải của hắn trước đây, cũng ở trong cái làng này.
Hắn buồn mà nghĩ rằng: Tại sao ngay cả những người thân yêu, thậm chí đến cả ruột thịt cứ phải tranh giành nhau chút đất đai để sống như là đang quá chật chội? Thiên hạ rộng lớn, thiếu gì nơi để dung thân? Ngay cả ông Mem Bờn ra đến nước ngoài còn có chỗ để sống kia mà? Kể cả có thất nghiệp nơi xứ ấy vẫn còn hơn chán vạn cuộc sống bên nhà? Có phải là mảnh đất chôn nhau cắt rốn có giá trị hơn những mảnh đất khác? Hay một miếng trong làng, hơn cả sàng ngoài xã hội, rộng hơn nữa là ra thế giới bên ngoài?
Buồn mà nghĩ thế thôi chứ giải quyết được gì?
Chợt hắn đứng lên, bấm ông Mem Bờn đi ra ngoài. Hắn vừa nảy ra một ý nghĩ, hắn muốn bàn với ông.
Ở Trại Khoai, dưới chân núi Ba Vì có một khu phố nhỏ. Nơi những năm tám mươi còn hoang vu ấy bây giờ là Phường Xuân Khanh. Có đến hai trường đại học ở khu vực này. Chưa kể đến các học viện quân đội, an ninh. Nghĩa trang hà nội, khu du lịch sinh thái. Nhiều công trình cho người sống và cho cả người chết được xây dựng.
Ông Hai Mem Bờn có ông cậu em bà bác Hắn đang ở đó. Còn thêm cô em gái ông lấy chồng đang ở đây, chỉ cách nhà ông cậu vài cây số. Ông cậu vốn là người được bà mẹ ông anh họ hắn tin cậy và rất quý. Ông từng là đô vật nổi tiếng của tỉnh Hà Sơn Bình khi xưa. Là thương binh cụt một bên tay, nhưng hội vật đầu xuân năm nào ông không được giải nhất cũng giải nhì. Không những nổi tiếng vật võ như thế, ông còn được mọi người xung quanh kính trọng về cách cư xử. Hồi còn nhỏ ông Mem Bờn rất được ông cậu thương quý, coi như con đẻ của mình.
Có lẽ trong lúc bức xúc ông Mem Bờn không nhớ ra điều này, bởi tại hôm họp gia đình ông cậu vào thăm chiến trường xưa cùng đồng đội nên không có mặt. Giá ông hôm ấy về quê, có đông đủ mọi người thì mọi việc sẽ khác. Người em gái ông anh họ hắn, người đang giữ cái sổ đỏ quý báu kia,  sẽ không dám cãi lại khi ông cậu mở lời. Chắc chắn người như ông cậu em trai mẹ ông sẽ ủng hộ ông.
Định là để xong đám cưới hai anh em sẽ cùng nhau lên trên ấy. Quá nóng ruột, ông Mem Bờn bảo đi ngay. Đằng nào cũng chẳng có việc gì trong tối nay, tranh thủ đi rồi về vẫn kịp dự đám.
Ngoài trời vẫn lắc rắc mưa. Chưa năm nào đầu năm lại mưa nhiều như thế. Hai anh em đội mưa lên đường. Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Ba chục cây số đường, khiến cả hai ướt như chuột chui dưới nước lên, rét run cầm cập.
Thật tiếc ông cậu vừa đi Sài Gòn sáng sớm nay. Ông vào trông coi cho người con trai đang công tác trong đó sửa nhà.
Nhìn vẻ thất vọng của người anh họ, hắn chẳng biết nói như thế nào. Bây giờ có sang nhà bà em ông, chưa chắc đã đạt được ý muốn. Nói bà ấy đã nghe..
Không phải việc tốt, việc tử tế, chính đáng nào muốn, cũng có thể làm. Cũng như con người nhân hậu, trung chính không phải lúc nào cũng được người khác ủng hộ.
Người ta bảo đó là lòng giời muốn thử thách con người, chả biết có phải hay không?

 Hắn chịu không thể đoán được kết cục của câu chuyện này. Cũng không thể biết ông anh họ rồi đây sẽ tính toán ra sao?

         Như hắn thì quá đơn giản. Ông ấy cần gì phải bán ngôi nhà trong Sài Gòn? Ở đâu cũng đường đất nhà trời. Miễn là ở đó người ta sống thanh thản, không gặp những sự bực mình, trớ trêu dày vò. Như hắn bây giờ cũng định cư xa quê cả trăm cây số. Vẫn sống vui, sống tốt hơn ngày nào còn ở quê. Có sao đâu?
Đâu có như ngày xưa, đi lại khó khăn, mất cả mấy ngày đường? Nếu muốn, cứ thong thả ăn sáng ở Sài gòn, ra sân bay cộng cả công đoạn làm thủ tục, mua vé vẫn kịp về, vẫn có bữa chiều đầm ấm ở quê.
Việc gì cứ nhất thiết, một mực bán nhà trong đấy để ra ngoài này? Về quê bây giờ, bối cảnh của ông anh, chắc gì đã vui?
Ý nghĩ ấy dằn vặt hắn. Nghĩ như vậy là đúng hay sai? Có phải cách nghĩ của đứa con xa quê bấy nhiêu năm trời nên nghĩ? Hay chỉ là cách tự ti, mặc cảm của kẻ thất bại trong đời. Gì cũng được, đối với hắn điều này giờ không quan trọng. Nhưng nói với ông anh họ vào lúc này liệu có nên không?
Tốt nhât là trước khi nói điều này, có lẽ phải cân nhắc, không nên vội vàng. Giá có thể chia sẻ với ai đó thì hay biết mấy? Nhưng hắn biết, đây là việc hệ trọng, tốt nhất hắn nên cân nhắc một mình.
Cái hy vọng được ông cậu ông Mem Bờn cho một lời vàng ngọc, một ý kiến xác đáng, vậy là không thành. Mấy chục cây số trong mưa để rồi không mang lại kết quả gì như mong đợi..
Hai anh em đành quay trở lại.
Hình như trời đất khi ấy cũng cám cảnh, động lòng trắc ẩn, nên mưa tạnh dần, rồi ngớt hẳn.
Cả hai về đến nhà đám vào lúc không giờ.
Để kịp đón dâu đường xa, nhà ông anh con bác trưởng đã dậy, chuẩn bị sắm sửa lên đường.
Lâu lắm mới nghe thấy tiếng gà ở quê xao xác gáy.
Tiếng gà gáy là thứ âm thanh duy nhất hắn nghe thấy quen thuộc, như tiếng ngày  xưa vọng về nơi ký ức.
Tự nhiên hắn thấy hồi hộp, nao nao khó tả, trước một ngày mới bắt đầu..
============

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Tư, 14 tháng 5, 2014

pác ấy chết từ năm 1976 rùi, mà còn ghê gớm như vậy đấy. Nguyên nhân sâu xa nằm ở chỗ này, đâu phải bây giờ mới xuất viện:

KINH THAY MÀ CŨNG KHEN THAY!
Chính là bác Mao...


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đừng tự chặt vào chân minh hay - Yêu nước hung hăng giúp ích gì cho Biển Đông?



Lê Quang Bình
TVN - Hình ảnh một Việt Nam hiền hòa khác với sự hung hăng, gây hấn và bắt nạt của Trung Quốc sẽ là một giá trị giúp cho công tác ngoại giao quốc tế.

Đừng tự đập vỡ nồi cơm của mình

Việc công nhân ở Bình Dương đập phá nhà máy có vốn đầu tư Trung Quốc là kết quả của sự tức giận với việc Trung Quốc đặt giàn khoan Hải Dương 981 trong vùng biển của Việt Nam.

Nó như giọt nước tràn ly để những uất ức, nghi ngờ chất chứa trong lòng tràn ra. Nó thể hiện sự bất bình của người dân với người láng giềng trong cách hành xử nước lớn bắt nạt nước bé. Tuy nhiên, người Việt Nam cần tỉnh táo và đặt câu hỏi, "việc đập phá nhà máy của người Trung Quốc có ích gì cho cuộc đấu tranh ở Biển Đông?".

Nhớ lại năm 2012, khi cuộc tranh chấp chủ quyền đảo Senkaku giữa Nhật Bản và Trung Quốc lên cao, công nhân Trung Quốc cũng đã biểu tình và đập phá các công ty của Nhật Bản.

Hình ảnh đốt phá được truyền đi và gây choáng váng cho nhân dân và các nhà đầu tư nước ngoài. Nó vẽ lên một người Trung Quốc hung hăng, xấu xí hơn là một người Trung Quốc yêu nước trong con mắt cộng đồng quốc tế.

Điều này làm tăng rủi ro cho việc đầu tư ở Trung Quốc. Đây chính là một trong những nguyên nhân quan trọng thúc đẩy các nhà đầu tư rút vốn khỏi nước này chuyển sang các nước Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam. Về lâu dài gây ảnh hưởng đến nền kinh tế Trung Quốc, đến công ăn việc làm của công nhân, chính những người đập phá nhà máy của Nhật Bản.

Tương tự ở Việt Nam, việc công nhân đập phá nhà máy sẽ ảnh hưởng ngay lập tức đến tình cảm của nhân dân các nước đối với Việt Nam, và nó có hại cho công cuộc tranh đấu với Trung Quốc ở Biển Đông.

Hiền hòa, nhân văn hơn hung hăng, khiêu khích

Trong con mắt nhiều người, Trung Quốc đang là quốc gia có những hành động "gây hấn", "khiêu khích" và "bắt nạt" các nước bé.

Nếu nước bé cũng hung hăng, cảm tính, đập phá tài sản của người khác thì chắc chắn nước bé sẽ không nhận được sự ủng hộ quốc tế. Ngược lại, nếu nước bé có lẽ phải, nhân dân hiền hòa, yêu chuộng hòa bình, tôn trọng quyền con người thì chắc chắn thái độ bảo vệ nước bé sẽ tăng lên.

Đây chính là sức mạnh mềm mà Việt Nam phải đầu tư và gìn giữ trong công cuộc đấu tranh với Trung Quốc. Điều này rất quan trọng vì Trung Quốc đang được coi là siêu cường với nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới, dự trữ ngoại hối đạt 3,66 nghìn tỉ đô la Mỹ năm 2013, quân đội được đầu tư mạnh mẽ với các trang thiết bị gấp nhiều lần Việt Nam.

Như vậy, ngoài kênh ngoại giao, kênh pháp lý Việt Nam cần xây dựng một kênh truyền thông mạnh mẽ về hình ảnh của một dân tộc có những giá trị nhân văn, tôn trọng sự khác biệt và lấy giá trị bình đẳng và công bằng làm trọng. Giá trị của mỗi quốc gia do những con người của quốc gia đó xây lên.

Chính vì vậy, chính cách từng người Việt Nam chúng ta hành xử với bản thân, với người Việt Nam khác và với những người nước ngoài đang sống hay đến du lịch ở Việt Nam sẽ quyết định văn hóa và hình ảnh đất nước.

Một Việt Nam yên bình, dân chủ, hiếu khách sẽ làm chúng ta gần gũi với thế giới hơn, và đặc biệt làm chúng ta khác với kẻ đang bắt nạt mình.

Chúng ta biết, quyết định xâm lấn Biển Đông của Việt Nam chắc chắn không phải do những doanh nhân Trung Quốc ở Bình Dương khởi xướng, mà do lãnh đạo Trung Quốc tính toán và phát động.

Chúng ta không nên đồng nhất những doanh nhân với chính quyền Trung Quốc và trút sự giận dữ của mình lên họ. Họ là con người, họ có gia đình, con cái và họ cũng muốn một môi trường yên bình để làm ăn và kiếm sống như chúng ta. Hơn nữa, khi đập phá doanh nghiệp Trung Quốc không những làm hình ảnh của Việt Nam xấu đi mà còn mang lại cho chính phủ Trung Quốc thêm sự ủng hộ để tiếp tục gây hấn với Việt Nam.

Tình yêu với một đất nước, với một dân tộc không phải do nhà cao cửa rộng tạo ra, không phải do sự hiện đại hay giàu có tạo ra, mà đơn giản là do tình cảm giữa con người với con người tạo ra.

Chính trong những lúc bất ổn như thế này, chúng ta càng phải phát huy lòng vị tha và thấu hiểu trong quan hệ với nhau và với bạn bè quốc tế.

Hình ảnh một Việt Nam hiền hòa khác với sự hung hăng, gây hấn và bắt nạt của Trung Quốc sẽ là một giá trị giúp cho công tác ngoại giao quốc tế. Những giá trị này cũng là nền tảng để phát triển đất nước trong lâu dài.



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bạn đã đúng, dù bạn là ai, mọi người sẽ ủng hộ bạn!


GỬI CÁC BẠN ĐANG THEO DÕI KÊNH CNN FACEBOOK
THỰC TÌNH MÀ NÓI LÀ NHỮNG VIDEO & HÌNH ẢNH TẠI VŨNG ÁNG CHÚNG TA KHÔNG NÊN ĐƯA RA.
Lý do KHÔNG phải là Thùy Trang bênh vực cho nhà nước CSVN, nhưng đưa ra những hình ảnh video người Việt bạo loạn, bạo lực và ác độc sẽ chẳng có lợi gì cho DÂN TỘC VN cả.
Nếu TQ có bằng chứng thì thiệt hại lớn nhất là những Cảnh Sát Biển Việt Nam đang chiến đấu ngoài biển khơi. Thiệt hại khác là thế giới họ nhìn người Việt mình là một lũ mọi rợ ác độc.
Nếu các bạn đồng ý với mình thì xin hãy xóa hết những hình ảnh bạo động tại Vũng Áng.
Riêng đối với Thùy Trang thì mình sẽ làm chuyện nầy. Đây là một công việc đi ngược lại đạo đức người truyền thông, tuy nhiên dù thế nào đi nữa thì DÂN TỘC Việt Nam vẫn trên hết.
Xin lỗi các bạn
Nguyễn Thùy Trang


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đồng tình với nhà văn:


CẦN MỘT THÔNG ĐIỆP
Biểu tình ở Bình Dương gây sự hỗn loạn và thiệt hại tài sản to lớn còn ở Vũng Áng máu đã đổ. Chuyện gì đang xảy ra? Những người dân Việt đang hoang mang trước những dư luận trái chiều bởi thiếu những thông tin minh bạch. Thôi, không cần nhiều lời, giặc ngoài đã rõ và nguy cơ ngày một lớn từ quân xâm lược Trung Quốc. Còn thù trong? Chưa hẳn nhưng những gì đang, đã và sẽ xảy ra sẽ là cực kỳ nguy hiểm. Ai là thủ phạm của những chuyện này? Có những điều sẽ điều tra ra còn những điều chưa thể giải đáp nhưng tất cả những chuyện đó thảy không quan trọng bằng thiết lập trật tự lúc này để hơn bao giờ huy động đoàn kết tập hợp toàn bộ sức dân đối phó với kẻ thù đang dã tâm xâm lược bờ cõi. Cần thiết có một thông điệp rõ ràng về tình hình Trung Quốc lúc này của Nhà nước với quốc dân đồng bào. Thủ tướng đã phát đi tiếng nói của chính phủ với quốc tế về những xung đột xảy ra ở biển Đông. Còn quốc nội? Các nguyên thủ hãy chính thức lên tiếng. Và nữa mọi thông tin cần công khai minh bạch và kịp thời để người dân hiểu rõ vấn đề tránh những hiểu lầm và manh động không cần thiết. Đừng bỏ qua cơ hội này. Sẽ rất đáng tiếc.
(Biểu tình ở Bình Dương)
Thích ·  · 

Phần nhận xét hiển thị trên trang