Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 12 tháng 5, 2014

Sau “sự kiện giàn khoan”, Trung Quốc sẽ còn trắng trợn hơn nữa


Mới đây, Bộ Ngoại giao Việt Nam và Tập đoàn dầu khí quốc gia Việt Nam vừa phát đi thông điệp phản đối hành động của Trung Quốc tại Biển Đông. 
Theo đó, ngày 2/5 vừa qua, Trung Quốc đã đưa giàn khoan đặt trái phép tại vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Đây là hành động vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc tế. Để có thêm những góc nhìn rõ ràng về những toan tính của Trung Quốc, PV đã có cuộc trao đổi với TS Trần Công Trục, Nguyên Trưởng ban Biên giới Chính phủ, về vấn đề này.
Thưa Tiến sĩ, theo ông, việc làm của Trung Quốc đã vi phạm luật pháp quốc tế như thế nào?
Theo các thông tin mà chúng ta được biết, ngày 3/5 trên trang web Cục Hải sự Trung Quốc đã đưa cảnh báo hàng hải số 14033 về giàn khoan Hải Dương HD 981 tác nghiệp và yêu cầu các tàu thuyền đang hoạt động cách giàn khoan này 1 hải lý.
Trước đây, Trung Quốc đã có những tuyên bố, đưa tin công khai đóng một giàn khoan khổng lồ, đầu tư rất nhiều tiền để hoạt động trong Biển Đông và chúng ta cũng đã có những bình luận xung quanh hoạt động này.
Sau su kien gian khoan Trung Quoc se con trang tron hon nua
Giàn khoan này đã được Trung Quốc công khai việc thiết kế xây dựng, nay Trung Quốc đã chính thức lắp đặt tại vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam
Hành động đưa giàn khoan đặt trái phép vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam là hành động tiếp nối những hoạt động trước đó.  Đây là một bước đi rất nguy hiểm, bởi Trung Quốc đã cắm giàn khoan vào vị trí cách đảo Lý Sơn của Việt Nam 119 hải lý. Cách đường ranh giới ngoài của vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa mà chúng ta đã công bố 80 hải lý. Nghĩa là nó nằm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.  Đây là một hoạt động trắng trợn, vi phạm quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam. Vi phạm lợi ích sống còn của Việt Nam trên vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa theo quy định Công ước Luật Biển năm 1982.
Trung Quốc có một sự tính toán và cân nhắc khi đặt giàn khoan vào vị trí này.
Đây là vị trí  nằm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam và cách đảo Tri Tôn về phía Nam quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam 17 hải lý (khoảng 30km).
Có một vấn đề pháp lý mà nếu chúng ta không phân tích cụ thể thì có thể mắc bẫy của Trung Quốc. Đây là một cái bẫy mà Trung Quốc muốn giăng ra để họ đạt được yêu sách lớn nhất mà họ không bao giờ từ bỏ đó là đường biên giới chữ U – tức đường lưỡi bò, chiếm 85% diện tích Biển Đông.
Một yêu sách nữa, trong khu vực này là quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam mà họ gọi là “Tây Sa” và họ đã từng công bố đường cơ sở bao quanh quần đảo này, lấy đảo Tri Tôn của quần đảo Hoàng Sa làm cơ sở để tính ra các vùng biển mà họ nói là “thuộc” quần đảo này.
Hành động đó của Trung Quốc hoàn toàn sai so với Công ước Luật Biển 1982. Bởi vì, đây không phải là quốc gia quần đảo, và không có một quy định nào cho phép Trung Quốc quy định đường cơ sở bao quanh quần đảo. Việt Nam luôn xác định Hoàng Sa là quần đảo thuộc chủ quyền Việt Nam, luôn tuân thủ quy định về quần đảo theo Công ước Luật Biển 1982. Theo đó, hòn đảo nào có đời sống kinh tế riêng, thích hợp với đời sống con người thì có vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa. Còn đối với những đảo nhỏ bé không có đời sống kinh tế riêng, không thích hợp với cuộc sống con người thì chỉ có lãnh hải 12 hải lý.
Điều này, trên thực tiễn pháp lý quốc tế đã có nhiều vụ án đề cập rất nhiều. Cho nên, nếu như chúng ta không giải thích rõ cho dư luận và những người có trách nhiệm biết được tính chất, bản chất của vấn đề thì có thể gây ra hiểu nhầm, thậm chí là mắc bẫy của Trung Quốc. Cái bẫy đó gồm 2 mục đích:  Một là toàn bộ vùng biển nằm trong vùng lưỡi bò; Thứ hai là các vùng biển của quần đảo Hoàng Sa, tạo ra sự  chồng lấn với vùng hoàn toàn thuộc về  Việt Nam, biến vùng không có tranh chấp thành vùng tranh chấp.
Đấy là những điều mà chúng ta cần hiểu để khi chúng ta có tuyên bố, có những văn bản pháp lý thì chúng ta cần phải thận trọng.
Sau su kien gian khoan Trung Quoc se con trang tron hon nua
Vị trí Trung Quốc đặt giàn khoan tại Vung đặc quyền kinh tế tại Việt Nam
Tại sao Trung Quốc lại chọn thời điểm này để đưa giàn khoan ra vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam?
Qua nghiên cứu của tôi, có thể nói Trung Quốc có tính toán. Thứ nhất, như chúng ta đã biết là hiện nay cả thế giới đang hướng vào điểm nóng là Ukraina. Nhiều chuyên gia nhận định đây là một sự tranh giành, một ngòi nổ thậm chí có người nói đó là một cuộc chiến tranh mới. Cho nên, Trung Quốc lợi dụng tình hình này.
Thứ hai, Mỹ là đối thủ mà Trung Quốc luôn phải tính toán, nên tùy theo động thái của Mỹ mà Trung Quốc có thể bất chấp tất cả để có thể thực hiện được bước đi này.
Trong khu vực, mặc dù có những bước tiến mới trong việc thống nhất đưa ra quan điểm, dự thảo như  COC, nhưng không có nghĩa là đã có một tiếng nói thống nhất. Sự tính toán của các nước trong khu vực, đã có những mầm mống của sự không được thống nhất về việc này. Trung Quốc cũng đã làm phép thử đối với ASEAN qua vụ bãi cạn Scarborough và họ đã thành công.
Sau một thời gian tình hình Biển Đông có vẻ như “yên lặng”, Trung Quốc lại đưa ra sự kiện 2/5. Theo ông, sự kiện này có phải là đột biến hay không?
Như tôi đã nói, sự việc này là một sự tính toán của Trung Quốc cả về thời điểm, vị trí và địa điểm. Tuy nhiên, vấn đề này có phải là một sự đột biến mới hay không? Tôi nghĩ là không phải. Vấn đề là trước đây, công tác truyền thông, cách xử sự và ứng phó của các nước liên quan một cách trực tiếp hay gián tiếp tạo ra cảm giác rằng: Trung Quốc đang có những hành sự khéo léo hơn và có thể nói đang có một bước xuống thang. Thực chất của vấn đề không phải như vậy. Trung Quốc đang tiếp tục và sẽ không bao giờ ngừng kể cả trên rất nhiều lĩnh vực.
Theo ông, hành động này sẽ ảnh hưởng như thế nào đến tình hình Biển Đông hiện nay?
Rõ ràng với hoạt động này, nếu Trung Quốc thực hiện được thì đây là một sự đột phá hết sức lớn và họ sẽ tiếp tục làm mạnh hơn nữa, vi phạm trắng trợn hơn nữa đến các vùng đặc quyền kinh tế, vùng thềm lục địa của các nước trong khu vực chứ không chỉ Việt Nam. Đặc biệt, họ sẽ nhằm vào các lĩnh vực có lợi ích kinh tế lớn như dầu khí, và không chỉ Việt Nam mà Indonesia, Malaysia, Philippines, Brunei đều có thể phải hứng chịu những hoạt động của Trung Quốc.
Trước những hành động này của Trung Quốc, theo nghiên cứu của ông, thông thường tiền lệ quốc tế, các nước bị xâm phạm sẽ phải làm gì để bảo vệ chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán?
Trước hết, những quốc gia bị vi phạm lợi ích trực tiếp phải có một thái độ trên rất nhiều lĩnh vực cần thiết. Tuy nhiên, không chỉ dừng lại ở những tuyên bố phát ngôn mà cần có những công hàm mạnh mẽ hơn nữa gửi công hàm và lưu trữ tại các tổ chức quốc tế.
Về phía pháp lý, cũng cần phải có những bước mạnh mẽ hơn chứ không thể dừng lại ở những tuyên bố về nguyên tắc.
Những hoạt động của Trung Quốc vi phạm Công ước về Luật biển năm 1982 cho nên cần có những bước cụ thể, có tính toán để nhờ các cơ quan Tài phán Quốc tế phân xử. Mặc dù thủ tục hết sức phức tạp, nhưng cần phải làm ngay.
Ngoài ra, về công tác truyền thông không nên chạy theo sự kiện, cần phải có những bài báo có những bước đi và tính toán cụ thể. Nhằm giúp cho các bên liên quan hiểu rõ quan điểm, thiện chí, lập trường của mình và có những ứng xử cần thiết. Nếu trong tình hình này truyền thông cứ chạy theo các sự kiện, các bên liên quan sẽ không hiểu được lập trường chính nghĩa, cái đúng đắn của Việt Nam thì tiếng nói ủng hộ sẽ rất hạn chế, thậm chí gây ra những hiểu nhầm, bất lợi.
Ngoài ra, các cơ quan chuyên môn, các lực lượng cần tính toán vì đây không còn là chuyện thăm dò mà rõ ràng nó đã đi vào thực tế và nó đã vi phạm nghiêm trọng đến lợi ích sống còn của chúng ta.
Xin cảm ơn ông!
VietBao.vn (Theo Infonet)  

Phần nhận xét hiển thị trên trang

lý lẽ và cách tiến hành chiến tranh của Trung Quốc:


6 nguyên tắc gây chiến của quân đội Trung Quốc
Tác giả: Lương Khê
Bài này phân tích, nhận định rất hay. Không biết nên gọi đây là bài trình bày tóm tắt về học thuyết quân sự của TQ hay là học thuyết gây hấn lấn chiếm lãnh thổ của TQ. Sử dụng giàn khoan khủng di động là một bước phát triển mới của học thuyết trên + chiến thuật đè người của TQ.
Hệ thống tên lửa phòng không tầm trung FK-3 của Trung Quốc
Họ đã sử dụng nó ở bãi cạn scarborough cuae Philippines, nhưng bằng giàn khoan khủng di động mà họ đã chuẩn bị lâu nay thì đây là lần đầu tiên. Dường như ta cũng không bị bất ngờ vì hiểu rõ bản chất và dã tâm của TQ. Điều đó thể hiện qua thái độ bình tĩnh của từng nhân viên kiểm ngư trong vụ giàn khoan 981. Chứng tỏ họ đã được chuẩn bị kỹ về tư tưởng từ trước.
Trung tướng Nguyễn Quốc Thước đánh giá: ““Với ý đồ rất rõ như vậy, nhiều người đang đặt ra câu hỏi liệu rồi đây Trung Quốc có chịu rút hay không? Có thể họ sẽ rút, nhưng chúng ta cần phải tỉnh táo đề phòng họ sẽ cắm lại một lực lượng nhỏ để khoanh vùng khu vực, tiếp tục thực hiện âm mưu đường lưỡi bò, dần dần hiện thực hóa chủ quyền tại khu vực này, giống như những lần xâm chiếm khác trước đây. Vì vậy, Việt Nam tôn trọng hòa bình, nhưng cũng cần phải cảnh giác với mọi tình huống có thể xảy ra, dứt khoát đập tan ý đồ xấu. Chủ quyền thiêng liêng của đất nước dứt khoát không thể bị xâm hại”.
——-
VietnamDefence - Bài học chiến tranh Trung-Ấn 1962. Sáu nguyên tắc căn bản mà quân đội Trung Quốc đã áp dụng trong cuộc xâm lược Ấn Độ năm 1962 cũng chính là những nguyên tắc mà họ sẽ vận dụng trong tương lai.
Chúng tôi giới thiệu với độc giả bài viết “Trung Quốc giao chiến như thế nào: Những bài học của cuộc chiến tranh Trung-Ấn năm 1962″ của Giáo sư  Brahma Chellaney, đăng trên tạp chí Newsweek của Mỹ.
Brahma Chellaney, Giáo sư phân tích chiến lược của Trung tâm Nghiên cứu chính trị được tài trợ từ các nguồn tư nhân ở Delhi, tác giả của các cuốn sách Asian Juggernaut do Nhà xuất bản Harper ấn hành năm 2010 và Water: Asia’s New Battlefield do Nhà xuất bản Georgetown University Press ấn hành năm 2011.
Năm 1962, Trung Quốc đã dạy cho Ấn Độ “một bài học” mà đến nay vẫn cần phải nghiên cứu.
Mặc dù thế giới có thể không còn nhớ biến cố xa xưa mà hôm nay chúng ta kỷ niệm, cuộc chiến tranh biên giới bị lãng quên một nửa đã xảy ra 50 năm trước, hiện nay có vẻ như là một sự kiện rất thời sự mà các bối cảnh của nó cần được nghiên cứu.
Ngày 20/10/1962, ngay trước bình minh, quân đội Trung Quốc bất ngờ xâm nhập lãnh thổ Ấn Độ. Các đơn vị quân đội Trung Quốc giống như một sức mạnh không thể cưỡng lại đã triển khai tiến công và sau khi vượt qua các khu vực phía đông và phía tây của dãy núi Hymalaya, đã tiến sâu vào vùng phía đông bắc Ấn Độ.
Vào ngày thứ 32 của cuộc chiến, Bắc Kinh bất ngờ tuyên bố ngừng bắn đơn phương, và chiến tranh kết thúc cũng bất ngờ như như nó đã bắt đầu.
Mười ngày sau đó, Trung Quốc bắt đầu rút quân khỏi miền đông Ấn Độ nằm giữa Bhutan và Myanmar, nhưng họ vẫn chiếm giữ các vùng đất giành được ở phía tây, khu vực trước đây vốn là một phần của công quốc Jammu và Kashmir. Ấn Độ phải chịu một thất bại hoàn toàn và rất nhục nhã, còn uy tín quốc tế của Trung Quốc tăng mạnh.
Hôm nay, một nửa thế kỷ sau cuộc chiến Trung-Ấn, sự đối đầu địa-chính trị giữa hai gã khổng lồ về dân số lại trở nên gay gắt, bởi vì lại có những bất đồng mới nảy sinh thêm vào những mâu thuẫn hiện đã có. Sự phát triển bùng nổ của thương mại song phương cũng đã không thể dập tắt tinh thần đối đầu và căng thẳng trong lĩnh vực quân sự, bên cạnh đó, Trung Quốc đã tiêu phí phần lớn những thành quả chính trị giành được của chiến thắng cách đây 50 năm.
Tuy nhiên, những hoàn cảnh của cuộc chiến tranh xưa cũ đến nay vẫn không mất đi ý nghĩa của mình, bởi vì chúng đang vượt ra ngoài khuôn khổ quan hệ song phương giữa hai nước. Cuộc xung đột này đã làm bộc lộ những yếu tố then chốt của học thuyết chiến lược của Bắc Kinh, do đó, không chỉ các quốc gia lãng giềng của Trung Quốc mà cả Bộ Quốc phòng Mỹ cũng cần rút ra những bài học từ cuộc chiến tranh này.
Dưới đây, chúng ta sẽ xem xét 6 nguyên tắc cơ bản mà quân đội Trung Quốc đã áp dụng trong cuộc xâm lược Ấn Độ, và sẽ không có nghi ngờ nữa, chúng được vận dụng cả trong tương lai.
1. Bất ngờ. Trung Quốc đặc biệt coi trọng yếu tố bất ngờ cho phép làm cho kẻ địch bị bất ngờ. Ý tưởng là ở chỗ làm cho kẻ thù bị bất ngờ về chính trị và tâm lý để giành những chiến thắng nhanh chóng trên chiến trường. Chiến thuật nhấn mạnh tính bất ngờ của cuộc tấn công này bắt nguồn từ quá khứ xa xưa. Hơn 2.000 năm trước, nhà lý luận quân sự Trung Quốc Tôn Tử đã nêu ra chiến thuật này khi ông khẳng định rằng “sự lừa dối là cơ sở cho mọi phép dùng binh”. Còn đây là những lời khuyên mà ông sẽ đưa ra cho các chiến lược gia: “Tấn công vào nơi kẻ thù không phòng bị, khai chiến lúc kẻ thù không ngờ tới. Đây là những yếu tố then chốt để giành thắng lợi”. 
Thật vậy, người Trung Quốc đã bắt đầu và kết thúc cuộc chiến tranh năm 1962, khi Ấn Độ ít ngờ tới nhất. Họ cũng hành động y như vậy khi xâm lược Việt Nam vào năm 1979.
2. Tập trung toàn lực. Các tướng lĩnh Trung Quốc cho rằng, cần thực hiện các đòn tấn công càng nhanh, càng mạnh càng tốt. Chính chiến thuật tác chiến này đã được họ thể hiện khi tiến hành cuộc chiến tranh chớp nhoáng chống Ấn Độ vào năm 1962. Mục đích là áp đặt cho kẻ thù “những trận đánh có kết cục nhanh chóng”. Sự tập trung như thế vào mục tiêu là điểm đặc trưng cho tất cả các chiến dịch quân sự do nước Trung Hoa cộng sản tiến hành từ năm 1949.
3Tấn công trước tiên. Bắc Kinh chưa bao giờ lưỡng lự sử dụng vũ lực để giải quyết các nhiệm vụ chính trị. Ngược lại, Trung Quốc đã nhiều lần thể hiện là họ luôn sẵn sàng để “dạy một bài học” cho đối phương để đối phương không dám thách thức Bắc Kinh trong tương lai. Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai đã giải thích rằng, cuộc chiến năm 1962 có mục đích “dạy Ấn Độ một bài học”. Đặng Tiểu Bình, người đầu tiên trong các nhà lãnh đạo cộng sản Trung Quốc đã đến thăm Mỹ, cũng đã sử dụng từ ngữ tương tự vào năm 1979, khi ông ta tuyên bố với Tổng thống Mỹ Jimmy Carter trong chuyến thăm Washington  rằng, “cần dạy Việt Nam một bài học như Ấn Độ”. Chỉ vài ngày sau, quân Trung Quốc đã xâm lăng lãnh thổ của nước láng giềng. Điều trớ trêu là chính vào lúc đó, ngoại trưởng Ấn Độ lại đang có mặt ở Bắc Kinh để cố gắng khôi phục quan hệ song phương bị đóng băng từ năm 1962. Cuộc chiến kéo dài 29 ngày, sau đó Trung Quốc đã ngừng chiến và rút quân khỏi Việt Nam, sau khi tuyên bố rằng,  Hà Nội đã được đặt về đúng chỗ của mình.
4. Chờ đợi thời cơ. Người Trung Quốc cho rằng, cần phải chờ đến thời điểm thích hợp. Chiến tranh năm 1962 là một ví dụ điển hình của chiến thuật này. Cuộc tấn công của Trung Quốc diễn ra trùng về thời gian với cuộc khủng hoảng Caribe vốn đã đặt thế giới bên bờ vực của ngày tận thế hạt nhân. Bối cảnh đó đã thu hút sự chú ý của những nước có thể hỗ trợ Ấn Độ. Ngay khi Hoa Kỳ tỏ ý cuộc đối đầu với Moskva đã kết thúc, Trung Quốc ngay lập tức tuyên bố ngừng bắn đơn phương.
Trong thời gian diễn ra chiến tranh Trung-Ấn, sự chú ý quốc tế đổ dồn vào cuộc xung đột Xô-Mỹ, chứ không phải vào cuộc xâm lược Ấn Độ của Trung Quốc đi kèm với sự đổ máu, mặc dù Delhi đã có quan hệ tốt đẹp với cả Mỹ và Liên Xô.
Thủ đoạn hành động tương tự đã được Trung Quốc vận dụng cả về sau này. Sau khi Mỹ rút quân khỏi miền Nam Việt Nam, Trung Quốc đã chiếm giữ quần đảo Hoàng Sa.
Năm 1988, khi Việt Nam đã mất đi sự ủng hộ của Moskva, còn cuộc chiến tranh của Liên Xô tại Afghanistan đã điều trị tiệt nọc sự đam mê đối với các cuộc phiêu lưu quân sự ở nước ngoài, Trung Quốc liền chiếm đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa.
Năm 1995, việc Philippines lâm vào tình trạng không được bảo vệ sau khi họ buộc người Mỹ đóng cửa các căn cứ quân sự ở vịnh Subic và các khu vực khác của quần đảo Philippines, đã cho phép Trung Quốc giành lấy quyền kiểm soát đá Vành khăn (rạn san hô Mischief).
5. Biện minh cho các hành động của mình. Bắc Kinh thích ngụy trang che đậy các hành động xâm lược của họ bằng cái gọi là mục đích tự vệ. “Trong lịch sử các cuộc chiến tranh của Trung Quốc đương đại có thể tìm thấy nhiều trường hợp, khi mà các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã gọi các cuộc tiến công phủ đầu là các chiến dịch phòng vệ (tự vệ) chiến lược”, một báo cáo của Lầu Năm góc đệ trình lên Quốc hội Mỹ năm 2010 viết.
Trong tài liệu này có nhiều ví dụ về cách làm như vậy, trong đó có cuộc chiến tranh năm 1962, cuộc xung đột năm 1969 (khi Trung Quốc khiêu khích các cuộc đụng độ biên giới với Liên Xô), cuộc xâm lược Việt Nam năm 1979, và thậm chí cả biến cố năm 1950, khi Trung Quốc can thiệp vào cuộc chiến tranh Triều Tiên.
Cuộc tấn công Ấn Độ năm 1962 Bắc Kinh chính thức được gọi là “phản kích tự vệ” và thuật ngữ này cũng được sử dụng để biện minh cho cuộc xâm lược Việt Nam, cũng như việc chiếm giữ quần đảo Hoàng Sa, đá Gạc Ma và đá Vành khăn.
6. Sẵn sàng mạo hiểm. Các hành động mạo hiểm từ lâu đã là yếu tố không tách rời của chiến lược quân sự Trung Quốc. Sự sẵn sàng cho 
chiến dịch quân sự như vậy của giới lãnh đạo Trung Quốc là rõ ràng đối với tất cả không chỉ ở thời Mao Trạch Đông cầm quyền vốn đầy rẫy những đảo lộn phức tạp trong chính trị mà cả khi một kẻ đầy thực dụng như Đặng Tiểu Bình quyết định xâm lược Việt Nam bất chấp khả năng Liên Xô can thiệp. Hơn nữa, lần nào thì những hành động mạo hiểm cũng xác đáng và mang lại các kết quả cần thiết. Những thắng lợi đạt được trong quá khứ có thể tạo sự tự tin cho Bắc Kinh, thúc đẩy họ một lần nữa thử thách cơ hội của mình, nhất là hiện nay, khi mà Trung Quốc có khả năng đánh trả hạt nhân và có sức mạnh kinh tế và tiềm lực quân sự chưa từng có.
Cuộc chiến tranh năm 1962 diễn ra vào thời kỳ CHND Trung Hoa còn là một quốc gia nghèo đói, chưa có vũ khí hạt nhân và bị đè nặng bởi những vấn đề nội bộ. Tuy nhiên, họ đã cho thế giới thấy các tướng lĩnh Trung Quốc tư duy theo những tiêu chí nào và giúp ta hiểu tại sao việc Trung Quốc hiện nay đang tăng cường tiềm lực quân sự của mình với tiến độ nhanh lại không thể không gây ra những lo ngại lớn.
————
Nguồn: How China Fights: Lessons From the 1962 Sino-Indian War / Brahma Chellaney // Newsweek InternationalVol.160, No.19, 2012, rus.ruvr, 30.10.2012.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đây là Trung Quốc nói. Người dân Việt Nam không được biết điều này. Không có Nam Sa nào cả - Chỉ có Hoàng Sa là của Việt Nam. Trung Quốc nên cư xử như một quốc gia có nền văn hóa lâu đời, đang muốn truyền bá tư tưởng Khổng Tử ra thế giới!

"Quan điểm, và tiết lộ, của phía Trung Quốc : Công ty Trung Quốc đã bắt đầu làm việc ở khu vực đó từ 10 năm trước, tháng 5 năm 2013 đã cho thăm dò"

Báo chí Trung Quốc đã đưa tin về việc Việt Nam trong mấy ngày qua, trên cả nước, liên tục xuống đường phản đối hành động của Trung Quốc tại Biển Đông.

Nguyên chú (Giao dịch): Dân chúng Việt Nam giương cao biểu ngữ thể hiện sự bất bình đối với hoạt động tranh chấp của Trung Quốc ngoài biển
高舉標語的越南民眾,對中國在爭議海域的活動表示不滿
Quan điểm của Trung Quốc được nêu trong bài báo là (dẫn lại quan điểm của Bộ Ngoại giao Trung Quốc hôm trước): vùng biển đó chỉ cách đảo chính của quần đảo Nam Sa của Trung Quốc 17 hải lí, nên nghiễm nhiên thuộc lãnh hải Trung Quốc ! 

Đồng thời, báo giới Trung Quốc cũng tiết lộ rằng: công ty khai thác dầu của Trung Quốc đã bắt đầu tới vùng biển đó từ 10 năm trước. Đến tháng 5 và 6 năm ngoái, tức khoảng 1 năm trước, đã bắt đầu thăm dò dầu. Giàn khoan lần này ra khoan thử là tiếp tục công việc đang triển khai !




LƯU TƯ LIỆU


http://www.singpao.com/xw/nd/201405/t20140512_506345.html

河內等地爆大規模反華示威

2014-05-12 03:51:00 来源: 香港成報
核心提示:在中國和越南在西沙群島的海上衝突持續緊張之際,位於越南首都河內中國大使館前爆發大規模反華示威活動,南部胡志明市以及中部城市峴港和順化也有示威活動,抗議中國在南海西沙群島興建的鑽油台。有媒體形容,此次是越南歷史反華示威活動中規模最大的一次。
高舉標語的越南民眾,對中國在爭議海域的活動表示不滿。(路透社)
  【本報兩岸組報道】在中國和越南在西沙群島的海上衝突持續緊張之際,位於越南首都河內中國大使館前爆發大規模反華示威活動,南部胡志明市以及中部城市峴港和順化也有示威活動,抗議中國在南海西沙群島興建的鑽油台。有媒體形容,此次是越南歷史反華示威活動中規模最大的一次。
  越南從周六開始已經連續兩日爆發大規模反華示威活動。據越南官方媒體報道,逾千名越南民眾昨日在首都河內的中國大使館前高舉「打倒侵略者中國」、「不要偷我們的石油」等標語,要求中國海洋石油的浮動鑽油台馬上撤出西沙群島海域。一名參與遊行的74歲退休老兵形容,「這是我在河內見過最大規模的反華示威」。至於南部胡志明市、中部城市峴港和順化也同時舉行示威活動,總計4個城市有數千人參加。
  中新社昨日引述外交部邊海司副司長易先良表示,中方對越南干擾中海油在西沙海域正常鑽探活動深感意外和震驚。易先良強調,西沙群島是中國的固有領土,不存在任何爭議,此次作業海域距中國西沙群島的中建島17海里,完全位於中國西沙群島海域,離越南海岸130至150海里。
  中方企業10年前就開始在這一海域作業,去年5月至6月已在當地展開三維地震作業,今次鑽探活動只是過去作業的例行延續。


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Phải đủ lực đối phó với hàng xóm ngang ngược

Đồng tình với bài viết này của tác giả, chỉ đề nghị thêm ý kiến là mọi người phải cảnh giác với âm mưu chia rẽ dân tộc của người hàng xóm bất hảo, láng giềng thâm hiểm. Đây là "Cuộc phá hoại nhiều mặt" như đã từng xảy ra trong quá khứ. Mỗi người cố gắng làm tốt công việc của mình, đoàn kết thành đại khối, bỏ qua những bất đồng, thành kiến - Vì suy cho cùng chúng ta đều là con Lạc cháu Hồng, Không có lý gì để chia rẽ nhau, chỉ có lợi cho âm mưu bành trướng thôn tính nước ta của họ. Đừng để "Cái tổ đại bàng bị gậm nhấm dần trở thành cái tổ chim sẻ" như Trân Nhân Tông đã dạy. Mọi người hãy xiết chặt tay trong thử thách lần này của dân tộc.
- Có hàng xóm ngang ngược thì sự chuẩn bị cần thiết nhất là làm đất nước vững mạnh. Trẻ con học cho giỏi, người dân lao động chăm chỉ, đóng góp để kinh tế vươn lên. Giữa giờ sáng chủ nhật ở Thủ đô, nắng nóng gay gắt bắt đầu lên đến đỉnh điểm nhưng dòng người mỗi lúc thêm đông tụ lại trước con đường đối diện tòa Đại sứ quán TQ đóng cửa im ỉm. Một ai đó nói vang trong đám đông qua điện thoại cho một người quen rằng đã có cả nghìn người tập trung.

Một người đàn ông là thương binh lái một chiếc xe chở hàng giăng đầy băng rôn phủ quanh khoang phía sau từ từ đi xuyên vào trung tâm đám đông rồi dừng lại. Những dòng chữ vàng trên nền phông đỏ nhất quán phản đối TQ hành động ngang ngược khi đưa giàn khoan vào vùng biển thuộc chủ quyền của VN. 

Ông mở cửa bước ra khỏi xe và nhường khoang chở thùng hàng làm kệ đứng cho những người biểu thị tình yêu nước phất cao lá cờ đỏ sao vàng, khẩu ngữ, băng rôn chống lại hành động xâm chiếm vùng biển thuộc chủ quyền của VN của TQ được thêm cao hơn, vang hơn.

Những tiếng hô khẩu hiệu tiên phong đầy đanh thép như thêm khuấy động, truyền cảm hứng cho những người xung quanh.

“Hoàng Sa là của VN” - khẩu hiệu được hô cả trăm lần của người dân thủ đô như lời khẳng định đanh thép về chủ quyền không thể chối cãi của VN đối với quần đảo này.

Một người đàn ông trạc 40 tuổi nói với qua người đứng kế rằng không đi dép, không đi giày, không xài đồ TQ để tỏ thái độ trước hành động ngang ngược, thâm hiểm, mưu mô của nước này. Người bạn đáp: “TQ hưởng lợi kinh tế, thương mại, thu không ít ngoại tệ từ VN như thế vậy mà đòi bá chủ vô lối, ngang ngược, bất tuân luật pháp quốc tế, đến đường cùng thì dép TQ, giày TQ cũng sẽ không còn”.

Quanh khu vực vườn hoa trước cửa tòa Đại sứ có vài chiếc xe của chính quyền cấp phường áp sát lề đường cũng bắc loa phóng thanh đến người dân.



Không quên nhắn nhủ nhân dân những thông điệp biểu thị lòng yêu nước đúng tầm mực, ôn hòa, âm thanh phát đi cũng thông tin rõ những hành động vi phạm nghiêm trọng của TQ khi đưa giàn khoan Hải Dương-981 vào vùng thềm lục địa, vùng đặc quyền kinh tế của VN.

Một cựu binh tóc bạc trắng dẫn đầu một nhóm hòa vào dòng người thể hiện tình yêu nước chợt nhắc những người đi cùng nhớ không có những tiếng nói làm tổn thương nhân dân yêu chuộng hòa bình TQ, mà cực lực phản đối những hành động thâm hiểm của chính quyền khi cố tình xâm phạm vùng biển chủ quyền của VN, đe dọa hòa bình, an ninh của cả khu vực.

Một nhà trí thức ánh mắt không giấu được sự xúc động. Dưới cái nắng chói chang, ông chia sẻ: “Cảnh tượng nơi đây cho thấy, nhân dân luôn sẵn sàng trong bất cứ tình huống nào của đất nước. Mối đe dọa đã vào đến cửa nhà mình rồi.

Đứng chung ở đây, nhân dân cùng có một mục tiêu cụ thể, đồng thuận với chính quyền. TQ bắt buộc phải rút giàn khoan ra khỏi vùng biển chủ quyền của VN. Tôi mong muốn tình yêu đất nước, đoàn kết dân tộc như trong những thời khắc như ở nơi đây sẽ được phát huy”.

Những khẩu hiệu hô vang lặp lại hàng trăm lần. Một tinh thần lên cao mạnh mẽ. Những băng rôn được truyền tay nhau. Một người cầm trên tay tờ giấy A3 in dòng chữ kêu gọi nhân dân đóng thuế tốt để đất nước có nguồn lực, kinh tế đất nước trở nên vững mạnh để đối phó với những thách thức chủ quyền bị đe dọa.

“Có một người hàng xóm như vậy thì sự chuẩn bị lâu dài, cần thiết nhất là hãy làm cho đất nước vững mạnh đủ lực đối phó với mối đe dọa một cách chắc chắn nhất. Trẻ con cần học tập cho giỏi, những người dân hãy lao động chăm chỉ đóng góp thuế để kinh tế đất nước có tiềm lực và vươn lên. Và lãnh đạo đất nước hãy truyền cho chúng tôi một niềm tin về con đường dài phía trước” - anh nói với VietNamNet.

Phó chủ tịch UB TƯ Mặt trận Tổ quốc VN Vũ Trọng Kim bảy tỏ xúc động: "Bất kì người dân nước nào khi Tổ quốc bị xâm hại cũng phản ứng vậy chứ nói gì đến người VN - một dân tộc đã phải đổ máu qua nhiều đời để giữ nền độc lập. Ứng xử của nhân nhân trong các cuộc diễu hành rất có văn hóa. Phải biết trân trọng tình cảm đó của nhân dân. Chỉ có nhân dân mới giải quyết được vấn đề bảo vệ đất nước. Đó là chân lý muôn thuở”.

Sau hơn 1 giờ tập hợp trước ĐSQ, dòng người diễu hành qua các con phố đến Hồ Hoàn Kiếm. Dọc đường đi những chiến sĩ cảnh sát làm nhiệm vụ giao thông nỗ lực điều khiển an toàn tuyến phố không ùn tắc. Đoàn người đi đến đâu lại có người nhập đoàn nối theo đến đó.



Người Hà Nội cùng xuống đường biểu thị tình yêu nước, tình đoàn kết sát cánh. Một cán bộ hưu trí đạp xe trên phố Hàng Bông gặp dòng người đã vội đỗ lại, tấp vào một cửa hàng để mua một lá cờ đỏ sao vàng. Cài lá cờ trên giỏ xe, ông lại vội vã đạp theo dòng người tiến về phía trước.

“…Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi…” - câu ca xuống đường xưa văng vẳng phát ra từ chiếc đài nhỏ của một người đem theo hòa trong dòng người.

Linh Thư - Ảnh: Lê Anh Dũng

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/174891/phai-du-luc-doi-pho-voi-hang-xom-ngang-nguoc.html


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014

Tin mới bất thường Trường Sa lớn đưa về. Bắt gặp bài thơ nhỏ này thật đúng lúc:


Trao tim cho người khác,
Tức là anh vô tình
Trao cho người vũ khí
Có thể chống lại anh.

Suy cho cùng, đừng sợ
Kẻ thù tấn công anh.
Thay vào đó, hãy sợ
Bạn xấu đang ôm mình*

( nguyên văn là anh*, mạo muội sửa ti chút, bác Thái đừng giận nha!).

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhà bác học đã có lúc phải thốt ra như thê. Người thường như ta gặp phải điều chưa ưng ý là tức nhiên thui!



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sau Biểu tình, nghĩ về một Hiệu lệnh toàn dân

Hoàng Hưng
 bieu tinh 1
Sáng 11/5, trung tâm Sài Gòn sôi sục biểu tình chống Trung Quốc xâm lược. Có đến vài ngàn người đủ thành phần, già trẻ gái trai, cả các em bé. Lần đầu tiên các lực lượng an ninh có ý thức dẹp xe cộ, mở đường cho đoàn tuần hành dọc các phố lớn tiến về Lãnh sự quán Trung Quốc. Khẩu hiệu khá tập trung: “Đả đảo Trung Quốc xâm lược!”, “Trung Quốc rút ngay giàn khoan khỏi Biển Đông!”, “Trường Sa – Hoàng Sa – Việt Nam!”… Một cuộc biểu tình đầy khí thế nhưng nghiêm túc, trật tự, đầy “văn hoá” như mô tả của báo “lề phải”. Chẳng ai “lợi dụng” làm điều gì khác ngoài mục tiêu chung của người yêu nước, uổng công người ta vất vả và tốn phí kha khá để đề phòng, đối phó. Vẫn có những người đánh giá thấp dân mình thế đấy!
Thực ra có ít nhất ba cuộc biểu tình khác nhau: một của nhóm nhân sĩ trí thức Sài Gòn (Huỳnh Tấn Mẫm, Huỳnh Kim Báu, Tương Lai, Kha Lương Ngãi…), một của Đoàn Thanh niên Cộng sản, và cuộc tuần hành đông đảo nhất, sôi động, giàu sức sống nhất là của lực lượng “tự phát” càng đi càng kéo thêm nhiều người, bao gồm những người thuộc 19 tổ chức xã hội dân sự đã ký tên vào lời kêu gọi biểu tình từ mấy hôm trước cùng những người dân chỉ biết đi theo tiếng hô cứu nước của bất kỳ ai; “tự phát” đi hàng đầu đoàn tuần hành là “ông hội đồng” Đặng Ngọc Khoa, nhà báo Huy Đức, blogger Huỳnh Ngọc Chênh, nhà bình luận online Phạm Chí Dũng, nhà thơ Bùi Minh Quốc vừa từ Đà Lạt đi xe đêm xuống (bên cạnh những anh em trong Ban Vận động Văn đoàn Độc lập: Phạm Đình Trọng, Nguyễn Quang Lập, Đỗ Trung Quân, Phan Đắc Lữ…).
bieu tinh 2Đây là cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược đầu tiên dường như có được sự đồng thuận từ phía chính quyền và các thành phần nhân dân. Hay nói cho đúng: cuộc biểu tình lớn đầu tiên của người dân được “Nhà nước bật đèn xanh”! Vâng. Chỉ cần Nhà nước bật “đèn xanh” thay vì “đèn đỏ” là kẻ cướp nước thấy ngay lòng yêu nước của Nhân dân Việt Nam ra sao!
bieu tinh 3
Vui ở đấy mà buồn cũng ở đấy.
Nếu nhớ lại cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược đầu tiên tháng 11 năm 2007 – cũng được “bật đèn xanh” – tiếp sau đó lại là những hình ảnh ô nhục cho một đất nước mà lòng yêu nước bị chà đạp thô bạo, thật không thể hiểu vì sao? Lẽ nào lòng yêu nước của người dân lại bị coi như con rối, lúc cho ra sân khấu, lúc bắt thụt vào?
Thôi không nhắc thêm chuyện cũ thêm buồn, nhưng niềm vui khởi sự hôm nay đã có thể khiến người yêu nước yên tâm chưa?
bieu tinh 5“Những con mắt Bạch Đằng, Đống Đa, Điện Biên Phủ” nhìn thấy con cháu chưa đủ mạnh để quét “một trận” cho Biển Đông “sạch không kình ngạc”. Nhưng đáng suy nghĩ hơn, chỉ qua một cuộc biểu tình hôm nay, cha ông cũng nhìn thấy con cháu chưa thể có được một “hội nghị Diên Hồng” trước khi vào trận. Ngược lại, vẫn có những hành động thật khó hiểu: ngăn chặn người này người kia tham gia biểu tình, phân biệt lực lượng “Nhà nước” với “phi Nhà nước”, thậm chí lực lượng trước tìm cách ngăn trở, cướp diễn đàn của lực lượng sau. Chỉ có lũ “kình ngạc” là hởi lòng hởi dạ trước những chuyện như thế.
bieu tinh 4
Tổ quốc lâm nguy, gọi các con đứng dậy. Và những đứa con đã sẵn sàng. Nhưng, cũng như sáng hôm nay các dòng sông biểu tình đã không có được một tiếng sấm trên cao để hoà thành biển sóng gầm, Tổ quốc vẫn đang chờ một Hiệu lệnh có đủ sức lôi cuốn cả trăm triệu người Việt trong và ngoài nước vào cuộc chiến đấu sống còn giữ lấy Giang sơn. Ai là người có đủ tâm đủ tài, vượt lên mọi lợi ích phe phái, cục bộ, để phát lên Hiệu lệnh ấy? Tôi tin đó là câu hỏi khắc khoải trong lòng mỗi người Việt hôm nay. Vì chỉ như thế, năng lượng yêu nước tiềm tàng mới có thể trở thành sức mạnh của Dân tộc mà không vũ khí nào thắng nổi.


Phần nhận xét hiển thị trên trang