Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014

ÔNg này lẫn mẹ nó rồi, có ai hợp tác đầu tư theo kiểu ăn cướp như thế không?

Luận điệu của báo Một Thế Giới: Hèn và phản bội!


(PetroTimes) - Trong khi cả nước đang hướng tâm về Hoàng Sa, nơi các chiến sỹ cảnh sát biển đang ngày đêm vật lộn, dũng cảm chống chọi, không cho Trung Quốc đặt trái phép giàn khoan HD- 981 thì ngày 9/5, báo điện tử Một Thế Giới của Hội Thông tin Khoa học và Công nghệ Việt Nam lại dẫn lời của một người từng là cán bộ cao cấp trong lực lượng công an, cho rằng có thể thỏa hiệp? Đây có thể xem là một luận điệu đớn hèn và phản bội - đi ngược lại mong muốn của toàn thể người dân Việt Nam.

Tờ báo dẫn lời ông này cho rằng: “Phương pháp đấu tranh của mình là phải làm sao để giữ lợi ích đôi bên, trên cơ sở thỏa thuận, bàn bạc. Trong trường hợp nhất định nào đó, mình vẫn có thể giữ nguyên giàn khoan như một đơn vị nước ngoài vào đầu tư, nhưng phải có nguyên tắc và lợi ích của ta là phải thật đảm bảo”.

Không hiểu sao một người là đại tá công an lại có thể nói chuyện “lợi ích đôi bên” ở đây. Nếu có lợi ích ở trong vùng đặc quyền kinh tế này thì chỉ là lợi ích “một bên” - lợi ích của nước Việt Nam, người dân Việt Nam mà thôi.

Cũng theo quan điểm của ông này thì: "Anh có tài sản làm trên đất tôi thì cũng như các công ty khác. Coi như đến đất nước tôi để đầu tư. Lợi nhuận sẽ được chia để đảm bảo lợi ích 2 bên. Giải quyết như thế là hợp tình, hợp lý.

Đây có thể là một hình thức giải quyết duy trì được hữu hảo. Tôi tin, đối ngoại của ta sẽ giải quyết tốt. Mình có thể bàn bạc, thương lượng để coi như là một doanh nghiệp nước ngoài vào đầu tư”.

Xem ra thì việc giàn khoan 981 Trung Quốc và hàng chục tàu thuyền đang hùng hổ vào vùng biển Việt Nam không giống những “nhà đầu tư” cho lắm. Còn việc ông Trương nói rằng “để duy trì tình hữu hảo” thì có lẽ không khác gì tự nguyện mang tiền nhà ra chia cho kẻ cướp.

Tờ báo viết tiếp: “Nói về tình hình căng thẳng mà Trung Quốc đang cố gắng tạo ra trên Biển Đông Việt Nam, Đại tá T. cho rằng tình hình Biển Đông nếu diễn biến xấu đi thì không chỉ ảnh hưởng đến Việt Nam và Trung Quốc mà ảnh hưởng đến cả một vùng biển. Mà như thế thì Quốc tế cũng đánh giá nước mình”.

“Tại sao khi mà trên đất mình có bao nhiêu công ty nước ngoài vào đầu tư, thì tại sao mình không giải quyết theo hướng đôi bên cùng có lợi?”, ông đặt vấn đề thêm một lần nữa.

Có lẽ không phải nhắc thêm nữa, cả bạn đọc và ông Nguyễn Đình Trương đều hiểu, lãnh thổ của Tổ quốc là thiêng liêng và tự ngàn đời chưa bao giờ là thứ có thể mang ra thỏa hiệp. Lịch sử ông cha ta là lịch sử của mở đất, mở nước, mở đất là cương thổ, mở nước là biển đảo. Phải mất bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, xương máu của biết bao thế hệ, Tổ quốc ta mới vẹn toàn được như ngày hôm nay.

Đô đốc Giáp Văn Cương đã từng nói: “Là cương thổ của ông cha, dù chỉ có đá sỏi gió cát ta cũng phải canh giữ, một tấc không đi, một ly không rời, dẫu có phải đổi bằng xương máu...".

Thật đáng buồn là bài báo này lại xem chuyện Trung Quốc kéo giàn khoan HD-981 xâm phạm vùng biển Việt Nam là điều có thể thỏa hiệp được bằng kinh tế. Đây có thể hiểu là chúng ta đang thỏa hiệp với kẻ cướp.

Gọi là kẻ cướp trong trường hợp này cũng không sai. Trung Quốc tự động mang giàn khoan đi vào vùng biển Việt Nam, kèm theo đó là gần 40 tàu bảo vệ, tàu quân sự. Rồi tự tuyên bố “chủ quyền”, lăm le khai thác tài nguyên, thậm chí gây gổ với cả “chủ nhà”.

Nói vậy không có nghĩa là chúng ta đang đóng cửa, từ chối hợp tác với các nước bên ngoài nhưng đầu tư hay hợp tác làm ăn cũng phải có nguyên tắc. Trong đó nguyên tắc đầu tiên là “khách” phải tôn trọng và được phép của “chủ nhà”.

Đặc biệt là trong lúc nước sôi lửa bỏng và cả nước cần đòan kết bên nhau thì suy nghĩ thỏa hiệp vô nguyên tắc, bán rẻ chủ quyền quốc gia sẽ làm tổn thương tình cảm và lòng tự tôn của cả một dân tộc.

Ông đại tá kia, có thể vì tuổi cao, do nắm bắt thông tin không đầy đủ, suy nghĩ không còn minh mẫn, nếu có nói thế này, thế khác thì cũng là chuyện có thể cho qua. Nhưng một tờ báo điện tử lại đăng như vậy, thì rõ ràng cần phải xem lại đây là loại báo gì? Có phải là “báo…hại” hay không?

P.V

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam – Trung Quốc: Có nguy cơ xảy ra xung đột vũ trang

(Phản đối Trung Quốc xâm lược) - CNN ngày 08/05/2014 đã có bài viết đưa tin về mối quan hệ căng thẳng giữa Trung Quốc với Việt Nam và Philippines.
Cụ thể, CNN cho biết, căng thẳng đang ngày càng gia tăng tại khu vực Biển Đông trong những ngày qua sau khi Trung Quốc, Việt Nam và Philippines tham gia vào một loạt các cuộc đối đầu trên khu vực lãnh thổ tranh chấp.
Việt Nam – Trung Quốc: Có nguy cơ xảy ra xung đột vũ trang
Việt Nam – Trung Quốc: Có nguy cơ xảy ra xung đột vũ trang
Theo CNN, căng thẳng giữa Việt Nam và Trung Quốc bắt đầu từ hành động Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc (CNOOC) di chuyển giàn khoan nước sâu vào vùng thềm lục địa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Các cơ quan chức năng Việt Nam cho biết, tàu quân sự của Trung Quốc đã đe dọa tàu thuyền của họ tại khu vực gần quần đảo Hoàng Sa, thuộc khu vực đặc quyền kinh tế của Việt Nam và thậm chí tàu Trung Quốc còn liên tục đâm vào tàu của phía Việt Nam và dùng vòi rồng để tấn công họ.
Trong khi Việt Nam phản đối gay gắt động thái này, phía Trung Quốc vẫn liên tục khẳng định hoạt động khoan dầu của họ là hợp pháp (!?) và thậm chí còn đổ lỗi cho phía Việt Nam là đã kích động xung đột. Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc – Hoa Xuân Oánh tuyên bố: “Hoạt động của giàn khoan này nằm trong vùng lãnh hải của Trung Quốc. Hành vi quấy nhiễu từ phía Việt Nam là vi phạm chủ quyền của Trung Quốc”. Bà Hoa không xác nhận vụ đụng độ của tàu thuyền hai bên. Bà cũng né tránh các câu hỏi của phóng viên khi họ đưa ra những hình ảnh tàu Trung Quốc dùng vòi rồng tấn công tàu Việt Nam.
Về phía Philippines, ngày 07/05/2014, cảnh sát nước này đã bắt giữ một tàu đánh cá của Trung Quốc và 11 thuyền viên tại khu vực bãi ngầm Bán Nguyệt gần quần đảo Hoàng Sa và hiện cũng đang là một khu vực tranh chấp tại Biển Đông. Philippnes cho biết, con tàu này bị bắt khi đang vận chuyển một số lượng lớn các sinh vật quý hiếm, có nguy cơ tuyệt chủng.
Trung Quốc đang thúc giục Philippines phóng thích nhóm ngư dân kể trên và ngừng ngay các hành động khiêu khích để tránh làm phương hại hơn nữa mối quan hệ song phương.
Nhận định về tình hình tại Biển Đông, M. Taylor Fravel, Phó Giáo sư Khoa học Chính trị tại Viện Công nghệ Massachusetts (MIT), cho rằng, có thể một cuộc xung đột vũ trang sẽ xảy ra nhưng sẽ không phải là một cuộc chiến toàn diện. Theo ông Fravel, tình hình với Việt Nam sẽ nghiêm trọng hơn với Philippines.
Về phía Philippines, Fravel nhận định: “Có thể Philippines đã được khuyến khích bởi thỏa thuận quốc phòng vừa đạt được với Mỹ. Trung Quốc và Philippines đang tranh giành quyền kiểm soát vùng biển thuộc khu vực vụ bắt giữ xảy ra”. Việc bắt giữ xảy ra ngay sau chuyến thăm Philippines của Tổng thống Barack Obama, bắt đầu các cuộc tập trận quân sự thường niên giữa quân đội Mỹ và Philippines. Cũng trong chuyến thăm này, Mỹ và Philippines đã ký kết thỏa thuận tăng cường hợp tác quốc phòng trong 10 năm, cho phép Washington tăng cường sự hiện diện quân sự tại khu vực này.
Diệu Huyền (theo CNN)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trang Web Văn vnnet của HNVVM đến 7.5.2014 chỉ có những tin:


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Báo Mỹ: "Việt Nam đã và sẽ không lùi bước trước Trung Quốc"



(03:30 09/05/2014) Nhận định về tình hình Biển Đông sau những động thái gây hấn mới nhất của Trung Quốc, tạp chí Forbes của Mỹ khẳng định Việt Nam có truyền thống không e ngại Trung Quốc, và khó có khả năng chấp nhận lãnh thổ của mình bị nước láng giềng xâm phạm.


>> Vạch mặt ý đồ của TQ khi đưa dàn khoan trái phép vào vùng biển Việt Nam
 

Tàu Trung Quốc dùng vòi rồng tấn công tàu Việt Nam trên Biển Đông
Tàu Trung Quốc dùng vòi rồng tấn công tàu Việt Nam trên Biển Đông
 
Bài viết được tạp chí Forbes đăng tải hôm 7/5. Trong đó, tác giả đã dẫn lại thông báo của chính phủ Việt Nam về vụ việc xảy ra hôm Chủ nhật, khi các tàu Trung Quốc đã đâm vào hai tàu cảnh sát biển Việt Nam một cách có chủ ý, khiến 6 người bị thương.

“Tàu Trung Quốc, với sự hỗ trợ của máy bay, đã tìm cách đe dọa các tàu Việt Nam”, bài báo dẫn lời ông Trần Duy Hải, Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Biên giới Quốc gia nói.

Vụ việc xảy ra sau khi Tập đoàn dầu khí hải dương quốc gia Trung Quốc (CNOOC) ngày 2/5 đã kéo một giàn khoan nước sâu, có kích thước bằng vài sân bóng đá, tới khu vực Việt Nam khẳng định nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của mình, gần quần đảo Hoàng Sa.

“Bắc Kinh, với đường 9 đoạn tai tiếng trên những bản đồ của mình, đã tuyên bố chủ quyền với khoảng 90% vùng biển quốc tế trên Biển Đông, xem đó như ao của Trung Quốc. Những tuyên bố bành trướng của họ - mà hầu như không thể biện hộ được - bao phủ vùng biển của Đài Loan, Philippines, Malaysia, Brunei, Indonesia và cả Việt Nam”, bài báo viết.

Bắc Kinh đã mang tới một lực lượng gồm 80 tàu để ngăn Việt Nam không thể cản trở giàn khoan, có tên HD-981. CNOOC từng gọi HD-981 là một “vũ khí chiến lược” khi nó được ra mắt năm 2012.

Và rõ ràng rằng công ty này đang sử dụng giàn khoan theo chỉ thị từ Bắc Kinh. “Việc này phản ánh mong muốn của chính quyền trung ương, và cũng có liên quan tới chiến lược của Mỹ ở châu Á”, một quan chức ngành dầu khí Trung Quốc giấu tên khẳng định về việc nước này khoan thăm dò dầu khí tại vùng biển của Việt Nam.

“Nó không có động cơ thương mại. Không có vẻ gì CNOOC đã lập ra một bản vẽ thăm dò lớn cho khu vực này”.

Giới lãnh đạo Trung Quốc đã không đợi lâu để thử thách cam kết của Tổng thống Mỹ Obama về việc duy trì an ninh trong khu vực sau chuyến công du 8 ngày, qua 4 quốc gia tại đây hồi cuối tháng trước.

“Với động thái chống lại Việt Nam này, Bắc Kinh đã vượt qua 2 giới hạn quan trọng”, bài báo viết tiếp. Trước hết, đây là lần đầu tiên Trung Quốc khoan thăm dò trong vùng biển Việt Nam. Hơn nữa, theoBáo cáo Nelson của nội bộ Washington, đây là lần đầu tiên Trung Quốc công khai sử dụng những “con tàu xám” - tàu hải quân - để hỗ trợ chặt chẽ cho những “con tàu trắng” - tàu của lực lượng dân sự - trong việc tuyên bố chủ quyền lãnh hải của mình. Tổng cộng có 7 tàu hải quân Trung Quốc hiện diện gần giàn khoan trên.

Việt Nam sẽ không lùi bước

Theo tác giả, Bắc Kinh có thể đang tranh thủ lúc Washington bận rộn với cuộc khủng hoảng tại Ukraine, để cho thấy sự xem thường đối với chính quyền của ông Obama, hoặc đơn giản là đang bắt nạt một quốc gia nhỏ hơn khác. Nhưng cho dù Trung Quốc có đang làm gì, hành động đó là vô cùng nguy hiểm.

“Người Việt Nam có lịch sử không chịu khuất phục, ngay cả khi đối diện với lối hành xử khiêu khích từ láng giềng lớn Trung Quốc. Hai nước đã có một số tranh chấp trong những thập niên gần đây.

Đôi khi Trung Quốc thắng và đôi khi Việt Nam thắng, nhưng rõ ràng rằng Hà Nội không e sợ người láng giềng. Khó có khả năng một Việt Nam kiêu hãnh sẽ để Bắc Kinh khoan thăm dò trong vùng biển gần với bờ biển của mình mà không bị cản trở”, tác giả quả quyết.

Người Trung Quốc muốn chiếm lãnh thổ và lãnh hải của các nước xung quanh. Họ sẽ không dừng lại cho đến khi nào bị chặn đứng. Và có lẽ chỉ có những người Việt Nam làm được việc đó.
 


 
Thanh Tùng
Theo Forbes - Dân trí

Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Tình" biển đông đấy các pác ợ:

Hai nhà lãnh đạo và hai cô cháu gái

HAI CO CHAU GAITheo dõi tình hình phức tạp trên biển Đông, thấy cách ứng xử của lãnh đạo ta mà yên tâm và mát lòng mát ruột.
Dù Hoàng Sa đã mất hẳn từ mấy chục năm trước, còn Trường Sa thì có thể mất dần, dù Trung Quốc cho tàu ngang nhiên “tuần tra” cả ở những vùng biển của ta, ức hiếp và hãm hại ngư dân ta, nhưng lãnh đạo ta vẫn kiên quyết “không dùng vũ lực” trên biển Đông, chủ trương xây dựng “lòng tin chiến lược” với các “đối tác chiến lược”, cho thấy “tư duy chiến lược” của lãnh đạo “cấp chiến lược” của ta thật sự ở “tầm chiến lược”, vượt hẳn tầm lãnh đạo của mấy ông hàng xóm khác như Phi phiếc, Nhật nhiếc.
Khi ông Xin-xỏ A-bể tái đắc cử thủ tướng Nhật, một trong những nhà lãnh đạo thế giới mà ổng gọi điện để tham vấn đầu tiên là thủ tướng ta. Việc đó làm ta cứ tưởng ổng học tập được lãnh đạo ta ít nhiều. Ai dè… Ngày 23 tháng 4 năm 2013, ổng hung hăng tuyên bố quyết tâm “dùng vũ lực” để đuổi người Tàu ra khỏi Senkaku, nếu họ dám đổ bộ lên bất kỳ một hòn đảo nào thuộc quần đảo này. Tiếp theo, ổng liên tục nói về hiện đại hóa quân đội, nâng cao năng lực quốc phòng của Nhật Bản. Rồi lại còn tập trận chung với Mỹ, mà tập đổ bộ hẳn hoi, ý nói sẵn sàng đổ bộ lên Senkaku để quét giặc Tàu. Thế mới sợ! Tất nhiên, mình là dân thường, chẳng dám cho ổng là ngu, nhưng ít nhất thì ổng cũng hiếu chiến. So với lãnh đạo ta, vừa rất “chiến lược”, vừa vô cùng yêu hòa bình, thì ổng chỉ là… một thằng ranh háu đá!
*
Ở xóm nhà tôi có mấy gia đình chung một cái sân. Hai trong bốn nhà đó có hai cô con gái, tạm gọi X và Y, đến tuổi cập kê, nhìn rất là ngon mắt. Nhưng tai họa là một nhà lại có một thằng con trai tuổi 27-28, tạm gọi Z, tính vốn càn rỡ, lại rất hám gái. Mặc dù sống trong nhà nước pháp quyền, nhưng nó chẳng coi pháp luật ra cái quái chi. Trước cả mấy gia đình trong xóm, nó vạch một đường trên sân, nhận phần sân nhà nó, chiếm tới 4/5 cả cái sân lớn, và tuyên bố con gái trong xóm nó thích đứa nào thì đứa ấy là của nó. Đã có vài vụ xô xát trong xóm vì có vài thanh niên không chịu nó, nhưng nói chung ai cũng ngại thằng này.
Cháu gái tên X có vẻ không ưa thằng Z. Khi thằng này đòi chà chớ, con X thể hiện thái độ lạnh lùng và tuyên bố sẵn sàng đánh trả, nếu thằng Z đụng đến nó. Vốn nhát gan, lại thấm nhuần đường lối chiến lược khôn khéo của lãnh đạo ta, tôi thấy lo cho con X, chỉ sợ thằng Z đánh hay thậm chí hiếp nó, và cũng ngầm chê nó ngu, lại có phần hiếu chiến.
Con Y thì khác. Nó chẳng những không phản đối thằng Z, mà còn thỉnh thoảng liếc mắt đưa tình với thằng này. Những lúc không có ai giám sát, nó còn sẵn sàng ngả vào lòng thằng Z, cho thằng đó vuốt ve, và cũng mơn trớn lại. Tuy vậy, vừa do trong lòng không thật tôn trọng thằng Z, vừa do bố mẹ phản đối, con Y cũng chưa dám trao trọn thể xác cho thằng Z. Thằng đó cũng biết thế nên vẫn chưa thật tin con Y, và đôi khi nó cảnh cáo con này không thật lòng với nó. Những lúc như vậy, con Y lại phải động viên nó, nói sắp tới sẽ thuyết phục được cha mẹ, rồi sà vào ôm nó, mân mê,… Thằng Z lại tạm quên, cũng ôm và mân mê lại. Tóm lại, con Y rất “chiến lược”.
Một lần, mẹ con Y hỏi nó:
“Mày cứ quấn lấy thằng Z, không sợ thiên hạ chê cười à? Mà nhỡ nó cho chửa ra thì khốn…”
Con Y cười và ôm lấy mẹ:
“Mẹ nghĩ con dại lắm à? Đấy là chiến lược thôi, mẹ ạ. Nếu con không như thế thì nó hiếp con mất. Mà dù sao, con với nó cũng sinh hoạt cùng chi đoàn, gọi nhau là đồng chí, làm sao nói văng vào mặt nó như cái con X vô đoàn thể kia được, hả mẹ?”
Rồi nó lại cười và rúc vào nách mẹ. Mẹ nó vẫn không yên tâm tí nào, nhưng không đủ chứng lý để bác bỏ nó, nên chỉ thở dài.
Hôm rồi, tôi gặp bố con Y. Ông ấy cũng phàn nàn, lo lắng vì thái độ của con gái. Vốn là bạn già với nhau, tôi cố gắng thuyết phục ông ấy. Tôi nói con Y làm vậy là khôn khéo lắm. Ông ấy vẫn tỏ ra không yên tâm. Cuối cùng, tôi đành phải “làm chính trị” với ông ấy. Tôi bảo:
“Vậy tôi hỏi ông: ông có tin vào đường lối của trên không?”
Ông ấy trố mắt nhìn tôi:
“Thì tôi tin chứ sao! Mình đã tin cả đời rồi, giờ không tin sao được?”
“Vậy nếu ông đã tin cấp trên thì ông cũng phải tin vào con Y chớ…”
Ông ấy vẫn tỏ ra chẳng hiểu gì.
“Này nhớ…”
Tôi hạ giọng, thầm thì với ông ấy một hồi lâu. Tôi so sánh đường lối của con X với đường lối của lãnh đạo Nhật, Phi, và đường lối của con Y với đường lối của lãnh đạo ta. Tôi vừa nói vừa nhìn mặt bố con Y: nét mặt ông ấy cứ giãn dần ra. Cuối cùng, ông ấy ôm chầm lấy tôi, và nói trong những giọt nước mắt sung sướng và xúc động:
“Bác làm tôi tỉnh hẳn ra. Tôi có đứa con tinh khôn thế mà không biết. Xin cám ơn bác, cám ơn lãnh đạo.”
MICHAEL LANG 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chả nhẽ nhà cháu bị cướp các phác cứ trùm chăn giả vờ ngu?



NHỮNG CHUYỂN BIẾN TÍCH CỰC:
+Các Ngoại trưởng ASEAN bất ngờ ra tuyên bố chung về vụ Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép- Điều này làm cho cả Trung Quốc cũng bất ngờ vì tưởng rằng một số nước trong Khu vực do ảnh hưởng và sức ép nhiều từ Trung Quốc sẽ không ký tuyên bố chung này. Đây là bước thất bại lớn của Trung Quốc về đối ngoại.
+Tổng thống Philippines Benigno Aquino ngày 10.5 kêu gọi lãnh đạo các quốc gia thành viên ASEAN cùng đương đầu với mối đe dọa từ những tham vọng bá quyền của Trung Quốc trên biển Đông.
+Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam trong khuôn khổ Hội nghị ngoại tưởng khối Asean đã tranh thủ gặp riêng rẽ ngoại tưởng các nước quanh chủ đề nóng tại biển đông và nhận được sự ủng hộ lớn, phản đối Trung Quốc gây hấn trên biển đông tuần vừa qua.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nếu bác cho nhà cháu biết sớm việc này có phải tốt hơn rất nhiều không - Dù sao cũng cảm ơn bác đã thẳng thắn và đã không để quá muộn - Mất bò mới lo làm chuồng là chuyện rất vớ vẩn bác nhể?


Trung Quốc - Cường quốc không đồng minh
"...Trong một cuộc trao đổi với báo Pháp Luật TP.HCM năm 2012, Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược - Bộ Công an, cho rằng do bản tính bành trướng quá dữ dội và sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích, Trung Quốc không có đồng minh..."
Vũ lực - biện pháp chủ yếu trong tranh chấp lãnh thổ với láng giềng
Tháng 6 vừa rồi, Quốc hội Việt Nam thông qua Luật Biển. Trên hành tinh này, thử hỏi Trung Quốc xem có quốc gia ven biển nào không có Luật Biển không? Trung Quốc không có Luật Biển thì họ có bảy đạo luật khác để chi phối, bảo vệ chủ quyền trên biển: Luật Hàng hải, Luật Đường cơ sở, Luật Hải dương... Giờ Việt Nam làm Luật Biển cũng giống như nhà có vườn, người ta phải rào chứ” - Thiếu tướng Lê Văn Cương nói.

Hệ thống nói dối lớn nhất hành tinh

- Phóng viên:Trong thời gian căng thẳng vừa qua, báo chí Trung Quốc đã đưa những thông tin rất sai lệch về Việt Nam. Dường như họ đang cố dùng bộ máy truyền thông do nhà nước kiểm soát để kích động dân chúng của họ?

- Thiếu tướng Lê Văn Cương: Một số nhà báo, học giả Trung Quốc viết trên tờ Hoàn Cầu - một ấn phẩm của nhật báo Nhân Dân - kêu gọi phát động chiến tranh, chỉ có đánh Việt Nam mới giải quyết được vấn đề biển Đông, rằng trên thế giới này duy nhất Việt Nam là nước đi xâm lược, là hung hăng nhất, hiếu chiến nhất. Họ vẽ ra một hình ảnh đất nước Việt Nam như một tội đồ, để lừa dối nhân dân họ, lừa dối quân đội họ và lừa dối cả thế giới.

Trong gần 3 triệu quân nhân, sĩ quan, binh lính Trung Quốc, tôi tin tưởng tuyệt đại đa số không muốn gây hấn. Họ cũng muốn giao hảo. Ngay cả 1,3 tỉ người dân Trung Quốc cũng là người tốt, nhân hậu lắm, họ muốn bang giao, còn chuyện gây chiến họ không được gì cả. Họ là những con bài bị thí, bị lừa dối. Ngay cả hơn 20 ủy viên Bộ Chính trị, mấy trăm ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc không phải ai cũng muốn gây chiến, chỉ là số nhỏ thôi.



Trong cuộc chiến 1979 với Việt Nam cũng vậy, truyền thông Trung Quốc có hàng ngàn bài báo xuyên tạc, nhồi nhét vào đầu người Trung Quốc rằng đó là chiến công oanh liệt của quân giải phóng Trung Quốc phản công quân Việt Nam xâm lược. Đến giờ phút này, số người hiểu thực chất bản chất cuộc chiến chỉ có 1%.

Hôm 17-8 vừa rồi, khi nói chuyện với các nguyên thủ các quốc gia châu Phi tại Bắc Kinh, Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào có nói rằng: Chúng ta kiên quyết phản đối nước giàu lấn lướt nước nghèo, kiên quyết phản đối nước lớn đàn áp nước nhỏ. Nói hay như thế nhưng làm thì ngược lại.

- Cũng đã từng có nhiều người nói về việc hệ thống truyền thông Trung Quốc đưa thông tin sai lệch, “làm hỏng dân”...

- Chuyện lừa dối của họ là truyền thống, từ thời Đông Chu liệt quốc đến giờ. Họ biến con người thành những con cừu, chỉ thực hiện mệnh lệnh của cấp trên. Đến giờ phút này, truyền thông Trung Quốc là hệ thống nói dối lớn nhất hành tinh, chỉ phục vụ ý đồ chính trị của giới chóp bu. Về khoản này, Mỹ thua Trung Quốc.

Hồi năm 1979, Trung Quốc xâm lược ban ngày ban mặt chứ có phải buổi tối đâu. Nhưng cứ đến kỷ niệm năm chẵn, báo chí Trung Quốc tung ra trung bình khoảng 700-800 bài báo kéo tít gần như nhau: Chiến công oanh liệt của quân giải phóng Trung Quốc phản công quân Việt Nam xâm lược; cuộc phản công chiến lược thắng lợi...

Sẵn sàng dùng thủ đoạn tàn bạo

- Chúng ta vẫn thường nhắc đến chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc. Ông đánh giá như thế nào về độ phổ biến của chủ nghĩa bành trướng trên thế giới?

- Về mặt khoa học, phàm các dân tộc lớn, nước lớn, đều có nhân tố bành trướng chứ không phải chỉ có Trung Quốc. Mỹ, Nga, Đức, Nhật, Ấn Độ đều như vậy. Đó là đặc điểm có tính phổ biến, như là người giàu, lớn, khỏe thì hay xem thường kẻ nghèo hèn. Một con người cũng thế, một cộng đồng cũng thế mà một dân tộc cũng thế.

Cho nên diễn biến hòa bình không phải chỉ có Mỹ. Tất nhiên gốc tích của diễn biến hòa bình thời hiện đại là từ Mỹ nhưng những thủ đoạn tác động vào các nước khác để đảm bảo có một chính quyền ở đó theo ý mình thì Trung Quốc là cha đẻ, là bậc thầy của thế giới. Cách đây 2.600 năm, chính ông Quản Trọng, người nước Tề thời Xuân Thu, là người đẻ ra diễn biến hòa bình với các thủ đoạn chia rẽ nội bộ, lũng đoạn kinh tế, khoét sâu mâu thuẫn, đưa thông tin vu khống để vua bạc đãi người trung thực, xung quanh nhà vua chỉ còn những loại nịnh thần, ngu dốt thôi. Từ đó đất nước họ suy yếu, ông ta thâu tóm năm nước xung quanh chỉ trong vài năm. Người Mỹ chỉ học mót người Trung Quốc về khoản này.

- Vậy chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc có gì khác biệt dẫn đến việc họ bị thế giới ghét bỏ như ông vừa đề cập?

- Trung Quốc có hai điểm đặc biệt. Một là máu bành trướng của họ dữ dội, quyết liệt hơn các nước khác.

Hai là về mặt thủ đoạn, họ sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn bất kể tính chất. Người Mỹ, Nhật, EU không bao giờ làm cái trò cho người sang xui nông dân Việt Nam trộn bùn vào chè, đưa về Trung Quốc quay lên truyền hình, chụp ảnh cho cả thế giới xem; họ cũng không bao giờ mua móng trâu, mua rễ quế, mua đỉa, tuồn hàng chất lượng kém, có chất độc sang Việt Nam. Cho nên cả thế giới chăm chăm cảnh giác Trung Quốc. Họ là một cường quốc không có đồng minh.

Khi nào Trung Quốc dùng vũ lực?

- Nghiên cứu các cuộc xung đột vũ trang của Trung Quốc từ năm 1949 đến nay, ông đánh giá thế nào về những yếu tố dẫn các nhà lãnh đạo Trung Quốc đến việc giải quyết các vấn đề quan hệ quốc tế bằng vũ lực?

- Nó là hợp lưu cộng hưởng của hai dòng: Dòng bành trướng và dòng phục vụ cho lợi ích trước mắt. Cuộc chiến tranh năm 1969 với Liên Xô chính là vật tế thần để họ chứng tỏ với Mỹ rằng tôi không liên kết với Liên Xô. Đến tháng 2-1979, họ biến Việt Nam thành vật tế thần, một lần nữa chứng minh cho Mỹ thấy họ không đồng minh gì với Việt Nam cả. Trước khi đánh Việt Nam, Đặng Tiểu Bình còn đến Washington, đội mũ cao bồi, nói với Tổng thống Mỹ Carter rằng: “Chúng tôi là NATO phương Đông”. Việt Nam thành vật tế thần để Trung Quốc mua bán với Mỹ.

Suốt từ năm 1979 đến năm 1991, Trung Quốc câu kết với Mỹ và phản động quốc tế bóp nghẹt Việt Nam, bao vây cấm vận Việt Nam. Lịch sử Việt Nam lùi mất 30 năm. Đó là một thời kỳ đen tối của lịch sử Việt Nam, khi tất cả mọi lối ra thế giới đều bị Trung Quốc và Mỹ bịt hết.

Bành trướng là chiến lược lâu dài của họ nhưng khi cần sử dụng vũ lực để giải quyết lợi ích trước mắt và phù hợp với chiến lược đó, họ sẵn sàng.


Nguồn ảnh: Trung tâm Dữ liệu Hoàng Sa (HSO)

- Chuyện nước lớn, với tư tưởng bành trướng, thỏa thuận với nhau trên lưng nước nhỏ, đã từng xảy ra nhiều trên thế giới. Trong quan hệ giữa Việt Nam, Trung Quốc và các nước khác thì sao, thưa ông?
- Tôi cho là Việt Nam từng năm lần bị bán đứng.

Lần thứ nhất tại Hội nghị Genève năm 1954. Trung Quốc đã có sự mặc cả với Mỹ, Pháp chứ đúng ra ranh giới hai miền không phải vĩ tuyến 17 mà có thể là 13, nếu không thì là 15. Nhưng để lấy lòng Mỹ và phương Tây, Trung Quốc đã nhân nhượng Mỹ và Pháp kéo lên vĩ tuyến 17. Sau này chính Pháp nói với ta điều ấy.

Lần thứ hai khi Việt Nam gần thắng Mỹ năm 1972, Henry Kissinger đã ký tắt với ông Lê Đức Thọ, hai bên báo cáo cấp cao để chuẩn bị ký Hiệp định Paris. Nhưng sau đó Mao Trạch Đông mời Tổng thống Mỹ Nixon sang ký Thông cáo chung Thượng Hải. Ngày 1-3-1972, Kissinger về Tokyo họp báo, nói một câu nổi tiếng: Bây giờ chúng tôi chỉ còn nhìn về Mạc Tư Khoa để nghiền nát Hà Nội! Sau khi ký xong, những việc tày trời trước đây các tổng thống Mỹ khác không làm được thì Nixon làm được, đó là phong tỏa cảng Hải Phòng, con đường biển duy nhất Việt Nam ra thế giới, cho máy bay đánh sát biên giới Trung Quốc, rồi sau đó là 12 ngày đêm Điện Biên Phủ trên không. Thiệt hại về người và tài sản trong cuộc không chiến của Mỹ ở miền Bắc từ 1-3-1972 đến khi ký Hiệp định Paris bằng cả sáu năm trước cộng lại. Ở miền Nam, ta cũng phải đổ xương máu nữa. Nên thông cáo Thượng Hải thực chất đã được viết bằng máu của người Việt Nam.

Lần thứ ba, họ đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974. Không có sự đồng ý của Mỹ thì Trung Quốc không bao giờ dám đánh.

Lần thứ tư, chính Trung Quốc là kẻ chủ mưu gây nên vụ thảm sát hơn 2 triệu người Campuchia. Trung Quốc cung cấp từ A đến Z, lương thực thực phẩm, vũ khí, đạn dược, thuốc men cho Khmer Đỏ. Chiến tranh biên giới Tây Nam 1976-1978 là Trung Quốc mượn Khmer Đỏ để đánh Việt Nam. Sau đấy, khi ta giải phóng Campuchia, Trung Quốc là kẻ lu loa trên thế giới rằng Việt Nam có âm mưu lập “Liên bang Đông Dương”. Kẻ gây ra họa diệt chủng lại vu cáo cho những người cứu người Campuchia khỏi họa diệt chủng.

Lần thứ năm là chiến tranh biên giới năm 1979. Năm lần họ buôn bán trên lưng mình.

* * *

“Tất cả những chuyện tranh chấp của Trung Quốc với nước khác, từ xưa đến nay, không có cuộc tranh chấp nào mà Trung Quốc có lý cả. Cuộc chiến năm 1962 với Ấn Độ, họ chiếm của Ấn Độ mấy chục ngàn cây số vuông, không có lý nào cả.

Quan hệ với Nhật Bản, Philippines cũng vậy, không có lý nào. Tôi thống kê có 15 cuốn sách, 20 bản đồ cổ khẳng định cực nam của họ chỉ đến đảo Hải Nam thôi”.

(Thiếu tướng Lê Văn Cương)

Phần nhận xét hiển thị trên trang