Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Queennos đi em ợ, cho nhẹ cái đầu lâu nhiều tóc hơn"Anh ấy" của em


Chính thức từ hôn với Bu Tin. Vì cuối cùng, em đã nhận ra anh là chàng lái súng đích thực.
Họ hàng nhà em đã yêu thương anh như người ruột thịt, đã tung hô anh như một người hùng và em cũng yêu anh đằm thắm, thủy chung nhất mực bao năm qua, dù thỉnh thoảng có nghĩ đến Obama. Thế mà giờ, thầy bu em bị hàng xóm hiếp đáp, cả họ nhà em chờ anh quát nó một câu, thôi, nhắc nhẹ nó một câu, anh cũng không. Cả họ nhà em đã thất vọng và đau đớn vì sự "im lặng là đỉnh cao âm thanh của anh". Đã vậy, anh lại còn định khiêu vũ với thằng "xòm háng" nhà em, khác gì vả vào mặt tình yêu mà họ hàng nhà em dành cho anh không? Thay vì là anh, người mà họ hàng em từng coi như cừu thù là Obama, thì lại lên tiếng dọa dẫm bọn kia.
Em dù sao cũng là con của thầy bu em, máu đỏ da vàng tóc đen, nên sau 3 ngày đợi chờ khắc khoải không thấy anh nói năng gì, tình yêu trong em đã tắt phụt.
Đành chuyển yêu thương này sang hết người đàn ông da den trượng nghĩa kia!
(À, em có thể nghĩ lại nếu anh lên tiếng bênh vực thầy bu em) 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ANH HAI MEM BỜN ( TIẾP THEO..)

2.

Cuối cùng hắn cũng tìm ra được một giải pháp khắc phục cho cuộc đợi chờ này. Hắn lấy lại vẻ thản nhiên đúng “kiểu Hà Nội”, xách cặp vào một hàng nước ngay mép cổng bến xe..
Con mẹ hàng nước đang độ tuổi tiền mãn kinh, đủ ba ngấn cổ, chào cộc, giọng khan khan như người hút thuốc, uống rượu nhiều:
- Uống gì không?
- Cho tôi cốc trà nóng.
- Lại trà nóng, trời này không làm lon sâm hay nước yến cho nó mát?
- Dạ không..

Hắn ngồi ra chiều nghĩ ngợi, cố làm vẻ không để ý đến xung quanh.
Đám cò các loại thấy vậy bay, biến đi chỗ khác. Lão lịch vạn niên cũng bê luôn cái sạp báo chí di động quay đít. Chả có hy vọng gì ở con người này, chắc lão nghĩ thế!
Không gian xung quanh như được cơi nới thêm một chút, dành cho hắn ngồi buồn, ngồi mà suy tư, ngồi mà chiêm nghiệm.

Thực ra hắn chả có gì để suy nghĩ nhiều. Hắn không trông đợi nhiều ở món quà bất ngờ sẽ nhận được từ anh Hai Mem Bờn này mang từ bên nước Úc xa xôi về. Hắn mong đợi ông ấy  lẽ khác, kể ra thì hơi dài dòng. Mà có mong chút quà vật chất nào đấy ở ông ấy rất không mang “tính hiện thực”,  kể cả “hiện thực huyền ảo”,hắn biết là không thể, không thực tế. Anh họ gã vốn là một nhà báo, nhà văn sau những năm dài đứng bục giảng của đại học. Nếu trong đời tích góp được gì, chắc chắn  là thứ khác, không phải là thứ mang nhiều giá trị tiền bạc.
Những nhà báo nhà văn tử tế thường nghèo, theo cách nghĩ của hắn. Những người may mắn như cụ Lựu, hay vài người khác là rất hiếm hoi.
Với lại không phải Việt kiều nào về quê hương  cũng cặp táp, lèn chặt ngoại tệ có mệnh giá cao.
Anh hai Mem Bờn này ở trong số những người như thế. Tuy ông ấy đã nhập được quốc tịch nước sở tại, nhưng vẫn trong diện hưởng quỹ “an sinh xã hội”, bảo trợ của xứ người. Mỗi tháng chính phủ cấp cho những người thất nghiệp trên dưới ngàn đô. Tương đương với hai mươi triệu Việt Nam đồng.
Nếu ở Việt nam, người ta có thể sống sung sướng, so với mặt bằng xung quanh, bởi rất ít người có được mức lương cao như thế. Nhưng ở xứ đó nó chẳng là cái đinh gì.
Bây giờ chẳng còn ai ngạc nhiên khi gặp những ông tây ba lô du lịch sang xứ mình. Mức thấp ở chỗ khác, lại là mức cao ở xứ này.
Người ta vẫn có quyền nghỉ ở khách sạn, ăn nhà hàng có các món ăn dân tộc, chứ không phải nằm nhà trọ rẻ tiền dành cho khách vãng lai, hay ăn bánh mì khô, uống nước lọc  như nhiều cư dân kém may mắn từ các tỉnh lẻ về với thủ đô.
Ông anh không nói, nhưng từ các nguồn khác, hắn biết gần đây ông ấy tham gia một tổ chức thiện nguyện phi chính phủ. Thế nào cũng có chút trợ cấp thêm, không đến nỗi quá túng bấn.
Từ sân bay Nội Bài, hắn đoán là ông ấy sẽ thuê tắc xi về đây  gặp hắn, sau đấy anh em cùng nhau về quê. Chính vì nghĩ như thế nên lúc tên bạn đưa hắn ra đến đây hắn bảo anh ta cứ về, để mặc hắn ở lại một mình.
Bạn hắn là gã nhà thơ có số có má và có cả nhiệt tình. Nhờ giời từ ngày bớt thi phú, chăm chú kinh kinh doanh, giờ gã cuộc sống cũng khá. Vợ chồng gã mỗi người một xe riêng, đều giá bạc tỷ cả.
Biết nhau từ thủa hàn vi hắn biết, nếu mở lời bạn hắn chả ngại ngần, sẽ đưa hắn về thẳng quê. Những chuyến đi hàng trăm cây số vì bạn bè, gã còn không chút lăn tăn, thì từ đây về xứ Đoài có mấy chục cây số, không là cái gì.
Hơn nữa hắn lại có thêm cuộc thâm nhập thực tế, trải nghiệm về một vùng quê thời trẻ tuổi chơi với nhau, gã rất thích.
Bây giờ dẫu có nặng một chút, nghiêng về kinh doanh một chút, thì thơ ca vẫn là phần hồn, là một mối tình vẫn không dễ dứt. Biết đâu gã sẽ có thêm bài thơ hay, gây ấn tượng và có dư luận sau những bài thơ “ngâm vịnh nhàn nhạt” của thời gian gần đây?
Thuộc nhau đến nỗi hắn có thể biết bạn hắn đang nghĩ như thế, nhưng hắn không muốn phiền.
Sống ở đời này, muốn giữ được tình bạn bền lâu tốt nhất là đừng phiền nhau những cái không đáng phiền. Món nợ nào cũng dễ thành khó chịu, mà hắn lại không muốn nợ ai.
Mà biết đâu trong héo ngoài tươi? Bạn hắn bề ngoài như thế, không thể cho là gã hoàn toàn may mắn, thuận lợi trong hoàn cảnh gập gềnh, khó khăn chung hiện tại?
Gã kinh doanh nội thất cao cấp và bán tranh đá quý không phải là thứ hàng dễ bán trong lúc này.
Gã còn công việc của gã, mình đi chơi phiền nhau làm gì? Hắn nghĩ thế và chăm chú nhìn ra ngoài đường mỗi khi có chiếc ta xi chạy đến gần. Không biết chiếc nào là chiếc anh hai từ bên cảng hàng không Nội Bài về? Từ đây sang đấy nếu đi tacxi cũng không bao lâu mà hắn đợi mấy tiếng đồng hồ rồi là làm sao? Kẹt xe hay còn nguyên nhân gì khác?

Hắn thật bất ngờ khi nhìn ra mé đường thấy ông anh Mem Bờn đầu đội mũ bảo hiểm, mặc bộ quần áo đi mưa, bùn đất  lấm đến ngang người, đang tựa vào cái xe máy, dáo dác có ý tìm hắn. Chẳng lẽ ông ấy mang theo xe máy từ bên kia về?
Hắn trả tiền nước, chả thèm để ý đến giá một cốc trà nóng ở đây rất không bình thường. Vội đến mức quên cả tiền người ta trả lại.
Mụ chủ quán vất theo cái nhìn: “thằng hâm”!

Anh họ bảo hắn:” Chuyện gì để sau hẵng nói. Bây giờ chú đứng đây, để anh xem chỗ nào bán mũ bảo hiểm mua lấy một cái”. Hóa ra ông ấy chả lạ luật giao thông hiện nay ở trong nước.
Tham gia giao thông, dù anh là ai, nhất thiết phải mang mũ bảo hiểm. Nhưng có thể giá cả mũ mão ông ấy không rành bằng mình? Hắn bảo: “Để em”.
Gì chứ mũ bảo hiểm có thể ngay một lúc mua được, chở xe ô tô không hết.
Đồ đạc hơi cồng kềnh, nhưng chẳng sao.
Hắn bảo anh họ, cái nhà ông Việt kiều yêu nước hay là nước yêu ông ấy, ông Mem Bờn ấy để hắn cầm lái.
Hai anh em đủ cả mũ mã như người đời, “trôi vào dòng sông dưa hấu”.
Lúc: “bây giờ là mười hai giờ”, cái di động nhéo nhéo canh chừng thời gian, báo như thế!




( Còn nữa..)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bây giờ mới biết mặt mày,..

Bên trong giàn khoan tỷ đô của Trung Quốc
Đây là giàn khoan bán chìm thuộc thế hệ thứ sáu, dài 114 m, rộng 89 m, cao 117 m và nặng 31.000 tấn, có bãi đỗ cho trực thăng. Kích cỡ của nó tương đương với một sân bóng đá. Ảnh: Xinhua 
Giàn khoan Hải Dương-981 (HD-981) thuộc sở hữu của Tổng công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc (CNOOC), doanh nghiệp lớn nhất nước này trong lĩnh vực khai thác dầu khí. HD-981 được bàn giao cho CNOOC vào năm 2011, sau hơn 3 năm thi công với tổng kinh phí gần một tỷ USD. Ảnh: offshore energy today

Đây là giàn khoan bán chìm thuộc thế hệ thứ sáu, dài 114 m, rộng 89 m, cao 117 m và nặng 31.000 tấn, có bãi đỗ cho trực thăng. Kích cỡ của nó tương đương với một sân bóng đá. Ảnh:Xinhua


HD-981 đi vào hoạt động trên Biển Đông từ đầu tháng 5/2012, được xem là "một bước tiến đáng kể" trong ngành công nghiệp khai thác dầu khí biển của Trung Quốc. Trong hình là thủy thủ đoàn đang chứng kiến mũi khoan đầu tiên xuống biển của HD-981. Ảnh: Xinhua 


Giàn bắt đầu khoan ở vùng biển cách Hong Kong 320 km về phía đông nam, ở độ sâu 1.500 m. Độ sâu hoạt động tối đa của nó là 3.000 m và độ khoan sâu tối đa là 10.000 m. Ảnh: Xinhua 


HD-981 được trang bị 8 máy phát điện 44.000 kilowatt, động cơ đẩy với sức mạnh mỗi động cơ tương đương 5 đầu máy xe lửa. Các động cơ đẩy sẽ chống lại tác động từ gió, sóng và dòng chảy của đại dương. Trong hình là một lối đi ở đáy giàn khoan. Ảnh: Xinhua 


Phòng điều khiển trung tâm ở bên trong HD-981. Ảnh: Xinhua 


Các đầu bếp chuẩn bị bữa ăn cho thủy thủ đoàn của HD-981. Ảnh: Xinhua


Phòng ăn trên giàn khoan. Ảnh: Xinhua


Hành lang khu phòng ngủ của thủy thủ. HD-981 có 160 thủy thủ. Ảnh:Xinhua


Là nền kinh tế đang phát triển nhanh nhất thế giới, Trung Quốc cũng là nhà tiêu thụ năng lượng lớn nhất toàn cầu. Việc xây dựng HD-981 là một bước đi tốn kém nhưng cần thiết để CNOOC thực hiện tham vọng khai thác dầu khí tại các vùng dồi dào năng lượng trên Biển Đông mà không phải phụ thuộc vào các công ty phương Tây. Ảnh: China News


Tuy nhiên, các chuyên gia đánh giá giàn khoan này thực chất còn là một bước đi được tính toán kỹ lưỡng của Bắc Kinh. Nó được sử dụng như một lãnh thổ di dộng nhằm phục vụ cho mục đích bành trướng chủ quyền của Trung Quốc. Việt Nam đã kịch liệt phản đối việc NOOC đưa HD-981 đến tác nghiệp từ ngày 2/5 đến 15/8 tại vị trí nằm hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam. Việt Nam ưu tiên sử dụng giải quyết căng thẳng một cách hòa bình, nhưng không loại trừ biện pháp nào để đối phó với sự xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc. Ảnh: Xinhua

Anh Ngọc

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đừng nhìn chúng tôi như thế:

Đến nơi phải cười trong đám tang

Thực Hành Văn Hóa | 
Hoàng Cầm và Trường Giang
Đây là nội dung của một bài báo về đám tang của người Hmông ở huyện Mù Cang Chải, tỉnh Yên Bái mới được đăng gần đây trên một số báo mạng. Cách đặt tiêu đề, nội dung và cách diễn giải của tác giả bài báo đã tạo ra sự phản ứng mạnh mẽ trong dư luận, đặc biệt là trong các cộng đồng người Hmông. Xuất phát từ quan điểm của người ngoài cuộc, tác giả của bài viết diễn giải rằng, khác với nhiều tộc người khác, trong đám tang, người Hmông “vui đùa, rượu thịt, nhảy múa, khèn ca tưng bừng ngay cạnh xác [người chết] như thể đang trong ngày hội.”

Ảnh: người Hmong là dân tộc giàu có về văn hóa truyền thống (nguồn: văn hóa của mình)


Thực chất, các hoạt động có vẻ như ‘vui đùa’ mà tác giả bài báo quan sát thấy là những thực hành mang tính nghi lễ rất quan trọng. Các thực hành này xuất phát từ quan niệm cho rằng, chết không phải là một sự kết thúc mà là sự ‘chuyển hoá’ từ cuộc sống ‘tạm thời’ sang một cuộc sống khác ‘vĩnh cửu’. Chính vì vậy, trong đám tang, con cháu phải nộp của cải để người chết tiếp tục một cuộc sống mới; con cháu phải tổ chức thổi khèn để ‘chuyển giao’ người chết cho ông bà tổ tiên, vì, theo một người Hmông ở Sa Pa, nếu không có khèn thì “ông bà tổ tiên không biết, không nhận và người chết không thể sang sống ở thế giới bên kia được”, vv.

Quan niệm về sự tiếp tục của con người sau khi chết không chỉ tồn tại ở người Hmông Mù Cang Chải mà còn phổ biến ở nhiều tộc người. Quan niệm này có chức năng tâm lý quan trọng, giúp những người thân của người quá cố bớt đi nỗi đau của sự chia lìa, mất mát. Các thực hành nghi lễ trong một đám tang (ví dụ như cho người chết ‘ăn’, mời thầy cúng đến giúp gia đình đưa hồn người chết lên trời, nộp của cải cho người chết, thổi khèn, thổi sáo,...) có mục đích tôn giáo giúp quá trình ‘chuyển hoá’ người chết sang một cuộc sống khác được trọn vẹn. Niềm tin vào sự chuyển hoá và tiếp tục (được củng cố bằng nhiều thực hành nghi lễ trong và sau đám tang) của một cuộc sống sau khi chết giúp con người giảm bớt được sự mất mát, đau khổ khi gia đình bị mất đi một người thân yêu của họ.

Do quan niệm như vậy nên trong đám tang của nhiều tộc người, giống như ở nhóm người Hmông mà tác giả bài báo mô tả, người ngoài có thể sẽ quan sát thấy nhiều thực hành nghi lễ có vẻ như ‘vui như hội’ nhưng thực chất là có nội dung tín ngưỡng, tôn giáo. Vì vậy, những câu trích như “đám tang của người Hmông là ngày hội vui...” là những suy diễn chủ quan cần xem xét lại độ xác thực, hoặc nếu có, thì phải đặt nó trong bối cảnh niềm tin tín ngưỡng của họ.

Những diễn giải sai lệch của tác giả bài báo trong câu chuyện này xuất phát từ việc áp đặt hệ giá trị và suy nghĩ chủ quan từ bên ngoài. Tìm hiểu đầy đủ quan điểm, suy nghĩ của các chủ nhân thực hành văn hoá và đặt các thực hành đó trong chỉnh thể văn hoá của cộng đồng chủ nhân để hiểu đúng một thực hành văn hoá ‘lạ’, vì vậy, là một nguyên tắc hết sức quan trọng

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thơ ngày biển động, có thể không cần hay, không cần màu mè, phang, phang&phang


Vốn ghét nói bậy bạ chốn "sa trường" nhưng vụ này ngoại lệ. Giang hồ mà chửi thì nhà cháu gỡ sau 
MẢ CỤ NHÀ CÁC ANH.
(Coppy những câu này của một bạn ở trên mạng không quen biết. Nhưng đọc thấy cười lăn, lộn mia nó cả phèo. chưng lên đây, mai gỡ... Xin phép bạn gì... tác giả nhá. Tớ đếck biết tên he he)
------------
Nhời đầu tiên iem gửi đến các anh
Là mả cụ các anh sao mà hung như chó
Các anh kéo cái giàn vào định hút khoan dầu mỏ
ở ao nhà iem, như thế éo được đâu!!!
Các anh mấy nghìn tuổi rồi, nào phải hạng trẻ trâu
Xét nhiều mặt thì các anh cũng khá văn minh, giàu có
Chúng mình đã trải bao gian nan khốn khổ
Chả nhẽ bây giờ được một tý sướng lại giã nhau.
Haizzz...Thế éo lào mà các anh lại cứ thích bể dâu
Nhìn bọn Bắc Âu sống chung hòa bình mà iem thèm rỏ dãi
Thời buổi văn minh, đánh nhau là dại
Các anh cũng là người, đâu là lợn phải không anh!?
Mấy giờ rồi còn sinh sự chiến tranh
Sao mình không ngồi bán buôn rồi cùng nhau hưởng lợi
Hay các anh quá đông nên muốn cho chết vợi
Cứ ăn đẫy hoa quả Tàu là cũng chết được đấy thôi.
Bây giờ giàn khoan các anh kéo ra rồi
Các bô lão nhà iem cũng đã tri hô hàng xóm
Giáo mác em không nhiều nhưng tim người nóng lắm
Nên mấy nghìn năm nay anh có nuốt được em đâu.
Hay các anh xem thế lào mà bỏ cuộc bể dâu
Cứ kéo cái giàn đi chơi rồi lộn về nhà cho đẹp mặt
Nhà iem hứa vẫn ăn chơi đúng luật
Hàng hải tự do thỏa sức các anh bơi.
Biển Đông sẽ thành Bạch Đằng được đấy các anh ơi!!!
Lịch sử chứng minh: Hào kiệt nhà iem lúc lào cũng có
Cụ iem lại dặn: Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ
Các anh nghe chắc cũng thấy quen quen.
Em nể anh mà, nhưng đừng bắt nạt thằng iem
Mấy bữa nay em đã thấy Diên Hồng trên phây búc
Bọn iem đói, éo sao, nhưng không bao giờ chịu nhục
Đấy...iem tâm sự hết nhẽ rồi...cái mả cụ các anh.
Thích ·  · 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

KHI XÃ TẮC LÂM NGUY



Thái Bá Tân

Sơn hà đang nguy biến.
Kẻ thù đã kề bên.
Chúng ta, con dân Việt,
Hãy nhất tề đứng lên.


Mỗi người theo một cách
Yêu đất nước của mình.
Nhưng không ai được phép
Thờ ơ và vô tình.

Người có mạnh, có yếu.
Nước lúc thịnh, lúc suy.
Nhưng chúng ta là một
Khi xã tắc lâm nguy.

Hãy tạm gác mọi chuyện
Chính kiến và bất đồng.
Lúc này quan trọng nhất
Là bảo vệ non sông.

Hãy quyết giữ biển đảo.
Thà hy sinh, nếu cần.
Để không phải xấu hổ
Với con cháu, tiền nhân.

Hỡi các chiến sĩ trẻ
Đang canh gác biển trời.
Chúng tôi bên các bạn,
Triệu người như một người.

Hãy cho kẻ thù thấy
Thế nào là Việt Nam,
Không chỉ trong lời nói,
Mà cả trong việc làm.

Đất nước đang nguy biến.
Kẻ thù đã kề bên.
Chúng ta, con dân Việt,
Hãy nhất tề đứng lên.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHẤM DỨT ẢO TƯỞNG “MUA LÁNG GIỀNG GẦN


  •   TÔ VĨNH HÀ
  • Thứ năm, 08 Tháng 5 2014 14:40
  • font size giảm kích thước chữ tăng kích thước chữ
 Trung Quốc ngang ngược hạ đặt giàn khoan tại vùng biển của Việt NamTrung Quốc ngang ngược hạ đặt giàn khoan tại vùng biển của Việt Nam
Trong không ít những thói hư, tật xấu của người Việt có “truyền thống” từ hàng ngàn năm, “tổ hợp” (tạm gọi vậy) cơ hội, chụp giật, hoang tưởng là một trong những căn bệnh nhiều nguy hại nhất. Thử mở kho tàng tục ngữ, ca dao, thành ngữ ra xem sẽ tìm thấy vô số. Chẳng hạn, ăn cơm đi trước, lội nước theo sau; trâu chậm uống nước đục; đục nước béo cò; thừa gió bẻ măng; nốt mưa đấy (đái)ra mấn(váy)… Nếu có một sự phân loại, “xếp hạng” để định danh, định tính xem cái suy nghĩ nào là quái đản nhất thì, tôi tin rằng, câu cửa miệng Bán chị em xa, mua láng giềng gần, chắc chắn phải nằm trong top ten những điều đáng phê phán nhất!
Trước tiên, ta phải mặc định rằng tình cảm không thể dung hợp với mấy từ mua – bán, đổi chác. Đức Phật (Budha) dạy, một trong ba điều trên đời này không thể mua được, đó là tình cảm chân thành. Vậy, tại sao cứ mãi hoang tưởng đến mức phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác vì cứ tự lừa dối mình về cách ứng xử “khéo léo”, “tinh tế”, “uyển chuyển”(!) là phải … biết… bán chị em xa, mua láng giềng gần?
Có lẽ, trong lịch sử loài người, chưa có một mối quan hệ nào lại chứa đựng nhiều mâu thuẫn, đau đớn, nhức nhối, tai họa như quan hệ Trung – Việt. Người Do Thái và Ả rập (Arab) có hơn 3.000 năm chất chồng thù địch nhưng không có (hoặc rất ít) sự sâu hiểm, ác tàn, trơ tráo, tiểu nhân như cách mà các thế lực cầm quyền của chủ nghĩa Đại Hán (từ xưa đến nay) hành xử với người Việt suốt hơn 2.000 năm. Nhân đây, cũng nói luôn rằng người Trung Hoa hay tự vỗ ngực khoe khoang với từ “quân tử” nhưng trên thực tế, chưa từng thấy một nhà nước nào lại đối xử với láng giềng tệ tàn, hiểm độc. trơ trẽn tiểu nhân như các nhà cầm quyền TQ đối xử với VN.
Thử nhìn lên bản đồ xem Vịnh Mexico và biển Caribe có bao nhiêu nước nhỏ “nằm” dưới bóng của siêu cường thế giới là Hoa Kỳ mà suốt mấy trăm năm qua có bao giờ xảy ra chuyện tranh cướp nhau về chủ quyền, lãnh thổ(?!) Hãy hình dung Mỹ là TQ thì Jamaica, Bahama, Haiiti… phải khốn khổ đến mức nào? “Định mệnh” đã BẮT dân tộc VN phải chịu đựng một gã láng giềng khổng lồ xấu tính, tham lam vô độ, nhỏ nhen, tàn ác mà, chẳng thể nào vất bỏ hay “dọn nhà” đi khỏi. Vấn đề còn lại là, làm sao để sống nổi, sống thoát trước vô vàn tai ương, thử thách từ gã láng giềng không bao giờ “mua” nổi có tên là TQ? Bài viết này chỉ mong muốn có thể trả lời được một ý nhỏ của câu hỏi thật khó.
Khi tôi bước chân lên bục giảng lần đầu tiên cũng là lúc quân xâm lược TQ ồ ạt tràn qua biên giới phía Bắc Việt Nam để “dạy cho VN một bài học”. Ngay từ ngày đó tôi đã tự hỏi rằng tại sao chúng ta đã chọn Liên Xô bằng Hiệp định Hữu nghị Xô – Việt, tháng 11.1978, để đến nỗi ôm hận vì LX không đem quân giúp VN như họ ký kết, chỉ biết tuyên bố, “rất lấy làm tiếc”, mà thôi!); rằng tại sao người Nhật có thể nuốt cả nước mắt và máu cho nó chảy vào tim để ký Hiệp ước Nhật – Mỹ năm 1951 – chỉ 6 năm sau khi 2 quả bom nguyên tử ném xuống Hiroshima và Nagazaki… Bây giờ, sau mấy chục năm theo nghề, lại còn muốn nói thêm nữa, rằng trong ngoại giao, kỵ nhất là “ngoại giao ca ve” – ai cũng tốt, cũng cười nhưng khi xảy ra chuyện thì tất cả đều bỏ chạy;[…]
Cách đây 3 năm, tháng 5.2011, tôi có viết bài “Khi mâu thuẫn lên đến cấp độ nhà nước thì tình “hữu nghị” mặc nhiên bị vất vào sọt rác”. Tiếng kêu ai oán đó chỉ là một bài nhỏ nhoi trong hàng ngàn bài viết mà nhiều người khác đã lên tiếng cảnh báo về sự tin tưởng vào 16 chữ vàng đảo điên, bịp bợm của chủ nghĩa bá quyền Đại Hán?
Làm sao có thể ngây thơ nhầm lẫn đến mức hết sức chân thành rằng sự thù địch của chủ nghĩa bá quyền Đại Hán với dân tộc Việt Nam 2.000 năm không thay đổi nay lại có thể đổi thay? Hơn nữa, ngoài những căn nguyên có tự ngàn xưa thì VN ngày nay còn “phát sinh” những “món lợi” mà chủ nghĩa bành trướng không thể không thèm muốn như sự giàu có của Biển Đông, đầu cầu để bành trướng khắp Đông Nam Á, con đường chiến lược không thể không có của bất kỳ nước lớn nào muốn trở thành một cường quốc biển…
Tàu Trung Quốc ngang ngược và hung hãn đâm vào tàu cảnh sát biển và tàu kiểm ngư Việt Nam
Về chiến lược, TQ đang dãy dụa trong sự bức bối muốn tìm một lối thoát để vươn ra đại dương bởi toàn bộ phía Đông đã “bị” Nhật Bản, với  quần đảo Ryu Kyu – Senkaku  – Đài Loan bít chặt. Phá vỡ “bức tường” chuỗi đảo tự nhiên được gia cố thêm bởi “hòn đá tảng” là Liên minh Nhật - Mỹ cùng với Hàn Quốc – Đài Loan là điều không tưởng, ít nhất trong vòng vài chục năm nữa. Biển Đông – Đông Nam Á với sự chia rẽ, bất đồng không dễ gì san lấp được do khác biệt về văn hóa, chế độ chính trị, tôn giáo, tình trạng kinh tế, xã hội là nơi dễ bị tổn thương nhất, dễ lợi dụng nhất. Trong rất nhiều cái “dễ” mà TQ thấy nhãn tiền, TQ cho rằng VN là mắt xích dễ phá vỡ nhất (hành động đưa giàn khoan HD-981 vào sâu trong vùng đặc quyền kinh tế VN chứng tỏ TQ tin chắc vào luận cứ này, người viết bài chỉ “diễn đạt” “cách nghĩ” của TQ). Tại sao họ không đưa cái giàn khoan – hàng không mẫu hạm 30.000 tấn đó đến nơi tranh chấp với Philipines như dự kiến ban đầu là một trong những câu trả lời.
Câu nói nổi tiếng “chúng ta càng nhân nhượng, kẻ thù (nguyên văn: thực dân Pháp) càng lấn tới” của Hồ Chủ tịch luôn đúng với mối quan hệ được coi là “mềm dẻo” giữa VN và TQ. Từ vô thức, “dân gian mạng” từ lâu nay đã truyền khẩu câu “được voi đòi Hai Bà Trưng” phản ánh rất rõ mối tương tác nguy hiểm của chính sách ôn hòa, nhân nhượng để mua láng giềng gần mà ta mãi hoài hoang tưởng…
Người ta sẽ không bao giờ bỏ tiền ra mua cái người ta dễ dàng chiếm đoạt lấy. Càng nhân nhượng thì cái sự bán để mua càng trở thành bi kịch. Tại sao không đặt câu hỏi rằng Thái Lan không có đường biên giới chung với TQ (thật là may mắn), Vịnh Thái Lan xa với vùng tranh chấp ở Biển Đông nhưng chỉ 1 tuần sau khi Mỹ tấn công Iraq năm 2003, Thái lại là một trong hai nước (cùng với Australia) đem quân đến hỗ trợ Hoa Kỳ, trước cả khi người Anh đến Iraq? Những nhà lãnh đạo Thái đã tính ra nước cờ coi Mỹ là đồng minh chiến lược thực sự để đề phòng hiểm họa 100 năm hay 200 năm sau.[...].
Trên BBC, ngày 6.5.2014, tác giả Lê Trung Tĩnh, Quỹ nghiên cứu Biển Đông đã có lý giải khá thỏa đáng về những cái được và mất nếu TQ “trừng phạt” VN về kinh tế một khi chúng ta đối đầu quyết liệt trong vụ giàn khoan HD-981(không thể nếuvì không đối đầu quyết liệt lần này, coi như sẽ lần lượt mất dần, mất hết). Rõ ràng, về ngắn hạn, kinh tế VN sẽ bị thiệt hại nhưng xét tổng thể về lâu dài, nền kinh tế VN chắc chắn sẽ mạnh mẽ hơn; xã hội sẽ ổn định hơn, nhân dân sẽ tin tưởng vào chính phủ hơn; và, nhất là, chúng ta sẽ một lần, dứt khoát, đoạn tuyệt với ảo tưởng mua được “lòng tốt”, “hữu nghị” của 16 chữ vàng mã tiểu nhân, dối lừa, nguy hiểm… Hãy tin rằng Vạn lý Trường thành là một bức tường vĩ đại nhưng, có một sự thật còn vĩ đại hơn: Hàng trăm triệu người Hán đã run sợ suốt cả ngàn năm trước sức mạnh của vài triệu người Hung Nô phía Bắc nên mới bỏ ra hàng trăm năm để xây bức tường thành nhằm che giấu, xóa nhòa nỗi sợ.
Trước sự tàn phá của Đại khủng hoảng kinh tế 1929-1933, trong Diễn văn nhậm chức nhiệm kỳ 1933-1937, TT Mỹ F.D. Roosevelt đã trấn an, nhắn nhủ người Mỹ rằng, “Điều duy nhất đáng sợ chính là nỗi sợ”(The only thing we have to fear is fear itself). Tại sao phải sợ kẻ xâm lược trong khi cha ông ta hàng ngàn năm trước chưa bao giờ, chưa một lần sợ hãi?
Lịch sử đã chứng minh sức mạnh quật cường, bất khuất của dân tộc VN trước nhiều thử thách tưởng chừng không thể vượt qua nổi. Một trong những dấu ấn đáng tự hào, đó là chúng ta đã ba lần đánh bại đội quân Nguyên Mông (1258, 1285, 1288) – một đội quân đã xâm lược thành công, cai trị người Hán suốt 89 năm (từ 1279-1368)(!)
  

Phần nhận xét hiển thị trên trang