2.
Cuối cùng
hắn cũng tìm ra được một giải pháp khắc phục cho cuộc đợi chờ này. Hắn lấy lại
vẻ thản nhiên đúng “kiểu Hà Nội”, xách cặp vào một hàng nước ngay mép cổng bến
xe..
Con mẹ hàng
nước đang độ tuổi tiền mãn kinh, đủ ba ngấn cổ, chào cộc, giọng khan khan như
người hút thuốc, uống rượu nhiều:
- Uống gì
không?
- Cho tôi cốc trà nóng.
- Lại trà nóng, trời này không làm lon sâm hay nước yến cho nó mát?
- Dạ không..
Hắn ngồi ra
chiều nghĩ ngợi, cố làm vẻ không để ý đến xung quanh.
Đám cò các
loại thấy vậy bay, biến đi chỗ khác. Lão lịch vạn niên cũng bê luôn cái sạp báo
chí di động quay đít. Chả có hy vọng gì ở con người này, chắc lão nghĩ thế!
Không gian
xung quanh như được cơi nới thêm một chút, dành cho hắn ngồi buồn, ngồi mà suy
tư, ngồi mà chiêm nghiệm.
Thực ra hắn
chả có gì để suy nghĩ nhiều. Hắn không trông đợi nhiều ở món quà bất ngờ sẽ
nhận được từ anh Hai Mem Bờn này mang từ bên nước Úc xa xôi về. Hắn mong đợi
ông ấy lẽ khác, kể ra thì hơi dài dòng.
Mà có mong chút quà vật chất nào đấy ở ông ấy rất không mang “tính hiện thực”, kể cả “hiện thực huyền ảo”,hắn biết là không
thể, không thực tế. Anh họ gã vốn là một nhà báo, nhà văn sau những năm dài
đứng bục giảng của đại học. Nếu trong đời tích góp được gì, chắc chắn là thứ khác, không phải là thứ mang nhiều giá
trị tiền bạc.
Những nhà
báo nhà văn tử tế thường nghèo, theo cách nghĩ của hắn. Những người may mắn như
cụ Lựu, hay vài người khác là rất hiếm hoi.
Với lại không phải Việt kiều nào về quê hương
cũng cặp táp, lèn chặt ngoại tệ có mệnh giá cao.
Anh hai Mem
Bờn này ở trong số những người như thế. Tuy ông ấy đã nhập được quốc tịch nước
sở tại, nhưng vẫn trong diện hưởng quỹ “an sinh xã hội”, bảo trợ của xứ người.
Mỗi tháng chính phủ cấp cho những người thất nghiệp trên dưới ngàn đô. Tương
đương với hai mươi triệu Việt Nam
đồng.
Nếu ở Việt
nam, người ta có thể sống sung sướng, so với mặt bằng xung quanh, bởi rất ít
người có được mức lương cao như thế. Nhưng ở xứ đó nó chẳng là cái đinh gì.
Bây giờ
chẳng còn ai ngạc nhiên khi gặp những ông tây ba lô du lịch sang xứ mình. Mức
thấp ở chỗ khác, lại là mức cao ở xứ này.
Người ta
vẫn có quyền nghỉ ở khách sạn, ăn nhà hàng có các món ăn dân tộc, chứ không
phải nằm nhà trọ rẻ tiền dành cho khách vãng lai, hay ăn bánh mì khô, uống nước
lọc như nhiều cư dân kém may mắn từ các
tỉnh lẻ về với thủ đô.
Ông anh
không nói, nhưng từ các nguồn khác, hắn biết gần đây ông ấy tham gia một tổ
chức thiện nguyện phi chính phủ. Thế nào cũng có chút trợ cấp thêm, không đến
nỗi quá túng bấn.
Từ sân bay
Nội Bài, hắn đoán là ông ấy sẽ thuê tắc xi về đây gặp hắn, sau đấy anh em cùng nhau về quê.
Chính vì nghĩ như thế nên lúc tên bạn đưa hắn ra đến đây hắn bảo anh ta cứ về,
để mặc hắn ở lại một mình.
Bạn hắn là
gã nhà thơ có số có má và có cả nhiệt tình. Nhờ giời từ ngày bớt thi phú, chăm
chú kinh kinh doanh, giờ gã cuộc sống cũng khá. Vợ chồng gã mỗi người một xe
riêng, đều giá bạc tỷ cả.
Biết nhau
từ thủa hàn vi hắn biết, nếu mở lời bạn hắn chả ngại ngần, sẽ đưa hắn về thẳng
quê. Những chuyến đi hàng trăm cây số vì bạn bè, gã còn không chút lăn tăn, thì
từ đây về xứ Đoài có mấy chục cây số, không là cái gì.
Hơn nữa hắn
lại có thêm cuộc thâm nhập thực tế, trải nghiệm về một vùng quê thời trẻ tuổi chơi
với nhau, gã rất thích.
Bây giờ dẫu
có nặng một chút, nghiêng về kinh doanh một chút, thì thơ ca vẫn là phần hồn,
là một mối tình vẫn không dễ dứt. Biết đâu gã sẽ có thêm bài thơ hay, gây ấn
tượng và có dư luận sau những bài thơ “ngâm vịnh nhàn nhạt” của thời gian gần
đây?
Thuộc nhau đến nỗi hắn có thể biết bạn hắn đang nghĩ như thế, nhưng hắn không
muốn phiền.
Sống ở đời
này, muốn giữ được tình bạn bền lâu tốt nhất là đừng phiền nhau những cái không
đáng phiền. Món nợ nào cũng dễ thành khó chịu, mà hắn lại không muốn nợ ai.
Mà biết đâu
trong héo ngoài tươi? Bạn hắn bề ngoài như thế, không thể cho là gã hoàn toàn
may mắn, thuận lợi trong hoàn cảnh gập gềnh, khó khăn chung hiện tại?
Gã kinh doanh nội thất cao cấp và bán tranh đá quý không phải là thứ hàng dễ
bán trong lúc này.
Gã còn công việc của gã, mình đi chơi phiền nhau làm gì? Hắn nghĩ thế và chăm
chú nhìn ra ngoài đường mỗi khi có chiếc ta xi chạy đến gần. Không biết chiếc
nào là chiếc anh hai từ bên cảng hàng không Nội Bài về? Từ đây sang đấy nếu đi
tacxi cũng không bao lâu mà hắn đợi mấy tiếng đồng hồ rồi là làm sao? Kẹt xe
hay còn nguyên nhân gì khác?
Hắn thật
bất ngờ khi nhìn ra mé đường thấy ông anh Mem Bờn đầu đội mũ bảo hiểm, mặc bộ quần áo
đi mưa, bùn đất lấm đến ngang người,
đang tựa vào cái xe máy, dáo dác có ý tìm hắn. Chẳng lẽ ông ấy mang theo xe máy
từ bên kia về?
Hắn trả
tiền nước, chả thèm để ý đến giá một cốc trà nóng ở đây rất không bình thường.
Vội đến mức quên cả tiền người ta trả lại.
Mụ chủ quán
vất theo cái nhìn: “thằng hâm”!
Anh họ bảo
hắn:” Chuyện gì để sau hẵng nói. Bây giờ chú đứng đây, để anh xem chỗ nào bán
mũ bảo hiểm mua lấy một cái”. Hóa ra ông ấy chả lạ luật giao thông hiện nay ở
trong nước.
Tham gia
giao thông, dù anh là ai, nhất thiết phải mang mũ bảo hiểm. Nhưng có thể giá cả
mũ mão ông ấy không rành bằng mình? Hắn bảo: “Để em”.
Gì chứ mũ
bảo hiểm có thể ngay một lúc mua được, chở xe ô tô không hết.
Đồ đạc hơi
cồng kềnh, nhưng chẳng sao.
Hắn bảo anh
họ, cái nhà ông Việt kiều yêu nước hay là nước yêu ông ấy, ông Mem Bờn ấy để
hắn cầm lái.
Hai anh em
đủ cả mũ mã như người đời, “trôi vào dòng sông dưa hấu”.
Lúc: “bây giờ là mười hai giờ”, cái di động nhéo nhéo canh chừng thời gian, báo
như thế!
( Còn
nữa..)
Phần nhận xét hiển thị trên trang