Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

CHẾT VÌ SỢ HÃI:

Nguyễn Thanh Hiện
9
Tranh của Đỗ Trung Quân
và tôi còn nhớ là tôi với em cứ ngồi tựa lưng vào nhau như thế, đêm, rừng núi đã bắt đầu trở lạnh, ngôi sao hình cánh bướm ở biên dải ngân hà là của em, còn ngôi sao hình đầu chó, cạnh đấy, là của tôi, tôi giảng giải, có lầm lẫn không đấy, em nói, không lầm lẫn đâu, tôi nói, máu, em kêu, tôi thử sờ lên chỗ vấy ướt ở vạt áo của em nơi em bảo là vấy máu, lúc đầu chỉ nghĩ là nước của con suối tôi và em vừa lội qua, nhưng lát sau  nghe quả có mùi máu, có thể là máu của cuộc va đập đã tan chảy  vào con suối, tôi nói, tôi với em là vừa thoát  khỏi một cuộc va đập khủng khiếp, trốn lên ngồi ở nơi núi rừng ấy là để tìm kiếm ngôi sao chiếu mệnh của mình, 
chúng nó, những ngôi sao chiếu mệnh ấy là sinh ra từ những càn khôn đồ trận nào mà tôi với em  thì luôn hứng chịu những cuộc va đập chết người, nhưng tại sao không phải thứ gì khác mà là cánh bướm với đầu chó, em lại thắc mắc, tôi bảo là tôi cũng chẳng hiểu tại sao là thế,  và cuộc va đập bấy giờ như có vẻ trầm kha hơn, bấy giờ thì dường như từ phía đầu kia  mặt đất đương vang lên những âm thanh hỗn độn tựa  những ngọn núi  đang đổ, những sông suối đang tràn lên nhau, và lũ cua cá đang gào thét, nhưng em bảo đấy không phải cua cá, mà là  tiếng gào thét của con người, là chúng đang cắn nhau bằng chữ nghĩa đấy, 
tôi nói, em cũng nhìn thấy chúng rồi, em nói, phải, mặc cho kẻ khác đau đớn quằn quại,  lũ chúng là đang tiếp tục phun ra những chữ nghĩa, những con chữ vốn hiền hậu, vô can, khi được phun ra từ miệng chúng thì lập tức trở thành những thứ khác, lúc là trở thành những nụ cười trơ tráo, có nghĩa, lẽ ra là khóc nhưng lại cười, lúc là trở thành những tiếng khóc vô cớ, có nghĩa, cái nguyên cớ không phải làm cho khóc mà cứ khóc, hóa ra, thứ âm thanh hỗn độn đang vang lên từ đầu kia mặt đất là sự trộn lẫn giữa tiếng gào thét của những kẻ bị sỉ nhục với tiếng cười trơ tráo của lũ người vô sỉ, lần đầu tiên tôi và em nhìn thấy những kẻ bị sỉ nhục cứ nấc lên những tiếng nấc ứ nghẹt và ngã ra chết, 
hãy lắng thử coi, em chợt kêu, từ đầu kia mặt đất lại vang lên những âm thanh quái lạ hơn, đã có cuộc nổi dậy nào đó hay sao, em bảo, những kẻ bị sỉ nhục không còn chịu nổi sự sỉ nhục, 
tôi tiếp lời em, nhưng nào phải, là  chữ nghĩa chúng phun ra đang  hóa thành những âm thanh kỳ dị mới thoảng nghe ngọt ngào như những bài hát rong của con người buổi sơ khai của lịch sử, nhưng đằng sau những ngọt ngào là những gầm gừ như cái cách gầm gừ của con hổ sắp vồ được con mồi, hóa ra những gầm gừ giấu kỹ đằng sau những ngọt ngào là hóa thân của chữ nghĩa, a ha một thứ tuyên ngôn của chủ nghĩa đương đại, tôi buột kêu, nhưng chủ nghĩa đương đại nó là cái gì, em cũng buột kêu, thì trong lúc bất chợt nghe thấy  âm thanh quái lạ ấy tôi cũng bất chợt nghĩ ra thế thôi, có phải thứ chủ nghĩa đương đại là mang trong mình những giả dối và vô sỉ hay không, 
em lại kêu lên khiến tôi cảm thấy vô cùng bối rối, và những âm thanh quái lạ kia như những thác nước đang cuồn cuộn chảy ngược về phía tôi và em, hỡi những ngôi sao chiếu mệnh, lũ ngươi là được sinh ra từ những tầng trời nào lại để cho  bọn ta luôn hứng chịu những va đập chết người, tôi ngửa mặt lên than như một cách thức xua đuổi nỗi sợ hãi, chúng ta chết mất, em thì thào, và cứ sấn người sát vào tôi làm như thể đề truyền cho nhau sức chịu đựng trước mối đe dọa của cuộc va đập gây ra bởi lũ người  vô sỉ, hãy nhìn lên những ngôi sao chiếu mệnh của chúng ta và chớ nghĩ đến bọn chúng nữa, giữa lúc gần kề sự chết, tôi kêu lên thế, và tựa hồ một thứ phép màu, một ngôi sao mới là đương hình thành trên bầu trời đêm đầy sao, thứ ánh sáng trẻ trung ấy bất chợt chiếu rọi vào tận chỗ sâu thẳm trong ý thức của tôi và em, áo ai bay lộng lẫy giữa đất trời, em nói vừa đủ cho tôi nghe, những phù sinh bay lượn  giữa phù hoa, tôi cũng nói đủ để em nghe, lúc bấy giờ, thứ ánh sáng trẻ trung của ngôi sao mới được hình thành cùng những ký ức sách vở của tôi và em tựa thứ phép màu đang mở ra một cảnh trí mới, 
chẳng biết có xảy ra thật thế không, hay chỉ là những ký ức sách vở, bấy giờ là tôi và em đã nhìn thấy được buổi uyên nguyên của trời đất, dường như em vừa nghe thấy có tiếng nổ lớn, em nói, tôi cũng nghe thấy thế, tôi nói, và bất chợt bầu trời ở trên đầu  như đang phình ra, lũ sao trời là như đang chạy trốn nhau, một vũ điệu sao, em có nhìn thấy hay không, thấy, tôi hỏi, và em đáp, bấy giờ, chẳng ai bảo ai, tôi và em là cùng ngửa mặt lên bầu trời đêm để hứng lấy những âm vang lặng lẽ cùng những nhan sắc lộng lẫy của vũ trụ vô biên, những làng mạc, những thành phố của sao, cùng những ốc đảo của thiên hà là đang bồng bềnh trong thứ vũ điệu trộn lẫn giữa ngẫu nhiên với tất nhiên, đam mê và cuồng nhiệt là được cột chặt vào nhau, còn những đám tinh vân lang bạt kỳ hồ, thứ bụi thời gian vô danh vô kỷ là luôn lãng đãng quanh các thành phố và các  làng mạc của sao như để làm tăng thêm vẻ lãng mạn của tạo hóa, 
lạnh, em chợt kêu, quả tình bấy giờ là tôi cũng nghe thấy lạnh, bấy giờ bầu trời bất chợt phình to đến độ chỉ còn trông thấy một khoảng không trống rỗng, đã xảy ra tận thế hay sao, em hỏi cái câu hỏi trần thế hay hỏi mỗi lúc cảm thấy bất an nhưng nàng lại lộ nỗi hân hoan, tôi bảo không phải tận thế mà là chuyển đổi cách tạo tác, em hiểu ra rồi, là chuyển pha, em thì thầm kiểu sách vở, những chiếc phễu đen ngòm là đang hiện ra trước mắt tôi và em, con quái vật của trời đất là như đang hút sạch mọi thứ, 
bấy giờ, trước mắt tôi và em là một cảnh suy tàn, hoang lạnh, liền sau đó thì bầu trời lại sáng lại, nhưng khi cảnh tang thương ấy hiện ra, tôi nghe nàng kêu lên rằng chẳng lẽ nhân loại này chỉ là một thứ phiên bản của cuộc va đập  nguyên thủy, lộng lẫy và suy tàn… giọng nói của em đầy nỗi sợ hãi, có lẽ là vậy, tôi đáp, và cũng cảm thấy có nỗi sợ hãi to lớn nào đó đang xâm chiếm ý thức của mình, bấy giờ thì bằng một thứ thân thiện vô thức, tôi và em cứ bám lấy những ngôi sao chiếu mệnh của mình như bám lấy những chiếc phao mỏng manh đang trôi dạt giữa phong ba bão táp, lúc mặt trời soi rõ núi rừng, cuộc va đập có phần hòa hoãn hơn, tôi và em quyết định xuống núi để xem thử ai còn ai mất, ở lưng chừng núi có hai xác chết, chẳng phải xác người, mà là xác của mẹ con chúa sơn lâm, con cọp con là chết trong tư thế đang bám chặt lấy cổ mẹ, tôi và em lật xác bọn chúng coi thử thương tích thế nào, thấy thân thể của mẹ lẫn con đều nguyên vẹn nên biết là chết vì sợ hãi.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

một tỷ hai trăm lẻ chín triệu con đường đi tìm chìa khóa




ngọc phụng & ngu yên


NGU.YEN
 Nhà sư Nhất hạnh đi tìm Phật tâm trời Đông cách tân Phật pháp trời Tây
          đúng hay sai, thời gian chưa trả lời
Thi sĩ Bùi Giáng viết rằng, Nhất Hạnh tâm hồn bị vây khốn bởi Tây Phương (1)
          đúng hay sai, thời gian chưa trả lời
Chúng ta cũng có thể hiểu, Bùi Giáng tâm hồn bị Đông Phương vây khốn
          đúng hay sai thời gian chưa trả lời.
Nhà sư sạch tóc phân biệt người có tóc loay hoay nhập triều thùy thủ
          thi sĩ tóc dài phân biệt người nghiêm trọng  tóc ngắn lanh quanh kiến tích
          trâu và rồng con nào dễ tìm hơn
          đúng hay sai thời gian chưa trả lời
Con vật này dưới đất gọi là trùn
          vào biển gọi thuồng luồng
          bay lên gọi là rồng        
          chưa hề có ai thấy rồng thật.
Hơn 1500 năm trước Trương Tăng Dao họa long điểm tinh
          không có tưởng ra có
          có rồi vẽ mắt rồng bay
          lập họa Siêu Nhiên
          mãi 1920 mới có Siêu Thực.
        Đúng hay sai thời gian chưa trả lời.
Có kẻ nuôi cá, tập cá từ nước lên bờ
          đi như thú vật bốn chân
          ngày ngày dẫn đi dạo   
          người người ngợi khen
          Charles Darwin chứng minh tiến hóa.
          Một hôm, cá lở vận rơi xuống sông
          chết đuối.
        Đúng hay sai thời gian chưa trả lời.
Ánh sáng đuốc thâm u làm đêm tăng kỳ tích đầy huyền hoặc
          ánh đèn điện làm đêm sáng choang thấy rõ đường đi
          ánh sáng nào cho tim niềm sung sướng
          tự hào hơn
          đúng hay sai thời gian chưa trả lời.
Trái đất có một tỷ hai trăm lẻ chín triệu con đường lớn nhỏ
          đường nào cũng có người đi
          người đi nào cũng cần ánh sáng
          dù kẻ mù, vẫn cần đèn lồng. (2)
Mặt trời mọc phương Đông lặn phương Tây. Thật ra chúng ta xoay quanh mặt trời.
Mặt trăng mọc phương Tây lặn phương Đông. Thật ra mặt trăng xoay quanh chúng ta.
Trời và trăng soi sáng chân bước
          đường đi hướng Đông đi mãi không tới Đông quay về gặp hướng Tây
          đường về hướng Tây đi mãi không tới Tây quay lại gặp hướng Đông.
Đông và Tây khác nhau như máu tuần hoàn tẩy chất dơ mang khí thở vào trí tuệ.
Đông và Tây khác nhau như mắt thấy tai nghe đem tâm tình sung mãn hương thơm.
Nhất hạnh đi hướng Tây đi mãi gặp Bùi Giáng.
Bùi Giáng đi hướng Đông đi mãi gặp Nhất hạnh.
Đông và Tây khác nhau câu hỏi giống nhau câu trả lời:
Mỗi câu hỏi mang tới câu hỏi khác câu hỏi khác câu hỏi khác
          mỗi câu trả lời như mở cánh cửa để thấy cửa khác đóng cửa khác đóng cửa khác đóng
          cánh cửa cuối cùng bị khoá chặt không có chìa khóa
          hỏi chìa khoá trả lời bất khả tư nghị hoặc đây là bí tích
          trả lời chính là ổ khóa.


Không ai tìm thấy chìa khóa
          không mở được cánh cửa cuối cùng
          không biết gì phía sau
          không thể đi trở về
          thôi thì sáng tác hồi sau tái ngộ.
sáng tác cần phải có thưởng ngoạn
          thưởng ngoạn lại yêu thích dâm dục tiền tài danh vọng giả dố
           thôi thì dọa sợ cho xong.
Con nít bị dọa ma
          thiếu nhi bị dọa hỏa ngục điện ngục nấu dầu cưa xương cắt lưỡi
          lớn lên bị dọa ác lai ác báo gieo gió gặt bão
          không ai nói gieo bão gặt được thứ gì
          về già bị dọa bệnh tật chết chóc ân oán đời sau
suốt cả một đời bị dọa bởi Phật Chúa Muhammad Khổng Tử cha thầy quan quyền pháp luật trường học thầy cô ăn cướp ăn trộm giết người da trắng da đen da đỏ Mỹ Nga Tàu....v..v..
          không phút nào ngơi nghỉ
          làm sao không buồn khổ lo âu
          làm sao không hoang tưởng hạnh phúc
          làm sao không sợ cái bóng thiên thu?
Kẻ sống bị dọa có tội
          kẻ chết bị dọa không được lên trời không được đầu thai
          kẻ chưa sinh bị dọa tội tổ tông chờ sẵn
          điều luật cha làm con chịu nay ở trần gian đã bỏ đã quên.
Nào phải Đông hay Tây vây khốn tâm hồn, chính sợ hãi vây tâm hồn khốn nạn.
Không ai tìm thấy chìa khóa nhưng mấy ai biết rằng không hề có chìa khóa?
sống là có chết là không, chìa khóa để làm gì?

Câu hỏi này sẽ mang tới câu hỏi khác câu hỏi khác câu hỏi khác..........
Thời gian chưa trả lời.

GHI:
(1): Không phải nguyên văn, chỉ là ý.
(2) Câu chuyện người mù đi đường cầm đèn, không phải cho ông mà cho người khác thấy.

Ngu Yên

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Về bức xúc nghệ thuật và....

Trần Tiễn Cao Đăng
TTCDTrần Tiễn Cao Đăng sinh 1965. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn Nga Đại học Tổng hợp TPHCM. Nhà văn, dịch giả.
Rushdie có nói “Don’t waste your talent to serve your nation” (“Đừng phí phạm tài năng của bạn để phụng sự quốc gia”). Pamuk cũng nói một câu với ý tương tự như vậy. Tôi hiểu điều họ muốn nói, từ trong máu. Đó là một lựa chọn. Và “Hãy dùng tài năng của mình để phụng sự quốc gia” là một lựa chọn khác. Không có lựa chọn nào trong hai cái này là tốt hơn cái kia MỘT CÁCH TỰ THÂN. Nó đúng với RIÊNG TỪNG CÁ NHÂN MỘT. (Ở đây ta chỉ nói đến cá nhân nghệ sĩ, người sáng tạo nghệ thuật, chứ không nói đến cá nhân theo nghĩa công dân chẳng hạn, đó là chuyện khác). Và cái tôi muốn chống lại là BẤT CỨ THỨ NÃO TRẠNG NÀO coi một trong hai cái đó, Ở TỰ THÂN NÓ, là tốt hơn cái kia, đúng hơn cái kia. Chỉ có vậy.
Và do vậy, sự lựa chọn giữa “văn dĩ tải đạo” và “văn chương thuần túy” không chỉ là vấn đề đóng khung trong khuôn khổ Việt Nam. Nó là một trong những vấn đề cốt tử mà người sáng tạo nghệ thuật ở bất cứ nước nào, thời nào, cũng đều có thể phải đối mặt. Và những lực cản đối với người nghệ sĩ chọn con đường “vị nghệ thuật” đâu phải chỉ đơn giản là các chế độ chính trị. Đó có thể là chính một số nghệ sĩ đồng nghiệp của anh (không phải chỉ loại nghệ sĩ làm quan như ở quê ta, nói rõ là vậy). Đó có thể là một bộ phận công chúng sẵn sàng lên tiếng một cách cứ như thể họ đại diện cho chân lý. Vân vân và vân vân. 
Và khi một nghệ sĩ bức xúc nghệ thuật trong khi phần lớn mọi người quanh anh ta bức xúc chính trị, đương nhiên anh ta sẽ cô độc, thậm chí bị cô lập. Nhưng chẳng phải nghệ sĩ, thứ nghệ sĩ luôn luôn bức xúc nghệ thuật đến mức cao độ, thì luôn luôn không nhiều thì ít là một kẻ cô độc, một thứ xa lạ, thậm chí là một con chiên ghẻ đối với bầy đàn, bất kể anh ta đang ở nước nào và thời nào hay sao? Nếu đó là lựa chọn của anh ta, anh ta chấp nhận cái hoàn cảnh ấy, đơn giản có vậy.
Điều lành mạnh là anh lựa chọn con đường phù hợp với bản chất sâu xa nhất của anh. Nếu bản chất sâu xa nhất của anh bảo anh hãy theo con đường phụng sự quốc gia, cụ thể là bằng cách dấn thân vào hành động chính trị, anh hãy làm theo nó, đi làm chính trị. Thế là lành mạnh, và đẹp. Và nếu bản chất sâu xa nhất của anh bảo anh rằng dù có chuyện gì xảy ra với anh đi chăng nữa, anh đừng bao giờ từ bỏ giấc mơ sáng tạo của anh, anh hãy làm theo nó, kiên trì sáng tạo. Thế là lành mạnh, và đẹp. 
Sẽ không lành mạnh, sẽ xấu xí, khi anh đi theo một con đường nào đấy vì anh bị người ta bắt buộc làm thế, hoặc anh làm thế vì nghe theo những tiếng nói khác không sâu thẳm bằng tiếng nói từ trong nội thể anh.
Khi anh kiên trì theo con đường sáng tạo nghệ thuật, và khi anh va phải đủ thứ bức tường, trong đó có bức tường chế độ toàn trị (nhưng không phải chỉ có nó), anh chiến đấu chống lại nó theo cách của mình, để bảo toàn tự do của tư tưởng mình, đấy là anh đang hành động “chính trị”. Lịch sử văn chương/nghệ thuật thế giới đầy ắp những ví dụ về chuyện đó. 
Đương nhiên là không ai có thể sống ngoài/sống trên chính trị. Cũng như không ai có thể đứng ngoài thời gian. Nhưng đương đầu với nó có nhiều cách. Toàn bộ vấn đề là ở chỗ anh chọn cách nào phù hợp nhất với mình. Đơn giản có vậy.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhiều khi đánh giặc miệng cũng được đấy ông Vinh nhở:




ĐUỔI DÀN KHOAN BẰNG 3 MŨI GIÁP CÔNG.
(Rất hiếm khi ta sử dụng 3 mũi giáp công như thế này)
Mũi 1, như đã thông tin, tàu chiến, máy bay chiến đấu của ta hôm nay đã xuất phát, vây đuổi cương quyết.
Mũi 2, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh gọi điện thoại cho Bộ trưởng Ngoai giao Trung Quốc mắng tơi bời các bác ạ, ví dụ:" Việt Nam không thể chấp nhận và kiên quyết phản đối việc làm này của Trung Quốc, yêu cầu Trung Quốc rút hết giàn khoan HD-981 và các tàu hộ tống ra khỏi khu vực này và cùng đàm phán để xử lý những bất đồng xung quanh vấn đề này.
Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Phạm Bình Minh khẳng định Việt Nam có đầy đủ căn cứ pháp lý và lịch sử khẳng định chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa và quyền chủ quyền, quyền tài phán đối với vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa theo các quy định của Công ước Liên hợp quốc về Luật biển 1982.
Việt Nam sẽ áp dụng mọi biện pháp phù hợp cần thiết để bảo vệ các quyền và lợi ích chính đáng của mình.
Mũi 3, Đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp Đại biện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội trao Công hàm của Bộ Ngoại giao Việt Nam gửi Bộ Ngoại giao Trung Quốc.
Nội dung Công hàm nhấn mạnh hoạt động của giàn khoan HD-981 và tàu Trung Quốc đã “xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, cũng như đã vi phạm nghiêm trọng các thỏa thuận giữa Lãnh đạo hai nước, tinh thần và lời văn của Tuyên bố DOC, các quy định có liên quan của luật pháp quốc tế”.
Đồng thời, yêu cầu Trung Quốc “rút ngay giàn khoan nói trên cùng các tàu, thiết bị, nhân sự có liên quan ra khỏi khu vực lô 143 thuộc thềm lục địa Việt Nam và không để tái diễn các hành động tương tự”.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bài đã thành lạc đề vì không còn "Ẩn số":


Cũng lâu lắm rồi, từ dạo còn Yahoo! 360°, tình cờ lang thang lạc vào trang Blog anh Ba Sàm, thấy lạ và thú vị, sau thì cái tình cờ ngẫu nhiên ấy dần dần thành tất yếu, trang mạng này không thể thiếu khi hắn ngồi internet. Lúc đó, Blog anh Ba sàm hầu như rất ít người còm.., thời mà Vàng Anh, Tắc Kè... là "kỷ lục"...

Bây giờ, cũng cái lạ và thú vị ấy, Nhật báo Ba Sàm đã trở thành một món ăn tinh thần của không ít Blogger trong và ngoài nước, nhất là các bạn trẻ quan tâm đến vận nước, những người đứng tuổi trăn trở thời cuộc quốc gia... Ba Sàm tuyệt nhiên không hề 'ba láp ba sàm' chút nào, ngược lại, rất đàng hoàng và nghiêm túc?.

Hy vọng, bà con sẽ ngạc nhiên giống hắn, không hiểu chủ nhân trang Blog này lấy đâu ra sức lực, thời gian, kiến thức, tiền bạc... để đều đặn sáng, trưa, chiều, tối, ngày ngày điểm tin, post bài tiếng Anh, tiếng Việt - đa phần là đáng đọc, đáng xem. Thỉnh thoảng, lại bình vài câu gãy gọn, hóm hỉnh.., điểm vài trích đoạn quan trọng làm bật sáng, bật tối... các bản tin. Tất tần tật vấn đề trong cuộc sống, bỏ qua những giới hạn ấu trĩ ngô nghê "lề trái hay lề phải", "chính thống hay phản động", nhật báo Ba Sàm tạo nên một sân chơi, một diễn đàn đông đúc, nhộn nhịp các phản hồi thuận nghịch. Cần mẫn nhẹ nhàng chấp nhận sự khác biệt, chủ nhân Blog giúp cho bạn đọc trút được " hỉ, nộ, ái, ố " trong lòng, bất kể thời điểm, thâu đêm suốt sáng.

Rồi từ Blog này, bà con còn có thể khám phá ra những blog hay khác, hợp với "khẩu vị" từng người...

Đôi khi, cái thông điệp "PHÁ VÒNG NÔ LÊ" khó hiểu, cái slogan "Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VĨA HÈ" buồn cười kia cũng khiến cho "một nhóm người" chột dạ, âu lo, mất ngủ... Và cứ như thế, như thế, người ghé thăm nhà anh Ba Sàm càng lúc càng tăng ngùn ngụt, thực tế là một trời một vực nếu chẳng may "ai đó" muốn đối chiếu với một số báo tự cho là "chính thống".., rồi thì, Vàng Anh, Tắc Kè... vang bóng một thời xem như đã lùi về "quá khứ"... thuở sơ khai.

Anh Ba Sàm lạ và thú vị là vì thế, hắn tò mò không biết con người này là ai.., mà cái gì không biết thì tra Google... , Google mách rằng:

" Anh Ba Sàm tên thật là Nguyễn Hữu Vinh, thường trú tại Hà Nội, sinh năm 1956, con trai của cụ Nguyễn Hữu Khiếu, cựu Bộ Trưởng Bộ Lao động nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, cựu Đại sứ Việt Nam tại Liên bang Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết.

Chủ nhân trang Ba Sàm tốt nghiệp Đại học An ninh, từng là sĩ quan an ninh, từng công tác tại Ban Việt kiều. Sau đó, vì nhiều lí do, anh xin nghỉ việc, theo học luật và ngoại ngữ...

Hiện nay, anh là chàng thám tử tư đầu tiên của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, giám đốc Công ty Điều tra & bảo vệ-V, Nguyễn Hữu Vinh.
... "

Có lẽ, Blog Ba Sàm là "tờ báo" độc đáo, kì lạ trên thế giới...
Và có lẽ, "ẩn số" trang mạng Anh Ba Sàm chưa hẳn đã dừng lại ở bốn chữ "PHÁ VÒNG NÔ LỆ".

Chúc Nhật báo Ba Sàm "ăn nên làm ra", chúc anh Ba Sàm cùng toàn thể Biên tập viên sức khỏe và vui vẻ.

MP
(Ba sàm như một hình ảnh sống động về một con nhện lớn - thông tấn xã, 
xe một tấm mạng xung quanh nó, bắn các sợi tơ ở khắp nơi để kéo những con ruồi sặc sỡ - blogger nổi bật lại gần.)
Từ trái qua: Nguyễn Hữu Quý, Nguyễn Trọng Tạo, Ba Sàm, Nguyễn Xuân Diện, Trần Văn Thủy

Từ trái qua: Hoàng Minh Tường, Nguyễn Trọng Tạo, Dương Danh Dy, Trần Nhương, Ba Sàm

Tin ngoại vi trên Phây, chưa kiểm chứng, nhưng cảm thấy..


Kiên quyết giữ vững chủ quyền, lãnh thổ. Sẵn sàng hy sinh bảo vệ Tổ quốc của những người lính biển khiến chúng ta thật tự hào !
Hiện nay, cảnh sát biển Trung Quốc và Việt Nam đang đối đầu ở khu vực cách đảo Tri Tôn (thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam) 17 hải lý về phía nam.
Việt Nam đã điều nhiều tàu cảnh sát biển đến ngăn chặn giàn khoan 981 của Trung Quốc (đang hoạt động bất hợp pháp trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam theo luật pháp quốc tế).
Thích ·  · 
  • Cựu CB và 12 người khác thích điều này.
  • Đinh Văn Hồng Như các bạn đã biết vừa rồi trung quốc đã đưa giàn khoan HD-981 tiến hành khoan và tác nghiệp tại vị trí có tọa độ 15o29’58” vĩ Bắc-111o12’06” kinh Đông từ ngày 2/5 đến 15/8/2014, người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình nêu rõ: “Vị trí tọa độ hoạt động của giàn khoan HD-981 nêu trong thông báo hàng hải của Cục Hải sự Trung Quốc nằm hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam, cách bờ biển Việt Nam khoảng 120 hải lý.

    Ngay tối hôm đó hải quân ta đã đưa tàu ra chặn và có đụng độ giữa các tàu với nhau như mọi khi. Đụng độ ở đây là dùng mũi tàu để húc nhau ngăn cho tàu trung quốc xâm phạm và đuổi khỏi lãnh hải của ta.Những chuyện thế này xảy ra như cơm bữa nên anh em cũng quen rồi,chỉ là lâu lâu mới đưa tin cho đất liền biết kẻo mọi người lại lo.Tất cả đều nằm trong sự kiểm soát của chúng ta,tuy có sự hy sinh vất vả nhưng các đồng chí của chúng ta ngoài đó luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ.Quyết không để mất một nắm đất hay một giọt nước biển nào về tay kẻ thù.
  • Cựu CB Quyết không lùi bước, chúng ta đã từng đánh thắng phong kiến trung quốc và quân trung quốc hiện đại trong đất liền 2/1979.
    1 giờ · Thích · 4
  • Đinh Văn Hồng Hiện tại ta có khoảng 30 tàu các loại đang kiên quyết bảo vệ chủ quyền và đối đầu với lực lượng hải quân trung quốc, dàn khoan HD-981 chưa thể cố định dàn tại tọa độ 15o29’58” vĩ Bắc-111o12’06” kinh Đông khu vực đảo Tri Tôn. Chúc cán bộ, chiến sĩ hải quân Việt Nam và cảnh sát biển vững vàng trước các âm mưu thâm độc của trung quốc nhàm hợp thức hóa biển đông bằng đường lưỡi bò.
    41 phút · Thích · 2
  • Cựu CB Đất liền luôn sát cánh và là chỗ dựa cho các bạn,cố lên

Phần nhận xét hiển thị trên trang