Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

Có thì đeo không sao cả nhưng nhớ đừng đi đường vắng nha!

(Soha.vn) - Hình ảnh người đàn ông đeo đầy vàng trên người đi dự đám cưới đang được dân mạng chia sẻ lại trên nhiều diễn đàn.

    Bức ảnh chụp người đàn ông đứng bên cạnh cô dâu đã thu hút được sự chú ý của cư dân mạng trong ngày hôm nay. Chẳng là trong bức ảnh này, người đàn ông đã tự biến mình thành nhân vật chính khi khoác trên mình rất nhiều vòng, nhẫn, dây chuyền vàng. Nhiều dân mạng còn bông đùa gọi người đàn ông này là "người đàn ông đeo vàng nhiều nhất Việt Nam".
    Cách đây không lâu người đàn ông này cũng đã từng gây xôn xao mạng xã hội Việt với hình ảnh đeo đầy vàng khi đi lễ. Tuy nhiên bên cạnh sự thích thú, tò mò của dân mạng thì cũng có nhiều ý kiến cho rằng người đàn ông này đang khoe khoang 1 cách lộ liễu, thậm chí nhiều ý kiến còn "tố" người đàn ông này đeo vàng giả?

    Tay ôm vàng hay ôm hột xoàn đấy?

    Phần nhận xét hiển thị trên trang

    1 câu nói, 5 năm tù

    27/04/2014 08:11 (GMT + 7)

    TT - Trong hai ngày 25 và 26-4, hàng trăm người dân đã có mặt trước cổng TAND huyện Mỹ Đức, TP Hà Nội để theo dõi phiên tòa xét xử 10 người dân phạm tội chống người thi hành công vụ. Tuy nhiên mọi người không được vào phòng xử.

    Theo cáo trạng của Viện KSND huyện Mỹ Đức, biết công trình thi công tuyến đường nối khu du lịch Hương Sơn (Hà Nội) với khu du lịch Tam Trúc - Khả Phong (Hà Nam) được tiến hành, ngày 12-7-2013, Đinh Văn Chính, Lê Thị Thu và các bị cáo đã dùng quan tài và các chướng ngại vật ngăn cản, chống đối không cho người và các phương tiện vào thi công dự án.
    Hình sự hóa quan hệ hành chính
    Phiên tòa nóng ở những phút đầu tiên vì tiếng la hét của người dân ngoài cổng tòa vọng vào phòng xử.
    Bên trong tòa, trả lời tòa, bị cáo Chính khai mình không đi mua quan tài mà do vợ bị cáo mua.
    “Ở cơ quan điều tra, bị cáo nghe nói vợ mình bị dùng nhục hình đến mức uất ức quá phải tự cắt vào tay, điều tra viên nói nếu bị cáo nhận việc mua quan tài thì sẽ cho vợ về để chăm sóc con nên bị cáo đã nhận. Sáng 12-7 bị cáo chở vợ và bố ra nơi thi công rồi về chứ không có mặt tại hiện trường”.
    Phiên tòa hình sự nhưng những từ “mất đất”, “thu hồi đất” được nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần. Trả lời tòa, 10 bị cáo đều cho biết chỉ cần có quyết định thu hồi đất thì người dân sẽ tự hiến đất cho Nhà nước, nhưng nếu chính quyền làm sai thì người dân sẽ giữ đất đến cùng.
    Đại diện Viện kiểm sát giữ quyền công tố tại tòa cho rằng bị cáo Chính bị truy tố ở điểm C, khoản 2 điều 257 BLHS, hành vi lôi kéo, kích động người khác vì đã có câu nói “đất chưa có quyết định thu hồi bà con kiên quyết giữ đất đến cùng, không sợ chết, nếu tôi có chết đừng chôn vội mà hãy cho tôi vào quan tài chở ra Văn phòng Chính phủ để Chính phủ biết sự việc”.
    Theo đại diện Viện kiểm sát, câu nói này là điểm tựa tinh thần cho các bị cáo khác.
    Tranh luận lại, các luật sư cho rằng quan tài không bị cấm mua bán, cũng không phải vật nguy hiểm. Khởi nguồn là việc UBND huyện Mỹ Đức không tuân thủ các quy định của pháp luật đã gây bức xúc cho người dân.
    Tuy nhiên đại diện Viện kiểm sát lại cho rằng những nội dung này không liên quan đến vụ án hình sự nên Viện kiểm sát không tranh luận nhiều (?!).
    Công nhân thi công cũng được coi là người thi hành công vụ?
    Sau khi luật sư Hoàng Ngọc Biên (bào chữa cho vợ chồng bị cáo Chính) yêu cầu cho biết rõ trong vụ này ai là người thi hành công vụ, đại diện Viện kiểm sát trả lời là hai tài xế của Công ty Xuân Trường (đơn vị thi công dự án).
    Luật sư Biên phản bác rằng theo Luật cán bộ công chức, Luật trách nhiệm bồi thường của Nhà nước thì người thi hành công vụ phải là những người được bổ nhiệm, tuyển dụng vào cơ quan nhà nước khi thực hiện nhiệm vụ công, đúng pháp luật.
    Các luật sư yêu cầu đại diện Viện kiểm sát cung cấp văn bản luật nào nói công nhân hợp đồng của công ty là người thi hành công vụ. Viện kiểm sát không cung cấp được, nhưng nói hai tài xế này được giao thực hiện nhiệm vụ nhà nước.
    Nhiều luật sư cho rằng vụ án đã bị hình sự hóa, hành vi của các bị cáo chỉ cần xử phạt hành chính, vụ án không có thiệt hại, bị cáo Chính không có mặt tại hiện trường, không mua quan tài, chỉ một câu nói mà bị cho là lôi kéo, kích động, các luật sư đề nghị tòa tuyên các bị cáo bị oan và trả tự do.
    Đối đáp lại, đại diện Viện kiểm sát cho biết đây không phải là quan hệ hành chính. Hành vi của các bị cáo diễn ra từ lâu, các cơ quan đã vận động rất nhiều nhưng các bị cáo vẫn thực hiện, phía đơn vị thi công thất thoát 10 tỉ đồng nhưng họ không yêu cầu bồi thường. Nếu không bắt các đối tượng thì việc chống đối vẫn tiếp tục...
    Ngoài ra, đại diện Viện kiểm sát cho rằng quản lý đất đai có nhiều hành lang pháp lý, nếu quyền lợi bị ảnh hưởng thì nên có đơn khiếu nại, đề nghị, tố cáo chứ không được phép chống đối.
    Ý kiến này của đại diện Viện kiểm sát bị tất cả bị cáo phản đối làm phiên tòa náo động.
    Bị cáo Đinh Văn Chính bức xúc nói giữa tòa: “Tôi chỉ đề nghị UBND huyện bồi thường tại thời điểm có quyết định thu hồi đất vì tỉ giá đất hằng năm của UBND TP Hà Nội đều thay đổi. Tôi có đòi hỏi gì quá đáng đâu? Nhân quả gây hậu quả. Nếu chính quyền thực hiện dự án không sai thì chúng tôi đâu phải khổ sở đi kiện từ năm này qua năm khác, thì vợ chồng tôi không bị bắt, con tôi không bị bỏ rơi, 200 con lợn nhà tôi không chết, nhà tôi không bị người ta đốt, tôi không bị đe dọa tiêm HIV...”.
    Nỗi niềm dân mất đất
    Sau khi tòa tuyên án, hàng trăm người dân xã Hương Sơn lại tiếp tục đứng, nằm, lăn trước cổng tòa gào thét, khóc lóc, phản đối. Hai ngày xét xử, họ mang nhiều tấm bìa cactông viết chữ bày tỏ tình cảm với các bị cáo đứng trước cổng tòa.
    Vụ kiện của người dân Mỹ Đức đã kéo dài nhiều năm. Xuất phát từ những sai phạm của UBND huyện Mỹ Đức mà Tuổi Trẻ đã nhiều lần phản ánh (“Chiếc áo trái”, “Khi dân kêu cứu”).
    Năm 2008, chính quyền huyện Mỹ Đức và xã Hương Sơn thu hồi đất nông nghiệp của dân để thực hiện sáu dự án. Việc thu hồi đất này không đúng trình tự, không họp dân, không kê khai kiểm đếm diện tích đất bị thu hồi...
    Hàng trăm người dân đã làm đơn khiếu nại, tố cáo gửi lên cấp trên. Năm 2011, chủ tịch UBND TP Hà Nội đã có kết luận, theo đó trong sáu dự án thì chỉ một dự án là có quyết định phê duyệt của UBND tỉnh Hà Tây năm 2008, năm dự án còn lại mới chỉ có văn bản giao nhiệm vụ chủ đầu tư.
    Ngay cả trong dự án đã được phê duyệt cũng có hàng loạt sai phạm như chủ đầu tư không làm thủ tục thu hồi đất, không lập phương án bồi thường giải phóng mặt bằng đã tổ chức thi công.
    Năm 2012, 127 hộ dân đã nộp đơn khởi kiện ra TAND huyện Mỹ Đức yêu cầu UBND huyện Mỹ Đức lập phương án bồi thường tại thời điểm có quyết định thu hồi đất để áp giá bồi thường đúng pháp luật.
    Năm 2013, khi xét xử sơ thẩm và phúc thẩm, TAND huyện Mỹ Đức và TAND TP Hà Nội đã bác yêu cầu khởi kiện của người dân.
    Theo tòa, dù chính quyền có một số sai phạm trong thủ tục, trình tự thu hồi đất nhưng không ảnh hưởng đến giá bồi thường, yêu cầu của dân là không có cơ sở. Các dự án vẫn được tiếp tục.
    Các mức án
    Trưa 26-4, sau hai ngày xét xử, TAND huyện Mỹ Đức đã tuyên án. Hội đồng xét xử nhận định ông Đinh Văn Chính (44 tuổi) là người đứng đầu lôi kéo kích động người khác nên phải chịu mức án 5 năm tù giam.
    Các bà Lê Thị Thu (38 tuổi, vợ ông Chính), Trịnh Thị Nhung, Đinh Thị Hà bị phạt 12 tháng tù, sáu bị cáo còn lại có mức án từ 6 tháng tù (án treo) đến 9 tháng tù.
    TÂM LỤA
    Phần nhận xét hiển thị trên trang

    Hoan hô công an quận Bình Thạnh đã trả vàng!


    Phần nhận xét hiển thị trên trang

    Nhớ lại một chuyến phét với bọn văn nhân: ( bài này Ngố viết )


     TÌM TÌNH
    ( Vừa đi..vừa lảm nhảm )

    Phật lịch năm 2556, Hùng Vương lịch 4888.
    Dương lịch kỷ thứ hai mươi mốt..
    Thứ bảy ngày 5/8 hay ngày 17 âm, năm con rồng lộn.
    Một ngày Thăng Long nóng kinh người. Nhiệt độ ngoài đường có chỗ xấp xỉ ba chín độ hoặc hơn. Nắng đến đỗi nhựa đường xùi lên dính cả vào lốp xe. Lớp khí mặt đường  dập dềnh như ngọn lửa không màu. Lại chen chúc những người là người kề vai thích cánh trong cuộc kiếm tìm miếng cơm, manh áo, đồng tiền. Cảnh ngộ kể không biết sao để nói. Nỡm bật cười một mình nhớ lại cách đây ít phút. Lúc đấy ngồi buồn chờ chủ nhà vừa mới ngủ dậy tráng mặt, pha nước. Có tay nhà thơ nào đó viết một bài thơ dài. Thơ thì không hay lắm, nhưng ý tưởng rất là ngộ ngĩnh. Y nói về giấc mơ vơ vẩn của y. Mơ rằng ước gì ngủ dậy sau một đêm Hà Nội biến thành Ba Lê, kinh đô của Pháp quốc Tư bổn, cực kỳ thối nát về chế độ, nhưng môi trường tự nhiên, môi trường văn hóa và cả môi trường đạo lý, môi trường học tập lại vô cùng thân thiện.. vẫn còn khối điều hơn hẳn ta, khiến cho ta phải lác mắt, rỏ rãi thèm thuồng. Rồi y lật lại vấn đề giả sử sau một đêm, Ba Lê biến thành Hà Nội của ta thì sao nhỉ?  Chắc là người Pháp sẽ phải di tản đến một thành phố khác. Không phải người Pháp nào cũng chịu nổi vẻ bát nháo chi khươn như ở đây. Ngoài đường trừ các bà các ông ngồi xế hộp, còn người xe máy, xe đạp và cả người đi bộ đều bưng khẩu trao kín mặt, chỉ hở hai con mắt để dò đường, như thám tử bịt mặt, hoặc quân khủng bố. Nhiều lúc đàn ông đàn bà, già trẻ cũng khó phân biệt vì các kiểu thời trang nhố nhố nhăng nhăng, màu da mầu tóc. Tỷ dụ người già tóc đen rưng rức nhờ nhuộm lại trong khi đó đám trẻ ranh lại thích vài ba chòm tóc trắng bạc xung quanh đầu theo nhiêu mốt mới.
    Ngay hồi chiến tranh phá hoại của người Mỹ cũng không bụi bặm, khó thở như bây giờ. Thời ấy thành phố chưa đến ba triệu dân. Hầu hết lại đã đi sơ tán về các vùng quê cả. Chỉ có rất ít người có “trách nhiệm”, chức năng mới ở lại thành phố. Nhờ thế thành phố những lúc không bị không kích rất vắng vẻ, thanh bình. Có lúc còn nghe rõ cả tiếng lá rơi trên vỉa hè. Lấy đâu ra xe máy ô tô nhiều như bây giờ?
     Được cái dân thủ đô ngày nay chịu khổ lâu rồi, dần dần hóa quen. Như truyền thống ngàn năm tằn tiện và cam chịu. Có chịu thêm nữa cũng chả sao. Chả gì bằng ù lì, nhẫn nhịn là cái kinh nghiệm đời cha truyền xuống đời con. Thế hệ này trao cho thế hệ khác.

    Phải có đến hàng vạn chiếc xe liên tục xả ra hàng ngàn tấn khí độc hại ra thành phố mỗi ngày. Chả thế nước da của người thành phố không đỏ đắn, sáng màu như người chỗ Nỡm. Trắng thì trắng thật, nhiều mỹ phẩm trắng da dùng hàng ngày sẵn sàng như thế, không trắng có mà là da trâu, là da bò hay sao? Chưa kể đến các loại máy cạo lông hiện đại đang rao bán khắp các siêu thị, nhà hàng.
    Nhờ võ vẽ chút thuốc nam, nhìn người, Nỡm biết. Người thành phố rất ít người vô bệnh tật. Không béo phè béo phẹt cũng gút, cũng tiểu đường.. Không gan thì mật, không trong ruột cũng ngoài da. Nói thành phố của bệnh hoạn thì hơi quá. Nhưng quả thật người thành phố ngày nay sức khỏe rất có vấn đề.  Chưa kể nhìn nét mặt biết ngay nhiều ông bà bị trầm cảm, tâm thần không nhiều thì ít, đều có sự tổn thương. Nếu đồng loạt chạy chữa không biết bệnh viện tâm thần lấy đâu ra giường?
    Còn biết bao nhiêu bệnh kín, bệnh hở, đã và chưa đi xét nghiệm? Người ta nói nhiều đến bệnh sida, nhưng số người vong mạng các loại bệnh khác còn lớn hơn rất nhiều lần.. Thống kê cho đầy đủ các loại tai vạ có lẽ phải viết hẳn cuốn sách dày tương đương cỡ như tiểu thuyết “Vỡ Bờ” của cụ Nguyễn Đình mới tàm tàm đủ!!
    Nhưng người Hà Nội lại cũng nhiều khát vọng..
    Trong các các tạp chí bán chạy nhất bây giờ là tạp “Vàng&Tiền”. Lúc còn ngồi trong nhà, Khảo Cứu đưa cho Nỡm một tờ mới nhất, như thể muốn khỏe với Nỡm sự nhanh nhạy, thời thượng của mình.
    Y giở cho Nỡm vào ngay trang nói về các lâu đài nạm vàng trên thế gian này. Một tay người Hán, ngụ ở Hồng Kông có cái tên là Sai Wing nào đó giát vàng lâu đài của y gần bảy tấn vàng. Kinh khủng khiếp nhất là cái bồn cầu vàng nguyên khối nặng hai tấn rưỡi. Không hiểu sự khác nhau khi ngồi ị cái bồn cầu bình thường với cái bằng vàng nguyên khối này như thế nào? Cái cục phân hẳn sẽ thơm chứ không thối nữa! Nếu không thế phí phậm cả đống vàng vào đó làm gì? Thời gian khủng hỏang vừa rồi, y tạm gỡ hơn một tấn vàng 24kara ở những nơi không cần thiết, nhưng dứt khoát không đụng đến cái toalet của mình.
    Nỡm chợt nhớt đến bà thím mình ở quê cưới con gái. Hai vợ chồng chú thím phải đi cầm sổ đỏ sắm cho cô em họ ba chỉ vàng bước lên xe hoa. Mới biết giàu nghèo bây giờ cách nhau đến nửa vòng trái đất, như địa ngục và thiên đường.
    Sự đời kể từ thời đức vua Hùng dựng nước tới nay, bao giờ cũng vậy, có “ổn” mới “yên”, mới thành “Yên ổn”.. Chỉ nghĩ đến đấy thôi đã thấy sợ, thấy buồn..
    **
    Không phải lối đi của con người.. Không phải đường, không phải ngõ, càng không phải hẻm. Một cái gì đó giống như cái hang, rất hẹp và dài, hai bên tường cao vài mươi mét. Chỉ lọt vừa vặn một chiếc xe Drem. Mỗi bên tay lái chỉ cách hai bên tường vài milimet. Người tay lái non, run tay rất có thể đánh lửa bằng đít, bằng vai. Đường như thế tất nhiên là đường một chiều cho mỗi một người. May, Khảo ra vào khu này nhiều nên quen không bị đánh lửa lần nào. Nỡm không ngờ trung tâm kinh thành lại có một lối đi như thế. May nữa, giờ là thời hiện đại! Giả dụ thời trước đi lại bằng voi, bằng ngựa, hay ngồi kiệu chắc hẳn không qua lại được chỗ này.
    Khảo bảo:
    - Nói dại, nếu xảy ra hỏa hoạn, động đất lối đi như thế này chắc chết!
    Nỡm không nói, vì y sợ chứ không phải không nghe thấy. Chỉ cần ông bạn vàng cao hứng, thiếu tỉnh táo là cả hai rất dễ bị lỗ mũi ăn trầu, hay vai bở như dưa ngay. Y thừa biết chuyện gì sẽ xảy ra trong tình huống tên bạn vừa nói. Người sẽ đạp lên nhau, cả kẻ mạnh đến người yếu khó lòng sống sót. Dân mình chứ đâu phải dân Nhật mà bảo bình tĩnh chờ đợi nhau, nhường nhịn nhau, giúp dập nhau.. trong cơn hoạn nạn?
    Nhờ trời vẫn còn thương vạn dân khổ sở, điều đó chưa xảy ra!
    Nói là đi “bia cỏ”, có gặp gỡ một số văn nhân cao cấp của Hà thành, sao lại đi lối này? Chẳng hay các vị ấy giờ đây ở ẩn, ở tút lút mãi phía bên trong cuộc đời, bên ngoài hiện thực của văn minh xã hội?
    Hóa ra không phải. Vào để đón một vị nữa cùng đi. Một nhà chiêm tinh học, kiêm nhà thơ vừa mới nổi, nhờ một nhà tài trợ khá đặc biệt. Thời buổi kinh tế nói mẹ ra là phá sản, xuống dốc. Chả cần văn hoa “Suy thoái”, “Suy trầm”, dài dòng văn tự làm gì. Vậy mà ông trùm công ty đó xuất hẳn mấy chục triệu cho nhà thơ in sách, lại in theo chuẩn cao cấp, giấy trắng, bìa đẹp và dầy với số bản khá đông! Nỡm cũng được nhà thơ tặng cho một cuốn. Thơ thuộc loại khá hay. Ngôn từ đèm đẹp vào hạng “hai không, bốn tốt”.
    Nhà chiêm tinh ngoài việc bấm độn, xem lá số tử vi, còn có hiểu biết về phong thủy khá sâu sắc. Ông vừa lên Tây bắc về sau cuộc xem xét phong thủy cho một tượng đài sắp sửa được dựng nay mai. Tỉnh đó mấy năm trước xây tượng đài kỷ niệm chiến thắng lẫy lừng thế giới. Làm thế quái nào đấy, mới khánh thành được mấy hôm thì bị nghiêng, suýt đổ. Chúa tỉnh và tỉnh trưởng bị một phen tái mặt. Có bảy vía tán mất năm vía, cả năm sau mới hoàn hồn, mới tụ lại được các vía thất lạc. Cả hai bị khiển, suýt nữa bị về quê phụ một tay mẹ đĩ chăn gà.
    Đó là bức tượng bằng đồng, tầm cỡ chưa từng thấy của quốc gia. Nó nặng đến nỗi đường lên Tây bắc xa xôi không có phương tiện nào thích hợp. Phải chọn giải pháp chở bằng tàu thủy, “tăng bo” qua thủy điện sông Đà bằng cần cẩu ngoại cỡ của nước bạn Liên Xô để lại từ thời bao cấp, đi một khúc nữa đến bến vào nông trường Chiềng Sung. Từ đó hai xe đại xa kết với nhau đưa thêm hàng trăm cây lô mếch vào địa điểm. Công phu như thế hỏi tính chất của nó sao lại không nghiêm trọng?
    Hồi ấy Nỡm đang công vụ ở khu này nên biết khá rành rẽ. Chuyện ồn ào cả nước, đủ loại phượng tiện. Báo nói, báo in, báo hình. Thôi thì cứ như biến cố kinh dị, động đất, sóng thần xảy ra!
    Cho nên lần này chúa tỉnh rút kinh nguyệt. Rất ư là thận trọng. Nhà thơ nhờ thế mà có giá trị, được quan tâm, chú ý, ưu đãi đặc biệt. Không cần nói thêm, mọi người chắc cũng biết. Có được những ân sủng ấy, không phải nhờ “giá trị văn chương đích thực” của anh ta. Cái chính là nhờ vào cái tài lẻ, nửa công khai, nửa bí mật của thuật chiêm tinh kết hợp kinh nghiệm phong thủy của nhà thơ. Phàm là những người làm kinh doanh thường chu đáo, tính đếm từng đồng. Mấy ai ném tiền qua cửa sổ để “ Tôn vinh văn hóa đọc” một cách rộng rãi như thế?
    **
    Chủ nhà bảo :
    - Các pak đã đến đây thì ở lại đây! ( Ý ngầm là bao giờ tốt lá, xanh cây mới về! ) Thế thì chết bỏ mẹ. Mình đâu có nhàn tản? Lại lỡ mất cuộc gặp cụ Kh. Một người mà Nỡm đặc biệt kính trọng. Cuộc đời cụ thật gian nan. Hồi trẻ đã có lần Y gặp cụ ở ngõ Bảo Khánh, cổng sau bệnh viện VĐ. Cụ đi cùng với một đoàn người thuộc chi hội “té me”. Mỗi tháng một lần, gặp gỡ trao đổi với khoa huyết học của bệnh viện này. Chả có nghiên cứu khoa học hay bàn soạn chuyên môn gì hết. Chi hội chầu trực đổi máu lấy cơm ăn. Đấy là  thời cuộc khốn khó nhất trong cuộc đời cụ. Người ta bảo đói ăn vụng, túng làm càn. Nhưng kẻ sĩ ngay cả lúc khốn khó nhất cũng không thể làm theo thói thường ấy được. Cứ mỗi tháng hai kỳ, một ở Hà Nội, một Thái Nguyên, hay Bắc Ninh gì đó. Bán máu của mình mà sống qua ngày, mà mua sách vở, tài liệu, mà viết những dòng bất hủ người đương thời bây giờ ca tụng.
    Đó là cái hồi Nỡm làm gia sư cho một ông lớn ngõ Hành Hành. Y chỉ biết rất sơ sài về cụ. Theo cái nhìn chính thống lúc bấy giờ, thấy cụ y còn có chút kỳ thị. Một tình cảm khốn nạn mà về sau y phải lấy làm hối tiếc. May mà cụ không biết được ý nghĩ lúc bấy giờ của y. Cụ còn bao nhiêu chuyện cần quan tâm, để ý đến thằng nhãi nhép, vô danh tiểu tốt như y làm gì? Cũng may, Cụ về già “Tài vượng lão lai”. Có người nói với Nỡm “ Cụ í khoe, suốt cuộc đời cầm bút của cụ ấy đến nay đã được “tổng tiền nhuận bút” ngót nghét một tỷ!”. Số tiền ấy so với các công việc khác thời nay chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Người ta kinh doanh bạc tỷ mỗi năm là chuyện hết sức bình thường. Chưa kể bọn ăn lúa ăn mạ, chỉ vài ba tháng kiếm trăm tỷ, ngàn tỉ như bỡn!
     Nhưng sự khác ở đây đó là tiền sở hữu tài năng, trí tuệ mà có nó. Nó là tiền xương máu, tiền vía, tiền hồn. Sang trọng và giá trị gấp trăm vạn lần những thứ tiền khác theo kiểu một miếng giữa làng. Chính đáng, không cãi vào đâu được!
    Bỏ lỡ một cuộc gặp như thế là một thất bại trong đời. Nhưng biết làm sao khi chủ nhà không muốn đi nơi khác. Ông ta bảo vợ nướng cho mấy con mực. Lại hỏi bia hay rượu nào? Khảo bảo uống bia cho nó lành. Nỡm có thích thì dùng rượu. Mao Đài hay Nã Phá Luân cổ rụt có cả. Nhà lý số đang được mùa mà.
    Nhà thơ khoe vừa cùng với ông X, ông P đi khuyến thiện về nên mệt không muốn ra ngoài. Hỏi từ thiện ở đâu? Nói Ông TV vừa ốm. À cái ông nhà thơ tính cách rất đặc biệt ấy nỡm có lần đã gặp, cũng qua Khảo dẫn đi. Cái nhà ông vốn con nhà danh gia, từng là tay chơi nổi tiếng đất Hà thành. Ông ấy bán nhà mặt phố vào làng, rồi lại bán nhà trong làng vào trong ngõ sâu. Rượu tít cung mây, thơ như ma làm, đọc câu nào sướng câu ấy. Người ấy đau ốm, anh em đến hỏi thăm, chia sẻ là rất phải. Nói cho cùng bạn văn với nhau chả có gì đáng giá bằng tình tri kỷ. Mọi thứ khác không cần quan tâm, chẳng là gì.
    Nhân bàn chuyện sướng khổ ở đời.Chiêm tinh hỏi:
    - Hai pak có đọc kinh dịch không?  Cái quan trọng nhất để dẫn đến thành công hay thất bại ở đời là “Thời” và “Vị”. Nhiều người tài năng xuất chúng không gặp thời, không có vị cũng chẳng nên trò trống gì. Gia Cát Lượng hô mây hoán vũ, tài thao lược không ai bì, rút cục cũng không cứu vãn được cơ đồ nhà Hán. Hay cụ Phan Chu Trinh ở ta, trí lự hơn người, nghĩ ra con đường tồn vong, cứu nguy dân tộc mà “thời” không gặp, “vị”không có cũng đành uổng một đời!
    Nỡm bảo:
    - Chuyện thời thế lúc này phức tạp bỏ mẹ, nói ra dễ bị “nhạy cảm”. Cái nhà bác họ TH. ấy vừa bị người ta gõ cửa. Thơ gì mà gay gắt, đụng chạm qúa, không khéo còn khốn nữa.. Thôi cứ chuyện thơ cho nó lành!
    Nhà lý số cười nhạt. Ý chừng ông ta muốn bảo: “ cầm bút mà lẩn tránh thời cuộc, không dám ngẩng mặt nhìn thẳng vào sự thật thì viết cái con mẹ gì?”
    Khảo bao giờ cũng biết cải thiện và lèo lái tình hình. Nói ngay:
    - Hôm trước tôi với ông vẫn chưa ngã ngũ tranh luận  về sự thành công hay thất bại của thơ. Hôm nay ông nói rõ hơn về cái TINH, cái THẦN. cái KHí và cái HỒN cuối cùng nó là cái gì, mối liên hệ giữa chúng ra sao?
    - Thì cứ cụng cái đã, rồi sao thì sao. Cái này chẳng qua là ý của riêng tôi. Luận triết thì nói thế, chứ thằng nào dạy được thằng nào? Chẳng qua là ăn may, tập thơ của tôi vừa rồi vào tý giải chứ mình tài cán gì. Đừng bắt tôi đóng vai thầy bà gì. Biết đâu nói đấy thôi..

    Trước lúc cùng Khảo đến đây, Nỡm gặp một nhân vật nom dáng kỳ dị. Y ngồi rất lâu dưới gốc cây đa già, phía sau tượng đài “Thủ đô kháng chiến”. Đó là pho tượng tạc mấy anh vệ quốc đoàn đang ôm bom ba càng lao về phía quân thù. Một thời kỳ lãng mạn đơn sơ trong ký ức mọi người. Thời đó đầu óc người ta thanh thản, ý chí hào hùng, bất chấp hiểm nguy vì tin vào lý tưởng sáng ngời mà dù có tài giỏi đến đâu cũng không thể hình dung cụ thể rồi đây nó sẽ ra sao? Không bức bối, trầm ngâm như bây giờ.
    Nhân ấy ngồi chăm chú đọc sách. Nỡm không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy tên sách ghi ở bìa : “ Lao động nhà văn”. Sách này in từ bốn mươi mấy năm trước, từ khi Nỡm còn chưa chập chững vào đời. Giấy in là thứ giấy đen xỉn, gáy sách đã sờn. Cứ tưởng loại sách lý luận văn học ấy bây giờ không còn ai đọc. Vậy mà nhân này đọc rất say sưa. Thỉnh thoảng nhân này gỡ cặp mắt kính dày như đít chai đặt sách lên cái rễ cây xù xì nổi gồ trên mặt đất. Có lẽ đây cũng là một kiểu thằng rồ. Có khi học cho lắm vào, chữ nghĩa ám, giờ không giống ai. Cũng có thể nhân ấy nghiện. Nỡm biết có nhiều người, kể cả bản thân y, cũng mắc nghiện đến nỗi trước lúc đi ngủ phải đọc vài trang sách, giấc ngủ mới say nồng. Trong mọi thứ nghiện ngập, có lẽ cái sự nghiện này không bị người đời lên án. Nỡm đoán tay này ít nhiều có viết lách, nếu không sáng tác cũng làm lí luận văn học. Nhìn cái mặt ngơ ngơ, đôi mắt như để trên thiên đình của nhân ấy, thì biết. Bà hàng chè chén cơ động đã sắp sửa dọn hàng về mà nhân ấy không chú ý. Bà chỉ bán đến tầm ba giờ chiều.Buổi tối bà bảo đi chỗ khác, ở đây ban đêm không được sáng và ít an toàn. Nhân ấy khẩn khoản bà ngồi lại thêm chút nữa. Nhân bảo: “ Về nhà giấc này nóng như ở trong chum dấm chuối. Ngồi đây nhờ có chút hơi mát dưới hồ tỏa lên nên đỡ hơn”. Bà cụ không nói gì nhưng đứa cháu gái cứ cầm cái chổi quét thu lá đa rụng quanh đấy. Hình như người này cũng sợ bụi như Nỡm, vội vàng trả tiền, cum cúp ôm cuốn sách trước ngực. Cuốn lí luận văn học cũ mèm, Nỡm từng đọc và thấy trong đó ẩn chứa nhiều điều không ổn. Nhất là gần đây, chủ nghĩa lí luận văn học không được thế giới tán thành và hâm mộ. Cái đẹp của văn chương không thể mổ xẻ như mổ tử thi. Mọi thứ lí luận đều khập khiễng và không bao giờ đủ. Nó là thứ hương thơm, ánh sáng chỉ có thể cảm nhận chứ không thể kẻ vẽ bằng những đường nét sơ sài của mọi thứ lí luận nói chung..
    Đúng là ngày có Văn xương, văn khúc trực chỉ. Đi chỗ nào cũng thấy lí luận, nghe cứ mụ cả người. Tinh với chả vi, nghề nào không cần? Không nghệ tinh thì thân vinh thế chó nào được? Rồi còn cái THẦN, cái KHÍ nữa. Văn học nước mình còn lâu mới đủ tư cách bàn đến chuyện này. Người làm sao chiêm bao làm vậy. Văn nhân nước mình xem ra còn thảm lắm. Thảm về nhiều mặt, mấy ông có “khí”? Có “Phách” như người ta mong mỏi bây giờ? Kể cả Nỡm nữa. Ta cũng là một tên hèn, một tên đểu về nhân cách. Câu đáng nói có há miệng ra nói được đâu? Chữ đáng viết vẫn chưa thấy viết. Vẫn cứ dối lòng mình chờ đến “Thì tương lai, bây giờ chưa phải lúc”. Nhưng thì ấy là “thì” nào? Bao giờ tới?

    Chuyến đi này Nỡm muốn đi TÌM TÌNH. Không chỉ riêng cái tình trai gái mới gọi là tình. Còn nhiều cái tình lắm, hầu như Nỡm còn thiếu rất nhiều. Y muốn trước hết hẵng tìm chốn bạn bè, người quen. Sau đó về quê hương bản quán. Nếu không được thì ra những chỗ như chỗ gốc đa, gần tượng đài ban nãy. Gặp một thằng rồ chữ cũng được. Còn hơn là trống trải, hoang vắng trong não trạng và trong tâm trạng đến thế này!
    Khảo và nhà chiêm tinh hình như không nhận ra thái độ thờ ơ của Nỡm. Hai ông ấy đang đến cái đoạn Mai a.. hay là Sô Lô Khốp thì phải..
    ======


    Phần nhận xét hiển thị trên trang

    Án văn chương cũng có ba bảy đường


    (Lại Nguyên Ân)

    Hình chỉ mang tính minh họa
    Tôi còn nhớ cái ấn tượng cách đây trên hai chục năm, ở sân thư viện lần đầu tiên được bạn bè chỉ cho thấy tận mắt một trong những người mà nay được kể vào hàng những nhà văn từng chịu một trong các án văn chương. Khuôn mặt như nhăn nhúm xệch xạc, tóc râu lởm chởm, áo quần nhàu nát, dáng đi vẹo vọ… Cái dáng hình kẻ chịu nạn ấy, tôi đang muốn coi như tiêu biểu của một loại số phận thì ít lâu sau lại được thấy một hình ảnh khác. Một người cũng trong số phận ấy, nhưng có dáng vẻ như là vô lo, quần soọc xe đua tới thư viện, nhanh nhảu vừa hỏi mượn sách báo, tìm tra từ điển, vừa ghé tai chọc đùa hết người quen này đến người quen khác, nhởn nhơ như chẳng có chuyện “chịu án” chi cả, mặc dù đến lúc ấy ít ra ông vẫn phải tuân thủ một hình phạt: không được phép đăng bài, ký tên trên báo chí…

    Thì ra, cách chịu án văn chương không phải chỉ có một.

    Có thể giới luật học sẽ bảo giới văn nghệ là hàm hồ: có phải tất cả các sự việc các anh gọi là án, là vụ, đều là án, đều có án thực thụ cả đâu? Vâng, xét trên thủ tục thì có lẽ là thế. Nhưng cả giới đều gọi là vụ, là án, chắc cũng có căn cứ gì đó. Đây là án văn chương kia mà.

    Thử điểm sơ sơ một ít án văn gần xa, thấy lắm cái lạ. Người đang sống, đang viết, dính án đã đành. Người chết từ lâu có khi cũng còn mắc vạ. Người vào sâu ở lâu trong giới trong nghề, sinh vì nghề tử vì nghề, bị án đã đành; lại thấy những người chỉ dính líu xa xa, hoặc chỉ đáo qua nghề viết gọi là, có khi cũng can án. Có những án đáng là án, nghĩa là vào thời như thế mà viết như thế, bị án là phải. Lại có những án chả đáng án bao nhiêu: cuốn sách “gây án” tưởng là nọc độc chết người thật, nay in lại đọc lại, thấy nhạt nhẽo vô hại đến không ngờ!

    Dẫu sao án vẫn là án, đã dính là phải chịu. Sự “chịu” ấy là sự có thật. Giới viết văn vốn mang tiếng là độc đáo, khác người, nên chi trong cách chịu án cũng mỗi người một vẻ. Có ông giận dỗi, quày quả, kéo vợ con gồng gánh về núi: chả đến nỗi quyết “hái rau vi” đâu, vẫn “ăn gạo nhà Chu” thôi, nhưng là cho nó xa hẳn đi, khuất mặt hẳn đi một dạo, rồi trong cảnh  núi đồi quê kiểng vắng vẻ lại cắm cúi viết, cho ra bộ tam bộ tứ dày cộp. Dẫu con cái có thể ngầm oán thán vì vô tình bị “lưu đày” theo cha, bản thân nhà văn hẳn vẫn thấy hả.

    Người khác không thế: họ chọn cách gượng cười chịu án, nhưng vẫn bám hội đoàn, bám cơ quan, chịu khó đi thực tế tự cải tạo, rồi ra khe khẽ trở lại văn đàn: nhờ cậy các quan hệ riêng vẫn có thể đăng bài in sách, đến một lúc nào đó thì xem như đã được xóa án, trong khi vô khối người cùng số phận vẫn còn chịu án dài dài.

    Trở lại văn đàn! − Ít ai không mong thế, nhưng nào có dễ dàng! Cửa văn gài kỹ, có người lẩn qua cửa sân khấu, cửa điện ảnh, cửa dịch thuật… Ngày thường khó lọt cửa, may ra ngày lễ đỡ hơn: có lúc toan “tái xuất giang hồ” nhân một mùa đề tài thời sự, nếu sau đó bị phát giác, lại trở về nơi im lặng, cũng cam! Chả biết nên coi văn chương là nghề hay là nghiệp: ít thấy ai bị án treo bút lại thực sự bỏ bút, thôi viết, dù viết ra đấy mà chưa biết đến bao giờ mới được đăng.

    Án, dẫu theo nghĩa đen (luật pháp) hay nghĩa rộng (luật lệ), bao giờ cũng là một thứ hình phạt. Chả hình phạt nào dễ chịu, kể cả trong các trò chơi. Song le, trong vô số án văn được biết, cũng đã thấy có những người viết nổi lên được hình như là nhờ một lần dính án. Hóa ra trong án còn có cả duyên cả phúc, nào phải chỉ có tội nợ với tai hoạ! Một cuốn sách, một bài báo với mấy câu chữ, mấy ý tứ phạm huý, tác giả liền bị phê tới tấp, bị phê mà cấm được cãi. Thế đích thị là dính án rồi. Anh cảm thấy dường như các tòa soạn nhất loạt xa lánh anh, ít nhiều bạn bè người quen tỏ ra tránh mặt anh, trong lúc anh như đang mắc hội chứng cấm khẩu nhân tạo thì thỉnh thoảng trên đài báo lại thấy những lời đang nhằm vào chỗ anh phạm húy mà chì chiết, đay nghiến, rủa sả…

    Thế nhưng cõi đời hóa ra còn rộng hơn anh tưởng: chốn đình trung anh đã là con hư, là con hủi, thì ngoài phố ngoài làng không biết chừng anh lại thành người khả ái, thậm chí người hùng! Được đón rước, đãi đằng, cái ấy khỏi nói. Đáng nói là nghịch lý này: vì dính án mà anh như có giá, thậm chí cao lên đến mấy giá! Rồi ra, vận hạn qua đi, nếu biết tận dụng, anh có thể trở nên thời danh, thành mặt hàng “chiêu khách” của vài tờ báo, thành diễn giả “chủ bài” cho một vài hội thảo… Cố nhiên, người được cái duyên hoán cải này phải ở trường hợp án nhẹ, án nghĩa rộng, lại cũng phải là án mới, tương đối gần đây, bởi càng gần về đây những án vô hình đã kém thiêng, còn các án do cố chấp và quy kết thì đã thành đầu đề đàm tiếu cho thiên hạ…

    Nhưng, ngay những người bị án nặng, án nghĩa đen, có tuyên phạt hẳn hoi, có khi cũng nhờ dính án mà thành tựu được một cái gì.

    Nghe đồn rằng văn hào Solzhenitsyn, thời mới xuất hiện, đã suýt ăn giải lớn (giải Lenin). Người ta bảo nếu trúng giải, có thể đời ông sẽ rẽ theo ngả ôn hòa hơn. Là đoán thế thôi, vì giải đã hụt thật, sau đó ông lại dính án, bị trục xuất. Văn nghiệp ông tiếp tục hướng quyết liệt đã chọn. Đoạt giải Nobel văn chương (1972) rồi, ông vẫn quyết liệt như thế.

    Ông  Havel, từng là nhà viết kịch và từng ngồi tù, gần đây được hỏi bây giờ có viết kịch nữa không thì ông bảo khó lắm: khó viết không phải vì quá bận trong công việc của một đương kim tổng thống, mà hình như vì… không thể tạo điều kiện mỗi tuần vào tù ngồi vài buổi để có thể cảm thấy nhu cầu viết!

    Chưa thấy những mẫu tương tự nhưng ở ta dẫu sao cũng thấy có người, do bị án treo bút suốt vài chục năm nên có điều kiện (!) đọc rộng, nghĩ kỹ, viết được những trang văn đằm hơn, kỹ hơn, gan ruột hơn, có khi dám thể nghiệm một hướng viết khác, dẫu chưa đo được kết quả, bởi còn chưa được trình làng.

    Nữ sĩ Anna Akhmatova (1889-1966) từng qua mươi năm bị treo bút, bị lăng mạ, nhưng còn kịp được khôi phục, được in, được ngợi ca ngay lúc sinh thời. Được hỏi cảm tưởng về hai đoạn nhục vinh đã trải, bà bảo: cũng như nhau cả thôi hai thứ ấy − cay đắng và vinh quang.

    Nhưng phải an nhiên tự tại lắm thì mới cảm nhận chuyện vinh nhục dẫu sao  cũng chỉ là các quan hệ bên ngoài. Thói thường người ta, lúc chịu hình phạt thì giãy giụa thở than, thậm chí van lơn thề thốt, lúc vinh quang thì ngất nghểu cao ngạo, xem ra đắc ý với sự tôn vinh của xung quanh lắm lắm. Trò đời, sự mãn nguyện của người này làm gai mắt kẻ khác. Nên chi người ngoài cuộc chúng ta dễ có tâm lý này: với bậc tài danh đang lâm nạn thì thương cảm, trân trọng, nhưng lúc ông ta đắc thế thì hãy đứng xa xa: thêm một kẻ vỗ tay nào có khó gì!

    Có thời, bao người trong giới viết từng thở phào bởi thấy mình “ngoại phạm” sau mỗi sự cố. Nay, thời gian qua đi, chả biết có ai âm thầm tiếc rẻ: giá như hồi ấy, mình cũng bị hơi hơi dính líu?

    Phàm đã cầm bút, ai chả mong gây được phản xạ, nhẹ cũng được, mạnh càng tốt. Ai dám bảo các phản xạ từ các phía lại không hàm chứa khả năng nổ thành vụ án văn chương?

    Phần nhận xét hiển thị trên trang

    Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

    Mặt trăng bị tiểu hành tinh hành hạ ra sao?

    (Kienthuc.net.vn) - Video là lời lý giải chân thực nhất về những tác động kinh hoàng khi một tiểu hành tinh khổng lồ va vào Mặt trăng.
    Thông qua quan sát quá trình va chạm của tiểu hành tinh khổng lồ tới Mặt trăng, chúng ta có thể nắm rõ hơn về các va chạm diễn ra trong hệ Mặt trời. Bề mặt Mặt trăng đầy các hố trũng, là kết quả do đá vũ trụ va chạm vào. Các khối đá vũ trụ đó hầu hết đều là các mảnh vỡ từ sao chổi và các hành tinh nhỏ. Các khối đá va chạm vào bề mặt Mặt trăng với tốc độ cực nhanh, mạnh (khoảng 10 ngàn dặm mỗi giờ). Các khối đá càng lớn thì tác động của va chạm càng khốc liệt.
     Các luồng khí nóng bốc ra từ các vụ va chạm trên Mặt trăng sẽ thành tia sáng lóe lên khi được quan sát từ Trái đất.
    Các hố trũng trên bề mặt Mặt trăng đều hình thành do tác động va chạm mạnh, nhưng không giống như Trái đất, bề mặt Mặt trăng không có lớp khí quyển bảo vệ nên ngay cả khi các khối đá nhỏ va chạm phải thì nó cũng tạo nên các hố trũng nhỏ. Các luồng khí nóng bốc ra từ các vụ va chạm trên Mặt trăng sẽ thành tia sáng lóe lên khi được quan sát từ Trái đất.
    Mới đây, các nhà khoa học đã phát hiện “một quầng sáng sáng nhất và kéo dài nhất” có thể thấy được ngay cả từ Trái đất do va chạm ở trên vùng Mare Nubium của Mặt trăng. Vụ va chạm để lại quầng sáng với độ sáng tương đương như sao Bắc Đẩu và ánh sáng sau vụ va chạm kéo dài tám giây. Các nhà khoa học tin rằng vụ va chạm đã tạo nên hố khổng lồ trên bề mặt sao Hỏa, với đường kính vào khoảng 40m. Di chuyển với tốc độ hơn 61.000 km/h, thiên thạch này đã va vào vùng Mare Nubium của Mặt trăng với lực tương đương 15 tấn thuốc nổ TNT.
    Theo các nhà nghiên cứu, những hình ảnh va chạm từ Mặt trăng này có thể giúp ích khoa học để phân tích tác động của nó lên Trái đất, và tác động của va chạm nếu xuất hiện trên Trái đất có thể lớn hơn so với những nghiên cứu trước đó.
    theo iO9

    Phần nhận xét hiển thị trên trang

    Tịn được không?:

    Trái Đất sẽ bị hủy diệt vào tuần tới?

    (Kienthuc.net.vn) - Một tiểu hành tinh khổng lồ sẽ tiến đến hủy diệt Trái đất vào tuần tới, nhà truyền giáo Pat Robertson cho biết.
    “Đừng lên kế hoạch gì lâu dài, bởi vì tuần tới Trái đất sẽ bị hủy diệt bởi một tiểu hành tinh khổng lồ” là dự đoán ảm đạm được nhà truyền giáo cao cấp của đạo Tin Lành ở Mỹ, Pat Robertson, thông báo trên chương trình truyền hình cá nhân của ông này.
    Pat Robertson nói rằng Chúa Giêsu đã tiên báo đại họa này cho mình và kêu gọi các tín đồ mua cuốn sách "The End of the Age" (sự kết thúc của thời đại) do mình viết để tìm hiểu thêm.
     Tiểu hành tinh có hủy diệt Trái đất?
    Pat Robertson nói: “Tôi đã viết một cuốn sách, nội dung là về một tiểu hành tinh va vào Trái đất. Đó cũng là nội dung lời tiên tri của Chúa Giêsu gửi đến con người, các vùng biển sẽ nổi sóng, bầu trời tối đen, Mặt trăng và Mặt trời không có ánh sáng…”.
    Tại một cuộc họp tại Bảo tàng Museum of Flight ở Seattle tuần trước, ba phi hành gia gồm Tiến sĩ Ed Lu, phi hành gia Tom Jones và phi hành gia Bill Anders đã trình bày dữ liệu chứng minh các quy luật tấn công khó tin của các tiểu hành tinh. Dữ liệu cho thấy kể từ năm 2000 có tổng cộng 26 vụ nổ tương đương vụ nổ hạt nhân đã xảy ra trên Trái đất là kết quả tác động của tiểu hành tinh. Năng lượng bùng nổ của các vụ nổ dao động trong khoảng 1-600 kiloton. Một trong những vụ nổ đáng chú ý nhất là cuộc tấn công thiên thạch ở Chelyabinsk, Nga vào năm 2013 làm bị thương hơn 1.200 người.
    Tuy nhiên, trái với lời tuyên bố của nhà truyền giáo, các nhà thiên văn không có động tĩnh gì, không có bất kỳ cảnh báo hủy diệt thế giới nào được thông tin, giới khoa học vẫn tin rằng Trái đất không thể bị tấn công bởi các tiểu hành tinh.

    Lưu Thoa (theo IBT)
    Phần nhận xét hiển thị trên trang