Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014

내여자친구는.mp4

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tôi mong có những người quét sạch thế hệ chúng tôi


Nhạc sĩ Quốc Bảo


Bất chấp những nỗ lực vươn ra thế giới của những cá nhân nhạc sĩ Việt mà tổng số họ không phủ đầy những ngón của một bàn tay, nền âm nhạc đại chúng của chúng ta – chưa bàn đến nhạc bác học hay những tìm tòi vượt chiều kích lịch sử – vẫn cứ mông muội. Tôi ngồi viết những dòng này, máy jukebox đang chạy đĩa Desert Visions của một nhóm có cái tên lạ hoắc, Prem Joshua, chơi loại nhạc vẫn thường được xếp vào world music, đầy sáo gỗ và trống tabla, thỉnh thoảng điểm vài sound effects rất tân kỳ và thoảng giọng hát bằng một thổ ngữ tôi chẳng hề biết, mà bỗng thấy mình buồn rũ – cái buồn của kẻ biết rằng mình chỉ mới vượt qua khoảng ba nấc thang trong khi đích đến là trời cao xanh trên kia. Sự mông muội của chúng ta, tôi nói thế với lời xin lỗi ân cần những nhà dân tộc chủ nghĩa tinh tuyền và những vị bái vật giáo thuần thành, phải chăng vô phương cứu chữa khi mà ngay cả những nước láng giềng vốn có bề dày lịch sử âm nhạc và “vốn cổ” nghèo hơn chúng ta rất nhiều nay vẫn ngang nhiên trở thành những thần tượng? Hàn Quốc đấy, Mã Lai đấy, Thái đấy, những thần tượng mới không chỉ của công chúng mà còn hiện hữu như những đích đến vô vọng của các nhạc sĩ sáng tác! Sự thể sao ra nông nỗi ấy?
Người Thái đặt cho công ty sản xuất âm nhạc hàng đầu của họ cái tên rất vọng ngoại là Grammy Entertainment, phải chăng vì Mỹ và cái giải thưởng hàng năm xôn xao đèn nến cờ xí tượng vàng vẫn được coi là tiêu chuẩn số một của âm nhạc, một mề đay đầy ân sủng cho những cá nhân? Hay vì người bạn láng giềng của chúng ta hằng muốn vươn ra cho bằng chị bằng em? Hay cái tên đặt thế như một liệu pháp doping, lên dây cót tinh thần? Bất luận ra sao, tôi chẳng hề tin rằng những sản phẩm Thái nhan nhản trên quầy đĩa lậu và ầm ầm nơi cà phê quán xá sàn nhảy lại là cái đích đến cho chúng ta, hay là một thứ thức ăn tinh thần gì gì đó cho công chúng. “Ố nà nà” và cái kiểu hát dẹt mồm như mèo già, những âm sắc chua ngoa, những tiết tấu dựa vào cha cha cha sôi động nhưng không giấu nổi nét nhí nhố trẻ con, là những tiêu chuẩn sao? Tôi có thể đi đầu xuống đất nếu điều đó thành sự thật.
May thay, điều đó không thành sự thật và tôi vẫn đi bằng chân vững chãi. Bởi tiêu chuẩn do chính công chúng chọn đã quay ngoắt từ Hồng Kông sang Thái, từ Thái sang Hàn và từ Hàn sang Đài Loan rất nhanh. Nay mai, cái “gu” sẽ rời Đài Loan mà nhảy sang quần đảo Nhật Bản mấy chốc. Không phải lo cho thị hiếu quần chúng.
Tôi lo cho nấc thang bắc lên trời, và dẫu chẳng lên được đến mây xanh, ít ra chúng ta cũng nên đặt ra đích đến là một tầng cao rộng nào đó trên không trung, thay vì luẩn quẩn ở những bãi lầy những ao nhà trong đục. Tôi chẳng biết sẽ phải bước tiếp bậc thang thứ tư, thứ năm bằng sức lực nào, song dứt khoát dặn lòng không tụt xuống. Và dứt khoát hơn, dặn lòng không được là kẻ cưa thang.
Công chúng, dẫu đông hay ít, dẫu chóng quên phút chốc hay trung thành đến hơi thở cuối, đều là những chủ-nhân-ông của nghệ thuật. Không có tác phẩm nào được phép ra đời nếu người cha của nó đã biết trước con mình vô thừa nhận, chẳng cơ quan hộ tịch nào thèm chứng sinh. Công chúng thời internet vèo vèo có đủ điều kiện – thậm chí thừa điều kiện – để nghe ngóng nhạc Tây nhạc Tàu, để đưa ra những đơn đặt hàng cho những món ăn chế biến vừa miệng, để khen nay và chửi mai, để những gì đang là giá trị bỗng nhiên sụp đổ như thành phố tội lỗi Sodom; song công chúng cũng chính là khối vô hình vô tướng nằm trong đầu óc những kẻ sáng tạo như một linh vật bắt buộc phải thờ. Đôi khi tôi cho chuyện ấy như oái oăm lớn nhất của cuộc đời nghệ sĩ.
Oái oăm là bởi, lẽ ra nghệ sĩ phải là những kẻ cô đơn bậc nhất. Tính bầy đàn, tinh thần tập thể, khả năng phê và tự phê, thái độ cầu thị, thái độ vâng phục những lời khuyên và những cảnh báo, khả năng teamwork, mọi thứ như thế và tương tự như thế chẳng giúp ích được gì cho sáng tạo; người ta chỉ có thể sinh ra những tác phẩm trong cô độc toàn diện. Thế mà, xu hướng hậu hiện đại với tinh thần “hướng khách hàng” (consumer-oriented) của nó lại buộc người nghệ sĩ phải lắng nghe và ở một mức độ nào đó, vâng phục công chúng! Làm thế nào bây giờ? Chỉ có hai lựa chọn: một là, anh sẽ tan loãng vào công chúng và tự biến thành người phục vụ ân cần trong một quán ăn, để ý từng ly lúc nào khách đánh rơi thìa nĩa hoặc cần thêm ít nước sốt; và hai là, chấp nhận rời xa công chúng nghĩa là vô hình trung, phóng đại bi kịch tinh thần của kẻ không được cảm thông. Đằng nào cũng là đau đớn.
Số phận nghệ sĩ phụ thuộc hoàn toàn vào quan điểm sáng tạo của họ. Trong thời đại mà chỉ cần nhắm mắt lại một giây thì biến động xã hội cũng như văn hóa đã vút qua không cách gì bắt kịp, nghệ sĩ có thể chọn phương cách sống an nhàn là thỏa thuận với thị hiếu bằng bản hợp đồng càng tù mù càng tốt, để mãi mãi chẳng ai bắt bẻ được anh ta, để những cố gắng phá bĩnh hay xoi mói cũng trở nên trơn trượt như khi ta cầm phải một con lươn. Nếu không muốn làm lươn, anh ta sẽ phải nhận chịu – như một hình phạt của Đấng-Chọn (mỗi nghệ sĩ là một kẻ được chọn) – sự bất hòa vĩnh cửu giữa khát vọng và thực tế, giữa mong muốn dành năng lượng cho sáng tạo với những màn tiêu tán năng lượng vô bổ luôn diễn ra. Đằng nào cũng là bé mọn.
Trong danh sách các nhạc sĩ hậu hiện đại được gợi ý nghe bởi một đại học đường văn chương New Zealand, tôi thấy có Sting, Bob Geldof, Beck và Public Enemy. Ba tên tuổi đầu không gây ngạc nhiên lắm, vì những sáng tác đầy ắp hơi thở thời đại và cả vì bao nhiêu hoạt động xã hội bổ trợ (consumer-oriented đấy chăng?) mà họ tham gia không biết mệt mỏi đã chứng minh họ vượt qua trào lưu hiện đại từ lâu; song Public Enemy vẫn làm tôi giật mình. Hip-hop, mà những biểu hiện của nó qua lối sống, âm nhạc, trang phục, ngôn ngữ, đã được liệt vào một trào lưu… sang cả thế, post-modernism! Vì sao thứ văn hóa phái sinh từ cuộc sống hè phố da đen lại trở nên à la mode nhất?
Chẳng vì sao cả. Tôi đang tự huyễn hoặc mình. Hậu hiện đại không hề sang cả như ta thường nghĩ. Thậm chí, nó chống lại sự sang cả. Nó chống lại đặc quyền hưởng thụ văn hóa của lớp người “tinh túy”, nó chống lại những xung năng “quý tộc” tỏa ra từ những nhà tiền phong, nhà hiện đại. Trở về với văn hóa quần chúng, làm rối tinh mọi thứ, giễu nhại mọi thứ, trộn tạp nham mọi thứ, là đang tiệm cận với hậu hiện đại. Thì đấy Wu-Tang Clan với lời rap thách thức công luận nổi tiếng, “F**k you, work out where we’ve stolen these samples from. If you dare.” Euréka! Thế thì tôi làm được!
Thế thì chỉ cần có tí máu Chí Phèo là làm được…
Euréka chưa kịp bật ra đã tắt ngóm khi tôi nghe lại những nhà hậu hiện đại được gợi ý thêm, như John Zorn, Philip Glass (người sau là một nhà tối giản chủ nghĩa), John Adams và Steve Reich. Nghe và quá ngưỡng phục. Bởi họ không cần đánh rối và giễu nhại, không bận tâm đến những món cocktail hổ lốn, không coi samplers là công cụ lao động duy nhất như thể rìu đá với người tiền sử. Bởi họ đã chọn cách biểu hiện hậu hiện đại theo một cung cách độc sáng, trí tuệ và đầy kỹ thuật: họ tạo ra một môi trường trong đó, âm nhạc không phải là yếu tố độc tôn, mà những gì xung quanh nó, được “tiết ra” từ nó – cảm giác, tiềm thức, năng lực nội tại, tư duy chủ quan, nỗi sợ hãi, lòng quả cảm, trí thông minh, khả năng hài hước, mới là đối tượng. Âm nhạc ấy là khí quyển của những ước mơ trong sạch nhất, của những thiên hướng tiến bộ nhất mà loài người có thể với đến. Nhạc của họ gắn liền với, nếu không muốn nói là thoát thai ra từ/gợi ý cho, những loại hình media khác – video art và feature film chẳng hạn.
Ngưỡng phục họ, tôi và những bạn đồng hành có thêm vài miligram can đảm để tiếp tục cuộc trèo thang bắc lên trời. Nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn hằng mong thế hệ nối tiếp, những người trẻ hơn, khỏe hơn, tài năng hơn, biết yêu thương hơn và biết sống cô đơn hơn, can đảm hơn và ít sai lầm hơn, sẽ nhanh chóng quét sạch thế hệ chúng tôi.
Bởi họ là những công dân của Ngày Mai. Bởi chỉ có họ mới, ngay từ đầu, biết mình sinh ra để chinh phục bầu trời cao xanh, chứ không phải để tập thể dục bằng cách trèo thang. Và càng không phải là thợ chữa thang sau những cuộc phá bĩnh.
Nhạc sĩ Quốc Bảo

Phần nhận xét hiển thị trên trang

FB Nhà báo Độc Lập



Khi ngồi trên ghế nhà trường, Giáo sư Tiến sỹ KHKT Phan Dũng của chúng tôi có nói: Cuộc cách mạng lớn nhất sẽ là cuộc cách mạng của những khái niệm.

Đến hôm qua, thì thấy lời Thầy thật tuyệt.

Chuyện là thế này: Hôm qua ở một UBND phường, mình thấy một người dân vào chứng thực 4 trang tài liệu khổ A 4 xong, đóng 24 ngàn đồng , tương đương 2 kg gạo ( ảnh dưới chụp biên lai vụ này).

Máu báo chí nổi lên, mình nán lại 30 phút, thì bộ phận này chơi được một cơ số gấp 20 lần chỗ vừa nói, thu khoảng 500 ngàn đồng. Nếu cứ công xuất này, một ngày 8 giờ, xí nghiệp đóng dấu này có thể “đạt” 8 triệu đồng không khó khăn gì.

Bây giờ bình luận xem nó “đắt “ hay “rẻ”, xem việc thu như thế này có thỏa đáng hay không khi hàng năm, nhà nước chi ( từ tiền thuế của dân) hàng vạn tỷ đồng để nuôi bộ máy này rồi mà khi người dân cứ đến làm gì cũng phải xùy tiền ra như đi khám bệnh ngoài giờ thế này ? là việc của làng phây.

Riêng tôi, tôi chỉ có một phép so sánh nho nhỏ:

Để thu được 50.000 đồng lệ phí khám bệnh cho việc đổi giấy phép lái xe mà tôi vừa làm xong tại bệnh viện quận X. TP HCM thì nhiều BS, Y sỹ phải làm việc. Từ khâu nhân viên VP ghi số, thu tiền đến bộ phận cân đo, xong đến chỗ kiểm tra huyết áp, thị lực, xong đến chỗ thử nước tiểu ( để phòng ma túy theo chỉ thị mới) xong đến chỗ đo tim mạch, nói chung, mất 40 phút với sự can dự của 6 người, mà là 6 người có ăn có học cộng với những phương tiện KHKT đàng hoàng nhưng chỉ thu có 50 ngàn.

Ở UBND phường vừa nói, chỉ cần một cô thư ký ký nhoay nhoáy, đóng con dấu vuông SAO Y BẢN CHÍNH, khoảng 01 phút xong đợi đủ một tệp, đem lên đóng cộp cộp hai phút là xong mà, đã “chiến” được 24 ngàn bạc!.

Điều này chứng tỏ các em chọn nghề Y hơi bị lầm. Học hành thì dài hơn nghề thư ký hai ba lần, lại làm việc trong môi trường đặc biệt, kỷ luật lao động ác hơn nhưng “thu nhập” thì bèo quá.

Thôi, như gợi ý trên, bây giờ làng ta thử làm ơn đặt một vài khái niệm vui cho vụ này để mặt bằng phây thêm phần rôm rả, ít ra là mặn hơn món MH 370 gì đó.

Mở hàng bằng 2 nháy:

1- Xí nghiệp đóng dấu.
2- Nghề không bao giờ lỗ.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lãnh đạo UBND huyện Hoàng Sa thăm gia đình tử sĩ Hoàng Sa


(TNO) Ngày 17.4 tại TP.HCM, đoàn công tác của UBND huyện Hoàng Sa (TP.Đà Nẵng) đã đi thăm một số gia đình có người tử trận trong trận Hải chiến Hoàng Sa năm 1974.

 Lãnh đạo UBND huyện Hoàng Sa thăm gia đình tử sĩ Hoàng Sa
Ông Đặng Công Ngữ, Chủ tịch UBND huyện Hoàng Sa (thứ ba từ trái sang), thăm hỏi bà Huỳnh Thị Sinh - Ảnh: UBND huyện Hoàng Sa cung cấp
Ông Lê Phú Nguyện, Trưởng phòng Công tác thanh niên Sở Nội vụ kiêm Chánh văn phòng UBND huyện Hoàng Sa, cho biết đoàn đã đến thăm gia đình bà Huỳnh Thị Sinh, vợ của cố trung tá Ngụy Văn Thà và bà Ngô Thị Kim Thanh, vợ cố thiếu tá Nguyễn Thành Trí.


Trung tá Thà, là Hạm trưởng Hộ tống hạm Nhật Tảo HQ-10, đã tử trận khi chiếc tàu này bị tàu Trung Quốc bắn cháy tại Hoàng Sa năm 1974. Thiếu tá Trí bị thương nặng và mất trên đường trở về đất liền bằng bè.

Bà Sinh hiện sống trên đường Nguyễn Kim, quận 10; còn bà Thanh ở chung cư Trần Quốc Thảo, quận 3, TP.HCM; cả hai bà đều đã ngoài 60 tuổi, thường xuyên ốm đau, bệnh tật.

Sau khi thắp nhang trên bàn thờ người đã mất, ông Đặng Công Ngữ, Chủ tịch UBND huyện Hoàng Sa cùng đoàn công tác đã thăm hỏi, chia sẻ mất mát cũng như động viên hai bà quả phụ.

Ông Đặng Công Ngữ khẳng định UBND huyện Hoàng Sa luôn ghi nhận công lao, sự hi sinh của trung tá Ngụy Văn Thà, thiếu tá Nguyễn Thành Trí cũng như các quân nhân Việt Nam Cộng hòa trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974 để bảo vệ chủ quyền Tổ quốc, dù ở bất cứ thời nào thì sự hi sinh để cống hiến cho dân tộc cũng là điều đáng quý.

Bà Ngô Thị Kim Thanh bày tỏ mong mỏi thông qua UBND huyện Hoàng Sa cũng như các cơ quan thông tấn báo chí có sự kết nối cho bà sớm được gặp những người sống sót trên bè cứu sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974, để gia đình bà được nghe thêm, biết thêm về giây phút thiếu tá Nguyễn Thành Trí qua đời.

Ông Đặng Công Ngữ cũng chúc hai bà luôn mạnh khỏe và giữ liên lạc cũng như mối quan hệ khắng khít với UBND huyện Hoàng Sa, kịp thời cung cấp những tài liệu, hình ảnh, di vật hay những phát hiện mới về trận hải chiến này.

Đồng thời UBND huyện Hoàng Sa khẳng định luôn quan tâm và sẽ làm hết sức mình trong việc thu thập tài liệu từ các nhân chứng sống liên quan đến Hoàng Sa để củng cố bằng chứng pháp lý về chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Nguyễn Tú
Nguồn: Thanh Niên.
_________________

Lời bình của: 

Không biết trung ương ra sao, nghĩ gì và bị ai truy cản, nhưng UBND huyện Hoàng Sa đối với tôi đã đủ bản lĩnh của một chính quyền lấy dân làm đầu bất kể người dân ấy là ai nhưng đã ngã xuống cho đất nước đều phải được tôn vinh ngang nhau. Ông Đặng Công Ngữ và tất cả cán bộ của UBND Huyện Hoàng Sa xứng đáng là tấm gương soi rọi cho những ai còn nghĩ rằng máu bên kia vĩ tuyến 17 không đỏ bằng máu của bờ bên này. 

Lời bình của Đỗ Trung Quân: 

Tôi nhiệt liệt hoan nghênh sự quan tâm này... Giá mà UBND thành phố HCM, hay cao hơn nữa là chính phủ nhà nước CHXHCNVN đến thăm hỏi, động viên tất cả các gia đình quân nhân VNCH đã hy sinh, trong trận hải chiến Hoàng Sa thì tốt biết bao.. 

Chợt trạnh lòng nghĩ.., có ai trên thế giới này làm chủ tịch một vùng đất (đảo, quần đảo) mà không có 1 người dân nào trên đó không?? Đất, đảo do mình làm chủ tịch, mà mình không được lai vãng.., đặt chân đến không??Đau lòng lắm! Hoàng Sa là của VIỆT NAM! Hỡi các ĐẠI TƯỚNG và các TƯỚNG LĨNH QĐNDVN hãy thu hồi HOÀNG SA cho NHÂN DÂN VIỆT NAM và ông Chủ Tịch Đặng công Ngữ.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

CUỘC HỘI NGỘ CỦA CÁC VĂN NHÂN VĂN ĐÀN NƯỚC VIỆT




Cuộc hội ngộ của cố nhân
 
Trịnh Kim Thuấn 
Bất tri tam bách dư niên hậu.
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.

Nhận được Email của cụ Tiên điền Nguyễn Du, các khách mời đều đến đúng hẹn, như ông Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều, ông Đặng Trần Côn, bà Đoàn Thị Điểm và Bà huyện Thanh Quan...

Vẫn ngôi nhà gỗ nhỏ, xinh xắn như thuở nào. Sạch sẽ và ngăn nắp . Phòng khách gồm mấy kệ sách, trên vách còn treo mấy cây cung, các ống nứa đựng tên, dăm ba con thú nhỏ nhồi bông… Đây là những kỷ vật, kỷ niệm của người thợ săn núi Hồng Lĩnh năm nào (Hồng Sơn lạp hộ)

Trà nước được mang ra, sau khi chào hỏi, khách được mời thì tươi cười, còn chủ nhà lộ vẻ hơi buồn. Ông nói:

- Quí vị thử nghĩ xem, Truyện Kiều tôi sáng tác đến nay là hơn 200 năm(*), nên có thể có những điều đến nay không hợp người hiện đại. Dưới trần gian hiện nay có một anh thợ thơ tên là Đỗ Minh Xuân. Anh ta chê thơ tôi rườm rà, là dở, là dùng nhiều từ Hán Việt, điển tích. Tất nhiên, mấy trăm năm qua các bậc thức giả của nước Việt chưa thấy ai chê, ngay cả đến Thượng thư Phạm Quỳnh của triều đình Huế, thế kỹ trước còn nói: “Truyện Kiều không chỉ đối với văn hóa nước nhà mà đối với văn học thế giới cũng chiếm được một địa vị cao quý... Truyện Kiều còn, tiếng ta còn; tiếng ta còn, nước ta còn...”. (**)

Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều mĩm cười nói:

- Chuyện nầy tôi có nghe qua, dưới trần hiện nay lu bu lắm Ngài ạ! mua quan, bán tước, học thiệt, học giả. Các quan chức đương thời hễ đăng đàn diễn thuyết là lên án chế độ Phong kiến, thời chúng ta sống là bóc lột, là thối nát... Còn hiện nay thì bằng Thạc sĩ, Tiến sĩ... đều có giá là bao nhiêu tiền cả. Ngay cả đến Giáo sư cũng có ông đạo văn, trộm văn búa xua, thưa gởi rùm beng. Thời của chúng ta các khoa thi cử đều nghiêm túc, có bị ai tố cáo là Cử nhân, Tiến sĩ giả hay không? Chỉ có 1 vụ ì xèo là ông Chu Thần Cao Bá Quát vì mến mộ tài nghệ của mấy sĩ tử, văn hay nhưng tiếc thay lại phạm huý (một điều lệ khắc nghiệt và vô lý của thời ấy), lấy muội đèn sửa lời văn lại, không may bị lộ, bị cách chức và đi tù, thực chất là ông ta không có nhận tiền của ai.

Ông Đặng Trần Côn tiếp lời:

- Trách cái anh thợ thơ Đỗ Minh Xuân một, thì phải trách ông Giáo sư già Vũ Khiêu trăm, nghìn lần. Ông Vũ Khiêu đã đánh mất lương tâm, "nối giáo" cho Đỗ Minh Tâm làm điều xằng bậy. Đây là  ý kiến của một nhà văn dưới trần vừa đăng trên trang Blog Quê Choa:

“Nếu dụng ý của ông là muốn “phổ cập hóa Truyện Kiều cho quảng đại quần chúng” (lời ông Vũ Khiêu) thì công bằng mà nói đó là một dụng ý không thể nói là không đáng hoan nghênh. Nhưng ông lại dùng cái cách sửa đổi quá nhiều chữ trong tác phẩm, như tác giả Thế Anh viết trong bài SAO ÔNG VŨ KHIÊU LẠI NỐI GIÁO CHO VIỆC SỬA TRUYỆN KIỀU VÔ LỐI?: “Ông Đỗ Minh Xuân đã thay thế khoảng 1/3 chữ nghĩa của Truyện Kiều mà ông cho là rườm rà, trùng lặp, không hay, thiếu logic, trái văn cảnh” thì thật là một việc có lẽ chưa từng có trong lịch sử văn học thế giới (?)”.

Phải nói rằng nếu tôi kinh ngạc về việc làm của ông kĩ sư là một thì tôi kinh ngạc về việc ủng hộ ông ấy của GS Vũ Khiêu đến mười.

Việc bác GS Vũ khen ngợi hết lời “công trình” của KS Xuân tôi biết chắc làm cho rất nhiều người biết qua về bác rơi vào trạng thái từ ngạc nhiên đến kinh ngạc. Nhưng bình tĩnh lại, tôi nảy ra được hai ý thế này:

Thứ nhất (ý này hơi ngộ nghĩnh một chút) nhà nước đã có quy định tuổi nghỉ hưu. Ai nghỉ hưu ở tuổi này nên gọi là nghỉ hưu lần thứ nhất. Vì sau khi nghỉ hưu nhiều người vẫn còn làm việc được. Với những người này cũng nên quy định tuổi “nghỉ hưu” lần thứ hai, để đề phòng sau tuổi ấy người ta dễ bị lẩm cẩm!

Thứ hai, kết hợp với vụ từ điển mà tôi đã nói ở phần đầu, làm sao tôi cứ thấy “lăn tăn” về những danh hiệu cao quý mà một số nhà nọ nhà kia…”quốc doanh” đã được tặng. Thế mới lạ chứ”. Quá kinh ngạc!- Về việc sửa Truyện Kiều / Trần Quang Hùng / Quê Choa 12/4/2014.

Bà Đoàn Thị Điểm cứ đứng lên, ngồi xuống, lấy làm lo lắng: “Bây giờ văn hoá, văn hiến… dưới ấy loạn quá rồi, chúng ta phải làm sao đây? Đến nỗi tại Đền thờ Quốc tổ Hùng Vương xuất hiện hòn đá lạ, Đền thờ Ngô Vương ở Đường Lâm xuất hiện quái thú …Cách đây mấy hôm, ngày mùng 10 tháng ba, giỗ tổ Vua Hùng, bọn chúng nó mở vũ trường tại Đền Hùng… chơi tới bến nữa kia  ! Sau khi họ sửa Truyện Kiều xong, họ làm tới CUNG OÁN NGÂM KHÚC, xong CUNG OÁN NGÂM KHÚC, làm tới CHINH PHỤ NGÂM thì tiêu luôn cái gọi là Bốn nghìn năm văn hiến!… Đúng là bọn hiếp dâm văn hoá chứ bảo vệ văn hoá nỗi gì ?

Tố Như hỏi : Vậy ông Bộ trưởng Văn Hoá ở đâu ?

Đặng Trần Côn : Ông ta đang đi thuyết phục ngài Thủ tướng  tổ chức Asiad 18 !

Bà Huyện Thanh Quan tiếp lời: Thôi gác lại mấy chuyện ấy đi . Họ chê bọn ta sử dụng từ Hán Việt khó hiểu… Mai mốt không chừng họ loại bỏ hết từ Hán Việt, vốn đang chiếm đa số trong tiếng Việt để thay vào đó những từ thuần Việt. Ví như: Bệnh viện Phụ sản thì gọi là Xưởng Đẻ, nhà Vệ sinh gọi là nhà Ỉa Đái chắc?!...

Ở ngoài sân có tiếng ngâm thơ sang sảng vọng tới:

  Quán rằng: Sấm chớp mưa rào
         Ếch ngồi đáy giếng thấy bao lăm trời.
  Sông trong cá lội thảnh thơi
         Xem hai con mắt sáng ngời như châu.
 Uổng thay đờn gảy tai trâu
         Nước xao đầu vịt, ngẫm âu nực cười…

                                                           (Lục Vân Tiên)

Cả bốn người trong nhà bước ra: - Chào anh Đồ Chiểu. Ông Nguyễn Đình Chiểu tay chống gậy, miệng đáp lễ chào mọi người và nói : - Mọi chuyện tôi cũng đã biết rồi, thôi buồn mà làm chi, trước đây tôi cũng đã từng bức xúc:

                      Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
                      Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà.


Nhưng tiếc là, bọn gian ác hiện nay không còn là “mấy thằng” nữa, mà quá nhiều. Vì thế bút của tôi đã tà hết, đâm không xuể.

Bước vào nhà, ngồi và nhấp ngụm trà , ông nói tiếp :

- Chuyện của ông GS Vũ Khiêu, tôi thấy  hắn ta tương tự như nhân vật Lương Sinh trong truyện ngắn BÚT MÁU của nhà văn Vũ Hạnh. nhưng có vẻ tệ hơn Lương Sinh nhiều, vì sau cùng Lương Sinh còn biết hối hận khi trở lại chốn xưa và nhìn thấy nhiều nấm mồ của dân oan bị thác oan, cùng các nông dân nghèo khổ ngồi than khóc và chưởi bới tên nho sinh chó đẻ nào mà phóng bút lên các tấm văn bia nầy...

Còn ông Giáo sư đương thời, tuổi đã cao, gần đất xa giời rồi mà vẫn phóng bút chổ nầy, “giáng bút” (sic!) chỗ nọ... chưa biết quả báo là gì.

Mới đây thôi : : Khánh thành văn bia tại khu tưởng niệm các vua Hùng (TT 9-4-14) -- Ông Vũ Khiêu viết văn bia về vua Hùng có những câu như thế này: "Bác Hồ mở lối, ánh triêu dương rực sáng cả mây trời / Cờ Đảng soi đường, sóng cách mạng ào lên như bảo bể" ... (Tran Huu Dung Viet Studies)

 Khổ thay, khổ thay. Đúng là Giang sơn dễ đổi, bản tánh khó dời…

Nghĩ đến Truyện Kiều tâm huyết của mình bị sửa vô lý như thế,  ngài Tiên Điền buồn rơi nước mắt.

Ngài đã nói trước rằng: Ba trăm năm sau, thế nhân có ai thấu hiểu mà khóc cho Ngài, nhưng ngược lại, nay mới hơn hai trăm năm mà Ngài phải rơi lệ vì thế nhân...

Kế là Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều, Đặng Trần Côn và Đoàn Thị Điểm đều có tâm trạng  lo lắng : “Không biết bao giờ họ sửa chữa đến thơ của mình?”. Lòng thầm mong cho  ông Giáo sư già Vũ Khiêu chết sớm thì cũng đỡ có người  “nối giáo cho giặc”, trong những vụ sửa thơ cổ nhân.

Cụ Đồ Chiểu tiếp tục ngâm nga:

Quán rằng ghét việc tầm phào
Ghét cay, ghét đắng, ghét vào tới tâm
Ghét thời Kiệt, Trụ mê dâm
Để dân đến nỗi sa hầm, sẩy hang…

Đặng Trần Côn tiếp theo :
Tố Như lòng những băn khoăn.
Trần gian nay lại có thằng chơi ta !
Vũ Khiêu ơi hỡi Vũ Khiều .
Sao mầy lại lấy Truyện Kiều chơi tao ?

............................

13/4/2014.
TRỊNH KIM THUẤN
______________

Chú thích:

* Có thuyết nói Nguyễn Du viết Truyện Kiều sau khi đi sứ Trung Quốc (1814-1820). Lại có thuyết nói ông viết trước khi đi sứ, có thể vào khoảng thời gian làm Cai bạ ở Quảng Bình (1804-1809). Thuyết sau được nhiều người chấp nhận hơn [2]. Ngay sau khi ra đời, Truyện Kiều được nhiều nơi khắc in và lưu hành rộng rãi. Hai bản in xưa nhất hiện còn là bản của Liễu Văn Đường (1871) và bản của Duy Minh Thị (1872), đều ở thời vua Tự Đức [2].  (Theo WIKIPEDIA)
**  Lời: Tại Hội Khai Trí Tiến Đức năm 1924 tại Hà Nội Phạm Quỳnh, một học giả và Thượng Thư Bộ Lại dưới Triều Nguyễn, đã đọc một bài diễn văn lịch sử, trong đó có một câu được coi như “Kim Chỉ Nam” cho những người luôn đề cao và phát triển chữ Quốc Ngữ: phát biểu của học giả Phạm Quỳnh, một danh nhân trong làng văn học Việt Nam. (Theo Đại thi hào Nguyễn Du và Truyện Kiều của Hoàng Thạch).

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Quê Choa: Chỉ có ở VN: Tập đoàn thế giới 'cò cử'... quan huy...

Quê Choa: Chỉ có ở VN: Tập đoàn thế giới 'cò cử'... quan huy...: Nguyễn Đình Lương ( Nguyên Trưởng đoàn đàm phán HĐTM Việt Nam - Hoa Kỳ ) Theo Vnn   Ông Nguyễn Đình Lương Ts Lê Đăng Doanh : Chúng ... Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhóm người Trung Quốc xả súng tại cửa khẩu Quảng Ninh


Bị bắt vì nhập cảnh trái phép, nhóm người Trung Quốc đã cướp súng của bộ đội biên phòng cửa khẩu Bắc Phong Sinh (Quảng Ninh), bắn xối xả. 7 người chết sau vụ hỗn loạn.
tan-cong-cua-khaua-1800-1397812754.jpg
Những phụ nữ và trẻ em trong nhóm người Trung Quốc gây náo loạn cửa khẩu Bắc Phong Sinh. Ảnh: Tiền Phong.
Lúc 4h20 sáng nay, nhóm 16 người Trung Quốc gồm 10 nam, 4 nữ và 2 trẻ em đã nhập cảnh trái phép vào Việt Nam qua khu vực cửa khẩu Bắc Phong Sinh (huyện Hải Hà, tỉnh Quảng Ninh).
Cổng thông tin điện tử Quảng Ninh cho biết, trên đường thâm nhập nội địa, nhóm người này bị các cơ quan chức năng Việt Nam phát hiện, bắt giữ và đưa ra cửa khẩu để làm thủ tục trao trả Trung Quốc theo quy định và thông lệ quốc tế.
12h cùng ngày, khi chờ làm thủ tục, bất ngờ một số nam giới trong nhóm người trên đã cướp súng và bẻ gãy chân bàn làm việc tấn công lực lượng biên phòng Việt Nam. Một chiến sĩ hy sinh tại chỗ.
Lực lượng chức năng phía Việt Nam và Trung Quốc đã kêu gọi, thuyết phục nhưng nhóm người trên kiên quyết cố thủ, đập phá trụ sở buộc lực lượng chức năng phải có biện pháp đối phó. Khi vòng vây siết chặt, nhóm người trên đã nổ súng chống trả, đồng thời tự gây sát thương, một số nhảy lầu tự sát.
Bac-Phong-Sinh-2-7626-1397811971.jpg
Cửa khẩu Bắc Phong Sinh nhìn từ phía Trung Quốc. Ảnh: Đào Việt Dũng.
Có mặt tại hiện trường để xử lý vụ việc, Thiếu tướng Vũ Chí Thực, Giám đốc Công an tỉnh Quảng Ninh cho biết, 7 người đã chết trong đó có 2 chiến sĩ biên phòng và một số người bị thương (trong đó có 4 chiến sĩ biên phòng Việt Nam).
Khoảng 15h30, tình hình an ninh trật tự tại khu vực đã được kiểm soát, lực lượng chức năng phối hợp với bộ đội Biên phòng Trung Quốc giải quyết các phần việc còn lại.
Theo nhận định của giới chức tỉnh Quảng Ninh, đây không phải là vụ khủng bố.
Phương Sơn












































































Phần nhận xét hiển thị trên trang