Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

Văn chương thời đổ đốn:

DIỄN


“ Em.”
“ Dạ”
“ Khuya rồi đấy, chưa ngủ sao?”
“ Em khó ngủ, không biết sao nữa, chắc lạ phòng”
“ Anh cũng vậy. Anh sang nhé?”
“ Sang làm gì?”
“ Chả làm gì cả, chỉ là sang thôi!”
“ Cửa em không chốt”
Cạch!
Người còn gái vừa kịp đến bên thì cánh cửa bật mở.
- Ơ, anh ...
Nhớt nhát, hổn hển... Nụ hôn xê dần bốn bàn chân đến bên chiếc giường nệm trải ga trắng muốt. Họ dạo chơi trên cơ thể nhau, tan vào trong nhau...


2.

- Em đang nghĩ gì vậy?
- Chả nghĩ gì cả.
- ...
- Đêm thanh vắng thế anh nhỉ? Lâu nữa.
- Em mong sáng lắm à?
- Vâng, nơi này rất đẹp. Anh có biết không? Sau cửa kính kia kìa, cả một thế giới thiên nhiên hoa cỏ.
- Phát hiện mới của em đấy à?
- Thì đúng thế. Tại ngày hôm qua, em sợ ánh sáng tràn vào nên không kéo rèm lên. Nhưng đẹp, anh nhỉ?
- Ừ.
Chàng trai đáp như một dấu chấm lửng. Anh nhoài người sờ soạng cái bàn điện thoại trên đầu giường.
- Đừng có đốt thuốc vào ban đêm như vậy.
- Thì thôi...
Câu nói thì thầm bên tai cô gái kéo dài ra như hát. Cô thấy nhồn nhột vì một bàn tay vòng sang bụng mình, nhưng có vẻ chưa chịu nằm im chỗ ấy.
- Yên nào, để em nhìn.
- Nhìn cái gì?
- ...
- Đừng bảo em nhìn bóng đêm nhá. Nó sẽ nuốt chửng em đấy!
- Anh không thấy sao? Những chấm đen lung lay kia kìa.
- Sao?
- Đóa trạng nguyên đấy!
Chàng trai rút tay lại, gối lên mớ tóc lòa xòa của mình, chợt nhận ra đã sang ngày thứ hai anh không gội đầu, nghe lạo xạo sau gáy.
- Đóa trạng nguyên. Ơ mà nó là hoa hay là lá? Sao lại thế nhỉ?
Cô gái xoay đầu lại. Chàng trai đã nhắm nghiền mắt, tiếng thở nhè nhẹ.
- Anh!
- Gì nữa đây? Em làm sao thế nhỉ? Bảo nó là hoa thì là hoa, là lá thì là lá.
- Nhưng chiều nay, rõ ràng em thấy những chiếc lá ấy màu đỏ, và xếp quanh vòng tròn hình như nhụy mà?
- Xùy. Ngủ đi. Lắm chuyện quá! Mai phải dậy sớm đấy.
- ...
-  Em hôm nay bị sao ấy, thơ thơ thẩn thẩn như người mất hồn.
Tiếng khò khò vang lên khe khẽ. Vô lí. Mới ngủ sao đã ngáy thế được.
Cô gái không bận tâm điều ấy nữa, cô lại xoay mình nhìn ra ngoài lớp kính.

Xa hơn những tán trạng nguyên là bãi biển. Ban ngày, chàng trai chỉ để tâm những cặp đùi thon với đủ sắc màu bikini vui chơi trước sóng. Chàng trai đâu cần biết cái thế giới gần gụi mà nhân tình vừa nói kia.


3. ...

Cắt! Được rồi, các bạn làm tốt lắm! Nghỉ ngơi 5 phút, chuẩn bị cảnh cuối!

- Anh vừa khiến em khóc đấy!

Cô rón rén đến bên, lấy khăn chấm những giọt mồ hôi đang lăn dài tên vầng trán rộng.
- Công việc của anh mà!
- Em thực sự rất xúc động. Ngày xưa không biết câu chuyện tình chiến tranh này có thật không anh nhỉ?
-  Có nhất thiết điều gì cũng thắc mắc ngọn nguồn thế không? Em xem và khóc, thế là được rồi, anh chỉ cần có thế! Chắc mọi người cũng sẽ khóc như em.
- Nhưng em nghĩ, đạo diễn quay song song cả hậu trường, rồi phát vào cuối phim, thật sự không nên anh ạ.
- Vì?
- Thử tưởng tượng nhé. Khán giả đang thả mình trôi theo nhân vật, nhập vai để vui buồn phẫn nộ hạnh phúc cùng nhân vật. Giả dụ thôi nhé, cái cảnh Huân và Lan nhìn nhau gần cuối ấy, biết bao điều chất chứa, ánh mắt mênh mông chuyển tải ngôn ngữ không lời. Rồi hết phim. Một lần nữa cảnh ấy tái hiện trong phần hậu trường, nhưng trong một góc quay khác- góc quay tùy hứng ẩu đả như là để cho có. Và hai ánh mắt đang truyền sang nhau thứ sức mạnh gì đó kia, đột ngột trở nên linh hoạt tinh ranh ngượng ngùng, cùng nụ cười phớ lớ của diễn viên khi nghe tiếng “ cắt” của đạo diễn vang lên. Nó khiến em,và có thể rất nhiều khán giả hụt hẫng anh ạ.
- Ha ha, thì diễn mà em. Người ta chỉ cần nhập cuộc những lúc cần nhập, còn thực tại, nên trả về cho nó những gì là bản chất .
- Nhưng, em vẫn thấy hụt hẫng lắm...Thực sự là...
- Em lại thế rồi. Mà chúng mình tranh luận điều đó làm gì nhỉ? Vấn đề này là của đạo diễn, hay em đến đó thương lượng với ông ấy xem,có khi lại được tán thưởng ?
- ...
Bàn tay cầm mảnh khăn mùi soa của cô gái dừng lại trên má anh, rồi buông thõng.
- Suy cho cùng, vai diễn cũng chỉ là vai diễn, diễn tốt thì được tiền nhiều, anh không quan tâm gì hơn. Và rằng, một góc độ nào đó, nó cũng đơn giản là một trò lừa đảo, khán giả như những nạn nhân ngô nghê, có thể bị chinh phục, có thể không.
- Lừa đảo? Đó là nghệ thuật anh ạ. Có những sự lừa dối là tất yếu để mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn. Và sự lừa dối ấy là kết hợp, tổng hợp nhuần nhuyễn giữa sự thật và cái đẹp.
- Anh bất ngờ vì em đấy. Em chuyển sang viết truyện đi. Hình như công việc hóa trang cho nhân vật chưa xứng tầm với em đâu.
Chàng trai đứng dậy, quay bước trở lại phim trường. Cô gái đứng lặng nhìn theo, thấy bóng hình anh nhòe nhoẹt nước...




4.

 -    Anh xin lỗi,chuyện hồi sáng, chỉ là anh đang mệt, mà em thì cứ hỏi...
Cô gái vẫn đứng lặng bên ô kính, nhìn chăm chăm ra ngoài.
- Thôi mà, giận gì dai thế, xin lỗi rồi mà.
Lại là vòng tay anh choàng qua vai cô từ phía sau. Một hơi thở ấm nóng phả ra bên gáy, cô thấy cả sự gấp gáp dần lên của nhịp thở.
Nhột nhạt, hổn hển...Thêm một lần bờ môi cô bị khóa chặt- khi cô quay người lại.
Bốn bàn chân họ xê dần đến bên chiếc giường nệm trải ga trắng muốt...

5.

- Oa, đẹp quá anh ạ!
Cô gái reo lên, tiếng reo trong trẻo như đứa trẻ con đột ngột nhận được món quà mà mình hằng ao ước. Ngón tay thon dài của cô vẫn đều đặn ấn trên phím chiếc laptop.
- Từ giờ, căn nhà ấy sẽ có thêm một chủ nhân mới, là em.
Chàng trai trong bộ đồ ngủ sà xuống bên giường, cạnh cô gái.
- Nó lớn quá anh nhỉ?
- Một sự trùng hợp: anh mới phát hiện ra là, đằng sau ô kính phía bắc, cũng có những đóa trạng nguyên đấy!
- Thật thế hả anh.
Câu hỏi tu từ. Cô gái không rời mắt màn hình laptop, mái tóc bay bay tỏa ra hương thơm dịu mát.
- Em là cô gái thứ mấy hay mười mấy từng làm chủ căn nhà này rồi?
Giọng cô gái đột ngột chùng xuống.
Chàng trai giật mình bật dậy. Ôi... mấy tấm hình của đứa con trai 3 tuổi. Anh nhớ là đã giấu nó trong thư mục khóa rồi cơ mà.
- À à, anh đang định kể em nghe... Anh không định giấu em một chuyện gì cả...Cách đây 5 năm...
Tai cô ù đi, bắt đầu có tiếng sụt sịt cuống mũi. Cô bật dậy, chạy về phòng và chốt cửa.
Vậy là nỗi bất an đôi khi vẫn thoáng gợn qua trong óc cô, nay đã thành hình rõ rệt.
Cô đau, nhưng đôi chân vẫn không ngừng dấn tiếp.
Rốt cuộc thì cô cần gì nhỉ? Rốt cuộc thì cô đang đi tìm cái gì??
Lại là bờ vai vuông vắn ấy. Bờ vai và dáng hình ấy đã lại đến bên cô. Anh đẹp trai quá! Cô không thể cưỡng lại được... Không thể...



6. Một màu trắng toát, lạnh lẽo. Cô mở mắt và giật mình ngồi dậy. Đây là đâu???

- Ôi, chị làm ơn nằm xuống nào, chị còn yếu lắm, chưa thể đi lại được đâu?
- Chuyện gì xảy ra với tôi thế này, sao tôi lại ở đây??
- Chị bình tĩnh lại nào. Hôm qua chồng chị đưa chị vào đây trong trạng thái hôn mê. Chẳng phải cái thai này nằm ngoài kế hoạch...
- Không!!!

Tiếng hét của cô vang lên đau đớn, bị dội ngược lại bởi bốn bức tường lạnh. Đồkhốn nạn! Kẻ sát nhân! Hắn đã chối bỏ một sinh linh chưa rõ hình hài không đầy hai tháng tuổi! Chối bỏ đi giọt máu của mình! Chao ôi...


Cô buông mình nằm vật xuống giường. Vị y tá hốt hoảng kê lại tư thế nằm cho bệnh nhân. Thế là hết. Cô nằm đấy, xõa sượi, bao nhiêu đau đớn tuôn trào cùng nước mắt...


“ Anh, em có...”

“Có gì hả em, đừng làm anh giật mình”
“ Giật mình? Anh không muốn?”
“ Chẳng lẽ lại đậu? Anh đã cẩn thận đi bao rồi mà?”
“Anh...”
“ Được rồi,được rồi. Thế cũng tốt. Vậy ngày hôm nay, anh nhận hai tin vui cùng lúc. Cái giải diễn viên nam xuất sắc cuối cùng đã nằm trong tay anh”
“ Ôi, thật thế hả anh? Em hạnh phúc quá!”
“ Được, ngày mai, anh đưa em đi nhà hàng ăn mừng cho niềm vui kép này nhé!”

Cô dụi đầu vào ngực anh, nơi đáy tim, ngọt ngào đang lan ra mãi...


Rốt cuộc thì sao nào? Cô chỉ là một con rối tội nghiệp, đáng thương- không hơn không kém.

Chắc chắn hắn đã lén bỏ thuốc ngủ vào cốc của cô, khi cô đang tung tăng với phát hiện to lớn của mình: ngoài cửa kính một nhà hàng sang trọng của người Pháp, cũng lại những đóa trạng nguyên nghiêng mình xòe rộng.
Hắn đã đi rồi. Cô sẽ chẳng thể làm gì ảnh hưởng đến cái giải diễn viên nam xuất sắc trong vai diễn có cô đi cùng kia. Cái thai với hắn như một hiểm họa. Và giờ thì, hắn đang theo đoàn làm phim diễn thêm những vai nào đó nữa, sẽ lại kề môi bên những cô gái eo thon ngực nở nào đó nữa. Có thể, vẫn những ô cửa kính bên ngoài là đóa trạng nguyên tung bay theo gió.
Ừ nhỉ, trạng nguyên, gọi nó là hoa hay là lá?
Thôi, cứ gọi là đóa, đóa trạng nguyên, ai bảo hoa thì nó là hoa, bảo lá thì nó là lá.
Ở đời này vốn dĩ còn tồn tại biết bao nhiêu sự nhập nhằng như thế...


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Văn chương thời đổ đốn:


INTERNET

“Ngủ chập chờn là một thứ cực hình, hết mê rồi sực tỉnh, đầu đau như búa bổ.”
Lại tin nhắn của Huân. Tôi nhớ là đã hai lần chào anh và chúc anh ngon giấc, kể từ lúc bẩy giờ tối.
“Nó lại bật được rồi, anh nghi vi rút quá”.
“Chắc thế rồi anh ạ, lúc lên lúc không lên, dở dở ương ương, hay là anh ngủ chập chờn cũng còn vì để trông nó? Tội nghiệp, ngủ đi thôi anh, mai tính”.

Cái máy bị thương nó không biết đau. Một là sống, hai là chết. Còn cơ thể người, Huân không sợ chết, Huân chỉ sợ bị thương.
Laptop của Huân bị thương, nguy cơ nhập trại thần kinh – nếu có – của đồ vật, vì một tá virus đang nhũng đoạn, hoành hành. Laptop bị thương, Huân đau.
Phải nói thêm rằng, Huân là nhà báo. Vậy nên nỗi đau đến từ nguy cơ công cụ kiếm cơm bị hủy hoại, nó lớn lắm, lớn như thể một kẻ thiếu đói đang vồ vập đưa vào mồm miếng bánh thơm thảo người ta bố thí cho thì bất thần bị bàn tay nào đó vụt qua, cuỗm mất. Nhà báo. Chữ “nhà” cũng còn phải để trong ngoặc kép. Chữ nhà non phân nửa. Nếu để thêm một lần minh chứng cái mệnh đề : Tiếng Việt ta giàu và đẹp, thì Huân nhận Huân là…Lều báo!
Công việc của Huân thế này: đến cơ quan cũng được mà không đến chẳng sao, ngày ngày lo toan vui chơi bươn chải kiểu gì thì kiểu, cái mục “Tin tức nóng” và mục “Thì thầm” trên trang web truyền thông của cơ quan ít nhất trong vòng hai tư giờ phải cập nhật một lần ! Sếp chẳng bao giờ mắng mỏ nếu anh đảm bảo điều ấy, kể cả khi đang ngồi trong bàn làm việc cơ quan mà tai anh đeo head phone, môi anh mấp máy kiểu say sưa men theo giai điệu gì đó thật buồn, thật sến súa.
Thì vậy, Huân ít ở cơ quan lắm. Nhà báo người ta hay đi, một mình một chiến mã một máy hình một laptop một ba lô. Đi để săn tin. Đi để trau dồi vốn sống. Đi để thoát cái ngột ngạt bí bách phố phường. Huân không ở cơ quan, Huân đi chơi, hoặc không đi chơi, thì …ở nhà. Huân ở nhà mà vẫn ra tin, chỉ cần dùng laptop.
Thế đấy! Thật nhàn hạ phải không ? Và vì vậy, mối quan tâm của Huân là…laptop. Laptop bị thương, anh sao có thể không lo toan ???
Thực thì cuộc sống của Huân có phần tẻ nhạt. Anh quyết định làm mới nó bằng một cô bạn gái. Nàng sắc sảo, thông minh, có phần nghiêm nghị, và cùng phường báo chí. Con gái lắm chữ khó chiều lắm, nếu không phải một người đàn ông nào thông minh hơn Huân, e nàng sẽ vấp phải nhiều trục trặc. Giả như nàng gật đầu yêu một anh làm nghề phổ thông chẳng hạn. Người lao động cơ bắp họ không quen giải thích nhiều. Bảo làm gì họ làm ấy thôi, đừng tốn công vẽ vời đường đi nước bước kiểu hơn thiệt ra sao. Khái niệm họ quen hơn nhất là “Làm được không” và …nắm đấm.
Thì vậy, hẳn nàng quen Huân đã là một phúc phận. Vì nàng không đẹp, hoặc là …đẹp một cách tiềm tàng. Với sự nghiêm túc vốn có ấy, đám trẻ nít cùng trang lứa thời đại bây giờ chắc không phải là mô típ, không hợp rơ với nàng. Phải vì thế mà mối tình đầu của nàng là người đàn ông vừa tròn…ba mươi lăm tuổi ?! Hai người họ vẫn quyết định chung chăn ngay cả khi nàng biết…vợ của người yêu mình đang bận bịu chăm con. Than ôi, một mối tình vụng trộm! Hơn mười lần nàng thầm khóc vì sự ăn năn, day dứt của mình. Nàng nhìn Huân bằng đôi mắt biết nói. Nàng rụt rè giơ tay cho anh nắm lấy, kéo dậy , để phủi sạch bụi bẩn nơi đáy quần mình vừa bỏ lê dưới đất. Quá khứ nào rồi cũng có một tương lai…
Bây giờ thì Huân thừa nhận anh không còn yêu nàng quá nữa. Nhiều thứ chỉ khi ở cùng người ta mới nhận chân nó được. Anh và nàng cần nhau như người-thành-phố cần đến cinema mỗi tháng. Và, soi nhau trong đáy mắt không phải là cách của những người đang yêu.
Huân vẫn luôn đau. Huân luôn đau vì anh đa mang, và vì anh thiên nhiều về mẫu người cổ điển. Cổ điển thì phải đẹp, phải tĩnh, phải buồn. Cổ điển thì càng phải dập khuân, chuẩn mực ! Ví như ông cha mình coi trọng chuyện trinh tiết ra sao…
Thế là mặc dù Huân yêu nàng, Huân cưu mang nàng, nhưng đồng thời Huân khóc một mình khi đêm xuống. Ánh mắt Huân thuộc về nỗi buồn. Sự lãng mạn không đồng hành với phẫn uất đau thương. Cũng hơn mười lần Huân đã không thể tập trung để gồng mình lên đỉnh. Nàng nằm đấy, rỉ rên, nàng là của Huân, nhưng người nằm trên nàng- trước Huân, là một người đàn ông khác…
-         Giá mà ta chỉ là người tình.
Huân lại ước. Không, không phải ước, trước mặt nàng, đôi lần Huân từng thổ lộ điều đó. Người ta chẳng thể yêu khi đã biết hết nhau. Và rằng: đặc quyền để người ta yêu thuộc về…vùng tìm hiểu. Tình nhân thì chẳng cần tìm hiểu. Thà rằng cứ để nàng tiếp tục bên người đàn ông kia, có lẽ cảm xúc nơi Huân khi nhìn vào nàng sẽ khác, sẽ lâng lâng hoan ca toàn vẹn như thuở đầu…
Mục “Tâm tình” trên web Huân phụ trách, nói nhiều về chuyện phòng the. Anh hoang mang khi con người ta, đến với nhau quá khó mà sao mau quên nhau thế! Phụ nữ bốn mươi tuổi hồi xuân đi tìm tình. Giáo viên đương độ xuân thì chẳng thể nằm một mình trong phòng trống mong tin chồng nơi sa trường bão táp. Doanh nhân thành đạt lên máy bay công tác, cùng với tin nhắn “Anh đi mau về bên em nhé” , vợ ở nhà một tay nữa cầm chiếc điện thoại thứ hai gọi điện đến nhân tình. Những chuyện như thế này anh cũng viết được ! Nghe riết thành quen, thành ra hòm thư tâm sự nhỏ to tứ phía gửi về, giờ lâu lâu Huân mới tra một chập. Chẳng cần nhờ thiên hạ mập mờ trắng đen sau bàn phím, Huân…tự sản xuất cho nhanh. Ngày một lần đôi ba tin “ Tâm sự phòng the” Huân bịa ra tung lên web kèm dòng tên dựng lạ huơ lạ hoắc, dân chúng đua nhau phẫn uất, hờn giận, giật mình, tị ghen… như chuyện thật, ha ha…
Không thế thì Huân sống sao ? Vô số những lá thư gửi về chung mối quan tâm chuyện …rạn nứt. Chọn đăng chỉ được một bài, còn lại cho vào cùng mớ rác. Chưa kể đám tin Huân săm soi trên mạng, dỡ về cắt dán như là người ta đương phẫu thuật thẩm mĩ. Xào xáo tứ tung! Miễn sao trên trang lượng xem tăng vèo vèo đạt tối đa tốc độ. Nhà báo người ta túa ra đường, đến vùng sâu vùng xa viết bài, phiêu diêu. Huân làm báo, chỉ ở nhà phởn phơ…lên mạng. Thì có sao? Mạng bây giờ là cuộc sống. Năm phút trước có người check in ở nhà vệ sinh, hai khắc sau đã nghe phong thanh đang đi cùng bồ đại gia gì đó. Cái gì cũng tung lên mạng được. Facebook thành nơi họ giận nhau, khoe giàu, khoe bạn gái. Huân lẳng lặng ngắm đời họ qua màn hình, cảm giác như đang ngồi trong phòng xem camera gắn trộm. Mà trộm chi nữa giờ, chẳng cần trộm người ta cũng cứ show, cứ lột đồ khỏa thân chụp hình quay video tung lên câu khách!
Ngoài kia vừa vụ đụng xe tan tác, thanh niên quây đông giương mắt…chụp hình, hai phút sau có ảnh có video trên mạng, cập nhật, thời sự, giật gân quá chứ ! Có mấy bác papazazi chộp được khoảnh khắc này ? Cần chi đi đâu xa cho mệt!
Rồi thì …phỏng vấn! Nữ diễn viên thần tượng à ? Không, là ả này vừa đòi ngoi lên…showbiz bằng mông cong ngực đẹp. Ả cho rằng cái nên công nghiệp khêu gợi sắp nhào tới nước ta- văn mình Á Đông. Phải biết chớp thời cơ, phải làm người tiên phong lối bước ! Cư dân mạng ném đá, chửi thẳng tay. Có chi, em vẫn là em, chiều sao được hết miệng lưỡi thế gian. Người ta quan tâm em người ta mới chửi. Ừ, thì chửi. Khi nào thật đông người chửi, em nổi rồi, em đi xin lỗi, em sẽ làm ra bộ ăn năn như là cave sụt sùi kể chuyện, rằng khi xưa em mười sáu, em bị lão bố dâm loàn sàm sỡ trong đêm đen như thế nào… Kế đến em sẽ tuyên bố đoạn tuyệt vớiscandal, em chuyên tâm làm điều có ích, một bà lão ăn xin đầu đường xó chợ chẳng hạn, em phải…chọn được cảnh đời nào đó thật… thương tâm, rồi em ban ơn, em cho đi tiền chục tiền trăm triệu mà mấy anh nhà giàu bao em karaoke xông hơi bia ôm đèn loang đèn mờ… Em phải chen chân vào làm showbiz, nổi tiếng có muôn vàn cách nổi, nhưng em chọn cách này vì nó dễ hơn cả, chọn cách này vì em không làm được cách nào khác…Mà diễn thì có khó gì, anh nhỉ ?
Ừ thì phỏng vấn. Phỏng vấn chẳng cần micro, chẳng cần máy quay, cứ ở nhà ngồi chình ình lên mạng! Cái thời công nghiệp hiện đại này phải biết khai thác nó đến tiệt đường, ấy cũng là một cái nhạy, là nhạy thời cuộc !
Huân không thể tưởng tượng nổi một ngày người ta làm sập cái… facebook, đến cả chính trị gia bây giờ cũng thừa nhận thế mạnh truyền thông mà lên trang, mà lãnh đạo. Một tấm gương phản chiếu và nhận chân xã hội, nơi mà bất kể tầng lớp nào cũng có thẻ dễ dàng không do dự phô bày đời mình, chỉ cần …biết dùng internet. Vô vàn sự vụ khiến dư luận xôn xao mà ngay từ khi nó có mầm mống, manh nha, sự nhạy cảm cần thiết trong Huân phải nắm bắt được, để mà đưa lên thành… bài báo. Tai nạn giật gân, muốn chiếm nhiều quan tâm của dư luận, thì ngoài việc tường thuật khách quan, còn phải liên hệ thân nhân người bị nạn lục mò những chuyện…xưa nay không ai biết, thậm chí phải thổi cho nó lên thành…màu sắc tâm linh thì mới càng tâm đắc. Bên cạnh những phát minh phát kiến, người ở ta còn bị hấp dẫn bởi thần xà thần trâu thần dê… lâu năm thành tinh lắm!...
Đã đôi lần Huân bày bán niềm tin, ở vào cái thời sự hảo tâm bị đánh đồng với phường dở hơi, thần kinh, cám hấp, thì niềm tin nơi Huân cũng không cần thiết để giữ lại bên mình. Huân rao bán cả nỗi buồn, cả hoang mang, cả phẫn uất. Ngoài hai mươi, ngày sinh nhật của anh bắt đầu bằng… luyến tiếc. Tiếc cho một năm đời mình lại như chiếc lá úa, vội vã bay đi. Phàm là trông về quá khứ, con người ta chẳng thể chối bỏ cảm giác này.
Huân kì thực đã chỉ ở nhà, nhưng sự gặp gỡ nơi Huân với những khuân mặt người lại lớn gấp nhiều lần cái hội trường người ta đang châu đầu quan sát. Như là người ta đương đi công tác, sếp điện khẩn mau mau ngồi vào bàn …họp. Laptop bật lên, Skype nhập ID, pass, hình ảnh truyền về, sống động, từng lời thủ trưởng hùng hồn khoa chân múa tay, những đoạn cao trào ngài gõ cái gậy chỉ giản đồ xuống bục chan chát. Xa cách mấy cũng thành cùng bàn, họp, thần kinh căng như dây chão!
*
Laptop của Huân bị thương. Ngày hôm nay Huân gửi điện tới cơ quan, xin nghỉ ốm. Tình hình này thì anh ốm thật. Cô người yêu vừa call trách anh cả ngày chẳng tin nhắn hỏi thăm. Laptop thì cứ dở dở ương ương thế này, có khi lại sắp sập nguồn.
“ Em à, hay là tụi mình…”
Tin nhắn của Huân bỏ lửng.
“ Sao anh?”.
Tôi chờ đợi. Màn hình khung chat đôi ba lần hiển thị Huân đang nhập văn bản, xong rồi cái hàng chữ mờ mờ cảnh báo ấy lại lặn đi, không dấu vết.
“ Anh định hỏi gì à?”
Tôi cho anh thêm cơ hội.
“ Ừ, hay là mình…chat sex đi ?!”
Đồ bệnh hoạn. Anh thiếu việc để làm sao ? Anh coi em là loại gái gì ?
Nhưng đó chỉ là ý nghĩ rất nhanh vụt qua trong óc tôi, được hậu thuẫn từ lòng phẫn uất. Tôi kiềm lại được. Mạt sát anh quả là một điều hoàn toàn vô ích.
Tôi hiểu cái cách bất cần của anh hiện thời, vì khi xưa, từng một đoạn đời tôi cũng buông lơi mình kiểu thế. Khi bạn mọc răng khôn, cơn đau từ sự sưng tấy phù nề chẳng để cho bạn quan tâm thêm một điều gì khác. Bạn loay hoay giấu nhẹm cơn đau và chế ngự nó một mình. Nhưng để thành người lớn, ai rồi cũng cần qua cơn đau ấy.
“ Chúng mình gặp nhau đi?”
Tôi đề nghị.
Huân đã xem, nhưng không chat. Điều anh cần lúc này không được thỏa mãn, có thể anh đang trong cơn tức tối vì phía tôi.
“ Bấy lâu chưa đủ để chúng mình thành thân quen ư?”
Huân hỏi giật.
“ Chưa! Dễ thế sao? Rằng thân quen vì những dòng hội thoại qua mạng?”
“ Có điều gì mà anh che giấu em đâu, đến bạn gái anh cũng chẳng tỏ tường anh bằng em, và bạn gái thì anh không bao giờ có ý định kể hết mọi chuyện”.
“ Đó là sự nhìn nhận ở anh.”
Thực thì con người ta, mọi lo toan giấu giếm hay tự tạo cho mình lấy một cái kén rồi thọt người mình vào trong đó, tự vệ với chính người thân của mình, nhưng lại đã dễ dàng để mình trần trụi trước một kẻ xa lạ, vì tâm trí an nhiên về cái sự giữa hai cảnh đời chẳng có lấy một mối liên quan.
“ Thôi được, anh thường chat sex lâu chưa ?”
Tôi bắt đầu thấy mình cần làm thứ gì đó, để ban ơn.
“ Chưa. Chưa một lần. Ý anh là …với người Việt mình”.
“ Ồ, hợp tác với người ngoại quốc sao?”
“ Họ…thoáng. Vả lại, như thế dễ hơn. Mọi sự e dè cố hữu sẽ bị gạt bỏ. Chỉ là đổi chác. Đổi chác, em ạ.”
“ Người Việt cũng là đổi chác. Hay anh lo lắng mai này đâu đó trên đường đời dủi run hai người gặp mặt?”
“ Ừ. Chắc đúng. Đúng hơn thì, cảm giác bất an…làm sao đó”.
“ Vậy là anh đã quyết định ?”
“ Quyết định gì cơ em ?”
“ Anh sẽ không bao giờ gặp em ngoài đời, đúng không?”
Như bị đánh trúng tim đen, Huân bắt đầu luống cuống. Tôi có thể hình dung rõ sắc mặt của anh ngay lúc đó.
“ Không, em đừng hiểu lầm, chỉ là…”
“…”
“ Chỉ là… anh thấy chán. Và , anh muốn với em, chúng ta gạt mọi e dè. Cái cảm giác này…Haizz, biết nói thế nào nhỉ. Em như là… người yêu anh vậy đó. Anh không biết tại sao mình nghĩ vậy. Thực thì …có khi… bạn gái anh cũng chẳng thể cho anh cái cảm giác này.”
“ Anh nên đâu đó xa xa một chuyến đi.”
Tôi đột ngột bẻ lái. Mặc dù cái ý định khuyên anh rời xa thành phố này thử một lần, tôi đã mưu toan từ trước.
“ Hả? Đi đâu? Anh đang muốn chúng ta…”
“ Đi ấy, đi bụi thôi cũng được, miễn là đi. Bao lâu rồi anh chưa trật ra được cái quỹ đạo từ nhà tới cơ quan, cái quỹ đạo lọt thỏm trong bon chen hơi bụi này?”
“ Nhưng mà… Khoan đã, những vấn đề trên, em hiểu anh chứ, tự dưng lại…”
“ Em hiểu, em sẽ thuận tình, nếu như chúng ta đã gặp mặt và quen thân không chỉ qua màn hình máy tính, anh cũng hiểu chứ? Cứ để thời gian quyết định đi.”
Nghe có vẻ sáo, nhưng tôi chẳng còn cách nói nào khác hơn. Huân bay giờ, chính là hình ảnh của tôi, một vài năm trước. Anh sẽ mãi đau khi laptop bị thương, vì ngoài nó ra, anh chẳng còn mối quan tâm nào khác.
“ Sao anh không nói gì ?”
“…”
“ Thôi được rồi…”
“ anh đây, em suy nghĩ lại rồi chứ?”
“ Vâng, anh bật Skype lên”.
“ Được được, đợi anh”.
Quang Huân gửi cho bạn một cuộc gọi video.
Chấp nhận.
3 gây im lặng, chiếc màn hình máy tính bật một khoảng vuông tối đen rồi dần dần lên màu sáng. Cho đến khi khuân mặt Huân vừa hiện rõ hình hài thì kịp lúc tôi nghe micro bên kia tắt phụt.
“ Á á, em… chào sếp”
Huân chỉ kịp thốt lên có thế. Cậu chàng out luôn nick Skype.
“Thực tình tôi không mong như vậy. Nhưng cậu phải đi. Mai sửa ngay laptop và nhận công tác xa. Và khi trở lại, tôi hi vọng sẽ đươc trông thấy cậu- là một Huân thật khác”.
Tôi gõ dòng tin rồi nhấn enter. Tắt máy.


Bắc Giang 08- 12- 2010

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Về công trạng của ông Phạm Quý Ngọ


Vũ Dậu 
Hôm nay, ngày 23 tháng 2 năm 2014 là ngày đại tang của gia tộc ông Phạm Quý Ngọ và bản tộc họ Phạm xã Đông Cường, Đông Hưng, Thái Bình. Tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc tới gia quyến ông Ngọ về sự mất mát có thể lẽ ra chưa đến này. 
Tôi nghĩ, ngay bây giờ mà nói ra những điều mắt thấy tai nghe về công trạng của ông Ngọ là không đáng kể thì thật là có lỗi khiếm nhã với người đã khuất. Nhưng suy cho cùng, vào thời buổi các chính khách đối xử với dân chả ra gì, người sống còn chẳng tử tế với nhau thì người chết cũng chả có nghĩa lí gì.
 Về công trạng của ông Ngọ trung ương không biết chứ dân thì biết rõ. Ông về làm đội trưởng cảnh sát điều tra ở Quỳnh Phụ, có công trấn áp được một số tên cộm cán trong giới tội phạm. Ông là một cán bộ “cộm cán” tiêu biểu xuất sắc nhất trong những người cán bộ cộm cán. Tôi xin phép bạn đọc dùng từ “cộm cán” vì tra từ điển tiếng Việt không có từ này. Cứ tạm ngầm hiểu nghĩa là đứng đầu một cách tuyệt đối.
Có việc dính líu đến công trạng của ông Ngọ được truyền thông tung hô mà trên thực tế thì không phải công của ông Ngọ. Phải nói ra điều này để mọi người khỏi nhầm lẫm.
Năm 1997 xảy ra vụ nổi loạn của nông ân Thái Bình mà tâm điểm là huyện Quỳnh Phụ bởi vì những chủ trương chính sách phi lí, áp bức bóc lột dân lành, thu phí, huy động sức dân vượt quá sức chịu đựng của họ. Đó chính là hậu quả của cái bệnh thành tích, đồng thời tiếp tay cho cán bộ tham nhũng. Vì thế tháng 11-1994 có 139 hộ trong 156 hộ nông dân thôn Ô Cách, xã Quỳnh Xá xin ra khỏi Họp tác xã.Từ cuối năm 1996 đã xảy ra liên tiếp nhiều vụ nông dân đi khiếu kiện đông người, lên UB nhân dân huyện, rồi kiện vượt cấp lên tỉnh. 
 Ngày 15-4-1997 gần 3000 người xã Quỳnh Hồng lên huyện gửi kiến nghị không được chấp nhận, họ đã rồng rắn đi bộ 25 cây số lên UB ND tỉnh để gửi đơn kiện. Sự việc trở nên nghiêm trọng và bùng nổ vì ngày 8- 5-1997 viện kiểm sát huyện kí lệnh bắt giam hai công dân xã Quỳnh Mĩ một cách vô cớ. Ngày 9-5 hàng nghìn người kéo nhau bao vây viện kiểm sát huyện, chửi bới xỉ vả dùng cả nhục hình đối với viện trưởng kiểm sát, yêu cầu phải thả ngay hai người của họ. Chiều 10-5-1997 công an tỉnh (lúc này anh Ngọ là giám đốc) đã đưa lực lượng khá hùng hậu với các phương tiện như xe vòi rồng, chó nghiệp vụ, lựu đạn cay…về để trấn áp biểu tình khiến cho tình hình càng trở nên nghiêm trọng.
 Ngay đêm hôm đó, tất cả các xã trong huyện dùng xe “công nông” chở người dân ình ịch đổ xuống chật ních khu vực ngã tư có trụ sở công an và viện kiểm sát, ước tính có tới 4, 5 ngàn người đứng chật cứng đoạn đường dài 2 km. Khi quả lựu đạn cay đầu tiên được cảnh sát ném ra thì đoàn người dồn lên, cuồn cuộn như sóng cồn, bão nổi. Gạch nung xếp một đống mấy vạn viên để chuẩn bị xây nhà tại cổng trường đảng gần đó bị người dân ném tới tấp như mưa rào vào trụ sở công an huyện. Họ hò nhau đẩy đổ tường bao, cứ nhìn thấy những cảnh sát quen mặt là xúm vào đánh cho nhừ tử. Cuộc lộn xộn đến trưa ngày hôm sau (11-5) mới ngưng, khi hai công dân bị bắt oan được thả. Có thể nói lòng dân phẫn nộ đến cực độ. 
Liên tiếp những ngày sau đó, điểm nóng khiếu kiện đông người tập trung tại xã Quỳnh Hoa. Trong lúc trời mưa rào như trút nước, đoàn người đầu trần chân đất có nhiều phụ nữ và trẻ em tham gia đã “áp giải” chủ tịch xã lên huyện, yêu cầu phải giải trình những vấn đề họ quan tâm. Công an huyện về xã bị bắt hàng loạt, trói dặt cánh khuỷu, khóa traí tay, đánh đập thành thương tích. Trong trận chiến đêm ngày 10-5, ba xe cứu hỏa của công an bị đập nát, 8 chiến sĩ bị thương. Anh Ngọ thua trận.
Thời gian này, ông Phạm Thế Duyệt là trưởng ban dân vận trung ương nhận định rằng không có thế lực thù địch nào đứng đằng sau nhân dân Quỳnh Phụ, mà chỉ do huy động sức dân quá mức khiến họ không chịu nổi. Việc thu phí từ hơn 20 khoản xuống còn vài ba khoản, tự nhiên phong trào khiếu kiện im bặt. Lúc này anh Ngọ mới ra tay. Anh cho rà soát những phần tử quá khích, đánh công an, tóm cổ bỏ tù. Nông thôn Quỳnh Phụ đã bình yên rồi, lại càng bình yên hơn. Công của anh Ngọ là chỗ đó. Thắng lợi của anh nằm trong thắng lợi của cả hệ thống chính trị. 
Xin thắp nén nhang cầu cho chân linh anh Phạm Quý Ngọ về cõi vĩnh hằng siêu sinh tịnh độ. Chết là hết, khen chê nào có nghĩa lí gì, anh nhỉ? Xin cúi đầu vĩnh biệt!

Tác giả gửi Quê Choa
Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả
Phần nhận xét hiển thị trên trang

‘Cú sốc’ tỷ đô



cauLongBien
Cầu Long Biên đã “đồng cam cộng khổ” với người dân Hà Nội hơn 100 năm qua. Ảnh: Như Ý
Là di sản văn hóa nhưng cầu Long Biên lại nằm trên tuyến đường sắt quốc gia kết hợp với đường sắt đô thị sắp hình thành; dưới sông, cầu bị xem là rào cản đối với tàu thuyền cỡ lớn. Cộng với yêu cầu giảm chi phí giải phóng mặt bằng, bảo tồn không gian kiến trúc, cây cầu lịch sử đang đứng trước sự thúc ép thay đổi để phát triển giao thương.
Cắt ngắn, di dời hoặc phá bỏ
Số phận cầu Long Biên đang được định đoạt theo 3 phương án vừa được Bộ GTVT đưa ra. Phương án 1 (ưu tiên lựa chọn) là xây cầu mới theo thiết kế hiện đại tại vị trí cầu Long Biên và chuyển 9 nhịp còn nguyên vẹn về phía thượng lưu, cách tim cầu cũ 85 m.
Chín nhịp cầu này được nối từ bờ phía quận Hoàn Kiếm ra bãi giữa sông Hồng để phục vụ du lịch. Đường ray giữa 9 nhịp cầu cũ này sẽ được trưng bày đầu máy tàu hỏa. Tại bãi giữa, xây dựng hai trận địa phòng không mô phỏng trận “Điện Biên Phủ trên không” năm 1972. Với phương án này, cầu Long Biên được lưu giữ như một bảo tàng ngoài trời.
Phương án 2 là dỡ bỏ cầu cũ, xây cầu mới có kết cấu tương tự như cầu Long Biên nguyên bản do Pháp xây dựng trước đây nhưng mang công năng mới, phù hợp với nhu cầu giao thông trong tương lai.
Phương án 3 là xây dựng cầu mới bắt đầu từ tim cầu cũ phía quận Long Biên; khi đi sang gần bờ phía quận Hoàn Kiếm, cầu sẽ đi chếch so với tim cầu cũ 30 m; giữ nguyên 9 nhịp cầu Long Biên hiện tại.
Như vậy, cả ba phương án của Bộ GTVT đưa ra đều có tác động lớn đối với cầu Long Biên, bao gồm: Cắt ngắn, di dời (phương án 1), dỡ bỏ xây mới (phương án 2) hoặc cắt ngắn (phương án 3).
Ngáng đường sắt, cản đường sông
Muộn nhất là năm 1998, trong các quyết định của các bộ ngành, Chính phủ, dự án đường sắt Ngọc Hồi – Yên Viên (bao gồm cả cầu Long Biên) được xem là một trong những tuyến trọng yếu. Đặc biệt, trong quy hoạch xây dựng các tuyến đường sắt đô thị Hà Nội, dự án Ngọc Hồi – Yên Viên là tuyến được đánh số 1, thể hiện tầm quan trọng của tuyến này.
Đây vừa là tuyến phục vụ vận tải đường sắt quốc gia (từ các tỉnh phía Nam ra Hà Nội và Hà Nội đi các tỉnh phía Bắc) vừa là tuyến đường sắt đô thị giải quyết ách tắc giao thông hướng Đông Bắc – Tây Nam, một trong những trục quan trọng nhất của Hà Nội.
Thiết kế của tuyến đường sắt này được các cơ quan tư vấn nước ngoài thực hiện trong nhiều năm qua. Hướng tuyến cơ bản vẫn giữ như hiện nay, chỉ điều chỉnh cục bộ một số đoạn để giảm chi phí giải phóng mặt bằng.
Đến nay, tuyến đường này cơ bản được thiết kế với các thông số: Dài 28,6 km với 5 ga dùng chung cho đường sắt quốc gia và đô thị; 11 ga dùng riêng cho đường sắt đô thị. Đây cũng là tuyến trục, kết nối với các tuyến đường sắt đang và sẽ xây dựng trong tương lai. Theo tư vấn JETRO (Nhật Bản), tổng mức đầu tư của dự án ước tính là 19.553 tỷ đồng (gần 1 tỷ USD). Dự án đã có các cam kết cho vay vốn ODA từ phía Nhật Bản.
Việc khởi công dự án được xác định ở nhiều mốc khác nhau nhưng liên tục bị đình hoãn do nhiều vướng mắc; đặc biệt là việc xử lý đoạn qua cầu Long Biên. Tại vị trí cầu Long Biên, các phương án trước đây đều thiết kế theo hướng xây cầu mới vượt sông Hồng cách cầu Long Biên 30, 50, 100, 200m.
Theo Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Ngọc Đông, vào tháng 10/2013, UBND TP Hà Nội đặt ra cho Bộ GTVT “đề bài” xây dựng phương án vượt sông Hồng tại vị trí cầu Long Biên hiện tại, không điều chỉnh hướng tuyến hai đầu cầu.
Nguyên nhân theo Thứ trưởng Đông là nhiều ý kiến cho rằng, việc thiết kế cây cầu mới gần cầu Long Biên làm tác động đến không gian kiến trúc xung quanh cầu cũ.
Một nguyên nhân khác cũng đang được đề cập là, nếu xây dựng cầu mới không đi trùng với cầu Long Biên, hướng tuyến hai đầu cầu thay đổi. Lúc đó, dự án phải giải phóng mặt bằng tại khu vực đắt đỏ nhất Hà Nội là khu vực phố cổ, phía quận Hoàn Kiếm.
Một tiêu chí khác được Bộ GTVT đưa ra trong 3 phương án trên là “xử lý” độ thông thuyền (khoảng trống dưới cầu cho tàu thuyền qua lại) tại vị trí cầu Long Biên. Độ thông thuyền được đặt ra tại vị trí này là cấp 2 (khoảng trống từ mặt sông đến gầm cầu lúc lũ cao nhất là 9 m).
Ông Trần Văn Cừu, Cục trưởng Đường thủy Việt Nam cho biết, cầu Long Biên là điểm nghẽn lớn nhất của vận tải thủy trên sông sông Hồng – luồng tàu quan trọng nhất miền Bắc hiện nay. Lũ cấp 3, thông thuyền tại đây còn chưa đến 4m.
Ngoài ra, dự án cải tạo chỉnh trị sông Hồng (WB6) trị giá 200 triệu USD đang được thực hiện để đón các tàu có trọng tải 1.000 tấn vào cảng Hà Nội và vào sâu trong nội địa, lên các tỉnh phía Bắc. Nếu không nâng cao cầu Long Biên, dự án không thể phát huy hiệu qua.

THEO TIỀN PHONG


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người Việt tự kỳ thị nhau và bị kỳ thị ngay chính ở Việt Nam

Trung Nguyên


Nhân đọc bài viết của một người Nhật nhận xét về người Trung Quốc mà phần bình luận đăng trên Bauxite Việt Nam có liên hệ với đặc tính của người Việt Nam hiện nay, tôi muốn góp nhặt mấy mẩu chuyện tai nghe mắt thấy sau đây.

Năm 2006, một công ty của người gốc Việt ở Mỹ thuê tôi về Việt Nam làm một nghiên cứu cho một dự án đầu tư kinh tế. Vài người quen đưa tôi đi làm việc với chính quyền một vài tỉnh để tìm hiểu các kế hoạch kinh tế của địa phương. Đi đến đâu, tôi cũng nhận được một lời khuyên tương tự là, tôi nên đưa theo một người Mỹ trắng, dù người đó là một nhân viên bảo vệ hay là một lao công cho công ty tôi ở Mỹ, miễn sao người đó nói “xí bô xí ba” gì đó, rồi tôi dịch ra tiếng Việt, thì tôi mới được tiếp đón nồng hậu và nhiệt tình!

Trở lại thành phố Sài Gòn, gặp một cậu “Việt kiều” 26 tuổi, sinh ở Mỹ, tốt nghiệp Cao học Anh ngữ tại Đại học Los Angeles (UCLA). Với nguyện vọng tha thiết được làm việc tại Việt Nam, cậu xin vào dạy tại một trung tâm Anh ngữ trực thuộc một trường Đại học lớn của Việt Nam. Ở đây, người ta trả lương theo giờ cho cậu ít hơn ba lần so với mấy người Tây ba lô. Họ nói, cho dù anh có trình độ và khả năng hơn hẳn mấy người Tây đó, nhưng vì anh là người “gốc Việt” nên không có… giá cao!

Bản thân tôi, trong một lần trú tại một khách sạn của công ty Du lịch Tp Hồ Chí Minh, có hôm tôi gọi tiếp tân yêu cầu cử người giúp sửa đường dây internet, gọi đến lần thư ba vẫn chỉ hứa hẹn. Sau đó, khi tôi gọi và nói chuyện bằng tiếng Anh, thì cô tiếp tân rối rít “Yes, sir” và vài phút sau, một nhân viên xuất hiện! Tương tự, vài lần đi máy bay Vietnam Airlines từ Đài Loan về Việt Nam, tôi đã rút được kinh nghiệm là phải sử dụng tiếng Anh nếu muốn được phục vụ tốt và lịch sự!

Hết biết! Người Việt tự kỳ thị nhau và bị kỳ thị ngay chính ở Việt Nam!

Thế còn người nước ngoài, họ nghĩ gì về Việt Nam?

Một người tôi quen, là cán bộ lãnh đạo của một cơ quan văn hóa thành phố Hồ Chí Minh. Trong một bữa “nhậu,” ông ấy vừa nhai ngồm ngoàm cái đùi ếch, vừa thuyết trình với anh bạn người Mỹ bên cạnh tôi (tất nhiên tôi là thông dịch viên bất đắc dĩ), rằng Việt Nam tuy còn nghèo nhưng nhờ có độc lập nên giữ được phẩm giá. Ông lấy ví dụ, vừa rồi, trong một chuyến du lịch ở Mỹ, trong lúc ông bị lạc khi tham quan Hollywood, ông đã được hai viên cảnh sát Mỹ “hết sức lể phép, trân trọng, và nhiệt tình” giúp ông tìm đường. Họ luôn gọi ông bằng “sir,” tức là “ngài.” Ông kết luận, vì họ biết ông là cán bộ của Việt Nam, nên họ đã đối xử với ông một cách trọng thị như vậy!

Anh chàng Mỹ ngồi bên cạnh tôi tròn mắt và… không nói gì cả!

Nghe ông cán bộ này nói, tôi nhớ lại ba câu chuyện:

Năm 2005, tôi đưa cậu con trai 4 tuổi, trên đường về thăm Việt Nam, ghé lại tham quan và nghỉ ngơi ở Nhật ba ngày. Chúng tôi trú tại một khách sạn ở Tokyo. Thấy hai cha con chúng tôi trao đổi qua lại bằng tiếng Anh, hầu như tất cả nhân viên làm việc ở đây đều cư xử với chúng tôi một cách hết sức thân tình và trân trọng. Họ nghĩ chúng tôi là người Mỹ gốc Nhật. Thế nhưng, khi nghe tôi cải chính lại là người Việt Nam, thì thái độ họ thay đổi hẳn!

Một anh bạn tôi là một nhà giáo và một nhà báo nghiệp dư ở vùng Vịnh San Francisco kể rằng: Trong chuyến đi du lịch vùng Đông Âu như Ba Lan, Tiệp Khắc, Nga… anh luôn gặp rắc rối vì cái hộ chiếu Việt Nam của vợ anh. Lúc nào vào ra cửa khẩu của các nước này, thì cả đoàn du lịch 20 người có passport Mỹ đều cho qua một cách thoải mái, chỉ duy nhất vợ anh với hộ chiếu Việt Nam là bị tách ra vào phòng riêng xét hỏi. Lần nào anh cũng phải viết giấy bảo lãnh! Mà mấy nước này vốn là “anh em xã hội chủ nghĩa” của Việt Nam mấy năm trước đây!

Chuyện thứ ba, trong một lần du lịch tại Jakarta, Indonesia, tôi đi với một người bạn địa phương vào một câu lạc bộ khiêu vũ (dancing). Mấy cô vũ nữ nghe tôi nói chuyện bằng tiếng Anh thì vồ vập và tò ra rất tình cảm. Thế nhưng, khi nghe tôi nói là “người Việt Nam”, thì mấy cô dần dần lảng ra! Trời, ngay cả mấy cô… bán hoa mà cũng… đối với người Việt Nam như vậy!

Tôi định kể cho ông bạn cán bộ nghe ba câu chuyện này, nhưng lại thôi vì e là ông cũng không hiểu, và nếu hiểu ra thì không khéo ông lại qui cho tôi tội “theo đuôi đế quốc, xúc phạm dân tộc” thì mệt lắm!

Còn người Việt Nam xem người ngoại quốc thế nào?

Vợ chồng người bạn khác của tôi tại Hà Nội đều là “trí thức”, thuộc gia đình quyền thế và khá giả tham vấn tôi về kế hoạch mở một trường Mẫu giáo cao cấp, trong đó có qui định là chỉ nhận con em của người nước ngoài da trắng. Tôi hỏi lại vài lần chữ “da trắng” và xin được giải thích thêm. Họ nói rằng, ở Việt Nam đã có hai trường như vậy và đã tồn tại nhiều năm (?!), nói rõ là chỉ nhận học sinh người “da trắng.” Người ngoại quốc mà da màu cũng không được, thậm chí ngay cả con cái cán bộ Việt Nam cao cấp hoặc đại gia cũng không được nhận. Vợ chồng anh bạn này khẳng định, tiền bạc chỉ là một vấn đề nhỏ, điều anh chị muốn là thể hiện “đẳng cấp” của anh chị, và của cơ sở do anh chị thành lập!

Tôi sống ở Mỹ, một đất nước do người da trắng thành lập và xây dựng nên, thế nhưng trên cả nước Mỹ, không nơi nào có một trường học với qui định như vậy cả! Nếu ai đó ở Mỹ mà có cái ý tưởng như vậy, thì có lẽ trước khi bị lôi ra tòa án cho phá sản, chắc chắn là sẽ bị dư luận ném xuống loại “đẳng cấp” man rợ! Tôi không biết thật sự ở Việt Nam đang có kiểu trường “quốc tế” như vậy không, nhưng chỉ riêng thái độ tận tụy phục vụ người “da trắng” của hai vị trí thức trẻ và quyền lực Hà Nội cũng đủ để nhận ra một thế hệ “quí tộc” Việt vô cùng… quái đản!

Kề lại những câu chuyện này, một người bạn của tôi nói rằng, trên thế giới hiện nay chỉ có duy nhất một nơi mà người Việt Nam không bị khinh rẻ, đó là nước Mỹ!

Thật mỉa mai, nhưng đó là sự thật! Tôi sống ở Việt Nam 30 năm, 15 năm ở Mỹ, và đi đây đó khoảng chục nước, tôi công nhận điều anh bạn này nói. Ít ra, đây cũng là điều an ủi cho những kẻ “tha hương” – người Việt ở Mỹ như chúng tôi. Và đó cũng là lý do, mà tôi đã bỏ ý định trở lại quê hương Việt Nam sau khi học hành xong ở Mỹ, như kế hoạch của tôi ngày ra đi!
Phần nhận xét hiển thị trên trang