Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Chỉ Phẹt mới viết thế lày:

TÁO 2014 

Hình ảnh: VỚ ĐƯỢC CÁI ẢNH ĐẸP POST BÀ CON THƯ DÃN CUỐI TUẦN

Táo: Anh Phẹt ơi! Anh Phẹt...

Phot_Phet: Ai đấy?

Táo: Tôi! Táo đơi...

Phot_Phet: Ôi ông! Vìa sớm thế? Mới 13 âm mà.

Táo: Tôi vìa từ đận tháng 3 nhưng nấp ngoài đống rơm.

Phot_Phet: Sao ông không ở đấy đến hăm ba hẵng vào để tôi cúng tiễn rồi thăng một thể.

Táo: Bọn con bò nhà anh đói ăn gặm tiệt đống rơm, tôi bị lộ không còn chỗ nấp. Năm nay anh nom béo tốt nhỉ?

Phot_Phet: Gút nó mọc từ chân lên mặt nên trông thế thôi. Chứ chả đói teo chim ra chứ lại. Thiên đình có gì vui không ông?

Táo: Vui vẻ gì. Đánh nhau to. Tôi sợ quá nên chuồn sớm. Chả phải đầu lại phải tai.

Phot_Phet: Trông nồi trông bếp như ông thì ai thèm đụng?

Táo: Nhưng tôi biết thằng nào ăn vụng, thằng nào không. Đứa nào rút chân giò, đứa nào thó chai diệu.

Phot_Phet: Sao ông không khai ra mà lập công...?

Táo: Anh chỉ được cái hài hước. Tôi chả dại cầm buồi cho thằng khác đái. Mà năm nay anh cho tôi lên bằng gì đấy?

Phot_Phet: Cậu Ủn em tôi ông đi năm ngoái còn lo việc giết mổ. Diếc đầm Vươn về cơ bản đã tận diệt xong. Ông Gióng thì đòi lắp chim chứ không thích yểm tim nên bặt thiên đình lâu cũng không về hạ giới. Còn mỗi Thằng bạn tôi thôi.

Táo: Tôi chán thằng đấy lắm. Có mỗi đi kinh lý cao tốc Hà nội - Lao kay còn bị bần bông rải đinh chèn gỗ thì mùa quýt mới đến thiên đình.

Phot_Phet: Thế tôi xé nghị quyết và chân kinh " Phê & Tự phê" của .. bác tôi gấp máy bay ông lên nhá?

Táo: Ngọc Hoàng chả xé xác tôi ra. Anh để nhà mà chùi đít. Có cái gì Ki lô Ki liếc anh thử ướm xem sao?

Phọt_ Phet: Nó là tàu ngầm lặn biển chứ đâu phải phương tiện chầu giời. Hay ông thích đi chầu Đông Hải Long Vương?

Táo: Anh tuyền xui tôi vào chỗ chết. Chết cháy một lần rồi, chết đuối nữa thì tôi thành...Táo Bón à?

Phot_Phet: Hay tôi đốt mẹ bài vị của ông đi để đỡ phải chầu giời và cúng tiễn nhể?

Táo: Bần nông nó chả giết anh đi. Ông nào đấy bảo nhập cái âm dương tết nhất mà mặt chả ăn mấy khối đá đấy thây. Vô tích sự đôi khi đồng nghĩa với truyền thống, tinh hoa văn hóa tông dật, anh hiểu chửa? Chứ nói thật tôi cũng chán lắm rồi, cứ đến ngày lại phải soạn tấu chương bá cáo. Hay đâu chả thấy, tuyền nhẽ nhố nhăng.

Phot_Phet: Thì cũng giống ông Táo truyền hình cuối năm thôi. Ngày mỗi nhạt.

Táo: Tôi cũng đã bá cáo Ngọc Hoàng. Ngài bảo đó là thú vui và ham hố của bần nông hạ giới nên cần phải lưu truyền. Đói kém mà vẫn cười được tôi cho là vô đối. Lạc quan và tếu táo đến mức đó thì tôi cũng đến bó vỉa đâm đầu long não mà ra thân chão chuộc. Anh năm nay nhắn gửi gì không?

Phot_Phet: Riêng tư thì chả có gì. Chung chung một tí thì nhắn hộ tôi với Ngọc Hoàng rằng các cụ đánh nhau nhanh nhanh lên để hạ giới còn thở với, chứ cứ dền dứ như này là tôi chửi địt mẹ Giời lên đới.

Táo: Anh vẫn cái nết to mồm. A mà chuyến này tôi lên ngoài tấu chương bá cáo anh nhét cho cái hiến nhá.

Phot_Phet: Là cái đếch gì, hở ông?

Táo: Ô hay cái nhà anh này. Là cái kết tinh trí tuệ chứ còn cái gì nữa. Ngọc Hoàng ngài cũng muốn học theo để biên cái Thiên Đình..

Phot_Phet: Ô thế ở trển tự xưa - nay vô pháp vô thiên à?

Táo: Có, nhưng họ ngồi xổm lên cả. Như hạ giới các anh thôi.

Phot_Phet: Thế thì biên làm đéo gì? Ấy đấy, lại bậy rồi.

Táo: Tôi cũng định hỏi anh cái đó.

Phot_Phet: Thần thánh như ông còn không biết thì trần thịt như tôi biết đếch gì. Ngớ ngẩn thế Táo Quân không khéo thành...Táo Bón. Thật chứ chả đùa!

Táo: Cha tiên nhân anh. Mở chạn bếp tôi vào thăm hai bà tí nào. Gớm, lâu ngày nhớ quá.

Phot_Phet: Tôi đốt bài vị rồi. Năm ngoái ông đi hai chị lăn ra cháy hehe. Thật lòng cả năm nay tôi chả bếp núc cơm cháo gì, thế nên dọn luôn cho tiện. Thờ phượng mà chả lưu tâm thì cất bốc thôi, chứ cứ để trơ gan với bồ hóng đau lòng lắm.

Táo: Thế thì anh giết nốt tôi đi là hơn. Không có hai bà ấy tôi thành Táo mồ côi. Sống sao nổi.

Phot_Phet: Thôi mà, để tôi gả cho ông hai bà mới. Ông thích Táo Tầu, Táo Nga hay Táo Mỹ? Cả Táo Tuy - Ny - Dy, Táo Thổ Nhĩ Kỳ.

Táo: Họ có giống hai bà Táo của tôi không?

Phot_Phet: Về cơ bản. Khác là to hơn, lại đỏ da thơm thịt. Và quan trọng là...không sâu răng hehe.

Táo: Thế anh chọn cho tôi hai bà, Táo Tầu và Táo Mỹ nhá.

Phot_Phet: Ông khôn bỏ mẹ ra, hai bà ý giờ là nhất thế gian đấy. Năm nay cúng tôi cho thêm ít bơ mứt mấy cả ít cái màn thầu. Thăng thiên ông tự túc nhá?

Táo: Thương tôi thì thương cho chót. Bắt tôi đôi chép đi. Hai động cơ cho nhanh.

Phot_Phet: Hiếm có khó tìm lắm. Chép dưới hạ giới lâu không hóa rồng nên thành...cành cạch * hết cả. Hay tôi đốt pháo hoa ông lên?

Táo: Chả toét đít tôi ra chứ lại.

Phot_Phet: Thế thì chỉ còn nước ông đi bằng đít lên Thiên Đình thôi. Mà tôi đã bảo rồi, ở hẳn trên trển đi lại còn đâm bổ ra về. Làm cái thân Táo Ta có ra cái vẻ đếch gì đâu mà cứ xoắn. Hay giả mẹ cái chức Đông Trù Tư Mệnh Táo Quân đi rùi tôi đổi cho cái tên mới mà ăn ở với đời?

Táo: Bố láo như như anh chắc lại đổi tôi thành Táo Bón chứ gì?

Phot_Phet: Oai hơn nhiều. Đông Trù Tư Mệnh Táo Dai, được hem?

Táo: Đậu má anh. Hay! Cơ mà để tôi ngâm cíu. Xong cái tấu sớ năm nay sẽ giả nhời.

Phot_Phet: Năm nay ông định bá cáo gì thế?

Táo: Như mọi năm thôi, trong, sạch, mạnh cả. Tôi thay mỗi ngày - tháng - năm aha.

Phot_Phet: Ông chỉ được cái bá cáo láo là không ai bằng.

Táo: Thì anh xem, đến cửa phật còn phải đút lót nữa là. Thì cái thân bếp núc nhọ nồi như tôi, vàng bạc chả có, đút lót bằng dăm nhời đường mật, chết ai?! Không thế còn lâu mới được chầu.

Phot_Phet: Ông chỉ được cái hóng hớt là tài. Thế có biết vụ đại tang hạ giới không?

Táo: Tôi lạ đếch. Nhưng quả tự cổ chí kim, giờ tôi mới được thấy tang ma to như thế. Tuy giời không mưa nhưng đời vưỡn tuôn nước mắt. Tôi cho là xót xa cũng có nhưng phẫn đời nhẽ cũng nhiều. Khi người ta uất hận cái gì đó, chỉ cần tí không khí tang ma là ra tồ tồ. Khóc, đôi khi cũng là bệnh dễ lây. Đôi khi là phong trào và cũng có thể là dân tộc tính.

Phot_Phet: Ôi thôi, tôi xin ông. Be bé cái mồm lại. Vào chạn đi để tôi sắm ít tiền vàng làm lễ rước hai bà Táo Tàu, Táo Mỹ về cho mà hú hí.

Táo: Tôi nghĩ lại rồi, sức như tôi chả chiều được hai bà ý. Hãy để tôi được là tôi, đơn côi tí nhưng độc lập, tự chủ.

Phot_Phet: Thì ăn ở với một trong hai bà thôi.

Táo: Anh lạ gì thân Táo Ta tôi. Đã bé mọn lại tham lam, đôi khi ngu nhưng vẫn cố tỏ ra là...nguy hiểm. Bản tính tiểu nông đống rơm nên ăn ở với ai cũng thấy nhột. Nên thôi, cứ đơn côi.

Phot_Phet: Thôi thì tùy ông. Lo cũng tiễn, phương tiện rồi lại Táo bà tôi cũng bã người. Vào chạn đi tôi còn lo việc khác. Nhớ đừng có tự tiện ra ngoài đấy, nhà mới nuôi con mèo. Nó nhìn ông nhầm ra cá khô thì liệu hồn.

Táo: Thôi anh đi đi. Nhớ lo phương tiện hăm ba tôi chầu giời đấy.

Phot_Phet: Được rồi, năm nay ông lên bằng bóng bay ca - bốt bơm khí hi - đờ - rô. Tôi còn một cái đang nhét trong ví đây này.

Táo: Tiên nhân anh. Thằng dâm đãng!



Phần nhận xét hiển thị trên trang

3 TRUYỆN CỰC NGẮN NGHE LỎM TỪ TRUNG QUỐC


TRUYỆN THỨ NHẤT

MaoMột hôm, ông Lý đi khám bác sĩ, được bác sĩ cho biết ông bị ung thư, mà là giai đoạn cuối mới kinh. Về nhà, ông chạy chữa khắp nơi nhưng vô phương. Ông bèn tìm đến chùa. Sư trụ trì cả quyết do trong làm ăn ông đã hành sử vô đạo nên bị trời phạt. Muốn khỏi bệnh ông phải… ông phải…
Ông đến ngay Tổng công ty, nơi ông làm xếp, triệu tập một cuộc họp khẩn, đối tượng là những cán bộ chủ chốt.
Ông nói:
-      Anh chị em, chúng ta đang học tập và làm theo đạo đức bác Mao, để làm gương, tôi xin nộp lại một tỷ nhân dân tệ, đó là số tiền lâu nay tôi đã làm ăn phi pháp mà có.
Mọi người nhìn ông rồi nhìn nhau kinh ngạc.
Ông nói tiếp.
-      Giờ tôi yêu cầu anh chị em cũng phải theo gương tôi. Bắt đầu là anh Tỷ.
-      Dạ, thư Tổng giám đốc – Tỷ mếu máo – khi vào đây… em biếu Tổng giám đốc 500 triệu, năm vừa rồi em mới xà xẻo được 300…
-      Thôi, cậu, khỏi. Còn cô Muội?
-      Dạ, em cũng muốn noi gương Tổng giám đốc lắm, nhưng em vừa mới cho thêm thằng sau đi Mỹ… Hôm liên hoan tiễn nó, chính tổng giám đốc còn nói…
-      Cô cũng thôi đi. Ông Hào, ông…
-      Trời ơi, tôi vừa mua căn nhà cho con bồ nhí, còn chưa trả hết tiền… Hôm tân gia…
-      Nhớ rồi. Còn cậu?
Ông quay sang một thanh niên tên Lăng. Lăng khủng khỉnh:
-      Tôi lói thẳng, ai nàm gì thì nàm nhưng đừng động đến thằng lày…
-      Thôi được! – Ông cắt ngang, và thầm nghĩ: Hồi lão thanh tra chính phủ gửi nó vào, mình đã không muốn nhận, mà… khổ thế…
Rồi, chẳng biết làm sao ông đành nói chẳng phải ông tốt đẹp gì đâu, và ông nói ra việc ông bị ung thư.
Một người cố dấu giọng kẻ cả:
-      Tổng giám đốc cần gì phải làm vậy!
-      Thế phải làm sao?
-      Tổng giám đốc chỉ cần chi ra 10 triệu, mua một thằng, rồi lấy lá gan nó thay béng là xong!
-      Được không?
-      Với y học bây giờ đó là chuyện nhỏ.
-      Mười triệu? Rẻ thế sao?
-      Xời, công nhân của mình đói rã họng ra, đằng nào chẳng chết! Mười triệu là dư rồi đó. Chuyện này cứ giao em!
-      Ồ… hay quá, thế thì tôi ngu gì trả lại…
Tất cả nhao lên:
-      Đúng rồi! Đúng rồi!
Ông tổng giám đốc quay lại giơ tay chào bức ảnh Mao trên tường sau lưng ông:
-      Bác Mao à, thật lòng cháu cũng muốn… làm gương và chống tham nhũng lắm, nhưng Bác thấy đấy… Ai cũng dính cả…
Rồi ông quay lại nói với một mhân viên:
-      Ngay ngày mai, cậu cho đúc một bức tượng Bác bằng vàng để ngay cổng. Nhớ cho khắc cái câu… nổi tiếng của Bác và mời các nhà báo đến dự, nghe.
-      Dạ!
Mọi người giải tán, gương mặt ai cũng hân hoan.
.
TRUYỆN THỨ HAI

Ngày mai, lớp 12 k1, được quay ti vi truyền hình trực tiếp, cô gáo được giao bảo ban các em trước để khỏi nói những điều sai trái trước các phóng viên.
Cô bảo:
-      Các em hiểu chưa, chỉ được nói những điều lãnh đão muốn nghe và nhất là đừng để lãnh đạo liên tưởng rồi cho là các em định nói móc máy xã hội.
Các em đồng thanh “Hiểu rồi ạ!”
Em Thà đứng lên:
-      Thưa cô, mai em hỏi câu này được không?
-      Câu gì?
-      Tại sao nước mình vào hội Nhân quyền thế giới rồi, mà những người đi phát tờ rơi…
-      Thôi, thôi, tuyệt đối không nhắc đến những từ nhậy cảm như là nhân quyền, dân chủ, đấu tranh, dân oan này nọ… Hiểu chưa?
Tất cả:
-      Hiểu!
-      Dạ, thưa cô thế em hỏi: Nhân dân là đầy tớ sao nhân dân bị…
-      Câu đó là tuyệt đối cấm! Nghe!
-      Thưa cô thế em hỏi: Sao lãnh đạo không lên đối thoại thực tiếp với những người có ý kiến trái ngược với mình…
-      Trời ơi, các em phải hiểu rộng ra chứ. Đó là điều cấm kỵ!
Thưa cô, em nghĩ, chúng ta đừng nói gì xất, cứ hô: “Đảng cộng sản Trung Quốc muôn năm!”, thế nào cũng được khen.
-      Trời, muôn năm gì chứ, đã bảo là không được móc méo mà!
.
TRUYỆN THỨ BA
Các bác sĩ Trung Quốc đã làm bác Mao sống dậy. Tin này được bí mật báo lên Bộ Chính Trị. Tập Cận Bình vội triệu tập một cuộc họp khẩn.
Các ủy viên BCT sau khi thảo luận rất căng, cuối cùng quyết định đây là thành tựu lớn của khoa học Trung Quốc, thành tựu này cho thấy khoa học Trung Quốc ăn đứt khoa học Mỹ, vì vậy phải để Bác sống lấy đó mà tuyên truyền. Nhưng nếu Bác sống mà thấy cuộc sống thế này… thì không được, và BCT nghĩ ra một kế.
Thế là ngay lập tức một thành phố y chang thời bao cấp được nhanh chóng xây dựng. Các diễn viên tuyển chọn và tập luyện kỹ càng để sống y như ngày xưa.
Bác được đưa đến gặp một chị nông dân. Thực ra đó là diễn viên ngôi sao Củng Lợi.
-      Cô sống có tốt không? – Bác Mao hỏi.
-      Dạ thưa chủ tịch tốt lắm ạ, em mỗi tháng được 4 thước vải và 4 lạng thịt ạ!
-      Ồ, tốt, tốt, mới 40 năm mà đời sống người dân đã lên cao thế này…
Rồi Bác quay sang ông Tập: “Các chú làm ăn khá lắm!”
Đến lúc nghỉ giải lao, mọi người tản đi (để đánh chén cho sướng chứ việc gì phải khổ như mấy người diễn viên đang diễn cảnh ngày xưa). Một thằng bé đến bên Bác nói nhỏ:
-      Họ xạo Bác đấy, cuộc sống thật bên này kìa.
Rồi nó dẫn Bác bí mật chui qua hàng rào sang bên cái thành phố thật.
Ở đây Bác bị choáng, đó là một sống mà ngay trong mơ bác cũng không bao giờ tưởng tượng được.
Buồn rầu, Bác trở về và ngay lập tức triệu tập các ủy viên BCT lại.
-      Các chú, mình đã biết hết rồi, mình sai. Giờ mình phải công bố chuyện này cho thế giới biết.
-      Sao lại phải công bố? – Một người liều hỏi.
-      Để người ta còn tránh chứ. – Rồi bác nói thêm – Là tránh làm những điều Bác chỉ đạo làm, chứ còn  việc tiến lên CNXH thì nhất định phải giữ. Nào, các chú gọi các nhà báo đến đây!
Mọi người lăng săng vờ vĩnh đi gọi điện.
Một người bưng ra một ly nước đã chuẩn bị sẵn.
-      Mời Bác uống, đây là nước cốt sâm, nhung.
-      Ha! Ha! Ha! các cậu định đánh thuốc độc ta sao? Đừng mơ!
Rồi bác tự tay khui một chai nước suối để trước mặt ông Tập uống ngon lành. Nhưng vừa nuốt xuống bụng, Bác hồn lìa khỏi xác!
Tập mỉm cười:
-      Con hơn cha nhà có phúc!
Ông Tập đang mơ màng: “Chủ nghĩa xã hội 100 năm nữa biết có hay không mà…”
-      Thưa đồng chi… bây giờ chúng ta phải làm gì ạ? – Một ủy viên cắt đứt luồng suy tư của ông.
-      Nghe đây – Ông Tập nghiêm giọng:
-      1, đưa xác ổng vào lại chỗ cũ!
-       2, Bán kỹ thuật làm xác ướp sống lại… cho cái nước nào mình muốn nó lụn bại đó nghe.
Tất cả nhìn nhau gật gù thầm khen ông Tập cao minh!
 
                                                              PHẠM DŨNG     (sưu tầm)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHẲNG AI CƯỠI NGỰA VỀ KINH BẮC


"Có ai cưỡi ngựa về Kinh Bắc ?"
- Chẳng có ma nào...
                              chỉ bâng quơ
Ngựa Trạm đã qua thời Dịch Mã
"Tiêu Sơn Tráng Sĩ" bóng xa mờ...
*
Bác Ngô Đầu Xứ (1) đi đi biệt
để đồi Yên Thế vọng hồn thu ;
Sông Đuống nghiêng nghiêng trời thao thiết
cuốn "Lá Diêu Bông" tới tít mù.(2)
*
Chẳng ai cưỡi ngựa về Kinh Bắc
Còn mấy Bài thơ gửi Bạn Thơ (3)
Thuận Thành mưa xối chiều hối hả
Ai người đi trẩy hội đền Đô ? (4)
----
(1) Nhà văn Ngô Tất Tố
(2) thơ Hoàng Cầm
(3) xem bộ Tuyển tập các bài thơ hay THƠ BẠN THƠ do Lý Phương Liên & BNN chủ biên.
(4) Đền Đô ở Đình Bảng thờ các Vua nhà Lý.
         Kinh Bắc 15-11-2013
      Tưởng niệm 90 năm ngày sinh Nhạc sĩ Văn Cao
          NGUYỄN KHÔI

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cách đáp trả những kẻ khốn nạn với mình:

Hãy sống trong hạnh phúc dù cuộc đời không như mơ
Nữ nhà văn Mỹ Hellen Keller đã từng nói: “Tôi đã khóc vì không có giày để đi cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đeo giày.”
Nếu bạn hỏng xe dọc đường, phải cuốc bộ vài dặm mới tìm ra được người giúp đỡ - Hãy nghĩ tới những ai liệt cả đôi chân, luôn khao khát được bước đi như bạn.

Đó là lúc khó khăn của bạn, đôi chân của bạn có thể đưa bạn đến bất cứ nơi đâu, đó là hạnh phúc và may mắn khi bạn sinh ra trên đời được có quyền đứng trên đôi chân của mình để đi. Khi không may đôi chân phải nặng nề hơn trên con đường đang bước thì hãy chớ vội nản lòng, khó chịu bởi đằng kia có rất rất nhiều người đang khao khát được bước và được đi như bạn dù chỉ một bước chân....


Nếu bạn cảm thấy đời mình bị mất mát và băn khoăn về ý nghĩa kiếp người - Xin bạn hãy biết ơn cuộc sống vì có nhiều người đã không được sống hết tuổi trẻ của mình để có những trải nghiệm như bạn.

Đừng bao giờ nghĩ rằng mình kém may mắn trong cuộc đời này, hãy biết trân trọng từng phút giây khi được sinh ra trên cuộc đời này.


Nếu bạn cảm thấy mình là nạn nhân của những ai hay cay nghiệt, dốt nát, nhỏ nhen, nghi kỵ - Hãy nhớ rằng việc đời có khi còn tệ hại hơn thế rất nhiều.
Sống là động nhưng lòng không dao động.

Mỗi sớm mai thức dậy việc đầu tiên mà ta phải làm là hãy nở một nụ cười thật tươi để trả lại cho cuộc sống đã cho ta được sinh ra trên cuộc đời này, có được một đôi chân vững chãi để bước đi, có được một đôi tay lành lặn để ôm ấp những người mà ta yêu thương, có được một đôi mắt sáng để nhìn ngắm thế giới xung quanh, có được niềm tin và nghị lực trong mỗi chặng đường đời để cảm thấy mình hạnh phúc dù ở trong hoàn cảnh nào. 

Hãy biết nâng niu và trân trọng từng phút giây mà bạn đang có để biết yêu thương được đong đầy như thế nào trong cuộc đời mình.

HIỆN TẠI CỦA BẠN ĐANG LÀ MỘT NIỀM MƠ ƯỚC CỦA NHIỀU NGƯỜI, XIN HÃY TRÂN TRỌNG VÀ SỐNG TRỌN VẸN NGAY THỰC TẠI, BÂY GIỜ VÀ Ở ĐÂY

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thế giới ngày nay:

Sao đột nhiên Trung Quốc lại hành xử hung hăng?
LA Times Tác giả: Gary Schmitt / Người dịch: Huỳnh Phan
Khó mà tin rằng các nhà lãnh đạo Trung Quốc (TQ) không dự định phản ứng tiêu cực từ các nước láng giềng và Hoa Kỳ khi tuyên bố thành lập vùng nhận dạng phòng không quá rộng trên biển Hoa Đông cuối tháng 11. Nhưng điều đó nẩy ra câu hỏi tại sao các lãnh đạo này lại hành xử theo cách như vậy khi mà Trung Quốc có quá nhiều vấn đề trong nước cần quan tâm cấp bách, và khi mà sự tăng trưởng tiếp tục và khả năng TQ đối phó với những vấn đề đó phụ thuộc vào một trật tự quốc tế ổn định. Sao lại chọn đấu đá giờ này?
Bắc Kinh đang bỏ việc giấu mình và gây ra sóng gió trong khu vực.
Thật vậy, trong nhiều năm qua, Bắc Kinh chú trọng đưa ra những lời lẽ tốt đẹp về việc Trung Quốc “trỗi dậy hoà bình”. TQ lập luận rằng không giống như sự trỗi dậy của các cường quốc khác, việc Trung Quốc chuyển lên vị trí các nhà nước – dân tộc hàng đầu sẽ không đi kèm với sự đấu tranh nhằm dịch chuyển bá quyền.

Những người đối thoại với phương Tây cho biết, về mặt này TQ sẽ không theo bước chân của Đức thời Wilhelm, Đế quốc Nhật Bản hoặc Mỹ hồi thập niên 1890. Hành vi của TQ bị chi phối bởi lời khuyên của cựu lãnh đạo Đặng Tiểu Bình rằng TQ sẽ “không tìm cách dẫn đầu” và sẽ “duy trì vẻ yếu kém”. Khi chưa tới lúc có thể thể hiện ưu thế, Đặng Tiểu Bình khuyên tốt nhất là TQ nên “giấu mình chờ thời”.

Với lý do chính đáng. Bước nhảy vọt đáng kể của TQ từ nước nghèo khó lên nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới đã có thể thực hiện được nhờ một trật tự kinh tế quốc tế mà TQ đã và đang tận dụng hết mức. Bắc Kinh có mọi lý do để không giết con ngỗng vàng toàn cầu hóa bằng việc chuyển sự chú ý của các cường quốc khác trong khu vực từ thương mại và kinh doanh sang các vấn đề an ninh và vũ khí. 


Cũng không ai có thể nghĩ rằng hiện nay TQ sẽ muốn thách thức Hoa Kỳ vì chính sức mạnh và sự lãnh đạo của Mỹ chủ yếu đã giữ hệ thống giao thương thế giới hoạt động mạnh qua việc giữ cho mọi nước đều được sử dụng chung các tài sản chung lớn của thế giới và ngăn không để các cuộc chiến tranh thảm khốc giữa các cường quốc lớn xảy ra.

Vì vậy, một lần nữa, sao lại hành động hung hăng bây giờ?

Một câu trả lời mà các nhà TQ học đưa ra có tính quan liêu: Quân đội buộc tôi làm điều đó. Lập luận ở đây là các nhà lãnh đạo dân sự của TQ, những người luôn luôn tìm cách tăng thêm hậu thuẫn cho chính họ trong các phe phái tranh giành nhau của Đảng Cộng sản, theo đó sẽ cho phe quân sự nhiều nguồn lực hơn và sự linh động hơn để thu hút sự hậu thuẫn đó.

Nhưng không có bằng chứng vững chắc làm chỗ dựa cho giả thuyết này, và nó đi ngược lại với những gì chúng ta biết về cách mà các quốc gia độc đảng vận hành. Đặt những kẻ có súng và xe tăng nằm dưới tầm kiểm soát của lãnh đạo đảng là một tiền đề cai tri mà không có quan chức cấp cao nào của Đảng Cộng sản TQ cố ý bỏ qua. Và từ khi nắm lấy quyền lèo lái đảng vào tháng 10/2012, Chủ tịch Tập Cận Bình đã cho thấy rất ít nghi ngờ về việc ai sẽ phụ trách các vấn đề quân sự và an ninh.

Lập luận khác được đưa ra để giải thích hành vi gần đây của TQ liên quan đến sự yếu kém của Mỹ. Trong năm 2009, với sự suy thoái kinh tế lớn đang diễn tiến, cách tiếp cận có tính chiến lược lớn của chính quyền Obama đối với Bắc Kinh đã được người TQ nhìn như là một dấu hiệu của sự lùi bước của Hoa Kỳ. Thảo luận vào thời điểm đó của các quan chức cấp cao Mỹ về một G-2 có thể có và việc Tổng thống Obama tuyên bố rằng “mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và TQ sẽ định hình thế kỷ 21,” làm cho “nó cũng quan trọng như bất kỳ mối quan hệ song phương trên thế giới” có vẻ để thuyết phục người TQ rằng, sự trỗi dậy của họ lên vị trí đứng đầu có thể xảy ra nhanh hơn so với dự kiến do sự suy giảm nhanh hơn của Mỹ.

Cách lập luận đó chỉ tăng lên khi kế hoạch “xoay trục” sang châu Á của chính phủ đã bị cắt xén do ngân sách quốc phòng sụt giảm và thỏa thuận đối tác thương mại tự do xuyên Thái Bình Dương (TTP) sẽ được ký kết sớm bất cứ lúc nào còn thiếu chắc chắn.

Tuy nhiên, sự yếu kém thấy được đó của Mỹ không phải là toàn bộ câu chuyện, ngay cả khi nó là một phần quan trọng. Cái cũng nằm trong sự tham vọng của TQ. Các nhà lãnh đạo TQ muốn đất nước của họ là một cường quốc, họ muốn TQ có tiếng nói chiếm ưu thế trong khu vực giống như thời họ là đế quốc trong quá khứ. Những phát biểu và xuất hiện đầu tiên nhất của Tập Cận Bình là để khơi động “giấc mơ Trung Hoa”, và chính dưới sự giám sát của ông mà hộ chiếu TQ với bản đồ chìm bao gồm vùng lãnh thổ do Nhật Bản, Việt Nam, Philippines và Ấn Độ đòi hỏi chủ quyền đã được phát hành.

Theo quan điểm của Bắc Kinh, Hoa Kỳ là kẻ đi xía vào chuyện người khác trong khu vực và là trở ngại chính để họ đạt tới mục tiêu chiếm ưu thế. Và, cũng giống như các cá nhân, các quốc gia có thể ghen tị và căm hận đối với những nước nào mà họ cho là đứng cản đường, ngay cả khi các quan hệ kinh tế và thương mại là trọng yếu. Chúng ta chỉ phải nhớ lại động lực giữa Đức thời Wilhelm và Anh trong những năm dẫn đến chiến tranh thế giới để đánh giá đúng sự cần thiết phải đề ra các chính sách đối mặt với thực tế này để tránh một thảm họa tương tự.

Khi Đặng Tiểu Bình nói, TQ nên làm ra vẻ yếu kém nhưng nói cho rốt ráo là chỉ cho đến khi họ thấy an toàn để thể hiện sức mạnh của mình một cách công khai. Chúng ta có thể đặt câu hỏi liệu TQ đã đạt đến điểm đó chưa. Nhưng đó là vấn đề với những tham vọng lớn, chúng rất khó để dập tắt hoặc rút lại.

Nếu chúng ta phải dự đoán thì việc đối phó với Bắc Kinh trong năm tới là không có vẻ dễ dàng hơn chút nào, nếu không thế thì thậm chí còn có thể khó khăn hơn.

Gary Schmitt là giám đốc Trung tâm Ware Marilyn về Nghiên cứu An ninh tại Viện Doanh nghiệp Mỹ

Nguồn: LA Times

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Còn gì nữa???

Những nghề làm thuê kỳ lạ chỉ có ở Việt Nam

Ăn cưới thuê, cho thuê cô dâu, chú rể, thuê người yêu, khấn thuê,... những dịch vụ lạ lùng này đã xuất hiện tại Việt Nam.

Nghề ăn cưới thuê

Người thuê phần lớn là những người bận rộn, có nhiều mối quan hệ và kinh tế khá giả. Theo họ, gửi phong bì mừng chỉ là "hạ sách" bởi sự chu đáo chưa được hết nhẽ. Mà việc cử thư ký, trợ lý... thay mặt mình đi dự đám cưới mãi cũng không xuể, nhiều khi lại lộ.
Ăn cưới thuê - nghề siêu lạ mùa cưới.
Chi phí cho người ăn thuê phụ thuộc vào quãng đường di chuyển đến chỗ tổ chức đám cưới xa hay gần nên dao động từ 100.000-200.000 đồng/đám. Tuy nhiên, người ăn thuê không chỉ có việc ăn mà còn phải diễn xuất như những diễn viên thực sự.

Thuê người đóng thế đám cưới

Dịch vụ cho thuê bố mẹ trong ngày cưới ra đời để đáp ứng nhu cầu của những đôi trẻ bị phụ huynh phản đối nhưng muốn làm đám cưới có đủ mặt cả song thân phụ mẫu. Dịch vụ này được các cửa hàng cưới hỏi trọn gói cung cấp, với giá dao động từ 2-5 triệu đồng/người/lượt.
Cũng có những đôi bạn trẻ vì muốn đám cưới bài bản, sang trọng cũng tìm đến dịch vụ này. Diễn viên đóng thế sẽ phát biểu, ứng xử giúp bố mẹ ruột của họ vốn quê mùa, chân chất, ít khi giao tiếp chỗ đông người. Nhiều trường hợp chính bố mẹ cô dâu, chú rể do già yếu, không có điều kiện dự đám cưới con cũng nhờ công ty chuẩn bị cho con một đám cưới đông vui.

Dịch vụ cho thuê cô dâu, chú rể

Hiện nay, rất nhiều cửa hàng chuyên phục vụ đồ cưới hỏi sẽ kiêm luôn dịch vụ cho thuê cô dâu, chú rể giả.
Một trang web quảng cáo dịch vụ thuê cô dâu chú rể.
Theo nhân viên một cửa hàng phục vụ đồ cưới hỏi trên đường Trường Chinh (Hà Nội), để có một kịch bản hoàn hảo, khách hàng phải nghe theo toàn bộ sự sắp đặt của "ban tổ chức". Không chỉ kịch bản được dàn dựng hoàn hảo mà các diễn viên cũng phải được tuyển chọn kỹ càng. Nếu cửa hàng lo toàn bộ từ A đến Z, tức là cả chụp ảnh cưới, tiệc cưới và xe cộ thì giá khoảng 120 triệu đồng. Song giá đó còn phụ thuộc vào kịch bản, tức là tổ chức đám cưới xa hay gần, cỗ bàn bao nhiêu mâm...

Nghề khóc mướn đám ma

Theo anh Đoàn Công Chất (Thuận Thành, Bắc Ninh), một người gạo cội trong nghề, nếu trước kia, đây chỉ là nghề phụ của một số người có năng khiếu trong những đoàn nhạc hiếu, thì nay nghề khóc thuê cũng cần phải chuyên môn hóa, phải được đào tạo, luyện tập. Bởi người ta bỏ tiền ra đều mong thuê được những người khóc giỏi, khóc giống như thật và phải làm người khác xiêu lòng.
Hiện khóc mướn đã trở thành một nghề thời thượng. Hầu hết đám hiếu nào cũng cần đến đội ngũ khóc thuê, bởi không phải ai cũng có thể thể hiện sự thương tiếc, cảm xúc thành lời. Do đó, nghề khóc thuê cũng đem lại những khoản thu nhập kha khá.

Học thuê, thi thuê

Dịch vụ học thuê ngày nay được công khai quảng cáo trên các trang web, các trang mạng xã hội, thậm chí được dán ở các điểm công cộng hay nơi tập trung đông sinh viên. Thông thường, người thuê sẽ liên lạc trực tiếp với người đăng quảng cáo thỏa thuận giá cả, thông báo địa điểm, môn học, thông tin cá nhân. Sau đó, người học thuê chỉ cần đến lớp đúng giờ, điểm danh, kiên trì ngồi hết buổi học, thỉnh thoảng làm thêm một số bài kiểm tra mang tính chất điểm danh là chính... thế là tròn vai.
Quảng cáo học hộ, học thuê nhan nhản trên mạng và nơi công cộng.
Ngoài ra còn có dịch vụ thi thuê với giá 1-1,5 triệu đồng/môn. Nhưng, những đối tượng đáp ứng dịch vụ thi thuê phải là những sinh viên có kiến thức về môn học đó và phải đảm bảo bài thi đạt điểm cao.

Cho thuê người động thổ

Tìm người hợp tuổi, hợp mệnh để làm lễ động thổ nhà ở, công trình hiện nay đã trở thành dịch vụ, thay vì nhờ người quen, thân như trước đây. Hoạt động này lại được nhiều người dân, đặc biệt là giới kinh doanh săn lùng.
Dịch vụ động thổ thuê đang được nhiều tổ chức, cá nhân lựa chọn.
Chỉ cần một cú nhấp chuột, trên các trang mạng xuất hiện hàng loạt thông tin đăng tải về các dịch vụ tổ chức lễ động thổ nhà ở, tổ chức lễ khởi công nhà máy, cầu đường, khu dân cư, khu chế xuất, khu công nghiệp... Mức giá dao động cho dịch vụ này từ 200.000 - 400.000 đồng.

Dịch vụ thuê người xông đất

Cho thuê người xông đất đầu năm hiện đã trở thành dịch vụ hốt bạc vào dịp Tết, do nhiều người tin rằng việc người hợp tuổi đến nhà đầu năm sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, tài lộc của cả gia đình trong năm đó.
Dù mới xuất hiện, nhưng dịch vụ xông đất thuê phát triển khá nhanh với hình thức ngày càng phong phú, đa dạng. Tuy nhiên, giá dịch vụ này khá cao. Có công ty đã đưa ra chương trình xông đất hoành tráng (tặng lì xì, câu đối kèm lời chúc tết trọn gói 30 phút) nhưng với giá gần 2 triệu đồng.

Dịch vụ khấn thuê

Đầu năm, nhiều người đi lễ nhưng không biết khấn nên ngay tại những đền, phủ, chùa được cho là linh thiêng, đội ngũ những người khấn thuê rất đông đúc.
Việc trả công cho người khấn thuê là tùy tâm, thường là 10.000 đồng, 20.000 đồng hoặc 50.000 đồng. Người hào phóng có thể cho nhiều hơn.

Dịch vụ thuê nóng bộ phận cơ thể

Đầu tiên phải kể đến nghề cho thuê... da mặt - tên gọi của nghề trang điểm (make up) khuôn mặt trong thế giới người mẫu, đang thu hút nhiều bạn trẻ.
Đặc điểm của nghề này là không yêu cầu về ngoại hình, chỉ cần có làn da sáng, đẹp, mái tóc mượt mà. Mức lương cho công việc này là 40.000 đồng/2h. Nếu làm người mẫu mặt và tóc thì mức lương có thể cao hơn, dao động 50.000-60.000 đồng/2h.
Các người mẫu cho thuê bộ phận cơ thể như cánh tay, vai, lưng, đùi... để quảng cáo.
Ngoài ra, các bạn trẻ hay giới sinh viên thường cho thuê nóng các bộ phận cơ thể để quảng cáo, chẳng hạn như tóc, mặt, tay, lưng.... Dịch vụ này đã và đang mang lại mức thu nhập hàng triệu đồng một ngày cho các bạn trẻ, hầu hết trong số đó là các bạn gái có ngoại hình đẹp, có sức thu hút với khách hàng.

Nghề bế lợn thuê

Chợ heo (lợn) Bà Rén (xã Quế Xuân, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam) được xem là khu chợ buôn bán heo lớn nhất Việt Nam. Ở đây, có những phụ nữ làm công việc độc nhất vô nhị, đó là bế lợn thuê. Mỗi lần bế một chú lợn, họ được trả 500 - 1.000 đồng tiền công.
Phóng to
Lúc nghề bồng heo thuê này chưa ra đời, mỗi lần cân heo giống là một lần khó khăn, vì nhốt heo vào rọ hay trói để cân sẽ làm heo bị trầy xước, mất giá. Đồng thời, bán xong mà còn khiêng heo cho khách thì rất mất thời gian. Chính vì thế, cái nghề bồng heo thuê tại đây đã dần hình thành và phổ biến rộng rãi.
Theo Vietnamnet









































































































































































































































Phần nhận xét hiển thị trên trang