Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014

Nhật Bản qua đôi mắt của người Trung Quốc


Япония глазами китайцев
Новость на Newsland: Япония глазами китайцев

Ilya IVANOV

Kichbu theo: epochtimes.ru



 giữa Tokyo và Pekin tiếp tục xấu điỞ CHND Trung Hoa chính phủ tăng cường công tác tuyên truyền chống Nhật,nhưng trong khi đó, cuộc sống của Nhật Bản khiến người Trung Quốc thở phào thích thú.

Một blogger nổi tiếng từ thành phố Quý Dương của Trung Quốc mà người này có đến hơnmột triệu bạn đọc, đã công bố post tiếp theo về đất nước Mặt trời mọc.

Chính thứcTrung Quốc đã vượt qua Nhật Bản về nền kinh tế lớn nhấtnhưng, xét theo nội dung của post và các comments đầy phấn khích, người Trung Quốc hãy còn phải mơ vềmức và chất lượng cuộc sống của người Nhật Bản.

Tác giả của post cảnh báo chỉ rõ rằng muốn gác sang một bên chính sách và thái độ thù địch giữa hai nước  chỉ cần nhìn vào cuộc sống của những người bình dân Nhật Bản.

Dưới đây là bản dịch của post này:
Япония 
Những vật dụng đồ gỗ không cần thiết người Nhật Bản mang ra để ngoài đường phố một vài ngày ra ngoài và viết yêu cầu cho những ai cần lấy các vật dụng đó. Nếu không họ sẽ phải trả giá đắt cho việc xử lý các vật dụng này.
 Япония


Trước lối vào công viên ở Nhật Bản có “chỗ đỗ” cho xe đẩy, tại đó những chiếc xe nôi đứng thẳng hàng và thậm chí còn được xếp loại theo mẫu mã.
 Япония


Ở Nhật Bản, trên đường phốthường có thể  bắt gặp những người mặc trang phục dân tộc.Nếu ở chúng ta mà được như thế, thì chúng ta đã có thể giữ gìn được văn hóa dân tộc truyền thống Trung Hoa của chúng ta.
 Япония


Theo luật lệ của Nhật Bản, giáo viên trong trường học phổ thông ăn trưa cùng với học sinh và ăn những món ăn như chính học sinh. Quy định này cũng áp dụng  ngay cho cả hiệu trưởng!
 Япония


Chủ nhật, đường phố của cá thành phố vắng tanh vắng ngắt. Bức ảnh này được thực hiệnvào buổi ngày ở Tokyo .

Khác với người Trung Quốcngười Nhật Bản tuân thủ nghiêm túc pháp luật và các chuẩn mực đạo đức. Phân tầng xã hội ở Nhật Bản không lớn, việc quản lý là rất minh bạch và cởi mở. Ở đó không có số lượng lớn những người bảo vệ bên ngoài các trụ sở chính phủ, sân vận động và công viên như ở chúng taỞ đó hoàn toàn không cần thiết phải nỗ lực “duy trì ổn định” như ở Trung Quốc.
 Япония


Người phụ nữ lớn tuổi chậm rãi đi qua đường, nhưng không ai bíp còi điên loạn như ở chúng ta, và không một chiếc xe ô tô nào dịch chuyển khỏi vị trí khi người phụ nữ chưa đặt chân lên lề phố.

Trên các đường phố ở Nhật Bản hầu như không thể bắt gặp phụ nữ nào mà lại không trang điểm. Họ sử dụng mỹ phẩm bắt đầu từ trên ghế nhà trường phổ thông, và cho đến tận tuổi già của mình.
 Япония


Ở Nhật Bản có nhiều mèo hoang dã thuần chủng đến ngạc nhiên. Người Nhật Bản đối xử vớichúng một cách thân thiện, vì vậy những chú mèo không sợ con người.

Япония 
Còn đây là kiểu chợ buôn bán hàng hóa thông dụng. Ở đó tất cả hàng hóa hoàn toàn là hàng hiệu và chính hãng. Không có hàng giả ở Nhật Bản, vânghoặc hầu như không có. Công khai, như ở chúng ta , chính xác là họ  không bán. Nếu vi phạm ở đó  phạt tiền rất lớn.Ngoài ra, tất cả các tổ chức rất quý danh tiếng của họ, nếu đâu đó vô tình có hàng giả và công luận biết được điều đóthì chủ cửa hàng thậm chí sẽ tự tử. Mỗi công ty ở Nhật Bản, thậm chí New Balance nào đóluôn cố gắng giữ thương hiệu và sản xuất hàng hóa chất lượng cao nhất.
 Япония


Ở Nhật Bản, mọi người đi lại bằng phương tiện giao thông công cộngso với tiền lươngrẻ hơn nhiều so với Trung QuốcHơn nữa, nhiều công ty trả chi phí đi lại cho nhân viên của họ.
 Япония


Trên toàn thế giới biết rằng người Nhật chịu nhiều áp lực tâm lýĐể giảm bớt căng thẳng,khắp mọi nơi ở Nhật Bản, trên hang rào của các doanh nghiệp và thậm chí của cả các tổ chức nhà nước treo áp phích với những khẩu hiệu ngộ nghĩnhKhông như ở chúng ta - khắp mọi nơi rặt những biểu ngữ đỏ chói với những khẩu hiệu khuôn sáo kêu gọi hài hòa và vân vân… Mà áp lực chúng ta cảm thấy không nhỏ hơn so với người Nhật Bản.
 Япония


Nếu so sánh nông dân Nhật Bản  Trung Quốcthì ở Nhật Bản chủ yếu chỉ những người về hưu tuổi từ 60 đến 80  hoặc lớn hơn làm nghề nông. Tất cả họ được nhà nước trả lương hưu tương đối khá (ở Trung Quốc phần lớn nông dân lớn tuổi không có lương hưuchú thích của Tòa soạn), và công việc trên cánh đồng đối với họ, chắc là, đơn giản là thú vui, chứ không phải phương cách để sinh tồn, như ở Trung Quốc.
 Япония


Ở Nhật Bản, hầu như trên tất cả các đường phố luôn luôn sạch sẽ. Mặc dù rằng Nhật Bản làmột nước phát triển về công nghiệp, không khí ở đóso với của chúng ta, sạch sẽ đến kinh ngạc!
 Япония


Xen lẫn giữa nhưng tòa nhà cao tầng ở Nhật Bản thường có thể nhìn thấy biệt thự như thế nàyVà ở đó không viết những ký tự lớn "tháo dỡ", như ở chúng ta. Thay vào đó, ngược lại, hòa quyện vào cảnh quan đô thị một cách hài hòa.
 Япония


Người Nhật Bản có thái độ rất trân trọng đối với các di tích kiến trúc của họ và cố gắng bảo tồn chúng ở dạng nguyên vẹn.
 Япония


Ở Nhật Bản cũng có người ăn xin, nhưng ở đó không ai xua đuổi họ, như ở Trung Quốc.Thêm vào đó, đối với họ ở đó có sự thuận tiện - rác được phân loại trong các thùng khác nhau.
 Япония


Nhịp điệu cuộc sống tại Nhật Bản đều đặn hơn rất nhiều  so với ở Trung Quốc. Ở đó dường như bạn sẽ rơi vào một thế giới thần kỳ!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Quyền lực và sự tha hóa

Nguyễn Duy Xuân 


(Dân trí) - Lạm dụng quyền lực, biến quyền lực công thành ý chí cá nhân để trục lợi đang là hiện tượng diễn ra không phải ít trong các giới chức VN hiện nay. Những vụ án tham nhũng lớn gần đây là những minh chứng cụ thể và mới nhất về điều đó…

"Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về Nhân dân"; cán bộ các cấp là công bộc của nhân dân, thực hiện quyền lực do nhân dân ủy thác. Đó là bản chất của xã hội ta. Tư tưởng “công bộc” của dân được Chủ tịch Hồ Chí Minh thể hiện rõ trong “Thư gửi ủy ban nhân dân các kỳ, tỉnh, huyện và làng" đăng trên báo Cứu quốc số ra ngày 17/10/1945:

"Chúng ta phải hiểu rằng, các cơ quan của Chính phủ từ toàn quốc cho đến các làng, đều là công bộc của dân, nghĩa là để gánh vác việc chung cho dân, chứ không phải để đè đầu dân như trong thời kỳ dưới quyền thống trị của Pháp, Nhật. Việc gì lợi cho dân, ta phải hết sức làm. Việc gì hại đến dân, ta phải hết sức tránh.”

Thế nhưng trong thực tế, khi quyền lực nhà nước được trao cho con người cụ thể thì quyền lực ấy có khi lại bị vận động theo xu hướng chủ quan của người sử dụng, trở thành đối lập với chính mình lúc ban đầu. C.Mác gọi đó là sự tha hóa của quyền lực. Tha hóa quyền lực biến quyền lực nhân dân thành quyền lực của cá nhân hay của các nhóm quyền lực, làm méo mó mục đích tự thân của quyền lực nhà nước là phục vụ nhân dân.

Lạm dụng quyền lực, biến quyền lực công thành ý chí cá nhân để trục lợi đang là hiện tượng diễn ra không phải ít trong các giới chức VN hiện nay. Những vụ án tham nhũng lớn gần đây là những minh chứng cụ thể và mới nhất về điều đó. Chỉ đơn cử một vài dẫn chứng “nho nhỏ” sau đây cũng đủ thấy quyền lực trong thực tế đã và đang bị biến dạng như thế nào.

Vụ án Dương Tự Trọng đưa ra xét xử ngày 7/1. Ông Trọng cùng 6 đồng phạm bị Viện KSND Tối cao truy tố về hành vi “Tổ chức người khác trốn đi nước ngoài” theo Điều 275 Bộ Luật hình sự.  Theo cáo buộc của Viện KSND Tối cao, ông Trọng là người khởi xướng, chủ mưu, chỉ đạo và giao cho các đồng phạm tổ chức đưa anh trai mình là Dương Chí Dũng - nguyên Cục trưởng Cục Hàng hải, nguyên Chủ tịch HĐQT Vinalines - đi trốn sau khi cơ quan điều tra phát lệnh bắt giữ. Tội trạng đó dư luận đã biết qua các phương tiện thông tin đại chúng bấy lâu nay.

Không chỉ có vậy, ông Trọng còn bị cáo buộc đã chỉ đạo cấp dưới làm giả CMND cho mình để làm giấy khai sinh cho 2 đứa con ngoài giá thú.  
Gạt sang một bên chuyện đạo đức (quan hệ bất chính sinh con ngoài giá thú), người ta vẫn không thể tin được một cán bộ cao cấp, hàm đại tá, lúc bấy giờ đương chức Phó GĐ Công an HP như ông Trọng lại đi làm cái chuyện giả mạo giấy tờ tùy thân. Ở góc độ một lãnh đạo CA ở địa phương rồi sau này còn được đề bạt làm Phó Cục trưởng Cục Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội thuộc Bộ Công an, ông Trọng đáng ra phải là tấm gương sáng cho cán bộ, chiến sĩ thuộc quyền. Thế nhưng ông lại chỉ đạo trực tiếp cho cấp dưới làm điều phi pháp (!?)

Rõ ràng quyền lực đã bị ông Trọng lạm dụng để phục vụ cho mục đích riêng tư. Trong việc làm giả CMND, ông Trọng bằng ý chí của mình đã áp đặt quyền lực lên người khác, buộc cấp dưới làm theo ý đồ của mình và vô hình trung biến họ thành đồng phạm.

Nhân chuyện này lại nghĩ đến chuyện ông Hồ Xuân Mãn với vụ “anh hùng khai man thành tích” làm nóng dư luận bấy lâu nay. Ông cựu Bí thư Tỉnh ủy này cũng đã sử dụng “chiếc gậy quyền lực” được Đảng, Nhà nước và Nhân dân trao cho để phục vụ mục đích cá nhân. 15 trên 17 “thành tích” mà ông kê khai là không đúng sự thật. Thế nhưng ông vẫn được tặng danh hiệu cao quí: Anh hùng lực lượng vũ trang Nhân dân, vì sao vậy?

Chuyện thành tích, chiến công mà ông Mãn kể lể xảy ra hồi chiến tranh, cách nay đã hơn 40 năm, một khoảng thời gian tưởng có thể xóa nhòa ranh giới của sự thật (?) Nhưng có lẽ ông quên mất rằng ở thời điểm xét tặng danh hiệu anh hùng, nhiều đồng đội cùng chiến hào với ông vẫn còn sống và nhân dân địa phương biết rất rõ ông là ai.

Nếu việc bình xét minh bạch chắc chắn ông Mãn không thể qua được cửa ải nhân dân. Vậy chỉ còn một cách - dùng quyền lực. Khi người lãnh đạo cao nhất địa phương đã “chỉ đạo”, ai dám không chấp hành? Những cán bộ liên quan đến việc làm hồ sơ xét tặng danh hiệu anh hùng cho ông có thể ngay từ đầu đã hiểu việc làm sai trái của mình, nhưng họ không đủ bản lĩnh để vượt qua được nỗi sợ hãi vô hình trước quyền lực. Bởi ai cũng biết nếu không im lặng, nếu không thực thi “mệnh lệnh” thì... chuyện gì sẽ xảy ra đối với “niêu cơm” của mình?

Và chắc chắn những cán bộ thuộc quyền ông Trọng cũng chung tâm trạng như thế khi buộc phải làm CMND giả cho ông.

Có một câu chuyện cũng tương tự chuyện phong tặng danh hiệu Anh hùng cho ông Mãn nhưng khác ở chỗ là chưa đạt được kết quả, có lẽ vì cái tầm quyền lực của người đứng đầu trong trường hợp này... chưa đủ lớn.

Số là ông hiệu trưởng trường cao đẳng D muốn có cái danh hiệu cao quí Nhà giáo ưu tú để đời cho con cháu và lòe thiên hạ. Nhưng nếu cứ đằng thẳng thì ông có nằm mơ cũng không được. Thế là với quyền lực trong tay, ông chỉ đạo cấp dưới ngụy tạo hồ sơ, khai gian thành tích, làm giả biên bản họp các khoa, phòng ban. Rồi cấy số liệu biểu quyết đồng ý của cán bộ giáo viên toàn cơ quan vượt ngưỡng qui định, để cho ông đủ tiêu chuẩn đạt dạnh hiệu cao quý này. Và hồ sơ cấp trường được hoàn tất một cách nhanh chóng trong vòng chưa đầy mươi hôm, đẹp như mơ!!!

Nhưng thật may, Hội đồng xét duyệt cấp trên biết rõ ông là ai nên đã loại ngay từ vòng sơ khảo. Khoảng bốn, năm tháng sau, ông nhận án kỉ luật cảnh cáo của thường vụ tỉnh ủy vì nhiều tội, trong đó có tội lạm dụng chức quyền. Thật hú vía cho ngành giáo dục địa phương, nếu khi đó ông lọt qua các cửa ải thì bây giờ chắc chắn lại phải mệt mỏi ngồi với nhau mà xem xét hủy danh hiệu giống như với ông Mãn.

Khi viết những dòng này, tôi sực nhớ hình ảnh ông Mãn cách đây 3 năm được báo chí mô tả là: “gây ấn tượng mạnh” trong cuộc giao lưu các điển hình tiên tiến học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh với những phát biểu hùng hồn: “Mình muốn Đảng bộ mình tốt thì mình phải làm tốt trước…”; “…Dám làm, dám chịu trách nhiệm, khi khó khăn nhất thì người lãnh đạo phải đi đầu. Trong lối sống phải cần kiệm liêm chính, không tham quyền chức, tiền bạc bởi “nếu lấy đồng tiền là mục đích sẽ trở thành nô lệ cho nó” (!!!)

Thế đấy, khi quyền lực còn tỏa sáng, chẳng dễ gì thấy được những mảng tối khuất lấp phía sau ánh hào quang của nó.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Năm Ngọ tản mạn về ngựa


Nguyên Trần: Theo thông lệ hằng năm, cứ Tết con gì nói chuyện con đó, năm nay là năm Giáp Ngọ nên tôi lại có dịp tản mạn cùng chư vị độc giả về một con vật oai hùng được nhắc nhở nhiều trong thập nhị địa chi là con ngựa cũng là con vật cầm tinh mạng tuổi của người viết.

Về đời sống khoa học, loài ngựa hoang hiện diện trên quả đất từ 55 triệu năm qua, nhưng chỉ được con người thuần hóa vào khoảng 4.000 năm trước Công Nguyên.

Còn về sự sinh sản thì ngựa cái (Mares) mang thai lối 340 ngày và thường chỉ sinh ra có một ngựa con. Ngựa là loài sinh vật sớm phát triển, ngưa con (Foal) thường sinh ra vào mùa Xuân và chỉ một thời gian ngắn sau khi sinh là chúng có thể đi đứng chạy nhảy được.

Đời sống trung bình của ngựa từ 25 tới 30 năm. Theo thống kê, con ngựa sống lâu nhất là con Old Billy ở thế kỷ thứ 19 sống tới 62 tuổi . Riêng trong thế kỹ thứ 21 con ngựa đạt kỷ lục sống thọ là con Sugar Puff (có ghi trong sách Guinness) sống được 56 năm,mới chết năm 2007.


Ngựa trung bình cao 1.60m năng 500 kg, tuy nhiên có giống to lớn như Mammoth cao tới 2.20m và nặng 1.000kg. Ngựa thường có màu trắng, đen, nâu, hạt dẻ. Ngưa chạy trung bình 50 km/giờ. Riêng ngưa đua thì tốc độ có thể lên tới 88km/giờ. Tuổi lý tưởng của ngựa đua là từ 5 tới 8 tuổi là độ sung sức nhất của đời sống con ngựa.

Hiện nay có tới 300 giống ngựa khác nhau trên thế giới.

Theo bộ môn sinh vật học thì ngựa có nhiều danh từ khác nhau tùy theo số tuổi và giới tính:

- Foal:dưới 1 tuổi

- Yearling:1 tới 2 tuổi

- Colt:từ hai tới 4 tuổi

- Filly: ngựa cái dưới 4 tuổi

- Mare:ngựa cái trên 4 tuổi

- Stallion:ngựa đực không thiến trên 4 tuổi

- Gelding:ngựa đực thiến ở mọi tuổi

Ngựa lùn (Pony) khác với ngựa thường về chiều cao. Pony chỉ cao dưới 1.42m và có bờm dày, đuôi dày và cả thân dày. Chân và cổ ngắn hơn. Tuy nhiên pony rất nhanh nhẹn khỏe mạnh. Chính vì thế mà trong phim cao bồi viễn tây 1959 Rio Bravo (starring John Wayne, Dean Martin, Ricky Nelson, Angie Dickinson người đẹp tóc vàng chân dài đã có bảo hiểm cặp giò trị giá 2 triệu mỹ kim thời giá thập niên 50) từ ông cò John Wayne cho tới nhân viên cảnh sát sữa Ricky Nelson chưa bắn đã run và cả dân giang hồ tứ chiến như Dean Martin đều xài pony. Thế nên có bản nhạc trong phim là My Riffle, My Pony and Me do hai tài tử ca sĩ Dean Martin và Ricky Nelson hát.


Ngựa có 13 màu khác nhau nhưng tựu trung thường là đen, trắng, xám,nâu hồng. Ngoài ra còn có loại ngựa mà thân mình có những sọc màu đen gọi là ngựa rằn - vằn (zebra).


Ngựa có thể ngủ đứng hay nằm và chỉ cần lối 3 tiếng một ngày là đủ nhất là không cần ngủ thắng một giấc.

Ngựa cần nhiều nước, trung bình một con ngựa phải uống ít nhất là 40 lít nước mỗi ngày,

Theo thống kê của tổ chức Lương Nông Quốc Tế (FAO: Food and Agriculture Organization) thì tổng số ngựa trên thế giới có khuynh hướng giảm dần mỗi năm. Năm 2010 từ tổng số 60.001.310 xuống còn 59.584.428 năm 2011 và tới năm 2012 thì con số là 58.472.151 mà trong đó đứng đầu là Mỹ với 10.150.000 con.

Ngoài ra có những con tuy không thuộc dòng họ ngựa những cũng mượn tên ngựa như cá ngựa (seahorse), bọ ngựa (mantis), hà mã (hippopotamus).

Có lẽ trong các loại gia súc, ngựa là loài thú được nhắc tới nhiều nhất trong lịch sử, trong dân gian và cả huyền thoại.

Nói tới ngựa là phải nhắc tới đoàn ngựa viễn chinh Mông Cổ của Thành Cát Tư Hản đã chinh phục gần cả Âu Châu kể cả Đức, Nga vào thế kỷ thứ 13. Ngựa Mông Cổ đã mạnh chạy nhanh lại thêm mỗi kỵ sĩ có từ 2 tới 4 con ngựa để thay đổi khi chúng mệt nên đội kỵ binh Thành Cát Tư Hản đã bách chiên bách thắng tới độ Thành Cát Tư Hản tự cao ngạo:“Thật là dễ dàng để chinh phục thế giới từ phía sau một con ngựa” (It’s easy to conquer the world from the back of a horse).

Ai đã từng đọc truyện Tam Quốc chắc đều biết tới hai con chiến mã hay cũng có thể gọi thần mã nhưng sát chủ là ngựa Xích Thố và Đích Lư.

Con Xích Thố màu đỏ thẩm vốn là ngựa của tướng trẻ đẹp trai Lữ Bố, sau đó Tào Tháo giết Bố và dâng ngựa quý cho tướng quân Quan Vân Trường để mua lòng. Chính vì điểm nầy mà sau đó Tào Tháo bị kế hỏa công của Khổng Minh đánh tan tành trên sông Xích Bích, kéo đám tàn quân chạy tới Huê Dung Đạo thì gặp quân của Quan Vân Trường chận đường, Tháo bèn ca bài con cá nên Quan Vũ nhớ chút ân tình xưa mà tha mạng cho Tào Tháo (Tha Tào) để cam đắc tội và bị quân sư Khổng Minh ra lệnh chém đầu nhưng nhờ có Lưu Bị xin tha cho tội chết.

Riêng ngựa Đích Lư lại là con ngựa màu trắng oan nghiệt sát chủ. Nó là ngựa của Lưu Bị nhường lại cho quân sư Bàng Thống. Thống vì tình nghĩa với Lưu Bị nên tình nguyện mang quân tới Tây Xuyên đánh nhà Thục của Lưu Chương (cháu Lưu Bị) nhưng tới đồi Lạc Phượng thì bị Trương Nhiệm phục binh loạn tiễn, cả Bàng Thống và ngựa Đích Lư đều chết.


Dã sử phương Tây cũng có con ngựa nổi tiếng vào thế kỷ 12 là ngựa Trojan Horse hay là ngựa gỗ thành Troy(wooden horse of Troy). Chuyện kể lại cuộc chiến giữa quân Hy Lạp giúp vua Memelaus đánh quân Trojans để đòi vợ là nàng kiều nữ Helen bị hoàng tử Paris dụ dỗ. Tướng tài ba của Hy Lạp là Achilles bị Paris biết Achilles có chỗ tử huyệt là gót chân (Achilles Heel) vì không được thắm máu rồng nên bắn tên vào đó giết Achilles khiến quân Hiy Lạp không đánh chiếm được thành Troy. Họ bèn lập mưu chế tạo ra con ngựa gỗ lớn chứa 30 lính thiện chiến trong đó rồi bỏ ngay trước thành Troy. Quân Trojans ăn mừng chiến thắng kéo con ngựa gỗ vào thành như chiến lợi phẩm.

Tới nửa đêm, quân Hy Lạp nằm trong ngựa lẳng lặng mở cửa ngay bụng con ngựa leo xuống mở cổng chính để quân Hi Lạp đang phục kích bên ngoài tràn vào tiêu diệt quân Trojans.

Sài Gòn năm 1956 có chiếu cuốn phim Helen of Troy do nữ tài tử kiều nữ mắt xanh Rosana Podesta và nam tài tử Jack Sernas đóng vai chính đã ghi lại câu chuyện nầy. Nếu Tây Phương có con ngưự gỗ thì Việt Nam chúng ta cũng có con ngựa sắt của Phù Đổng Thiên Vương phun ra lửa chở Ngài đi đánh tan giặc Ân xâm lược.

Truyện cổ La Hy cũng có nhắc tới Đại Đế A Lịch Sơn (the Great Alexander) vua xứ Macedonia và là học trò của triết gia Aristote, với con ngựa bất kham Bucephalus (chỉ có ông là người duy nhất thuần hóa được nó) đã chinh phục hết vùng trời Á Rập,Tây Á, Trung Á ... truyền bá văn minh văn hóa tới mọi nơi làm rạng danh đế quốc Hy Lạp.

Bức tượng Đại Đế Alexander đang thuần hóa con ngựa Bucephalus

Ngựa rất gần gũi trong đời sống hằng ngày của con người. Thế nên có rất nhiều câu nói mượn ngựa để mô tả nề nếp sinh hoạt, cá tính con người trong xã hội.

Thí dụ như để chỉ nhân tình chia sẻ với nhau lúc hoạn nạn thì người ta nói“một con ngưa đau cả tàu không ăn cỏ”. Người ta gọi những người còn trẻ hăng say quá lố là “ngưa non háu đá”.

Với những người gian ác kết hợp lại với nhau thì có câu “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. 

Muốn đền ơn đáp nghĩa thì “làm thân trâu ngựa, làm thân khuyển mã”(Tái sinh chưa dứt hương thề-Làm thân trâu ngựa đền nghì trúc mai-Kiều”. 

Mấy bà già trầu thời xưa thường la mắng con gái lả lơi là “Đừng có ngựa quá nha” hay nặng hơn là “đồ đ. ngựa”.

Làm việc vất vả cực nhọc quá thì xem như là “thân trâu cày ngựa cỡi”. 

Giới giàu sang phú quý thì “lên xe xuống ngựa” (Dập dìu tài tử giai nhân, Ngựa xe như nước áo quần như nêm-Kiều. Mùi phú quý nhử làng xa mã-Bả vinh hoa lừa gã công khanh-Cung Oán Ngâm Khúc. Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo,Nền cũ lâu đài bóng tịch dương-Thăng Long thành hoài cổ). 

Ca ngợi người độ lượng quân tử là “không đánh người ngã ngựa” hay “anh hùng mã thượng”. 

Đề cao tình đoàn kết bạn bè qua câu “ ngựa chạy có bầy, chim bay có đàn”. 

Chỉ tật xấu hay thói quen khó chừa “ngựa quen đường cũ”. 

Còn với những người tài giỏi nhưng khó tính “ngựa chứng là ngựa hay”. 

Cái mode thời thường ở Sài Gòn ngày xưa là mấy cô gái trẻ ngay cả em bé gái thích cột tóc đuôi ngựa (pony tail-queue de cheval).

Muốn đánh giá việc làm hay thành quả phải xem xét trong một thời gian dài như là “trường đồ tri mã lực-đường dài mới biết ngựa hay”. 

Việc may rủi ở đời thật khó lường là chuyện “tái ông thất mã”. Việt Nam chúng ta vào cái thời tôi còn mài đũng quần ở ghế nhà trường thì thường thường nhà nào cũng có một cái giường cỡ queen size bằng hai hay ba tấm ván gõ đen mun láng bóng kẹp sát nhau gọi là bô ván ngựa hay ngựa gõ mà Tết đến thì chủ nhà thường trải chiếu bông lên đãi tiệc hay đậu chếnh tứ sắc, cách tê... 

Một hình phạt tử hình thời cổ xưa là “voi dày ngựa xéo” hay “tứ mã phanh thây”. 

Trong cuộc đời nầy, có tranh tài thể thao có nhiều lúc một đội hay cá nhân không được chú ý mấy vì tầm thường mà giờ chót lại bất ngờ đoạt giải thì người ta gọi là “con ngựa ô” (dark horse). 

Cũng trong ý nghĩa đó, ở đời có nhiều công việc, kết cuộc không ai hy vọng trông mong gì mà lại xảy ra thì thiên hạ gọi là “ngựa vè ngược”. 

Những teenager bắt đầu lớn lên xinh đẹp thì người ta gọi là “trổ mã”. 

Ngựa chạy nhanh gọi là “ngựa phi nước đại” còn chạy chậm lại thì là “nước kiệu”. 

Ngày xưa các toán quân cỡi ngựa gọi là kỵ binh. 

Mấy chú nài ngựa đua càng trẻ tuổi càng nhẹ cân càng tốt, nhắc tới ngựa đua là phải nhắc tới trường đua Phú Thọ Sài Gòn là nơi từng giúp cho nhiều người... sớm tán gia bại sản. 

Cảnh Sát Hoàng Gia Gia Nả Đại (RCMP:Royal Canadian Mounted Police) có một đội cảnh sát viên cỡi những con ngựa to lớn trông thật hùng dũng. 

Những anh chàng họ Sở sau khi “rởi đứa con trong bụng” người đẹp rồi hát bài tẩu mã hay là “quất ngựa truy phong”. 

Ngày xưa ở Việt Nam, giới trưởng giả có thói quen cầu kỳ nhưng tàn nhẫn là cho ngựa ăn trà rồi mổ bụng lấy trà từ bao tử ngựa pha trà uống mà theo họ là rất thơm ngọn và bổ vì trà thắm chất vị toan từ ngựa, đó là “trảm mã trà”.

Trên trường chính trị nhiều lúc người lãnh đạo hay giới chức quan trọng bị truất phế rồi thay thế bất ngờ thì người ta gọi là “thay ngựa giữa dòng”. 

Thời chiến tranh Quốc Cộng, trong lực lượng quân đội đồng minh chiến đấu tại Việt Nam, Đại Hàn có sư đoàn Bạch Mã thiện chiến mà Việt Cộng mỗi khi đụng độ với họ là hồn phi phách tang chạy tóe khói. 

Đi thăm viếng thắng cảnh trong thời gian ngắn ngủi không thưởng thức gì nhiều thì chẳng khác nào “cưỡi ngựa xem hoa”. 

Quân sĩ thời xa xưa cưỡi ngựa ra trận bảo vệ giang sơn bờ cõi với lý tưởng “da ngưa bọc thây” (Chí làm trai dặm nghìn da ngựa-Gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao-Chinh phụ ngâm khúc). 

Ám chỉ những người bất lương tàn ác người ta gọi là phường “đầu trâu mặt ngựa”. 

Những người có tính cương trực, ăn ngay nói thẳng được xem là “thẳng ruột ngựa” (vì phần ruột già nối từ bao tử tới ruột non ngựa dài cả thước, rất thẳng và to).

Trước khi đoàn kỵ binh lên đường giết giặc thì người hậu phương luôn chúc tụng “mã đáo thành công”. 

Tướng Triệu Tử Long thời Tam Quốc nhờ có cú hồi mã thương vô địch mà giúp Lưu Huyền Đức gây dựng cơ đồ. 

Danh thủ cờ tướng Đặng Thanh Mai nổi tiếng một thời Sài Gòn, đánh cờ huề với kỳ vương Hồng Kông Lý Chí Hải nhờ tài xử dụng con ngựa với thế pháo đầu bình phong mã tuyệt chiêu. 

Đánh cờ tướng mà gài được con tướng địch vào thế mã thành điền trong vòng chiếu tướng thì cấm chắc cái thắng. 

Đàn ông lâm chuyện gối chăn trong khi mệt mỏi có thể bị “thương mã phong” rồi đi luôn như tài tử Lý Tiểu Long với nàng nữ kiều nữ Đinh Phối chết năm 1973 tại phòng ngủ người đẹp ở Hồng Kông. 

Về cái chuyện “ngã ngựa trên đỉnh Vu Sơn” thì người viết nghe kể lại rằng ngày xưa mấy bà mẹ đạy dỗ con gái khi xuất giá vu quy thì lúc nào cũng ghim cái móc tai vào búi tóc hay giữ trong túi áo để khi “thẳng nó” có lỡ bị thượng mã phong ra thì phài lập tức lấy móc tay chích ngay vào xương khu thì cứu được. Hư thực thế nào phải hỏi lại quý bà mới được. Chỉ biết rằng Việt Nam thời đó, móc tai bán chạy như tôm tươi vì mấy bà dành nhau mua hết ráo. 

Để chỉ những thuyền trưởng hai tàu (chữ của nhà văn Văn Quang ám chỉ đàn ông hai vợ) mà sống chung hòa thuận trong một nhà- nhà em xin bái phục-người ta có câu ví von là “một ngựa hai yên”, ngược lại cũng có câu phê phán là “ngựa nào mà gác hai yên”. 

Chiếc xe đạp ngày xưa Việt Nam ta gọi là “ngựa sắt”. Hồi nhỏ, tôi rất thích tới trò chơi cá ngựa với những đầu ngựa bằng nhưa bốn màu xanh đỏ trắng vàng và con xúc xắc đổ xuống chén để xem số bước mà đưa ngựa mình về tới mức ăn thua ai về trước nhất thì thắng.

Truyện Tây Du kể chuyện Tôn Hành Giả có 72 phép thần thông biến hóa nhưng bị Ngọc Hoàng ém tài cho giữ chức vụ Bật Mã Ôn(người giữ ngựa) nên Hành Giả tức giận múa thước bảng náo loạn thiên đình. Cũng trong truyện Tây Du con ngựa trắng đưa thầy Đường Tam Tạng qua Tây Phương Phật thỉnh kinh vốn là con rồng thần con Long Vương vì làm bể viên ngọc của Ngọc Hoàng nên bị đày làm ngựa cho Tam Tạng. 

Còn truyện Bá Lý Hề là người thông minh uyên bác nhưng chưa gặp thời phải lận lận lao đao còn bị bị Sở Vương nghi ngờ bắt phải chăn ngựa mãi tới năm 70 tuổi mới được Tần Mục Công biết là người hiền tài cho đón về phong quan tước Tả Thừa Tướng.
Xe thổ mộ Sài Gòn

Thác Niaga Falls ở Bắc Mỹ gồm có hai thác: thác nhỏ là America Falls ở bên Buffalo (Mỹ), thác lớn hơn và được hằng triệu du khách tới thăm viếng là thác Horse Shoe (vì có hình thể móng ngựa) nằm tại thành phố Niagara. 

Đơn vị đo lường sức mạnh các máy xe hơi, máy tàu, máy bơm...được gọi là mã lực (horse power).

Tại Tòa Án, phạm nhân đứng ngay sau một hàng rào thành gỗ sơn đen gọi là Vành Móng Ngựa vì có hình thù giống cái móng ngựa.

Ở Texas và Calgary thường tổ chức những cuộc thi lái ngựa chứng gọi là Rodeo Drive Contest.

Chắc tất cả chúng ta không bao giờ quên hình ảnh chiếc xe thổ mộ với vó ngựa lọc cọc chở bạn hàng từ chợ Bến Thành vô Bà Chiểu, Tân Định, Bà Quẹo. Đó là một hình ảnh kỉ niệm khó quên của Sài Gòn một thời êm đềm trên quê hương.

Trong nền văn thơ ca nhạc Việt Nam kim cổ , ngựa cũng chiếm một vị trí quan trọng. Khi còn học Việt Văn Đệ Nhất Cấp, chắc chúng ta còn nhớ cău truyện “Lục súc tranh công” của tác giả Vô Danh kể chuyện sáu con vật nuôi trong nhà là Trâu, Chó, Ngựa, Dê, Gà , Heo tranh nhau kể công với chủ nhà mà gây gỗ um sùm khiến ông chủ phải can thiệp. Chú ngựa nhà ta có câu nói mà cho tới bây giờ tôi vẫn còn nhớ: “Ớ! Này, này, tao bảo chúng bây - Đố mặt ai dày bằng mặt ngựa”. 

Nói về nỗi lòng của những người xa xứ nhớ quê hương như thân phận chúng ta hiện nay, có câu “Hồ mã tê Bắc phong-Việt điểu sào Nam chi”.

Tương tự như thế cũng có câu:

“Rồng chầu ngoài Huế, ngựa tế Đồng Nai-
Nước sông trong chảy lộn sông ngoài-
Thương người xa xứ lạc loài tới đây”. 

Để đề cao giá trị lời nói, người ta có câu: “Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy”. 

Nhà thơ Nguyễn Bính với bài thơ “Trăng sáng vườn chè” tả lại cảnh quan trạng nguyên vinh quy bái tổ về làng như sau: “Chồng tôi cỡi ngựa vinh quy-Hai bên có lính hầu đi dẹp đàng”. 

Chàng trẻ tuổi trong Chinh Phụ Ngâm Khúc oai hùng khoác chiến bào lên ngựa chiến chinh: “Áo chàng đỏ tựa rán pha-Ngựa chàng sắc trắng như là tuyết in”.

Thi cưỡi ngựa chứng tại Calgary

Dân ca Việt Nam có bài hát nổi tiếng “Lý Ngựa Ô” thật tình tứ dễ thương với những câu: 
Khớp con ngựa ngựa ô-
Khớp con ngựa ngựa ô-
Ngựa ô anh khớp-
Anh khớp cái kiệu vàng-
Ứ ư ừ ứ ư- 
Anh tra khớp bạc, 
lục lạc đồng đen-
Búp sen lá dặm,
dây cương nhuộm thắm-
Cán roi anh bịt đồng thòa-
Là đưa ý a đưa nàng, 
đưa nàng-Anh đưa nàng về dinh-
Là đưa ý a đưa nàng, đưa nàng-
Anh đưa nàng về dinh....”

Riêng về tân nhạc cũng có những bản nhạc “ngựa” nổi tiếng như “Ngựa phi đường xa” của Phạm Đình Chương, “Vết thù trên lưng ngựa hoang” và “Ngựa hồng” của Phạm Duy.

Trên thế giới ít có người ăn thịt ngựa nhưng ở Việt Nam ngày nay thịt ngựa là món ăn nổi tiếng và phổ biến, nó được bày bán tại rất nhiều quán nhậu và nghe nói là ngon ngọt mềm và rất bổ dưỡng.

Để kết thúc bài nầy, người viết xin kể hầu quý vị một câu chuyện vui sau năm 1975, có một gia đình nọ tính chuyện vượt biên nhưng bà vợ còn tin chuyện dị đoan may rủi nên tới nhờ ông thầy bói xem lành dữ thế nào. Thầy gieo quẻ xong đưa cho bà một tấm hình có con rùa ở tay trái rồi con ngựa ở tay phải. Bà chủ nhà bèn hỏi tấm hình nầy có liên quan gì tới chuyến đi của bà thì ông thầy bói nói: “ Có chứ! Kết quả là chuyến đi suôn sẻ vì như bà thấy con rùa là quy còn con ngựa là mã, quy mã tức là Qua Mỹ đó !!!”

Bài viết về ngựa xin chấm dứt ở đây. Thân chúc quý độc giả một năm Giáp Ngọ nhiều an bình thịnh vượng. Đặc biệt riêng quý ông thì may mắn phát tài để có nhiều dịp “cỡi ngựa đưa nàng về dinh”

Mississauga Xuân Giáp Ngọ 2014
Nguyên Trần
http://ucchau.ndclnh.com/index.php?option=com_content&view=article&id=2223:nm-ng-tn-mn-v-nga&catid=32:bai-vit-nguyen-trn&Itemid=47

Phần nhận xét hiển thị trên trang