Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2016

[Hướng dẫn] - Vượt tường lửa trên Macbook với Open VPN và Vpngate.net



Antoanmang - Tường lửa là một thiết lập của nhà nước, quy định các trang web không được phép truy cập từ bất kì máy nào trong nước đó (tất nhiên trừ một số máy được cấp phép đặc biệt). Hầu như tất cả các quốc gia trên thế giới đều có bức tường lửa, chỉ khác nhau về mục đích sử dụng tưởng lửa.

Trong bài video hướng dẫn dưới này, chúng tôi sẽ giới thiệu với các bạn cách vượt tường lửa phổ biến và dễ dùng, chủ yếu để giúp những ai chưa biết cách vượt tường lửa trên Macbook.

Nhớ chọn chất lượng HD 720 để xem video tốt nhất:


Đồ chơi cần thiết

1. Hệ điều hành Mac Os
2. Truy cập vào: https://tunnelblick.net/ để download software.
3. Truy cập vào: http://vpngate.net
4. Quậy thôi.

Nhờ các bạn giúp cho chúng tôi:

1.
 Click Like Facebook Pages: https://www.facebook.com/antoanmang

2. Nhấn theo dõi kênh Youtube: https://www.youtube.com/channel/UCE4y-dkAI8dbR49DXJ8W3mw

3. Truy cập site Antoanmang.com để nhận nhiều video hướng dẫn hơn.

Bạn mệt mỏi với việc tìm kiếm bài hướng dẫn mới?

Nhận tất cả video hướng dẫn vào hòm thư của bạn.
 
kết nối với chúng tôi tại:
facebook facebook twitter gplus rss
An toàn của bạn - Niềm vui của chúng tôi
Với mong muốn bảo vệ quyền riêng tư của bạn, antoanmang.com ra đời để truyền bá kiến thức về an toàn sử dụng phương tiện khi trực tuyến.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

'Chúa Chổm' ngồi ghế uỷ ban



Trần Anh Tú
VNE
Thứ năm, 21/7/2016 | 00:02 GMT+7 
.
Tôi mới đi Lào Cai. Trên đường đi, qua Bắc Hà, cả đoàn tạt qua một ngôi nhà bên đường có bày bán mấy loại hoa quả.

Cô bán hàng là một giáo viên trường huyện. Được nghỉ hè, cô trẩy mấy thứ quả trong vườn rồi kê ra trước cửa vừa bán vừa trông nhà, thêm vài đồng đi chợ. 20.000 đồng một kg xoài, vàng ruộm, ngọt lừ. Cả đoàn tôi cân cân buộc buộc. Mỗi người vài kg xoài. Vừa lên xe nổ máy, tôi thấy cô giáo rối rít vẫy tay gọi lại. Hóa ra số xoài của tôi là 5,2 kg nhưng cô nhầm thành 5,5 kg. Ba lạng, 2.000 đồng một lạng, tức là thừa 6.000 đồng. Nói thế nào cô cũng không cầm chỗ tiền thừa ấy vì “các anh mua hàng nhà em là quý lắm rồi”.

Trên quãng đường ấy, tôi lại gặp một người bán mận khác. Cũng là mận vườn nhà, bán 10.000 đồng một kg. Chúng tôi nhặt 4,2 kg, và bằng một thái độ rất quyết liệt, bà đòi đủ 42.000 đồng cho chỗ mận của chúng tôi. Không hơn, kém một xu. 


Trong hệ giá trị của những con người nơi này, thì có vẻ như 1.000 đồng là một số tiền rất đáng kể. Từ lâu, những người dân thành phố như tôi mất ý thức về điều đó. Lái xe taxi tự động làm tròn tiền lẻ; thu ngân siêu thị có một rổ kẹo cao su để thối lại khách hàng.

Và tôi nhớ đến sự cương quyết của cô giáo miền cao lúc cô trả lại 6.000 đồng, khi đọc về sự kiện đã xảy ra tại xã Đồng Thái, huyện Ba Vì. Các cán bộ của UBND xã Đồng Thái đã để lại cho người kế nhiệm ngân sách những khoản nợ khổng lồ, mà trong đó, ngoài nợ xây dựng cơ bản, thì có hàng tỷ đồng được chi ra để ăn uống tại nhà hàng, hát karaoke, đi nghiên cứu thực tế ở khu nghỉ mát…

Những con số chín chữ số được đọc lên nghe rất "nhẹ nhàng" như: 145.500.000 đồng cho “đi nghiên cứu thực tế tại Sầm Sơn và Cửa Lò”; 200.000.000 đồng “nợ nhà hàng Tư Lùn trong xã”… Nợ đến mức chủ nhà hàng lên tận uỷ ban để đòi.

Xã Đồng Thái ấy có 13,1% hộ nghèo. Tức là có hàng nghìn con người thu nhập dưới 26.000 đồng mỗi ngày (theo diện nghèo chính sách). Những con người ấy, tôi nghĩ họ cũng đối xử với những tờ 1.000 đồng một cách đầy cẩn trọng. Nhưng có vẻ như đến cán bộ xã thì hệ quy chiếu đã khác.

Ở đây chúng ta đang bàn đến UBND xã, tức là những người sống gần dân nhất - gần những tờ 1.000 đồng nhàu nát nhất - tiêu hàng tỷ đồng cho ăn uống hát hò. Nếu quy 3,5 tỷ đồng nợ khó quyết toán, nợ “ngoài xây dựng cơ bản” của cán bộ xã này ra tờ 1.000 đồng thì có thể lấp đầy một căn nhà 100 mét vuông, kín lên tận trần nhà.

Đầu tiên, tôi nghĩ đơn giản: có sự khác biệt giữa đồng tiền mồ hôi công sức của chính mình làm ra, với “tiền chùa”, tiền mà những người này chỉ việc ghi vào sổ như một con số lạnh lẽo rồi sau đó hợp lý hoá nó bằng một lý do bất kỳ, ví dụ như “đi thực tế ở Sầm Sơn”. Nhưng nghĩ lại, điều này không phù hợp với việc cô giáo Lào Cai quyết đuổi theo trả lại chúng tôi 6.000 đồng. Đó không phải là tiền của cô. Cô đang tiếc hộ chúng tôi.

Cuối cùng thì tôi nghĩ sự trân trọng đồng tiền, hay là công sức lao động nói chung, dù của mình hay là của người khác, phản ánh tư cách con người. Có lẽ khi mà chủ nợ đã đến tận uỷ ban làm ầm lên để đòi nợ, thì phải bàn đến tư cách. Tư cách của những ông “Chúa Chổm ngồi uỷ ban” này đã bị tha hoá cùng chiều với cách họ đối xử với đồng tiền. Nguyên nhân của sự tha hoá ấy, có thể là quyền lực (được ghi nợ mà chủ quán không dám ý kiến), có thể là bệnh hình thức đã ăn sâu vào “đầu ông quan” (tổ chức tụ họp phải đình đám, có liên hoan đặc sản, có thuê đoàn hát), hay là sự thiếu giám sát (nợ đến hàng tỷ đồng chưa ai bắt giải trình)…

Và nếu là như thế, thì có lẽ đó không phải là câu chuyện riêng của xã Đồng Thái. UBND xã ấy, chỉ là “không may” có người dám đến đòi nợ.

Liệu còn bao nhiêu Chúa Chổm ngồi vị trí "con dân" chưa bị điểm mặt? 
Trần Anh Tú
Phần nhận xét hiển thị trên trang

NGHỆ THUẬT LỪA DỐI NHÂN DÂN..


Bích chương tuyên truyền cuộc Cách mạng văn hóa, thể hiện chân dung Mao Trạch Đông, quần chúng và Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Trên tay quần chúng cầm cuốn Mao chủ tịch ngữ lục.
.  

20-07-2016

Sau khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (1949), Mao Trạch Đông muốn một mình bá quyền lãnh đạo đã tìm cách tiêu diệt những nhà cách mạng chân chính.

Nhưng Mao biết rằng khó có thể lừa được tầng lớp nhân dân lớn tuổi đã từng trải qua thời kỳ gian khó cùng Đảng Cộng sản giành chính quyền. Mao tìm cách tập hợp lực lượng là lớp trẻ thanh thiếu niên, tôn vinh họ là Hồng Vệ Binh. Mao phát động Cách mạng Văn hóa, lừa dối thanh thiếu niên là tiêu diệt những người còn tư tưởng phong kiến lạc hậu. Lực lượng Hồng Vệ Binh với đầu óc còn non trẻ lại được cổ súy và tôn vinh, bị Mao lừa dối đã cầm súng tiêu diệt ngay chính cha anh của họ. Hàng triệu người Trung Quốc bị tiêu diệt, bị cầm tù, bị đày ải.


Khi đường lối kinh tế sai lầm, nền kinh tế không phải triển, nạn đói hoành hành khắp mọi nơi, thì Mao và những người lãnh đạo Trung Quốc thời Mao đã tìm cách lừa bịp nhân dân Trung Quốc bằng cách đưa ra những nguyên nhân hết sức nực cười. Nhưng bằng súng và quyền lực họ buộc nhân dân Trung Quốc phải tin theo và thực hiện.

Điển hình của việc này là chính sách "Diệt chim sẻ". Họ cho rằng sở dĩ thiếu lương thực vì ngũ cốc bị chim sẻ ăn mất một phần lớn ở ngoài đồng. Họ coi chim sẻ là kẻ thù của nghèo đói, họ phát động chiến dịch toàn dân đứng lên tiêu diệt chim sẻ. Mọi người, mọi gia đình Trung Quốc lúc đó lấy mọi dụng cụ rầm rộ tìm cách tiêu diệt chim sẻ. Thương thay cho những con chim sẻ nhỏ bé bị tận diệt. Bầu trời xanh không còn một cánh chim. Nhưng đáng thương hơn chính là nhân dân Trung Quốc bị lừa dối hoặc bị bắt buộc chấp nhận sự lừa dối. Cả đất nước Trung Quốc rộng lớn ầm vang tiếng la hét, tiếng gõ vào xoong, chậu, nong nia để không cho chim sẻ hạ cánh, để mỏi cánh mà chết hoặc sa xuống bị đánh chết.

Nếu thanh niên thời Mao bị lừa dối biến thành lực lượng tiêu diệt những người cách mạng thì thanh niên học sinh thời Đặng Tiểu Bình lại là lực lượng, là đối tượng bị tiêu diệt.

Khi đó (1989) kinh tế Trung Quốc gặp khó khăn, người dân đói khổ, khoảng 100.000 sinh viên Trung Quốc đã xuống đường biểu tình đòi tự do dân chủ, đòi cải cách kinh tế. Những người lãnh đạo Trung Quốc đã lừa dối nhân dân và quân đội, họ thông báo rằng ở Bắc Kinh có một cuộc bạo loạn phản cách mạng, những kẻ bạo loạn đang chiếm giữ quảng trường Thiên An Môn. Quân đội bị lừa dối đã đưa xe tăng tiến vào quảng trường, súng và xích xe tăng đã nghiền nát tất cả hàng nghìn sinh viên, quảng trường ngập trong máu. Ngay đêm đó họ điều xe tải xúc xác sinh viên, dùng xe phun nước rửa sạch tội ác ghê tởm của họ.

Đối với Pháp Luân Công, một môn tu luyện sức khỏe và tinh thần được hàng trăm triệu dân Trung Quốc theo tập thì các nhà lãnh đạo Trung Quốc dùng bộ máy tuyên truyền lừa dối nhân dân rằng Pháp Luân Công là một mối nguy hại cho quốc gia, đồng thời phát động cuộc đàn áp bằng: bắt bớ, tra tấn, đánh đập và giết chết để lấy nội tạng. Năm 2015 Tổ chức Thế giới điều tra Cuộc đàn áp Pháp Luân Công (WOIPFG) đã công bố kết quả ước tính có khoảng 2 triệu học viên Pháp Luân Công đã bị giết để lấy nội tạng.

Cho đến những năm 70 của Thế kỷ XX trên bản đồ Trung Quốc chưa hề có quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vì Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Khi đó Việt Nam đang đánh Mỹ, họ giả vờ tuyên bố với nhân dân Trung Quốc là Mỹ là con hổ giấy không có gì đáng sợ. Nhưng trong thâm tâm họ biết sức mạnh của Mỹ. Đồng thời từng bước chiếm các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

Sau khi Việt Nam thống nhất đất nước, điều mà lãnh đạo Trung Quốc không mong muốn, họ vu cáo Việt Nam bội nghĩa, họ gây chiến tranh xâm lược trên toàn tuyến biên giới phía Bắc của Việt Nam; tìm cách chiếm các đảo thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Họ giết chết tất cả những chiến sĩ Việt Nam đang đóng quân trên đảo. Họ lừa dối nhân dân Trung Quốc rằng những đảo này thuộc về Trung Quốc. Họ lừa dối, trang bị súng đạn cho ngư dân Trung Quốc, bắt ngư dân tràn xuống Biển Đông đánh cá, đưa dân làm bia đỡ đạn nếu có xung đột chiến tranh xảy ra.

Có thể khẳng định lãnh đạo Trung Quốc và bộ máy tuyên truyền của họ đang học cách tuyên truyền của Phát xít Đức ngày xưa, cái không có, cứ tuyên truyền nhiều lần, liên tục rồi dần sẽ trở thành có. Những nhà khoa học, chính trị chân chính có ý không đồng tình liền bị họ vu cáo và tiêu diệt.

Tập Cận Bình và các nhà lãnh đạo Trung Quốc hiện nay tiếp tục truyền thống của cách nhà lãnh đạo Trung Quốc trước đây là tiếp tục lừa dối nhân dân Trung Quốc, ngay cả khi cả Thế giới phản đối, Tòa án Quốc tế vạch rõ sự phi lý, phủ quyết những tham vọng phi lý của Trung Quốc.

Nhân dân Trung Quốc cần tỉnh táo, đừng để tiếp tục bị chính quyền Trung Quốc lừa dối như đã bị lừa dối nhiều năm qua. Vì, hậu quả của sự lừa dối là nhân dân Trung Quốc phải gánh chịu, nhất là bị nhân dân Thế giới xa lánh, khinh rẻ.

Một chính quyền liên tục lừa dối nhân dân mình, sẵn sàng giết dân mình và lừa dối đã trở thành nghệ thuật như chính quyền Trung Quốc thì cần phải bị chính nhân dân tiêu diệt.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhật ký văn nghệ 1969 (V)

VTN

Nhật ký văn nghệ 1969 (V)

BUỔI ĐẦU GẶP VŨ
Hồi tết Lưu Quang Vũ phải theo đơn vị đi biểu diễn, rồi trở về, nằm viện. Anh em đến thăm đông đủ. Tất cả đều quý Vũ. Riêng Quỳnh nói với tôi mấy ý:

- Quý thì quý, nhưng không tin thằng ấy được. Nó trẻ nhất trong bọn này mà nó già quá cơ. Lúc nào cũng thấy nó thở dài, buồn.
- Sợ nhất là không biết lúc nào nó thật, lúc nào nó giả nữa. Tôi bị nó giễu nhiều bận rồi cho nên bây giờ tôi cũng cạch.
Tất cả những đầu đề nhỏ in hoa trong các trang nhật ký này đều là mới được đặt khi chỉnh lý.
- Tôi cho rằng có những chỗ mà chúng mình không bao giờ vượt qua được. Lòng tin, chế độ, Đảng, lãnh tụ. Nhưng khi bốc lên, Vũ nó phớt hết.
Rồi Vũ sẽ đi đến đâu?
Tôi quen Vũ đầu 1967, khi đến chỗ anh Chính Hữu Phòng văn nghệ, rồi kéo nhau về nhà Vũ chơi. Dạo ấy nhà đi vắng cả. Tôi lại đang theo Đoàn Kịch Quân đội về sơ tán ở 18 Trần Hưng Đạo nên đi bộ sang rất tiện. Hai đứa nấu nướng ăn uống với nhau, Vũ luôn luôn khoe những chỗ mắm mà ông bố Vũ mang về: “Bố tôi dân khu 5, mẹ tôi mới chính là người Hà Nội.” Những buổi tối ngủ nhà Vũ, thức đến 2-3 giờ, hai đứa phanh ngực ra hứng gió, đến nhà ga uống cà phê. Những tối Đoàn kịch đi biểu diễn vắng, tôi gọi nó đến, lấy bánh cuốn lên ăn, chị Thức đi biểu diễn về, cười : “Hôm nay chỉ lo Nhàn ở nhà một mình buồn, có bạn đến chơi thích quá còn gì”.
Tôi tự hỏi có cái gì để đến với các bạn. Tài năng thì... Nói ra chỉ tội nghiệp. Có lẽ chỉ còn lòng tốt. Nhưng hồi đó, sao thấy Vũ gần mình thế. Vũ kể chuyện một lần vào một ga nhỏ, thấy mấy thằng học sinh sơ tán ngồi ăn, trông nhếch nhác quá không chịu được. Phải bỏ đi ngay, không thì phát khóc mất.  Chúng tôi nói chuyện về những người đàn bà tội nghiệp ,về tình yêu đầu tiên, về những ngày đi học thanh bình. Đọc nhật ký của Vũ nữa, trong nhật ký toàn thấy chuyện đi chơi, chuyện học vẽ, chuyện buồn. Nhưng cũng thấy nổi lên là một cậu học trò ngỗ ngược. Mãi mới vào Đoàn, vì coi khinh mọi người, và có lý lẽ hẳn hoi rằng không phải mình không hoà vào họ, mà là mình cao hơn họ. Khinh ghét tất cả bọn cán bộ ở lớp... Rất thân với các cô con gái, khi học với các bạn ấy tự nhiên  chuyên cần hẳn lên. Chính Vũ còn cáu giận khi nghe một người bạn tỏ ý chán ghét tất cả mọi thứ chung quanh. Do Vũ còn nhớ rất nhiều những ngày kháng chiến trên Phú Thọ nên không bao giờ chấp nhận một thứ hoàn toàn hư vô chủ nghĩa như thế. Ngày máy bay Mỹ ném bom, cũng là ngày Vũ nghĩ mình phải đi bộ đội, chưa học hết chương trình phổ thông đã xin đi.
Tôi bảo Chu:
- Tao rất thích đọc nhật ký của nó.
 Quả thật, tôi đã mang những tập nhật ký đó lên Hương Ngải, lúc nào buồn lại dở ra đọc lại, nó như một lời thúc giục mình phải sống thẳng thắn, đàng hoàng. Chu bảo:
- Nhưng mà đéo thật đâu. Tao cũng viết nhật ký rồi tao biết, chẳng qua nó  là một thứ vuốt ve mình.
Tháng 3/67 Vũ được về Hà Nội nghỉ một tháng để chữa tập thơ. Uyên đến chơi, còn để mảnh giấy ở cửa “Về thì sang U. chơi nhé”.  Vũ mãi không đi, chỉ bảo là tao tranh thủ ở chơi thêm. Nói với đơn vị rằng phòng văn nghệ trưng dụng thêm. Mãi một hôm, đang ngồi nhà Vũ thì ông Chính Hữu đến. Tôi thấy mình ngồi đấy cũng hơi dại mặt. Cái điều mà thoáng một cái, bọn tôi hiểu ngay, thì ông Chính Hữu cứ nói đi nói lại vài lần. Và sau đó, Vũ phải về đơn vị.
Tháng hai năm nay Vũ được về Hà Nội làm gì đấy, lại rốn ở thêm. Một hôm gặp nó ở nhà Lâm Quang Ngọc, thấy nó bảo, nó ngã xe đạp, đã đi rồi, vẫy Uyên thế nào lại ngã, lộn cả xe đạp... Tôi về xin cho một cái giấy đi khám bệnh ở 354. Không ngờ sau đó lại có tin Vũ vin vào cái giấy khám bệnh đó để không về đơn vị. Đơn vị điện lên báo các đơn vị trên này rằng Lưu Quang Vũ lại đào ngũ rồi. Ông Đại Đồng hấp tấp đến NXB Văn học đề nghị hoãn việc in tập thơ của Vũ. Rồi Vũ phản kháng viết thư đến ông trợ lý văn nghệ quân chủng, nói Đại Đồng không ra thế nào. Ông Thuận định mang đi kiện. May mà đâu lại vào đấy. Chẳng kiện cáo gì nữa, ông Thuận nhượng bộ, nói trước hết là lỗi của Vũ, ông Thuận lại đi gặp văn công phòng không không quân... Trong cái lôi thôi hồi ấy, còn dính cả Đỗ Chu. Ng Khải cho Đỗ Chu một trận, cho là Đỗ Chu lá mặt lá trái, đi với Vũ thì nói rằng cứ kiện đi, lão Đại Đồng không ra gì,  lúc có ông Đại Đồng ở đấy thì lại chửi Vũ. Khi nghe ông Thuận kêu con bị bọn trẻ lôi kéo, tôi thoáng có ý nghĩ cái ông Thuận này ghê lắm, chơi với Vũ cũng phải cẩn thận. Nghĩ thế, để rồi yên lặng, chỉ nhìn mọi việc từ xa.
Tôi bắt gặp một cảm giác là lạ ở mình, một cảm giác như là thầm ghen với Vũ. Vũ nó được ấp ủ từ rất sớm trong một không khí văn nghệ thật sự. Nó viết được cũng là phải. Hình như khá nhiều anh em quen cũng bảo thế. Quả thực, trong Vũ có bao nhiêu kỷ niệm, Vũ là đại diện của những người nghệ sĩ cũ, giữa lớp thanh niên bây giờ, trong đó có cả mặt tốt lẫn mặt xấu. Vũ kể chuyện ngày nhỏ có lần Vũ theo ông Tuân đi viết Sông Đà. Một hôm, trên một chiếc thuyền, ông Tuân chỉ ánh lửa trong rừng:
- Cháu có biết nó có cái chất gì không?
- Chất sơn dầu.
- Đúng, đúng, nó là cái chất sơn dầu.
Vũ kể ông Tuân đúng là một người rất thạo chuyện chuẩn bị đi xa, con người sống trên đường suốt đời đấy. Trong túi không bao giờ thiếu một cái gì cần cho các chuyến đi.
Vũ đã từng học vẽ ở ông Nguyễn Văn Tỵ, Mai Văn Hiến. Vũ đã có thơ đăng từ năm 10, 11 tuổi, thơ làm ấy chép vào một quyển riêng, tự Vũ trình bày bìa. Và Vũ sớm biết uống trà, hút thuốc lá, pha cà phê phin. Vũ kể chuyện thì cứ lăn ra mà cười: Một gánh chèo ở địa phương lên diễn ở trên này, hát những bài hát cũ nhất:hội ca cầm là hội ca cầm, (theo điệu hành vân...), trong đó có những câu: chúc các cậu các mợ kiếm nhiều lời, mặc quần pijama , như quan ba quan tư... Rồi Vũ kể cả chuyện hồi người ta đấu nhân văn giai phẩm, ở cái phòng lớn  51 Trần Hưng Đạo. Vũ trèo cây pổi ngoài sân xem, thấy người ta cãi nhau loạn xị lên, hái được ổi không thèm cho những người đang thắng thế, mà mang cho những ông bị đấu kia...
Bây giờ đây, trong phòng của Vũ, còn thấy bầy những bức tranh Vũ học từ nhỏ, như học theo hoa huệ của Tô Ngọc Vân, như minh hoạ một công chúa Ấn Độ... Và cả những tranh hơi cũ một tí, tranh người đàn bà khoả thân, tranh nào gái ngực cũng xệ xuống, ngồi đánh dương cầm. Vũ vẫn còn thích những cái như thế lắm.

THỜI CỦA ĐẠI CHÚNG
Tôi vừa đi khai mạc trại kịch về. Ông Đại Đồng mở một lớp học, chẳng những dạy về văn chương mà lại nhồi nhét cả triết học mỹ học  thêm. Nghe ông ta nói chúng ta sẽ học những con đường đi vào phạm trù mỹ học, rồi lại  hứa hẹn đào tạo những nhà viết kịch cho nhân dân, cho đất nước, chú ý tính binh chủng... thì thấy rằng ông ấy chẳng hiểu gì cả.
- Ban phụ trách lớp gồm có đồng chí Đào Hồng Cẩm, kịch tác gia quân đội (sau một ông cán bộ lên phát biểu cái gì kịch gia nhỉ?), tôi Đại Đồng, trợ lý văn học - kịch bản - hội hoạ của phòng văn nghệ...
- Tất cả chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng. Tôi  nhân danh bí thư chi bộ phòng văn nghệ đã trực tiếp trao nhiệm vụ cho các đồng chí đảng viên và chấp hành chi đoàn. Chúng tôi nguyện làm những chiến sĩ tốt, trước khi làm một người văn nghệ sĩ.
...
Nhìn những cậu học viên non choẹt chưa đủ bản lĩnh làm người , tôi ngờ rằng chưa thể nào có những kịch tác gia được. Người ta cứ đào tạo lớp nọ lớp kia đào tạo hàng loạt trong khi  không  bứt ra nổi một hai người đứng được.
Thế có phải là hơi quá không? Nhưng mà quả thật ở những lớp này có những chuyện làm chúng tôi không chịu nổi. Đỗ Chu kể về ông Minh Giang ở trại viết dưới Láng. Sáng bốn giờ ông ta đã không ngủ rồi, cho nên độ năm giờ là đi lay từng màn. Dậy, dậy cậu, dậy tập thể dục. Chúng mình ở cơ quan vẫn thế đấy mà. Trước khi làm người viết mình hãy làm nguời chiến sĩ tốt cái đã. Hơn một giờ học trò đấu hót chán mới tính chuyện nghỉ mà chiều, hai giờ  ông đã gọi rồi. Chu kể từng nói thẳng vào mặt.
- Hơi một tí anh cứ lo nghệ sĩ, nghệ sĩ. Chúng tôi không ngại  thứ nghệ sĩ gì cả. Chúng tôi phấn đấu thành một thứ nghệ sĩ của Đảng. Anh phải để cho chúng  tôi viết một tí chứ, lúc cơn viết lên chúng tôi thức cả đêm ấy chứ. Đằng này anh cứ nhằng nhằng theo chúng tôi, chúng tôi không hiểu anh muốn gì.
 Sang nội dung, ông ta lại gọi mọi người lại:
- Bây giờ các đồng chí về đây viết cho xuất bản, tôi cũng xin trình bày một số ý kiến về cơ quan chúng tôi. Bên chúng tôi chặt chẽ lắm, không thể như những nhà xuất bản ở ngoài. Chúng tôi bao giờ cũng phải bảo đám tính Đảng, tính dân tộc, tính nhân dân, nó là cái yêu cầu riêng của  chúng tôi.
Chu lại đốp:
- Tôi nghe tôi hiểu rồi đấy, nhưng tôi xin nói với anh thế này,  không riêng gì nhà các anh có các tính ấy, nó là cái tính chung trong đường lối văn nghệ của Đảng. Nếu  các anh có gì khác người thì các anh phải nói trước mặt cấp trên đi đã.
Giọng  Minh Giang cố ra vẻ nghiêm trang, đứng đắn mà lại hóa giả tạo. Con người của cặp, của túi dết...Con người của trích dẫn và những lời lẽ được truyền đạt riêng.  càng ra vẻ kin kín hở hở càng thấy không thật ... Nhưng người ta đang giữ quyền sinh quyền sát với mọi cây bút ở đây.
Minh Giang cũng không tha tôi:
- Hôm nay tôi đọc bài điểm sách viết về cuốn Hàm Rồngcủa anh Nhàn rồi. Quyển ấy trước khi đưa sang nhà Văn học cũng đưa cho chúng tôi rồi đấy, nhưng mà văn Hoàng Văn Bổn ấy mà, mới đọc thì hay, đọc kỹ thì thấy tự nhiên chủ nghĩa quá đi, không sao mà in được. Riêng về cách làm phê bình ấy mà, tôi thấy giá kể trước khi có ý kiến riêng anh nên đưa cho quần chúng ở đơn vị đọc thì tốt hơn, anh em cũng góp ý kiến thêm.
Tôi đành nói nhũn:
- Anh tính chúng tôi làm thế nào được, viết chong chóng cho đủ bài ấy mà. Với lại người viết phê bình bây giờ cốt sao phát biểu cho rõ ràng những ý kiến của mình, nếu cứ nghe người nọ người kia thì cuối cùng như cái chợ, chả đâu vào đâu. Khen một tí chê một tý, còn ra sao nữa.
- Thế hoá ra anh thấy không cần nghe ý kiến quần chúng à?
- Sao lại không nghe? Chẳng qua tôi không hỏi ý kiến của anh thôi. Mà cũng chỉ hỏi một số, chứ  ai cũng hỏi thì rồi cả năm cũng chẳng xong bài phê bình. Trong nội bộ ban biên tập tạp chí chúng tôi,  phải trao đổi với nhau chứ. Bên tôi cũng là một tờ báo đứng đắn, các anh ấy cũng là những cán bộ chính trị vững vàng, cho nên ý kiến họ góp cũng không phải là không quần chúng đâu.
Tôi nghĩ thêm về cái  gọi là tính quần chúng của loại người như Minh Giang. Không, không thể theo được. Không cứ phải quan hệ với một lô xích xông những người khác nhau mới gọi là có quan điểm quần chúng. Mà thời nay quần chúng thường chỉ là những cái bung xung, bọn cơ hội cứ lợi dụng cái đó để mà phát biểu những quan điểm riêng. Các ông to nhất Trung quốc kia kìa, chẳng phải là lợi dụng quần chúng sao!
Thời buổi hiện nay trên nhiều tờ báo thấy đăng toàn thơ những người đâu đâu ấy, những bài thơ thật xoàng, dưới cái đề mục Thơ bộ đội hoặc Thơ công nhân. Chẳng nhẽ quần chúng chỉ thích hợp với thứ ngô khoai sắn,  chưa bóc vỏ, chưa chế biến ấy sao?
Nhưng thôi, còn phải rất lâu nữa, chúng ta mới giải quyết được các  vấn đề tưởng ai cũng thống nhất đó. Ng MChâu có lần  đã “đì” Chính Hữu về chuyện này thì ông nhà thơ trưởng phòng ấy trả lời:
- Rất khó mà lay chuyển được quan niệm của những người đương thời.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cũng tại, từ người dân mà ra cả. Nước khác đã khác rùi!

YÊU NƯỚC, KHÓ THAY!
Khái niệm yêu nước ngày nay quả đã sa vào vòng "thiên la địa võng", mù mịt vô cùng và nó dường như đã bị đánh tráo khái niệm.
Thì cứ nhìn vào tình cảm "yêu nước" kiểu TQ trước cái đường lưỡi bò này thì rõ nhân dân nước này đã bị chính nhà nước lừa dối về "chủ quyền lịch sử về lãnh hải" tới cỡ nào.
Tình yêu nước ở VN thì sao? Dường tình yêu nước ở VN đang được xem là "dễ bị lợi dụng", có không ít trường hợp bị coi là "phản động". Hi. Yêu nước, khó thay!
Truyền thông nhà nước kêu gọi dân 'yêu nước bằng lý trí' giữa lúc có nhiều vụ biểu tình bài Mỹ trước các cửa hàng KFC.
BBC.COM
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tách tỉnh sẽ thêm nhiều quan, nhà nước và người dân được gì hở ?

Giám đốc Sở đề nghị tách Thanh Hóa thành... 3 tỉnh

Bổ nhiệm 8 Phó, Giám đốc Sở đề nghị tách Thanh Hóa thành... 3 tỉnh
(GDVN)-Giám đốc Sở NN&PTNT Thanh Hóa cho biết việc Sở có 8 Phó Giám đốc xuất phát từ nhu cầu thực tế công việc, nhưng Bộ Nội vụ nói việc bổ nhiệm này là sai quy định. ông Lê Như Tuấn, Giám đốc Sở này cho biết, việc bổ nhiệm thêm cấp phó xuất phát từ nhu cầu thực tế công việc. Ông Tuấn cho biết thêm: "Với diện tích lớn, Thanh Hóa có thể tách thành 2 tỉnh, thậm chí là 3 tỉnh. Trường hợp, nếu địa phương thay đổi địa giới hành chính, thì tính bình quân, Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn cũng chỉ có nhiều nhất là 3 Phó Giám đốc", ông Tuấn dự liệu. 
Danh sách lãnh đạo Sở Nông nghiệp Thanh Hóa gồm Giám đốc và 8 Phó Giám đốc trên website Sở này ngày 14/7/2016. Ảnh chụp màn hình.
Bổ nhiệm do nguyên nhân khách quan
Liên quan tới vụ bổ nhiệm tới 8 Phó Giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Thanh Hóa, hôm 18/7, trao đổi với phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam, ông Lê Như Tuấn, Giám đốc Sở này cho biết, việc bổ nhiệm thêm cấp phó xuất phát từ nhu cầu thực tế công việc.
“Quy định là vậy, nhưng cũng phải phụ thuộc vào hoàn cảnh thực tế. Thật ra trong 8 Phó Giám đốc đã được bổ nhiệm, có người sắp về hưu, có người kiêm nhiệm, có người công tác theo hình thức “phái cử”, hưởng chế độ ngoài Trung ương.
Do đó, việc bổ nhiệm này còn nhằm đáp ứng công tác nhân sự trong thời gian tới khi Sở có sự biến động về mặt con người.
Mặt khác, trước đó, các vị trí quản lý ở lĩnh vực thủy sản, thủy lợi còn thiếu, nên Sở đề nghị bổ nhiệm thêm cũng là điều hợp lý".
Ông Tuấn cho biết thêm, việc bổ nhiệm chức danh lãnh đạo Phó Giám đốc Sở còn phụ thuộc vào quy mô, tính chất công việc của từng địa phương.
"Với diện tích lớn, Thanh Hóa có thể tách thành 2 tỉnh, thậm chí là 3 tỉnh.
Trường hợp, nếu địa phương thay đổi địa giới hành chính, thì tính bình quân, Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn cũng chỉ có nhiều nhất là 3 Phó Giám đốc", ông Tuấn dự liệu. 
Khi được hỏi về việc, công tác bổ nhiệm trên có đúng quy định hay không (?), ông Tuấn phân bua: “Anh ra hỏi Bộ Chính trị, các ban ở Trung ương họ có bao nhiêu phó? Anh ra hỏi cho tôi cái?
Một tỉnh mênh mông rộng lớn như Thanh Hóa mà có từng đó cấp phó là còn vất vả ấy chứ!”, ông Tuấn than khó.
Bộ Nội vụ đề nghị kiểm tra thông tin phản ánh
Cũng liên quan tới sự việc nói trên, ông Nguyễn Anh Tuấn – Vụ trưởng Vụ Pháp chế (Bộ Nội vụ) cho rằng, việc bổ nhiệm quá nhiều lãnh đạo Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tại Thanh Hóa là sai quy định.
“Dù họ trả lời như thế nào thì một tỉnh cũng không thể bổ nhiệm đến 8 Phó Giám đốc được.
Mặt khác, hiện tại không có văn bản hướng dẫn về việc xin bổ nhiệm thêm lãnh đạo cấp Sở như ở Thanh Hóa. Nếu có văn bản xin thì cũng sẽ không được chấp thuận.
Do đó, nếu họ “vượt rào” để bổ nhiệm vì bất cứ lý do nào đó thì cũng vi phạm quy định của pháp luật”, ông Nguyễn Anh Tuấn cho biết.
Cũng theo ông Tuấn, để nắm rõ việc bổ nhiệm này, cần
thực hiện việc kiểm tra, thanh tra công vụ: “Cần xác minh việc bổ nhiệm trong từng trường hợp cụ thể.
Nếu bổ nhiệm sai, thì họ cần có biện pháp "thu nhỏ" số lượng đó lại…”, ông Tuấn cho biết.
Trong một diễn biến có liên quan, Bộ Nội vụ cho biết, đơn vị đã nắm được thông tin vụ việc bổ nhiệm cán bộ cấp Sở vượt quy định tại Thanh Hóa.
“Bộ trưởng Bộ Nội vụ đã nắm được thông tin đồng thời chỉ đạo địa phương báo cáo làm rõ sự việc. Rất cảm ơn các bạn phóng viên báo chí đã đưa tin kịp thời…”, một lãnh đạo Bộ Nội vụ nói với phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam.
Trước đó, Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa Nguyễn Đình Xứng vừa ký Quyết định bổ nhiệm ông Nguyễn Trọng Hải và bà Hoàng Thị Yến, giữ chức Phó Giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn.
Như vậy, cho đến thời điểm hiện tại, Sở này đã có 8 Phó Giám đốc.
Theo quy định tại Thông tư liên tịch số 14/2015/TTLT-BNNPTNT-BNV, ngày 25 tháng 3 năm 2015 (có hiệu lực kể từ ngày 11 tháng 5 năm 2015), Điều 3 về cơ cấu tổ chức quy định rõ: “Số lượng Phó Giám đốc Sở không quá 3 người”.
Điều này cho thấy, việc bổ nhiệm thêm 2 Phó Giám đốc Sở là trái với quy định của Thông tư liên tịch số 14…
Báo điện tử Giáo dục Việt Nam sẽ tiếp tục thông tin
http://giaoduc.net.vn/Ban-doc/Bo-nhiem-8-Pho--Giam-doc-So-de-nghi-tach-Thanh-Hoa-thanh-3-tinh-post169490.gd
Phần nhận xét hiển thị trên trang