Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2016

BBC TIẾNG VIỆT XIN LỖI VÌ ĐÃ ĐƯA TIN LỘP CHỘP


Cuộc gặp của TT Obama và một số đại diện xã hội dân sự Việt Nam ngày 24/5 ở Hà Nội.

BBC tiếng Việt xin lỗi về vụ đưa tin TT Obama 
gặp đại diện Xã hội dân sự VN

Lê Quỳnh, Trưởng ban BBC Tiếng Việt 

BBC tiếng Việt

Chuyến thăm của Tổng thống Mỹ Barack Obama đến Việt Nam từ ngày 23/5 đến 25/5 là một sự kiện truyền thông lớn cho BBC Tiếng Việt. Đội ngũ từ hai văn phòng BBC tại London và Bangkok, trong điều kiện không có phóng viên tường thuật tại chỗ ở Việt Nam, đã nỗ lực cập nhật các diễn biến quan trọng và tìm cách kịp thời đưa các phân tích từ nhiều góc độ khác nhau về sự kiện này.

Một trong những nội dung được chúng tôi tường thuật là cuộc gặp của Tổng thống Obama với sáu đại diện xã hội dân sự Việt Nam ngày 24/5 ở Hà Nội.

Để có thông tin về những điều được đề cập trong cuộc gặp, BBC đã phỏng vấn một trong những người tham dự, bà Nguyễn Hồng Oanh, Giám đốc Ban hành động vì sự phát triển hòa nhập (IDEA), nơi vận động cho quyền của người khuyết tật. Phát biểu của bà được đưa vào trang Tường thuật Trực tiếp ngày 24/5. Bà Hồng Oanh nhắc lại với BBC về những điều mà các vị khách đại diện cho xã hội dân sự, trong đó có bà, đã nói với Tổng thống Obama ở cuộc gặp.

Bà nhắc đến ca sĩ và nhà hoạt động Mai Khôi, ông Lê Quang Bình, một nhà xã hội học vận động cho quyền của người đồng tính, song tính và chuyển giới (LGBT). Bà Oanh tường thuật: “Tại cuộc gặp ông Obama, tôi nói về quyền của người khuyết tật, ông Bình nói về quyền của người LGBT, cô Khôi nói về quyền tự do biểu diễn. Không có ai đề cập về chuyện bầu cử Quốc hội cũng như vấn đề nhân quyền hay tù nhân chính trị.”

Nhưng có những thông tin khác về cuộc gặp. Một thông cáo của Tổng thống Barack Obama sau cuộc gặp nhắc đến Mai Khôi như “một nghệ sĩ rất được ưa thích, người lên tiếng cho tự do ngôn luận, biểu đạt, cho các nghệ sĩ ở Việt Nam”. Tuy nhiên thông cáo này đã không được BBC đề cập trong trang tường thuật trực tiếp. Chúng tôi cũng đã không nắm bắt để đưa vào trang tường thuật trực tiếp bình luận về nội dung cuộc gặp của chính ca sĩ Mai Khôi trên trang Facebook của cô.

Sau khi xem xét những thiếu sót này, chúng tôi thừa nhận tường thuật của BBC đã chưa phản ánh chính xác những gì diễn ra tại cuộc gặp. Chúng tôi rất tiếc đã đưa tin mà thiếu sự thẩm tra đầy đủ.

Bài viết về các nhà hoạt động

Cuộc gặp này cũng là chủ đề một bài blog của phóng viên BBC Ben Ngô đăng vào ngày 27/5, có tựa “Nhà hoạt động Việt Nam ‘cần chính trực’.” Tác giả đặt vấn đề “thực hư các nhà hoạt động có mặt tại cuộc gặp đã nói gì với Tổng thống Mỹ”. Bài viết dẫn lại phỏng vấn với bà Nguyễn Hồng Oanh và trích thông cáo của ca sĩ Mai Khôi.

Tác giả phỏng vấn thêm Tiến sĩ Nguyễn Quang A và trích lời ông trong bài, mặc dù ông đã cho biết ông không có mặt trong cuộc gặp và từ chối bình luận về ca sĩ Mai Khôi.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A được dẫn lời, “Thực tế là có người chẳng thấy tham gia hoạt động dân sự nào cả mà chỉ chém gió trên Facebook rất là kinh”. Câu nói này có thể đã tạo ấn tượng ca sĩ Mai Khôi là đối tượng bị chỉ trích.

Chúng tôi cho rằng bài blog này không phản ánh đúng nội dung cuộc gặp, và BBC đã sơ suất khi cho đăng bài.

BBC Tiếng Việt luôn cố gắng đảm bảo sự chính xác, cân bằng và không thiên vị trong cách đưa tin và tường thuật. Chúng tôi rất tiếc về hai bài đã đăng trên trang web vì không đáp ứng đầy đủ các nguyên tắc và hướng dẫn biên tập của BBC.

Cuối cùng, chúng tôi xin giới thiệu bài viết của ca sĩ Mai Khôi gửi cho trang web của BBC để độc giả có cái nhìn đầy đủ hơn về cuộc gặp với Tổng thống Obama.
 
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ba tác nhân sẽ thay đổi “cảnh quan” Đông Nam Á Chia sẻ


Phán quyết của PCA, trưng cầu dân ý về Hiến pháp của Thái Lan và tiến trình hòa bình và hòa giải của Myanmar có thể làm thay đổi “cảnh quan” khu vực Đông Nam Á trong thời gian tới.
 >> Mỹ-Trung sẽ gia tăng đối đầu ở Biển Đông sau phán quyết của PCA?
 >> Myanmar sẽ "hướng Tây" dưới thời Ngoại trưởng San Suu Kyi?

Đó là nội dung bài viết đăng tải trên The Diplomat ngày 6/7.
Thứ nhất là phán quyết của Tòa Trọng tài Thường trực (PCA) ở The Hague (Hà Lan) về vụ Philippines kiện Trung Quốc liên quan tới Biển Đông. PCA sẽ công bố phán quyết vào ngày 12/7 tới. Ngay cả khi Trung Quốc không thừa nhận thẩm quyền của PCA, bất kỳ phán quyết nào trong vụ kiện này chắc chắn có ảnh hưởng đến mối quan hệ của Trung Quốc không chỉ với Philippines mà còn cả với các nước đang có tranh chấp ở khu vực quần đảo Trường Sa.
Phán quyết của PCA sẽ được đưa ra ngày 12/7 tới. (Nguồn: AP)
Phán quyết của PCA sẽ được đưa ra ngày 12/7 tới. (Nguồn: AP)
Một phán quyết có lợi cho Philippines sẽ gián tiếp thúc đẩy lòng tin của những nước khác trong khu vực Đông Nam Á. Động thái này có thể gợi ý cho nhiều nhóm nước kêu gọi “Chexit”, tức là Trung Quốc cần chấm dứt hiện diện tại các thực thể đang có tranh chấp. Dự đoán Philippines sẽ thắng kiện và Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte gợi ý đối thoại với Trung Quốc để giải quyết vấn đề này.
Thứ hai là trưng cầu dân ý về Hiến pháp của Thái Lan. Hai năm sau khi tiến hành đảo chính, quân đội Thái Lan đã soạn dự thảo Hiến pháp nhằm lập lại sự lãnh đạo của chính quyền dân sự ở nước này. Cuộc trưng cầu dân ý được dự kiến diễn ra vào ngày 7/8 nhằm mục đích thông qua hoặc bác bỏ dự thảo Hiến pháp.
Một phiên họp của Hội đồng Lập pháp (NLA) tại Quốc hội Thái Lan ở thủ đô Bangkok. (Nguồn: TTXVN)
Một phiên họp của Hội đồng Lập pháp (NLA) tại Quốc hội Thái Lan ở thủ đô Bangkok. (Nguồn: TTXVN)
Việc có ít thông tin trên các trang web ở Thái Lan rằng, do chính quyền quân sự cấm mọi cuộc thảo luận có thể tác động đến quyết định của người dân Thái Lan bỏ phiếu thuận hay chống dự thảo Hiến pháp. Trong những tuần gần đây, cảnh sát đã bắt các nhà hoạt động bị cáo buộc phân phát truyền đơn nói về bản dự thảo Hiến pháp. Một số nhóm ủng hộ dân chủ cho rằng, bản Hiến pháp sẽ củng cố vai trò của quân đội thay vì thiết lập nền dân chủ tại Thái Lan.
Ít có khả năng xảy ra khủng hoảng chính trị do cuộc trưng cầu dân ý mà khi lên nắm quyền hồi năm 2014, quân đội cam kết sẽ tổ chức. Do Thái Lan đang đối mặt với viễn cảnh bất ổn nghiêm trọng, nền kinh tế của nước này có thể tiếp tục bị tổn hại và điều này cũng có thể tác động đến số phận của những người lao động nhập cư đến từ các quốc gia láng giềng trong khu vực.
Thứ ba là tiến trình hòa bình và hòa giải của Myanmar. Hơn 60 năm sau khi giành được độc lập, nhiều sắc tộc thiểu số vẫn tiếp tục tiến hành chiến tranh chống lại chính quyền trung ương. Năm ngoái, thỏa thuận ngừng bắn trên phạm vi toàn quốc đã được ký kết nhưng không phải tất cả các nhóm vũ trang đều tham gia sáng kiến này.
Thắng lợi áp đảo của đảng Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ của bà Aung San Suu Kyi đã làm dấy lên hy vọng rằng cuối cùng tiến trình hòa bình và hòa giải sẽ được hoàn tất tại Myanmar. Để hỗ trợ cho mục tiêu này, tân chính quyền đề nghị tổ chức Đại hội Toàn quốc vào tháng tới, theo mô hình hội nghị hòa bình mà cha của bà Aung San Suu Kyi đã tổ chức hồi năm 1947.
Chính phủ Myanmar và 16 nhóm sắc tộc thiểu số vũ trang ký dự thảo Thỏa thuận ngừng bắn toàn quốc tháng 4/2015. (Nguồn: THX)
Chính phủ Myanmar và 16 nhóm sắc tộc thiểu số vũ trang ký dự thảo Thỏa thuận ngừng bắn toàn quốc tháng 4/2015. (Nguồn: THX)
Hội nghị Panglong thế kỷ 21 hy vọng tập hợp được tất cả các sắc tộc thiểu số và thuyết phục được các nhóm vũ trang ủng hộ lịch trình tái lập hòa bình và hòa giải của chính quyền. Có một vài thách thức phải vượt qua như sự bùng phát của Phật giáo cực đoan, tư tưởng bài Hồi giáo trong số các phần tử dân tộc chủ nghĩa cực đoan và việc quân đội tiếp tục có vai trò ảnh hưởng, do đã nắm quyền lãnh đạo đất nước từ năm 1962 đến nay.
Tuy nhiên, thành công của Hội nghị Panglong có thể hỗ trợ cho tiến trình chuyển đổi của Myammar hướng tới hiện đại hóa nền dân chủ bằng cách thực hiện các biện pháp cải cách kinh tế trên quy mô lớn. Tiến trình hòa bình của Myanmar cũng có thể được dùng làm mô hình cho các nước khác như Philippines, nơi vẫn xảy ra các cuộc chiến tranh cục bộ và các phong trào đòi ly khai.
Theo Hằng Phạm (tổng hợp)
Thế giới và Việt Nam
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chỉ là trò "nhát ma" vớ vẩn thui mờ!

Hàn Quốc bất an vì bản tin lạ toàn “mật mã” của Triều Tiên

Dân trí Đài phát thanh quốc gia Triều Tiên gần đây liên tục phát đi bản tin lạ với toàn dãy số khó hiểu. Giới chức Hàn Quốc cho rằng đây có thể là một dạng thông tin được mã hóa giống như thời chiến để gửi tới cho tình báo của Triều Tiên đang nằm vùng ở Hàn Quốc.
 >> Triều Tiên tuyên bố mô phỏng thành công tấn công hạt nhân Hàn Quốc
 >> Hàn Quốc nói Triều Tiên sẵn sàng thử hạt nhân bất kỳ lúc nào
 >> Triều Tiên áp dụng luật thời chiến với Mỹ



Triều Tiên gần đây đã phát đi những bản tin toàn số trên sóng radio. (Ảnh: AFP)
Triều Tiên gần đây đã phát đi những bản tin toàn số trên sóng radio. (Ảnh: AFP)
Bộ thống nhất và Cơ quan tình báo quốc gia Hàn Quốc cho biết, nữ phát thanh viên Triều Tiên đã đọc các dãy số gồm “Số 35 trang 459” và “Số 55 trang 913” trong bản tin kéo dài 2 phút vào ngày 24/6 và bản tin 14 phút hôm 15/7.
Phát thanh viên phía Triều Tiên gọi đó là các bài tập vật lý và toán học cho chương trình giáo dục từ xa bậc đại học.
Phía Hàn Quốc cho rằng đây là một dạng truyền thông tin cho các điệp viên nằm vùng. Trong khi đó một số chuyên gia cho rằng, Triều Tiên đang dùng chiến tranh tâm lý với Hàn Quốc.
Yoo Dongryul, người đứng đầu viện nghiên cứu dân chủ tự do ở Hàn Quốc, nói rằng Triều Tiên có thể đang cố tạo cho giới tình báo Hàn Quốc cảm giác rằng Bình Nhưỡng đang tăng cường các hoạt động tình báo.
Trong thời chiến tranh lạnh, Triều Tiên cũng từng sử dụng hình thức truyền thông điệp như vậy để đưa ra chỉ thị, nhiệm vụ cho các điệp viên nằm vùng ở Hàn Quốc. Tuy nhiên, ông Dongryul cho rằng Triều Tiên khó có thể tiếp tục dựa vào cách truyền tin dạng dãy số kiểu cũ vốn bị tình báo Hàn Quốc phát hiện. Theo ông, hiện Triều Tiên sử dụng các biện pháp tinh vi hơn, truyền đạt thông tin qua dữ liệu âm thanh hoặc video.
Những bản tin kỳ lạ của Triều Tiên được phát đi trong bối cảnh Bình Nhưỡng phẫn nộ trước việc Hàn Quốc và Mỹ nhất trí triển khai lá chắn tên lửa ở Hàn Quốc nhằm răn đe Triều Tiên. Hôm qua 19/7, Triều Tiên cũng phóng thử liên tiếp 3 tên lửa đạn đạo và nói rằng đây là một cuộc diễn tập mô phỏng thành công một vụ tấn công hạt nhân phủ đầu nhằm vào Hàn Quốc.
Minh Phương
Phần nhận xét hiển thị trên trang

ĐỀ NGHỊ QUỐC HỘI THÀNH LẬP ỦY BAN ĐIỀU TRA FORMOSA


 
Luật sư Trương Trọng Nghĩa:
“Đề nghị thành lập ủy ban lâm thời điều tra Formosa”
TTO - ĐBQH Trương Trọng Nghĩa cho rằng Quốc hội nhiệm kỳ trước vẫn còn hiện tượng cả nể. Nhưng với Formosa thì không thể cả nể nữa và phải thành lập ngay ủy ban lâm thời để điều tra. 
* Vì sao ông lại đề nghị việc này, thực tế trong lịch sử hoạt động, Quốc hội chưa từng thành lập ủy ban lâm thời về bất cứ việc gì?
- Vậy thì phải đặt lại câu hỏi là vì sao luật cho phép Quốc hội lập ủy ban lâm thời để xem xét về các vụ việc nổi cộm mà chúng ta chưa bao giờ làm? Tôi cho rằng khi có sự việc nghiêm trọng thì phải làm.
Tôi ủng hộ quan điểm nên thành lập Ủy ban lâm thời xem xét, điều tra các vấn đề môi trường nổi cộm. Trước mắt là tập trung vào trường hợp Formosa. Sau đó là các dự án tương tự.
Vấn đề Formosa không chỉ là chuyện hôm nay mà của cả 70 năm tới. Dự án 70 năm nhưng ngay trong giai đoạn đầu đã thấy xuất hiện nhiều vi phạm, thể hiện sự coi thường luật pháp Việt Nam, coi thường quyền lợi của người dân Việt Nam.
* Từ câu chuyện Formosa, phải chăng công tác giám sát hoạt động của Quốc hội với các cơ quan hành pháp phải được chú trọng hơn?
- Đúng là việc giám sát của Quốc hội đối với các cơ quan hành pháp cần phải nỗ lực hơn, sâu sát hơn và kiên quyết hơn. Nhiệm kỳ này phải rút kinh nghiệm nhiệm kỳ trước về việc này.
Trong Quốc hội, chúng ta còn có hiện tượng cả nể. Do đó các ủy ban phải làm đúng vai trò của mình hơn. Các đại biểu Quốc hội khi đã là đại biểu dân cử rồi thì phải đặt trách nhiệm dân cử lên cao hơn và tránh tình trạng nể nang.
Chính tình trạng nể nang này làm cho việc giám sát không đến nơi đến chốn. Khi cần làm thì không làm.
Với những hành vi như đã được phanh phui trên công luận, có thể thấy công tác hành pháp đã sơ hở. Có lúc tôi có cảm giác như cơ quan quản lý nhà nước đã bất lực trước những sai phạm đó, kể cả ở cấp trung ương và cấp địa phương.
* Khi sự việc vỡ lỡ ra, hay có câu “đã làm đúng theo quy trình”. Vậy theo ông có phải xem lại quy trình?
- Sau đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 12 việc chấn chỉnh công tác cán bộ được tiến hành mạnh mẽ. Nổi lên một điều là phải xem lại cái gọi là quy trình, bởi vì quy trình do con người đặt ra do con người xây dựng nên và do con người thông qua.
Nhưng tôi cho rằng nếu là con người mà lại là con người tốt, con người có trách nhiệm cao thì dù quy trình chưa chặt chẽ thì người ta cũng sẽ bổ túc bổ sung, đề nghị hoàn thiện. Còn nếu con người không tốt thì dù quy trình chặt chẽ người ta vẫn tìm cách để lách, bỏ qua.
Đã đến lúc phải rà lại tất cả các quy trình để xem có đủ sức để gạn lọc ngăn cản được những tiêu cực của những người có trách nhiệm xây dựng cũng như là phê chuẩn những quy trình hay không.
Nếu như quy trình chưa hoàn thiện thì chúng ta bổ sung bổ túc bằng luật pháp, bằng những quy định của Chính phủ, của Đảng. Còn nếu quy trình chặt chẽ rồi thì phải xem lại công tác cán bộ. ví dụ người đó được giao gác cổng thì đêm anh lại mở cổng cho trộm vào.
Đó là vấn đề con người chứ không phải là quy trình nữa. Phải xử lý cả hai khâu con người, và quy trình mới giải quyết được.
Viễn Sự ghi 
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cần cảnh giác với ma trận phá hoại kinh tế Việt Nam từ Trung Quốc


NGỌC VIỆT/GDVN
Trung Quốc dựa hơi người Thái, mượn tay người Nhật phân phối hàng hoá Trung Quốc đang bị tẩy chay dưới danh nghĩa hàng hoá đang được ưa chuộng.
Ngày 10/7 Cafebiz.vn đưa tin, "đại gia bán lẻ Nhật Bản" sắp có mặt tại Việt Nam bị nghi ngờ là thương hiệu Trung Quốc đội lốt.
Theo đó "đại gia bán lẻ Nhật Bản" mang tên Miniso sẽ có mặt tại Việt Nam vào tháng 8/2016 theo hình thức nhượng quyền và dù được gắn mác đại gia nhưng Miniso lại không phải thương hiệu nổi tiếng ở Nhật Bản.
Người Việt sinh sống tại Nhật Bản gần như không biết đến thương hiệu Miniso.
"Thậm chí, các đồng nghiệp người Nhật của tôi cho biết, họ cũng hoàn toàn không biết về thương hiệu này", một người Việt Nam sinh sống tại Nhật Bản tên là Hiếu cho hay.
Hiện tại, Miniso chỉ có lèo tèo vài cửa hàng tại Nhật Bản, khiến cho không ít người thắc mắc, tại sao thương hiệu Nhật Bản này chỉ có 4 cửa hàng tại Tokyo, nhưng lại có tới 1.000 cửa hàng tại Trung Quốc?
Miniso Nhật Bản bị nghi ngờ “đội lốt” Trung Quốc khi tiến vào Việt Nam. Ảnh: Talk Vietnam.
Chưa hết, thương hiệu này còn dính rắc rối khi sử dụng tiếng Nhật cũng thiếu chính xác trên bao bì sản phẩm của mình. Chính điều này khiến nhiều người tiêu dùng thắc mắc, rốt cuộc thì Miniso là thương hiệu Nhật Bản hay Trung Quốc?
Nếu nhìn vào logo của Miniso, người ta cũng dễ dàng liên tưởng tới sự kết hợp giữa 2 chuỗi bán lẻ nổi tiếng Nhật Bản là Daiso và Uniqlo.
Được biết, trang web chính thức của Miniso Japan giới thiệu, công ty này được thành lập bởi 1 người Nhật tên là Miyake Junya và 1 tập đoàn đến từ Trung Quốc và đại diện là doanh nhân Ye Guofu.
Trong đó, ông Miyake Junya đóng vai trò là nhà thiết kế, còn tập đoàn Trung Quốc quản lý cả thương hiệu và kinh doanh Miniso, theo Cafebiz.vn.
Mới đây, vneconomy.vn ngày 19/7 lại đưa tin, Tập đoàn Thái Lan Central Group bác bỏ thông tin Big C do Trung Quốc sở hữu, khi phát đi thông cáo khẳng định đây là tập đoàn 100% sở hữu của gia đình Thái Lan.
Động thái này diễn ra sau khi trên mạng xã hội gần đây cho thấy có nhiều nghi vấn về nguồn gốc tập đoàn này, liên quan đến việc mua lại chuỗi siêu thị Big C tại Việt Nam.
Trong thông cáo vừa phát đi, Central Group cho rằng, những thông tin Big C do Trung Quốc sở hữu là hoàn toàn bịa đặt.
Theo thông cáo, Central Group được thành lập vào năm 1947, từ một cửa hàng nhỏ tại Bangkok do gia đình ông Tiang Chirathivat - một người Thái Lan gốc Trung Quốc, di cư sang Thái Lan từ năm 1925 - điều hành.
Tập đoàn hiện nay vẫn thuộc sở hữu của gia đình Chirathivat.
Central Group bắt đầu đầu tư tại Việt Nam từ năm 2011 từ việc hợp tác với các đối tác nội địa như Nguyễn Kim, Lan Chi Mart và gần đây nhất là Zalora.
Vào đầu năm 2016, Central Group đã bổ sung thương hiệu Big C vào danh sách các thương hiệu của các công ty thành viên của tập đoàn tại Việt Nam, theo vneconomy.vn.
Nguy cơ người tiêu dùng Việt Nam phải dùng hàng Trung Quốc với nhãn mác Việt, Thái, Nhật Bản ngày càng hiện hữu. Ảnh minh họa: dtinews.vn.
Như vậy là “yếu tố Trung Quốc” được xem là có dính dáng tới hai “đại gia bán lẻ” của hai trong ba quốc gia mà công nghệ bán lẻ đang trở thành thương hiệu quốc gia ở Châu Á là Thái Lan – Nhật Bản – Hàn Quốc.
Người viết cho rằng sự nghi ngờ của cộng đồng là có lý và có cơ sở. Nhưng tại sao người Trung Quốc lại không ra mặt mà để bị xem là “lấp ló sau cánh gà”?
"Yếu tố" Trung Quốc gây hại khó ai ngờ
Như người viết đã từng phân tích trong bài “BigC – Metro và những kệ hàng Thái Lan – Trung Quốc”, thì người Trung Quốc, thương nhân Trung Quốc, doanh nghiệp Trung Quốc có thể tham gia và chiến thắng trong bất cứ thương vụ mua bán hay chuyển nhượng quyền sở hữu đối với các doanh nghiệp, thương hiệu tại Việt Nam.
Nhưng trong hai thương vụ BigC – Metro lại vắng người Trung Quốc.
Phải chăng những thương vụ này không hấp dẫn với họ? Người viết cho rằng, thực ra không phải như vậy. Người Trung Quốc thừa biết là họ không có thiện cảm ở nhiều nước trên thế giới, trong đó có Việt Nam.
Vì vậy khi họ tham gia vào các thương vụ thì dù có thiến thắng nhưng không phải là thành công, vì họ sẽ làm giảm giá trị vô hình của thương hiệu – đó là sự yêu thích của khách hàng và đối mặt với tâm lý tẩy chay.
Do đó, người Trung Quốc tạm nhường đối thủ và họ sẽ thu xếp ở phía sau hậu trường. Với “đại gia bán lẻ” Miniso thì bản chất sự việc cũng chẳng khác là bao.
Khi chỉ cần 3, 4 cửa hàng mở ra trên đất Nhật qua hình thức liên doanh với bất cứ người dân Nhật Bản nào đó thì đương nhiên Miniso là của Nhật Bản. Và Miniso bước vào Việt Nam từ Nhật Bản, của người Nhật Bản nên được đón nhận là doanh nghiệp Nhật Bản.
Như vậy là BigC thuộc sở hữu của người Thái Lan và Miniso là doanh nghiệp Nhật Bản. Dù cộng đồng có nghi ngờ nhưng thực tế chứng minh đúng như thế.
Tuy nhiên, yếu tố Trung Quốc, “chất” Trung Quốc có trong hai thực thể này là rõ ràng, cho dù tỷ trọng, tỷ lệ Trung Quốc chiếm trong đó là bao nhiêu thì chưa thể đo lường.
Chỉ có điều hàng hoá “made by Chinese” có thể bước vào thị trường Việt Nam dưới nhãn mác “made in Japan”, “made in Thailand”.
Rõ ràng, người Trung Quốc dựa hơi người Thái, mượn tay người Nhật phân phối hàng hoá Trung Quốc đang bị tẩy chay dưới danh nghĩa hàng hoá đang được ưa chuộng nhờ chất lượng và uy tín.
Với chính sách “ngoại giao kinh tế”, Bắc Kinh có thể giúp cho doanh nghiệp Trung Quốc, thương nhân Trung Quốc len lỏi vào bất cứ ngóc ngách nào của kinh tế thế giới, trong đó có kinh tế Việt Nam, vì điều đó đều phục vụ cho ý đồ thống trị của họ.
Người Trung Quốc sẽ không cần phải tranh giành với các đối thủ mà vẫn có thể thành công, dù không phải là người chiến thắng.
Có thể nhận diện, thị trường bán lẻ đang là điểm sáng của kinh tế Việt Nam trong việc chuẩn bị đón cơ hội từ TPP. Tuy nhiên đây cũng chính là kênh mà Trung Quốc có thể gây hại cho kinh tế Việt Nam nhanh nhất.
Đó là gây mất niềm tin của người tiêu dùng Việt Nam vào những nhà cung cấp uy tín, thậm chí sẽ tới lúc đánh đồng hàng Nhật, hàng Thái với hàng Trung Quốc.
“Miniso là thương hiệu bán lẻ hàng tiêu dùng ứng dụng thời trang Nhật phát triển theo mô hình nhượng quyền thương hiệu.
Các sản phẩm chủ yếu là hàng tiêu dùng, gia dụng, thời trang, phụ kiện kỹ thuật số, mỹ phẩm, mỹ phẩm chăm sóc da, dụng cụ làm đẹp, dụng cụ hỗ trợ sức khỏe, du lịch… cho trẻ sơ sinh đến người cao tuổi.
Đơn vị phân phối độc quyền tại Việt Nam là tập đoàn Lê Bảo Minh - đối tác của Canon”, theo Cafebiz.vn.
Không những vậy, kinh tế Việt Nam còn có thể gặp nguy hiểm khi doanh nghiệp Trung Quốc tiến hành liên doanh ảo với những đối tác có uy tín đặc biệt ở những nước phát triển, nhất là trong những lĩnh vực công nghệ cao.
Từ đó người Trung Quốc sẽ chuyền những vi rút độc hại của họ phá hoại nhiều lĩnh vực của kinh tế Việt Nam mà phải mất năm, bảy năm trời mới phát hiện ra và khi đó thì hậu quả đã quá lớn.
“Bài học quan trọng từ các liên doanh ảo là các thỏa thuận giúp tận dụng thế mạnh của đối tác để tạo ra doanh thu mà lại tránh được các khoản chi phí không cần thiết, khi một bên trong liên doanh chủ động mở rộng sang các thị trường nước ngoài”, theo tài liệu của investopedia.com.
Có thể thấy rằng, đây là một chiêu thức mà có thể khiến cho người Trung Quốc chỉ cần “cố gắng tối thiểu nhưng mang lại hiệu quả tối đa” cho họ.
Ma trận phá hoại
Có thể thấy rằng, với sách lược “cố gắng tối thiểu – hiệu quả tối đa”, người Trung Quốc có thể phá hoại kinh tế Việt Nam từ trực diện đến ảo diện, từ trực tiếp đến ngầm ngầm qua việc “thay tên đổi họ” cho hàng hoá Trung Quốc khi tiến vào thị trường Việt Nam.
Tuy nhiên, người viết cho rằng với triết lý kinh doanh “hại người lợi mình” thì người Trung Quốc không chỉ dừng lại ở đó, vì thực ra sự thiệt hại đó có thể rất lớn, nhưng sự nguy hại thì vẫn có thể lường được.
Người Trung Quốc sẽ khiến cho đối thủ cũng như đối tác không thể lường được nguy hại bởi những hành động phá hoại của họ, đó mới là bản chất của vấn đề.
BigC có thể thuộc sở hữu của Trung Quốc hay không, Miniso thuộc sở hữu của Trung Quốc hay không, điều đó sẽ được làm sáng tỏ qua thời gian.
Tuy nhiên, việc hàng hoá “made by Chinese” nhưng mang nhãn hiệu “made in Japan”, “made in Thailand” mới là cốt lõi của vấn đề.
Vấn đề liên doanh giữa doanh nghiệp Nhật Bản với doanh nghiệp Trung Quốc, giữa doanh nghiệp Trung Quốc với doanh nghiệp Thái Lan hay doanh nghiệp tại một quốc gia nào đó sẽ phải được tuân thủ theo luật kinh tế - thương mại tại các quốc gia đó.
Tiến trình hợp tác sẽ diễn ra theo quy định của luật pháp tại các quốc gia đó. Nghĩa là việc liên doanh, tạo điều kiện cho “yếu tố” Trung Quốc, “chất” Trung Quốc thẩm thấu vào một thực thể kinh tế khác phải theo cơ chế.
Và mấu chốt vấn đề là ở đây.
Khi hiệu ứng phá hoại của người Trung Quốc phát huy hiệu quả qua việc người Việt Nam tẩy chay hàng hoá “made by Chinese” nhưng mang nhãn hiệu “made in Japan”, “made in Thailand”, điều đó khiến cho quan hệ kinh tế Việt Nam – Thái Lan, quan hệ kinh tế Việt Nam – Nhật Bản sẽ bị ảnh hưởng.
Khi đó tâm lý tẩy chay hàng Nhật, hàng Thái sẽ lây lan sang việc “xem thường” doanh nghiệp Nhật, doanh nhân Thái.
Điều đó khiến cho yêu cầu phải làm sao ngăn chặn yếu tố nguy hại mang tên Trung Quốc được xem là nguy cấp và nó phải xuất phát từ cơ chế, phải xoay quanh cơ chế.
Luật pháp của Nhật Bản không thể tạo ra những điều kiện đặc biệt để chặn “yếu tố” Trung Quốc.
Ví dụ như “doanh nghiệp Nhật Bản có thể liên doanh với doanh nghiệp nước ngoài, trừ doanh nghiệp Trung Quốc” hay “việc sản xuất những sản phẩm mang tính hỗn hợp có thể áp dụng với doanh nghiệp nước ngoài, trừ doanh nghiệp Trung Quốc”…
Không thể chỉ vì “chất” Trung Quốc mà cơ chế vận hành của cả một nền kinh tế phải thay đổi. Nhưng chỉ vì “chất” Trung Quốc mà có thể làm nguy hại tới cả một nền kinh tế.
Điều này khiến cho việc ban hành chính sách điều hành kinh tế vĩ mô gặp rất nhiều khó khăn và kèm theo đó là những thiệt hại cứ ngày một lớn dần bởi “nhân tai” Trung Quốc.
Không thay đổi thì chẳng khác gì người Thái, người Nhật gián tiếp giúp người Trung Quốc làm hại người Việt.
Nhưng thay đổi thì có thể thiệt hại rất lớn với chính người Thái, người Nhật, nhất là khi quan hệ kinh tế Trung Quốc – Thái Lan, quan hệ kinh tế Trung Quốc – Nhật Bản bị ảnh hưởng và suy giảm.
Và thế là chỉ cần vài doanh nghiệp bị thẩm thấu yếu tố gây hại mang tên Trung Quốc gây nhiễu thị trường Việt Nam, đã khiến cho kinh tế Thái Lan, kinh tế Nhật Bản, kinh tế Việt Nam chịu thiệt hại rất lớn nhưng lại không dễ tìm được giải pháp.
Rõ ràng, cái “ma trận phá hoại” do người Trung Quốc tạo ra có công hiệu rất lớn trong việc thiệt hại cho cả đối tác lẫn đối thủ của họ.
Thiệt hại trên thị trường có thể cân đong đó đếm được, nhưng việc gây nhiễu hoạt động sản xuất – kinh doanh và hợp tác – đầu tư chỉ qua vài sự thẩm thấu gây hại bởi “vi rút” mang tên Trung Quốc là cực kỳ lớn và không dễ lượng hoá bằng con số thiệt hại cụ thề được.
Quan hệ hợp tác giữa các quốc có thể bị ảnh hưởng, thậm chí gián đoạn bởi “yếu tố” Trung Quốc.
Cơ chế vận hành của một nền kinh tế có thể phải hiệu chỉnh lại chỉ vì “chất” Trung Quốc đã thẩm thấu vào những mắt xích của nền kinh tế.
Điều đó khiến nó vận hành không như mục đích của người xây dựng cơ chế là mang lại lợi ích quốc gia, mà có thể gây thiệt hại cho lợi ích quốc gia, thậm chí phá hoại đất nước.
Theo cá nhân người viết thì mục đích quan trọng nhất trong việc tạo ra “ma trận phá hoại” chính là nhằm tạo ra độc quyền theo lãnh thổ. Đó là việc tạo ra ưu thế đặc biệt của hàng hoá Trung Quốc tại một thị trường nào đó.
Khi người tiêu dùng mắc bẫy Trung Quốc, có tâm lý tẩy chay hàng hoá của các đối thủ tại một lãnh thổ hay một quốc gia, đây chính là điều nguy hại mà kinh tế Việt Nam đang phải đối mặt từ Trung Hoa đại lục.
Tài liệu tham khảo:

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ĐBQH Nguyễn Thị Nguyệt Hường nhập tịch Malta để làm gì?

Dư luận chưa quên những tiêu cực của các cựu ĐBQH Đặng Thị Hoàng Yến, Châu Thị Thu Nga, Trịnh Xuân Thanh… thì nay việc ĐBQH Nguyễn Thị Nguyệt Hường nhập quốc tịch Malta bị cơ quan chức năng phát hiện, khiến Hội đồng bầu cử Quốc gia họp khẩn cấp bãi bỏ tư cách ĐBQH của bà Hường đã làm dấy lên câu hỏi rất lớn về đạo đức của những vị ĐBQH đại diện cho tiếng nói nhân dân. Câu hỏi đặt ra: Bà Hường chọn Đảo quốc Malta nhập tịch để làm gì?

Cộng hòa Malta là một đảo quốc nhỏ giữa Địa Trung Hải, cách đảo Sicilia của Ý khoảng 93 km về phía Nam. Được coi là “thiên đường trốn thuế” tương tự Panama, Cayman…, Malta đã trở thành đích ngắm của những kẻ lắm tiền nhiều của hay các quan chức tham nhũng muốn tìm một “thiên đường” che giấu, tẩu tán tài sản (Ở Malta không đánh thuế bất động sản, không đánh thuế thừa kế, thuế tài sản hay giá trị tài sản ròng. Đặc biệt, Malta không đánh thuế đối với những tài sản được hình thành ở nước ngoài.Tức là bà Hường sẽ “không mất một đồng thuế nào” khi tẩu tán tài sản từ Việt Nam sang nước này)
Ảnh chụp hộ chiếu ghi rõ Quốc tịch Malta của bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường, được cấp ngày 22/6/2016 do Văn phòng Hộ chiếu Malta cấp. (Nguồn: FB Tuyen Nguyen Chung)
Ảnh chụp hộ chiếu ghi rõ Quốc tịch Malta của bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường, được cấp ngày 22/6/2016 do Văn phòng Hộ chiếu Malta cấp. (Nguồn: FB Tuyen Nguyen Chung)
“Có cung ắt có cầu”, Chương trình Nhà đầu tư cá nhân (MIIP) được Malta lập ra để thu hút nguồn tiền từ nước ngoài, vừa mang lại lợi ích kinh tế cho Malta, vừa đáp ứng nhu cầu hợp thức hóa, cất giấu tài sản ở Malta của các tay tài phiệt, đi kèm với các khoản tiền nộp và cam kết đóng góp tài chính khổng lồ dài hạn. Để thực hiện chương trình này, từ tháng 02/2014, đảo quốc Malta đã cho phép hoạt động mua bán quốc tịch, hiểu nôm na có tiền là có quốc tịch.
Hiện trên mạng xã hội đang lan truyền các hình ảnh hộ chiếu của bà Hường và gia đình mang quốc tịch Malta gây bức xúc cộng đồng mạng. Các hộ chiếu đều ghi rõ tên tuổi, số hộ chiếu và thời gian do Văn phòng Hộ chiếu Malta cấp cho bà Hường và gia đình.
13781877_287304188291056_6981225061071940937_n
Ảnh chụp hộ chiếu ghi rõ Quốc tịch Malta của chồng bà Nguyệt Hường – ông Trần Anh Tuấn được cấp ngày 22/6/2016 bởi Văn phòng Hộ chiếu Malta. (Nguồn: FB Tuyen Nguyen Chung)
13737518_287304191624389_2808824053124960864_o
Ảnh chụp hộ chiếu ghi rõ Quốc tịch Malta của con trai bà Hường – Trần Anh Đức, được cấp ngày 22/6/2016 bởi Văn phòng Hộ chiếu Malta. (Nguồn: FB Tuyen Nguyen Chung)
Theo tiết lộ của một số nguồn tin đáng tin cậy, bà Hường đã chi hàng chục triệu EURO để nhập quốc tịch cho các thành viên gia đình, thành lập công ty tại Malta, mua bất động sản, trái phiếu và chuẩn bị các khoản đầu tư khổng lồ (thực chất là tiền bẩn) vào quốc đảo này.
Đáng lưu ý, theo quy định của Malta, bà Hường phải cư trú liên tục 12 tháng ở quốc đảo này trước khi nhập quốc tịch. Với thời lượng cư trú tại Malta dài như thế, không hiểu thời gian đâu để bà Hường có mặt tại Quốc hội để bảo vệ quyền lợi của những cử tri đã bầu chọn bà? Trong khi, người dân còn đang phải sống trong cảnh đói khổ, lam lũ với bao nhiêu bức xức cần bảo vệ và giải quyết, thì bà Nguyệt Hường (đại diện tiếng nói của cử tri) lại lo đem tiền của tẩu tán ra nước ngoài, thề trung thành tuyệt đối với nhân dân và nhà nước Malta!. Phải chăng tư cách ĐBQH chỉ là công cụ, là “vỏ bọc hoàn hảo” để bà hưởng quyền miễn trừ truy cứu trách nhiệm, trục lợi cá nhân?
Ngoài việc vi phạm luật pháp Việt Nam (Điều 4, Luật Quốc tịch), hành động của bà Hường còn đặt ra câu hỏi lớn về số tài sản khổng lồ rót vào Malta hình thành từ đâu? Hay đây là những thủ đoạn hợp pháp hóa các “khoản tiền bẩn” (rửa tiền) mà bà đã vơ vét của nhân dân Việt Nam, nay cố tẩu tán ra nước ngoài, tránh bị phát hiện và xử lý pháp luật, như trường hợp cựu ĐBQH Châu Thị Thu Nga?
Đề nghị các cơ quan chức năng nhanh chóng vào cuộc điều tra những hoạt động mờ ám cũng như nguồn gốc số tài sản khổng lồ của bà Hường và gia đình.
Nguồn: FB Tuyen Nguyen Chung
Nữ đại gia Nguyệt Hường sở hữu khối tài sản khủng ra sao?

Nữ đại gia Nguyệt Hường sở hữu khối tài sản khủng ra sao?

Sinh năm 1970 tại Nam Định, bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường là doanh nhân nổi tiếng với vai trò lãnh đạo, chủ tịch hoặc sáng lập tại nhiều Tập đoàn, ngân hàng. Bà Nguyệt Hường đảm nhận vai trò Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần...
Quốc hội khoá 14 và bất ngờ ở “phút 89”

Quốc hội khoá 14 và bất ngờ ở “phút 89”

Với vụ việc liên quan đến bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường, Quốc hội khoá 14 sẽ chỉ có 494 đại biểu... Bất ngờ. Đó là hai chữ được Tổng thư ký Quốc hội, Chánh văn phòng Hội đồng Bầu cử Quốc gia, ông Nguyễn Hạnh Phúc nói về thông...
Vì sao bà Nguyệt Hường bị bác tư cách đại biểu Quốc hội?

Vì sao bà Nguyệt Hường bị bác tư cách đại biểu Quốc hội?

Nguyên nhân khiến bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường bị bác tư cách đại biểu Quốc hội được tiết lộ là do bà này có hai quốc tịch là Việt Nam và Cộng hòa Malta.  Trả lời báo chí tối ngày 17/7, Tổng thư ký QH Nguyễn Hạnh Phúc, Chánh..

BLUEVN
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mọi điều bạn tưởng bạn biết về Trung Quốc là sai lầm..


china sphere
(Có phải chúng ta quá bị ám ảnh về sự trỗi dậy của TQ trong khi lẽ ra chúng ta phải lo lắng về sự suy sụp của nó)
Minxin PeiForeign Policy, 29-8-2012
Trần Ngọc Cư dịch
Trong 40 năm qua, người Mỹ thường chậm chạp trong việc nhận ra vận nước đang đi xuống của các đối thủ bên ngoài. Trong thập niên 1970 họ coi Liên Xô cao hơn họ một cái đầu – đang ở thế đi lên, mặc dù nạn tham nhũng và tình trạng thiếu hiệu năng đang phá hủy những cơ quan trọng yếu của một chế độ cộng sản đang suy tàn. Vào cuối thập niên 1980, người Mỹ sợ Nhật Bản đang qua mặt Hoa Kỳ về sức mạnh kinh tế. Nhưng chủ nghĩa tư bản thân hữu (crony capitalism), cơn điên đầu cơ, và nạn lạm quyền chính trị biểu hiện suốt thập niên 1980 đã dẫn đến sự suy sụp của kinh tế Nhật Bản năm 1991.
Có thể người Mỹ đang mang một bệnh tưởng tương tự khi nghĩ đến Trung Quốc hiện nay chăng? Những tin tức gần đây nhất từ Bắc Kinh cho thấy sự suy yếu của Trung Quốc (TQ): tăng trưởng kinh tế liên tục chậm lại, hàng hóa ứ đọng vì sản xuất ra mà không bán được, số nợ xấu ngân hàng đang gia tăng, bong bóng đầu tư bất động sản đang theo nhau nổ, và một cuộc tranh giành quyền lực thô bạo đang diễn ở chóp bu, cùng với những xì-căng-đan chính trị xảy ra gần như bất tận. Nhiều yếu tố từng thúc đẩy sự trỗi dậy của Trung Quốc, như lợi thế dân số, thái độ coi thường môi trường, lao động siêu rẻ, và khả năng tiếp cận các thị trường nước ngoài gần như bất tận, hoặc đang thu hẹp hoặc đang biến mất.
Nhưng ngay cả các giới chóp bu Mỹ cũng không ghi nhận được thế đi xuống của  Trung Quốc, nói chi đến công chúng Mỹ. Chiến lược “xoay trục qua châu Á” (pivot to Asia) của Tổng thống Barack Obama, được công bố vào tháng 11 năm ngoái và thường được đề cao, xây dựng trên tiền đề là Trung Quốc liên tục đi lên. Lầu Năm góc tuyên bố rằng vào trước năm 2020 khoảng 60% hạm đội của Hải quân Mỹ sẽ được đóng tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Washington cũng đang cân nhắc triển khai các hệ thống hải vận chống tên lửa (sea-borne anti-missile sytems) tại Đông Á, một động thái phản ánh những lo lắng của Mỹ về các lực lượng tên lửa đang gia tăng của Trung Quốc.
Trong cuộc vận động dẫn đến ngày bầu cử Tổng thống, 6 tháng 11 sắp đến, cả phe Dân chủ lẫn phe Cộng hòa đều nhấn mạnh sức mạnh bên ngoài của TQ vì những lý do vừa nhân danh an ninh quốc gia vừa tùy tiện chính trị. Phe Dân chủ dùng sức mạnh kinh tế đang lên của Trung Quốc để kêu gọi Chính phủ đầu tư thêm nữa vào giáo dục và công nghệ môi trường. Vào cuối tháng Tám, Trung tâm Vì tiến bộ Mỹ (the Center for American Progress) và Trung tâm Vì thế hệ mai sau (the Center for the Next Generation), hai cơ quan nghiên cứu chính sách tả khuynh, đã đưa ra một báo cáo tiên đoán rằng Trung Quốc sẽ có 200 triệu người có trình độ đại học trước năm 2030. Bản báo cáo (cũng dự đoán tiến bộ của Ấn Độ trong việc tạo vốn con người/human capital) đã vẽ một bức tranh ảm đạm về sự suy yếu của Mỹ và đòi hỏi những hành động cương quyết. Phe Cộng hòa thì bênh vực cho việc gia tăng ngân sách quốc phòng trong một thời kỳ mà những con số thâm thủng đã cao ngất trời, một phần bằng cách trích dẫn những tiên đoán cho rằng các khả năng quân sự của Trung Quốc sẽ tiếp tục gia tăng khi kinh tế nước này bành trướng. Chương trình tranh cử 2012 của Đảng Cộng hòa, được đưa ra vào cuối tháng 8 tại Đại hội Quốc gia Đảng Cộng hòa, nói: “Đối diện với việc Trung Quốc tăng tốc xây dựng các lực lượng quân sự, Mỹ và đồng minh phải duy trì các khả năng quân sự thích ứng để ngăn cản hành vi xâm lược và o ép của Trung Quốc đối với các nước láng giềng”.
Sự không ăn nhập (disconnect) vẫn tiếp tục tồn tại, giữa một bên là những rối loạn đang sôi sục tại Trung Quốc và bên kia là cảm thức có vẻ chắc nịch của Mỹ về sức mạnh TQ, mặc dù các phương tiện truyền thông Mỹ mô tả tình hình TQ rất chính xác, nhất là về những suy yếu nội lực của nước này. Một lối giải thích cho sự không ăn nhập này là, giới tinh anh cũng như người dân bình thường tại Mỹ không được thông tin đầy đủ về Trung Quốc và về bản chất của những thách thức kinh tế mà TQ sẽ gặp phải trong những thập kỷ tới. Những tệ nạn kinh tế của Trung Quốc có gốc rễ sâu xa hơn thế nữa: đó là một nhà nước đồ sộ đang phung phí tiền vốn và đang chèn ép để đẩy khu vực tư ra ngoài sinh hoạt kinh tế, đó là sự thiếu hiệu năng và thiếu sáng kiến có tính hệ thống, đó là một giai cấp thống trị ở chóp bu tham lam vô độ chỉ biết vinh thân phì gia và duy trì đặc quyền đặc lợi, đó là một khu vực tài chính kém phát triển đến thảm hại, và đó là những sức ép môi trường và dân số chồng chất lên nhau. Nhưng ngay cả những người có theo dõi tình hình Trung Quốc, tư duy nổi bật vẫn là, mặc dù Trung Quốc đã đi vào một giai đoạn gập ghềnh, những yếu tố kinh tế cơ bản vẫn còn mạnh.
Những cảm thức của người Mỹ về tình hình trong nước mình đã ảnh hưởng cách nhìn của họ đối với các địch thủ bên ngoài. Chẳng phải là một sự trùng hợp tình cờ mà giai đoạn thuộc thập niên 1970 và thập niên 1980, khi người Mỹ không nhận ra những dấu hiệu suy yếu của các nước thù địch, cũng là giai đoạn mà dân Mỹ rất bất mãn với các thành tích của nước mình (chẳng hạn được phản ánh trong “bài diễn văn về căn bệnh của Mỹ” của Tổng thống Jimmy Carter, năm 1979). Ngày nay, một Trung Quốc có mức tăng trưởng kinh tế giảm sút từ 10% xuống 8% một năm (như hiện nay) vẫn còn trông sáng sủa so với một nước Mỹ có mức tăng trưởng èo uột dưới 2% và tỉ số thất nghiệp trên 8%. Trong con mắt của người Mỹ, mặc dù tình hình bên kia có thể xấu đi, nhưng tình hình ở đây còn tồi tệ hơn nhiều.
Sở dĩ những cảm thức về một Trung Quốc hùng cường và hãnh tiến vẫn tồn tại là do các hành vi hiện nay của Bắc Kinh. ĐCSTQ đang cầm quyền tiếp tục khai thác những tình cảm dân tộc chủ nghĩa để nâng cao uy tín của mình như là những chiến sĩ bảo vệ danh dự Tổ quốc. Báo đài nhà nước và sách giáo khoa môn lịch sử đã nhồi nhét vào đầu óc thế hệ trẻ một món ăn tinh thần gồm những sự kiện bị bóp méo nhằm đề cao niềm tự hào dân tộc, những láo khoét trắng trợn, và những huyền thoại về lòng yêu nước, dễ dàng kích động những tình cảm bài phương Tây và bài Nhật. Thậm chí đáng lo ngại hơn nữa là lập trường không khoan nhượng của Bắc Kinh về các tranh chấp lãnh thổ với các đồng minh chính của Mỹ tại châu Á, như Nhật Bản và Philippines. Một cuộc tranh chấp lãnh hải, đặc biệt tại Biển Đông Việt Nam, có thể dẫn đến xung đột vũ trang. Đây là một mối nguy đã thực sự khiến nhiều người Mỹ tin rằng họ không thể để mất cảnh giác đối với Trung Quốc.
Điều đáng tiếc là, sự chênh lệch giữa cảm thức của người Mỹ về sức mạnh TQ và hiện thực yếu kém của TQ có những hậu quả tai hại trên thực tế. Bắc Kinh sẽ lợi dụng những luận điệu bài Trung Quốc và sự tăng cường thế phòng thủ của Mỹ tại Đông Á như một bằng chứng hùng hồn về thái độ thù nghịch của Washington. Đảng Cộng sản sẽ đổ lỗi cho Mỹ về những khó khăn kinh tế và thất bại ngoại giao của họ. Óc bài ngoại có thể trở thành một lợi khí cho một chế độ đang vùng vẫy để sống còn trong thời kỳ khó khăn. Nhiều người TQ đã quy trách nhiệm cho Mỹ về những hành động leo thang gần đây trong cuộc tranh chấp Biển Đông, và họ đã cho rằng Mỹ đã xúi giục Hà Nội và Manila lao vào một cuộc đối đầu với Trung Quốc.
Hậu quả nghiêm trọng nhất của tình trạng sai biệt giữa cảm thức và thực tế này là việc Mỹ mất một cơ hội để duyệt xét lại chính sách đối với Trung Quốc và để chuẩn bị cho khả năng, theo đó hướng đi lên của TQ có thể bị gián đoạn trong vòng hai thập niên tới. Cột trụ chính trong chính sách TQ của Washington là duy trì nguyên trạng (the status quo), một thế giới trong đó sự cai trị của ĐCSTQ được giả định là sẽ tồn tại hàng chục năm. Những giả định tương tự đã làm cơ sở cho các chính sách của Washington đối với Liên Xô cũ, với Indonesia dưới thời Suharto, và gần đây với Ai Cập dưới thời Hosni Mubarak và Libya dưới thời Muammar al-Qaddafi. Thái độ coi thường khả năng thay đổi chế độ tại các nước độc tài bề ngoài có vẻ ổn định đã trở thành một lề thói ăn sâu vào não trạng của các quan chức tại Washington.
Mỹ phải đánh giá lại những tiền đề cơ bản trong chính sách Trung Quốc của mình và nghiêm chỉnh cân nhắc một chiến lược thay thế, một chiến lược đặt cơ sở trên giả định về sự suy yếu của Trung Quốc và khả năng ngày một gia tăng về một cuộc chuyển đổi dân chủ bất ngờ trong vòng hai thập niên tới. Nếu một sự thay đổi như thế diễn ra, quan cảnh địa chính trị châu Á sẽ biến chuyển đến mức không thể nhận ra. Chế độ Bắc Triều Tiên sẽ sụp đổ một sớm một chiều, và Bản đảo Triều Tiên sẽ được thống nhất. Một làn sóng gồm những chuyển biến dân chủ sẽ cuốn qua khu vực, lật nhào các chế độ cộng sản tại các nước châu Á. Nhưng, ẩn số lớn nhất và quan trọng nhất có liên quan tới bản thân Trung Quốc: Liệu một nước suy yếu hay đang suy yếu với dân số 1,3 tỉ người có thể quản lý một chuyển đổi hoà bình sang chế độ dân chủ hay không?
Hẳn nhiên, vẫn còn quá sớm để ta loại bỏ khả năng thích nghi và đổi mới của ĐCSTQ. Trung Quốc cũng có thể phục hồi mạnh mẽ trong vài năm tới, và Mỹ không nên coi thường khả năng này. Nhưng sự sụp đổ của ĐCSTQ cũng là một khả năng không thể loại trừ, và những dấu hiệu bất ổn hiện nay tại Trung Quốc đang cung cấp những chỉ dấu vô giá về một biến chuyển long trời lở đất rất có thể xảy ra. Những nhà hoạch định chính sách Mỹ chắc chắn sẽ phạm thêm một sai lầm chiến lược có tầm vóc lịch sử nếu họ không đọc được hoặc đọc sai những dấu hiệu này
Nguồn : khoahocnet.com
Xem thêm : Mọi điều bạn tưởng bạn biết về sự sụp đổ của Liên Xô là sai lầm
Phần nhận xét hiển thị trên trang