Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2015

Chiêu hiền đãi sĩ là đây - Không phải cái bẫy đợi ngày treo niêu!

Treo giải 1 tỉ đồng hiến kế đổi mới cơ chế, 

chính sách

13/05/2015 12:45 GMT+7
TTO - Giải thưởng lớn đã được Đảng ủy Khối doanh nghiệp trung ương đưa ra để mời gọi người dân tham gia hiến kế
Chiều 7-5, lễ bế mạc Hội nghị lần thứ 11 Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XI được tổ chức tại trụ sở Trung ương Đảng. Trong ảnh: quang cảnh bế mạc hội nghị - Ảnh: TTXVN
Hội nghị lần thứ 11 Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XI - Ảnh: TTXVN
Ngày 13-5, Đảng ủy khối doanh nghiệp trung ương đã chính thức công bố cuộc vận động “Hiến kế đổi mới cơ chế, chính sách tạo động lực phát triển doanh nghiệp và kinh tế đất nước”.
Theo ông Bùi Văn Cường - Bí thư Đảng ủy khối doanh nghiệp trung ương, cuộc vận động này đã được sự đồng ý của Ban Bí thư nhằm phát huy trí tuệ, sức sáng tạo của cán bộ, người lao động trong xã hội, góp ý tưởng đột phá, tạo động lực phát triển doanh nghiệp và kinh tế đất nước.
Theo bản công bố của Đảng ủy Khối doanh nghiệp trung ương, nội dung kêu gọi hiến kế rất rộng: đề xuất đổi mới cơ chế, chính sách vĩ mô để tạo động lực mới phát triển nhanh, bền vững của đất nước hoặc của ngành, địa phương; xây dựng nền tảng để sớm đưa nước ta cơ bản thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại.
Bên cạnh đó là hiến kế đổi mới, hoàn thiện thể chế, phát triển kinh tế thị trường; các kế sách, chiến lược để tạo đột phá, nâng cao năng suất, chất lượng, hiệu quả và sức cạnh tranh trong hội nhập quốc tế, nâng cao hiệu lực, kỷ cương, tính công khai, minh bạch trong quản lý kinh tế...
Đặc biệt, nội dung quan trọng nữa mà Đảng ủy khối đề nghị hiến kế là làm sao đổi mới cơ chế, tạo động lực phát triển, nâng cao hiệu quả hoạt động các doanh nghiệp, đặc biệt là các tập đoàn, tổng công ty, ngân hàng thương mại nhà nước...
Người dân, người lao động cũng có thể đóng góp, hiến kế đổi mới cơ chế, chính sách nội bộ, giải pháp quản lý để nâng cao hiệu quả quản trị doanh nghiệp; các giải pháp tài chính, kinh doanh nâng cao năng suất, chất lượng, hiệu quả, khả năng cạnh tranh của doanh nghiệp...
Các tác giả có hiến kế có thể gửi trực tiếp về Đảng ủy Khối doanh nghiệp trung ương, số 381- Đội Cấn - Ba Đình - Hà Nội.
Giải thưởng cho các tác giả hiến kế được công bố rất lớn: 1 Giải đặc biệt 1 tỉ đồng, cúp và bằng khen Đảng ủy khối.
Một Giải nhất 300 triệu đồng. Ba giải nhì, mỗi giải 100 triệu đồng. Năm giải ba với tiền thưởng 30 triệu và 40 giải khuyến khích với tiền thưởng 5 triệu đồng.
Kết quả hiến kế, Đảng ủy khối Doanh nghiệp trung ương khẳng định sẽ  tổng hợp để báo cáo Ban chấp hành trung ương Đảng, Bộ Chính trị, ban bí thư để bổ sung vào văn kiện Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XII cũng như chỉ đạo nghiên cứu, ứng dụng, triển khai...
C.V.KÌNH










































































Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bộ Quốc phòng Mỹ yêu cầu kéo máy bay, tàu chiến đến Trường Sa


Hồng Thủy
Báo Giáo dục VN 
13/05/15 07:31 

(GDVN) - Carter đã yêu cầu thuộc cấp xem xét lựa chọn này, bao gồm việc điều động máy bay hải quân giám sát các đảo nhân tạo, đồng thời điều tàu quân sự tiến vào ...
 Biển Đông: Mọi thứ đã thay đổi sau vụ giàn khoan 981
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ash Carter. Ảnh: US News.

The Wall Street Journal ngày hôm nay đưa tin, quân đội Mỹ đang xem xét khả năng kéo máy bay và tàu chiến đến một chuỗi đảo nhân tạo Trung Quốc đang mở rộng (bất hợp pháp) một cách nhanh chóng ở Trường Sa (thuộc chủ quyền Việt Nam). Bộ trưởng Quốc phòng Ash Carter đã yêu cầu thuộc cấp xem xét lựa chọn này, bao gồm việc điều động máy bay hải quân giám sát các đảo nhân tạo, đồng thời điều tàu quân sự tiến vào trong phạm vi 12 hải lý tại 7 bãi đá Trung Quốc đang xây dựng (bất hợp pháp).


Động thái này nếu được Nhà Trắng chấp thuận sẽ là thông điệp cứng rắn nhất tới Bắc Kinh, rằng Mỹ sẽ không chấp nhận yêu sách lãnh thổ (vô lý, phi pháp) của Trung Quốc đối với các đảo nhân tạo mà Mỹ coi là thuộc vùng biển và không phận quốc tế. Tính toán của Lầu Năm Góc có thể là các kế hoạch quân sự, bất kỳ sự triển khai nào có thể sẽ làm tăng áp lực buộc Trung Quốc phải xuống thang đối với các đảo nhân tạo. Nhưng Bắc Kinh cũng có thể tăng gấp đôi tốc độ xây dựng thách thức lại Mỹ và tiến tới tuyên bố vùng nhận diện phòng không.

Mỹ đã nói không thừa nhận các hòn đảo nhân tạo này là lãnh thổ Trung Quốc, tuy nhiên cho đến nay hải quân Hoa Kỳ vẫn chưa điều máy bay quân sự đến tuần tra trong vòng 12 hải lý 7 bãi đá, rặng san hô này để tránh leo thang căng thẳng. Nếu Mỹ thực hiện điều này và Bắc Kinh không chịu xuông thang, cả hai có thể gia tăng áp lực xung đột quân sự trong vùng biển (Trung Quốc nhảy vào) tranh chấp. Theo ước tính của Mỹ, Trung Quốc đã mở rộng các đảo nhân tạo ở Trường Sa lên 2000 mẫu Anh, tăng lên từ 500 mẫu Anh hồi năm ngoái.

Theo các bức ảnh chụp từ vệ tinh mà kênh tin tức tình báo quốc phòng IHS cung cấp, Trung Quốc đã xây dựng một đường băng ở đá Chữ Thập đủ lớn để chứa máy bay chiến đấu và máy bay giám sát. Mỹ đã dùng sức mạnh quân sự của mình để thách thức các tuyên bố vô căn cứ của Bắc Kinh, điển hình là việc Washington điều một cặp B-52 bay qua Hoa Đông để phản đối vùng nhận diện phòng không Trung Quốc tuyên bố áp đặt năm 2013.

Các quan chức cho biết hiện nay Lầu Năm Góc và Nhà Trắng ngày càng có các biện pháp cụ thể để chuyển thông điệp tới Bắc Kinh: Hành động của Trung Quốc ở Trường Sa đã đi quá xa và cần phải bị ngăn chặn.

Máy bay quân sự Mỹ nhiều lần tiếp cận khu vực cách 12 hải lý xung quanh các rặng san hô nơi Trung Quốc xây dựng, nhưng chúng không vượt ranh giới vào bên trong 12 hải lý để tránh căng thẳng. Trong những trường hợp này sĩ quan Trung Quốc sẽ gióng loa nói rằng Mỹ đang áp sát "lãnh thổ có chủ quyền của Trung Quốc". Đáp lại các phi công Mỹ nói với Trung Quốc rằng, họ đang bay trong không phận quốc tế. Tàu hải quân Mỹ USS Fort Worth những ngày gần đây đang hoạt động gần Trường Sa, nhưng chưa vào bên trong ranh giới 12 hải lý.

Hiện Nhà Trắng từ chối bình luận về những thảo luận của Lầu Năm Góc. Các nước đồng minh cũng như đối tác của Mỹ thúc giục Washington làm nhiều hơn nữa để chống lại hành vi leo thang của Trung Quốc. Một quan chức Mỹ cho biết: "Điều quan trọng là tất cả các nước trong khu vực có một sự hiểu biết rõ ràng và chính xác những gì Trung Quốc đang làm. Chúng tôi đã chú ý tới nó." Hoa Kỳ đã và đang sử dụng vệ tinh để giám sát hoạt động xây dựng đảo nhân tạo (bất hợp pháp) của Trung Quốc.

Trong những tháng gần đây Nhà Trắng cũng tăng áp lực ngăn chặn Bắc Kinh xây dựng đảo ở Trường Sa thông qua kênh ngoại giao cũng như kêu gọi Trung Quốc tại các cuộc họp giao ban báo chí gần đây nhưng không hiệu quả. Hải quân Mỹ vẫn thường xuyên tự do quá cảnh ở Trường Sa nhưng chưa được lệnh rõ ràng từ chính quyền để làm vây trong phạm vi 12 hải lý của 7 đảo nhân tạo này. Tàu Cảnh sát biển Trung Quốc thường xâm nhập vào bên trong 12 hải lý xung quanh nhóm đảo Senkaku hiện do Nhật Bản kiểm soát ở Hoa Đông.
Hồng Thủy

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thôi thì lặn cho nước nó trong!

Nữ văn sĩ THÙY LINH CHIA TAY HỘI NHÀ VĂN MÃI MÃI ...


CHIA TAY VÀ NẾU LÀ MÃI MÃI…

Thùy Linh

Mình nhớ như in buổi chiều xưa ấy…Nhớ đến cặn kẽ vạt nắng chênh chếch bên hiên chùa đã nhạt màu.

Khi ấy cơ quan mình xây dựng trụ sở mới nên tụi mình mượn tạm ngôi chùa gần ga Trần Quí Cáp để làm việc. Không hiểu sao bữa ấy cơ quan vắng lặng, chỉ còn duy nhất mình. Ngồi vẩn vơ không biết làm gì? Cũng chả biết đi chơi đâu? Bỗng dưng nhớ tới một cậu bé sống cô đơn đã từng gặp trước đây…Cảm giác nó với mình có chút gì đó đáng chia sẻ…


Và, mình cầm bút viết. Viết mê mải. Thêm mấy ngày hôm sau. Mình không biết gọi đó là cái gì? Như là nhật kí. Và sau đó cất đi…Vài tháng sau, có một nhà thơ quen hỏi han chuyện viết lách. Một con bé ranh mới ra trường, làm báo tay ngang, viết dăm ba bài báo vớ vẩn thì có gì mà khoe…Chỉ ngồi cười. Anh ấy gặng mãi. Chả hiểu sao cứ gặng mình chuyện viết lách? Rồi bẽn lẽn đưa anh ấy xem vài trang nhật kí…Rồi anh ấy khen, khen loạn lên làm mình xấu hổ…Xấu hổ nhất khi anh ấy gọi đó là truyện ngắn. Đến lúc đó chưa khi nào mình nghĩ về văn chương và con đường cầm bút…

Đúng lúc đang có cuộc thi truyện ngắn ở báo Văn nghệ, nhà thơ mạn phép mình gửi truyện ngắn đó đi thi. Rồi được giải cao nhất. Rồi ầm ĩ nỉ non…Mình trốn biệt các cuộc hẹn gặp của các đàn anh, đàn chị. Cũng chỉ vì tính ngại ngùng, hay mắc cỡ.

Mình nhớ rất rõ chiều hôm nhận giải, một mình đạp xe từ báo Văn nghệ về nhà. Tay vẫn cầm bông hoa hồng chả nhớ ai tặng, vừa nhọc nhằn đạp xe và khóc. Tự dưng khóc và buồn ghê gớm. Chả biết sao nữa? Rất tự nhiên, không căn cớ. Một ý nghĩ vụt qua, dừng lại tâm trí, rồi nặng dần, rớt vào tim: cơ sự nào mình bị đẩy đến nông nỗi này? Tại sao lại đưa nhật kí đó cho anh bạn nhà thơ xem? Cứ dằn vặt mình như vậy...

Gần về đến nhà mình dừng xe lại, ngẫm nghĩ. Tại sao lại khóc, lại buồn đến thế này? Mang máng rằng, cuộc đời mình bẻ lái sang một ngả khác. Linh cảm những buồn phiền, mệt mỏi, nằng nề…Tựa như bị đặt lên lưng hổ khi chưa hề sẵn sàng.

Và cho đến lúc này, mình luôn để cuộc sống của mình lặng trôi theo cảm xúc, gạt bỏ mọi cố gắng, trách nhiệm trong bất cứ việc gì, nhất là viết văn – theo đúng linh cảm mách bảo thủa còn ngây thơ, trong sáng lắm. Nhất định không để văn chương trở thành gánh nặng, hay là cứu cánh, hoặc giả nhận lấy thiên chức lớn lao…ám vào cuộc đời mình. Mình không muốn chất lên đó cây thập giá của những nghĩa vụ to lớn, của những giá trị văn nhân chói sáng như là tấm gương với người đời...Mình yêu nó nhưng nó cũng chỉ như rất nhiều việc khác trong đời mà mình sẽ làm, thích làm, hoặc sẽ bỏ khi không còn đam mê nữa. Những cuộc rong chơi chữ nghĩa phải luôn là những cuộc vui đầy khoái cảm, tình thân, những tự tình hoàn toàn cá nhân…

Ở công sở, tổ chức duy nhất mình dự họp là công đoàn, ngoài những buổi họp chuyên môn. Hội NV cũng vậy. Với mình không có quan niệm xấu tốt về hội này, mà chỉ là cần hay không cần với mình? Mà cái sự cần hay không lại hoàn toàn do tính cách, chứ chả có gì lớn lao hết. Tính mình ngại chỗ đông người, ngại làm quen, ngại ồn ào, rất sợ vị trí nổi bật giữa đám đông…bởi vốn là đứa e dè, hay mắc cỡ, ngại ngùng. Từ khi vào hội NV chưa khi nào mình tham gia bất cứ hoạt động nào của hội. Một hội viên như mình kể cũng là bất nhã, bất kính…

Mình hay thích một mình. Thích làm việc trong tĩnh lặng nhịp thở. Thích chìm vào những suy tư viển vông. Thích mơ mộng đắm đuối cá nhân. Cả thế giới trong một căn phòng nhiều ngày cũng không hề gì... Và rất nhiều lần mọi tổ chức, hội đoàn, đám đông làm mình thấy gò bó.

Vậy sao mình lại đến với Ban vận động Văn đoàn Độc lập? Đơn giản vì đó là vẻ đẹp cuộc sống. Những lối mòn, sự sáo rỗng, những ép uổng, bạc nhược, ganh đua, tị hiềm, giành giật, những nhân danh đầy ích kỉ, lành lùng, vô cảm…đã là gương mặt văn nhân thời đại. Nhiều người cầm bút muốn bứt phá khỏi con đường đó. Có thể họ cũng không làm được gì vĩ đại, hữu ích hơn, nhưng ít ra cũng không làm bản thân tồi tệ thêm nữa. Nếu cuộc sống bỏ những tù đọng, độc đoán, xấu xa để rẽ sang ngả khác, dù có thể chưa rành rẽ phía trước là cái gì, ra sao, nhưng sự mạo hiểm của nó đã bật ra một vẻ đẹp chưa hề có trước đó...

Mình thích được phiêu lưu, thách đố trước nhiều ngả rẽ như vậy trong cuộc sống. Vì con người luôn phải (bị) đặt trước sự lựa chọn, không còn cách nào khác. Với lựa chọn của mình, con người sẽ sống có ý thức hơn. Và con người sẽ trưởng thành. Và con người sẽ có tự do...

Ước ao Văn đoàn độc lập sẽ được khai sinh trọn vẹn. Như là sẽ có nhiều chính đảng chính trị khác ra đời. Nhiều hội nhóm xã hội dân sự, công đoàn độc lập của công nhân…sẽ được thành lập trên ý nguyện thành thực, sáng suốt. Bởi nó sẽ là sức sống mãnh liệt của cuộc đời...

Chỗ yêu thích của mình khi đó chắc chắn vẫn là những góc tôi tối thiếu sáng. Là cuối những chặng đường thưa vắng hoe hoắt. Là những vạt đồi nhạt nắng xiên khoai. Là những đỉnh núi âm u sương mù... Có khi là những am cốc tịch mịch nơi rừng thẳm...

Và cũng chưa bao giờ mình bắt bản thân làm một việc mà mình không thích…

PS: Hôm nay mình hơi nhiều lời về bản thân, một việc chưa từng. Mong bạn bè thông cảm. Vì có một câu thơ mình yêu thích thế này: “Chia tay và nếu là mãi mãi/ Thì một lần xin mãi mãi chia tay”. Bức hình cũ kỉ niệm năm tháng đầu tiên đến với văn chương…(Ảnh trên cùng trong bài - Tễu chú).
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nguyễn Văn Mười Hai: Chết từ từ và chết ngay lập tức


Ông Nguyễn Văn Mười Hai trả lời phỏng vấn. Ảnh: VNN
Ông Nguyễn Văn Mười Hai trả lời phỏng vấn. Ảnh: VNN
Tối trước (6-5-2015) đi cafe trên đường Điện Biên Phủ với anh Nguyễn Đức Lưu và anh Trần Minh Loan, bạn cũ thời nghiên cứu sinh ở Bulgaria. Hiện anh Loan là TGĐ, Chủ tịch HĐQT của công ty Anpha Petro (Alpha Petro?), anh Lưu là PGĐ công ty Hanvet – Thuốc thú y.

Anh Loan nhắc lời của ông Nguyễn Văn Mười Hai, chủ nước hoa Thanh Hương từng bị tù từ năm 1988 tới nay. Chẳng hiểu ông Mười Hai cập nhật thông tin như thế nào mà vừa ra khỏi trại đã có những trả lời phỏng vấn rất ấn tượng.
Trích phỏng vấn trên Diễn Đàn Đầu Tư – phải khen báo chí nước nhà khá cởi mở khi đăng bài này.
Có điều gì ông muốn chia sẻ với các doanh nhân hiện nay không?
– Khi hàng rào thuế quan bị xóa bỏ, các doanh nghiệp Việt sẽ khó khăn dữ lắm. Đây là rào cản lớn nhất, nếu sản xuất kinh doanh bài bản thì sẽ… chết từ từ, nhưng nếu không bài bản thì sẽ chết ngay lập tức.
Theo anh Loan, đây là một cảnh báo đáng lưu ý. Anh giải thích bằng chính việc nhập gas của công ty Anpha Petro, giá gas trên thị trường quốc tế khá bằng nhau, lên cùng lên, xuống cùng xuống. Vấn đề là đầu ra bán ở đâu. Chuyện kinh doanh xưa như trái đất, đoán được thị trường lên xuống thì sẽ lãi lớn, nhưng nhập giá cao, bán giá thấp, chi phí “linh tinh” cao, trước sau cũng chết.
Nếu gas bán bên Nhật thì giá cao chót vót do thu nhập của dân cao hơn, trừ các chi phí đầu vào, đầu ra có cao hơn VN thì lợi nhuận vẫn đều đều. Đôi lúc do uy tín lăm ăn lâu dài, họ nhập gas với giá rẻ hơn VN và các nước mới phát triển. Vì thế các công ty nhập khẩu gas của Nhật vẫn sống ngon do thị trường tiêu thụ ổn định.
Nếu bán tại VN có thu nhập trung bình thấp, giá gas không thể cao như bên Nhật, chi phí đầu vào, đầu ra, bôi trơn cho cỗ máy, về chung cuộc, lãi sẽ thấp hơn nhiều so với đồng nghiệp bên Nhật. Chưa kể doanh nhân VN chưa đủ kinh nghiệm quốc tế trong tìm hiểu thị trường, nắm bắt thông tin một cách chuyên nghiệp, giá nhập có khi cao hơn trung bình quốc tế.
Vì thế, khi hàng rảo thuế quan được dỡ bỏ, sự làm ăn bài bản của các công ty quốc tế sẽ “ăn mòn” các công ty nội địa. Giả sử để hai công ty gas, một của Nhật, một của VN, cạnh nhau trên cùng một phố, cùng một giá, người tiêu dùng có lẽ tin người Nhật đong đếm gas trong bình chính xác hơn.
TGĐ Anpha Petro thừa nhận, người tù 17 năm nói có lý.
Giải pháp là gì ư? Cua Times IT không phải là doanh nhân nên chịu. Nhờ các bạn góp ý.
Tuy nhiên,  ông Mười Hai nói chuẩn, không tìm kiếm cái mới, không thay đổi tư duy cũ, nhất là kiểu làm ăn chụp giật, chờ sự trợ giá của nhà nước, quản lý phải có bôi trơn, quan đi kinh lý ăn uống thoải mái rồi gọi “thằng cu” ra trả bill, bản thân không hiểu thế nào là toàn cầu hóa và thế giới phẳng, TPP sẽ xóa tên nhiều công ty.
Đợi thêm một người tù hàng thập kỷ “xuất kho” và cho lời khuyên, đôi khi là quá muộn.
HM. 7-5-2015
Phần nhận xét hiển thị trên trang

TỰ NGẪM


1.
Chúng tôi xem buổi truyền hình của đài Liên xô 
bằng chiếc máy Ji-vi-si (JVC) đời mới nhất .

Ta-va-rít Stalin.
Giọng người xướng ngôn viên lanh lảnh 
Ua- ra Ua – ra
Chấn động Hồng trường .

Tôi nhìn tấm lịch trên tường 
Mồng 9 tháng 5 
bốn mươi ba năm xưa 
hôm nay, buổi duyệt binh mừng chiến thắng .

Anh bạn tôi cau mày 
Lại sùng bái cá nhân .

Trên lễ đài vinh quang 
ÔNG kiêu hãnh nhìn đoàn quân của mình .
Vạn ngực lính dát huân chương .
Vạn đầu dân cố nghển cao nhìn ÔNG cho rõ .

Hàng ngàn chữ thập ngoặc giữa lá cờ ủ rũ 
ném thành gò đống dưới chân ÔNG .

Những anh hùng 
có tên hay không 
đã cùng ÔNG đi vào lịch sử .

Có thể thời ÔNG 
Con người sùng tín 
họ tôn thờ ông như thánh thần 
và yêu ÔNG như Tổ quốc .

Trên lễ đài
ÔNG kiêu hãnh dường kia .

2 – 

Nhiều năm sau 
Lịch sử có ngày xem lại tấm huân chương 
những khúc khuỷu , gồ ghề nơi mặt trái 
ÔNG nằm trong lăng 
hay chìm trong đất 
Với riêng ÔNG 
còn có nghĩa gì 

Tôi nhận ra ÔNG trong vạn nụ cười 
giữa những khuôn mặt ngời ngời màn ảnh nhỏ 
Những số phận đắng cay của bao người như không còn nữa 
trong huy hoàng ngày đất nước thắng xâm lăng .

Tôi cách ông đến mấy chục năm, 
lịch sử đang vội vàng đóng những trang cuối cùng thế kỷ .
Nào đâu oan khiên còn tới bây giờ .

Giữa cái cả tin như ấu trĩ dại khờ 
cứ cho là như thế 
của con người thời ÔNG
Với cái tỉnh táo đến khô cằn 
của con người thời tôi đang sống 
Không hiểu cái nào đáng thương hơn .
 


HÀ PHƯƠNG - T/p HCM , 9 – 5 – 1988
Phần nhận xét hiển thị trên trang

HĨU ƯỚC HIU


Trung tướng Hữu Ước. Ảnh: Hồng Vĩnh.

Bữa nay,tướng Ước về hưu

 Hữu Ước đã nhận quyết định hưu. Một ông tướng công an về hưu thì có chi lạ? Dẫu có là hàm trung tướng như Hữu Ước? Được hạ cánh an lành ở độ tuổi lục thập sau bao tất tả này khác. Không sứt sẹo gì lại cũng chả sướng sao?


Nhớ cái năm xa khi Hữu Ước vừa ở tù ta ra (mà hình như có phản ánh trong cuốn tiểu thuyết Kiếp người,  tôi đi với một ông bạn già lắm chữ nhưng kiệm lời đến chơi Hữu Ước. Ông bạn già im lặng đăm đăm ngó Hữu Ước kéo thuốc lào… Gạn cách gì cũng chả nói. Tận lúc về ông viết ra giấy cho tôi mấy chữ tâm viên ý mã.
Thế là thế nào? Đã đành chúng sanh ai ai chả tâm trí luôn xao động chuyển dịch lúc im lúc động ví như có giống vượn hoặc khỉ (viên) và loài ngựa (mã) nhẩy nhót? Hoặc là ông ngầm nhắc Hữu Ước cái căn tính ưa hoạt động ấy nó nổi trội hơn người khác? Hoặc giả nếu biết chế ngự này khác để hãm bớt cái sự nhảy nhót ấy thì sẽ thế lày thế lọtheo chiều hướng tích cực? Chịu chả biết là thế nào…
Lạ là với quỹ thời gian chả mấy xông xênh cùng là ngặt nghèo khi đảm các chức những là Tổng Biên tập báo Công an Nhân dân, An ninh Thế giới, Văn hóa Văn nghệ Công an  An Ninh Tivi. Và không thể không tính đếm đến một chức vụ bận bịu khác nữa là Phó Tổng Cục trưởng Tổng Cục Chính trị CAND. Thế mà tướng Ước đã kịp chế ra bao cái lạ chả giống ai.
Ba tập thơ. Một cuốn tiểu thuyết và ba tập truyện ngắn. Sáu vở kịch. Ba phim truyện nhựa hẳn hoi. Và cũng không quên đắm chìm vô lãnh vực hội họa sơ sơ đã vẽ trên 150 bức sơn dầu cỡ lớn.  Về nhạc thì thôi rồi, đếm vội đã phát hành 18 ca khúc…
Và nhà nước cùng ngành công an hình như đã chẳng lấy cái lạ ấy làm điều? Mà đã trân quý cùng là nhất trí phong tặng cho những sự lạ ấy cái danh hiệu Anh hùng Lao động thời Đổi mới cho “7 trong 1”.  Ấy là nhà văn, nhà thơ, nhà kịch, nhà điện ảnh, nhạc sĩ, họa sĩ, nhà báo trung tướng Nguyễn Hữu Ước!
Có vẻ như Hữu Ước đã biết dẫn dắt cái động cùng sự nhẩy nhót của giống khỉ và loài ngựa vốn cố hữu trong lòng mình? Khỉ thành vượn ngoan hiền. Ngựa thành ngựa chứng chứ chẳng phải ngựa hoang.
Vốn dốt kiêm dát, tôi đành kính chuyển các nhà chuyên môn tiếp tục làm cái việc thẩm định các công trình của một người viết luôn đạt năng suất cao như ông bạn già Hữu Ước!
Mà nữa, hình như cái sự năng suất cùng mùa màng bội thu của Hữu Ước đang gượng gạo khỏa đi điều mà con gái Hữu Ước (một cô bé hiền thục đã sớm làm một bà mẹ và một “bà ngoại” nữa khi số phận từng hạ một cú đánh chí tử với Hữu Ước là người vợ hiền ngoan đột ngột ra đi)  đã thủ thỉ với bố thế này tài sản lớn nhất của bố là cô đơn!
Vậy xin gửi kèm các sự thẩm định (nếu có) thì giải mã thêm một thứ giời… hành Hữu Ước ấy?
Người xưa có câu rất hay khi về hưu thế này Cộng thùy tranh tuế nguyệt/ Doanh đắc mẫn như ty (Thân mình đua chen cùng năm tháng/Cái lãi chính là mớ tóc bạc này đây). Hữu Ước thoạt ngó tóc vẫn đen nhưng nhức chắc có dùng tí ti hóa chất? Vật vã với bao thứ lạ làm nên các thứ lạ ấy tóc không bạc mới là lạ? Vậy cũng nên đôi hồi này khác trước cái hiệu suất cao của Hữu Ước như lời cô con gái yêu từng than.
Dưng mà với cái căn tâm viên ý mã tôi cứ ngờ ngợ, thời điểm nhận quyết định hưu này hình như khó làm cái việc ghìm cương con ngựa cột chân con vượn với Hữu Ước? Mà biết đâu lão này còn bày đặt ra những gì na ná như cái lạ kể trên? Mà như thế cũng có nghĩa là sự sống với Hữu Ước chả bao giờ là chán nản? Với Hữu Ước, ngoài thuốc lào ra, còn một thứ doping nữa, ấy là cô đơn?
Vài dòng tếu táo này, cũng học theo thói cũ của các cụ, như thứ văn xuôi mừng riêng Hữu Ước hưu.
Đêm 12/5/2015 - Xuân Ba
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Kim Jong Un đã ra lệnh đầu độc cô ruột của mình Kim Kyong Hui.

Triều Tiên xử tử Bộ trưởng Quốc phòng bằng súng phòng không?


TTO - Cơ quan Tình báo quốc gia Hàn Quốc (NIS) ngày 13-5 cho biết Bộ trưởng Quốc phòng Hyon Yong Chol của CHDCND Triều Tiên đã bị xử tử vì tội không phục tùng lãnh đạo và ngủ gật trong các sự kiện quân sự.
Theo giới quan sát, không khó để kiểm chứng thông tin này. Nếu ông Hyon đã bị xử tử, ông sẽ không còn xuất hiện trong thời gian tới. - Ảnh: AFP
Hãng tin Yonhap dẫn thông tin tình báo được đưa lên quốc hội nước này cho biết ông Hyon bị xử tử bằng một khẩu súng phòng không vào ngày 30-4 trước sự chứng kiến của hàng trăm người tại một học viện quân sự phía bắc Bình Nhưỡng.
Nếu được xác nhận, đây sẽ là một vụ mới nhất trong một loạt các vụ xử tử quan chức cấp cao của Bình Nhưỡng.
Có rất ít thông tin về vụ xử tử mới nhất nhưng NIS cho biết ông Hyon đã ngủ gật trong một sự kiện có sự tham dự của lãnh đạo Kim Jong Un và không thực hiện theo các chỉ thị của lãnh đạo.
Ông Hyon trở thành đại tướng năm 2010 và xuất hiện trong ban tổ chức tang lễ của cố chủ tịch Kim Jong Il, một dấu hiệu cho thấy quyền lực của ông ngày càng tăng. 
Ông Hyon trở thành Bộ trưởng Quốc phòng năm 2012 sau khi ông Kim Jong Un lên nắm quyền và một vài quan chức cấp cao trong chính quyền cũ bị chuyển hoặc bị xử tử, bao gồm cậu ruột Jang Song Thaek của nhà lãnh đạo.
Vụ xử tử mới càng khiến giới quan sát tin rằng chính quyền hiện tại của Bình Nhưỡng đang gặp trục trặc, nhất là sau khi ông Kim Jong Un hủy chuyến thăm Nga hồi tuần trước vì “các vấn đề nội bộ”. 
Trước đó, Seoul cũng cho biết Bình Nhưỡng hầu như mỗi tuần xử tử một quan chức cấp cao.
Ngày 12-5, CNN dẫn lời bác sĩ đào tẩu khỏi Triều Tiên cho biết nhà lãnh đạo CHDCND Triều Tiên Kim Jong Un đã ra lệnh đầu độc cô ruột của mình Kim Kyong Hui.
Ông Yang Moo Jin, giáo sư Đại học nghiên cứu Bắc Hàn ở Seoul, cho biết việc xử tử ông Hyon thực sự gây sốc.
“Ông Hyon là một trong ba quan chức quân sự thân cận nhất của ông Kim Jong Un”, ông Yang nói. Ông Hyon chính là người đã sang Nga hồi 4-2015 nhằm chuẩn bị cho chuyến công du hụt của ông Kim Jong Un để dự lễ kỉ niệm 70 năm ngày chiến thắng phát xít Đức.
TRẦN PHƯƠNG
Phần nhận xét hiển thị trên trang