Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017

Một nỗ lực đáng trân trọng


Trần Đức Viên

BVN nhất trí với GS-TS Trần Đức Viên. Ở một đất nước mà ngay cả GS-TSKH Hoàng Xuân Phú (Viện Toán học - Viện Hàn lâm khoa học và công nghệ Việt Nam) cũng phải sững sờ trước những con số phản ánh khối lượng và chất lượng công việc của các giáo sư, phó giáo sư mà Hội đồng chức danh giáo sư nhà nước công bố thì nỗ lực của Nhóm xếp hạng đại học Việt Nam thực đáng trân trọng. Có lẽ trường đại học tử tế nào cũng muốn có tên trong những bảng xếp hạng kiểu như thế này.
Bauxite Việt Nam


Không đi thì không đến
Xếp hạng đại học (ĐH) là một công việc hết sức khó khăn, gai góc và phức tạp, đòi hỏi sự khách quan, nghiêm túc, công phu, thận trọng, dựa trên cơ sở dữ liệu đủ lớn, khả tín, minh bạch với một hệ thống tiêu chí cũng như trọng số của từng tiêu chí phải hết sức khoa học và thuyết phục. Trong bối cảnh Việt Nam, nơi hành vi của mỗi cá nhân và cộng đồng vẫn chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi triết lí sống "một trăm cái lí không bằng một tí cái tình" hay " xấu đều hơn tốt lỏi"… thì đây còn là một công việc tế nhị, nhạy cảm mà những người không đủ bản lĩnh và dũng khí sẽ không dám làm. Vì thế, việc Nhóm Xếp hạng ĐH Việt Nam (sau đây xin gọi tắt là "Nhóm") gồm TS Lưu Quang Hưng, TS Nguyễn Ngọc Anh, TS Giáp Văn Dương, TS Ngô Đức Thế, ThS Trần Thanh Thủy và ThS Nguyễn Thị Thu Huyền, mỗi người "một phương trời", cùng nhau tiến hành và công bố bảng xếp hạng mang tính tổng thể đầu tiên đối với 49 trường ĐH Việt Nam đã được đông đảo những người quan tâm đến chấn hưng giáo dục (GD) ĐH Việt Nam đón nhận một cách trân trọng. Đã có nhiều ý kiến bày tỏ lòng khâm phục sự nỗ lực, dám đối mặt với khó khăn và không cầu toàn của nhóm tác giả, tin tưởng vào các phương pháp định lượng được sử dụng dù còn nhiều tiêu chí và trọng số của các tiêu chí cần được thảo luận thêm. Đặc biệt, điều đáng hoan nghênh là Nhóm đã chú trọng đến chất lượng, nhất là chất lượng nghiên cứu khoa học (NCKH), cái quyết định danh tiếng và đẳng cấp của một trường ĐH.
Thực tế là, kết quả xếp hạng ĐH, dù do một tổ chức uy tín đến mấy công bố thì cũng không thể hoàn hảo bởi không có bảng xếp hạng nào phản ánh được tất cả các mặt và lĩnh vực hoạt động của một trường ĐH. Nhưng bất cứ bảng xếp hạng nào cũng đóng góp những giá trị nhất định và có sự tương thích nào đó với chất lượng đào tạo và NCKH của các trường nằm trong bảng xếp hạng, và vì thế, đó là một tài liệu tham khảo, còn mức độ quan trọng đến đâu thì phụ thuộc mục đích và quan điểm của người sử dụng. Các bảng xếp hạng này, không ít thì nhiều, đã góp phần vào việc thay đổi chính sách quốc gia, chiến lược cải thiện chất lượng và hiệu quả hoạt động của các trường ĐH theo hướng ngày một nhân văn và khai sáng hơn. Xếp hạng còn khuyến khích các trường minh bạch thông tin, giúp xã hội và nhà nước giám sát tốt hơn chất lượng hoạt động của các trường.
Vạn sự khởi đầu nan, không đi thì không đến, vì thế, với việc công bố báo cáo xếp hạng đầu tiên, Nhóm đã làm cho nhiều người - ít nhất là những bạn bè và đồng nghiệp trong giới học thuật của tôi - vui mừng, vì:
(1) Như vậy là chúng ta đã có một hệ thống xếp hạng ĐH riêng, do một nhóm học giả Việt Nam độc lập tiến hành, bảo đảm khách quan, minh bạch, có tham khảo và đối sánh kĩ càng với các bảng xếp hạng quốc tế nhưng không sao chép, rập khuôn, phù hợp điều kiện của đất nước;
(2) Trong khi các tổ chức và cơ quan có trách nhiệm vẫn đang loay hoay với việc thực hiện Nghị định số 73/2015/NĐ-CP ngày 8-9-2015 của Chính phủ về "phân tầng xếp hạng" đại học và câu chuyện ấy vẫn còn đang gây ra nhiều tranh cãi thì rất may "tự dưng" chúng ta lại có một bảng xếp hạng ĐH của Việt Nam, do một nhóm phi lợi ích, phi chính phủ, độc lập và không bị tác động của lợi ích nhóm nào, tiến hành;
(3) Công trình đó không xài một đồng tiền thuế nào của dân, Nhóm chỉ có 6 người, làm trong 3 năm;
(4) Kết quả xếp hạng khả tín vì cũng tương đồng với các công bố gần đây về xếp hạng ĐH Việt Nam của một số tổ chức xếp hạng quốc tế như Webometrics, Scientometrics;
(5) Chắc chắn phương pháp thu thập số liệu, tiêu chí và các trọng số trong bảng xếp hạng sẽ tiếp tục là đề tài tranh luận sôi nổi của những người quan tâm đến chất lượng GDĐH Việt Nam, và vì thế, tự nó tạo ra một diễn đàn sôi nổi và xây dựng về chất lượng GDĐH Việt Nam;
(6) Tạo ra văn hóa chất lượng trong đánh giá ĐH, hạn chế dần sự tù mù định tính chung chung, trường này thuộc top trên, trường kia thuộc top dưới như xã hội vẫn thường "xếp hạng";
(7) Rất có thể công bố này sẽ khiến các nhà làm chính sách, các trường ĐH phải xem lại công việc của mình, và xã hội cũng sẽ có những điều chỉnh thang bậc giá trị trong GDĐH theo hướng tiệm cận dần những chuẩn mực và thông lệ quốc tế. Điều đó, không ít thì nhiều, đều có ích cho người học, cho xã hội...
Cú huých làm bừng tỉnh nhiều người
Điều quan trọng là kết quả xếp hạng lần đầu này đã như một "cú huých" làm bừng tỉnh không ít người.
Trong nhiều năm qua, các thang bậc giá trị của GDĐH trong xã hội phần nhiều được nhìn nhận cảm tính theo những thước đo của đám đông, không ít trong số đó là phi khoa học. Họ gọi trường X là trường top trên vì nhiều học sinh giỏi bậc THPT thi vào, điểm chuẩn đầu vào cao; họ coi trường Y là trường top dưới vì ít học sinh giỏi thi vào, thí sinh đa phần là con em nông dân, vùng sâu vùng xa, điểm chuẩn đầu vào thấp hơn. Thì ra trường thuộc top nào phụ thuộc điểm chuẩn, mà điểm chuẩn lại phụ thuộc việc sinh viên trường ấy ra trường dễ kiếm được việc làm ở các vị trí "thơm tho", nghĩa là lương cao hơn, nhàn hạ hơn, được làm việc trong phòng có máy lạnh, không phải đầu tắt mặt tối, dầm mưa dãi nắng, có nhiều cơ hội thăng tiến hơn... Họ không cần biết trường ĐH ấy đã có những công trình khoa học nào được ứng dụng thành công trong thực tiễn sản xuất và đời sống, có đóng góp đáng kể nào cho quốc kế dân sinh hay đã có cống hiến gì làm phong phú thêm kho tàng tri thức của dân tộc và của nhân loại.
Về đại thể, GDĐH có ba nhiệm vụ chủ yếu: (1) sáng tạo ra tri thức mới thông qua NCKH và phát triển công nghệ, (2) truyền bá những tri thức ấy và những tri thức kế thừa khác cho thế hệ đương thời và thế hệ sau thông qua đào tạo, và (3) thắp lên ngọn lửa đam mê sáng tạo, ý thức nghề nghiệp và trách nhiệm công dân trong lòng người học. Vì thế, để GDĐH không biến thành "phổ thông cấp 4" thì NCKH phải trở thành nhiệm vụ quan trọng nhất, ngang bằng (nếu không muốn nói là hơn) với nhiệm vụ giảng dạy, như các trường ĐH Nhật Bản và phương Tây đã làm, và sau đó một số nước đang phát triển khác đã khôn ngoan học theo. Vì vậy, nhiều người đánh giá cao bộ tiêu chí về NCKH chiếm 40% tổng số điểm xếp hạng của Nhóm.
"Cú huých" này sẽ làm các trường ĐH suy nghĩ nghiêm túc hơn về NCKH, cái làm nên "sức sống của trường ĐH" nhưng thời gian qua không được mấy trường dành cho sự quan tâm thích đáng. Trong GDĐH Việt Nam thì "vùng trũng" sâu nhất là NCKH; nó cần được "lấp đầy" trước hết để cùng với lực kéo của nhu cầu học tập của xã hội thì lực đẩy của NCKH trong các trường ĐH sẽ tạo ra những bước đột phá, đưa ĐH Việt Nam hội nhập sâu sắc và toàn diện hơn với bè bạn quốc tế theo những thước đo và thang bậc giá trị chung.
Trong một thế giới mở, cạnh tranh về GDĐH về thực chất là cạnh tranh về NCKH và năng lực đổi mới sáng tạo của các trường ĐH vì suy cho cùng, danh tiếng trường ĐH được xây dựng và khẳng định dựa trên chất lượng đào tạo, mà chất lượng đào tạo lại phụ thuộc chất lượng NCKH. Tác động vào "điểm nhấn" này sẽ khiến các nội hàm khác của GDĐH thay đổi theo.
Đôi điều góp ý
Nhiều ý kiến cho rằng khi đánh giá về NCKH, Nhóm lấy các công trình công bố trên hệ thống ISI và Scopus là đúng nhưng chưa đủ. Trong điều kiện cụ thể của đất nước, các tiêu chí về NCKH nên quan tâm nhiều hơn đến các phát minh, tiến bộ kĩ thuật, giải pháp hữu ích, đổi mới và sáng tạo công nghệ được áp dụng trong thực tiễn sản xuất và đời sống, phục vụ quốc kế dân sinh... Các công trình này cần có trọng số cao hơn các công bố quốc tế, ít nhất là trong giai đoạn hiện nay. Có lẽ các nhà khoa học Triều Tiên công bố quốc tế rất ít nhưng họ vẫn khiến cộng đồng khoa học quốc tế nể trọng bởi các cống hiến khoa học của họ cho đất nước mình. Hi vọng là cách tính này sẽ góp phần thúc đẩy hình thành thị trường khoa học và công nghệ còn đang rất yếu của chúng ta.
Nhóm cũng cần bổ sung tiêu chí về tiền ngân sách trên đầu giảng viên, trên một công bố quốc tế, một bản quyền công nghệ... Cùng trong hệ thống GDĐH quốc dân nhưng có trường được nhà nước đầu tư hàng ngàn tỉ đồng cho chi thường xuyên và NCKH, hỗ trợ đến hơn 10 triệu đồng/sinh viên/năm học trong khi có trường lại chỉ nhận được vài ba triệu đồng/sinh viên/năm học, và có những trường (ĐH tự chủ) không được nhận đồng nào hoặc được nhận rất ít sự hỗ trợ kinh phí của nhà nước. Họ phải tự lo mọi hoạt động, cố gắng dành dụm từng đồng cho NCKH. Như vậy, sự cạnh tranh thứ hạng ở đây rất không công bằng. Chúng ta có thể có bức tranh xếp hạng hoàn toàn khác, nhất là về NCKH, nếu nhà nước đầu tư cho các trường một cách bình đẳng, việc phân bổ kinh phí chỉ dựa trên KPIs (Key Performance Indicators) của các cơ sở GDĐH.
Cùng với xếp hạng theo trường, Nhóm cũng cần quan tâm đầy đủ hơn việc xếp hạng theo ngành hay nhóm ngành NCKH và đào tạo, như cách các tổ chức xếp hạng quốc tế đang làm. Một trường có thể xếp hạng 100 trong xếp hạng tổng thể nhưng lại đứng thứ nhất về lĩnh vực khoa học X, đứng thứ 50 về lĩnh vực khoa học Y… Làm sao để khi soi vào bảng xếp hạng, hầu hết các trường đều thấy mình trong đó, tạo môi trường cạnh tranh lành mạnh.
Chúng tôi tin rằng trong các năm tiếp theo, Nhóm sẽ hoàn thiện thêm phương pháp nghiên cứu, bổ sung và chỉnh sửa các tiêu chí và trọng số của các tiêu chí, đồng thời kiên trì và dũng cảm giữ vững tính độc lập, khách quan, tự tin và cầu thị, từ đó giành được thêm niềm tin của xã hội.

T.Đ.V

Phần nhận xét hiển thị trên trang

KD chớ xui dại, đốt hết rồi thì cho tay vào bếp à?

Cách hết chức vụ Đảng của ông Nguyễn Phong Quang

Tác giả: Thắng Quang
.KD: Nhiều củi quá. Củi tươi, củi khô, củi ướt, củi héo, củi đại thụ, củi cành, củi nhánh… Đề nghị Tổng Bí thư đốt hết đi. Cho môi trường XH lành mạnh, lòng dân bình an và đất nước mới đỡ tủi hổ- lẹt đẹt vì bạo bệnh  😀
——————
  • Cach het chuc vu Dang cua ong Nguyen Phong Quang hinh anh 1
 Ban Bí thư đã quyết định cách chức tất cả chức vụ Đảng đối với ông Nguyễn Phong Quang, nguyên Bí thư Đảng ủy Ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ.
Ngày 20/9, dưới sự chủ trị của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Ban Bí thư đã họp và quyết định kỷ luật ông Nguyễn Phong Quang, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Đảng ủy, nguyên Phó trưởng Ban thường trực Ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ giai đoạn 2011-2016.
Theo đó, ông Nguyễn Phong Quang với cương vị và trách nhiệm là người đứng đầu, phải chịu trách nhiệm chính về những vi phạm, khuyết điểm của Đảng ủy và cơ quan Thường trực Ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ giai đoạn từ năm 2011 đến năm 2016.
Ông Quang vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, quy chế làm việc, quyết định chủ trương công tác cán bộ không đúng quy định, để xảy ra nhiều sai phạm trong thời gian dài; thiếu kiểm tra, giám sát các cơ quan tham mưu trong việc thực hiện chủ trương, quy trình về công tác cán bộ. Vị này trực tiếp ký bổ nhiệm trên 30 trường hợp không đúng nguyên tắc, quy trình, thủ tục, điều kiện và tiêu chuẩn
 
.
(trong đó có trường hợp ông Vũ Minh Hoàng và ông Nguyễn Tiến Khoa).
NgoàVị này trực tiếp ký bổ nhiệm trên 30 trường hợp không đúng nguyên tắc, quy trình, thủ tục, điều kiện và tiêu chi ra, ông Nguyễn Phong Quang còn buông lỏng quản lý, thiếu trách nhiệm để cấp dưới vi phạm pháp luật rất nghiêm trọng về quản lý tài chính, tài sản, gây thất thoát lớn tiền, tài sản của Nhà nước; chuyển giao hơn 2.000 m2 đất của Cơ quan Ban Chỉ đạo cho Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo Tây Nam Bộ, vi phạm nghiêm trọng Luật Quản lý, sử dụng tài sản nhà nước…
Những vi phạm, khuyết điểm của ông Nguyễn Phong Quang đã gây hậu quả rất nghiêm trọng, làm ảnh hưởng xấu đến uy tín của Đảng, của Ban Chỉ đạo, gây dư luận bức xúc trong cán bộ, đảng viên và nhân dân.
Ban Bí thư đã thống nhất cao quyết định thi hành kỷ luật ông Nguyễn Phong Quang bằng hình thức: Cách tất cả chức vụ trong Đảng, bao gồm Phó trưởng Ban thường trực Ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ; Ủy viên Ban Chấp hành Đảng bộ Cơ quan Ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ; Bí thư Đảng ủy Cơ quan Ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ).

Đề nghị kỷ luật ông Nguyễn Phong Quang

Ngoài việc khai trừ đảng hai cựu cán bộ của Ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đề nghị Ban Bí thư kỷ luật nguyên Phó ban thường trực Nguyễn Phong Quang.
—————  

Phần nhận xét hiển thị trên trang

GIÁO DỤC VIỆT NAM: TỰ HÀO HAY LO LẮNG ?



TBT  


Gần đây có quá nhiều ý kiến, lo lắng về thực trạng giáo dục Việt Nam: sách giáo khoa, tuyển sinh đại học, VNEN…. Trên Giáo dục Việt Nam, GS Nguyễn Lân Dũng cho rằng “Chúng ta không bi quan về thực trạng giáo dục nước nhà nhưng cần xác định cái gì nên làm trước, cái gì nên thực hiện sau vì “dục tốc bất đạt”.
CHÚNG TA TỰ HÀO HAY LO LẮNG VỀ THỰC TRẠNG GIÁO DỤC NƯỚC NHÀ?
GS Nguyễn Lân Dũng 
dũng
 Nhìn về nền giáo dục nước nhà, tôi thấy có rất nhiều điểm đáng tự hào, bên cạnh tình trạng hiếu học muốn tiếp tục học lên cao của đa số thanh thiếu niên nước ta và lòng yêu nghề mến trẻ của hầu hết các giáo viên còn có tố chất thông minh của một bộ phận không nhỏ học sinh, sinh viên Việt Nam.
PISA là chữ viết tắt của “Programme for International Student Assesment – Chương trình đánh giá học sinh quốc tế” do OECD (Tổ chức hợp tác và phát triển kinh tế thế giới – Organization for Economic Cooperation and Development) khởi xướng và chỉ đạo.
Hiện đã có hơn 60 nước tham gia vào cuộc khảo sát có chu kỳ 3 năm một lần này để theo dõi tiến bộ của mình trong phấn đấu đạt được các mục tiêu giáo dục cơ bản.
Cho tới nay PISA là cuộc khảo sát giáo dục duy nhất đánh giá kiến thức và kỹ năng của học sinh ở độ tuổi 15, độ tuổi kết thúc giáo dục bắt buộc ở hầu hết các quốc gia. Nội dung đánh giá của PISA hoàn toàn được xác định dựa trên các kiến thức, kỹ năng cần thiết cho cuộc sống tương lai, không dựa vào nội dung các chương trình giáo dục quốc gia. Đây chính là điều mà PISA gọi là “năng lực phổ thông”.
Để làm được việc đó PISA thu thập và cung cấp cho các quốc gia các dữ liệu có thể so sánh được ở tầm quốc tế cũng như xu hướng của dữ liệu quốc gia về trình độ đọc hiểu, toán học và khoa học của học sinh độ tuổi 15.
Theo nhận định của nhiều chuyên gia, PISA là cuộc khảo sát tin cậy về kiến thức và kỹ năng của học sinh song chúng ta đang đứng trước những thách thức lớn khi lần đầu tiên Việt Nam tham gia PISA.
Nhìn vào bảng trên ta thấy mặc dầu chỉ sô GDP tính theo đầu người của nước ta còn rất thấp so với các nước trên thế giới, vậy mà chỉ số PISA lại ngang hàng với những nước có nền giáo dục phát triển như Phần Lan, Thuỵ Sĩ…
Trong số 8 quốc gia đang phát triển tham gia vào bài thi PISA, Việt Nam là quốc gia có GDP bình quân đầu người thấp nhất, ở mức 4.098 USD/năm. Tuy nhiên, điều đặc biệt là sinh viên Việt Nam lại đạt điểm số cao hơn các nước khác.
Về Chương trình nghiên cứu toán học và khoa học quốc tê TIMMS, chuyên gia Abjijeet Singh sau khi xem xét kết quả bài thi TIMMS đã nhận ra rằng: Trẻ em Việt Nam thể hiện tốt hơn so với bạn bè cùng trang lứa ở những quốc gia đang phát triển khác dù mới 5 tuổi và khoảng cách này đang dần được nới rộng hơn sau mỗi năm. Ông đánh giá: “Một năm học Tiểu học tại Việt Nam đạt hiệu quả hơn về mặt tiếp thu các kỹ năng so với cấp độ tương tự tại Peru hay Ấn Độ”.
Những kết quả ấy là một căn cứ đáng tin cậy cho việc đánh giá thực trạng giáo dục phổ thông ở Việt Nam, khiến cho không ít người Việt Nam tin tưởng và tự hào về những chính sách giáo dục của chúng ta, về trình độ, năng lực giáo dục và tâm huyết của đội ngũ các giáo viên cũng như hiệu quả của công tác quản lý giáo dục ở trường phổ thông.
Kết quả ấy còn là cơ sở khoa học để Bộ Giáo dục và Đào tạo lựa chọn các mô hình giáo dục phù hợp, tổng kết và đánh giá thực tiễn giáo dục từ nhiều năm trước để phát huy những thành tựu đã đạt được và tiếp tục cải tiến, đổi mới phương pháp giáo dục nhằm đạt tới kết quả và hiệu quả cao hơn.
Tại sao Đảng chủ trương đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục – đào tạo; phát triển nguồn nhân lực – xác định đây là một quốc sách hàng đầu, tiêu điểm của sự phát triển, mang tính đột phá, khai mở con đường phát triển nguồn nhân lực Việt Nam trong thế kỷ XXI; khẳng định triết lý nhân sinh mới của nền giáo dục nước nhà “dạy người, dạy chữ, dạy nghề”?
Đây không phải là những sửa đổi, điều chỉnh đơn lẻ, cục bộ mà phải đụng đến bản chất của hệ thống, làm thay đổi căn bản về chất cả hệ thống giáo dục, đưa lên một trình độ mới với hiệu quả, chất lượng cao hơn.
Những đổi mới bao gồm tư duy về sứ mạng, quan điểm, cơ chế phát triển, mục tiêu và môi trường giáo dục. Bên cạnh đó còn đổi mới cả động lực, nguồn lực phát triển và tổ chức chỉ đạo quá trình đổi mới giáo dục.
Bàn về Dự án Mô hình trường học mới VNEN
Để thực hiện quá trình Đổi mới giáo dục Bộ Giáo dục và Đào tạo đã ưu tiên vào việc thí điểm triển khai Dự án Mô hình trường học mới tại Việt Nam GPE-VNEN (Global Partnership for Education-Vietnam Escuela Nueva), khởi nguồn từ Colombia.
Ở nước này đây là dự án để dạy trong những lớp ghép ở vùng miền núi khó khăn theo nguyên tắc “lấy học sinh làm trung tâm”. Quản lý lớp học là “Hội đồng tự quản học sinh”, các Ban trong lớp do học sinh tự nguyện xung phong, cần sự tư vấn, khích lệ, giám sát của giáo viên, phụ huynh.
Hội đồng tự quản học sinh gồm 1 Chủ tịch, 2 Phó chủ tịch, và các Ban (học tập, quyền lợi, sức khoẻ, vệ sinh,văn nghệ, thể dục, thư viện, đối ngoại…).
Rất nhiều thầy giáo và phụ huynh băn khoắn: Vì sao trên 200 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới, với nhiều nền giáo dục tiên tiến, vậy mà ta lại lấy mô hình Colombia (một nước nhỏ và nghèo ở Nam Mỹ)?
Nguồn tài trợ cho dự án này là 84,6 triệu USD từ Quỹ Hỗ trợ toàn cầu về Giáo dục của Liên Hiệp Quốc. Chúng ta đã triển khai từ năm học 2012-2013 trên 54 tỉnh, thành phố với 2.365 trường Tiểu học và trên 1.000 trường Trung học cơ sở (!). Có nghĩa là mấy vạn học sinh từ lớp 1 đến lớp 9 đang bị buộc là “chuột thí nghiệm”. Theo dự kiến Chương trình đã kết thúc vào ngày 31/5/2016.
Có quá nhiều ý kiến khác nhau trong quá trình triển khai dự án này.
Theo quan điểm của tôi, đã đến lúc cần lắng nghe phản biện của các Hiệu trưởng, giáo viên, phụ huynh và đông đảo học sinh.
Cần đặt ra câu hỏi: “Ai sẽ chịu trách nhiệm khi Dự án không đạt được các yêu cầu như mong muốn”?
Qua các phương tiện truyền thông chúng ta biết Hà Tĩnh quyết định dừng triển khai mô hình trường học mới VNEN trên 100% các trường Tiểu học và Trung học Cơ sở ở địa bàn toàn tỉnh (!).
Một phụ huynh phát biểu: “Tôi gửi cháu theo chị vào học trong Nam vì lo con lác mắt, vẹo lưng” – theo Giaoduc.net.vn.
Hà Giang cũng quyết định dừng nhân rộng mô hình trường hợp mới VNEN. Nhiều phụ huynh ở trường Trung học Cơ sở Đất Đỏ ở Bà Rịa – Vũng Tàu nhất quyết xin rút con khỏi các lớp theo mô hình VNEN cho nên Vũng Tàu cũng kiến nghị tạm dừng.
Vì sao mô hình VNEN trở thành nỗi ám ảnh của nhiều giáo viên, học sinh và cả phụ huynh?
Có rất nhiều lý do, quan trọng nhất có lẽ vì điều kiện cần và đủ chưa đáp ứng; học sinh non nớt phải tổ chức lớp học theo cặp đôi, thảo luận nhóm, thiếu trang thiết bị, giáo trình còn giáo viên thì chưa được tập huấn kỹ, học sinh yếu kém không năng động tham gia mà chỉ nhường quyền phát biểu cho các học sinh khá giỏi.
Lẽ nào các mô hình chúng ta đang giảng dạy thua kém chất lượng so với các trường ở Colombia?
Có thể kể đến không ít các trường quốc tế dạy theo chương trình nước ngoài và học sinh đang được học một cách vừa nhẹ nhàng vừa có chất lượng cao.
Các trường Việt Nam tuy bị ràng buộc bởi khung chương trình, sách giáo khoa, theo kế hoạch và chỉ đạo chặt chẽ của Bộ nhưng nhờ có những sáng kiến riêng, đội ngũ giáo viên giỏi nên đã tạo nên những thương hiệu nổi tiếng.
Có thể kể đến các trường chuyên, lớp chuyên trực thuộc một số trường Đại học, trường phổ thông liên cấp Olympia; trường phổ thông Amsterdam; trường Lương Thế Vinh; trường Marie Curie; trường Đoàn Thị Điểm…
Góp ý về xây dựng chương trình Sách giáo khoa
Trong dự kiến quá trình xây dựng Chương trình và Sách giáo khoa một băn khoăn rất lớn trong giới khoa học và giáo dục là vì sao Bộ không tận dụng sự tham gia của đông đảo hội Khoa học chuyên ngành đang được tập hợp trong Liên hiệp Các Hội Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VUSTA)?
Đó là Hội Toán, Hội Vật Lý, Hội Hoá học, Hội các ngành Sinh học, Hội Lịch sử, Hội Địa lý, Hội Địa chất, Hội Ngôn ngữ hoc. Ngoài Liên hiệp VUSTA còn có các Hội liên quan đến Văn, Nhạc, Hoạ, Nhiếp ảnh, Hội làm vườn, Hội địa chất, Hội cơ khí, Hội Thuỷ sản, Hội Sinh vật cảnh, Hội Khuyến học…
Các Hội này đâu chỉ gồm các nhà khoa học mà còn bao gồm rất nhiều giáo viên đang dạy ở các trường phổ thông.
Vì sao Bộ chỉ liên kết trên danh nghĩa với VUSTA chứ không dựa vào đội ngũ chuyên gia của các Hội một cách thực chất?
Bộ tự đi chọn người làm Chương trình, soạn Sách giáo khoa sẽ tốt hơn hay là để các Hội dân chủ bàn bạc và lựa chọn giúp Bộ?
Chuyện xây dựng Chương trình và biên soạn sách giáo khoa là chuyện hết sức hệ trọng.
Theo tôi cần có những cuộc Hội thảo quốc gia để định hướng biên soạn Chương trình và sách giáo khoa.
Sau đó phân cho các Hội chuyên ngành chọn chuyên gia (cả giáo viên) biên soạn chương trình dưới sự chỉ đạo của Bộ và cần có một Hội đồng quốc gia đầy đủ uy tín để xét duyệt Chương trình chuẩn.
Sau đó theo quyết định của Quốc hội là có nhiều bộ Sách giáo khoa sẽ để các nhóm chuyên gia đăng ký biên soạn Sách giáo khoa theo từng môn học chứ không phải có nhóm đăng ký cả bộ Sách giáo khoa.
Cần tự do đăng ký chứ không nên để ra những tiêu chuẩn chặt chẽ, bởi vì kết quả là sản phẩm có được duyệt hay không?
Sẽ không có tiêu chuẩn gì khác ngoài đúng chương trình và có chất lượng tốt, thông qua hai tiêu chí trên tại các Hội đồng xét duyệt Sách giáo khoa cấp Quốc gia.
Quyền lựa chọn Sách giáo khoa nên như các nước, đó là là tuỳ từng giáo viên, học sinh, vì tất cả đều đã theo đúng cùng một chương trình chuẩn, chỉ với các cách trình bày khác nhau mà thôi. Không có chuyện trao quyền lựa chọn cho Sở hay trường để dẫn tới vô vàn chuyện tiêu cực.
Một vấn để rất lớn đang gây phân tâm trong xã hội, đó là quan niệm thế nào là Tích hợp?
Không ai phản đối Tích hợp, nhưng tích hợp thế nào cho hợp lý thì lại là chuyện khác.
Ví dụ: Pháp không dạy Sinh học mà dạy Khoa học về sự sống và về Trái đất; không dạy Thực vật, Động vật, Người, Vi sinh vật… mà dạy từng chức năng sống từ Virut đến Người, liên quan đến môi trường sống, đến vệ sinh, an toàn thực phẩm…
Mỹ có môn Tự nhiên (Nature) in trong 1 cuốn sách nhưng lại có hẳn ba bài hoàn toàn riêng biệt (Vật Lý, Hoá học, Khoa học Sự sống).
Mỗi bài (unit) do các thầy dạy riêng, không ai bắt giáo viên soạn và dạy chung cả ba môn này (!). Rất ít có sự tích hợp giữa ba môn nhưng nếu có thì càng tốt, tích hợp như tôi trình bày ở trên là giữa lý thuyết với cuộc sống, với thiên nhiên, với tiến bộ Khoa học-Công nghệ, với biến đổi khí hậu, với trách nhiệm công dân..
Quốc hội có quyết nghị (hơi vội vã) là không tích hợp Sử với Địa Lý, vậy các môn khác thì sao?
Một chuyện rất hệ trọng là nên phân ban từ lớp nào và nên phân thành mấy ban là hợp lý nhất?
Chúng ta đã có một giai đoạn phân ban rất tốn kém rồi lại phải huỷ bỏ, đừng lặp lại những sai lầm như thế.
Tất cả chúng ta ai cũng thấy cần cung cấp đủ kiến thức cơ sở cho mọi học sinh, vì hạnh phúc của mỗi con người là đã được trang bị đủ kiến thức trên ghế trường phổ thông để đủ khả năng có thể tự học thêm trong suốt cuộc đời.
Nên tham khảo nhiều nước chỉ phân ban trong hai năm cuối ở bậc Trung học Phổ thông (lớp 11, 12).
Đã phân ban thì nên phân sâu, nước Nepal rất nghèo nhưng giáo dục lại rất tốt. Họ chỉ phân có bốn ban: Toán Lý; Hoá Sinh; Khoa học Xã hội và Quản trị kinh doanh; mỗi ban có 4 môn học. Có lẽ vì vậy nên tôi mua hai cuốn sách Sinh học lớp 11, 12, cả hai đều dày trên 700 trang (!), trong khi sách Sinh học của chúng ta mỏng như… lưỡi mèo!
Góp ý về hình thức thi cử
Một chuyện rất quan trọng nữa là nên thi cử như thế nào? Chúng ta loay hoay thử nghiệm mất mấy năm nay rồi mà vẫn không ổn.
Cần nhận thức rõ nhìn chung trên thế giới người ta bắt học sinh “Học gì thi nấy”. Ngược lại nếu như cách thi hiện nay thì tất cả học sinh sẽ có xu hướng “Thi gì học nấy”, tâm lý học sinh chắc chắn là không thi không học. Nếu chỉ thi một số môn thì các môn khác học sinh không học, giáo viên dạy các môn coi như “phụ” này lấy đâu ra phấn khởi để truyền đạt kiến thức?
Nếu thi Tốt nghiệp Trung học Phổ thông mà trên 90% đậu thì thi làm gì cho lãng phí tiền bạc và hoàn toàn không đúng thực chất?
Kỳ thi Quốc gia có nhiều thành công nhưng cũng còn rất nhiều ý kiến khác nhau, rất cần thảo luận thêm cho hoàn chỉnh.
Cũng nên tham khảo kiểu kiểm tra SAT của nền giáo dục Mỹ, có thể thi lại nhiều lần, vừa rất chính xác lại không quá nặng nề với học sinh.
Cũng cần có biện pháp loại bỏ các Sách tham khảo chất lượng kém, gây tốn kém quá nhiều tiền bạc và lãng phí thời gian của học sinh.
Về việc định hướng nghề nghiệp cho học sinh
Một băn khoăn rất lớn trong toàn xã hội hiện nay là cứ tuyển sinh ồ ạt như hiện nay thì sau khi tốt nghiệp học sinh sẽ xin việc ở đâu?
Theo tôi việc thanh niên ta ham học là quá tốt, chỉ có điều là nên cân nhắc vào từng năng khiếu để cho các cháu nên thi vào trường nào, vào ngành nào để đáp ứng được nhu cầu của xã hội.
Vì sao ở nhiều nước khác rất đông học sinh xin học nghề, vì học nghề cũng có thể tiến rất xa, lương về sau có thể cao hơn cả Tiến sĩ.
Hiện nay trí thức trẻ thất nghiệp quá lớn. Theo thống kê công bố ngày 17/8/2016 của Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội phối hợp với Tổng cục Thống kê thì bản tin cập nhật thị trường lao động Việt Nam quý 2 năm 2016 cho thấy: cả nước có 1,088 triệu người lao động trong độ tuổi lao động bị thất nghiệp. Con số này đã tăng 16.400 người so với quý 1/2016.
Theo đó, có 418.200 người có chuyên môn kỹ thuật bị thất nghiệp, chiếm tới 40%. Trong đó có 191.300 người có trình độ từ đại học trở lên, 94.800 người có trình độ cao đẳng chuyên nghiệp và 59.100 người có trình độ trung cấp chuyên nghiệp.
Chúng ta cũng đang dư thừa quá nhiều giáo viên: 41.000 giáo viên Tiểu học, 12.200 giáo viên Trung học Cơ sở, 16.900 giáo viên Trung học Phổ thông.
Trong khi đó các cơ sở đào tạo giáo viên vẫn tiếp tục tồn tại quá nhiều: 9 trường Đại học Sư phạm, 1 Đại học giáo dục, 31 Khoa Sư phạm trong Đại học đa ngành, 35 Cao đẳng Sư phạm, 19 Khoa Sư phạm trong các trường Cao đẳng, 3 Trung cấp Sư phạm, 10 Trung cấp chuyên nghiệp.
Đại học Sư phạm nên tuyển sinh bao nhiêu và nên học gì?
Theo tôi không cần thiết giảm chỉ tiêu tuyển sinh mà tạo ra hướng mới là lần lượt có kế hoạch bồi dưỡng cho mọi giáo viên các cấp đều đạt chuẩn.
Còn các trường Đại học khác nếu không đủ sức đào tạo ra những chuyên gia có tay nghề đích thực thì thà đào tạo các loại ngoại ngữ chuyên ngành (!).
Nghe có vẻ bất thường nhưng nếu giỏi ngoại ngữ theo chuyên ngành thì có thể dễ dàng tìm được công nghệ mới (đã hết thời gian bảo hộ) qua Internet rồi để lập doanh nghiệp. Sinh viên cần phân hoá theo năng khiếu và năng lực, chứ không do áp lực của bố mẹ và thiên kiến của xã hội.
Góp ý về giáo dục Đại học và trên Đại học
Về giáo dục Đại học và trên Đại học tôi có mấy kiến nghị vắn tắt như sau:
Hàn Quốc ban đầu dịch nguyên văn sách của Nhật Bản, mãi về sau mới biên soạn ra những bộ sách giáo khoa của riêng mình.
Chúng ta không cần đến mức như thế nhưng phải tham khảo các giáo trình hiện đại nhất trên thế giới.
Sinh viên cuối cấp phải tự tham khảo được sách giáo khoa nước ngoài, dù chỉ là bản sao chụp.
Học Đại học mà không tham gia nghiên cứu khoa học thì làm sao đủ năng lực để hành nghề sau khi ra trường?.
Tất cả các bộ môn tự xét thấy mình không đủ năng lực đào tạo ra các sinh viên đủ sức đáp ứng cho nhu cầu xã hội thì cần đổi mới nội dung và chất lượng đào tạo để sinh viên có thể dễ dàng tìm được việc làm sau khi tốt nghiệp.
Ai cũng biết muốn có sinh viên giỏi thì đầu vào phải tốt.
Rất tiếc hiện nay thông qua kỳ thi quốc gia vừa qua thấy số đông có kiến thức quá thấp, nhất là với các môn quan trọng như Toán, Văn, Ngoại ngữ.
Trong kỳ thi Quốc gia vừa qua: Môn Toán cả nước chỉ có 86 thí sinh đạt điểm 10, tổng số thí sinh đạt điểm 9 trở lên là 3.152. Có 5.410 thí sinh bị điểm 0; 6.671 thí sinh đạt 0,5 điểm, 8.586 thí sinh bị điểm 1; chưa kể đến số thí sinh đạt mức 0,25 và 0,75. Ước tính số thí sinh bị điểm liệt ở môn Toán có thể lên đến khoảng gần 40.000 em.
Môn Ngoại ngữ, vùng phổ điểm chủ yếu tập trung ở mức 2-3,5 điểm, chỉ có 59 thí sinh đạt điểm 10; số thí sinh bị điểm liệt gần 200 em.
Ngay môn Văn mà số thí sinh bị điểm 0 là 423 em, mức 0,5 điểm là 192 em và mức 1 điểm là 349 em. Tuy nhiên nếu tính số thí sinh đạt ở mức 0,25 và 0,75 thì con số thí sinh bị điểm liệt có thể lên đến hàng nghìn. Ở môn Văn, Bộ Giáo dục cũng xác nhận không có thí sinh nào đạt điểm 10.
Một mục tiêu quan trọng của giáo dục là làm sao hài hoà giữa dạy chữ và dạy người.
Bác Hồ đã từng căn dặn: “Có tài mà không có đức là người vô dụng, có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó”.
Rõ ràng một người sẽ không thể tiến hành các công việc mà mình đảm nhiệm nếu không có tài năng, trí tuệ, kiến thức nhưng sẽ là tệ hại hơn, với một người có tài năng nhưng lại thiếu vắng tư cách và đạo đức. 
Một chuyện thật đáng buồn là chuyện bạo lực học đường ngày càng tăng.
Bạo lực học đường là hiện tượng xấu xa, tiêu cực nhất đang có chiều hướng gia tăng trong lớp học, trên giảng đường hiện nay. Thực trạng đó có phần nguyên nhân từ môi trường sư phạm trong nhà trường không còn mô phạm như trước kia.
Sự liên hệ giữa nhà trường và gia đình trong quản lý học sinh – sinh viên hiện nay tuy được thực hiện nhưng chưa đồng bộ, thiếu chặt chẽ, điều đó cũng dẫn đến sự thả lỏng các em, tạo điều kiện cho các em rất dễ trong việc nói dối, lêu lổng…
“Dạy người” là một quá trình, đồng bộ, không chỉ một sớm một chiều, mà phải tiến hành liên tục, hàng ngày từ những việc làm và ứng xử nhỏ nhất. Vì vậy, giáo viên chúng ta phải nỗ lực phấn đấu để là những tấm gương sáng không chỉ về kiến thức mà còn về đạo đức tư cách. Có như vậy mới xứng đáng là những “kỹ sư tâm hồn”.
Đây là một vấn đề rất thời sự mà tất cả giáo viên đều mong Tân Bộ trưởng cần tham khảo ý kiến của số đông giáo viên để có sự sửa đổi càng sớm càng tốt.
Góp ý về Thông tư 30 của Bộ
Thời đại công nghệ thông tin rồi mà cứ bắt giáo viên chuyên ngồi viết “lý lịch” học sinh một cách chi tiết là điều phản khoa học và không cần thiết.
Những giáo viên như Mĩ thuật, Âm nhạc dạy cả gần 1000 học trò thì việc ngồi viết lý lịch là một chuyện khổ ải đến vô cùng.
Ngoài chuyện bất cập trong việc ghi lý lịch học trò thì một số sổ sách không cần thiết nên giảm đi cho giáo viên, bởi hiện nay có rất nhiều loại sổ ghi chép chỉ nhằm mục đích là để đối phó với thanh tra.
Những lời phê của giáo viên không nhất thiết phải ghi chép thường xuyên vào mấy quyển sổ… để lưu, mà nên tập trung vào lời nhận xét vở học trò để từ đó nhà trường kết hợp với phụ huynh cùng kèm cặp các em tiến bộ.
Phải tuyên truyền, bồi dưỡng cho đội ngũ Ban giám hiệu nhà trường thấu đáo về chủ trương của Bộ, bởi nhiều năm nay việc thanh tra giáo dục đã chuyển từ thanh tra giáo viên sang thanh tra người đứng đầu.
Bởi thế nhiều Ban Giám hiệu chỉ lo mức độ an toàn cho mình, cái gì cũng chỉ đạo giáo viên một cách máy móc theo lệnh từ trên xuống. Những Ban giám hiệu như vậy chỉ mới là người đóng tròn vai chứ chưa có sự linh động, sáng tạo.
Việc cốt lõi nhất là hiệu quả giảng dạy của thầy và trò chứ không phải những quyển sổ vô hồn để đối phó với cấp trên trong mỗi lần thanh kiểm tra.
Có lẽ hình ảnh những nhà giáo một tay bế đứa con thơ, một tay loay hoay với tập hồ sơ, sổ sách đã trở lên phổ biến hơn khi Thông tư 30 ra đời.
Ngoài nhiệm vụ dạy học Nhà nước phân công thì thực tế giáo viên hiện nay còn phải làm nhiều công việc khác và một trong những việc khá vất vả, tốn thời gian là hoàn thiện hồ sơ sổ sách theo quy định như sổ dự giờ, giáo án, kế hoạch cá nhân, kế hoạch bồi dưỡng thường xuyên, sổ theo dõi tình hình phổ cập địa phương…
Tưởng chừng sẽ được hưởng lợi ích đến từ sự tiến bộ xã hội đó thì các giáo viên tiểu học lại vất vả dùng đôi bàn tay của mình ghi chép đến mỏi mệt, rã rời những điều dập khuôn, hình thức.
Do vậy, cần giảm bớt tối đa các hồ sơ sổ sách, tích cực đẩy mạnh ứng dụng Công nghệ Thông tin để giải phóng sức lao động cho thầy và trò!
Đối với học sinh lớp 1 thì việc cần thiết là dạy cho các em đọc thông, viết thạo và làm được các phép tính đơn giản, chưa nhất thiết phải thảo luận nhóm từ đó dần hình thành cho các em kĩ năng học bài.
Đối với khối một thì Ban Giám hiệu nhà trường cũng nên hạn chế tổ chức thao giảng, dạy chuyên đề bởi những tiết học này phần lớn là giáo viên phải “nhờ cậy” mấy em học khá giỏi để lấy lòng Ban giám hiệu trong tiết dạy.
Ban giám hiệu cần động viên, chia sẻ những khó khăn chứ đừng nên áp đặt, hoạnh họe, gây ức chế cho giáo viên, điều đó chỉ khiến mất đi mối quan hệ với cấp dưới vừa khiến giáo viên đứng lớp luôn cảm thấy cô độc trong quá trình giảng dạy, công tác.
Trong công tác khen thưởng cho học trò, lời phê trong học bạ và sổ liên lạc cũng cần được chú trọng. Chú ý đến những lời khen ghi trong giấy khen sao cho phù hợp, tránh tình trạng như dư luận đã phản ánh trong năm học vừa qua và gây nhiều sự hiểu lầm cho phụ huynh.
Trong các sổ liên lạc và học bạ giáo viên chủ nhiệm cần xây dựng một hệ thống lời phê phù hợp với năng lực, phẩm chất và kĩ năng của học trò, tránh tình trạng những lời phê na ná, chung chung như nhau. Em nào cũng “ngoan hiền”, “học tốt” thì sẽ đánh đồng tất cả học trò.
Suy cho cùng, quan trọng nhất vẫn là cần thay đổi tư duy của các cơ quan quản lý giáo dục.
Theo UNESCO hai chỉ số cốt lõi để đánh giá chất lượng Giáo dục là: Sự phát triển nhận thức của người học và thúc đẩy những giá trị chung, sự phát triển sáng tạo và cảm xúc của người học
Phải quản lý theo mục tiêu chất lượng mới phù hợp với khoa học quản lý thời kinh tế thị trường. Nghị quyến 29/TƯ nói rõ: “Đẩy mạnh phân cấp, nâng cao trách nhiệm, tạo động lực và chủ động sáng tạo của các cơ sở Giáo dục và Đào tạo.
Phải khuyến khích các trường chủ động tạo Thương hiệu, chỉ có chủ động sáng tạo mới tạo ra được thương hiệu, chứ không phải cứ mải chạy theo số lượng tuỳ tiện, hạ thấp yêu cầu giáo dục một cách toàn diện“.
Giáo sư Nguyễn Lân Dũng

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vừa xây vừa phá!

Cảnh khủng khiếp dưới gầm công trường đường sắt Cát Linh-Hà Đông
20/09/2017 

- Dự án đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông phá sản chạy thử vào tháng 10, còn phía dưới các nhà ga đang là rác thải, bơm kim tiêm la liệt. Gầm đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông có 1.500 cây cau đẻ
XEM CLIP: 
 
Tại công trường thi công, đoạn qua đường Trần Phú, phường Mộ Lao (Hà Đông, Hà Nội) xuất hiện hàng loạt kim tiêm vứt la liệt, khiến nhiều người lo lắng.
Bà Tú sống gần khu vực này chia sẻ, thấy hiện tượng này xuất hiện từ lâu, nhất là ở khu vực cầu thang xây lên. Ngoài ra, nước tù đọng, rác dồn ứ lâu ngày gây ô nhiễm.
"Cứ dựng một đống bê tông lên rồi để đó, không sớm thì muộn chỗ này dễ thành bãi rác to" - bà Tú lo lắng.

đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Kim tiêm đã qua sử dụng vứt la liệt tại khu vực nhà ga ở đường Trần Phú
Một người dân ở đây cho biết: Thỉnh thoảng tôi lại thấy có vài người vào đây chích rồi vứt kim tiêm la liệt, thời gian vào ra không cố định, ban ngày cũng có".
Trao đổi với VietNamNet, ông Bạch Hồng Hiếu, Phó chủ tịch UBND phường Mộ Lao, quận Hà Đông xác nhận tình trạng này. Ông khẳng định sẽ có phương án vào cuộc xử lý dứt điểm. 
đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Phó chủ tịch phường Mộ Lao Bạch Hồng Hiếu thị sát khu vực kim tiêm vứt la liệt 
Ông Hiếu thông tin: Phường thường xuyên phối hợp với công an phường rà soát, xử lý vấn đề liên quan đến an ninh trật tự. Tuy nhiên, khu vực xảy ra hiện tượng trên giáp ranh với quận Thanh Xuân, có vị trí khuất và là nơi đang thi công công trường nên các đối tượng lợi dụng để làm tụ điểm. 
Một cán bộ công an phường Mộ Lao cho biết, tình trạng trên mới xuất hiện, công an phường đã cử cán bộ xuống xác minh và xử lý.
Tại một số điểm thi công nhà chờ đường sắt trên cao xuất hiện tình trạng người dân lợi dụng công trình xây dở để xả rác bừa bãi gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. 
đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Nhà ga trên đường Nguyễn Trãi, gần chợ Phùng Khoang thi công dang dở, hiện đang vây kín bạt lưới
đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Cầu thang dẫn lên nhà chờ được gắn cọc thép, vây lưới tạm trên đường Nguyễn Trãi
đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Rác thải chất đống tại khu vực thi công nhà ga gần hồ Hoàng Cầu (quận Đống Đa)
đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Công trường ngổn ngang gạch vữa trên đường Hoàng Cầu hướng ra đường Láng
đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Cũng tại nhà ga đang xây dở này, rác thải, củi khô, thùng xốp nổi lềnh bềnh trên vũng nước đen ngòm 
đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Cầu thang dẫn lên nhà chờ đường sắt trên cao đang xây dở, nước tù đọng bốc mùi hôi thối. Ảnh chụp tại nhà ga giao nhau giữa đường Ô Chợ Dừa và Hoàng Cầu (quận Đống Đa)
đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Một số hộ dân sống cạnh công trường đường sắt trên cao đoạn qua đường Nguyễn Trãi bày tỏ bức xúc khi việc xây dựng chậm tiến độ, nhiều rác xả ra gây ô nhiễm, ảnh hưởng đến sức khỏe
đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Kim tiêm vứt chỏng chơ khu vực đường Trần Phú, Hà Đông
đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Gạch vữa chất đống
đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Cầu thang dẫn lên nhà ga trên đường Hoàng Cầu mới trơ khung thép
đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Đại diện BQL dự án Đường sắt (Bộ GTVT) cho biết: Do vướng mắc về nguồn vốn bổ sung nên việc thi công dự án diễn ra cầm chừng
đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Nhà ga trên đường Láng (quận Đống Đa) ngổn ngang vật liệu xây dựng
đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Bộ GTVT đang chỉ đạo phía Tổng thầu TQ đề nghị bổ sung nguồn vốn lưu động cho dự án, tuy nhiên tổng thầu báo cáo phần vốn này chỉ ưu tiên dành cho tạm ứng mua sắm thiết bị dự án (Ảnh chụp nhà chờ trên đường Nguyễn Trãi, đoạn gần Nguyễn Xiển)
đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Ngọc Đông thừa nhận, mốc thời gian trước đây đưa ra dự kiến chạy thử vào tháng 10 khó đạt được vì nhiều hạng mục dở dang do thiếu vốn
đường sắt trên cao, Cát Linh-Hà Đông, đường sắt Cát Linh-Hà Đông
Bộ GTVT cho biết, sẽ đề nghị Đại sứ quán TQ làm việc với lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn cục 6 Đường sắt TQ yêu cầu thực hiện tiến độ cam kết
http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/tin-anh/su-that-khung-khiep-duoi-gam-cong-truong-duong-sat-cat-linh-ha-dong-399516.html

Đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông phá sản chạy thử

Đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông phá sản chạy thử

Kế hoạch cho tàu chạy thử vào tháng 10 tại dự án đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông đã phá sản hoàn toàn do thiếu vốn.
Hiu hắt tuyến đường sắt 'ế' nhất Việt Nam

Hiu hắt tuyến đường sắt 'ế' nhất Việt Nam

Chuyến tàu tuyến Hạ Long - Yên Viên nhiều khi không có nổi một hành khách ngoài khoảng chục người buôn bán ngày ngày theo tàu đi lấy hàng.
Đường sắt Cát Linh - Hà Đông bị rỉ sét, có vết nứt

Đường sắt Cát Linh - Hà Đông bị rỉ sét, có vết nứt

Một số vị trí ray đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông bị rỉ sét, tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn, theo kết luận của Hội đồng nghiệm thu Nhà nước.
Nhiều bất tiện ở tuyến đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông

Nhiều bất tiện ở tuyến đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông

Sau khi tham quan đoàn tàu mới ở ga La Khê thuộc dự án đường sắt trên cao Cát Linh Hà Đông, nhiều người dân vẫn tỏ ra lo lắng vì một số điều bất tiện.
Phần nhận xét hiển thị trên trang