Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

VŨNG TÀU ĐÃ BẮT ĐẦU BIỂU TÌNH

07h00:


07h00, sáng nay, 1/5/2016 anh em trí thức và thanh niên TP Vũng Tàu đã bắt đầu biểu tình đòi môi trường trong sạch cho Đất Nước. 

Băng rôn của anh em là: 
- Bảo vệ Biển - Bảo vệ nguồn sống của chúng ta.
- Formosa hãy cút khỏi Việt Nam.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tháng Tư – Về thăm nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ







Tháng Tư, một đoàn tám người, “cơ cấu tùy hứng”, đã về Lộc Ninh – Bình Phước thăm nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ, bởi biết chị bị tai nạn gãy chân trước đó mà chưa lên thăm được.

Trong năm nhà văn nữ nổi tiếng nhất của miền nam thời kỳ trước 1975, có ba người gốc Huế: Túy Hồng, Nhã Ca, Nguyễn Thị Hoàng. Người thứ tư gốc Bắc di cư: Trùng Dương. Chỉ có Nguyễn Thị Thụy Vũ là dân Nam bộ rặt. Văn chương của chị cũng đặc sệt chất Nam bộ, từ ngôn phong, từ ngữ chị dùng cho tới lời ăn tiếng nói, tính cách, hành vi của các nhân vật. Nguyễn Thị Thụy Vũ tên thật là Nguyễn Thị Băng Lĩnh, sinh năm 1937 tại Vĩnh Long.

Xuất thân là một cô giáo tỉnh nhỏ ở Vĩnh Long nhưng tác phẩm của Thụy Vũ ngồn ngộn chất “đời” của Sài Gòn đô thị, sát sàn sạt những thực-tế-tàn-nhẫn mà không phải người phụ nữ nào cũng có điều kiện để hiểu biết. Đó chính là “vốn sống” mà chị tích lũy được khi vào năm 1965 chị lên Sài Gòn dấn thân vào nghiệp viết lách, bên cạnh đó còn kiêm việc dạy tiếng Anh cho những cô gái bán bar hoặc lấy Mỹ.

 Trong 10 năm từ 1965 đến 1975, chị đã xuất bản 10 tác phẩm gồm ba tập truyện ngắn: Mèo đêmLao vào lửaChiều mênh mông; và bảy tiểu thuyết: Ngọn pháo bôngThú hoang,Khung rêu (Giải thưởng Văn học toàn quốc năm 1971), Như thiên đường lạnhNhang tàn thắp khuyaChiều xuống êm đềmCho trận gió kinh thiên.

Sau 1975, dù là con gái một cán bộ kháng chiến – nhà văn Mặc Khải – Nguyễn Thị Thụy Vũ vẫn không thể tiếp tục cầm bút do tác phẩm bị quy là đồi trụy, chị phải bươn chải với những công việc cực nhọc để nuôi bốn đứa con, trong đó có một người sống đời thực vật. Chị từng buôn bán vặt, làm lơ xe đò, làm rẫy, chăn dê, trồng cà phê…, những công việc mà trước đó không ai hình dung nhà văn nữ này có thể kham được.

Hiện nay đời sống của chị tương đối ổn định khi chị về dựng nhà trên mảnh đất mà cha mẹ để lại. Đó là sau khi chị nhận được sự giúp đỡ từ những bạn văn cũ qua một bài viết mô tả cuộc sống lây lất khốn khó của mấy mẹ con, vào đầu thập niên 2000. Chị đang sống với gia đình con trai, là một người tu tại gia chuyên việc hộ niệm, và cùng với họ là cô con gái út ngoài bốn mươi tuổi vẫn sống đời thực vật.

Phần ngoài cùng của căn nhà, sát mặt đường nhựa là Cửa hàng Cá cảnh Sinh vật biển và Hoa kiểng Trúc Hạc. Phần nhà ở phía trong tương đối rộng, thoáng, với một số đồ gỗ chị đã mang về từ ngôi từ đường của dòng họ, mà sau 1975 cha chị đã hiến tặng nhà nước để làm cơ quan nhưng lại bị sử dụng làm nơi sản xuất hàng thủ công mỹ nghệ.

Gian thờ thật trang nghiêm với bàn thờ Phật A Di Đà, Quán Thế Âm và Đại Thế Chí cùng với hai câu “Sắc bất dị Không, Không bất dị Sắc – Sắc tức thị Không, Không tức thị Sắc”. Gian kề thờ ông bà, với hình một hoa hồng trắng thật lớn làm nền, trên đó đính tên những người quá cố, cùng với hai câu: “Bốn bể tung hoành ngang với dọc – Ra đi thanh thản tựa như về”. Câu chuyện giữa chủ khách mới bắt đầu đã rôm rả thân mật dù nhiều người chị mới gặp lần đầu.

Mái tóc bạc cắt ngắn có vẻ được chăm chút, bộ quần áo lụa giữa màu lam và màu mỡ gà rất hợp với tuổi tác và nước da trắng trong veo, có lẽ bị cớm nắng sau thời gian dài không ra ngoài được, trông chị thật đẹp, một vẻ đẹp phúc hậu bình yên. Tuy nhiên nụ cười nhuốm chút tinh nghịch mỉa mai cùng những ngôn từ sắc sảo hài hước và trí nhớ mẫn tuệ cho thấy chị vẫn là một Nguyễn Thị Thụy Vũ-ngày xưa, cho dù đã vào tuổi tám mươi.

Đôi chân chị đã có thể bước đi chầm chậm trong nhà dù vẫn chập chững và phải tựa trên gậy chống. Chị đãi khách những trái dừa rất ngọt hái trong vườn nhà, cả loại trà ngon đặc biệt và sau đó ngồi bên khách ồn ào vui vẻ trong bữa trưa món mặn chỉ với vài muỗng cơm chay, bởi từ lâu chị đã ăn chay trường. Mọi người cứ lo chị mệt nhưng sau bữa trưa chị lại hết sức vui vẻ tiếp tục “hồi ký” không ngừng bao nhiêu câu chuyện về người thân trong gia đình, về các cô gái mà chị dạy tiếng Anh trước 1975, về những tháng ngày xáo trộn kinh hoàng sau 1975, và nhiều nhất về mối tình nổi tiếng giữa chị với nhà thơ Tô Thùy Yên, mối tình đã cho họ ba đứa con chung, nối kết họ với cả một quá khứ đã thay màu đổi sắc của Sài Gòn cũ…

Chị khiến mọi người, hầu hết là kẻ hậu sinh, cứ há hốc mồm ra nghe như hút từng lời và phì cười không đừng được khi biết đến vô vàn kỷ niệm có một không hai trong cuộc sống chung của hai người, kể cả việc chị đi thăm nuôi anh khi anh đang “học tập cải tạo”… Tôi nhớ nhất câu chị nhắc lời anh Tô Thùy Yên từng nói về chị với một bạn gái: “Không phải vợ nhưng là người tri kỷ của anh…”. Hẳn anh đã nói rất trung thực và chính xác.

Không ai đem kể cho vợ nghe chuyện bồ bịch của mình như anh thường kể với chị không hề giấu giếm che đậy. Bởi vì, hơn cả người yêu, hơn cả chồng vợ, họ là một cặp trời sinh để gặp nhau rồi nợ nần nhau… Người yêu thì có thể bỏ. Vợ thì có thể ly dị. Nhưng tri kỷ thì không cưới hỏi, không ly dị và không biết làm cách nào để “bỏ” được nhau… Có lẽ họ là phần “bổ sung/phản biện”, phần-trái-dấu-nên-hút-nhau-theo-định-luật… Họ, những “đôi lứa bên trời lận đận”, vừa giống mà cũng vừa chẳng thể giống với bất cứ lứa đôi nào trong quá khứ chiến tranh dằng dặc của một đất nước/dân tộc Việt Nam bị đày ải…

Chiến tranh đã chấm dứt được gần bốn mươi mốt năm rồi sao… Hay thật ra, nó vẫn đang tiếp diễn…?  Với nước da trắng muốt trong veo, mái tóc bạc và nụ cười hiền, “người đẹp” tám mươi tuổi Nguyễn Thị Thụy Vũ trong giống bà tiên trong chuyện cổ…

Vinh dự theo hầu bà tiên hiền là Ngô Thị Kim Cúc và nhà thơ Ý Nhi…


Ngô Thị Kim Cúc
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ký Ức Tháng Tư


Nguyễn Lương Tuấn



Image result for 30-4



Ký Ức Tháng Tư


1


Tháng tư – 41 năm
Làm sao mà quên được
Chuyện thời bao cấp kéo dài chục năm
Chuyện qua rồi, kể sắp nhỏ không tin
Làm gì có chuyện lạ như rứa
Ba nhiều tuổi lẩm cẩm mất rồi

2

Tháng tư - 41 năm
Làm sao mà quên được
Chuyện đi dạy - người giáo viên nhân dân
Áo bỏ ra ngoài không nên nhét vô
Chân mang dép nhựa không mang giày bít
Đầu đội mủ cối còn hơn để trần
Người nào cũng thế
Cứ phải làm theo
Vì giáo viên nhân dân là phải như thế
Vì mấy ông giáo viên ngoài Bắc vô
Cũng đều như thế
Mình không theo
Ngộ nhỡ bị làm sao!



Image result for 30-4


3

Tháng tư – 41 năm
Làm sao mà quên được
Ngày cuối tháng lãnh gạo 13 cân,
một chai nước mắm, một gói đường, …
Giáo viên khệ nệ bỏ lên xe đạp
Mấy đứa học trò từ xa nhìn sững
Thương thầy
Thấy lạ quá đó thôi


4

Tháng tư – 41 năm
Làm sao mà quên được
Chuyện phân phối thuốc lá theo sổ mua hàng
Ai cũng nói rằng mình nghiện hút
Để được mua phần mình mấy bao


5

Tháng tư – 41 năm
Làm sao mà quên được
Chuyện ở trường
Chuyện cuộc sống người dân
Vẫn nhớ hoài những chuyến thăm nhà
Chiếc xe lửa Đà Nẵng đi Huế
Chạy lúc 2 giờ chiều đến Huế 2 giờ đêm
Bước xuống ga
Sao trời đen tối
Thì ra là đêm cúp điện ông ơi!
Nhưng lòng mừng nhảy vội xuống ngay
Ối trời ơi chân tôi suýt trượt
Vì đạp nhầm một bãi bầy nhầy
Nghe hôi quá biết mình dẫm trúng phân



Image result for 30-4


6

Tháng tư – 41 năm
Làm sao mà quên được
Điện 1 đêm đỏ, 3 đêm tắt
Còn ban ngày lâu lâu có chút điện
Là mừng quýnh như trúng số độc đắc

7

Tháng tư – 41 năm
Làm sao quên được
Vẫn xách ấm đi xin nước về dùng
Vì vòi nước trong nhà chỉ để ngó chơi
Nhưng tiền nước cuối tháng vẫn phải trả
Vì bảo trì đồng hồ ống nước khi hư


8

Tháng tư – 41 năm
Làm sao mà quên được
Mặt người nào người nấy buồn xo
Đủ chuyện để lo
Chuyện đi học tập cải tạo
Chuyện đi kinh tế mới khó lường
Và còn thêm chuyện lo ăn qua ngày
Anh vẫn bảo,
Sao mặt em buồn như mất sổ gạo
Thì đúng rồi, có sai đâu anh



Image result for 30-4



9

Tháng tư – 41 năm
Làm sao mà quên được
Đủ thứ chuyện trên đời
Nói hoài nói mãi
Nói nửa chừng nước mắt tuôn rơi
Nhưng giờ đây vui quá
Vì bọn mình già cả rồi!
Chỉ còn ngồi kể chuyện …
Một thời quá oan khiên.



Nguyễn Lương Tuấn
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Journey in Life: Làm cách nào để tiêu diệt đau khổ

Journey in Life: Làm cách nào để tiêu diệt đau khổ: Con người đau khổ là vì các thành kiến. Khi nhìn mọi thứ cởi mở hơn, chúng ta sẽ tự do và chẳng còn khổ đau nữa. ~ Thích Nhất Hạnh ... Phần nhận xét hiển thị trên trang

Journey in Life: Trật tự thế giới dưới mắt Henry Kissinger

Journey in Life: Trật tự thế giới dưới mắt Henry Kissinger: by Trần Bình Nam, shared via Đàn Chim Việt . ----- Trần Bình Nam: Ông Henry Kissinger vừa xuất bản cuốn “World Order” (Penguin press, ... Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Không sao đâu, còn lâu mới chết"!

Chủ tịch UBND Đà Nẵng ăn cá nục hấp 
ngay cảng cá

Tuổi trẻ
30/04/2016 18:35 GMT+7

TO - Chiều 30-4, dù là ngày nghỉ lễ nhưng ông Huỳnh Đức Thơ - Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng cùng các sở ngành đã có buổi kiểm tra tại cảng cá Thọ Quang và ăn cá để người dân an tâm. 

 
Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng (đội mũ) ăn cá tại cảng cá Thọ Quang để dân an tâm.
Ảnh: Đoàn Cường

Tại buổi làm việc, ông Thơ nói cần rà soát lại toàn bộ quy trình hướng dẫn, định vị từ ra khơi đánh bắt đến về bán kể cả ngư dân Đà Nẵng, ngư dân nơi khác về. Tàu bè bà con về cũng cần phải kiểm soát về một cảng, xác nhận tọa độ, thông tin định vị.


Để người dân an tâm, theo ông Thơ cũng cần phải kiểm tra cá y như kiểm tra thú y. 
“Chúng ta có thể kiểm tra bất ngờ. Đến các chợ, công khai các bảng, có khu vực bán cá dán bảng nguồn cá chính quyền chịu trách nhiệm về việc đó, nguồn cá đã được kiểm soát 3 ông sở y tế, công thương, nông nghiệp đóng dấu vào đó. Làm ngay trong 2-3 ngày. Ngày mai không nghỉ lễ nữa, họp bà con để kiểm soát hết lại” - ông Thơ nói.

Ông Thơ cũng nói thêm, làm sao bà nội trợ tin tưởng được. Cần nghiên cứu tổ chức những show ẩm thực nghề cá để mời dân, công chức đến ăn....

Ông Thơ cũng khẳng định: “Cán bộ công chức phải làm gương. Tòa nhà hành chính của UBND thành phố yêu cầu căntin phục vụ chỉ một món cá buổi trưa thôi, riêng giám đốc Sở phải làm gương, tôi cũng vậy. Văn phòng hỗ trợ thêm cho căntin, ăn không sao thì bà con tin tưởng thôi”.

Sau buổi làm việc, ông Thơ cùng lãnh đạo UBND TP Đà Nẵng, lãnh đạo các ban ngành đã xuống cầu cảng của cảng cá Thọ Quang ăn thử món cá nục hấp để chứng minh cá sạch.

Đoàn Cường.
_____________

Cán bộ Đà Nẵng đồng loạt tắm biển sáng 30/4

Zing
08:44 30/04/2016

Hàng chục cán bộ của TP Đà Nẵng xuống biển tắm trong sáng 30/4. Giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường Nguyễn Điểu khẳng định nguồn nước ở Đà Nẵng an toàn.

Lúc 5h sáng 30/4, ông Nguyễn Điểu - Giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường TP Đà Nẵng cùng nhiều cán bộ của đơn vị đã ra tắm biển.

Hình ảnh của người đứng đầu Sở bơi dưới dòng nước biển của TP đã thu hút nhiều người dân và du khách.

Nhiều người dân cho biết, nếu thường ngày, tắm biển chỉ là hành động sinh hoạt bình thường thì thì hành động của lãnh đạo TP Đà Nẵng là một minh chứng rõ nhất cho việc nước biển Đà Nẵng không bị ô nhiễm.

Ông Điểu và nhiều cán bộ TP Đà Nẵng tắm biển sáng nay. Ảnh: Đ.Nguyên.

Trao đổi với Zing.vn, ông Điểu cho hay, tắm biển là thói quen thường ngày của ông từ trước đến nay. Tuần qua, thông tin về hiện tượng cá chết làm mọi người lo lắng. Nhưng với tư cách là người đứng đầu Sở Tài nguyên Môi trường, ông khẳng định nước biển Đà Nẵng không ô nhiễm.

"Tôi tắm biển về và đang đi ăn sáng, uống cà phê bình thường. Mọi người nếu tắm biển mà bị ngứa hay nhiễm độc, tôi sẽ chịu trách nhiệm", ông Điểu nói.

Đoàn Nguyên

4 nhận xét :

  1. Đến nay chưa nghe công bố nước biển bị nhiễm độc chất gì và nồng độ bao nhiêu, các tỉnh dọc theo duyên hải cũng chẳng nghe ai lấy mẩu xét nghiệm. Giới chức cố tìm cách trấn an dân thay vì phạt kẽ gây hại và phải bôi thường thiệt hại về lâu về dài. Chứng cớ rõ ràng thì bỏ đi rồi nêu ra 2 lý do khó thể chấp nhận được! Formosa ơi là Formosa! Mi là thế lực! Mi là âm mưu! Mi là hung thần! Mi được che chở và mi được "Trắng án". Thiệt hại đời sống ngư dân, môi trường và tài nguyên đất nước vô cùng lớn lao và lâu dài thế mà cho "chìm xuồng" dần dần!!!
    Trả lời
  2. Chẳng thấy mấy ông quan lớn nói gì để trấn an dân đen mình, mà toàn là mấy quan nhỏ nhảy nhót ăn nói làm đúng quy trình nhưng hơi lúng túng xin nhận khuyết điểm (không từ chức à nhe!) hay nếu ai bị nhiễm đôc quan nhỏ sẽ chịu trách nhiệm nhận khuyết điểm tiếp tục nhưng cương quyết không từ chức của Đảng và nhà nước giao phó. Nước mình nó lạ lắm, em ơi!
    Trả lời
  3. Ồ hay nhỉ , thời đại khoa học mà lại không chứng minh bằng khoa học , mà lại đem mấy ông ra tắm thử rồi nói là an toàn . Đúng là đỉnh cao trí tuệ .
    Trả lời
  4. Thịt da nõn nà như thế mà bảo thường xuyên tắm biển.
    Bịa vừa thôi.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt: Nỗ lực hòa giải dân tộc






Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cá chết ắt là thúi - Khó ngửi lâu chỉ lưu lại bài này để chấm dứt!

Bạn không thể đánh thức những kẻ đang giả vờ ngủ
Những cái đầu đang nóng lại thêm nóng khi cuối cùng thì Bộ Tài nguyên & Môi trường tiếp tục khất lần kết luận về nguyên nhân biển chết dù sự việc xảy ra đã 20 ngày. Thật khó có thể hình dung chính quyền Hà Tĩnh, nơi Formosa đặt nhà máy, có thể lựa chọn cá và sinh kế của người dân trong chuyện này. Thay vào đó, họ phải quyết liệt bảo vệ các nhà đầu tư FDI lớn.

Trong hình: Cuộc họp báo dị thường, trong vòng 10 phút đồng hồ của Bộ TN-MT ngày 27/4. Ảnh: Dân Trí.

Có vẻ như ông Chu Xuân Phàm, Giám đốc đối ngoại của Formosa, đã tâm sự rất đúng về sự lựa chọn hoặc là thép, hoặc là cá.

Nhưng rồi, ông Phàm, người đại diện phát ngôn cho Formosa, đã nhanh chóng bị đuổi việc sau phát ngôn rất thật đó khi ban lãnh đạo Formosa tại Việt Nam đã tổ chức một cuộc họp báo và cúi đầu xin lỗi.

Trong buổi họp báo đó, lãnh đạo Formosa khẳng định rằng: “Việc có liên quan đến tình trạng cá chết hay không thì các cơ quan chức năng đã và đang điều tra. Chúng ta hãy chờ câu trả lời của các cơ quan chức năng. Công ty chúng tôi cũng rất mong các cơ quan chức năng sớm làm rõ nguyên nhân cá chết, gỡ bỏ mối nghi ngờ của dư luận”.

Quả bóng lúc này được đá sang cho phía Chính phủ Việt Nam và chính quyền Hà Tĩnh.

Và đúng như lời ông Phàm tâm sự, Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Võ Tuấn Nhân đã phải lựa chọn “thủy triều đỏ” là nguyên nhân gây ra cá chết hòng lần lữa và né tránh công bố nguyên nhân.

Thật khó có thể hình dung chính quyền Hà Tĩnh, nơi Formosa đặt nhà máy, có thể lựa chọn cá và sinh kế của người dân trong chuyện này. Thay vào đó, họ phải quyết liệt bảo vệ các nhà đầu tư FDI lớn.

Điều đó không liên quan gì đến câu chuyện môi trường kinh doanh tốt nơi chính quyền và doanh nghiệp tìm được tiếng nói chung với nhau, thấu hiểu nhau màngược lại là một sự méo mó trong cạnh tranh.

Cần phải hiểu rằng những đại gia đầu tư nước ngoài luôn được ưu ái, từ thời hạn thuê đất đến thuế thu nhập doanh nghiệp, từ các điều kiện cơ sở hạ tầng, điện nước, nhân lực…

Và các công ty đa quốc gia luôn hiểu được vị thế hùng mạnh của mình và biết cách để chính quyền phải nhượng bộ.

Đấy là điều mà các doanh nghiệp tư nhân, đặc biệt là nhỏ và vừa, trong nước nằm mơ cũng không thấy mà chỉ thấy mở mắt ra là hết thanh tra môi trường đến thanh tra thuế dồn dập hỏi thăm.

Chính quyền địa phương buộc phải bảo vệ các nhà đầu tư lớn hàng tỉ đô la Mỹ như Formosa, nếu không thì họ sẽ không đến đầu tư, và địa phương sẽ mất đi một nguồn thu nhập đáng kể.

Như ở Vĩnh Phúc chẳng hạn, với nhà máy Honda hay Toyota, theo lời một chuyên gia, 70% ngân sách của tỉnh này có nguồn thu từ đây. Nhà máy này cũng nuôi sống rất nhiều hộ gia đình và khiến cho kinh tế ở đây phát triển.

Dĩ nhiên, các công ty đó, ngoài các ưu đãi, còn có những đặc quyền riêng. Như Toyota chẳng hạn, dám ra cả điều kiện với Chính phủ đòi hỗ trợ 2 tỷ USD nếu không thì họ sẽ rời bỏ Việt Nam.

Vì thế, cũng không lạ gì khi hầu như các tỉnh thành đang trải thảm chạy đua thu hút nhà đầu tư lớn, với những ưu đãi vượt khung, chưa có tiền lệ trong khi mà các khu công nghiệp, các khu kinh tế mọc như nấm.

Cho nên, cũng thật dễ hiểu là tiếng nói của các nhà đầu tư lớn rất có trọng lượng vì để có được cam kết của nhà đầu tư, chính quyền phải có những cam kết khác.

Vì thế, cũng chính ông Thứ trưởng Võ Tuấn Nhân đã khẳng định như đinh đóng cột trên tờ Tuổi Trẻ: “Chúng ta phát triển kinh tế nhưng không bao giờ chấp nhận đánh đổi môi trường lấy kinh tế”, thì cũng chính ông đã nổi nóng với phóng viên VTV “Em hỏi thế là tổn hại cho đất nước”.

Và cũng chính vì thế cho nên các nghiên cứu chưa thể nào phát hiện ra nguyên nhân độc tố gây ra cá chết có chất nào phù hợp với hơn 40 loại hóa chất mà Formosa nhập khẩu vào để súc rửa đường ống hay không.

Như lời một câu ngạn ngữ của một bộ tộc thổ dân da đỏ ở Mỹ: “Bạn không thể đánh thức một người nếu như người đó đang giả vờ ngủ”.

Trần Hoàng Phi
Theo BSA
http://tiepthithegioi.vn/goc-nhin/ca-phe-sang/ban-khong-danh-thuc-nhung-ke-dang-gia-vo-ngu/
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đất nước tới hồi..bực bội..điên thơ!

ĐẤT NƯỚC MÌNH CHÚNG NÓ QUÁ U MÊ
Đất nước mình lạ lắm phải không?
Thằng Fomosa kia, mày cút ngay khỏi cửa
Đừng xả thải mà giết dần người dân tao nữa
Hãy kệ chúng tao...tự giết lẫn mình...
http://www.haingoaiphiemdam.com/Images/News/DAT-NUOC-MINH-KHONG-NGO-QUA-DAU-EM-635974207620515608.jpg
Đất nước mình lạ lắm phải không?
Ảnh cá chết ở cái hồ xa lắc lơ bên Mỹ
Truyền tay tung lên Phây, rồi uất hận, rồi xót thương rầu rĩ:
Thương lắm cá miền Trung...
Đất nước mình lạ lắm phải không?
Có cái clip dở hơi câu viu bảo cá tèo trong 2 phút
Lại truyền tay nhau tung lên Phây, 
lửa căm hờn trào dâng lên ngùn ngụt:
Thương lắm biển miền Trung...

Đất nước mình lạ lắm phải không?
Nhân dân ai cũng có chuyên môn, cùng điều tra, cùng đồng lòng kết án:
Chết cá miền Trung: chắc chắn thằng Fomasa phải là thủ phạm
Đứa nào mà bảo chưa có bằng chứng gì: chửi chết nó cho ông.

Đất nước mình lạ lắm phải không?
Ai cũng bỗng nhiên yêu môi trường, yêu thiên nhiên đến lạ
Biết đâu chừng, ngoài kia bao xác cá
Nhân dân mình đã cho chúng lên mâm

Đất nước mình lạ lắm phải không?
Thằng Fomosa kia, mày cút ngay khỏi cửa
Đừng xả thải mà giết dần người dân tao nữa
Hãy kệ chúng tao...tự giết lẫn mình...


(Lê Viết Hải)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cách thức ngu xuẩn đã khiến hàng loạt nền văn minh sụp đổ


>> Sông chết, hồ chết và bây giờ là biển chết
>> Bạn không thể đánh thức những kẻ đang giả vờ ngủ
>> "Nỗi đau của những con cá” bị ngưng biểu diễn tại Huế


Theo READ STATION
Liệu lợi nhuận kinh doanh và bảo vệ môi trường có luôn trong thế đối lập nhau? Liệu có thật là chúng phải bắt buộc phải có lựa chọn một mất một còn “Chọn cá hay chọn thép”?

Bắt đầu chương 15 của cuốn ‘Sụp đổ”, Jared Diamond, một trong những trí thức vĩ đại nhất hiện nay, đã đặt ra một vấn nạn “Các ngành kinh doanh cũng lên án các nhà môi trường thường xuyên lờ đi và không quan tâm tới các thực tiễn kinh doanh, không quan tâm tới nguyện vọng của cư dân địa phương và chính phủ các nước về vấn đề việc làm và phát triển, đặt vấn đề bảo vệ chim chóc lên trên bảo vệ con người, và không khen ngợi các ngành kinh doanh….”

Diamond, bằng trí tuệ bác học và tinh thần dấn thân, đã đi xuyên suốt qua nhiều lục địa, đã đọc hàng nghìn tài liệu về các xã hội cổ đại lẫn ngày nay, để khẳng định rằng tổn hại môi trường là nguyên nhân then chốt nhất trong tất cả các sự sụp đổmà các nền văn minh phải hứng chịu.

Liệu lợi nhuận kinh doanh và bảo vệ môi trường có luôn trong thế đối lập nhau? Liệu có thật là chúng phải bắt buộc phải có lựa chọn một mất một còn “Chọn cá hay chọn thép”?

Quan trọng hơn, không có cái gì là sự lựa chọn “cá hay thép”, chỉ có việc chúng ta học lấy những bài học sụp đổ của các nền văn minh xưa để tiếp tục sinh tồn trên “hòn đảo” trái đất biệt lập này.Bởi "Sự tương đồng giữa đảo Phục Sinh và thế giới hiện đại rõ ràng đến rợn người” ông viết. Nếu hàng ngàn người sống trên đảo Phục Sinh với các công cụ chỉ là đá và sức mạnh cơ bắp của mình đã đủ để phá hủy môi trường của họ và do đó phá hủy xã hội của họ, làm thế nào hàng tỷ người với các công cụ kim loại và điện máylại không thể làm tồi tệ hơn?".

Có lẽ hình ảnh về sự hoang phế của đảo Phục Sinh trong cuốn sách sẽ gợi chúng ta đến sự kiện cá chết hàng loạt dọc bờ biển bốn tỉnh miền Trung. Và không bài học nào là cũ.

Tại Đảo Phục sinh thuộc phía Nam Thái Bình Dương của Chile, có những bức tượng đá khổng lồ nổi tiếng thế giới, gọi là Moai, được những người khai hoang Polynesia dựng lên từ khoảng 1000-1100 sau công nguyên. Ở đây có tới “397 tượng đá được tạc đẽo cách điệu hóa hình những thân mình đàn ông không chân, tai dài, đa số có chiều cao từ 4,5 - 6 mét nhưng bức lớn nhất có chiều cao tới 21 mét (cao hơn cả một tòa nhà năm tầng trung bình) và nặng từ 10-270 tấn.”

Khi nhà thám hiểm Jacob Reggeveen đặt chân lên hòn đảo này lần đầu tiên năm 1772, ông viết: "Ban đầu từ xa chúng tôi thấy đảo Phục Sinh như một đảo cát, lý do bởi chúng tôi tin rằng cát đã phủ lên những thảo nguyên, khiến cỏ bị tàn lụi, làm khô héo hay đốt cháy các loài thực vật khác, bởi bề ngoài khô cằn của hòn đảo khiến người ta có ấn tượng rằng đó là một vùng đất đặc biệt cằn cỗi và nghèo nàn".

Tuy nhiên tất cả những gì nhà thám hiểm nhìn thấy được chỉ là vết tích của một xã hội sụp đổ. Nguyên nhân của sự sụp đổ này là gì?Trớ trêu thay, những tương đá khổng lồ làm đảo phục sinh nổi tiếng lại chính là lý do làm nó suy tàn. Để di chuyển và dựng được những bước tượng kì vĩ như thế, các bộ tộc, do tranh đua xem ai dựng được những bức tượng to nhất nhằm chứng tỏ sức mạnh của mình, đã chặt đến những cái cây cuối cùng trên đảo, để có thể dùng chúng làm bàn di chuyển.

Một sự sụp đổ, không phải do núi lửa phun trào, khí hậu khắc nghiệt, dịch bệnh chết người... mà do chính sự ngu xuẩn của con người tạo ra.

Jared Diamond, tác giả cuốn sách nổi tiếng toàn cầu "Súng, vi trùng và thép" đưa ra những lý giải về lý do tại sao một số nền văn minh lại thất bại trong cuốn sách Sụp đổ. Diamond liệt kê 5 yếu tố dẫn đến sự diệt vong của một số xã hội lịch sử, trong đó phải kế đến như Maya cổ xưa và người Yacatan, người dân đảo Phục Sinh, người Anasazi, vùng Lưỡi Liềm Trù Phú, Angor Wat, Đại Zimbabwe ...bao gồm:

(1) Tổn hại môi trường.

(2) Thay đổi khí hậu

(3) Liên hệ giữa xã hội và các lân bang thù địch.

(4) Liên hệ với những láng giềng thân thiện.

(5) Cách đối phó của tập thể về mặt chính trị, kinh tế, xã hội trước những khó khăn xảy ra.

Trong đó, 4 nhân tố đầu có thể quan trọng hoặc không, đối với từng trường hợp nhưng yếu tố thứ 5, cách phản ứng của xã hội tới các vấn đề môi trường, luôn luôn đóng vai trò cực kì then chốt, qua những bằng chứng mạnh mẽ không chỉ trong quá khứ, mà còn ở các xã hội hiện đại. Trong chương gần cuối của cuốn sách dày gần 800 trang này, Jared Diamond đưa ra một số lý giải tại sao một xã hội lại đưa ra những quyết định để tự tiêu diệt chính sự tồn tại của họ?Hay áp dụng cho trường hợp đang nóng hiện nay, tại sao đến khi cá chết hàng loạt người dân Việt Nam mới bắt đầu suy nghĩ đến lựa chọn "Chọn thép hay chọn tôm cá".

Tác giả cho rằng có 4 nguyên nhân lớncủa việc tự sát tập thể này. Đầu tiên, là các xã hội không thể tiên liệu được vấn đề trước khi nó xuất hiện. Có nhiều lý do cho việc này. Thứ nhất, vì họ chưa từng trải qua vấn đề này, nên họ hoàn toàn không có kinh nghiệm.Lấy ví dụ như việc nhập cư cáo và thỏ của người Anh vào nước Úc những năm 1800, 1 trong những minh chứng tiêu biểu của sự tác động từ các sinh viên ngoại lại lên môi trường bản địa. "Lũ cáo đuổi bắt và tiêu diệt nhiều loài động vật có vú bản địa của Australia trước kia chưa từng biết tới loài cáo, trong khi thỏ ngốn rất nhiều loài thực vật lẽ ra dành để chăn nuôi cừu và gia súc, lấn át những loài thú ăn cỏ bản địa và tàn phá đất đai bằng những chiếc hang của chúng."Đây cũng là lý do mà tại sao khi tới Úc, bạn sẽ bị các nhân viên nhập cư hỏi xem mình có theo bất kì giống cây, động vật lạ nào đề phòng chúng trở thành địch hại khi sinh sôi nảy nở ở môi trường bản địa. Nền văn minh vĩ đại Maya ở Copan cũng không tiên liệu được rằng "phá rừng trên những sườn đồi sẽ khiến đất trên những sườn đồi bị xói mòn xuống đáy thung lũng”.

Kể cả nhiều khi tiên liệu được, thảm họa vẫn xảy ra, vì chúng ta có xu hướng lãng quên nhiều điều. Ví dụ như "những năm 1950, thành phố Tucson tại Arizona trải qua một đợt hạn hán khắc nghiệt khiến những công dân của thành phố lo ngại và thề sẽ quản lý nguồn nước của mình tốt hơn, nhưng rồi họ cũng sớm quay trở lại cách sống phung phí nước như xây dựng các sân golf và lấy nước tưới cho những khu vườn." Trong trường hợp cá chết hàng loạt ở Hà Tĩnh, liệu những người có trách nhiệm có tiên liệu được trước nạn cá chết mà "có thể" do những chất cực độc được ra biển của nhà máy gang thép kia không? Hay họ cũng lại “quên” mất những thảm họa sinh thái biển có thể đi kèm khi xây dựng những nhà máy có tác động lớn tới môi trường như Nhà máy luyện gang thép Formosa?

Nguyên nhân lớn thứ hai góp phần tạo ra thất bại của quyết định tập thể là mặc dù vấn đề xuất hiện, mọi người lại không nhận thức được nó.Có 3 tác nhân chính phổ biến mà Diamond vạch ra. Thứ nhất, nguồn gốc của vấn đề rất khó nhận thấy. Ví dụ, việc xác định nguyên nhân các chết ở đại dương rất phức tạp. Đến bây giờ, chúng ta mới chỉ loại bỏ nguyên nhân động đất, tràn dầu, dịch bệnh, môi trường nước gây cá chết hàng loạt, còn theo ông Ông Vũ Tuấn Nhân, thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường cho biết, vẫn chưa xác định được tác nhân gây ra cá chết hàng loạt nhưng không loại trừ do độc chất được thải ra từ đất liền. Nếu chưa xác định vấn đề, thì rất khó để giải quyết nó

Tác nhân thứ 2 có thể là những người quản lý sống ở những nơi xa xôi, không sâu sát với thực tế.Lý do mà người dân cao nguyên New Guinea có thể phát triển đến tận bây giờ là bởi tất cả người dân trong thung lũng đều sinh sống trực tiếp tại đây, nên khi có bất gì sự thay đổi nào xảy ra, khả năng cảm nhận vấn đề của họ tốt hơn rất nhiều. Tác nhân thứ 3 và phổ biến nhất là do vấn đề diễn ra rất chậm và tích lũy dần theo thời gian, nên rất khó để nhận biết được khi nào nó thực sự hiện hữu. Ví dụ như trong trường hợp xả thải ra biển bắt đầu từ năm 2015, các hoát chất không tiêu diệt các loài cá ngay tức khắc, mà dần dần tích tụ lại theo năm tháng đến một ngày bùng phát, và “có thể” chúng là nguyên nhân gây ra nạn cá chết hàng loạt hiện nay.

Nguyên nhân lớn thứ ba của sự sụp đổ là dù tiên liệu được, dù nhận thức được, nhưng các xã hội lại không nỗ lực để tìm cách giải quyết vấn đề đó.Việc này xảy ra do sự xung đột lợi ích giữa các bên, nghĩa là hành động này có thể "tốt cho tôi, xấu cho anh và tất cả những người khác", và hậu quả thì cả xã hội phải gánh chịu.

Ví dụ các công dân bang Montana, Mỹ đã phải chịu những hậu quả nặng nề vì chính sách của bang đã tạo động lực để các công ty thu lợi cho mình và quên đi lợi ích của xã hội. Tác giả viết: "Năm 1971, tiểu bang Montana thực tế đã thông qua một đạo luật quy định việc này, nhưng các công ty mỏ phát hiện ra rằng họ có thể khai thác các loại quặng có giá trị và sau đó tuyên bố phá sản thì sẽ không phải trả khoản chi phí làm sạch.Hậu quả là các công dân Montana phải gánh chịu khoản chi phí 500 triệu đô-la làm sạch môi trường và ban lãnh đạo của công ty Khai thác mỏ Mỹ ý thức được rằng pháp luật cho phép họ tiết kiệm tiền cho công ty, và tăng cường lợi ích cá nhân của mình thông qua các khoản tiền lương và thưởng cao, bằng cách gây ra tình trạng hỗn độn rồi để lại gánh nặng cho xã hội giải quyết. "

Biển là một của chung, và mọi người sẽ cố gắng thu nhận nhiều lợi ích cá nhân nhiều nhất có thể từ nó. Bởi vì, nếu họ có không làm, thì vì quyền lợi và nghĩa vụ không được phân chia rõ ràng, người khác sẽ tranh mất để giành tư lợi. Do "cha chung không ai khóc", tất cả đều cố gắng gặt hái hết mức đến khi không còn gì còn xót lại, và kết quả sự sụp đổ cả môi trường sinh thái và kéo theo sự sụp đổ của xã hội sống phụ thuộc vào nó. Đó là thông điệp xuất hiện liên tục trong bản trường thiên lịch sử này.

Có một xung đột lợi ích khác xảy ra là giữa những người có quyền quyết định,trong trường hợp này là các lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh với lợi ích của những người còn lại trong xã hội,trong trường hợp này trước hết là ngư dân đánh cá ven biển miền Trung. (Ban quản lý khu kinh tế Vũng Áng đã cấp phép cho Formosa tổng diện tích thực hiện dự án hơn 3.300 ha, bao gồm cả diện tích mặt biển (cảng Sơn Dương), thời gian thuê đất là 70 năm, tiền thuê đất hơn 96 tỷ đồng cho toàn bộ thời gian thuê. Và ống xả xả thải ra biển của Formosa còn được sự cho phép của Bộ Tài nguyên và Môi trường Việt Nam. Bình quân mỗi ngày Công ty FHS xả khoảng 12.000 m3 nước thải qua đường ống này.)

Nhìn lại suốt lịch sử thế giới, Diamond viết "việc hành động hay không hành động của những vị vua, những thủ lĩnh và những chính trị gia ích kỷ, chỉ biết quan tâm tới lợi ích của bản thân thường là nguyên nhân khiến xã hội sụp đổ,trong đó có những vị vua Maya, những thủ lĩnh của người Norse ở Greenland và những chính trị gia Rwanda hiện đại đã được thảo luận trong cuốn sách này. Chính do thèm khát quyền lực nên các thủ lĩnh trên đảo Phục Sinh và các vị vua Maya có những hành động khiến hoạt động phá rừng càng thêm trầm trọng chứ không ngăn chặn nó, bởi địa vị và uy tín của họ phụ thuộc vào việc dựng những bức tượng và những đền đài ngày càng lớn hơn so với các đối thủ của mình.”

Bài học thành công ở những xã hội sống sót là làm sao nhóm thiểu số lãnh đạo không thể tách mình ra khỏi những hậu quả do hành động của họ gây ra.Ví dụ trong trường hợp Hà Lan, hành động quyết liệt của chính phủ trong việc bảo vệ môi trường là "do phần lớn dân chúng, cả những chính trị gia và những thường dân, đều sống trên vùng đất nằm dưới mực nước biển,nơi chỉ có những con đê chắn ngang giữa họ và nguy cơ ngập lụt, nên những quy hoạch đất đai ngớ ngẩn của các chính trị gia có thể cũng gây nguy hiểm cho chính bản thân họ. Ở các tỉnh miền Trung, liệu cá chết thì "bữa ăn" của các nhà lãnh đạo có khác đi chút nào không?

Ngoài ra, tâm lý phủ nhận cũng tồn tại khi mọi người không cố gắng chịu bắt tay vào giải quyết vấn đề mà vẫn cố tranh bua rằng mình không sai.Diamond có kể một ví dụ rất hay như sau: "Hãy xem xét ví dụ về một lưu vực sông nhỏ nằm dưới một con đập cao, nếu con đập đó vỡ, nước lụt sẽ nhấn chìm và cuốn trôi tất cả người dân trong thung lũng xuống vùng hạ lưu xa xôi. Khi các nhà điều tra xã hội hỏi những người sống dưới chân đập rằng họ có lo lắng con đập sẽ vỡ không, thì sẽ là bình thường khi những người sống càng xa đập thì càng ít lo lắng so với những người sống gần đập. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là, những người dân sống cách đập tới vài kilômét thì lại sợ vỡ đập nhiều nhất, những người càng sống gần đập, càng ít sợ nguy cơ vỡ đập!Có nghĩa là, những người sống ngay dưới đập, và có nhiều nguy cơ bị nhấn chìm nhất nếu vỡ đập lại tỏ ra chẳng hề lo sợ. Đó chính là hiện tượng tâm lý phủ nhận: cách duy nhất để bảo vệ sự tỉnh táo của con người khi hằng ngày phải nhìn vào đập là phủ nhận khả năng nó có thể bị vỡ. Mặc dù tâm lý phủ nhận là một hiện tượng tâm lý cá nhân rõ ràng nhưng dường như nó cũng áp dụng với tâm lý tập thể."

Ví dụ như trong trường hợp này, sau 11 ngày xảy ra hiện tượng cá chết hàng loạt, ông Hoàng Dương Tùng, phó tổng cục trưởng Tổng cục Môi trường thuộc bộ Tài nguyên Môi trường, mới xuất hiện và phán: “Cá chết là có nguyên nhân, chứ không phải tự nhiên mà chết. Tuy nhiên, việc xác định nguyên nhân cá chết trên biển là rất phức tạp… Ở đại dương, cá chết có thể là do sức ép của âm thanh, sóng, động đất…”

Hay như tại "tại Thiên Tân (Trung Quốc) hồi tháng 8/2015, sau thảm họa nổ nhà kho chứa hóa chất khiến 114 người thiệt mạng, người dân phát hiện hàng ngàn con cá chết trắng cả bờ sông Hải Hà chảy qua TP Thiên Tân." Cựu lãnh đạo Trung tâm Giám sát môi trường Thiên Tân, cho biết rằng: "cho biết nước sông Hải Hà không có nồng độ xyanua ở mức độc hại. Ông thay vào đó khẳng định cá chết là do sông… ô nhiễm từ trước đến nay, cộng với nhiệt độ cao mùa hè khiến mức ôxy giảm mạnh."

Thật khó để nhận lỗi khi mình sẽ phải là người chịu trách nhiệm chính thức!

Nguyên nhân lớn thứ 4 của sự thất bại về chuyện các xã hội tự đào hố chôn mình do là họ đã cố gắng giải quyết, nhưng lại không thành công.Rừng đã chặt hết, đất đã bạc màu, đê đỡ vỡ, nước đã nhiễm độc quá nặng, cá đã chết hàng loạt, mọi vấn đề đã nằm ngoài khả năng giải quyết, và xã hội chỉ chờ đến ngày sụp đổ.

Điển hình như trường hợp ở Nhật Bản với cơn ác mộng mang tên "hội chứng Minamata." Bất chấp những cảnh báo từ người dân và các nhà bảo vệ môi trường, chính phủ đã để mặc "nhà máy sản xuất acetaldehyde của Tập đoàn Chisso tại thị trấn này đã đổ thải trái phép gần 27 tấn chất metyl thủy ngân không qua xử lý vào vịnh Minamata. Lượng hóa chất khổng lồ này đã tích tụ trong sò và cá của vùng vịnh, đầu độc người dân Nhật Bản. Năm 2001, có khoảng 1.700 trong số 2.200 người bị chết vì bị ảnh hưởng bởi độc chất từ nhà máy hóa chất ở miền Nam Nhật Bản, là do bị ngộ độc vì ăn cá ở địa phương. Sau hơn 50 năm dai dẳng, tòa án Nhật Bản vẫn còn đang phải thụ lý nhiều vụ kiện bồi thường liên quan đến bệnh Minamata, theo Japan Times."

Tựu chung, Diamond đã xác định ra bốn lý do chính mà xã hội có thể đưa ra những quyết định tại hại.

Thứ nhất, họ không tiên liệu trước được vấn đề.

Thứ hai, đến khi vấn đề xuất hiện, họ cũng không biết.

Thứ ba, đến khi biết được vấn đề, họ cũng không cố gắng giải quyết vì mâu thuẫn lợi ích.

Và thứ tư, khi mọi chuyện đã quá muộn, họ muốn cũng không thể hoặc việc giải quyết sẽ quá tốn kém.

Kết thúc chương 14 của cuốn sách Sụp đổ, Diamond vẫn đặt hi vọng vào những nhà lãnh đạo tài ba,bên cạnh những nhà lãnh đạo ấu trĩ đã đưa xã hội của mình đến sụp đổ.

Ông viết: "Những lãnh đạo như vậy thường phải đối mặt với những lời chỉ trích hay nhạo báng bởi họ hành động trước khi mọi người nhận thấy sự cần thiết của những hành động đó.Nhưng cũng còn nhiều nhà lãnh đạo can đảm, sáng suốt và mạnh mẽ như vậy xứng đáng để chúng ta ngưỡng mộ. Họ là những tướng quân của Tokugawađã chặn đứng tình trạng phá rừng từ rất lâu trước khi chúng trở thành thảm họa như đảo Phục Sinh; Joaquín Balaguer, (cho dù vì bất kỳ động cơ nào) đã ủng hộ mạnh mẽ các biện pháp bảo vệ môi trường ở phía đông bán đảo Hispaniola, phần cộng hòa Dominica, trong khi những đồng nhiệm ở phía tây Haiti không làm được như vậy; những thủ lĩnh người Tikopiachịu trách nhiệm trước quyết định diệt trừ loài lợn gây hại cho môi trường trên đảo, mặc dù lợn là loài vật được yêu quý tại Melenesia; và giới lãnh đạo Trung Quốc áp dụng chính sách kế hoạch gia đình trước khi dân số Trung Quốc trở nên quá đông và có thể trở thành thảm họa dân số như ở Rwanda. Những nhà lãnh đạo đáng khâm phục đó còn bao gồm Thủ tướng Đức Konrad Adenauervà những lãnh đạo Tây âu khác quyết định hy sinh lợi ích của đất nước để thống nhất châu âu thành một Cộng đồng Kinh tế châu âu, với mục tiêu chính là giảm khả năng gây ra những cuộc chiến tranh khác ở châu Âu. "

Từ những bài học đó, với Việt Nam, giải pháp khả dĩ nhất, có lẽ như Diamond nói về các xã hội cổ xưa: “người lãnh đạo phải dũng cảm nhận biết được đâu là vấn đề đang phát sinh hay chỉ là một vấn đề tiềm tàng, và áp dụng những biện pháp mạnh mẽ để giải quyết vấn đề trước khi nó trở thành một cuộc khủng hoảng dễ bùng nổ."

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trao đổi lại với cô giáo văn Trần Thị Lam, trường PTTH chuyên Hà Tĩnh


Bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh?” của cô giáo văn Trần Thị Lam, trường PTTH chuyên Hà Tĩnh rất hay, làm gì có "hiệu ứng xấu". Trong xã hội mạng, bài thơ được đánh giá cao, đã được phổ nhạc. Nhưng có ai đó đã động lòng "nhắc nhở"!
Ý thơ rất hay, đã nhắc tôi nhớ đến cái buồn rất dung dị và rất khó quên của Onga Becgon- nữ thi sĩ Nga (tác giả của bài thơ nổi tiếng “Mùa lá rụng”).
Đằng sau những cái "ngộ", "lạ", "buồn", "thương" trong bài thơ là cả một tình yêu đất nước chân thành của một cô giáo trẻ dám nhìn vào sự thật.
Tôi làm khoa học, không biết viết văn, chẳng biết làm thơ, nhưng tôi thấy bài thơ này của cô giáo Trần Thị Lam xứng đáng để đọc hơn nhiều tác phẩm văn học được giải thưởng.
Nên đưa vào sách giáo khoa bài thơ này để giáo dục các cháu học sinh biết chịu đựng gian khổ để trả nợ cho cha ông, để đừng mơ tới "rừng vàng, biển bạc", để đừng hoang tưởng về cái bánh chưng "to nhất thế giới", để đừng tự hào về ngôi trường mang tên "Lê Văn Tám", và, để đừng đưa về quê mình những dự án như Formosa.
Với thói quen phản biện, đọc bài thơ của cô giáo Trần Thị Lam, tôi muốn “đóng thế” Becxonop- nhà thơ Nga (tác giả giả tưởng của bài thơ nổi tiếng “Chuyện tình mười năm trước”), cố đáp lại như sau:
ĐẤT NƯỚC MÌNH “NGỘ” THẾ ĐÓ EM ƠI!
(Trao đổi lại với cô giáo văn Trần Thị Lam, trường PTTH chuyên Hà Tĩnh)
Bài thơ em có “hiệu ứng” gì đâu
Mà người ta đã động lòng “nhắc nhở”,
Nỗi buồn của em- nỗi buồn một thuở
Đất nước mình “ngộ” thế đó em ơi!
Xưa máu ông cha đã đổ khắp nơi
Nay ai cần, những tượng đài nghìn tỷ
Chiếm đất, hại dân, nói lời hoa mỹ
Đất nước mình “lạ” thế đó em ơi!
Phải gánh trên lưng món nợ muôn đời
Khi đâu còn những “rừng vàng, biển bạc”
Nô lệ, đói nghèo có chi đâu khác
Đất nước mình “buồn” thế đó em ơi!
Con thuyền kia có nhớ sóng ra khơi
Vươn đảo xa, hay bên bờ cá chết
Cứ nằm im, vì niềm tin đã hết
Đất nước mình “thương” thế đó em ơi!
Bốn mốt năm ta lại tới một thời
Làm kẻ ăn xin giữa đời trơ trọi
Mà sao trong thơ, nay em còn hỏi
Ai vẫn đứng đây, “kiên định” với trời!
TS. Nguyễn Thành Sơn
Hà Nội, 30.4.2016
Nhờ bạn nào có địa chỉ của cô giáo Trần Thị Lam chuyển giúp, phổ nhạc được thì càng tốt.
Xin cám ơn.
Phần nhận xét hiển thị trên trang