Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

Dân ngu thì phải ráng chịu thui!

Chiếc túi xách Hermes 1,6 tỉ đồng và những chuyện chỉ có ở xứ... ta

Một thế giới- Hà Văn - Thịnh
Đọc bài phát biểu của GS Tương Lai tại Đại hội Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, không dám tin vào mắt của chính mình khi thấy câu chuyện thật mà ngay cả vua hề Sác Lô cũng nghĩ không ra: Doanh nghiệp nhập về 4 bộ túi xách nhãn hiệu Hermes, giá mỗi bộ gồm 4 chiếc là 300.000 USD, chỉ có mấy ngày là các quý bà, tiểu thư mua hết (không bán lẻ), sau đó, cửa hàng còn bị trách móc là vì sao lại nhập ít thế để đến nỗi có nhiều người không kịp mua!?

Tính ra, mỗi cái túi xách trị giá 1.600.000.000 VNĐ, tương đương với lương trung bình của công chức (3 triệu đồng/tháng) trong khoảng gần… nửa thế kỷ(!) Có biết bao câu hỏi, biết mấy nỗi đau từ cái sự thật hầu như ai cũng biết mà không ai nói – nhất là các cơ quan có trách nhiệm bảo vệ cán bộ, chống tham nhũng - không thể kết luận vì “không đủ chứng lý”.
 
Chứng lý ở đâu khi cái sờ thấy, biết rõ (tìm hiểu chẳng khó gì vì không lẽ người ta mua túi xách về để cất?) là không ai có thể đem đồng tiền đổ mồ hôi, sôi nước mắt để mua thứ có thì không làm cho béo hơn, thiếu chẳng gầy đi. Số tiền khủng trên đây trong một đất nước có hàng triệu người nghèo, hàng triệu người thất nghiệp không thể nói khác hơn, đó là sự thách thức của tội ác, sự trơ tráo về mặt văn hóa, sự vô lương của đạo đức và là sự tàn nhẫn của lương tâm – nếu như lương tâm là cái có thật trong thời đại nhố nhăng này.
 
Những cái túi xách đó “sinh ra” cho các thứ trưởng giả của các nước nghèo chơi trội, với cái vỏ hợm hĩnh, không rẻ tiền về giá trị của… đồng tiền nhưng lại rẻ hều về nhân cách, lối sống; chỉ nhằm vào cái đích duy nhất là chứng tỏ cái gọi là đẳng cấp, xứng mặt tay chơi. Nó là sự minh định cay đắng rằng cơ quan chống tham nhũng dường như đang nói nhiều, làm biếng và, chắc chắn, đang làm lãng phí thêm không ít tiền dân, của nước khi họ nhận lương rồi ngồi viết thành câu chữ cho các báo cáo thăng hoa, cho sự bao che liếc xéo những nụ cười mỉa mai, chua chát. 

Một đất nước không có cái gì để chứng tỏ, để “khoe” với thế giới, để đóng góp cho văn minh nhân loại ngoài những thói hư, tật xấu như tham lam, ích kỷ, vô cảm, lười nhác, dối lừa… thì còn gì để biện minh? 

Chẳng lẽ tất cả những gì báo chí, dư luận lên án mỗi ngày mãi cũng chỉ là “hiện tượng”, chưa phản ánh đủ và đúng về sự băng hoại văn hóa ở mức độ trầm trọng nhất với tốc độ nhanh nhất?

Những cái túi Hermes đó không hề lẻ loi trên cuộc đời này. Nó có rất nhiều các anh chị em song sinh, đồng hành. Chẳng hạn, quan chức mất trộm, để quên hàng tỷ đồng là chuyện bình thường; Bộ GD-ĐT trình đề án làm SGK “nhầm lẫn” 34.000 tỷ đồng nay tụt xuống còn gần 800 tỷ cũng là chuyện bình thường; đường cao tốc dài nhất Việt Nam, đứng trong top ten Đông Nam Á chưa đi đã lún cũng là bình thường… 

Những cái mà các nhà quản lý dán nhãn “bình thường” ấy là điều thậm bất thường trong một xã hội văn minh, nơi mọi khoản thu nhập của công dân được làm minh bạch, rõ ràng; mọi khả năng về quản lý không có chỗ cho nhầm lẫn bởi nhầm mà liên quan đến hàng núi tiền của là sự phá hoại rõ ràng. “Nhầm lẫn” hàng chục ngàn tỷ mà chỉ có thể “thấy sợ”, rồi, không ai phải chịu trách nhiệm sao? Giả sử nếu dư luận không phản đối, Quốc hội không tỉnh táo thì có phải là hàng vạn cái Hermes nữa lại được mua tấp nập? 

Hầu như tất cả những ai có trách nhiệm đều tuyên bố phải quyết liệt, phải thay đổi vì tham nhũng đang là căn nguyên liên quan đến sự tồn vong của chế độ. Có tìm thấy ở đâu giống với nước ta là nói nhiều, nói lắm mà tất cả sự sai trái, trì trệ vẫn ý nguyên? Hình như, chỉ có một cái thay đổi thôi: Nỗi đau của hàng triệu người nghèo, thất nghiệp ngày một nhức nhối hơn?… 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lửa trong chữ nghĩa

Dương quang Người Lao Động

Viết báo được, không khó. Viết hay mới khó. Bình luận - nhất là cho nhóm báo thời sự chính trị, kinh tế, xã hội - là một thể loại cực khó. Khó viết đã đành, viết cho hay và đều tay là một thách thức đối với người cầm bút, kể cả những nhà báo lão làng nhất.

Lê Thanh Phong, cây bút của Báo Lao Động, đã vượt qua tất cả những điều khăn khó ấy. Vượt qua một cách nhẹ nhàng và chu du vào miền chữ nghĩa thật say đắm, dù rằng những câu chuyện anh kể ra, luận bàn, khái quát và chốt hạ hầu hết đều khá gai góc và nóng hổi tính thời sự.

Bằng chứng là quyển “Sự kiện & Bình luận” tập hợp 150 bài đã đăng tại chuyên mục cùng tên trên Báo Lao Động vừa được xuất bản. Đấy mới chỉ là một phần trong gia tài viết lách của Lê Thanh Phong. Còn hàng trăm bài bình luận sắc sảo nữa của anh đã đăng trên các báo Người Lao Động, Nông thôn Ngày nay, Dân Trí với các bút danh Chân Ngôn, Chân Tâm, Lê Chân Nhân chưa được tập hợp và giới thiệu, song hơn 300 trang “Sự kiện & Bình luận” cũng đã đủ chứng minh cho sức viết kiêu mãnh và kiến văn dồi dào của ngòi bút này.

 “Sự kiện & Bình luận” gợi nhắc độc giả về những dòng thời sự trọng đại của đất nước, các vấn đề quốc kế dân sinh lớn lao, cũng có khi chỉ là một vài sự vụ nhỏ nhưng có độ rung xã hội lớn... Tất cả được tác giả bình giải thật thuyết phục rồi truy thẳng trách nhiệm hoặc nhắc nhở nhẹ nhàng, cũng có lúc “đá xoáy” bâng quơ mà sâu sắc. Nhiều bài đọc rồi, nay đọc lại vẫn thấy rất đã bởi độ nóng thời sự vẫn còn hầm hập, bởi tính phản biện luôn cuồn cuộn, bởi dũng khí của người viết luôn chất ngất. Đọc bài nào cũng như thấy lửa bốc lên từ ngòi bút. Ngọn lửa của tinh thần phản biện!

Lê Thanh Phong bây giờ đã là columnist “đắt sô” hàng đầu trong làng báo Việt. Không vì thế mà anh viết hời hợt. Tất cả những bài bình luận của tác giả đều đậm chất cống hiến của một công dân - nhà báo đầy trách nhiệm với đất nước, với nghề nghiệp của mình. Đấy cũng chính là bản sắc, cũng là những tố chất để anh được độc giả tin quý. Quan sát kỹ, những gì anh đề cập cuối cùng cũng hướng về lẽ phải, mong mỏi sự thật và bảo vệ người dân. Và người dân, sự thật cùng lẽ phải đã trở thành hỗn hợp nhiên liệu siêu bền giúp ngòi bút Lê Thanh Phong tỏa sáng.

Đều đẹp, từ cả hai phía...


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thủ tướng không đồng ý thu hẹp diện tích dự án Văn Giang

Lời dẫn của VNTB: LẦN ĐẦU TIÊN TỪ KHI DỰ ÁN ĐƯỢC COI LÀ “KHU SINH THÁI LỚN NHẤT QUỐC GIA” ĐƯỢC KHỞI ĐỘNG BẰNG CẢNH CƯỠNG ĐOẠT CHIẾM ĐẤT, MỘT QUAN CHỨC CÓ TRÁCH NHIỆM NHƯ BỘ TRƯỞNG BỘ TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG NGUYỄN MINH QUANG MỚI TIẾT LỘ: “DỰ ÁN VĂN GIANG, CHÚNG TÔI ĐỀ NGHỊ LÊN CHÍNH PHỦ THU HẸP DIỆN TÍCH. TUY NHIÊN, THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ KHÔNG ĐỒNG Ý”. 


TÌNH TIẾT CHỨA ĐỰNG NHIỀU ẨN Ý TRÊN HIỆN RA TRONG BUỔI HỌP CỦA ỦY BAN THƯỜNG VỤ QUỐC HỘI SÁNG NGÀY 29/9/2014, KHI ÔNG QUANG BỊ CÁC ĐẠI BIỂU ĐÃ CHẤT VẤN VỀ DỰ ÁN KHU ĐÔ THỊ VĂN GIANG. 

SAU VỤ GIA ĐÌNH ÔNG ĐOÀN VĂN VƯƠN Ở CỐNG RỘC, HẢI PHÒNG BỊ GIỚI QUAN CHỨC ĐỊA PHƯƠNG ÂM MƯU CƯỚP ĐẤT, HÌNH ẢNH THÊ THIẾT CỦA HÀNG NGÀN DÂN OAN VĂN GIANG Ở HƯNG YÊN NƠI ĐẤT BẮC ĐÃ TRỞ NÊN ÁM ẢNH NHẤT TRONG LÒNG CÔNG LUẬN VIỆT VÀO NĂM 2012. VÔ SỐ BẰNG CHỨNG ĐÃ CÓ VỀ VIỆC GIỚI ĐẠI GIA DÙNG CÔN ĐỒ VÀ “VẬN ĐỘNG” CẢ NGÀN CÔNG AN THAM GIA VÀO CHIẾN DỊCH ĐẨY ĐUỔI NGƯỜI NÔNG DÂN VĂN GIANG KHỎI MẢNH ĐẤT CHÔN RAU CẮT RỐN CỦA HỌ ĐÃ ĐƯỢC LƯU LẠI.

TRÁI NGƯỢC VỚI BÁO CÁO CỦA CƠ QUAN THANH TRA CHÍNH PHỦ, CHO ĐẾN LÚC NÀY KHIẾU TỐ VĂN GIANG VẪN LÀ CÂU CHUYỆN NÓNG HỔI CỦA NHIỀU NGƯỜI DÂN KHÔNG CÒN NƠI SINH SỐNG.

VÀ CŨNG CHỈ ĐẾN GIỜ NÀY, GIỚI CHỨC CÓ TRÁCH NHIỆM CÓ VẺ MỚI CHỊU THỪA NHẬN RẰNG HẬU QUẢ KHIẾU TỐ CỦA NÔNG DÂN ĐÃ ĐƯỢC GIẢM BỚT, NGÀNH CÔNG AN CŨNG ĐỠ PHẢI NGÀY ĐÊM ĐỐI PHÓ VỚI ĐOÀN NGƯỜI RỒNG RẮN BIỂU TÌNH, NẾU THỦ TƯỚNG ĐỒNG Ý VỚI ĐỀ NGHỊ CỦA BỘ TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG VỀ THU HẸP DIỆN TÍCH KHU ĐÔ THỊ VĂN GIANG.

CÂU HỎI CÒN LẠI: TẠI SAO THỦ TƯỚNG LẠI KHÔNG ĐỒNG Ý? 
———————

Không thu hẹp diện tích khu đô thị Văn Giang

.

DỰ ÁN VĂN GIANG, CHÚNG TÔI ĐỀ NGHỊ LÊN CHÍNH PHỦ THU HẸP DIỆN TÍCH. TUY NHIÊN, THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ KHÔNG ĐỒNG Ý”, BỘ TRƯỞNG NGUYỄN MINH QUANG CHO BIẾT. 

Theo chương trình làm việc tại phiên họp thứ 31 Ủy ban Thường vụ Quốc hội, sáng nay (29/9), các đại biểu đã chất vấn Bộ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường Nguyễn Minh Quang.

Trả lời câu hỏi của đại biểu Bùi Nguyên Xúy – Phó Ban dân nguyên quốc hội về vấn đề thu hẹp diện tích Khu đô thị Văn Giang (Hưng Yên), Bộ trưởng Nguyễn Minh Quang cho biết: “Dự án Văn Giang, chúng tôi đề nghị lên Chính phủ thu hẹp diện tích. Tuy nhiên, Thủ tướng Chính phủ không đồng ý”.

Ông Quang cũng cho biết thêm, hiện nay dự án này vẫn đang được triển khai. “Dự án này hiện cũng không thuộc quyền giải quyết của Bộ, Chính phủ đã giao Thanh tra chính phủ phụ trách. Hiện nay, tình hình kiện cáo tại dự án cũng đã bớt căng thẳng hơn khi chủ đầu tư đã tổ chức nhiều cuộc đối thoại với dân”, Bộ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường cũng nhấn mạnh.

Được biết, Dự án khu đô thị Văn Giang của tập đoàn Vihajico thuộc địa phận Văn Giang – Hưng Yên, cách trung tâm Hà Nội 13km. Dự án có diện tích gần 500 ha và tổng vốn đầu tư dự tính trên 6 tỷ USD. Đây là một trong những dự án có quy mô và tổng vốn đầu tư lớn hàng đầu Việt Nam hiện nay.

Hà Phương - Theo Infonet

và Nguyễn Tường Thụy Blog. 


Phần nhận xét hiển thị trên trang

DANG SINH: Vũ khí sát thương và bản lĩnh chính thể

DANG SINH: Vũ khí sát thương và bản lĩnh chính thể: Phạm Chí Dũng Hà Nội hoang mang... Ðất Việt vẫn là một trong số hiếm hoi tờ báo nhà nước cố thủ được bản sắc riêng trong tiếng nói truyền th... Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tình Thế Đột Biến Ở Hồng Kông, Bắc Kinh Lo Sợ Sự Kiện 4-6 Tái Diễn

 

Học sinh Hồng Kông bỏ học đòi quyền tranh cử, học sinh đeo khẩu trang và kính bảo vệ, đề phòng cảnh sát đàn áp. (Getty Images)

Hoạt động bỏ học đòi tranh cử của học sinh Hồng Kông ngày càng diễn ra kịch liệt, tình thế tương đối hòa bình trước đây bỗng đột ngột trở nên căng thẳng sau đêm hôm qua! Một số đông học sinh bao vây trụ sở chính phủ Hồng Kông đã tiến vào quảng trường Công Dân, gây ra một cuộc bạo động kịch liệt với cảnh sát, rất nhiều người đã bị bắt. Tình hình căng thẳng đột biến ở Hồng Kông đã gây ra nỗi lo sợ bị giải thể của Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ), các phương tiện truyền thông báo cáo rằng ĐCSTQ đã ban hành một nguyên tắc gồm 6 chữ “không thỏa hiệp, không đổ máu,”, điều này cho thấy dưới áp lực mạnh mẽ của ý kiến nhân dân ĐCSTQ đã phải xuống nước và trở nên mềm mỏng hơn.

BBC cho biết, hội liên hiệp học sinh và giới trí thức Hồng Kông vào đêm 26 đã tập trung biểu tình bên ngoài trụ sở chính phủ, đến khoảng 10:30, có nhiều học sinh dưới sự hô hào của Hoàng Chi Phong đã trèo qua hàng rào từ phố Thiêm Mỹ tiến vào quảng trường trụ sở chính phủ Hồng Kông (được phe phản dân chủ gọi là “quảng trường công dân”).

Trước đây bí thư trưởng hội liên hiệp học sinh là Chu Vĩnh Khang, do việc Lương Chấn Anh sau cuộc đối thoại với học sinh vẫn không có phản ứng gì, họ cho rằng Chính phủ không có trách nhiệm, cho nên đã bố trí 200 người dân xông vào quảng trường công dân, như để dành lại vị trí cho người dân Hồng Kông.

Tờ báo “Mỹ Quốc Chi Âm” cho biết, do bên cảnh sát bị bất ngờ không kịp phòng chống, nên hàng rào phòng vệ đã bị phá vỡ. Sau đó một lượng lớn cảnh sát đã tới hiện trường để cứu viện, trong khoảng thời gian này đã phát sinh nhiều xung đột, cũng có người bị cảnh sát bắt đi. Cuộc họp sau đó tuyên bố, Hoàng Chi Phong đã bị cảnh sát bắt giữ. Trong quá trình giải tỏa, bên cảnh sát đã phun hơi cay khiến một số người bị thương, ngoài ra còn có một số học sinh do bệnh tim phát tác đã phải nhập viện.

Cuộc bạo động quy mô lớn giữa cảnh sát và người dân diễn ra từ đêm ngày 26 cho tới sáng hôm sau. Sáng ngày 27, lực lượng cảnh sát đã phái thêm rất đông lực lượng cảnh vệ tới đó để thị uy dân chúng, hiện trường một lần nữa lại trở nên hỗn loạn.

Một tờ báo khác chỉ ra, trước cục diện hỗn loạn xuất hiện vào tối ngày 26, có một lượng lớn các nhân viên cảnh sát được trang bị thiết bị chống bạo động đã được điều động tới khu đối diện với tòa nhà CITIC Tower vào 3:00 pm thứ 7 (ngày 27), phô trương thanh thế để thị uy, sau đó số cảnh sát này đã rời đi.

Thời gian gần đây tình hình Hồng Kông có nhiều đột biến, điều này khiến cho áp lực của chính quyền ĐCSTQ ngày càng gia tăng, thậm chí nỗi lo sợ khi tình hình bạo động ở Hồng Kông vẫn tiếp tục tăng lên, có thể sẽ gây ra hiệu ứng Domino khiến Trung Cộng phải giải thể. Trước đây, có một cơ quan truyền thông đã nói, nội bộ ĐCSTQ đã đứng ra xử lý các nguyên tắc đối với [Chiếm Trung] , ở bên ngoài quan sát chỉ thấy dường như lập trường trở nên mềm mỏng hơn.

Bài báo nói, trước đây có một nhân viên thuộc phe phái của ĐCSTQ trú tại Hồng Kông chấp hành nhiệm vụ đã tiết lộ rằng: Hiện tại chế định của Bắc Kinh đối với hoạt động “Chiếm Trung” tại Hồng Kông là tuân theo nguyên tắc “Không thỏa hiệp, không đổ máu”.

Một nhà quan sát vốn đã rất quen thuộc với tình hình chính trị của ĐCSTQ và Hồng Kông, Ma Cao đã nói với truyền thông rằng, ĐCSTQ đưa ra quyết định như vậy chắc hẳn đã được thảo luận rất kỹ lưỡng trong nội bộ. Có thể khẳng định một điều là: ĐCSTQ sở dĩ nói: “không thỏa hiệp”, là bởi vì họ cực kỳ sợ phong trào dân chủ ở Hồng Kông sản sinh ra hiệu ứng trên phạm vi rộng, kích phát dân chúng đại lục cũng đứng lên đòi một nền chính trị dân chủ.

Căn cứ theo phân tích, trong tương lai có thế thấy, ĐCSTQ tuyệt đối sẽ không thực hiện bầu cử dân chủ tại Đại Lục, chính vì như thế, nếu như kháng nghị tranh chấp ở Hồng Kông một khi thành công, nó sẽ là quân bài đầu tiên tạo nên hiệu ứng Domino. Một khi dân chúng Hồng Kông dám đứng lên hình thành một quy mô lớn xuống phố, thì việc ĐCSTQ bị giải thể là không thể tránh khỏi.

Còn có một bình luận cho rằng, cái “không đổ máu” mà ĐCSTQ nói, thực ra không phải là ĐCSTQ đã thay đổi diện mạo trở nên nhân từ lương thiện. Mà hoàn toàn ngược lại, vào bất cứ lúc nào mà ĐCSTQ cảm thấy sự ổn định chính quyền của mình gặp phải uy hiếp, từ trước tới nay đều không từ một thủ đoạn chém giết đổ máu nào nhằm đạt được mục đích. Chỉ là dưới áp lực cường đại của nhân dân, trong cơn bão dư luận của thế cuộc, ĐCSTQ lo sợ việc gây ra đổ máu sẽ gây ra kích động khiến Hồng Kông hoàn toàn mất đi cục diện vốn có, mà một khi nó xảy ra ở Đại Lục, ĐCSTQ cũng không có cách nào để giải quyết.

Bài bình luận chỉ ra, đối với việc xem thường cơn bão kháng nghị của dân chúng Hồng Kông, có thể khiến cho cục diện của ĐCSTQ trở nên cực kỳ bị động, cách nói “không đổ máu”, đây chỉ là một loại mềm mỏng biến tướng, điều này có nhiều chỗ phù hợp với những phân tích của truyền thông Hồng Kông đối với việc ĐCSTQ có thể sẽ không sử dụng quân đội để tham dự.

Có tin tức nói rằng, trong vài tháng trước đây, hệ thống viện quốc vụ khu vực Hồng Kông – Macao của ĐCSTQ, bộ an toàn quốc gia, tổng bộ chính trị và tổng tham mưu quân sự, nhân đại toàn quốc, hệ thống hội nghị hiệp thương toàn quốc và chính trị luật pháp trung ương đã phái đi một lượng lớn quan chức, đặc công và các loại hình nhân viên tiến vào Hồng Kông, rải rác khắp các bộ phận quan chức và các giới trong xã hội tại Hồng Kông, để có thể là người đầu tiên nắm được các động thái từ Hồng Kông, đồng thời chế định ra các loại phương án để ứng phó. Trước thái độ này có thể thấy được, ĐCSTQ không có niềm tin đối với khả năng xử lý của Chính Phủ Đặc Khu trước sự kiện “Chiếm Trung”.


30 Tháng Chín, 2014


Jonathan London - Vài đặc điểm của sự kiện Hong Kong 


 
1967                                             2014


Bài viết cho báo Tuổi Trẻ từ Hông Kông, được đăng trên báo Tuổi Trẻ ngày 30 tháng 9


***

Trong những ngày qua và đặc biệt là trong hai ngày hôm qua, toàn thế giới đã thấy một phong trào xã hội bùng nổ ở Hồng Kông xoay quanh việc nhiều công dân của thành phố cảng đang nỗ lực yêu cầu chính quyền cải cách cơ chế bầu cử của lãnh thổ.

Vốn là một phần thuộc địa của Anh quốc, chủ quyền Hồng Kông đã được trao lại cho Trung Quốc vào mùa hè 1997 trở thành một đặc khu hành chính của Hoa Lục dưới nguyên tắc “một nước hai chế độ.” Nhưng từ trước đến nay, dân thường ở Hồng Kông thường cảm thấy một nỗi đau: đó là cảm thấy mình không hề có quyền thực sự trong nền chính trị của lãnh thổ mình đang cư ngụ.

Suy ngẫm một chút về trường hợp của Hồng Kông, từ góc nhìn một nhà quan sát, tôi thấy có ba điểm đặc biệt quan trọng.

1. Dân không được hưởng. Trước năm 1997, Hồng Kông bị xem là một thuộc địa tư bản, nhưng trên thực tế trước và sau năm 1997 chính quyền và giới tư bản lớn ở đây đã thành lập một liên minh sâu sắc với chính quyền Trung Quốc nhằm mục đích tạo một môi trường kinh doanh thuận lợi cho giới ngân hàng và tài chính thế giới. Tuy nhiên, dân thường hưởng lợi rất ít từ sự liên minh này.

Tuy mức sống ở đây có vẻ rất cao (thu nhập trung bình của người dân khá cao, tỉ lệ triệu phủ USD đứng thứ nhất trên thế giới…) nhưng trên thực tế đại đa số người dân Hồng Kông có đời sống cực kỳ vất vả. Ngoài ra, khoảng cách giàu nghèo ở thành phố cảng này gần như là cao nhất ở Châu Á. Đối với giai cấp trung lưu trở xuống, chuyện làm 12 tiếng một ngày, 6 ngày trong tuần là chuyện bình thường. Người dân Hồng Kông thấy hàng ngày và thấy rất rõ các thực thế trên.

2. Thể chế bầu cử bị hứa hão. Vào năm 1997, chính quyền Trung Quốc đã cam kết rằng người dân Hồng Kông sẽ dần dần được dân chủ hóa. Họ cũng hứa rằng, người dân của lãnh thổ này sẽ được quyền bầu trực tiếp lãnh đạo của Hồng Kông vào năm 2017. Thế nhưng trong những năm qua, nhất là một năm vừa rồi, chính quyền Trung Quốc và Hồng Kông đã tìm mọi cách không thực hiện những sự cam kết mà họ đã hứa.

Theo thể chế bầu cử mà bản hiến pháp (gọi là ‘Luật Cơ bản’) mà Anh Quốc và Trung Quốc ban hành, dân thường không có quyền chọn các lãnh đạo mà họ yêu thích. Vì thế, dù ‘lòng dân’ ở Hồng Kông như thế nào, họ vẫn không thực sự có tiếng nói quyết định trong việc chọn lãnh đạo của chính lãnh thổ nước họ.

Dù dân cũng có quyền bầu cử đại biểu của họ nhưng số đại biểu do dân bầu chỉ chiếm 50 phần trăm tổng số ghế trong Hội đồng lập pháp. (Số ghế còn lại là của cái gọi là “những khu vực bầu cử chức năng”… như ngân hàng, tài chính, giáo dục, xây dựng v.v.) mà được bổ nghiệm do một ủy ban do chính giới thân Bắc Kinh chọn). Trong khi đó, các nhà tư bản lớn lẫn chính quyền Trung Quốc đã đổ rất nhiều tiền vào Hồng Kông để ủng hộ các đảng phái, phe bảo thủ v.v. Đối với các đảng đối lập thì chúng ta thấy một một sự thiếu hiệu quả trong công tác chính trị, một cách đấu tranh thiếu thống nhất, mất rất nhiều sức lực trong việc đấm đá và đả kích lẫn nhau. Do những lý do trên, độ căng thẳng chính trị ở Hồng Kông luôn duy trì ở mức cao.

3. Tự tôn văn hóa. Về văn hóa, người dân ở Hồng Kông cũng nhận thấy họ là người Hoa chứ. Nhưng họ cũng có một số sự khác biệt quan trọng so với người dân ở phía kia biên giới chẳng hạn như về kinh nghiệm và điều kiện vật chất mà họ đã giành được hơn một thế kỷ qua. Họ muốn được tôn trọng và muốn độc lập.

Vì lẽ đó, họ không chịu nổi khi Bắc Kinh nói một đằng làm một nẻo.

Jonathan London 

Ghi chú: Hôm qua khi báo Tuổi Trẻ mời tôi viết một vài ý kiến về những sự kiện ở Hồng Kông tôi lo một chút vì khi viết chỉ chịu theo đường lối của chính mình mà thôi. Song, trong một thời điểm mà cả người dân lẫn giới lãnh đạo nhà nước Việt Nam nói đến dân chủ một cách thoải mái (dù chưa thông nhất và dù còn có những bất đồng, vụ bắt người v.v) tôi sẵn sàng góp ý của mình, giúp đỡ. Cũng xin cho biết bài này viết nhanh nên nội dung thì chắc là chưa có gì sâu sắc.

(Blog Xin Lỗi Ông)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Phần ngàn.. thế giới này bị điên?

Báo Đài Loan: Ông Kim Jong-Un có thể đang bị quản thúc tại gia

Ông Kim đang bị giới quân sự kiểm soát?
Ông Kim đang bị giới quân sự kiểm soát?
Trong những ngày qua, dư luận thế giới rất quan tâm đến sự vắng mặt khá dài một cách bất thường của lãnh đạo CHDCND Triều Tiên Kim Jong Un. Trang Want China Times của Đài Loan (TQ) còn dẫn tin tờ trang Duowei News xuất bản tại Mỹ cho hay ông Kim vắng mặt không phải vì lý do sức khỏe mà vì chính trị.
Trong phiên họp quốc hội ngày 25.9, ông Kim vắng mặt và phó nguyên soái Hwang Pyong-so, đồng thời cũng là nhân vật số 2 trong Ủy ban Trung ương Đảng Lao động Triều Tiên đã được bổ nhiệm làm Phó Chủ tịch quân ủy trung ương để trở thành người dưới một người, trên muôn người ở Triều Tiên. 
Theo Duowei, việc bổ nhiệm này đáng ra phải được thông qua bởi chủ tịch Kim nên việc ông Hwang được thăng chức trong lúc ông Kim vắng mặt là bất thường.
Bổ nhiệm Hwang là Phó chủ tịch Ủy ban quân ủy trung ương đã hoàn tất một cuộc cải tổ quan trọng trong quân đội Triều Tiên sau khi phó nguyên soái Choe Ryong-hae (từng được coi là nhân vật số 2 tại Triều Tiên) và Bộ trưởng Quốc phòng Jang Jong-nam bị buộc rời Quân ủy trung ương Triều Tiên vào tháng 5.
Truyền thông nhà nước Triều Tiên sau đó đã thừa nhận rằng ông Kim đang "khó ở" như lý do cho sự vắng mặt khá lâu trước công chúng. Còn trang Duowei tuyên bố rằng lý do thực sự khiến ông Kim không được nhìn thấy kể từ 3.9 là do sự bất ổn nghiêm trọng trong chính trị Triều Tiên.
Trích dẫn tin đồn từ giới chính trị Triều Tiên, Duowei cho rằng ông Kim có thể đã bị phó nguyên soái Hwang quản thúc tại gia. Duowei cũng cho rằng ông Hwang đã buộc ông Kim phải nâng mình lên vị trí nhân vật quan trọng số 2 tại Triều Tiên như một phần trong kế hoạch để cuối cùng chiếm đoạt "ngai vàng của ông Kim".
Theo Duowei News, ônng Kim đã phải vật lộn để giữ quyền lực sau khi người cha là ông Kim Chính Nhật (Kim Jong-il) qua đời vào cuối năm 2011. Trong cuộc đấu đá quyền lực, ông  Ri Yong-ho, tham mưu trưởng Quân đội Triều Tiên, đã buộc phải nghỉ hưu vì lý do sức khỏe vào năm 2012 và  Duowei cho rằng nó là kết quả của một cuộc đấu tranh quyền lực nội bộ giữa Ri và phó nguyên soái Choe.
Đến lượt mình, Choe lại mất chức trong cuộc đấu với phó nguyên soái Hwang. Kể từ khi ông Kim xử tử người dượng Jang Sung-taek vì tội phản quốc vào cuối năm ngoái, ông đã tiếp tục đặt thêm quyền lực trong tay phó nguyên soái Hwang. Duowei nói rằng đó có thể là nước cờ sai lầm của ông Kim. Tuy nhiên, Duowei cũng cho rằng ông Kim có thể không có nhiều sự lựa chọn khi phải đối mặt với người dượng Jang và phó nguyên soái Choe nên đành phải tin tưởng vào Hwang.
Vấn đề phức tạp hơn nữa là có tin đồn rằng Kim Jong-nam, con trai cả của ông Kim Jong-il, đang muốn lật đổ em trai lấy lại "vương vị". Tháng 9 năm ngoái, Kim Jong-nam đã gửi con trai mình tức cháu đích tôn của ông Kim Jong-il là Kim Han-Sol, đến Paris để học tiếng Anh, luật, chính trị và quan hệ quốc tế. Điều đó dấy lên nghi ngờ cho rằng ông Kim Jong-nam có thể đặt nền móng cho một cuộc đảo chính trong tương lai và đưa con trai mình "lên ngôi".
Dù sao Triều Tiên cũng bị ảnh hưởng bởi tư tưởng tôn trọng "dòng đích" trong việc kế vị. Dù ông Kim Jong-nam không được ông Kim Jong-il coi trọng nhưng Kim Han-Sol vẫn là đích tôn mang trong mình dòng máu Bạch Đầu.
Anh Tú (Theo WCT)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một góc nhìn nguy hiểm

>> Bữa cơm có dòi và nhu cầu đại tiểu tiện!

>> Đã đổ máu tức là đau đớn!
>> Người Việt: Chỉ trích "lạnh xương" và "khen cho chết"
>> Tại sao khó có thể tự hào là người Việt Nam?
>> Sẽ hình sự hóa tội làm giàu bất chính?


FB Xê Nho Nvp
(Bài cũ của nhà báo Nguyễn Vạn Phú, post lại...)
Hôm qua đọc tin >>> “Ca sĩ Ngọc Sơn mua bảo hiểm trinh tiết 1 triệu đô”, có lẽ nhiều người chỉ biết cười buồn, rằng tính lá cải của một số tờ báo đã đạt thêm một mốc mới. Nhưng loại tin này vô hại vì ai cũng thấy nó nhảm nhí.

Ngược lại, bài viết >>> “Một góc nhìn về cơm 2000 đồng” trên BBC Tiếng Việt mới thật sự nguy hiểm. Bây giờ tôi mới thấy thấm thía câu nói “A little learning is a dangerous thing”.

Nó nguy hiểm ở chỗ, sẽ có người do tin tức lan tỏa về các quán ăn từ thiện 2.000 đồng từng muốn làm một điều gì đó, chung một tay cho nỗ lực này nhưng vì nhiều lý do chưa làm gì được, nay đọc xong bài trên BBC Tiếng Việt bèn bật lên tiếng chà – thế à và đánh mất luôn ý hướng thiện vừa mới chớm nở. Có lẽ ít người bị tác động như thế nhưng dù chỉ một người cũng là gây tác hại bằng ngòi bút.

Bài viết của tác giả Nguyễn Quảng, ghi là “gửi cho BBC từ Milton Keynes, Anh Quốc”, lập luận: “Về mặt kinh tế, rõ ràng khi quán 2 nghìn bán được 1 suất cơm, đâu đó ở thành phố, một quán cơm bình thường sẽ ế một suất cơm”; “Cứ một quán cơm 2 nghìn được mở, đồng nghĩa một quán cơm bình thường khác phải đóng cửa, kéo theo hàng loạt lao động bị mất việc”.

Rất dễ phẫn nộ khi nghe người ta nhân danh kinh tế học, đưa ra những lập luận phi lý như thế. Người viết có biết gì về tương quan quy mô cung cầu mà dám nói như thế? Một vài quán cơm 2.000 đồng ở một thành phố 10 triệu dân sẽ tác động dữ dội lên hàng chục ngàn các quán cơm bình dân khác đến thế sao? Hay nói như Linh Hoang Vu, market distortion đâu ra mà dễ xuất hiện đến thế!

Tác giả lập luận tiếp: “Hẳn chúng ta đều đã nghe câu: hãy cho kẻ khốn khó cần câu, thay vì con cá? Quán cơm 2 nghìn chính là con cá, nó không giúp được vào trọng tâm của vấn đề”.

Nghe qua thì dễ bị thuyết phục (nên tôi mới nói là nguy hiểm) nhưng thử hỏi chênh lệch giữa 2.000 đồng và 14.000 đồng (giá trị thật của bữa ăn) có thể gom lại mua được cái cần câu gì (cần câu theo nghĩa đen có mua nổi không)? Tại sao cứ bám vào những cliché con cá cần câu mà không chịu hiểu bữa cơm 2.000 đó chính là cần cần, để những người ăn dùng nó biến thành sức lao động, cày bừa tiếp tục nuôi sống gia đình họ? Nghĩ được như thế thì mới thấy chính những quán cơm từ thiện đang trao cho họ những chiếc cần câu sử dụng trong ngày đó thôi.

Tác giả lập luận tiếp, quán cơm 2.000 sẽ khuyến khích di cư vào thành phố theo kiểu “Quá nhiều lao động ngoại tỉnh tràn vào thành phố đã khiến khắp nơi quá tải và ngột ngạt. Phần đông số này xả rác khắp nơi, phóng uế bừa bãi, ngủ vạ vật gầm cầu mái hiện thậm chí giữa hè phố và vô luật pháp”. Cái lập luận này nó phát xít, nó xuẩn ngốc quá nên thôi không nói làm gì. Họ bị cuốn vào một cuộc sống đầy bất trắc như được mô tả chỉ vì quán cơm 2.000 đồng ư?

Chỉ còn một lập luận sau cùng cần nói, là quán cơm 2.000 đồng có thể bị lợi dụng, anh xe ôm vào ăn để dành tiền chiều lại đi uống bia… Tác giả ở bên Anh vì sao không chịu hiểu, người vào quán cơm từ thiện họ không chỉ bỏ ra 2.000 đồng để mua xuất ăn, họ bỏ thêm vào đó Một Phần Phẩm Giá của họ, không tính được bằng tiền nhưng lớn lắm. Lớn đến nỗi nó sẽ ngăn người tự trọng bước vào quán ăn nếu họ còn có thể xoay xở ăn ở quán bình thường. Ngược lại, giá trị xã hội của phần cơm không chỉ 2.000 đồng, nó có sức lay động lòng người, khích thích thiện tâm sẵn có ở mọi người, nó góp một phần rất lớn vào “vốn xã hội” mà có lẽ tác giả cũng từng được học qua.

Tác giả và những người làm trang BBC Tiếng Việt ở nước ngoài ắt cũng biết các soup kitchen mà hiện nay hoạt động càng lớn mạnh do khủng hoảng kinh tế đi kèm với chính sách thắt lưng buộc bụng ở cả Mỹ và châu Âu. Nỡ nào BBC Tiếng Việt đăng bài theo dạng biết là sẽ gây tranh cãi để câu người vào bình luận. Làm thế có khác gì đăng tin “Ca sĩ Ngọc Sơn mua bảo hiểm trinh tiết 1 triệu đô”.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sinh viên Đài Loan biểu tình đòi tuyệt giao với Trung Quốc


Một Thế Giới - 
 
Hình ảnh Hồng Kông vào cuối tuần trước
Hình ảnh Hồng Kông vào cuối tuần trước

Một Thế Giới - Trong lúc sinh viên Hồng Kông (TQ) đang biểu tình chống áp đặt từ chính quyền Bắc Kinh và đòi dân chủ thì các sinh viên tại Đài Loan (TQ) cũng biểu tình chia lửa tại Đài Bắc.  Họ đòi chính quyền Đài Bắc phải tuyệt giao với Bắc Kinh.


Những người biểu tình tại Đài Loan đã yêu cầu chính quyền của họ phải chấm dứt ngay lập tức tất cả các cuộc đàm phán kinh tế và chính trị với Trung Quốc nhằm thể hiện sự ủng hộ cho cuộc biểu tình dân chủ ở Hồng Kông.


Sinh viên Đài Loan đã tụ tập bên ngoài một tòa nhà có văn phòng thương mại của Hồng Kông tại Đài Bắc hôm Chủ nhật. Cảnh sát bao vây người biểu tình và ngăn cản họ bước vào thang máy của tòa nhà. Hơn 100 sinh viên đã hô vang khẩu hiệu và giơ biểu ngữ yêu cầu chấm dứt các cuộc đàn áp của cảnh sát với người biểu tình tại Hồng Kông.

Các sinh viên đã giải tán một cách hòa bình sau khi kêu gọi lãnh đạo Đài Loan, Mã Anh Cửu phải lên án tình hình ở Hồng Kông. "Chúng ta không thể chấp nhận bất kỳ giao dịch kinh tế hoặc chính trị giữa Đài Loan và Trung Quốc", một nhà hoạt động tên Chen Weiting nói.

Trong những ngày qua, Đài Loan rất lo ngại việc hòn đảo này có thể theo đuôi Hồng Kông và Macau để thống nhất với Trung Quốc.  Đặc biệt là sau khi sau khi Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tiếp một phái đoàn Đài Loan tại Bắc Kinh do ông Úc Mộ Minh (chủ tịch của Tân đảng ủng hộ thống nhất với đại lục) dẫn đầu và ông Tập có những phát biểu khiến Đài Loan quan ngại.

Khi đó, ông Tập nói: "thống nhất hòa bình và "một nhà nước, hai chế độ" là những nguyên tắc chỉ đạo trong việc giải quyết vấn đề Đài Loan" và còn nói việc thực hiện các nguyên tắc sẽ "xem xét đầy đủ tình hình thực tế của Đài Loan".

Chính vì vậy, các lãnh đạo hàng đầu của Đài Loan đã phải lên tiếng trấn an dư luận bằng việc bác bỏ chuyện thống nhất với Trung Quốc.

Bà Mã Vĩ Quốc, phát ngôn viên của ông Mã Anh Cửu cho biết: "Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan coi đây là tên chính thức) là một quốc gia độc lập có chủ quyền đã tồn tại 103 năm". Đồng thời, bà cho biết chính quyền Đài Loan ủng hộ việc duy trì nguyên trạng "không thống nhất, không tuyên bố độc lập và không sử dụng vũ lực trong khuôn khổ của hiến pháp Trung Hoa Dân Quốc".

Viện trưởng viện hành pháp (chức vụ tương đương thủ tướng) Đài Loan, Giang Nghi Hoa cũng phát biểu vào hôm thứ Sáu rằng: "Là một quốc gia độc lập có chủ quyền, Trung Hoa Dân Quốc sẽ không bao giờ chấp nhận mô hình "một nhà nước, hai chế độ".

 Anh Tú (theo Guardian)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014

Hong hot:


ĐIỂM TIN TUẦN CUỐI THÁNG 9/2014
- Trung Quốc dự tính đưa tàu chế biến hải sản có công suất 200.000 tấn ra Trường Sa. Đảo Gạc Ma đã được TQ hút cát, mở rộng diện tích tới 100.000 m2.
- Tại diễn đàn Liên hiệp quốc ngày 27/9, Vương Nghị (TQ) kêu gọi thế giới tôn trọng luật pháp quốc tế trong tranh chấp, trừ Biển Đông. Quả là giọng điệu hết sức ngang ngược. Đáp lại, Phó TT kiêm Bộ trưởng Bộ ngoại giao Việt Nam: «Chúng tôi kiên trì lập trường nguyên tắc tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của các quốc gia, giải quyết bất đồng, tranh chấp trong quan hệ quốc tế, trong đó có vấn đề Biển Đông, bằng biện pháp hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế, Công ước Luật biển 1982, nghiêm túc thực hiện Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và phấn đấu sớm đạt được Bộ quy tắc ứng xử của các bên ở Biển Đông (COC)».
- Trước đó, bài phát biểu của PTT Phạm Bình Minh tại diễn đàn Hội Châu Á (Asia Society) được nhiều nước chú ý. Đại ý PTT nói: “ Có thể Philippin chưa hiểu Trung Quốc nhưng Việt Nam thì hiểu rất rõ TQ. Việt Nam mãi mãi vẫn nằm cạnh TQ nên cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền phải kết hợp song phương, đa phương và lấy luật pháp quốc tế điều chỉnh...” Một bài phát biểu hết sức thông minh. Sau nhiều trở ngại, cuối cùng PTT kiêm BT ngoại giao VN cũng chính thức thăm Mỹ trong hai ngày 01 và 02/10/2014. Nội dung trao đổi với Mỹ là những nội dung đã được BCT Việt Nam thông qua.
- Bộ Giáo dục trình bày trước Ủy ban thường vụ quốc hội về việc soạn thảo bộ Sách giáo khoa mới. Năm 2018, Việt Nam sẽ có 4 bộ SGK. Tuy nhiên, Bộ giáo dục vẫn giữ cho mình biên soạn một bộ. Kinh phí soạn SGK từ 34.000 tỷ (Thứ trưởng BGD báo cáo Quốc hội trước đây) nay là 800 tỷ. Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng đã phải thốt lên :” Từ 34.000 tỷ xuống 800 tỷ, tôi sợ quá”.
- Cháu Phạm Thị Nhung 10 tuổi, học sinh lớp 3, trường tiểu học Đức Bồng, xã Đức Bồng (Vụ Quang, Hà Tĩnh) thường xuyên nhịn đói đi học. Vừa qua, vì quá đói, trên đường đi học về em đã rơi xuống sông chết đuối. Có người ví gia đình em còn khổ hơn cả chị Dậu trong tiểu thuyết “Tắt đèn” của Ngô Tất Tố. Đây là hình ảnh của nước Việt Nam XHCN tươi đẹp sao?
- Đội ngũ con nghiện ở Việt Nam theo thống kê của ngành Công an hiện nay là 204.377 người, nhưng các cơ quan chức năng chỉ bắt đi cai nghiện được...33 người. Điều này do vướng mắc từ Tòa án, Viện kiểm sát chưa có hướng dẫn cụ thể về quản lý cai nghiện. Xã hội bất an từ số người nghiện đông đảo này. Chẳng lẽ chính quyền lại bó tay?
- Đường cao tốc Nội Bài - Lào Cai kinh phí 1,5 tỷ đô la mới thông xe đã xuất hiện nún, nứt. Sơ bộ kiểm tra đã phát hiện 9 điểm nún nứt nghiêm trọng. Cầu dây văng hiện đại ở Quảng Ninh cũng bị hư, rò rỉ...Đây là hội chứng gì của ngành giao thông Việt Nam? Nợ xấu Việt Nam tăng lên do các dự án đường sắt đô thị đội vốn so với dự toán ban đầu. Chỉ chết tiền dân.
- Việt Nam nghèo nhưng tiêu thụ 5 triệu con chó và 3 triệu lít bia một năm. Con số này đưa VN vô địch Đông Nam Á về tiêu thụ bia. Trong khi đó, năng suất lao động ở VN lại thấp nhất châu Á (kém Singapore 15 lần). Đàn ông Việt Nam đang bị bia, rượu, thuốc lá tàn phá. Số tiền mua bia là 3 tỷ USD/năm. Xuất khẩu gạo năm 2013 chỉ đem về 2,97 tỷ USD. Nếu số tiền mua bia, rượu dành cho đầu tư cơ sở hạ tầng thì đời sống nhân dân sẽ tốt biết bao.
- Bộ Ngoại giao có thêm 2 thứ trưởng, đưa số thứ trưởng của Bộ này lên 8. Tổng số thứ trưởng hiện nay của chính phủ là 110 vị. Ngoài ra, các cơ quan Đảng, đoàn thể, các tổng cục, vụ, cục thuộc chính phủ và các ngảnh, cấp phó có hàng vạn vị, tiêu tốn biết bao nhiêu tiền thuế của dân. Các ngành thi nhau đẻ thêm tổ chức, xin thêm biên chế. Bộ máy Đảng, Nhà nước, đoàn thể ngày càng phình to mà chẳng làm cho đất nước khá lên.
- Thời gian gần đây, ông Nguyễn Bá Thanh, UVTW Đảng, Trưởng ban Nội chính TW, Phó TB thường trực chống tham nhũng tự nhiên mất tích trên chính trường làm người dân băn khoăn, không biết sự thể ra sao. Không có lời giải thích từ cơ quan có thẩm quyền?
----

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tham khảo một bài của Vô Ưu:

Chính trị - cội nguồn và thực tại


Nguyên gốc của chính trị chỉ là một vài người có hiểu biết được cộng đồng người nhờ cậy việc phân xử những tranh cãi vụn vặt trong đời sống hàng ngày của loài người thời sơ khai. Việc chọn lựa người phân xử ban đầu có phần khách quan chỉ cần người phân xử có sự hiểu biết nhất định, được nhiều người coi trọng, thường là những người cao tuổi trong cộng đồng. Những người được tín nhiệm làm việc với tinh thần khách quan và vô điều kiện.
Họ làm việc có ích cho cộng đồng nên thi thoảng họ cũng nhận được những món quà từ cộng đồng và những người có chuyện nhờ họ can thiệp. Cộng đồng người ngày càng đông đúc và phát sinh ra nhiều vấn đề phức tạp khiến cho việc cần thiết phải có một nhóm người với số lượng nhiều hơn để giải quyết tốt mọi việc tranh chấp  ra trong cộng đồng. Cộng đồng người tiến hành gom góp, trích một khoản tài sản, của cải chung nhằm duy trì sự hoạt động liên tục của nhóm người được phân công phục vụ những việc phát sinh trong cộng đồng người.
Nhóm người này là những người nhanh nhạy trong cộng đồng người, một số được những người lớn tuổi trong làng chỉ định, số khác được mọi người đề cử. Lúc bấy giờ, sự xây dựng nhóm người trên đã có tính chủ quan của con người. Dần dần, cộng đồng người nhờ sự tổ chức, sắp xếp của nhóm người đó mà phát triển lớn mạnh. Nhóm người trên cũng dần nhận rõ vai trò và giá trị của mình. Họ bắt đầu can thiệp nhiều hơn đến những vấn đề khác như việc sản xuất, phân chia sản phẩm làm ra, xây dựng công quỹ, xây dựng lực lượng bảo vệ,… tạo thành một tổ chức quyền lực ngày thêm hoàn chỉnh, thâu tóm quyền hành. Đó là quá trình ra đời, hình thành và phát triển của hệ thống chính trị sơ khai.
Xã hội phát triển dần lên xã hội chiếm hữu nô lệ, xã hội phong kiến, hệ thống chính trị lúc bấy giờ đã hoàn chỉnh. Giới chính trị phong kiến tiến hành tranh giành quyền lực, thâu tóm đặc quyền, đặc lợi với các thành phần khác trong xã hội. Lòng tham con người là không có giới hạn, giới chính trị nghĩ đến việc cướp đoạt tài sản, tiền của các quốc gia lân cận. Nhằm thỏa mãn lòng tham cá nhân, giới chính trị tiến hành xây dựng quân đội, sản xuất trang bị vũ khí và việc xâm lấn, cướp bóc những vùng đất, lãnh thổ khác được tiến hành. Chiến tranh, thù hận đã được con người tạo ra. Nhằm đảm bảo vị trí thống trị, giới chính trị phong kiến đã áp đặt hệ tư tưởng trung quân ái quốc vào mọi tầng lớp, mọi thành phần trong xã hội. Tuy nhiên, lòng tham của giới cầm quyền phong kiến đã vượt giới hạn. Tài sản, của cải xã hội làm ra bị nhà cầm quyền trưng dụng, chiếm giữ phục vụ cho nhu cầu cá nhân, ăn chơi trụy lạc, hoang phí,… Nhà cầm quyền phong kiến chỉ lo thu gom, tích lũy quyền lợi cá nhân, không còn chăm lo xã hội, bỏ mặt người dân sống trong đói khổ, loạn lạc, khốn cùng,… Người dân bất mãn giai cấp thống trị tự tư, tự lợi đã tiến hành những cuộc đấu tranh, phản kháng lật đổ triều đình thay nhà cầm quyền mới.  Các triều đại mới ban đầu cũng chăm lo cho đời sống người dân được lòng dân ủng hộ. Kinh tế, chính trị, xã hội đi vào ổn định và phát triển cực thịnh. Tư dục con người lại tiếp tục đẩy con người vào chiến tranh, tranh đoạt. Giới phong kiến lại quên bỏ người dân. Lại đấu tranh lật đổ chính quyền.
Sau vô số cuộc đấu tranh, chiến tranh đẫm máu, con người ý thức nhận định lại vấn đề. Chế độ quân chủ - Quyền lực tập trung vào tay những ông vua chỉ sau một thời gian chăm lo cho dân thì lại đi vào “Vết xe đổ”. Vì tư dục cá nhân, gia đình, hoàng tộc và giai cấp chẳng mấy chốc của cải xã hội lại bị sử dụng sai một đích, chỉ đem lại lợi ích cho một nhóm người, làm giàu cho giới thống thống trị, người dân bị rơi vào khốn khó. Những cuộc đấu tranh nổ ra, máu và nước mắt người đổ xuống. Thế nên, họ xây dựng một thể chế chính trị mới - Chế độ dân chủ.
Tuy nhiên, xã hội cần có người lãnh đạo, người dân tiến hành bầu cử những người họ tín nhiệm lên làm chính quyền. Chủ nghĩa tư bản, xã hội chủ nghĩa được xây dựng trên nền tảng dân chủ. Nhưng lòng tham con người chưa từng ngừng dứt, nguồn vật chất sản xuất trong nước không đáp ứng được lòng tham của giới cầm quyền. Chủ nghĩa tư bản chuyển thể thành chủ nghĩa đế quốc, chủ nghĩa phát xít, tiến hành bành trướng lãnh thổ, xâm lược xây dựng hệ thống các nước thuộc địa, cướp đoạt tài sản mang về phục vụ cho chính quốc. Nhưng trên thực tế lượng vật chất, tài sản cướp về chủ yếu phục vụ cho giới cầm quyền và phục vụ cho chiến tranh. Lòng tham của giới chính trị đã tạo ra chiến tranh tắm máu nhân loại và cả người dân, dân tộc họ. Sự trơ tráo của giới chính trị được che đậy tinh vi bằng những lời lẽ gây ngộ nhận với tinh thần dân tộc, lòng yêu nước,... Họ đẩy người dân đến trước mũi súng của kẻ thù, để rồi kích động, leo thang chiến tranh. Người dân sẽ chết vì giới chính trị nhưng sẽ không có điều ngược lại.
Tôi muốn nói điều gì?
Người dân có thể vì giới chính trị mà chết nhưng sẽ khó có chuyện giới chính trị vì người dân mà chết. Những quốc gia đang tranh chấp, xung đột và cả những quốc gia đang có sự tranh chấp quyền lực giữa các đảng phái,... Trong khi người dân vì họ mà bị chết thì họ vẫn bình yên. Nếu tình hình vượt mức kiểm soát, họ sẽ lẩn trốn, sống lưu vong chứ không thể vì người dân mà nhượng bộ.
Dù là thể chế chính trị nào đi chăng nữa thì quyết định cho sự phát triển ổn định của xã hội vẫn chỉ là yếu tố con người. Chế độ phong kiến, chủ nghĩa tư bản, xã hội chủ nghĩa,… cũng đã từng xây dựng được những thời hoàng kim trên nhiều quốc gia, trong nhiều thời kỳ lịch sử khác nhau, vẫn đảm bảo được xã hội phát triển cực thịnh, người dân no ấm, cuộc sống thái bình.
Thế nên quyết định cho một xã hội công bằng, tiến bộ, hạnh phúc là yếu tố con người. Đặt biệt là vai trò người đứng đầu thể chế chính trị. Một phần khác tác động không nhỏ đến sự ổn định xã hội là tư dục của các thành phần khác nhau trong xã hội. Khi sự ích kỷ len vào tất cả các thành phần xã hội thì điều này đồng nghĩa với việc xã hội sẽ đại loạn.
Thể chế dân chủ và thể chế quân chủ thì có gì khác biệt?
Quyền lực vẫn tập trung trong tay một số người. Thế nên điều quan trọng là ở số người đó có ý thức, nhận thức gì về xã hội, tư tưởng họ hướng về người dân hay về thành phần, vị trí mà họ đang nắm giữ,…
Thể chế dân chủ đề cao vai trò của người dân trong xã hội?
Liệu người dân các nước trong khối NATO có nhận biết rõ nguyên nhân mà NATO không kích tấn công Lybia?
Nếu phần lớn câu trả lời là không thì vai trò, vị trí của họ thể hiện ở đâu?
Thực tế, người dân sau khi giao quyền lực chính trị cho một nhóm người thì gần như không còn tiếng nói, đánh mất luôn vai trò trung tâm của xã hội. Nhưng lại là thành phần gánh nhận mọi hậu quả mà giới chính trị gây ra. Nếu nhân loại cứ xây dựng chính trị theo lối “Lấy ngọn bỏ gốc” thì có lẽ xã hội loài người khó có thể đạt được mục tiêu công bằng, tiến bộ và văn minh. Bởi vì xã hội loài người sẽ như là một dòng sông gồm có con nước ròng và con nước lớn. Con người sẽ ngụp lặn trong dòng sông với được mất, hơn thua, vui buồn, hạnh phúc và đau khổ,… và sẽ có số ít người làm người giữ đạo, lặng yên, đứng trên bờ sông nhìn thế sự đảo điên.
Cụ thể hơn là chế độ chính trị này phát triển cực thịnh, tư dục của giới chính trị và các thành phần khác trong xã hội vượt giới hạn; Chế độ chính trị mới ra đời phủ nhận chế độ chính trị cũ không còn hợp thời và kèm theo là máu và nước mắt của nhân loại. Chế độ chính trị mới góp phần xây dựng xã hội phát triển rồi đi vào “Vết xe đổ” - Lòng tham con người. Lại bị phủ định bởi chế độ chính trị khác cùng với những mất mát, đau thương cho nhân loại. Nhưng trên thực tế chế độ chính trị khác cũng chỉ là chế độ chính trị trước đó đã được con người thay đổi cho phù hợp với tình hình mới.
Những cuộc phủ định, xóa bỏ, triệt tiêu lẫn nhau sẽ mãi còn tiếp diễn nếu nhân loại không thay đổi quan điểm, góc nhìn. Cứ mãi “Lấy ngọn bỏ gốc”.
Có lẽ mỗi người trong xã hội nên nhìn nhận lại vai trò, vị trí của bản thân trong công cuộc xây dựng một xã hội văn minh, công bằng và tiến bộ. Đừng quá ích kỷ, cá nhân đặt mình ra khỏi xã hội nhằm xây dựng cuộc sống chung tốt đẹp và hoàn thiện. Đây cũng là lời giải, giải pháp hữu hiệu cho việc khắc phục khủng hoảng nợ công đã, đang và sẽ lan nhanh, lan rộng ở các nước Châu Âu và khắp thế giới.
Giới chính trị nên chăng nâng tầm vị trí, vai trò con người trong các thành phần xã hội bằng việc thu hẹp tầm ảnh hưởng, tạo điều kiện lành mạnh cho các thành phần xã hội tự phát triển,… Chính trị chuyển sang tầm quản lý cao hơn. Có lẽ sự chuyển biến này sẽ giúp xã hội phát triển theo hướng công bằng, tiến bộ và bền vững hơn. Nhưng mọi việc sẽ theo một tiến trình từng bước, thận trọng, khách quan và việc cần làm trước tiên là giúp con người nhận thức, ý thức được vai trò, vị trí của họ trong cuộc sống.
Nhằm đơn giản vấn đề, tôi sẽ chuyển vấn đề chính trị xã hội phức tạp sang việc quản lý gia đình đơn giản hơn nhưng thật ra về bản chất của hai vấn đề trên là không hề sai khác cũng gồm có nhiều mối quan hệ đan xen, việc đối nội, đối ngoại,… nhưng tôi chỉ trình bày vấn đề quản lý gia đình.
Đây là một gia đình 2 thế hệ, tất cả các thành viên đều đã trưởng thành. Việc quản lý gia đình này có rất nhiều cách, tùy thuộc vào tầm nhìn của người chủ gia đình. Tôi chỉ trình bày hai cách quản lý tiêu biểu.
Nếu tầm nhìn của người chủ gia đình hạn hẹp, cứng nhắc, chủ quan,… thì họ sẽ can thiệp, sắp xếp,… vào phần lớn công việc của các thành viên trong gia đình. Việc làm này thật nguy hại vì các thành viên trong gia đình sẽ bị lệ thuộc, đánh mất dần khả năng sáng tạo và tính tự lập. Nếu người chủ gia đình đột ngột chết thì những thành viên trong gia đình mất phương hướng và việc tranh giành vai trò quyền làm chủ gia đình sẽ xảy ra nhưng thật sự cũng không có thành viên nào rành rẽ việc lãnh đạo.
Trường hợp người chủ gia đình phạm những sai lầm nghiêm trọng mà những thành viên khác không có khả năng can ngăn thì mọi việc sẽ trở nên tồi tệ.
Trường hợp người chủ gia đình mải mê bộc lộ vai trò lãnh đạo, ép ngặt những thành viên trong gia đình thái quá thì việc xung đột ly tán sẽ phá hỏng gia đình. Người chủ gia đình sẽ phải chịu trách nhiệm về sự đổ vỡ đó khiến cho người chủ gia đình lẫn gia đình thêm nặng nề, ngột ngạt,...
Tóm lại, việc can thiệp quá nhiều vào công việc của các thành viên trong gia đình sẽ khiến người chủ gia đình căng thẳng, mệt mỏi còn những thành viên trong gia đình cũng sẽ không thoải mái, mất tự chủ và sẽ tìm mọi phương cách qua mặt người chủ gia đình để giành lấy những tự do, lợi ích riêng tư. Có lẽ đây không phải là cách thông minh để quản lý một gia đình hạnh phúc, bền vững.
Nếu người chủ gia đình có tầm nhìn rộng, khách quan,… Người chủ gia đình sẽ không can thiệp sâu vào công việc, thậm chí ông còn tạo điều kiện cho các thành viên phát triển năng lực, công việc. Ông vẫn tìm hiểu để nhận biết việc làm của các thành viên có phù hợp hoàn cảnh, khả năng của từng thành viên.
Nếu có những việc không phù hợp thì người chủ gia đình góp ý nhằm giúp những thành viên khắc phục và tránh tình trạng xấu có nguy cơ xảy ra. Người chủ gia đình quản lý theo cách này thì tự thân ông cũng không chịu nhiều áp lực, không phải lo nghĩ nhiều vì việc cần làm đã có những thành viên tích cực chăm lo. Những thành viên trong gia đình tự nhận thức vai trò của bản thân mà làm tốt mọi việc. Họ sẽ phát huy những sự hiểu biết vào công việc, cuộc sống giúp cho công việc ngày một tiến triển và cuộc sống ngày càng nâng cao,...
Đây là phương pháp quản lý rất hiệu quả thể hiện người chủ gia đình là người có hiểu biết, tầm nhìn rộng, khả năng quản lý tốt.
Vi vô vi, vô bất vi - Làm mà không làm, không làm mà không gì không làm. Là lời khuyên mà Lão Tử gửi cho giai cấp thống trị thời ông sống nhưng nhà cầm quyền đương thời không thể lĩnh hội nên đã can thiệp quá nhiều vào công việc người dân khiến xã hội càng thêm hỗn loạn, con người dùng quyền mưu, gian kế, cướp đoạt, hãm hại lẫn nhau,… Nhân loại và giới chính trị nên học lại nguồn tri thức ẩn chứa trong Đạo Đức Kinh - Lão Tử nhưng phải lĩnh hội đúng được tư tưởng, đạo lý mà Lão Tử muốn truyền tải đến người đọc.

Tôi những tưởng sẽ viết duy nhất mỗi quyển sách “Hãy là đường xưa mây trắng bay…”. Cho đến khi tôi tình cờ lĩnh hội được huyền nghĩa ẩn chứa trong Đạo Đức Kinh của Lão Tử, tôi nhận ra một số học giả đã diễn dịch Đạo Đức Kinh không thực sự chuẩn xác. Vì thế nhân loại đã không nhận ra được giá trị thực sự của quyển sách quý này. Về sau, nếu có cơ duyên tôi sẽ vì bạn mà dịch giải quyển sách “Đạo đức kinh thậm giải...”.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một mảnh tâm hồn Việt nơi xứ người

Con Cào Cào Bằng Lá Dừa ...Dương thịnh

Truyện Ngắn: Con Cào Cào Bằng Lá Dừa , truyện ngắn cảm động của ngày tháng cũ.

Đứng trong hàng rào kẽm gai của khu thăm nuôi. Bé Mai cố nhướng mắt để tìm người cha thân yêu của mình trong số những đoàn người gầy guộc, xanh xao, vàng vọt đang lếch thếch cất bước trên đường về trại tù. Với ánh nắng trưa hè gay gắt,mọi nguời đi thăm nuôi đều đứng trong mái hiên ngẩng cổ nhìn ra. Riêng bé Mai bất chấp những tia sáng nóng đang rọi trên đôi má ửng đỏ, những giọt mồ hồ đang rịn trên trán. Cô bé cố giơ cao những con cào cào xanh hướng về phía đoàn người đang lần lượt đi qua, hầu mong cha của mình sẽ mau chóng nhận ra. Ông Sinh đã nhận ra con gái , ông giơ cao lon gô vẫy vẫy. Bé Mai sung sướng reo lên :“Má ơi. Con thấy ba rồi! Con thấy ba rồi !
Đoàn tù vẫn bình thản bước lên đồi. Ông Sinh vừa đi vừa ngoảnh cổ lại đằng sau nhìn con..Khi không còn thấy hình bong cha nữa, bé Mai mới chịu chạy lại bên mẹ thút thít khóc. Thiếu phụ rút khăn tay lau mồ hôi trên trán con, vuốt mái tóc bé an ủi :
“Nín đi con, tí nữa mẹ con mình gặp cha rồi.”
Thời gian thăm nuôi thật ngắn ngủi, chỉ mười năm phút. Ông Sinh chỉ kịp ôm con vào lòng, hôn lên má con. Hỏi han vợ năm ba câu, chẳng nói được gì nhiều, đã gần hết giờ. Mọi người trong phòng thăm nuôi chỉ biết nhìn nhau khóc và khóc. Đến gìơ. Tên cán-bộ oắt con quơ quơ khẩu súng AK. về phía mọi ngừời:
“Đã hết giờ, yêu cầu mọi người đứng lên ra về.”
Ông Sinh vôi vàng nắm chặt hai bàn tay vợ và ôm hôn con lần cuối, sách bị gói lương khô cùng mấy con cào cào theo chân mọi người ra cửa. Ngồi trên chuyến xe lô trở về thành phố, hầu hết là những bà vợ đi thăm nuôi chồng, họ đều mệt mỏi trong cuộc hành trình dài. Phần vì đường xa, phần vì phải thức khuya dậy sớm để nấu thức ăn, giờ đây tất cả đều cố nhắm mắt thiu thiu ngủ dưỡng sức. Riêng bé Mai không tài nào ngủ được, dù rất muốn ngủ và mệt mỏi. Hình dáng của người cha luôn luôn lởn vởn trong trí óc bé, than hình gầy gò, đen đủi cùa ông khác xa với hình dáng trắng trẻo, hồng hào, mập mạp trước kia rất nhiều. Bé là người được cha thương yêu nhất. Đêm nào ông cũng ru bé ngủ, kể truyện cho bé nghe, trước khi rời khỏi phòng ông không quên hôn lên nút ruồi son trên cổ bé, mà ông thgường gọi đùa là : Nốt ruồi mang đến nhiều sự may mắn.”
Ông có đôi bàn tay rất khéo léo và nghệ thuật. Chính ông đã dậy cho bé xếp hình những con thú, đồ vật bằng giấy nhất là thắt hình những con cào cào bằng lá dừa non thật là tuyệt, trông chúng đẹp, hung dũng, oai phong biết bao! Bé rất thích và thường thắt để tặng bạn bè, vì thế chúng thường chọc và gọi bé lá con cào cào xanh.Biệt hiệu này bé rất thích và thường hay kể lại với cha. Ông nói con cào cào xanh với đôi chân cứng cáp, nhẩy xa, biểu hiện cho sự tương lai vững chắc. Cha muốn con gái của cha sau này cũng giống như những con cào cào này.
Riêng ông Sinh, ông không thể không cầm được nước mắt khi nhìn giỏ quà của vợ con. Sau gần hai năm tù cải tạo, đây là lần đầu tiên ông được thăm nuôi. Giỏ qùa dù ít nhưng nó đã gói ghém biết bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, tình thương của gia đình, dù ít nhưng ông rất ấm lòng. Nhất là mấy con cào cào xanh, nhìn chúng ông cảm thấy vui vui và xao xuyến trong lòng. Cô bé không biết đã bỏ biết bao nhiêu công sức, tình thương yêu gói trọn vào đó để dành cho cha. Nghĩ tới đó tim ông như thắt lại.
Đây là lần đầu và cũng là lần cuối ông gặp mặt vợ con. Kể từ ngày thăm nuôi cho tới mấy năm sau này, ông không hề nhận được bất cứ tin tức gì về gia đình. Lòng ông như rối bời, tâm tính như mất trí, thân xác kiệt quệ. Mấy lần ông đã ngã qụy, tưởng không thể sống nổi, may nhờ bạn bè an ủi, giúp đỡ về vật chất cũng như tinh thần , ông đã qua khỏi.
Cuộc sống tù đầy cứ như thế: Chịu đựng, đau khổ, đói khát. Cho tới cuối năm 1981 ông được thả về.
Ra khỏi tù, ông không còn nơi nương tựa. Theo chòm xóm cho biết: Vợ con ông đã vượt biên năm 1976. Gia đình bên vợ thì đã bán nhà dọn đi nơi khác, không biết biệt tích nơi đâu. Còn bên ông thì không có ai cả, vì ông vô Nam chỉ có một mình khi ông mới mười hai tuổi. Thế là hết! không biết đâu mà mò. Điều làm ông lo âu nhất, là vợ con ông có thật sự đi vượt biên không, hay là tin đồn nhảm?! Nếu đúng như vậy, liệu có thoát không? Hay là đã bị…ông không dám nghĩ tiếp. Nếu thoát, tại sao không gửi thư về để cho ông biết tin Những câu hỏi tại sao?..tại sao?… làm cho ông điên đầu. Hiện giờ ông mù tịt, và cũng không hiểu vì sao?!
Ra khỏi nhà tù nhỏ, ông lại vô nhà tù lớn. Cũng lao động thân xác để kiếm miếng ăn, cũng phải học tập, trình diện hàng tháng. Người ông càng ngày càng tiều tụy, nhưng ông phải ráng sống để có ngày gặp lại mặt vợ con.
May mắn nhờ một người bạn tù cùng chung một tổ trong trại tù, đưa ông về nhà cho tá túc qua ngày, cùng chỉ ông cách thức vá giầy, dép cũ. Cuộc sống của ông cũng tạm đủ.
Dạo này trời Sài-Gòn hay đổ những cơn mưa bất tử, làm ông Sinh dọn hàng ra, vô muốn bở hơi tai. Hai năm sau này công việc làm ăn của ông đâm khá ra. Giầy dép cũ mới, chôm chỉa gì ông cũng mua tuốt luốt, đem sửa chút ít, dánh bóng lại bán được gía cao.
Một người khách đi đến gian hàng ông. Ngắm nghía lựa một đôi, sỏ vừa chân,, cầm lên hỏi:“Bác , Đôi này bao nhiêu?”
Đang cúi lau giầy, ông vội vàng ngửng đầu lên định trả lời. Nhưng thấy người khách ông bỡ ngỡ, cảm thấy rất quen nên chưa kịp đáp. Người thanh niên thấy mặt ông cũng giật mình lùi lại, trơn mắt như gặp phải ma. Cậu ta định thần nhìn kỹ. Vội hỏi:
“Xin lỗi, xin lỗi. Bác có phải…..phải tên Sinh không?”
Cũng vừa kịp lúc ông Sinh nhận ra người khách lạ, chẳng ai khác hơn chính là cậu em vợ của mình. Như bắt được vàng. Ông Sinh rối rít dọn hàng không bán nữa. Hai anh em kiếm một quán cà phê ngồi tâm sự. Thì ra vợ con ông đi vượt biên thực sự, hiện định cư ở Mỹ. Vợ ông đã có chồng khác và đã có hai con, một trai, một gái. Cha mẹ vợ đã bán nhà ở thành phố, dọn về quê ở. Mấy năm nay ông bà vẫn đều đặn nhân được tiền bạc do con gái chu cấp hàng tháng, và hiện cậu em trai vẫn còn ở với cha mẹ. Không hiểu vì lý do gì, cố ý hay có uẩn khúc gì khác, ông bà lại báo với con gái là ông đã chết trong trại tù.
Ngay ngày hôm sau. Ông Sinh cùng cậu em vợ vội đáp xe đò về thăm gia đình vợ. Chuyến thăm này đã khiến ông Sinh nhận nhiều sự đắng cay tủi nhục. Sự ơ hờ, tiếp đón tẻ nhạt đã làm ông thất vọng. Ông không có địa chỉ cũng như không có tin tức gì về vợ con. Ông chỉ biết đạì khái là vợ ông không muốn cho ông biết nơi ở của nàng. Chuyện ông bị chết là do công an tới nhà báo tin.
Nhưng nhờ vào lòng tốt của cậu em vợ, cuối cùng ông cũng có được địa chỉ của vợ con trong tay. Nhưng làm được gì với địa chỉ này ? Đối với vợ, ông có lỗi với nàng chứ không phải nàng có lỗi với ông. Ở vậy chờ chồng nuôi con là việc tốt, nếu không thì đành phải chấp nhận, không thể oán trách. Nhưng với con, ông phải có bổn phận và trách nhiệm. Ông nhớ cô bé vô cùng không kể xiết.
Ông đã viết thơ nhiều lần, nhưng chẳng bao giờ được hồi âm. Lại mu tin, mù tịt. Đầu óc ông rối rắm tơ vò. Con ông ra sao rồi?!
Sau đó chương trình HO được cứu xét, đưa các sĩ quan tù nhân cải-tạo qua Mỹ. Ông sung sướng bán tín, bán nghi. Nhưng sự thật đã đến. Giờ đây ông đã ngồi trên máy bay đến Mỹ theo diện HO.8. Việc đầu tiên của ông dự định là sau khi lo thủ tục giấy tờ xong, ông sẽ đi tìm vợ con.
Đứng trước cánh cổng sắt của căn nhà sang trọng, trong một thành phố thuộc tiểu bang Illinois. Ông Sinh lưỡng lự không dám bấm chuông, lòng ông hồi hộp, tim đập loạn xạ.. Ông đang tưởng tượng hình dáng vợ mình bây giờ thế nào? Con mình đã lớn khôn ra sao? Cô bé giờ đã hai mươi mốt tuổi rồi còn gì, không biết ông có còn nhận ra không?!
Rồi ông tự hỏi có nên vào hay không ? Gia đình người ta đang hạnh phúc, mình vào có đúng lúc không?! Đang lúc suy nghĩ miên man. Chợt ông thấy một thiếu phụ từ trong nhà đi ra, tay cầm bình tưới cây nhỏ, tưới vào những chậu hoa trước cửa. Ông không thể nhầm được, đó chính là vợ mình dù thời gian có thay đổi. Ông tính rướn người lên gọi nhưng kịp ngừng lại.Một người đàn ông tóc vàng từ bên hông nhà đi tới, đến sau lưng người thiếu phụ ôm choàng lấy nàng, hai người hôn nhau thắm thiết. Ông lặng người tê tái, quay gót bỏ đi.
Về quán trọ, ông viết vội vài chữ gửi cho vợ, hẹn nàng cho ông gặp mặt dù chỉ một vài phút. Ngồi trước mặt vợ, ông nhận thấy nàng rất đẹp, đẹp hơn trước nhiều, nhưng cũng không đấu được nhiều nếp nhăn trên trán khóe mắt, vành môi.
Để phá tan bầu không khí ngỡ ngàng. Ông Sinh khen vợ:
“Em. Trông em đẹp lắm !”. “Cám ơn anh. Anh qua đây từ bao giờ? Trông anh già và ốm yếu quá ! Anh có cần sự giúp đỡ gì không? Chồng em quen biết rất nhiều.”
Ông Sinh thấy nàng tự nhiên qúa, không có nét xúc cảm nào lộ trên khuôn mặt. Ông cũng bình thản.
“Cám ơn em. Anh, chữ nghĩa tiếng Anh, tiếng u còn kém lắm, vả lại mới qua chưa cần gấp. Anh muốn gặp con, nó dạo này thế nào rồi ?”
Không trả lời vội. Nàng đẩy ly cà phê sữa tới trước mặt ông:
“Cà phê Starbuck này ở Mỹ có tiếng lắm. Em còn nhớ anh thích uống cà phê nên em kêu. Còn con hả, em cũng muốn mong gặp nó đây. Mấy năm nay nó chẳng hề ghé thăm mẹ. Lâu lâu gọi phôn lấy lệ”.
Ông Sinh nhỏm dậy:
“Em đã làm gì nó? Bây giờ nó ở đâu? Cho anh xin số phôn và địa chỉ của nó!
“Nào em biết. Nó không muốn cho em biết bất cứ điều gì.”
Ông Sinh như chết điếng:
“Em nói thật đó chứ?!”.
“Em không dối gạt anh. Dù chúng ta không còn là vợ chồng. Nhưng đối với con em rất mực thương yêu. Có anh đây em rất mừng, anh sẽ lo cho nó. Nó là đứa con rất có hiếu. Sự việc không hay xẩy ra, hoàn toàn do lỗi tại em. Anh đi tìm con dùm em.Cho anh biết thêm là hiện nay nó đang học nghành y-khoa, sắp ra trường. Anh cứ đi hỏi mấy trường đại học xem sao! Em đã dò hỏi khắp mọi nơi rồi, nhưng vẫn biệt vô âm tín. Anh mới qua chắc cần tiền bạc, em giúp.”
Vừa nói, nàng vừa mở bóp lấy cuốn chi phiếu.
Ông Sinh nghe vợ nói một hồi như lùng bùng lỗ tai. Không cần nghe thêm, ông xô ghế đứng dậy.
Nhờ những người quen biết chỉ dẫn. Ông Sinh đăng tin tìm người trên báo chí cả Mỹ lẫn Việt, cùng phôn tới tất cả các trường đại học xa gần, vẫn không có kết qủa. Ở nước Mỹ to lớn này gồm năm mươi tiểu bang, có biết bao nhiêu trường đại học mà kể, tìm người như tìm kim đáy biển, biết đâu mà mò. Rồi ông lại suy nghĩ vớ vẩn, nhỡ con bé tự tử. Nghĩ tới, nghĩ lui làm ông rối trí thêm. Cuối cùng ông đành buông xuôi cho số phận thời gian.
Để mưu sinh và cũng để tạo cơ hội tìm kiếm, ông ghi danh đi học khóa đào tạo y công, phụ giúp trong các bệnh viện, hầu hy vọng có một ngày nào đó gặp được con mình.
Thời gian cứ thế trôi qua. Ông đã phục vụ rất nhiều bệnh viện trong tiểu bang California này mấy năm rối, cũng thăm hỏi nhiều rồi, sự hy vọng của ông càng ngày càng giảm, hầu như tuyệt vọng.
Niềm vui thú duy nhất của ông hiện thời là mấy con cào cào xanh, mà ông cất rất kỹ từ khi thăm nuôi tới giờ, dù chúng đã khô héo quắt queo. Mỗi khi nhớ con ông lại mang ra ngắm nghía, tâm hồn ông lúc đó hoàn toàn chìm đắm trên khuôn mặt cuả bé Mai.
Jennifer Trần là một bác sĩ trẻ, đẹp, làm việc rất siêng năng, cần mẫn, hay giúp đỡ mọi người. Ai cần việc gì, khó khăn gì hay trong nhà cần chuyện gì, cần người thay thế, bác sĩ vui lòng giúp đở, dù đó là ngày nghỉ của mình.Bác sĩ đã có vị hôn phu cùng phục vụ trong cùng một bệnh viện. Hai người tính làm đám cưới lâu rồi, nhưng không hiểu vì sao cứ lần này rồi lại lần khác, không thể thực hiện được. Bạn bè thúc giục, khuyên nhủ, nàng chỉ cười.. Tuy là người vui tính thích bong đùa, nhưng bác sĩ Trần vẫn không dấu được nét buồn của mình. Nét buồn đó càng làm tăng thêm vẻ đẹp dịu hiền, mà ai cũng gọi đùa là “nữ hoàng sầu muộn” Dù còn trẻ, nàng vẫn không thích nơi hội hè đình đám, những chỗ đông người, mà chỉ muốn sống cho riêng mình, nhưng đối với bạn hữu nàng cũng quậy ra trò.
Hôm nay ông Sinh nghỉ không đi làm. Ông rảnh rỗi cùng người bạn gìa đi thăm cháu gái của ông ta bị bệnh nằm trong bệnh viện. Tiện thể ông mang mấy con cào mà ông mới thắt đêm qua, cho cháu gái làm quà.
Ngày chủ nhật, bệnh viện sao có qúa nhiều ca mổ! Bác sĩ Trần đã thấm mệt, mồ hôi rịn đầy trán. Nàng lấy khăn mui xoa chấm chấm mồ hôi, bây giờ nàng mới thực sự được rảnh tay.
Bác sĩ Trần đi qua dẫy phòng khoa nhi để đến phòng ăn, vì từ sáng đén giờ nàng chưa có cái gì vào bụng. Những tiếng cười khanh khách của một bé gái nào đó vang lên từ phòng khoa nhi. Cảm thấy vui vui nàng ghé lại nhìn thử.Một bé gái, nằm quay mặt vào phía trong, hình như đang giỡn với vật gì đó, làm cho cô bé khoái chí cười nắc nẻ. Tính tò mò thúc đẩy, nàng rón rén lại gần, nhìn vào phía trong.. Bất gíác nàng run người lên , mắt mở trợn trừng. Cô bé dang cho hai con cào cào xanh đá nhau, hai con cào cào được thắt bằng lá dừa xanh , trông thật là đẹp. Nàng run run cầm lên mân mê. Hỏi :
“Ở đâu bé có hai con cào cào này?”
Như sợ bị la mắng, chơi đồ chơi trong phòng bệnh. Cô bé phân bua:
“Không phải của con mua, mà của ông gìa lúc nẫy cho con”.
Bác sĩ Trần không kềm được xúc động , hỏi dồn:
“Bao lâu rồi ? Ông đi đâu ?”
Cô bé hốt hoảng :
“Dạ…dạ, con cũng hổng biết. Đã lâu rồi!” Bác sĩ Trần hốt hoảng bước ra khỏi phòng, dáo dác nhìn quanh. Mặc kệ cho bụng đói, nàng chạy từ phòng nọ qua phòng kia, từ dẫy nọ qua dẫy kia để tìm kiếm. Trước sự lạ lùng đó, mọi nhân viên trong bệnh viện đều vây lại hỏi thăm, Nàng hỏi bâng quơ :
“Có ai thấy ông gìa nào đó trong bệnh viện không?”
Trước câu hỏi ngây ngô đó, mọi người đều không nín được cười, nhưng không ai dám cười trước vẻ nghiêm trọng của bác sĩ Trần.
Trong bệnh viện này, biết bao nhiêu ông gìa, bà cả đi thăm con cháu, người thân. Cảm thấy câu hỏi của mình qúa ngớ ngẩn, nàng cười gượng:
“Thôi. Không có gì, cám ơn các bạn.”
Tuy nói vậy nhưng trong lòng nàng vẫn không yên, tự nghĩ: ”Chỉ có cha mình mới thắt kiểu đó, nhưng ông đã chết rồi mà! Chẳng lẽ vì quá nhớ cha mà đâm ra mê sảng ?.!”
Thôi đi ăn cơm!
Bác sĩ Trần, chính là bé Mai. Từ khi theo mẹ đi thăm nuôi cha, trở về nhà, không ngày nào bé không nghĩ đến cha của mình. Ngày vượt biển ra đi, bé nhất định không chịu , đợi ngày cha trở về đi cùng. Vì sự hăm dọa của ông bà ngoại cùng những lời khuyên giải của mẹ, bé đành chịu phép. Sang đến Mỹ bé nhất định phải học giỏi để có tiền gửi cho bà ngọại đi thăm nuôi cha đều đều. Bé sẽ nhẩy cao, sẽ cứng cáp như những con cào cào xanh mà cha đã từng nói.
Cuộc vượt biên êm xuôi. Sau hơn một năm ở trên đảo, bé cùng mẹ được định cư tại Hoa-Kỳ. Dòng đời đưa đẩy, mẹ lấy chồng khác, một anh chàng Mỹ giầu có. Cô bé có thêm hai đứa em gái.
Giờ đây, bé Mai đã mười chín tuổi, cái tuổi bước vô ngưỡng cửa đại học. Càng lớn nàng càng giống cha. Đã nhiều lần nàng biên thư và gửi tiền cho ngoại để hỏi thăm tin tức, cùng sức khỏe của cha trong trại tù, nhưng không ai trả lời. Có hỏi mẹ, chỉ được biết:
“Cha con đã chuyển đi ra ngoài Bắc rồi. Bà ngoại đã già không thể đi được.”
Nói sao nàng tin vậy. Mỗi lần nhớ ông, nàng lại mang hình hai cha con ra ngắm. Tấm hình nàng đã mang theo khi đi vượt biên.
Sống chung đụng trong cùng một mái nhà. Điều làm cho nàng ghê tởm, xấu xa, bỉ ổi nhất là anh chàng Mỹ kia cứ nhởn nhơ mặc quần lót đi trong phòng khách. Có lần hắn đã dám xàm xở ôm nàng xờ xoạng khi không có mẹ ở nhà. Từ đó nàng đã bỏ nhà đi sang tiểu bang khác, chỉ biết học và làm việc tự lo cho bản thân, lâu lâu hỏi thăm mẹ qua điện thoại công cộng.
Vào một ngày, khi điện thoại về thăm mẹ, được bà báo cho biết: Cha đã chết trong tù!
Mọi vật như xụp đổ. Nguồn hy vọng bám víu cuối cùng cũng không còn. Thế là hế!
Nàng đã khóc đến khô cả nước mắt, cuộc sống như tẻ nhạt, chán chường không còn tha thiết gì nữa! Nàng chỉ biết vùi đầu vào sách vở cho quên nỗi buồn, và phải chiến đấu, chiến đấu, cứng cáp như những con cào cào xanh mà cha nàng khi còn sống hằng mong mỏi. Cuối cùng nàng cũng lấy được mảnh bằng chuyên khoa giải phẩu.
Qua tin tức báo chí. Bác sĩ Trần được biết các sĩ quan tù cải tạo được chính phủ Mỹ cứu xét cho định cư tại Hoa kỳ theo chương tình HO.Không hiểu sao nàng hồi hộp lạ thường.
Rồi quyết định bỏ miền đông tuyết phủ, trở về với nắng ấm Cali.
Hôm nay là ngày lễ Thanksgiving day, nàng muốn đi ra biển. Không phải để tắm hay hóng gió mà nàng muốn làm một công việc, công việc này nàng đã dự tính từ lâu nhưng vì qúa bận rộn nên không thể thực hiện được. Nhân ngày lễ tạ ơn nàng phải làm điều gì để nhớ ơn cha. Nàng sẽ thắt thật nhiều, thật nhiều con cào cào thả xuống biển, để chúng mang lời cầu nguyện của nàng đến người cha thân yêu. Nàng tin tưởng rằng ở nơi xa xăm vĩnh cửu nào đó cha nàng sẽ nhận được lời khấn nguyện này. Nàng rủ bác sĩ Hải (vị hôn phu) cùng đi chơi biển. Chàng rất thích thú lẫn ngạc nhiên về lời yêu cầu này, khác với bản tính trầm lặng không thích nơi ồn ào của nàng từ trưóc đén giờ, bèn okay chấp nhận liền.
Trong khi chờ đợi vị hôn phu đi mua thức ăn. Nàng dã kiếm đựợc khá nhiều lá dừa xanh, cẩn thận chau chuốt tước từng lá và bắt đầu thắt những con cào cào.Nàng để hết tâm trí vào công việc, chìm đắm trong niềm thương nhớ cha.
Ngoài kia. Sau khi đã mua thức ăn, trên đường trở về chỗ cũ nơi bãi biển, chàng thấy một đám con nít đang vây chung quanh một cụ già Việt-Nam, trên tay đứa nào cũng cầm một con cào cào, thấy hay hay chàng cũng xin một con.
Vừa đi vừa ngắm con cào cào, chàng cảm thấy nó rất đẹp và còn có vẻ oai phong nữa. Chàng sẽ cho vị hôn thê, chắc nàng sẽ thích thú lắm! Về đến nơi. Thật, chàng không thể tin vào mắt mình, nàng cũng đang thắt…..con cào cào.
“Em đang làm gì vậy.”
“Thắt con cào cào.” Chàng cầm con cào cào mới xin được, vẫy vẫy trước mặt nàng.
“Anh cũng có một con.”
Nhìn con cào cào, mặt nàng tái mét, hỏi dồn:
“Ở đâu anh có nó?”
Chàng chỉ về hướng đám trẻ:
“Một cụ già Việt-nam cho anh.” Chẳng nói chẳng rằng, nàng nắm tay chàng chạy như bay về hướng chỉ. Một ông già, tóc bạc qúa nửa. đeo cặp kiếng lão, Hai tay đang thoăn thoắt thắt những con cào cào. Dù thời gian, tuổi tác có thay đổi, nhưng với hình dáng kia, nét mặt kia đã in sâu vào tâm khảm, nàng không thể nhầm được, chính là cha nàng. Qúa xúc động, nàng ngất xỉu.
Sự việc xẩy ra qúa đột ngột, bác sĩ Hải hoảng hốt la cầu cứu. Ông Sinh (vâng, chính ông Sinh) ở vị trí gần nhất nghe tiếng hét vội vàng nhào tới. Ông vội thọc tay vào túi quần lấy lọ dầu xanh thoa lên hai thái dương cô gái, giựt tóc mai, giựt gân cổ. Bỗng người ông run lẩy bẩy, tim như muốn ngừng đập, khi ông thấy nốt ruồi son trên cổ cô gái, trên tay cô còn nắm chặt con cào cào. Như có linh tính, ông định thần nhìn kỹ khuôn mặt thiếu nữ. Ông gào lên trong tiếng nức nở, nghẹn ngào:
“Trời ơi! Mai….Mai, con tôi.”
Cũng vừa lúc xe cứu thương tới nơi, đưa bệnh nhân lên xe. Ông Sinh, bác sĩ Hải cũng vội vàng leo lên theo. Cầm tay con gái, lòng ông Sinh bồi hồi xúc động, ông không nghờ gặp con trong hoàn cảnh này. Hai hàng nước mắt ngắn, dài chẩy trên hai gò má nhăn nheo. Nhưng ông cảm thấy sung sướng và ấm áp vô cùng.
Tin bác sỹ Trần thị Mai gặp lại được cha già sau hai mươi năm xa cách đã loan truyền khắp trong bệnh viện, một vụ trùng phùng đầy đau thương, thích thú, khiến ai cũng mủi lòng. Hôm nay nhà bác sỹ Mai thật đông đảo khách tới thăm, bạn bè, thân hữu nghe tin mang hoa tới chúc mừng. Trong mấy năm qua , bây giờ mọi người mới thấy được nét tươi vui, rạng rỡ thực sự trên khuôn mặt u sầu của vị bác sỹ mà họ mến yêu. Nhưng người sung sướng nhất vẫn là bác sỹ Hải.


Dương Thịnh 

Phần nhận xét hiển thị trên trang