Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

người ta chìa tay ra thì mình nên bắt tay chân thành. Cái bắt tay này đối với đất nước, dân tộc chỉ có lợi. – Chuẩn đô đốc Lê Kế Lâm”.

“Chúng ta hãy học Bác Hồ. Ngày xưa khi đất nước còn rất khó khăn Bác đã thực hiện được việc này. Chỉ có đoàn kết mới giúp chúng ta đi tới mọi thắng lợi”, Chuẩn đô đốc Lê Kế Lâm – nguyên Giám đốc học viện Hải quân nói.
Chia sẻ với PV Infonet, Chuẩn đô đốc Lê Kế Lâm – nguyên Giám đốc học viện Hải quân đã dốc tâm huyết của mình về những phương thức để Việt Nam có thể đối phó với Trung Quốc trong giai đoạn khó khăn này.
"Chỉ có đoàn kết mới giúp chúng ta đi tới mọi thắng lợi".
Trong ảnh là 10 vạn nhân dân Thanh Hóa đang hứa với Bác quyết tâm xây dựng đất nước: Ảnh: Internet
Theo ông, chúng ta coi trọng quan hệ với Trung Quốc, tuy nhiên như Thủ tướng đã nói, “sẽ nhất định không đánh đổi chủ quyền lấy tình hữu nghị viển vông, lệ thuộc”.
"Lịch sử đã chứng minh rõ ràng “tình hữu nghị” với Trung Quốc là viển vông. Dù miệng họ luôn nói “đồng chí” nhưng từ năm 1974 đến nay họ đã 4 lần gây xung đột với Việt Nam vào các năm 1974, 1979, 1988 và hiện nay.
Đối phó với Trung Quốc là một việc rất phức tạp bởi sự hung hăng và vô trách nhiệm của quốc gia này, tuy nhiên không phải việc bất khả thi” – Chuẩn đô đốc khẳng định.
Theo ông, điều cốt lõi là chúng ta phải xây dựng được khối đại đoàn kết toàn dân. Bởi chính điều này đã làm nên sức mạnh khiến chúng ta chiến thắng trong các cuộc chiến vệ quốc và chắc chắn cũng sẽ chiến thắng trong trận chiến này.
Với ông những người Việt đang sinh sống ở nước ngoài là nguồn lực rất lớn. Và đất nước cần phải thay đổi các chính sách liên quan đến họ để họ có điều kiện trở về và cống hiến.
“Mỗi năm mời họ về một vài lần như hiện nay cũng cần nhưng chưa đủ. Việt kiều muốn về nhưng chúng ta chỉ mới đoàn kết chung chung. Đừng có sợ người ta giành lấy ghế của mình, người hiền tài không nghĩ đến cái ghế, họ chỉ muốn làm sao cho đất nước mạnh lên” – ông Lê Kế Lâm chia sẻ.
Ông chia sẻ: “Chúng ta hãy học Bác Hồ. Ngày xưa khi đất nước còn rất khó khăn Bác đã thực hiện được việc này, chỉ có đoàn kết mới giúp chúng ta đi tới mọi thắng lợi”.
Chuẩn đô đốc cũng khẳng định cần phải cố gắng hết sức để giữ hòa bình, phát triển đất nước. Bởi phải có một nền kinh tế mạnh ta mới có thể xây dựng được một quân đội với các quân binh chủng tinh nhuệ được trang bị hiện đại. Và những vũ khí, phương tiện hiện đại đó phải do mình làm ra là chủ yếu.
Thời điểm này chúng ta mua là cần thiết, nhưng trong tương lai sẽ phải chủ động được. “Nếu chúng ta có một nền kinh tế mạnh nhưng không có lực lượng vũ trang tương xứng thì thành quả đó cũng chỉ để “cống” cho người khác”.
Cụ thể tại Trường Sa, từ lâu các đảo của Việt Nam đều là mục tiêu mà Trung Quốc muốn chiếm đóng, nếu không có các lực lượng hải quân và không quân vững mạnh chúng ta sẽ không thể giữ.
Ông cũng mong Đảng phải thật sự chống được tham nhũng, phải làm cho nhân dân thấy bộ máy thật sự là vì dân vì nước.
“Ngày xưa Bác Hồ và bộ đội đã cùng ăn cùng ở với nhân dân, ngày nay tôi không mong được như vậy, tôi chỉ mong các vị hãy sống bằng đồng lương của mình. Và người thân các vị cũng thế. Đây là tâm huyết của chúng tôi, những người lính suốt một đời theo Bác, theo Đảng” - vị Chuẩn đô đốc chia sẻ tâm can.
“Kể từ khi xay ra sự việc giàn khoan Hải Dương 981 đến nay Mỹ và Nhật Bản đã có những tuyên bố thế hiện sự bất bình với Trung Quốc, và đồng tình với chúng ta trong việc kiên trì giải pháp hòa bình. Tôi cho rằng người ta chìa tay ra thì mình nên bắt tay chân thành. Cái bắt tay này đối với đất nước, dân tộc chỉ có lợi. – Chuẩn đô đốc Lê Kế Lâm”.
Nguyễn Cường

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lý Quang Diệu viết về chính trị Singapore

Nguồn: Lee Kuan Yew (2013). “Singapore: Politics”, in L.K. Yew, One Man’s View of the World (Singapore: Straits Times Press), pp. 205-216.
Biên dịch: Ngô Trần Thanh Hiền | Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp
Một kết quả tổng tuyển cử như vào tháng 5/2011 sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra. Đảng Hành động Nhân dân (People’s Action Party – PAP) giành được trung bình 60,1% số phiếu trên toàn quốc và mất sáu ghế – kết quả tồi tệ nhất kể từ khi Singapore giành độc lập năm 1965. Sự thống trị gần như áp đảo của PAP trong các cuộc bầu cử trước đó đã không thể duy trì được về lâu dài. Nó từng xảy ra do thế hệ lớn lên cùng nền độc lập của Singapore đã chứng kiến tiêu chuẩn sống tăng lên đáng kể từ một mức thấp. Cuối cùng, những cải thiện giảm tốc và trở nên kém rõ nét hơn. Một thế hệ mới với những trải nghiệm sống khác sẽ bầu theo một tập hợp những cân nhắc mới hoàn toàn so với thế hệ ông bà cha mẹ. Có những nhân tố ngắn hạn đặc biệt xung quanh (cuộc bầu cử) tháng 5/2011 khiến tình hình kém thuận lợi hơn cho PAP, như quyết định của Chủ tịch Đảng Công nhân (Workers’ Party) Low Thia Khiang chuyển ra khỏi đơn vị bầu cử một đại diện Hougang và ra tranh cử tại đơn vị bầu cử đa đại diện (Group Representation Constituency – GRC)[1] Aljunied, và sự không hài lòng nói chung với những chính sách nhất định của chính phủ. Dù vậy, cuối cùng, việc để mất một đơn vị bầu cử đa đại diện vào tay phe đối lập sớm muộn cũng sẽ xảy ra.
Do đó, câu hỏi quan trọng hơn là: Từ đây chúng ta sẽ đi tới đâu? Câu trả lời phụ thuộc vào lựa chọn của PAP – phản ứng của nó trước những hoàn cảnh biến đổi – cũng như phụ thuộc vào các cử tri. Có vô số những yếu tố khó lường. Tuy nhiên, tôi chắc chắn một điều. Nếu, cuối cùng Singapore quyết định tiến tới hệ thống lưỡng đảng, thì chúng ta chắc chắn sẽ hướng tới sự tầm thường. Chúng ta sẽ mất đi hào quang và trở thành chỉ một chấm đỏ nhỏ bé buồn tẻ (trên bản đồ) nếu chúng ta tự nhủ: “Nhìn xem, để ý làm gì. Hãy là một thành phố bình thường thôi. Tại sao chúng ta nên cố gắng để tốt hơn các thành phố hoặc quốc gia khác?” Tôi sẽ rất lấy làm tiếc nếu Singapore tụt dốc theo con đường đó.
Vào ngày 22/08/2012, tôi nhận được một thiệp cảm ơn từ một người dân Singapore tên là James Ow- Yeong Keen Hoy. Từ nét chữ thảo thanh mảnh của ông, tôi đoán ít nhất ông cũng đã 50. Người trẻ ngày nay thích đánh máy hơn, và khi họ viết, đơn giản là họ không viết đẹp như vậy. Ông viết “Gia đình tôi biết ơn sâu sắc và đã hưởng lợi từ sự lãnh đạo cừ khôi và những đóng góp vững chắc của Ông giúp quốc gia chúng ta đạt được hoà bình, hạnh phúc, tiến bộ, thịnh vượng, đoàn kết và anh ninh trong suốt những năm qua. Xin gửi lời cảm ơn chân thành tới Ông. Cho phép chúng tôi vinh hạnh chúc Ông có được sự bình yên, niềm vui, trí tuệ, trường thọ và tất cả những gì tốt đep nhất trong những năm sắp tới. Và mong đất nước yêu dấu của chúng ta sẽ luôn được ban phước lành và bảo vệ. Tạ ơn chúa”.
Tôi trích dẫn tấm thiệp này một cách chi tiết để nhấn mạnh sự chuyển dịch lớn về ý thức từ thế hệ già, bao gồm người viết thiệp này, những người đồng niên và những người cao tuổi hơn, cho tới một thế hệ trẻ hơn nghiễm nhiên tận hưởng sự sung túc của Singapore. Những người như ông Ow-Yeong đã chứng kiến Singapore phát triển từ những năm 1960 bấp bênh, khi gian khổ và nghèo đói vẫn còn là quy luật hơn là ngoại lệ, tới Singapore sống động và mang tính quốc tế, cung cấp những công việc lương tốt cho dân số có trình độ học vấn cao. Nhiều người già Singapore cũng đang chuyển từ những túp lều lụp xụp tới những căn hộ cao tầng với tiện nghi hiện đại và khu vực phụ cận an toàn. Họ có hiểu biết tốt về những yêu cầu cấp thiết của quốc gia – cần làm những gì để tới được đây và cần những gì để duy trì thành công – cũng như tính dễ tổn thương của nó. Những cử tri trẻ không cùng chung quan điểm này. Được sinh ra ở Singapore khi đã đạt nhiều thành tựu, họ nhìn quanh – một hệ thống đang hoạt động tạo ra sự ổn định và của cải – và họ hỏi: “Phép màu ở đâu?”
Trong những lần bầu cử liên tục qua vài thập kỷ, PAP đã đảm bảo giành hoàn toàn hoặc gần như hoàn toàn các ghế trong Quốc hội bởi vì những người thuộc thế hệ già chiếm đa số cử tri. Khi tôi là thủ tướng từ năm 1959 tới năm 1990, tình hình là nước dâng thuyền dâng. Người dân Singapore đã đưa PAP trở lại cầm quyền lần này tới lần khác với tuyệt đại đa số. Điều này cũng xảy ra sau khi Goh Chok Tong kế nhiệm tôi trong thời gian từ 1990 đến 2004. Nhưng cuối cùng, thuỷ triều đạt đỉnh, và rất khó để vượt đỉnh theo cách khiến cử tri đánh giá cao. Những người Singapore già hơn tiếp tục ủng hộ chúng tôi bởi vì họ lưu giữ ký ức của những năm về trước, và hiểu rằng việc quản trị tốt cũng quan trọng sau khi nền kinh tế đã trưởng thành – nếu không nói là còn quan trọng hơn. Những cử tri trẻ không hiểu điều đó, bởi vì họ tin rằng những gì chúng ta đạt được đã chắc chắn rồi.
Động lực nhân khẩu học cũng đóng vai trò quan trọng. Trong tổng tuyển cử 2001, tổng tuyển cử cuối cùng dưới thời Goh Chok Tong, PAP thắng áp đảo, đạt 75% phiếu bầu và chỉ bị mất 2 ghế. Trong số những cử tri năm đó, những người sinh trước Độc lập nhiều hơn hẳn những người sinh sau Độc lập với tỉ lệ 2:1. Năm 2011, tỉ lệ này đã bị đảo ngược. Những người sinh sau 1965 và trước đó chia theo ti lệ 51:49. Số phiếu của PAP giảm xuống còn 60% và phe đối lập thắng sáu ghế.
Tất nhiên, người ta cần xem xét những hoàn cảnh trực tiếp trong mỗi cuộc bầu cử. Những điều này bỗng trở nên rất quan trọng trong hai cuộc bầu cử ở trên. Năm 2001, vụ tấn công khủng bố 11/9 xảy ra và bầu không khí bất định toàn cầu có thể đã khiến một số cử tri gắn bó với đảng nào có lịch sử thực hiện những nguyện vọng của cử tri. Năm 2011, có ít nhất hai nhân tố gây phương hại đáng kể cho PAP.
Đầu tiên là thực tế người đứng đầu Đảng Công nhân Low Thia Khiang đã tạo ra cho luật sư kinh doanh quốc tế Chen Show Mao hình ảnh một ứng viên sáng giá. Ông ta có vẻ là một người tài năng. Low quyết định tham gia tranh cử tại Aljunied GRC, cùng với Chen và chủ tịch đảng Sylvia Lim. Thông điệp ngụ ý gửi tới cử tri thật rõ ràng: “Chúng tôi đang đặt tất cả trứng vào một rổ. Hãy để chúng tôi giành được một GRC”. Và họ đã giành được một GRC.
Tuy nhiên, Chen hoá ra lại không quá xuất sắc. Ở Quốc hội, ông ta đọc những bài diễn văn chuẩn bị sẵn, với lời văn được viết ra từ trước, nhưng trong những vòng hỏi đáp tiếp theo, ông ta trở nên bừa phứa. Nó chỉ đơn giản là không giúp gì cho ông ấy. Nếu ông ta có đầu óc nhạy bén, suy nghĩ thấu đáo các vấn đề, ông ấy nhất định đã làm rất tốt việc che giấu nó trong hoạt động của mình. Đây không chỉ là quan điểm của tôi. Những nhà báo đưa tin chính trị, và cử tri ngồi ở khu vực dành cho công chúng trong Quốc hội có thể cũng cùng chung cảm nhận. Sức nặng trong kỳ vọng của công chúng đối với ông, do ông ta có lý lịch khá ấn tượng, có lẽ cũng góp phần vào sự thất vọng.
Nhân tố còn lại có ảnh hưởng đáng kể tới kết quả bầu cử 2011 là sự không hài lòng đối với số lượng lớn người nước ngoài. Không may thay, lựa chọn của chúng ta trong vấn đề này trở nên rất hạn chế bởi vì chúng ta không sinh nở. Nếu chúng ta không nhận người nhập cư và công nhân nước ngoài, đất nước này sẽ sụp đổ. Chính phủ đang điều tiết dòng nhập cư tới một mức độ gây ra ít sự khó chịu hơn. Nhưng sự không hài lòng sẽ còn tiếp tục, bởi vì thậm chí khi những công ty vận tải có tăng thêm dịch vụ xe bus và tàu điện, thì mỗi ngày hành khách phải chịu đựng một chuyến đi đông nghẹt là một ngày bực bội đối với anh ta.
Tuy nhiên, cách nghĩ đúng đắn về những xu hướng lớn, là gạt những nhân tố ngắn hạn này qua một bên. Bạn phải hỏi bản thân, nếu bạn nhấc những nhân tố này ra khỏi phương trình vào đợt bầu cử tiếp theo hoặc sau đó, mọi sự liệu có trở lại bình thường như trước 2011 không? Tôi tin rằng câu trả lời là dứt khoát không. Vấn đề ở đây không phải là một ứng viên nhất định hoặc một quyết sách của chính phủ nhất định không được ưa thích. Nó là khát vọng thầm kín của những cử tri trẻ tuổi mong có nhiều cạnh tranh chính trị hơn nữa.
Những gì xảy ra từ đây sẽ được xác định, ít nhất một phần, dựa trên hành động của PAP và đảng đối lập. Liệu đảng đối lập có đáp ứng kỳ vọng mà họ nỗ lực xây dựng cho chính mình và trở thành Đảng đối lập ở một nước thuộc thế giới thứ nhất hay không? Liệu họ có thể thuyết phục đủ những người giỏi – bằng với số những đại biểu thành viên nội các của PAP – cùng gia nhập? Tôi nghi ngờ điều này. Rất ít những người thành công trong kinh doanh hoặc học thuật hoặc những nghề chuyên môn sẵn lòng ngồi ở hàng ghế đối lập bốn hoặc năm nhiệm kỳ trước khi họ (có thể) thành lập chính phủ. Nếu muốn tham gia chính trị, tốt hơn cả là bạn nên gia nhập PAP. Đó là một tổ chức sẵn có với thành tích đã được chứng minh.
PAP cũng không ngồi yên một chỗ. Đảng tiếp tục tiến cử những con người trẻ tuổi, khả tín và nghiêm túc, những người sẽ vươn tới một thế hệ cử tri mới và nỗ lực giành niềm tin của họ. Năm 2011 chúng tôi giới thiệu một trong những ứng viên nổi bật nhất, người đã tiếp tục thành công và được giao chức. Heng Swee Keat, giờ là Bộ trưởng Bộ Giáo dục, là thư ký riêng tốt nhất tôi từng có. Đáng tiếc duy nhất là anh ấy hơi nhỏ con, điều tạo nên sự khác biệt trong một cuộc tuần hành. Nhưng anh ta là một trong những bộ óc giỏi nhất trong số những cán bộ tôi từng làm việc cùng. Có những người khác chúng tôi giới thiệu giờ cũng ở trong Nội các: Chan Chun Sing, Tan Chuan-Jin và Lawrence Wong. Chúng tôi nói với cử tri: “Đây là phẩm chất của những người chúng tôi vận động gia nhập Đảng. Chúng tôi không chờ đợi tới chết”. Liệu phe đối lập có thể sản sinh ra thế hệ trẻ giống các bộ trưởng của PAP, chưa nói đến những nhân vật giống Thủ tướng Lý Hiển Long hoặc Phó thủ tướng Teo Chee Hean và Tharman Shanmugaratnam?
Tuy nhiên, có lẽ cuối cùng những người Singapore trẻ tuổi, bất chấp nỗ lực nhiệt thành của PAP, sẽ không chỉ muốn nhiều cạnh tranh chính trị hơn, mà còn cả một hệ thống lưỡng đảng đầy đủ. Họ có quyền chọn lựa. Sau rốt, mỗi thế hệ Singapore quyết định cho chính họ loại hình nhà nước họ muốn xây dựng và muốn tổ chức xã hội thế nào. Nhưng tôi hi vọng những người trẻ sẽ không ra quyết định một cách nhẹ dạ và sẽ cân nhắc thận trọng những mất mát họ có thể chịu đựng. Chính họ sẽ phải sống với hệ quả, chứ không phải tôi, hoặc những người cùng thế hệ với tôi. Chúng tôi sẽ không còn khi hệ quả bắt đầu phát tác.
Vấn đề lớn nhất với hệ thống lưỡng đảng là một khi nó đã hình thành, những người giỏi nhất sẽ chọn không tham dự vào chính trị. Được bầu sẽ là một canh bạc. Những chiến dịch tranh cử sẽ có xu hướng trở nên vô văn hoá, thậm chí ác hiểm một cách không cần thiết. Nếu bạn có tài và đang làm tốt công việc của mình, tại sao bạn lại mạo hiểm – không chỉ lợi ích của chính mình mà còn của gia đình – bằng việc ra tranh cử? Bạn có lẽ sẽ thích tránh xa phiền phức và tận hưởng cuộc sống thoải mái của mình.
Tất nhiên, một nhiệm vụ khó khăn của chúng tôi là thuyết phục được những người giỏi nhất và tận tuỵ nhất đứng ra tranh cử tại mỗi cuộc tổng tuyển cử. Bởi vì đất nước đang phát triển tốt, việc tìm kiếm những người sẵn sàng từ bỏ những công việc hoàn hảo ngoài chính trị trở nên rất khó khăn. Sẽ còn khó hơn nhiều nếu chúng ta trở thành một hệ thống lưỡng đảng. Nó không chỉ có nghĩa là đội A của chúng ta sẽ bị sẻ đôi, hoặc chúng ta sẽ có một đội A nắm quyền một nửa thời gian, và đội B nắm quyền một nửa thời gian còn lại. Không, kết quả còn tệ hơn nhiều một trong hai viễn cảnh trên. Chỉ đơn giản là đội A – và có khả năng là cả đội B – sẽ thấy chán chường với chính trị và tập trung theo đuổi những điều khác. Bạn sẽ có đội ngũ C, D hoặc E bước vào thay thế.
Nếu chúng tôi không chắc chắn làm sao cho, giả dụ như, Lim Kim San thắng cử, thì tôi sẽ rất khó thuyết phục anh ta tham gia làm chính trị. Một khi nó trở thành một tình huống bất định có thể thế này hay thế khác, phản ứng thông thường là để người khác làm việc đó. Nhưng trong trường hợp này, chúng tôi đã đặt anh ta vào chiếc ghế nơi chúng tôi có thể nói với sự tự tin rằng anh ấy sẽ thắng cử. Và sẽ là một mất mát lớn cho Singapore nếu anh ta không gia nhập (chính trị). Đây là người đã gây dựng nên Ban Nhà ở và Phát triển Bất động sản (Housing and Development Board – HDB), cơ quan phụ trách nhà công, mà nếu không có nó đất nước này đã rất khác. Nếu Singapore cho phép những người tầm thường quản lý chính phủ, nó sẽ chìm nghỉm và trở thành một thành phố tầm thường.
Nếu bạn nhìn vào những quốc gia khác đã vận hành hệ thống lưỡng đảng, bạn sẽ đi tới cùng một kết luận. Ở Anh, nếu bạn nhìn vào danh sách tốt nghiệp loại ưu của Oxford hoặc Cambridge và dò lại sự nghiệp của họ, bạn sẽ thấy những người này cuối cùng không đi vào chính trị mà làm ở ngân hàng, tài chính và các ngành nghề chuyên môn khác. Những thành viên nội các trong Quốc hội thường không phải những người từ nhóm xuất sắc nhất. Họ không  phải xuất thân từ những luật sư hay bác sĩ giải phẫu giỏi nhất. Động lực tương tự cũng tồn tại ở Mỹ. Giám đốc điều hành của một công ty thuộc bảng danh sách Fortune 500 có cuộc sống tốt đẹp hơn nhiều, và vị trí này một cách tự nhiên sẽ thu hút nhiều ứng viên có năng lực hơn là những người ganh đua trở thành tổng thống Mỹ. Nhưng sự khác biệt giữa Singapore và các quốc gia kia – Mỹ và Anh – là họ sẽ tiếp tục phát triển bất chấp chính phủ ở mức trung bình, nhưng chúng ta thì không. Đây là một đất nước nhỏ bé không có tài nguyên thiên nhiên và ở giữa một khu vực biến động về mặt lịch sử. Ở đây yêu cầu một sự lãnh đạo đặc biệt.
Thậm chí như tình hình hiện tại, chúng ta đáng tiếc đã làm cho hệ thống giảm thu hút đối với những người tài giỏi nhất bằng việc giảm lương bộ trưởng. Nếu tôi là một Bộ trưởng Nội các tại thời điểm sự thay đổi được đưa ra thảo luận, tôi sẽ vẫn kiên định với công việc. Nhưng thế hệ các bộ trưởng trẻ hơn quyết định đi theo xu hướng. Sự thực là không đất nước nào trên thế giới này trả lương cho bộ trưởng cao như chúng ta. Nhưng đúng là không có một hòn đảo nào phát triển như Singapore: lấp lánh, sạch sẽ, an toàn, không tham nhũng và tỉ lệ tội phạm thấp. Bạn có thể đi dạo phố hoặc chạy bộ thể dục buổi tối. Phụ nữ sẽ không bị cướp giật ban đêm. Cảnh sát không nhận hối lộ, và nếu họ được đút lót, sẽ có hệ luỵ chờ người đút lót. Chẳng có gì là ngẫu nhiên. Cần phải xây dựng một hệ sinh thái đòi hỏi những bộ trưởng được trả lương cao.
Với mỗi lần lương bị giảm, sự hi sinh của một bộ trưởng – từ bỏ nghề nghiệp chuyên môn hoặc công việc ngân hàng – trở nên lớn hơn. Một vài người cuối cùng sẽ tự nhủ: “Tôi không ngại làm trong nửa nhiệm kỳ, hai năm rưỡi, như một hình thức công ích quốc gia. Nhưng làm thêm nữa thì, câu trả lời sẽ là không, xin cảm ơn, không”. Kết quả cuối cùng sẽ là một chính phủ kiểu cửa xoay người ra kẻ vào, mà tất yếu sẽ dẫn tới việc thiếu sự hiểu biết sâu sắc về vấn đề hoặc động lực để nghĩ về vấn đề với tầm nhìn dài hạn.
Singapore sẽ vẫn tồn tại trong 100 năm nữa không? Tôi không chắc lắm. Mỹ, Trung Quốc, Anh, Australia – những nước này sẽ vẫn tồn tại trong 100 năm tới. Nhưng Singapore chưa bao giờ là một quốc gia cho tới gần đây. Thế hệ những người Singapore trước đây đã phải xây dựng nơi này từ con số không – và chúng tôi đã làm việc đó thật tốt. Khi tôi dẫn dắt đất nước, tôi làm những gì có thể để củng cố những thành quả của chúng ta. Goh Chok Tong cũng vậy. Và bây giờ, dưới thời Lý Hiển Long và cộng sự, đất nước này sẽ còn phát triển tốt đẹp trong ít nhất 10 đến 15 năm tới. Nhưng sau đó, hành trình mà chúng ta đi sẽ phụ thuộc vào sự lựa chọn của thế hệ trẻ Singapore. Dù những sự lựa chọn đó có là gì đi nữa, tôi tuyệt đối chắc rằng nếu Singapore có một chính phủ yếu kém thì chúng ta coi như xong. Đất nước này sẽ chìm nghỉm vào hư vô.
Hỏi – Đáp
….
Download phần còn lại của văn bản tại đây: Ly Quang Dieu viet ve chinh tri Singapore.pdf
—-
- See more at: http://nghiencuuquocte.net/2014/07/01/ly-quang-dieu-ve-chinh-tri-singapore/#sthash.ptzkQ0yq.dpuf

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cửa hàng hoa Dâm bụt:

...



Hoa dâm bụt.



Đắng lòng...



Đội bướm lên đầu.



Vừa đi đường, vừa kể chuyện@..



Chào Cờ.



Thế: chột sa chĩnh gạo.



Hehe, 



Luyện càng.



Thần đồng đại thi hào.



Dáng đứng tự hào, dáng đứng ...





Phật sống.



Bắn súng nước ..



Cắn phải củ cải...cũng kinh.



Báo hỉ hehe.



Hố hố hố...



Ông thuyền trưởng có số tuổi = địt mẹ thằng ra đề, hế hế...



Thua độ hố hố...



Dư lày thì tỉnh thế đéo nào được?



Hoa hậu Lò Tôn và cú đoạt hồn cá - ngựa.



Tên độc.



Bóng đá & Bóng dâm.



Nhi đồng phá cỗ



Đã máu thì đứng hỏi bố cháu là ai.




Chó dái đái đường.



Phóng viên chiến trường.



Ăn vã đi...



Gái vươn vai - Giai rớt dãi.

Nguồn: nhặt trên NET.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Biển Đông dậy sóng: Đâu là giới hạn cuối cùng của Việt Nam?

 
 
Hà Trang
Theo Dân trí 
NQL: Đăng bài này để biết  một lối ngụy biện rất tinh vi nhằm che đậy "sự im lặng đáng sợ"  mà một số quan trên đang ra sức vỗ về dân chúng.trước những gì TQ đã  đang và sẽ làm trên Biển Đông. Gs Trần Hữu Dũng đã bình luận thật hay lý lẽ  khôn khéo- uyển chuyển- biện chứng của ông Lê Việt Trường:
 

 Theo ông thì "“Giới hạn” ở đây phải được xem xét trên thực tế, đây không phải là sự “giới hạn” của một vật cụ thể mà là “giới hạn” trong mối quan hệ chính trị".   Nói cách khác, ta vẽ một đường trên cát, bảo rằng "Đây là "giới bạn", tôi... "đề nghị" anh khộng nên vươt qua!".  Khi họ ngang nhiên vượt qua thì ta lại vẽ một đường khác, gần ta hơn, rồi bảo: "Đây là "giới hạn" mới, tôi... "đề nghị" anh khộng nên vươt qua!" . Họ lại vượt qua, ta lại vẽ một đường nữa, gần ta hơn... và cứ thế tiếp tục... cho đến khi VN chỉ còn có đảo Phú Quốc!
 Ông Lê Việt Trường, Phó chủ nhiệm Ủy Ban Quốc phòng – An ninh Quốc Hội: “Từng có ý kiến đặt vấn đề này với nhiều vị lãnh đạo. Tôi cho rằng, một nền hòa bình dù có mong manh đến mấy thì vẫn tốt hơn nhiều một cuộc chiến tranh”.

Trung Quốc vừa cho phát hành bản đồ 10 đoạn, gần như nuốt trọn Biển Đông – kể cả 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam. Nhờ “đường lưỡi bò” này mà chiều dài của Trung Quốc cũng giãn ra tới 5.500km trong khi chiều rộng là 5.200km. Quan điểm của ông về vụ việc này như thế nào?

Tôi cho rằng, đây là một việc làm hết sức ngang ngược, tùy tiện vì trước đây họ đưa ra 9 đoạn, nay thì 10 đoạn, không biết về sau này họ còn vẽ thêm bao nhiêu đoạn nữa. Tấm bản đồ này là vô giá trị vì không dựa trên bất cứ một cơ sở pháp lý nào cả. 
Điều này thể hiện rõ hơn tham vọng bành trướng của Bắc Kinh. Trước đây, tất cả các bản đồ chính thức của Trung Quốc thường được vẽ theo chiều ngang. Còn tấm bản đồ này được thể hiện theo chiều dọc, trong đó ngoài phần lục địa, phạm vi nước này gọi là chủ quyền còn mở ra rộng khắp Biển Đông. “Đường lưỡi bò” nuốt trọn Biển Đông được thể hiện bằng 10 đoạn màu đỏ chạy liền nhau, thay vì 9 đoạn như Trung Quốc tự vẽ ra trước đây. Đoạn thứ 10 nằm gần Đài Loan, hòn đảo mà Trung Quốc xem là một phần lãnh thổ của mình.
Rõ ràng tấm bản đồ “10 đoạn” trên đã vi phạm trắng trợn luật pháp quốc tế và Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật Biển, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hòa bình, an ninh và ổn định trong khu vực. Năm 2012, Trung Quốc từng cho phát hành loại hộ chiếu, trong đó có in một bản đồ thể hiện “đường lưỡi bò” tham lam mà nước này tự vẽ ra. Khi đó, động thái này đã vấp phải một làn sóng phản đối dữ dội từ các quốc gia khác. Tôi nghĩ, Việt Nam và các nước cần phải có những phản ứng cứng rắn, lên án mạnh mẽ đối với các hành động phi lý của phía Trung Quốc để tránh những hành động tương tự lặp lại.
Thực tế, đây không phải là lần đầu tiên Trung Quốc có những tuyên bố ngang ngược về đường lưỡi bò phi lý trên biển Đông, nhưng theo ông tại sao Trung Quốc lại chọn thời điểm này để phát hành tấm bản đồ gây tranh cãi này?
Với việc để một nhà xuất bản trong nước phát hành tấm bản đồ gây tranh cãi trên, Trung Quốc dường như đang muốn làm một phép thử để đo phản ứng của dư luận. Nếu các nước không có phản ứng quá gay gắt, chính Phủ Trung Quốc có thể sẽ đẩy mạnh việc sử dụng tấm bản đồ này trong tương lai, thậm chí là dùng sức mạnh của mình để thực hiện hóa tham vọng bành trướng của mình trên thực tế.
Trong lịch sử, Trung Quốc đã lặp lại hành động tương tự này nhiều lần nên chúng ta cần phải có những động thái cứng rắn, tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Thực tế, việc phát hành tấm bản đồ này của Trung Quốc ở thời điểm hiện tại, tôi cho rằng, nhằm thỏa mãn hai mục đích: thứ nhất là Trung Quốc đang muốn củng cố hơn nhận thức, niềm tin của người dân về chủ quyền lãnh thổ trên biển Đông mà nước này từng tuyên bố. Còn trên bình diện quốc tế, thông qua tấm bản đồ Trung Quốc cũng muốn khẳng định với các nước láng giềng tham vọng bành trướng của mình là không thay đổi, cũng như “hợp thức hóa” đối với những yêu sách chủ quyền của mình ở các vùng biển đang tranh chấp.
Kể từ sau chuyến thăm của ông Dương Khiết Trì tới Việt Nam, nhiều người đã hi vọng động thái mới từ phía Trung Quốc, nhưng có vẻ với những hành động ngày càng leo thang và không có dấu hiệu dừng lại, Trung Quốc đang đẩy quan hệ giữa hai nước Việt – Trung ngày một căng thẳng?
Trước hết, tôi cho rằng, về mặt ngoại giao chuyến thăm của ông Dương Khiết Trì được nhiều người hy vọng nó sẽ mang lại ảnh hưởng tích cực cho việc khôi phục và phát triển quan hệ hai nước. Tuy nhiên, trong khi hai bên đã thống nhất sẽ sớm ổn định tình hình Biển Đông thì ngay sau khi ông Dương Khiết Trì về nước, Trung Quốc đã nhanh chóng “tung” ra một loạt bước đi gây hấn và tỏ rõ thái độ ngang ngược hơn trước như: Đâm, húc trực diện vào tàu của các lực lượng chấp pháp Việt Nam, đưa một loạt giàn khoan mới vào Biển Đông.
Trong đó, giàn khoan Nam Hải 09 tiến hành khoan dầu tại vùng biển ngoài cửa vịnh Bắc Bộ, khu vực chưa được phân định giữa Việt Nam và Trung Quốc. Theo luật pháp quốc tế, đối với những vùng chưa phân định, không bên nào được đơn phương hoạt động thăm dò, khai thác dầu khí ở vùng biển chồng lấn…
Hàng loạt các động thái này cho thấy, Trung Quốc tiếp tục hành xử theo kiểu nói một đằng, làm một nẻo, lời nói luôn đi ngược lại với hành động và không hề có một chút thiện chí nào cả.
Thực tế, để giải quyết một vấn đề bao giờ cũng cần phải có sự thiện chí từ hai phía. Với những hành động đơn phương, ngang ngược của một bên, sẽ chỉ làm tình hình trở nên ngày một căng thẳng và phức tạp hơn mà thôi.
Nhiều ý kiến cho rằng, những leo thang căng thẳng mới đây trên Biển Đông, đã đến “tận cùng của giới hạn chịu đựng” và Việt Nam cần phải thể hiện sự cứng rắn, mạnh mẽ hơn nữa trong việc đối phó với Trung Quốc, ông nghĩ sao?
“Giới hạn” ở đây phải được xem xét trên thực tế, đây không phải là sự “giới hạn” của một vật cụ thể mà là “giới hạn” trong mối quan hệ chính trị, cho nên các bên phải xem xét, đánh giá sát sao từng hành vi, diễn biến trên biển Đông, để bảo vệ lợi ích của quốc gia mình.
Trong nhiều cuộc họp, cũng từng có những ý kiến đưa ra, đặt vấn đề với tôi và nhiều vị lãnh đạo khác về vấn đề đã đến giới hạn cuối cùng chưa? Tôi cho rằng, một nền hòa bình dù có mong manh đến mấy thì vẫn còn tốt hơn nhiều so với một cuộc chiến tranh. Chính vì thế, trong một chừng mực nhất định, về phía chúng ta vẫn nên thực hiện các biện pháp trên thực địa như trong thời gian qua là hợp lý.
Tức là, sử dụng biện pháp đấu tranh, tuyên truyền, tiếp tục các hành động tuần tra kiểm soát, yêu cầu họ rút giàn khoan và ngừng ngay các hành động gây hấn. Mặt khác, kiên trì đấu tranh trên mặt trận ngoại giao.
Chúng ta cũng nên tích cực chuẩn bị các tài liệu pháp lý để sẵn sàng các biện pháp hòa bình như đưa vụ việc ra tòa án quốc tế và các tổ chức tài phán khác. Trong một gia đình có gia phong nề nếp, một quốc gia cũng có trật tự, pháp luật; thế giới cũng phải có trật tự, quy củ chứ không phải để cho các nước tự ý được quyền làm theo ý mình. Nếu các nước đều hành xử theo kiểu “nói một đằng làm một nẻo”, không thực hiện đúng những cam kết đã ký thì không thể có hòa bình, ổn định được.
Thưa ông, tăng cường sức mạnh quân sự liệu có phải là giải pháp tối ưu để bảo vệ lãnh thổ của Việt Nam trong bối cảnh căng thẳng như hiện nay không?
Cũng không hẳn như vậy, đây chỉ là một trong số nhiều giải pháp. Bất cứ một quốc gia nào cũng thế, một cuộc cách mạng chỉ có giá trị khi nó tự biết bảo vệ lợi ích của chính nó.
Đất nước ta, từ khi có sự lãnh đạo của Đảng, bao giờ cũng thực hiện hai nhiệm vụ chiến lược là bảo vệ và xây dựng Tổ quốc. Việc củng cố, tăng cường sức mạnh quốc phòng chỉ là một giải pháp nhưng không phải yếu tố quyết định tất cả. Thời nhà Hồ, với việc xây dựng thành quách và sức mạnh quân đội mạnh như thế nhưng cũng chỉ tồn tại được vài năm.
Để tạo nên một sức mạnh tổng hợp bảo vệ đất nước, đó phải là sức mạnh của lòng yêu nước, của sự đoàn kết, đồng lòng của toàn dân tộc. Thứ nữa, cái mà Trung Quốc đang gây ra và họ không có được, đó chính là sức mạnh của chính nghĩa.
Có ý kiến cho rằng, với việc không ra một nghị quyết riêng về Biển Đông, Quốc Hội chưa thể hiện được động thái cứng rắn của mình về vấn đề này, ông nghĩ sao?
Tôi cho rằng, nghị quyết hay thông cáo thì cái quan trọng nhất là nội dung truyền tải trong đó, có thể hiện đúng ý chí, nguyện vọng của nhân dân hay không, có thực sự tạo được sự lan tỏa mạnh mẽ trong dư luận trong nước và quốc tế hay không? Thông cáo vừa rồi theo tôi đã thể hiện rất rõ sự phản đối của Quốc hội Việt Nam trước sự vi phạm của phía Trung Quốc. Tiếp đó, trách nhiệm của cơ quan đối ngoại Quốc hội cũng đã có công thư gửi tới các nghị viện, uy ban đối ngoại các nghị viện, liên minh nghị viện trên thế giới.
Thực tế, không phải là Quốc hội chúng ta không có nghị quyết. Từ năm 1996, Quốc hội khi thảo luận để phê chuẩn công ước của LHQ về luật biển năm 1982, trong đó cũng nhấn mạnh, việc giải quyết tranh chấp các đảo, trong quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa hoàn toàn không ảnh hưởng, gián đoạn đến việc thực thi quyền chủ quyền, tài phán quốc gia của Việt Nam và các nước xung quanh. Chính vì thế, các hành động của Trung Quốc đều vi phạm các quy định của Việt Nam cũng như luật pháp thế giới.
( Nguồn : quechoa)

Phần nhận xét hiển thị trên trang